Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web novel - Chương 07 Điềm Báo Nội Chiến (3)

Chương 07 Điềm Báo Nội Chiến (3)

Văn phòng của Yiban.

Na Jin ngồi trên chiếc ghế sofa cao cấp chẳng hề ăn nhập gì với thành phố ngầm này, kiên nhẫn đợi Yiban. Khoảng một giờ trôi qua, cánh cửa bật mở, Yiban bước vào.

“Ha, thằng nhóc này tiếu lâm thật.”

Không biết có chuyện gì vui mà Yiban vừa đi vừa cười, tay cầm chiếc khăn ướt lau đi vết máu dính trên mặt và cánh tay. Đó không phải máu của Yiban, mà là máu bắn lên người hắn. Na Jin liếc nhìn chiếc khăn đang dần nhuộm màu đỏ thẫm.

“Xong rồi sao ạ?”

“Ừ. Nó mở miệng nhanh lắm. Hình như cậu đã dọa cho nó sợ mất mật rồi thì phải? Ta mới nhổ có một hai cái mà nó đã khai tuốt luốt.”

Yiban tung tung một vật gì đó trên tay rồi bắt lấy, lặp đi lặp lại.

Nhìn kỹ thì đó là răng người. Chẳng khó để đoán xem đó là răng của ai.

“Dù sao thì, thằng nhóc giỏi lắm. Cậu kiếm đâu ra cái tên đó vậy? Rất ra gì và này nọ đấy. Dạo này đám cấp dưới làm ăn chán đời làm ta bực mình không chịu được…”

Rất vừa ý ta.

Yiban lầm bầm rồi thả người ngồi phịch xuống ghế.

“Sao nào, đánh đấm được chứ? Đây là lần đầu tiên cậu đấu với một kẻ biết dùng mana đúng không?”

“Cũng không hẳn là lần đầu. Tôi đấu tập với Thủ lĩnh bao nhiêu lần rồi mà.”

“Thằng nhóc này, đó là huấn luyện.”

Cái kiểu đánh cho thừa sống thiếu chết đó mà là huấn luyện á?

Trong khi Na Jin đang ngẫm nghĩ về định nghĩa của từ ‘huấn luyện’, Yiban lại hỏi tiếp.

“Có bị thương không?”

“Lôi nó đi một quãng nên hơi mỏi tay thôi, ngoài ra thì không có gì.”

“Hờ. Một kẻ không biết dùng mana lại tóm cổ dần cho ra bã một kẻ biết dùng mana mà không xây xước gì sao? Đúng là quái kiệt thật nhỉ.”

Dù lầm bầm như vậy nhưng Yiban trông không có vẻ gì là ngạc nhiên lắm. Phản ứng như thể hắn đã dự đoán được phần nào. Nhìn biểu cảm đó của Yiban, Na Jin thầm nghĩ.

Phải rồi, lý do cậu không ngần ngại lao vào đánh nhau với tên cán bộ đó là gì nhỉ?

『Cậu hỏi ta cậu có thể đánh được tới mức nào ư?』

『Chà, trước mắt thì chưa so được với ta hay tên Nhện Đất đâu…』

Có lần Yiban từng nói.

『Trừ tên Horce ra thì cậu cân tất được đấy.』

『Bên đó cũng có vài tên cán bộ hay làm mình làm mẩy, nhưng nếu đấu tay đôi thì chắc cậu sẽ thắng thôi.』

『Với điều kiện là không đánh trong lãnh địa của bọn chúng.』

Nhện Đất Horce. Yiban đã nói rằng ngoại trừ thủ lĩnh của phe đối địch, cậu có thể đánh tay đôi với bất kỳ ai. Na Jin chỉ đơn giản là tin vào lời nói đó. Bởi phán đoán của Yiban lúc nào cũng chính xác.

“Thủ lĩnh.”

Dù vậy, vẫn có điều cậu thắc mắc.

“Rốt cuộc mana là cái gì vậy?”

“Là cái gì à. Là thứ ngon vãi đái chứ sao.”

Yiban trả lời như thể cậu đang hỏi một điều hiển nhiên.

Tất nhiên đó không phải câu trả lời Na Jin mong muốn, nên cậu chỉ im lặng nhìn Yiban. Hắn nhún vai rồi nói tiếp.

“Biết điều khiển mana là bằng chứng cho thấy một người đã thực sự bước những bước đầu tiên trên con đường võ học. Dù là cường hóa cơ thể, phóng ra kiếm khí hay thi triển kiếm thuật, thì nền tảng của tất cả đều là mana.”

Mana, luồng khí tích tụ trong cơ thể.

“Càng tích tụ nhiều mana trong cơ thể, xác thịt cậu càng được tôi luyện, giới hạn chịu đựng cũng tăng lên. Nghĩa là cậu có thể thực hiện đủ loại hành động phi thường mà cơ thể người phàm không làm được.”

Ví dụ như thế này.

Yiban xòe bàn tay ra. Những chiếc răng của tên Phreaks bị nhổ ra trong quá trình tra khảo đang lăn lốc trong lòng bàn tay hắn.

“Nhìn cho kỹ đây.”

Yiban nhẹ nhàng nắm tay lại, giữ những chiếc răng trong lòng bàn tay. Khi hắn mở tay ra lần nữa, những chiếc răng đã nát vụn thành bột phấn.

“Tất nhiên không phải cứ học mana là sẽ được như ta, quan trọng là tích lũy theo phương pháp tu luyện nào. Học bừa bãi rồi tích tụ mana linh tinh thì dễ tẩu hỏa nhập ma lắm. Trước mắt có thể mạnh lên đấy, nhưng giới hạn lại rất rõ ràng.”

“Vậy nghĩa là muốn đạt đến cảnh giới Cao thủ Kiếm thuật (Expert) thì bắt buộc phải có phương pháp tu luyện mana?”

“Đúng thế. Phải biết điều khiển mana thì mới tính đến chuyện phóng ra kiếm khí hay không chứ. Sao, muốn học à?”

“Nếu học được thì tốt quá.”

Yiban cười khẩy.

“Để sau này ta dạy.”

“Tôi nghe câu đó suốt 5 năm nay rồi đấy.”

“Đã bảo là để sau, thằng nhóc này.”

Đó là tín hiệu bảo dừng lại.

Na Jin không nói thêm gì nữa. Cứ cố kéo dài chủ đề này chắc chắn sẽ làm Yiban phật ý. Na Jin lùi lại một bước, giữ đúng giới hạn mà Yiban đã vạch ra.

“Vậy vào việc chính nhé.”

Yiban mở đầu câu chuyện.

“Sắp có nội chiến nổ ra rồi. Chuẩn bị đi, Na Jin.”

2.

Nhện Đất Horce đang chuẩn bị cho nội chiến.

Tên cán bộ kia đã khai ra điều đó.

Gần đây hắn không nhận được lệnh trực tiếp từ Horce, nhưng chỉ thị từ cấp trên vẫn liên tục được đưa xuống. Nội dung chỉ thị là chuẩn bị chiến tranh, chuẩn bị vật tư.

Có vẻ việc đòi tiền bảo kê ở lò rèn của ông già Hogel cũng là bước đệm để cướp vũ khí. Việc xâm nhập vào tổ chức của ta chắc cũng nằm trong kế hoạch tương tự.

Dù sao thì, đúng là làm trò khỉ gió.

Ta đã nghĩ bọn chúng sẽ vượt quá giới hạn, nhưng không ngờ lại quyết tâm đến thế. Không biết lấy đâu ra cái gan đó, nhưng có vẻ chúng định gây chiến với ta thật.

Chắc hẳn phải có chỗ dựa nào đó.

Bởi Horce không phải loại điên khùng đến mức gây chiến mà không tính toán trước sau. Dù sao thì, chẳng biết hắn tin vào cái gì nhưng mà…

Haizz. Chuyện là thế này.

Cái gọi là nội chiến ấy, nó khốn nạn lắm biết không?

Ở cái thành phố bé tí này, chỉ vì tranh giành mấy mảnh đất cỏn con mà nhìn bao nhiêu người chết, ta chỉ thấy thở dài ngao ngán. Cậu nghĩ tại sao lần trước ta gây chiến với Horce mà không diệt cỏ tận gốc?

Bởi vì vượt qua một điểm nào đó thì chỉ thấy toàn lỗ vốn.

Người chết nhiều thì năng suất giảm, không khí đường phố cũng ảm đạm chết chóc. Dù có đi chơi gái ở lầu xanh hay uống rượu ở quán bar thì tâm trạng cũng tệ hại vô cùng. Nhìn cái cảnh tượng đó thì còn hứng thú gì mà đánh đấm.

Nói dài dòng quá.

Tóm lại là thế này.

Cuộc nội chiến lần này ta không định kéo dài. Ta định kết thúc nhanh gọn, dọn dẹp sạch sẽ.

Thế nên.

Phe ta sẽ ra tay trước.

Chi tiết thì mai ta sẽ nói lại. Hôm nay ta phải bàn bạc chút chuyện với Ophen đã.

Dù sao thì cứ chuẩn bị tinh thần đi.

Vì không thể đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra đâu.

“…Ưm.”

Na Jin vừa đi trên phố vừa nhớ lại những lời Yiban nói. Yiban bảo hãy chuẩn bị cho nội chiến.

‘Nội chiến à.’

Na Jin không biết nhiều về nội chiến.

Cuộc nội chiến trước đây giữa Horce và Yiban diễn ra khi Na Jin còn rất nhỏ. Cậu chỉ có thể lờ mờ đoán được mức độ nghiêm trọng qua phản ứng kinh hãi của người lớn mỗi khi nhắc đến từ này.

『Dù sao thì cứ chuẩn bị tinh thần đi.』

『Vì không thể đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra đâu.』

Na Jin cứ nghiền ngẫm mãi câu nói cuối cùng của Yiban. Một người luôn nói năng đầy chắc chắn như Yiban mà phải nói thế thì có vẻ sự việc khá nghiêm trọng.

“Bảo chuẩn bị nhưng mà…”

Na Jin nghiêng đầu.

Cậu chẳng biết phải chuẩn bị cái gì cụ thể. Trước mắt, Na Jin vẽ lại bản đồ thành phố ngầm trong đầu.

Thành phố ngầm Atman được chia thành ba khu vực lớn.

Khu Trung tâm, nằm dưới sự quản lý của Yiban, nơi có cửa ngõ giao thương trực tiếp với “Khu trên”. Đây là mảnh đất màu mỡ tập trung các cơ sở quan trọng xung quanh cửa ngõ.

Tiếp theo là Khu Khai thác.

Khu vực ngoại ô nằm cách xa trung tâm. Nơi này do Horce quản lý, có nhiều mỏ đá để khai thác quặng, nguồn tài nguyên chính của thành phố ngầm.

‘Khu Khai thác, Khu Khai thác…’

Nghe nói đó là nơi giống như mê cung.

Căn cứ của Horce nằm ở nơi kết nối với các mỏ khai thác, nghe đồn là đầy rẫy cạm bẫy. Yiban từng giải thích rằng đó là sân khấu để Horce, kẻ xuất thân là Biệt kích (Ranger) ở “Khu trên”, phát huy tối đa khả năng của mình.

『Horce là một Biệt kích.』

『Ám hành, ám thuật, cạm bẫy, mai phục, về những khoản này thì lũ Biệt kích còn vượt trội hơn cả kỵ sĩ.』

『Trong đấu tay đôi thì chúng thua kỵ sĩ, nhưng trong lãnh địa của mình, chúng là loại có thể ăn gỏi cả vài tên kỵ sĩ đấy.』

『Tuyệt đối đừng đánh nhau trong lãnh địa của hắn.』

『Ngay cả ta mà không có Ophen thì cũng không dám chắc thắng đâu.』

Na Jin thử tưởng tượng cảnh tấn công vào đó.

Những mỏ khai thác chằng chịt như mê cung. Những kẻ mạnh không biết sẽ nhảy ra từ đâu, và những cái bẫy mà Horce đã giăng sẵn.

“Chậc.”

Không dễ ăn đâu. Nếu cứ thế mà xông vào như ở lãnh địa của Yiban thì phải chuẩn bị tinh thần bị đục cho vài lỗ trên người. Phác thảo chiến lược trong đầu một hồi, Na Jin thở dài thườn thượt.

Có nghĩ trước cũng chẳng nắm bắt được gì rõ ràng.

Phải nhìn tận mắt, cảm nhận tận tay một lần thì mới biết phải làm sao. Thu lại dòng suy nghĩ, Na Jin chợt nhớ đến ‘khu vực thứ ba’ của thành phố ngầm.

Khu Trung tâm, Khu Khai thác.

Và cuối cùng là Bãi Rác (Khu Lấp).

Nơi nằm sâu hơn cả ở đây, đi xuống dọc theo vách đá dựng đứng kia chính là Bãi Rác. Nơi những thứ rác rưởi đã bị vứt bỏ từ bên trên lại bị sàng lọc một lần nữa và chất đống ở đó. Nơi chôn vùi rác thải, xú uế và xác chết.

Đó chính là lãnh địa của Hakan Nghiện Ngập.

Na Jin không biết nhiều về nơi đó. Không chỉ Na Jin, mà ngay cả Yiban cũng có vẻ không rõ lắm về Hakan Nghiện Ngập và Bãi Rác.

『Hakan Nghiện Ngập à, ta cũng chẳng biết rõ về hắn.』

『Hắn đã ở đó từ trước khi ta rơi xuống thành phố này, và nghe nói còn trước cả khi Horce rơi xuống nữa?』

『Thực ra cũng chẳng biết là đàn ông hay đàn bà.』

『Chỉ biết là hắn đã ở đó từ rất lâu rồi, chế thuốc và bán ở đó. Ta cũng chưa từng thấy mặt hắn bao giờ.』

Một kẻ mạnh đủ sức cai trị một khu vực.

Và là một giả kim thuật sư chuyên chế thuốc.

Đó là tất cả những gì được biết về Hakan Nghiện Ngập.

‘Thông tin này chắc không cần thiết cho cuộc nội chiến lần này đâu.’

Na Jin sắp xếp lại suy nghĩ.

Không biết nội chiến sẽ diễn ra thế nào, nhưng ngày mai sẽ rõ thôi. Yiban đã nói vậy mà.

Cộp.

Đang đi về nhà, Na Jin bỗng dừng bước.

Nơi cậu dừng lại là rìa quảng trường. Từ xa, Na Jin nhìn về phía thanh kiếm cắm ở trung tâm, thứ vẫn đang được che phủ bởi tấm bạt.

『Rút kiếm ra.』

『Ngươi, có thể rút được kiếm.』

Câu nói vẫn lảng vảng trong đầu không chịu biến mất. Na Jin đứng nhìn thanh kiếm bị che khuất một lúc lâu rồi mới rời khỏi quảng trường.

3.

Cạch.

Tiếng đặt ly rượu xuống vang lên khe khẽ trong quán rượu cũ kỹ. Chỉ có Yiban và Ophen đang ngồi đối ẩm.

“Thế là.”

Người phá vỡ sự im lặng là Ophen.

“Thế là cậu định gây nội chiến?”

“Phải làm thôi.”

“Và bên này sẽ ra tay trước?”

“Thế thì mới kết thúc nhanh được chứ.”

“Nên cậu muốn tôi giúp?”

Trước câu hỏi của Ophen, Yiban chỉ lặng lẽ uống cạn ly rượu. Sự im lặng thay cho câu trả lời. Ophen cau mày, vò rối mái tóc của mình.

“Tôi chẳng hứng thú chút nào.”

“Chỉ lần này thôi.”

“Mấy năm trước hình như tôi cũng nghe câu này rồi thì phải.”

“Giúp tôi một lần thôi. Một mình tôi không tự tin xử lý êm đẹp được nên mới thế.”

Yiban lại rót thêm rượu.

Một mình xông vào đập phá lung tung? Thú thật là nếu muốn làm thì hắn làm được. Chỉ là điều đó khác xa với mục đích của Yiban. Thứ Yiban muốn là dọn dẹp nhanh gọn và sạch sẽ, chứ không phải khơi mào cho một cuộc nội chiến dai dẳng.

“…Phiền phức thật đấy.”

“Tên Horce đang định giở trò mà. Không biết là gì nhưng chắc chắn có uẩn khúc. Nên phải dọn dẹp nhanh thôi.”

“Chậc.”

Ophen tặc lưỡi.

“Lần này là lần cuối đấy. Lần sau mà còn bảo giúp nữa là tôi lấy ly rượu bổ vỡ đầu cậu ra đấy, liệu mà nhớ.”

“Cảm ơn.”

“Chuyện đó để sau, còn cậu đấy.”

Vừa rót đầy ly rượu cạn, Ophen vừa buông một câu bâng quơ.

“Cậu định để mặc thằng nhóc Na Jin đến bao giờ?”

“……”

“Cậu không định dạy nó phương pháp tu luyện mana hay gì à? Cậu cũng biết mà. Thằng nhóc đó đã sẵn sàng để học từ đời tám hoánh nào rồi.”

“Biết chứ.”

“Thế sao không dạy?”

“Vì nó quá nhanh.”

Yiban thở dài thườn thượt.

Hắn ngả người ra lưng ghế, thổ lộ nỗi lòng. Vì là chỗ quen biết từ khi còn ở “Khu trên”, nên Yiban chỉ trút bầu tâm sự với mỗi Ophen.

“Thằng nhóc Na Jin ấy, nó học cái gì cũng quá nhanh. Càng ngày tôi càng thấy sợ. Không thể đoán được nó sẽ tiến xa đến đâu.”

“Ganh tị à?”

“Ganh tị cái khỉ mốc. Cậu cũng biết thừa còn gì.”

Yiban cười khẩy.

“Ở cái thành phố chó ăn đá gà ăn sỏi này, mang trong mình cái tài năng không biết điểm dừng ấy thì có thằng nào kết cục tốt đẹp đâu?”

“……”

“Cứ cho là tôi dạy nó mana từ sớm đi. Ừ thì vài năm sau nó sẽ phóng kiếm khí ầm ầm. Kỷ lục Cao thủ Kiếm thuật (Expert) trẻ nhất Đế quốc là 23 tuổi, khéo nó còn phá vỡ cả kỷ lục đó ấy chứ.”

Thằng nhóc Na Jin là loại người như thế đấy.

“Nhưng mà. Nhưng mà này.”

Yiban nốc cạn ly rượu mạnh.

Khà, hắn thở ra một hơi rồi nói.

“Ở cái thành phố rác rưởi này mà lại xuất hiện một thiên tài như thế thì sao? Nếu tin tức đó lọt đến tai bọn ở “Khu trên” thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

Sẽ bị dọn dẹp thôi.

Thay vì nhìn vào sự tỏa sáng của tài năng đó, bọn chúng sẽ nhìn vào xuất thân của kẻ sở hữu tài năng trước. Và kết cục của những kẻ làm gai mắt bọn chúng thì khỏi cần phải nói.

“Tà thuật, hắc ma pháp, tín đồ của ngôi sao giả dối, kẻ bội giáo, hay cái giống loài bị nguyền rủa của Camlann. Chúng sẽ gán cho đủ loại tội danh rồi xử tử. Hoặc là làm cho tàn phế để không bao giờ cầm kiếm được nữa. Chúng ta đâu chỉ thấy một hai lần? Cách bọn “Khu trên” xử lý công việc ấy.”

Vì Yiban từng là kỵ sĩ.

Vì Ophen từng leo lên vị trí cao trong đoàn lính đánh thuê.

Hai người họ hiểu quá rõ xã hội ở “Khu trên” vận hành như thế nào. Những kẻ bề trên xử lý công việc ra sao, những kẻ làm phật ý họ đã có kết cục bi thảm thế nào, họ đều đã tận mắt chứng kiến và trải nghiệm.

“Đúng là khốn nạn thật.”

“Phải. Khốn nạn lắm. Nếu bị xử tử như thế, cậu nghĩ chúng chỉ giết mỗi Na Jin là xong à? Cả tôi và cậu cũng bay đầu đấy.”

Yiban cười khùng khục rồi châm một điếu thuốc.

Hắn rít một hơi dài rồi nhả khói.

“Phải sống theo phận mình thôi. Cố vươn tay tới những thứ ngoài tầm với thì chỉ chuốc lấy bi kịch.”

“Nên cậu định cứ để mặc nó thế à?”

“Tầm này là vừa đẹp. Nếu nổi bật hơn nữa thì sẽ lọt vào tai bọn “Khu trên” mất.”

“Chà… không phải tôi không hiểu ý cậu, nhưng mà này.”

Ophen lắc lắc ly rượu rồi nói.

“Thằng nhóc đó biết dùng mana rồi đấy.”

“……”

Bàn tay đang nâng ly rượu của Yiban khựng lại.

“Cậu nói cái gì?”

“Thằng nhóc đó biết dùng mana rồi. Tôi bảo thật.”

“Chẳng lẽ cậu dạy nó à?”

“Không. Tôi chưa từng dạy.”

“Thế làm sao mà?”

Ophen nhún vai.

“Tôi cũng chẳng biết. Trong cơ thể nó chẳng có tí mana tích tụ nào mà nó vẫn dùng được. Có những lúc nó di chuyển cực nhanh ấy? Những lúc đó tôi thấy mana bao phủ quanh người nó.”

“…Chuyện đó có lý không vậy?”

“Thế nên tôi mới bảo là không biết. Có vẻ chính thằng Na Jin cũng không nhận thức được đâu.”

Không cảm nhận được mana từ Na Jin.

Na Jin chưa từng học phương pháp tu luyện mana, cũng không tích tụ mana trong cơ thể. Đó là sự thật rành rành. Vậy mà một kẻ không tích tụ mana trong người lại có thể vận dụng mana để cường hóa cơ thể?

‘Theo lẽ thường thì chuyện đó có khả thi không?’

Yiban cau mày.

‘Nếu vậy thì, chuyện đó hệt như…’

Dù là chuyện phi lý theo lẽ thường, nhưng Yiban biết có một nhân vật lịch sử đã biến điều phi lý đó thành sự thật. Một sự tồn tại phủ định nền tảng của mọi phương pháp tu luyện mana hiện hành.

Tinh Tọa, Thanh Kiếm Lựa Chọn.

Đại anh hùng Arthur, người đã dẫn dắt kỷ nguyên của nhân loại hàng trăm năm trước.

Trong cuộc đời của vị đại anh hùng vượt ngoài mọi lẽ thường ấy có rất nhiều giai thoại khó tin. Trong số đó, điều được nhiều người nhắc đến nhất chính là sự đặc biệt của Arthur được ghi lại trong chương mở đầu của sử thi.

“Arthur không cần tích tụ mana mà vẫn nhận được sự trợ giúp của mana để di chuyển thần tốc, thậm chí còn phóng ra được cả kiếm khí.”

Ophen vừa cười khẩy vừa lẩm bẩm.

Đó là nội dung trong chương mở đầu về cuộc đời Arthur. Những câu văn phớt lờ mọi kiến thức thông thường và nền tảng của việc tu luyện.

『Mana không phải là thứ để tích tụ.』

『Mà là thứ để thuần hóa dòng chảy trôi nổi trên thế gian.』

Lời giải thích cho việc làm thế nào điều đó khả thi chỉ gói gọn trong hai câu ấy. Vì là chuyện quá hoang đường nên sách sử của Đế quốc coi đó là chuyện bịa đặt, nhưng…

Vô số cuốn truyện cổ tích đều viết như vậy.

Yiban và Ophen cùng nghĩ đến một thứ. Cuốn sách mà Na Jin lúc nào cũng mang theo bên mình, chắc chắn trong đó cũng viết câu chuyện ấy.

“…Ý cậu là.”

Yiban cười nhạt, nói.

“Ý cậu là thằng nhóc Na Jin đang lĩnh ngộ mana theo cách giống hệt Vua Arthur, Tinh Tọa trên bầu trời đêm kia ư? Chuyện vô lý đùng đùng như thế mà…”

“Cái đó thì tôi chịu. Ngoài cách giải thích đó ra thì chẳng còn cách nào khác nên tôi mới nói thôi.”

Yiban im lặng.

Đúng như lời Ophen, dù Na Jin đang giác ngộ mana theo cách của Vua Arthur, hay đang sử dụng mana theo một cách quái đản nào đó mà không ai biết… thì ý nghĩa của nó cũng chỉ có một.

Na Jin xuất sắc hơn hắn dự đoán. Việc trì hoãn dạy dỗ hay cố gắng che giấu đều vô dụng.

“Cậu có cố giấu hay kìm hãm nó cũng vô nghĩa thôi. Chẳng bao lâu nữa nó sẽ phóng ra kiếm khí. Nó đã tạo ra được manh nha của kiếm khí rồi. Chậm nhất là nửa năm nữa.”

“……”

“Đến lúc đó thì chắc chắn tin tức sẽ lọt đến tai “Khu trên”. Rồi những chuyện cậu lo sợ sẽ xảy ra hết cả thôi.”

Chúng sẽ tìm giết Na Jin.

Sẽ tìm cách dọn dẹp những người liên quan đến Na Jin. Và Ophen cùng Yiban sẽ là những kẻ đầu tiên bị xử lý.

“Nên cậu chọn đi.”

Ophen đặt mạnh ly rượu xuống.

Tiếng cạch vang lên, ngân dài trong quán rượu.

“Giết nó ngay bây giờ.”

Khi nó chưa kịp bộc lộ hết tài năng.

Xử lý Na Jin ngay lúc này khi còn có thể.

“Hoặc là dạy dỗ nó đàng hoàng.”

Nếu không thì hãy đặt cược vào Na Jin.

Nếu nó có thể vượt qua cảnh giới Cao thủ Kiếm thuật (Expert) và đạt đến cảnh giới tiếp theo, thì ngay cả “Khu trên” cũng không thể tùy tiện xử lý Na Jin được. Họ không thể vứt bỏ một kẻ mạnh đạt đến cảnh giới đó.

Tóm lại là một canh bạc.

Đứng trước hai lựa chọn đó, Yiban chỉ lặng lẽ nâng ly rượu lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!