Chương 62 Cuộc đào tẩu dưới ánh trăng (3)
Cuộc đào tẩu dưới ánh trăng kéo dài thêm một thời gian.
Vì chỉ có khuôn mặt của Dieta là bị lộ, nên Na Jin có thể hoạt động tương đối tự do. Hắn tìm kiếm lương thực ở các ngôi làng gần đó, xác nhận lộ trình của các kỵ sĩ và dần dần điều chỉnh đường chạy trốn.
Việc đó không quá khó khăn.
Dù đi cùng Dieta đang bị thương, nhưng tình hình vẫn tốt hơn gấp bội so với hồi ở Thành phố ngầm. Khi thì qua đêm trong rừng sâu, lúc thì ẩn nấp trong những con hẻm nhỏ, họ tiếp tục cuộc chạy trốn.
Và rồi, đến ngày thứ tư.
『Chuyện đó ấy.』
Trong rừng sâu. Nhìn Na Jin đang vỗ vỗ vào chiếc đèn khoáng vật vừa lấy ra, Dieta bỗng lên tiếng.
『Đèn khoáng vật khá độc đáo nhỉ?』
『Vậy sao?』
『Đèn khoáng vật mà các mạo hiểm giả mang theo không có màu này. Công suất cũng không yếu thế này đâu. Nhìn khung cố định quặng thì có vẻ là đồ cổ lỗ sĩ…』
『Cô biết rõ nhỉ.』
『Hàng hóa mà thương đoàn kinh doanh mà.』
Dieta nhún vai.
『Đèn khoáng vật đó kiếm ở đâu vậy? Ánh sáng cũng không tệ. Tôi cũng định sắm một cái.』
『Lấy từ quê tôi. Chắc khó kiếm đấy. Vì đó là nơi khá tách biệt với bên ngoài.』
『Các Ranger ở dãy núi Techel dùng loại này sao?』
『…Hả?』
Na Jin chớp mắt.
Dieta mỉm cười tủm tỉm. Như thể dù hắn có giả vờ không biết thì cô cũng biết tỏng rồi, cô nói:
『Tôi biết hết rồi. Anh xuất thân từ dãy núi Techel chứ gì. Hèn chi kỹ năng tốt thế. Trình độ ám hành cỡ này mà không phải Ranger thì vô lý quá? Đến mức này thì chắc chắn…』
『Cô đoán sai rồi.』
『Dạ?』
Giọng điệu dứt khoát. Không có cảm giác là đang nói dối.
Dieta chớp mắt, còn Na Jin điềm nhiên nói:
『Dãy núi Techel ở đâu tôi còn chẳng biết rõ. Với lại, tôi không xuất thân từ nơi nào hoành tráng thế đâu. Mà, nếu nghe thấy chắc cô cũng sẽ ngạc nhiên đấy…』
Na Jin thở dài thườn thượt.
『Tạm thời tôi chưa muốn tiết lộ.』
『Vậy sao?』
『Vì đó không phải là nơi tốt đẹp gì.』
『Anh cũng có hoàn cảnh riêng của mình nhỉ.』
Dieta không hỏi thêm nữa.
Giống như tình huống ở Cambria. Cuộc đối thoại tự nhiên đứt đoạn mà không ai cố đào sâu vào bí mật của người kia. Dieta không ghét những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng thế này nhưng…
『Này.』
Có lẽ vì ánh trăng đang tỏa sáng chăng.
Hay vì đang qua đêm trong rừng sâu chỉ dựa vào một chiếc đèn khoáng vật. Tình huống kỳ lạ đã đẩy lưng Dieta về phía trước. Ngồi vắt vẻo trên tảng đá thích hợp, đung đưa chân, Dieta nhìn Na Jin.
Đôi mắt vàng rực nhìn chằm chằm vào Na Jin.
Vì không đeo lại chiếc mặt nạ đã rơi, cô đang đối mặt với người đàn ông trước mắt không phải với tư cách con rắn nuốt vàng, mà là ‘Dieta’.
『Anh có thể nghe câu chuyện của tôi một chút không?』
Dieta bước tiếp vào đoạn hội thoại đã đứt quãng.
Cơn buồn ngủ chưa đến, đêm đã khuya, và cô muốn trò chuyện thêm chút nữa.
2.
Con rắn nuốt vàng, Dieta.
Cô chưa từng thổ lộ câu chuyện của mình với bất kỳ ai. Đó là chuyện đương nhiên. Đối với cô, vạn vật trên thế gian này chỉ là kẻ thù, và việc kể câu chuyện của mình chẳng khác nào phơi bày điểm yếu.
Đó là một loại cơ chế phòng vệ.
Và là vết thương của một đứa trẻ buộc phải trưởng thành sớm.
Phải thật chặt chẽ mới có thể sống sót, không được tin tưởng bất kỳ ai, và phải lợi dụng tất cả mọi thứ. Vì thế, Dieta luôn đeo mặt nạ và tuyệt đối không để lộ bản thân. Kể từ sinh nhật lần thứ bảy, cô đã luôn sống như vậy.
Con rắn đã sống như vậy suốt bấy lâu nay.
Giờ đây tháo bỏ mặt nạ, buông bỏ tất cả và bắt đầu kể về chính mình. Trong đêm trăng lên cao, trước chiếc đèn khoáng vật tỏa ra ánh sáng màu hoàng hôn dịu nhẹ, Dieta kể về cuộc đời mình.
『Tôi đã sống như thế.』
Dieta nói.
『Tôi đã sống như thế đó. Thật ra tôi không hối hận. Vốn dĩ leo lên cao đồng nghĩa với việc phải dẫm đạp lên ai đó mà. Tôi không hối hận về sự thật đó nhưng…』
Cô cười khi nhìn vào ánh đèn leo lét.
『Đeo mặt nạ, che giấu bản thân, cứ sống như thế, thỉnh thoảng tôi lại nảy ra suy nghĩ thế này.』
Nụ cười ấy cay đắng.
『Nếu thế này, thì tôi đang ở đâu?』
Và có chút bi thương.
『Lần trước anh đã hỏi tôi nhỉ. Mục tiêu của tôi là gì. Khi tôi trả lời mục tiêu là thu thập tiền vàng, anh đã hỏi lại thu thập tiền vàng để làm gì đúng không?』
『Đúng vậy.』
『Lúc đó, tôi đã viện cớ là để nâng cao giá trị bản thân…』
Dieta vuốt mái tóc mình.
『Thực ra mục tiêu của tôi là trả thù.』
『Vậy sao.』
『Ừ. Nuốt chửng thật nhiều tiền vàng, nâng cao giá trị lên mãi… để trở thành con rắn khổng lồ đủ sức nuốt chửng cả gia tộc Công tước, đó là mục tiêu của tôi.』
Na Jin lẳng lặng lắng nghe lời Dieta.
Có vẻ như cô không nói ra để tìm kiếm một câu trả lời.
『Tôi nghĩ rằng nếu nuốt chửng gia tộc Công tước như thế, và dẫm đạp lên nó thì tôi sẽ được đền bù.』
『Đền bù cái gì.』
『Quãng thời gian tôi phải sống đeo mặt nạ. Những thứ tôi phải chịu đựng. Những khoảnh khắc phải cười cho qua chuyện, dồn nén và chỉ biết nuốt ngược vào trong. Tôi đã nghĩ mình sẽ được đền bù cho những năm tháng đó.』
Ngốc thật nhỉ, Dieta lẩm bẩm.
『Dù có dẫm đạp lên gia tộc Công tước như thế thì quãng thời gian đó cũng đâu có quay lại…』
Thở dài thườn thượt, cô ngước nhìn lên bầu trời. Nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm, vầng trăng mà cô đã ngước nhìn bao lần từ biệt thự Công tước, cô cười chua chát.
『Ngốc thật nhỉ, đúng không?』
『Tại sao lại ngốc?』
『…Hả?』
Dieta cúi đầu xuống.
Ở đó, đôi mắt của Na Jin đang sáng lên màu hoàng hôn giống hệt chiếc đèn khoáng vật, nhìn thẳng vào cô.
『Có những người nói trả thù là ngu ngốc, làm thế cũng chẳng lấy lại được gì, nhưng đó toàn là lời nhảm nhí. Tại sao lại không lấy lại được gì?』
Na Jin cười khẩy.
『Chịu đựng, cắt đứt vòng thù hận, toàn mấy lời chó má gì đâu… Làm thế thì cái quá khứ khốn nạn đó cũng đâu có được tô hồng lên.』
Những lời lẽ thô lỗ bật ra.
Con chó săn từng sống ở Thành phố ngầm bắt đầu nhả ra những từ ngữ trần trụi.
『Cho dù không đạt được gì đi nữa, thì sau khi trả thù xong tâm trạng cũng sẽ sảng khoái mà. Chỉ riêng điều đó thôi chẳng phải đã đủ lý do để trả thù rồi sao?』
Na Jin hạ tầm mắt.
Ánh mắt hắn nhìn vào chiếc đèn khoáng vật đang ngậm ánh hoàng hôn. Một thoáng cay đắng lướt qua trong mắt Na Jin. Nếu đối với Dieta là đêm trăng, thì đối với Na Jin, ánh sáng hoàng hôn nhân tạo từ chiếc đèn này gợi nhớ về quá khứ.
『Tôi cũng vậy. Leo lên nơi thật cao, đứng ở nơi không ai có thể coi thường… Tôi có một đối tượng buộc phải trả thù.』
Giáo đoàn Tinh Huy.
Nuốt cái tên đó vào trong, Na Jin nói.
『Phải làm thế thì mới có thể bước tiếp được.』
『Bước tiếp… sao?』
『Đập nát, thiêu rụi tất cả, hay dẫm đạp lên… dù bằng cách nào đi nữa cũng phải kết thúc mọi chuyện một cách dứt khoát thì mới có thể đi đến bước tiếp theo.』
Tiếp theo, tiếp theo sao.
Dieta bất giác nhìn lại chính mình. Sau khi bành trướng thế lực để nuốt chửng gia tộc Công tước, cái “tiếp theo” đó Dieta chưa từng nghĩ tới.
『Tiếp theo à… Giờ tôi vẫn chưa biết nữa.』
『Đó không phải là vấn đề cần suy nghĩ phức tạp đến thế.』
Na Jin nhìn Dieta.
『Đâu nhất thiết lúc nào cũng phải đeo mặt nạ? Đôi khi, cũng phải nghỉ xả hơi chứ. Làm những điều mình muốn. Muốn nổi giận thì cứ nổi giận. Sống như thế rồi tự nhiên sẽ nảy ra thôi. Rằng cái mình muốn làm tiếp theo là gì.』
Na Jin mỉm cười.
『Vì tôi đã như thế mà.』
Hai con người giống nhau nhìn nhau.
Theo Na Jin, Dieta cũng mỉm cười.
『Trông đẹp đó. Bình thường cô cũng nên cười nhiều vào.』
『V-Vậy sao?』
『Sao lại nói lắp thế?』
『Tại anh bảo trông đẹp…』
『Hả?』
『…Không có gì đâu.』
Hà, Dieta thở hắt ra một hơi dài.
Vươn vai một cái thật sảng khoái, cô thả lỏng vai. Rồi cô nói như buột miệng.
『Tôi, bây giờ hình như thấy hơi vui đó.』
『Không hợp với hoàn cảnh lắm nhỉ.』
『Kệ chứ.』
Vì thế nên, Dieta nói.
『Anh, tên là gì?』
『……』
『Nếu thấy ngại thì không nói cũng được. Chỉ là, tôi muốn biết tên anh thôi.』
Chẳng ai ép buộc nhưng Dieta đã phơi bày hết ruột gan và điểm yếu của mình. Trước câu hỏi của cô gái đã tháo mặt nạ và bộc lộ con người thật một cách thành thật, Na Jin đắn đo trong chốc lát. Sự đắn đo không kéo dài lâu.
Bởi Na Jin nghĩ rằng nếu chỉ mình hắn trốn sau mặt nạ ở đây thì thật hèn hạ.
『Ừm, quả nhiên không trả lời cũng…』
『Na Jin.』
Na Jin nói.
『Na Jin. Đó là tên tôi.』
Na Jin, Dieta lăn cái tên đó trong miệng rồi mỉm cười rạng rỡ. Cô vươn tay về phía Na Jin. Nắm lấy tay hắn, Dieta nói.
『Cảm ơn anh, Na Jin.』
Và.
『Mong được giúp đỡ nhé. Kể cả sau này nữa.』
3.
Đến ngày thứ năm, hồi kết của cuộc truy đuổi đã hiện ra trước mắt.
Lãnh địa của Trevace đã thấp thoáng đằng xa.
Chỉ cần vượt qua cửa ải kia là cuộc truy đuổi sẽ kết thúc. Dù có là kỵ sĩ của gia tộc Công tước đi chăng nữa, cũng không thể tùy tiện lục lọi lãnh địa của Hầu tước.
『Mắt cá chân ổn hơn chưa?』
『Ừ, một bên thì đỡ rồi.』
Dieta đi khập khiễng.
Nhờ rưới đủ loại thuốc mua được ở làng, một bên chân đã có thể đặt xuống đất. Dù chỉ là lê bước và mỗi khi đi lại thấy đau, nhưng Dieta quyết định đặt ý nghĩa vào việc cô có thể đứng được.
『Vậy đi thôi.』
Na Jin cõng Dieta và bắt đầu di chuyển.
Tuy nhiên, bước chân ấy không kéo dài được lâu. Na Jin bước thêm vài bước về phía trước rồi từ từ dừng lại.
Bởi vì có kẻ đang chắn ngang đường.
Con đường độc đạo dẫn vào lãnh địa Hầu tước. Kẻ đứng chắn ngang con đường đó là một kỵ sĩ mặc bộ giáp có khắc gia huy của Công tước Arvenia. Như thể đã biết trước họ sẽ đến đây, hắn đứng sừng sững chặn lối.
『Tôi đến để đón người, tiểu thư Dieta.』
Hắn mở lời.
Đôi mắt Dieta đang nằm trên lưng Na Jin dao động dữ dội khi nhìn hắn. Bởi vì Dieta biết kẻ đó là ai.
『Griffon .』
Kỵ sĩ đoàn trưởng của gia tộc Công tước Arvenia. Cường giả cấp Sword Seeker, và là thanh kiếm sắc bén nhất của Arvenia. Dieta nín thở và chạm vào vai Na Jin.
Na Jin hạ thấp người để Dieta xuống.
Cô bám lấy tay Na Jin đứng trên mặt đất, nhìn thẳng vào Griffon đang chắn đường. Tình huống này là một trong những trường hợp tồi tệ nhất mà cô đã dự tính. Đáng lẽ phải hoảng loạn, nhưng ánh mắt dao động của cô đã nhanh chóng lắng xuống.
『Đến cả ngươi cũng được phái đến cơ à.』
『Công tước rất coi trọng tiểu thư. Xin hãy cùng trở về.』
『Nếu ta từ chối thì sao?』
『Người biết rõ mà.』
Griffon đặt tay lên chuôi kiếm. Dieta thở dài thườn thượt rồi nhìn Na Jin. Về tình huống này, cô đã từng bàn bạc với Na Jin.
「Kỵ sĩ đoàn trưởng, Griffon.」
「Là võ nhân cấp Sword Seeker. Trong số các kỵ sĩ được huy động vào đội truy đuổi, người duy nhất có thể áp đảo hắn chắc chắn chỉ có Griffon. Còn ba Sword Seeker khác nhưng chắc họ không được huy động lần này đâu.」
Trong khu rừng sâu khi mặt trời đã lặn.
「Vạn nhất, nếu chạm trán với Griffon.」
「Hãy bỏ tôi lại và anh cứ đi đến đích đi. Có tôi thì thuyết phục sẽ dễ hơn, nhưng đây là việc không có tôi cũng được mà.」
「Tôi sẽ câu giờ.」
Dieta đã nói như thế.
Dù Na Jin có giỏi đến đâu cũng không thể chiến thắng một võ nhân cấp Sword Seeker. Đây là phán đoán hợp lý từ phía Dieta.
Vì cô không muốn Na Jin phải chết.
『…Đi đi.』
Thì thầm như vậy, Dieta buông tay Na Jin ra. Rồi cô bước lên một bước. Để đối mặt với Griffon, dùng ba tấc lưỡi ít nhất cũng câu kéo thêm chút thời gian.
『Ta sẽ làm thế. Thay vào đó, ta có một điều kiện.』
『Mong người hiểu rằng đây không phải tình huống để ra điều kiện.』
『Vậy không gọi là điều kiện mà là lời khuyên đi.』
Dieta chỉ tay về phía Na Jin đang đứng sau lưng mình.
『Người này là hộ vệ ta thuê ở Cambria. Hắn chỉ hành động theo điều khoản hợp đồng, và mọi vấn đề phát sinh trong quá trình đó là việc Cambria phải chịu trách nhiệm.』
『……』
『Nên hãy thả người này đi.』
『Điều đó là không thể…』
『Kỵ sĩ đoàn trưởng của gia tộc Công tước giết hại một mạo hiểm giả cấp Đỏ của Cambria. Hơn nữa, lại còn ở ngay gần lãnh địa Hầu tước Trevace, nơi điều hành Quỹ Cambria.』
Dieta nhếch mép.
Chẳng biết từ lúc nào cô đã đeo lên chiếc mặt nạ.
Với tư cách là con rắn nuốt vàng, cô nheo mắt lại.
『Ngươi có gánh nổi không, Griffon ?』
『Hắn là tội phạm. Đã xâm nhập vào gia tộc Công tước…』
『Các người đã không công bố sự thật đó. Huống hồ, lập trường của gia tộc Công tước cũng chẳng trong sạch gì cho cam nhỉ?』
Vừa nói, Dieta vừa ra hiệu tay.
Ra hiệu cho Na Jin chạy ngay đi.
Tuy nhiên, Na Jin không nhúc nhích. Ngay khoảnh khắc Dieta cố gắng che giấu sự nôn nóng để câu thêm chút thời gian.
Bộp.
Na Jin nắm lấy vai Dieta.
Dieta khẽ run người, quay lại phía sau. Ở đó, Na Jin đang lặng lẽ nhìn cô. Bắt gặp ánh mắt ấy, cô chợt nhớ lại.
「Tôi sẽ câu giờ.」
「Anh hãy chạy đi.」
Khi cô nói như vậy, Na Jin đã trả lời thế nào nhỉ? Na Jin không nói gì cả. Chỉ nhìn cô bằng ánh mắt giống hệt như bây giờ.
Cạch.
Na Jin đẩy Dieta ra sau và bước lên phía trước. Ý nghĩa của hành động đó rất đơn giản. Đứng chắn phía trước, Na Jin chỉ cho Dieta con đường dẫn đến lãnh địa Hầu tước.
『Cô đi trước đi.』
Na Jin nói.
『Tôi sẽ câu giờ.』
Đôi mắt Dieta dao động.
Dao động, nhưng cô nhận ra ngay sự thật rằng Na Jin sẽ tuyệt đối không thay đổi ý định. Nếu vậy, việc cô phải làm chỉ có một.
『Đừng chết .』
Nghiến răng, Dieta bước đi.
Lê một bên chân, cô bắt đầu bước. Cô đang cố gắng hết sức để đi nhưng dáng đi ấy thật chậm chạp. Để đến được cửa ải của Hầu tước sẽ cần một khoảng thời gian khá dài.
『…Hô.』
Chứng kiến cảnh đó, Griffon thở dài. Vở kịch gì thế này? Ngay khi Griffon định bước về phía Dieta đang lê chân đi xa.
Keng!
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Griffon quay phắt đầu lại.
Ở đó, Na Jin đang đứng với thanh kiếm đã rút ra. Trong khoảnh khắc, kiếm khí màu trắng bốc lên trên lưỡi kiếm. Na Jin chĩa thanh kiếm bao bọc bởi kiếm khí về phía Griffon.
Nếu ngươi dám bước dù chỉ một bước.
Ta sẽ lao đến chém bay đầu ngươi ngay lập tức. Khí thế sắc bén dường như đang nói lên điều đó. Trước khí thế ấy, Griffon nheo mắt lại. Nhìn hình dạng kiếm khí, có vẻ là một võ nhân cấp Sword Expert.
Một võ nhân ở cảnh giới thấp hơn mình.
Là kẻ mà nếu quyết tâm, hắn có thể dễ dàng bẻ gãy, nhưng không thể phớt lờ khí thế đó. Ý chí mãnh liệt rằng sẽ cắn chặt lấy mắt cá chân để câu giờ bằng mọi giá. Hắn cảm nhận được ý chí đó từ người thanh niên kia.
『……』
Griffon lặng lẽ rút kiếm. Hắn nhìn Na Jin chứ không phải Dieta đang bỏ chạy. Đó là sự tán dương đối với ý chí mà người thanh niên đã thể hiện.
『Ta sẽ không hỏi tên.』
Thứ bốc lên trên thanh kiếm hắn rút ra là kiếm khí có hình thể. Vật sở hữu riêng của Sword Seeker, những người đã tiến thêm một bước so với kiếm khí thông thường.
『Công tước đã ra lệnh. Đảm bảo an toàn cho tiểu thư Dieta, và giết kẻ đã giúp đỡ cuộc đào tẩu đó.』
Hắn tuyên bố.
『Ta là thanh kiếm của Arvenia, là kỵ sĩ tuân theo mệnh lệnh của Công tước. Khi thực hiện nhiệm vụ, thông tin về đối tượng không quan trọng. Vì thế, ta không quan tâm ngươi là ai.』
Dù là quý tộc có tước vị.
Hay người nổi tiếng ở thành phố mạo hiểm giả.
Hay một tồn tại vĩ đại không được phép giết đi chăng nữa.
『Vì Công tước đã ra lệnh giết ngươi, nên ta chỉ tuân theo mệnh lệnh đó thôi.』
Đó không phải là vấn đề hắn cần bận tâm.
Chỉ là, Công tước đã ra lệnh.
Và chỉ là, hắn tuân theo mệnh lệnh đó.
Đó là chữ Trung (忠) mà Griffon nói đến.
『Dẫu vậy, lý do ta nói những lời này.』
Griffon chĩa kiếm vào Na Jin.
『Là vì tôn trọng sự lựa chọn của ngươi.』
Chỉ là đối tượng muốn tuân theo khác nhau mà thôi.
Nếu hắn là kỵ sĩ của Dieta, hắn cũng sẽ hành động như vậy. Không rõ danh tính, cũng chẳng biết có phải kỵ sĩ hay không, nhưng thứ mà kẻ trước mắt thể hiện chính là sự cao quý mà một kỵ sĩ cần có. Griffon tôn trọng sự cao quý đó.
Na Jin lặng lẽ nâng kiếm lên.
Hắn không có ý định phủ nhận kỵ sĩ trước mắt. Dâng hiến lòng trung thành vô hạn cho chủ nhân. Đó cũng là một loại hình của kỵ sĩ. Đúng sai, gạt bỏ hoàn toàn giá trị quan của bản thân để tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân. Na Jin không có ý định phủ nhận một kỵ sĩ coi đó là chữ Trung.
Vì đó là tín niệm của kẻ đó.
Dẫu vậy, lý do hắn nâng kiếm lên.
Chỉ là.
Chỉ là, vì Na Jin cũng có giới hạn không thể lùi bước. Dieta đã nói hãy giúp cô ấy thoát khỏi biệt thự đó, và Na Jin có nghĩa vụ phải thực hiện lời thỉnh cầu đó.
Vì đã hứa như vậy.
Trong lời hứa đó không có chỗ cho bất kỳ sự thỏa hiệp nào.
Đơn giản, nhưng đó là tất cả lý do khiến Na Jin khiêu chiến với một võ nhân cấp Sword Seeker.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
