Chương 63 Cuộc đào tẩu dưới ánh trăng (4)
Sword Seeker (Kẻ Tầm Kiếm).
Những người đạt đến cảnh giới không chỉ dệt Mana thành kiếm khí, mà còn gửi gắm tâm tượng của bản thân vào trong kiếm khí đó. Kiếm thuật mà họ thi triển khác biệt hoàn toàn về bản chất so với kiếm thuật thông thường.
Đó là chuyện đương nhiên.
Kiếm khí mà Sword Seeker tạo ra đều mang hình thái và tính chất riêng biệt. Có người tạo ra kiếm khí giống như ngọn lửa, người khác lại rải ra kiếm khí tựa bông tuyết. Dù thi triển cùng một loại kiếm thuật, nhưng tùy theo hình thái của kiếm khí mà phạm vi và khu vực bị chém cũng sẽ khác nhau.
Vung kiếm thiêu rụi cỏ cây.
Vung kiếm chém người ở tít đằng xa.
Xứng danh là những kẻ mạnh đứng giữa ranh giới con người và siêu nhân, thanh kiếm họ vung lên đôi khi phớt lờ cả những quy tắc thông thường. Tức là, giống hệt như bây giờ.
Xoẹt ttttt!
Na Jin loạng choạng lùi lại phía sau.
Máu tuôn xối xả từ bả vai hắn. Rõ ràng đã đỡ được kiếm rồi, nhưng nhìn dòng máu đang phun ra, Na Jin nghiến chặt răng.
* * *
Na Jin tuyệt đối không yếu.
Hắn đứng ở vị trí cao nhất trong số các Sword Expert, và trong giới Expert không có đối thủ nào thắng được Na Jin. Năng lực thể chất và công suất kiếm khí đã vượt qua Expert từ lâu, và khả năng phán đoán tức thời cũng không hề thua kém ngay cả khi so với Sword Seeker.
Tuy nhiên, dù vậy Na Jin vẫn là Sword Expert.
Hắn vẫn chưa chạm đến cảnh giới Sword Seeker.
Người ta nói không phải mọi trận chiến đều được định đoạt bởi cảnh giới, nhưng phần lớn các trận chiến đều kết thúc dựa trên cảnh giới. Bởi vì mức độ sức mạnh tích lũy là khác biệt.
Phập!
Na Jin dùng tay ấn chặt vào bả vai đang phun máu, ngẩng đầu lên. Trước mắt hắn là Kỵ sĩ đoàn trưởng Griffon đang tỏa ra kiếm khí.
Kiếm khí dập dờn trên thanh kiếm của ông ta có màu đỏ.
Kiếm khí màu đỏ mang hình thái như những bụi gai nhọn hoắt vươn cành tua tủa. Giữ khoảng cách, Na Jin nheo mắt lại.
‘Mình tưởng đã đỡ được rồi chứ.’
Khoảnh khắc đỡ đòn, kiếm khí vươn ra đã chém sâu vào bả vai. Na Jin vốn chỉ quen chiến đấu với những kẻ tạo ra kiếm khí có hình thái cố định. Đối với Na Jin, loại kiếm khí biến đổi hình dạng thế này thật lạ lẫm.
…Lạ lẫm nhưng phải làm quen thôi.
Đây không phải là buổi huấn luyện không màng sống chết, mà là thực chiến, là trận chiến đánh cược bằng mạng sống. Đương nhiên, không có thời gian để đứng quan sát. Đây là tình huống không thể chọn cách bỏ trốn và hắn buộc phải chặn đứng kẻ kia lại.
Không để Kỵ sĩ đoàn trưởng Griffon đuổi theo Dieta.
Câu giờ trước kẻ đó cho đến khi đạt được mục đích.
Đó là nhiệm vụ được giao cho Na Jin. Khắc ghi điều đó trong đầu, Na Jin di chuyển. Điều chỉnh hơi thở, Na Jin chỉnh lại thế kiếm. Khi Na Jin vừa ổn định lại cơ thể, Griffon đã tiến về phía hắn.
Bộp.
Ông chỉ bước lên một bước, nhưng Na Jin đã phải đối mặt với Griffon ngay trước mũi. Na Jin vung kiếm theo phản xạ.
Keng keng keng keng keng!
Kiếm khí và kiếm khí va chạm nhau. Dù Na Jin đã trưởng thành đến mức không có đối thủ trong giới Expert, nhưng hắn không thể đỡ trọn vẹn kiếm khí của Griffon. Hắn thua kém về mật độ, công suất, và cả cấu trúc của bản thân kiếm khí.
Mỗi lần đỡ kiếm, kiếm khí lại bị bào mòn.
Dù Na Jin cố gắng gượng giữ tư thế đang sụp đổ, Griffon vẫn dùng sức mạnh phá vỡ tư thế của Na Jin. Mỗi lần ông vung kiếm, cơ thể Na Jin lại rung chuyển dữ dội.
Ầm!
Cuối cùng tư thế cũng vỡ nát.
Cánh tay cầm kiếm của Na Jin bị bật ngược ra sau. Do không chịu nổi phản lực của kiếm khí. Và thế là, cú đá của Griffon giáng thẳng vào phần thân người lộ ra của Na Jin. Mắt nhìn thấy nhưng không thể tránh được.
Rắc.
Cú đá được trang bị giáp chân và giày quân dụng tạo ra chấn động còn hơn cả bị đập bằng vũ khí cùn. Hơi thở đang nín nhịn bị tống ra trong khoảnh khắc, mắt Na Jin trợn ngược. Cơ thể bay bổng ra sau.
Vút, tiếng xé gió vang lên bên tai Na Jin. Cơ thể hắn đang bay giữa không trung.
Đạt đến tầm Sword Seeker, năng lực thể chất đã chạm đến cảnh giới không thể gọi là con người nữa. Ngay cả Expert như Na Jin còn có thể đá bay một kỵ sĩ to lớn, thì chẳng có lý do gì một Sword Seeker như Griffon lại không làm được điều tương tự.
Phong cảnh lướt qua trong mắt Na Jin.
Hình dáng Griffon đứng trước mặt đang xa dần.
Không, không xa dần. Griffon dậm mạnh cái chân vừa duỗi thẳng để đá xuống đất. Ngay khoảnh khắc Griffon đạp đất, hình dáng đang xa dần của ông ta bỗng chốc áp sát lại gần. Ông lao theo truy kích ngay lập tức Na Jin đang bị thổi bay.
‘Điên thật chứ.’
Na Jin chửi thầm trong bụng và nghiến răng.
Cứ thế này là bị chém chết. Na Jin vặn người trên không trung. May mắn thay đây là rừng rậm, và ngay cả khi đang bay cũng có thứ để bám vào.
Bộp.
Na Jin vươn tay tóm lấy thân cây lướt qua bên cạnh. Lợi dụng đà đó vặn người, né tránh đường kiếm của Griffon đang truy kích tới. Chỉ chệch trong gang tấc không chạm vào Na Jin, thanh kiếm chém ngọt qua gốc cây mà Na Jin vừa bám vào.
Né được rồi cũng không có thời gian nghỉ ngơi. Cái cây bị cắt gốc đang đổ xuống. Na Jin đạp vào thân cây, thoát khỏi phạm vi lưỡi kiếm của Griffon.
Xoạt, trượt người tiếp đất, Na Jin thở hổ hển. Vùng bụng trúng đòn đau nhức nhối. Có vẻ như một hai cái xương sườn đã gãy. Phụt, nhổ ra ngụm nước bọt lẫn máu, Na Jin nhìn Griffon.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Cây đổ xuống đất, bụi đất bốc lên mù mịt. Bước ra từ trong đám bụi đất, đôi mắt Griffon nhìn chằm chằm vào Na Jin. Không hề có chút dấu hiệu mệt mỏi, và kiếm khí màu đỏ bốc lên từ thanh kiếm đó trông rợn người hết sức.
Đúng là quái vật không sai vào đâu được.
So với tên Kỵ sĩ Ác ma cứ chém lại hồi phục, kỵ sĩ trước mắt khiến Na Jin cảm thấy rợn tóc gáy hơn nhiều.
‘Không thấy kiếm thuật thần diệu, hay kỹ xảo hoa mỹ, cũng chẳng có chuyển động đặc biệt nào.’
Chỉ đơn giản là vung kiếm một cách cục mịch và gây áp lực.
Dẫu vậy vẫn đủ sức uy hiếp. Đây là Sword Seeker, đây là kiếm sĩ đã đạt đến cảnh giới mà hắn chưa chạm tới. Điều chỉnh hơi thở rối loạn do bị đánh vào bụng, Na Jin buông thõng kiếm.
‘Lợi dụng địa hình.’
Đạp vào cây mà di chuyển. Tránh đối đầu trực diện và nhắm vào điểm mù của tầm nhìn. Na Jin biết sơ qua cách đối đầu với kẻ mạnh hơn mình.
Ngay khi Na Jin định di chuyển.
Thình.
Griffon bước tới.
Mặt đất rung chuyển. Ông nắm kiếm bằng hai tay, kéo thanh kiếm ra sau lưng. Kiếm khí màu đỏ dao động rồi quyện lại thành một khối.
『…!』
Na Jin trừng mắt.
Trực giác gióng lên hồi chuông cảnh báo. Trong khoảnh khắc tim Na Jin đập dữ dội. Trực giác, tốc độ phản ứng, và phán đoán tức thì. Na Jin không màng trước sau, tiếp nhận lượng Mana vượt quá giới hạn vào cơ thể.
Mana cuộn trào dao động bên trong cơ thể gây ra cơn đau kịch liệt, nhưng chuyện đó sao cũng được.
Bây giờ phải di chuyển. Nhờ hút lượng Mana vượt quá giới hạn, Na Jin có thể đạp đất nhảy vọt lên cao. Ngay khoảnh khắc Na Jin nhảy lên, Griffon vung kiếm, và kiếm khí đỏ tụ trên thanh kiếm quất ra như một chiếc roi.
Rắc, rắc rắc rắc… và Ầm.
Na Jin đang nhảy lên không trung mở to mắt.
Nhìn xuống dưới, thứ đập vào mắt là những cái cây bị quét sạch sang một bên như thể bị bàn tay người khổng lồ gạt phăng đi. Chỉ với một lần vung kiếm, Griffon đã thổi bay toàn bộ cây cối trong bán kính hai mươi bước chân.
‘Điên rồ.’
Nếu không cường hóa cơ thể trong khoảnh khắc để nhảy lên, hắn đã chịu chung số phận với đám cây nát bấy kia rồi. Tiếp đất xuống khoảng đất trống được tạo ra do cây cối bị phá hủy, Na Jin chỉ biết tặc lưỡi.
『……』
Đứng ở trung tâm, Griffon vẫn giữ im lặng nhìn Na Jin. Ông không nói gì, nhưng Na Jin có thể hiểu ông ta muốn nói gì.
Không có chỗ để chạy trốn.
Cũng không có chỗ để ẩn nấp.
Nếu ngươi nghĩ đây là sân khấu có lợi cho ngươi, hãy bỏ suy nghĩ đó đi.
Những mánh khóe vặt vãnh, cách di chuyển lợi dụng địa hình, kỹ thuật luồn vào điểm mù mà Na Jin hay dùng bấy lâu nay, đều không có tác dụng với người đàn ông trước mắt. Sự chênh lệch về cảnh giới có nghĩa là có thể chiếm ưu thế ngay cả khi đã tính đến tất cả những điều đó.
‘Quả nhiên, không thể thắng.’
Nếu rút Excalibur ra thì chưa biết, nhưng nếu không rút thì không thể thắng. Nếu thực sự bị dồn vào đường cùng thì phải rút, nhưng Na Jin chưa nghĩ đến mức đó.
‘Nhưng nếu là câu giờ thì có thể.’
Thắng được thì tốt, nhưng mục đích ban đầu của Na Jin là câu giờ. Nếu Dieta đến được cửa ải và đưa ra thư mời… các kỵ sĩ của Hầu tước sẽ chạy đến đây. Chỉ cần cầm cự đến lúc đó là hắn thắng.
Vì vậy hãy suy nghĩ.
Không ngừng tư duy.
Na Jin di chuyển theo nhịp bước của Griffon. Ngay khoảnh khắc Griffon nâng kiếm lên, Na Jin gia tốc cơ thể. Thu hẹp khoảng cách, trước khi Griffon hoàn toàn vung kiếm xuống, kiếm của Na Jin đập mạnh vào mặt kiếm của Griffon.
Kengggggggg!
Giữa tiếng gầm vang, Griffon và Na Jin chạm mắt nhau.
Griffon nheo mắt lại. Bởi ông cảm thấy có gì đó sai sai. Đối thủ trước mắt chắc chắn là Expert, nhưng chuyển động kia tuyệt đối không phải của Expert.
Sự kỳ lạ không dừng lại ở đó.
Na Jin đã di chuyển trước cả khi Griffon vung kiếm, và như thể nhìn thấu chuyển động đó, hắn kiên trì đâm vào sơ hở. Lưỡi kiếm đó tuy không quá uy hiếp nhưng không thể phủ nhận sự thật là nó rất phiền phức.
Và điều đáng chú ý hơn cả là.
Bốp!
Khả năng phán đoán tức thời mà cậu thanh niên thể hiện.
Griffon bị đẩy lùi lại phía sau. Phần giáp ngực che chắn lồng ngực ông ta bị móp vào. Na Jin đã áp sát đến tận mũi và dùng khuỷu tay thúc vào bộ giáp. Thúc vào giáp để đẩy lùi, tạo khoảng cách rồi vung kiếm.
Sự liên kết giữa các động tác rất mượt mà.
Nhìn thanh kiếm của Na Jin đang nhắm vào cổ mình lao tới, Griffon cảm thấy kinh ngạc. Ông không nghĩ hắn sẽ lao vào trong khoảnh khắc đó. Griffon vung kiếm gạt phăng lưỡi kiếm của Na Jin.
‘Chứng kiến đòn đánh đó mà vẫn lao vào sao.’
Đòn đánh thổi bay cả một vùng.
Nhìn thấy đòn đánh đó mà vẫn thu hẹp khoảng cách, đó là việc không thể làm được với lòng can đảm thông thường. Giữ khoảng cách và quan sát kỹ năng đó mới là phán đoán của người bình thường, và là chuyển động mà Griffon muốn dụ dỗ.
Nếu giãn khoảng cách ra, bản thân ông, người có thể quét sạch phạm vi rộng, sẽ tiếp tục chiếm ưu thế.
Nhưng chuyển động của cậu thanh niên không hề sợ hãi kỹ năng đó mà lập tức thu hẹp khoảng cách, là điều Griffon không ngờ tới và cũng là phán đoán tốt nhất. Nếu đâm vào để tìm sơ hở ở cự ly gần thế này thì ông không thể dùng kỹ năng lớn được.
‘Có thể đối phó, nhưng lơ là một chút là thành lưỡi kiếm chí mạng ngay.’
Rõ ràng đang đối đầu với kẻ yếu hơn mình, nhưng Griffon thừa nhận không thể lơi lỏng dây thần kinh. So với bản thân đã vung kiếm suốt bao năm tháng, khả năng phán đoán của cậu thanh niên kia không hề thua kém chút nào. Thậm chí tốc độ phản ứng và phán đoán còn nhỉnh hơn ông.
Không phải đối thủ có thể xem nhẹ.
Vì thế.
Nếu đối phó hời hợt sẽ không thể giết được.
Griffon chỉnh lại tư thế với sự tôn trọng dành cho chàng thanh niên trước mắt. Việc kéo dài thời gian hơn nữa cũng là tình huống ông không mong muốn.
2.
Dieta chạy về phía cửa ải của Hầu tước.
Có lẽ dùng từ chạy là sai. Dieta đang lê cái chân không cử động được về phía trước. Tốc độ chậm chạp và tư thế thì xiêu vẹo hết chỗ nói.
Nhưng nếu nhìn thấy khuôn mặt Dieta khi bước đi, sẽ chẳng ai có thể hối thúc cô được.
Đổ mồ hôi lạnh và nghiến chặt răng, Dieta đang cố gắng hết sức để đi. Mỗi khi cái chân không cử động hẳn hoi bị kéo lê trên mặt đất, cơn đau nhói lại chạy dọc sống lưng. Dù nói là đã hồi phục, nhưng cái chân còn lại cũng chẳng lành lặn gì cho cam.
Dẫu vậy cô vẫn bước.
Có lẽ, là đang chạy.
Tiếng kiếm va chạm vọng lại từ sau lưng cũng bắt đầu xa dần. Dieta trừng mắt, nghiến răng và hối hả bước đi. Cô liên tục tự quất roi vào cơ thể mình.
Na Jin đang chiến đấu.
Đang đánh cược mạng sống, va chạm kiếm với Kỵ sĩ đoàn trưởng để câu giờ. Dieta phải đáp lại nỗ lực đó. Cô không muốn nỗ lực của Na Jin, người đã không buông tay cô đến tận cùng và cố giữ lời hứa, trở nên vô nghĩa.
Cô đến càng sớm, xác suất Na Jin sống sót càng cao. Gặm nhấm sự thật đó, Dieta dồn toàn lực bước đi.
‘Làm ơn đừng chết.’
Dieta thầm thì trong lòng.
Người đàn ông mà cô đã mở lòng.
Người đầu tiên cho cô cảm nhận được thiện cảm… không, là cảm xúc còn hơn thế nữa. Dieta mong người đó không chết. Sau khi mọi chuyện kết thúc, cô muốn được trò chuyện với Na Jin thêm một lần nữa.
『Ư!』
Vấp phải hòn đá, Dieta lăn quay ra đất.
Tuy nhiên, cô bám vào gốc cây đứng dậy ngay, đi khập khiễng về phía cửa ải. Ra khỏi rừng, cửa ải bắt đầu hiện ra trong tầm mắt.
Dieta chạy.
Giống như khi chạy trốn khỏi biệt thự Công tước hồi còn nhỏ, cô dồn toàn lực chạy về phía cửa ải.
3.
Sword Seeker học loại kiếm thuật phù hợp với bản thân.
Kiếm thuật có thể phát huy tốt nhất hình thái kiếm khí, tâm tượng chứa đựng trong kiếm khí, và tính đặc thù của kiếm khí. Sword Seeker tìm kiếm loại kiếm thuật như vậy, sau đó kết hợp kiếm khí vào kiếm thuật để tạo ra kỹ năng của riêng mình.
Griffon cũng vậy.
Ông là Kỵ sĩ đoàn trưởng của gia tộc Công tước Arvenia, và là thanh kiếm đầu tiên của Công tước Osman. Osman không tiếc đầu tư cho Griffon, kỵ sĩ mà ông trân trọng nhất, và giúp Griffon, người đã đạt đến cảnh giới Seeker, học được loại kiếm thuật phù hợp với mình.
Loại kiếm thuật mà Griffon có được nhờ đó là.
Vốn dĩ, là bí truyền kiếm thuật được bảo quản tại trung tâm Đế quốc.
Kiếm thuật của anh hùng chiến tranh ‘Arta Trigardian’.
Kiếm thuật của vị anh hùng đã vung kiếm bảo vệ Thánh Mộc (Cây Thánh) khỏi ác ma và dị giáo. Không có kiếm thuật nào phù hợp hơn thế với thanh kiếm chứa đựng tâm tượng bụi gai của Griffon. Cứ thế, Griffon đã mài giũa kiếm thuật suốt mấy chục năm trời.
…Vốn dĩ, đây không phải kỹ năng để lộ ra cho một mạo hiểm giả vô danh tiểu tốt không phải kỵ sĩ xem.
Nhưng Griffon đã công nhận đối thủ trước mắt. Vì thế ông thi triển kiếm thuật mà mình đã mài giũa. Griffon giơ chân lên rồi dậm mạnh xuống đất.
Bàn chân dậm xuống là rễ của đại thụ cắm vào lòng đất.
Thân xác đứng trên mặt đất là thân của đại thụ.
Thanh kiếm giơ lên là cành của đại thụ vươn tới trời cao.
Kiếm khí màu đỏ tụ trên kiếm của Griffon vươn ra tứ phía như những bụi gai. Kiếm khí chứa đựng tâm tượng kết hợp với kiếm thuật. Thứ được tạo ra như thế là kỹ năng của riêng Griffon. Đối mặt với kỹ năng đó, Na Jin bật cười không hợp với hoàn cảnh chút nào.
Kiếm thuật của Sword Seeker. Cơ hội được nhìn thấy kiếm thuật đó ở cự ly gần thế này không nhiều. Na Jin khắc sâu dòng chảy Mana đang chuyển động trong cơ thể Griffon vào võng mạc. Tất nhiên, việc mô phỏng ngay lập tức là bất khả thi.
Bất khả thi nhưng.
Không có nghĩa là hắn có thể buông xuôi đứng nhìn. Vì có vẻ như hắn sẽ không thể sống sót nếu bị cuốn vào luồng kiếm khí tựa đại thụ kia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
