Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web novel - Chương 09 Điềm Báo Nội Chiến (5)

Chương 09 Điềm Báo Nội Chiến (5)

Yiban là một kỵ sĩ. Dù biết mình không còn được gọi là kỵ sĩ nữa, nhưng hắn vẫn luôn tự coi mình là một kỵ sĩ.

Kỵ sĩ là người gìn giữ danh dự và lòng kiêu hãnh.

Yiban đã mất đi danh dự nhưng chưa bao giờ buông bỏ lòng kiêu hãnh, hắn đã mất đi mắt phải nhưng vẫn còn một con mắt. Vì thế Yiban vẫn là một nửa kỵ sĩ, và dù chỉ còn một mắt, hắn vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng.

Vì không phải kẻ mù lòa. Và vì là một kỵ sĩ.

‘…Cái thằng nhóc chết tiệt này.’

Yiban đã nhìn thấy hào quang Na Jin tạo ra, và hiểu được giá trị của hào quang ấy. Đó là một tiềm năng khổng lồ. Một ánh sáng rực rỡ không nên bị chôn vùi dưới thành phố ngầm này, và là ngọn lửa mà nếu ai đó ở “Khu trên” phát hiện ra, họ nhất định sẽ dẫm đạp để dập tắt nó.

Hào quang mà Na Jin sở hữu.

Tiềm năng mà Na Jin bộc lộ.

Là thứ không được phép xuất hiện ở thành phố nơi những kẻ bị coi là giống loài bị nguyền rủa của Camlann, những kẻ dị giáo bị đày xuống.

Vì thế Yiban đã trăn trở.

Văng vẳng bên tai hắn là cuộc trò chuyện với Ophen đêm qua. Giết, hoặc là nuôi dưỡng. Thú thật thì giết là lựa chọn đúng đắn.

Lựa chọn sau là một canh bạc. Nếu sơ sẩy thì không chỉ Na Jin mà cả đầu hắn cũng sẽ lìa khỏi cổ. Đó rõ ràng là hành vi ‘vượt quá giới hạn’ theo tiêu chuẩn của Yiban.

Nhói.

Con mắt phải đã mất đau nhức.

Con người phải sống theo phận mình. Nếu không biết thân biết phận mà vượt quá giới hạn thì chỉ chuốc lấy bi kịch. Sự thật đó Yiban hiểu rõ hơn ai hết.

『Móc mắt nó ra.』

『Tịch thu kiệt tác và đày nó xuống.』

『Ngươi không còn là kỵ sĩ của Atanga nữa, Yiban.』

『Chỉ là một tên dị giáo bẩn thỉu dám vươn tay tới những vì sao.』

Vì đã vươn tay tới những thứ không thể chạm tới nên hắn đã mất tất cả. Phải chui rúc dưới lòng đất nơi không thấy ánh sáng, cũng chẳng thấy sao trời.

‘Phải giết.’

Con người phải sống đúng với thân phận của mình.

Nên việc giết Na Jin, một yếu tố nguy hiểm rõ ràng, hoặc ít nhất là làm cho cậu không thể cầm kiếm được nữa mới là đúng đắn.

Với tư cách là kẻ cai trị thành phố ngầm, hắn nói như vậy.

Nhưng, với tư cách là một kỵ sĩ, hắn lại đưa ra câu trả lời khác.

Yiban, người từng mơ ước đỉnh cao khi còn là kỵ sĩ, từng khao khát treo ngôi sao của mình lên bầu trời đêm kia. Người kỵ sĩ từng ngước nhìn bầu trời cao vời vợi và chạy theo những vì sao đang lên tiếng. Rằng giấc mơ mà ngươi đã đánh mất đang ở ngay trước mắt kìa.

Ngươi định dùng đôi chân bẩn thỉu của mình để dẫm nát giấc mơ đó sao? Người kỵ sĩ chất vấn. Trước câu hỏi đó, Yiban không thể trả lời.

“……”

Yiban im lặng.

Sau một hồi im lặng, Yiban thở hắt ra một hơi dài.

“Phát điên mất thôi, thật tình.”

…Yiban là một kỵ sĩ.

Và hắn vẫn luôn muốn mình là một kỵ sĩ.

Yiban đã đưa ra quyết định.

2.

“Phát điên mất thôi, thật tình.”

Yiban bật cười khan.

Na Jin cảm thấy áp lực nghẹt thở vừa rồi đã biến mất. Bầu không khí giãn ra trong chớp mắt. Yiban trước mặt cậu đang cười như thể cạn lời.

“Sao lại có thứ đó, sao lại cho ta thấy thứ đó chứ…”

Hắn dùng lòng bàn tay vuốt mặt.

Thở dài thườn thượt, Yiban nhìn Na Jin. Ánh mắt đầy do dự. Không biết bao lâu trôi qua. Như đã hạ quyết tâm, Yiban mở lời.

“Na Jin.”

“…Sao, ạ.”

Vẫn còn chưa hết hụt hơi, Na Jin không thể trả lời rành rọt.

Vì biết mình vừa suýt chết, nên ánh mắt Na Jin nhìn Yiban vẫn còn vương nỗi sợ hãi. Đồng thời, cũng là thắc mắc về thứ ánh sáng vừa ngự trên thanh kiếm của mình.

Ánh mắt pha trộn giữa tò mò và sợ hãi.

Nhìn thẳng vào đôi mắt đó, Yiban nói.

“Hôm nay ta và Ophen sẽ xâm nhập vào lãnh địa của Horce. Nhanh thì hai ngày, chậm thì ba đến bốn ngày ta sẽ vắng mặt…”

Yiban tháo thanh kiếm bên hông ra.

Hai thanh kiếm hắn luôn mang theo bên mình. Một thanh là kiếm kỵ sĩ mang từ “Khu trên” xuống, thanh còn lại là kiệt tác do ông già thợ rèn Hogel ở thành phố ngầm chế tạo.

Yiban đưa kiệt tác của ông già Hogel cho Na Jin. Na Jin ngơ ngác nhận lấy thanh kiếm.

“Trong thời gian đó cậu hãy giữ vị trí của ta. Trong lúc ta vắng mặt, thằng nào láo nháo thì dùng cái đó chém chết nó. Việc ta giao thanh kiếm đó cho cậu là bằng chứng cậu là người đại diện của ta.”

Vừa đưa kiếm, Yiban vừa nói.

“Và.”

Khóe miệng Yiban nhếch lên.

“Khi trở về, ta sẽ dạy cậu cách dùng kiếm khí.”

Thứ mà bấy lâu nay hắn cứ trì hoãn mãi.

Nghe Yiban bảo sẽ dạy thứ đó, Na Jin chớp chớp mắt. Yiban nhún vai nói.

“Nhìn mặt là biết không tin rồi.”

“Tôi vừa suýt chết đấy biết không? Thú thật tôi sợ Thủ lĩnh lấy cớ dạy dỗ để giết tôi lắm.”

“Thằng nhóc này, ta trông giống loại tàn độc thế à?”

Na Jin gật đầu.

Yiban cười cay đắng. Chà, cũng không phủ nhận được.

“Cậu không tin cũng phải thôi nhưng ta không có ý định giết cậu. Lúc nãy nếu cậu không phản ứng kịp thì ta cũng chỉ tính để lại thêm một vết sẹo trên vai cậu thôi.”

“Người này đúng là rác rưởi thật.”

“Tất cả đều có dụng ý lớn lao cả đấy. Cái thằng nhóc chết tiệt này.”

Thấy Na Jin vẫn nhìn mình bằng ánh mắt ngờ vực, Yiban thở dài.

“Thôi được rồi, không tin cũng là lẽ thường. Vậy thì, ta sẽ đem thứ đáng tin nhất ra để đặt cược.”

“Cái gì ạ?”

“Còn cái gì nữa. Thứ nặng ký nhất mà ta có thể đặt cược.”

Thanh kiếm còn lại bên hông.

Dù huy hiệu Atanga đã bị xóa mờ, nhưng nó là biểu tượng cho Yiban với tư cách là một kỵ sĩ, là thanh kiếm như một nửa sinh mạng của hắn. Khoảnh khắc đặt tay lên đốc kiếm, khí thế của Yiban thay đổi.

“Ta lấy danh dự của Kỵ sĩ Atanga, Yiban ra thề.”

Không phải Yiban Độc Nhãn, kẻ cai trị thành phố ngầm.

Mà là Yiban, Kỵ sĩ của Atanga đang nói.

“Đây là một cuộc giao dịch. Na Jin.”

Một lời đề nghị và giao dịch được đưa ra khi công nhận đối phương đứng ngang hàng với mình.

“Từ giờ ta sẽ đầu tư vào cậu. Không chỉ dừng lại ở việc phóng ra kiếm khí, ta sẽ dạy cho cậu tất cả những gì ta có.”

Thứ hào quang cậu vừa bộc lộ lúc nãy.

Ta sẽ đặt cược tất cả vào ánh sáng đó.

“Vậy nên, cậu nhất định phải leo lên vị trí cao hơn ta.”

Không chỉ dừng lại ở Cao thủ Kiếm thuật (Expert).

Hãy leo lên cảnh giới tiếp theo.

Hãy chạm tới nơi mà ta không thể chạm tới.

“Leo lên đó, và hãy giúp ta tìm lại những thứ ta đã bỏ lại ở “Khu trên” chết tiệt kia. Ý ta là hãy trở thành kẻ mạnh đủ sức đàm phán với bọn “Khu trên” đó.”

“…Thủ lĩnh đã bỏ lại gì ở “Khu trên” vậy?”

“Danh dự.”

Cùng với lòng kiêu hãnh mà một kỵ sĩ cần phải có.

“Tước hiệu Kỵ sĩ Atanga, và danh dự của một kỵ sĩ đã từng một thời theo đuổi những vì sao.”

Hắn chìa tay về phía Na Jin.

Không cần thêm lời nào nữa, cái đưa tay ấy chính là lời đề nghị của Yiban.

“……”

Na Jin do dự một lát.

Sau một hồi đắn đo, cậu nắm lấy bàn tay Yiban đưa ra. Yiban kéo phắt Na Jin đứng dậy, cười nói.

“Từ hôm nay cậu là Tùy tùng của ta.”

Tùy tùng, Kỵ sĩ tập sự Squire.

“Tùy tùng của Kỵ sĩ Atanga, Yiban.”

3.

Văn phòng của Yiban.

Thay thế Yiban đi vắng, Na Jin đang trông coi văn phòng. Ngồi trên chiếc ghế Yiban thường ngồi, Na Jin ngẩn ngơ lẩm bẩm.

“Gì thế này.”

Cộc cộc. Na Jin gõ ngón trỏ lên mặt bàn, nghiêng đầu thắc mắc. Cậu chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả.

‘Rốt cuộc là sao chứ.’

Nhớ lại chuyện vài giờ trước.

Na Jin ngẫm nghĩ về trận đấu tập với Yiban. Nghĩ kỹ thì ngay từ việc rủ đấu tập đã thấy hơi kỳ lạ rồi.

‘Lại còn cầm cả kiếm sắt khác hẳn mọi khi nữa chứ.’

Kiếm sắt cộng với cường hóa cơ thể bằng mana. Không dừng lại ở đó, cuối cùng còn dùng cả kiếm khí. Khi Yiban vung thanh kiếm bọc kiếm khí, Na Jin thực sự đã cảm thấy mình sắp chết.

‘Và…’

Khoảnh khắc đó cơ thể tự động di chuyển.

Phản xạ, bản năng mách bảo cơ thể di chuyển và hào quang ngưng tụ trên lưỡi kiếm. Dù Na Jin có mù tịt về mana và kiếm khí đến đâu thì cậu cũng biết thứ ngưng tụ trên kiếm mình trong khoảnh khắc đó là gì.

‘Ánh sáng. Mana. Manh nha của kiếm khí.’

Bằng chứng của một võ giả đạt đến cảnh giới Cao thủ.

Vậy là mình đã đạt đến cảnh giới Cao thủ rồi sao? Có vẻ không phải vậy. Na Jin nắm chặt lấy thanh kiếm đặt trên bàn, dồn lực vào tay.

Kiếm khí không xuất hiện. Chậc. Na Jin tặc lưỡi tiếc nuối rồi nhớ lại khoảnh khắc hào quang ngự trên kiếm.

Cảm giác như có ai đó đẩy sau lưng, và cảm giác kiệt sức khi hào quang xuất hiện. Cậu nhớ lại chuỗi hành động theo bản năng đó… nhưng vẫn không thể hiểu nổi làm sao điều đó lại khả thi.

“Cảm giác như vừa nằm mơ vậy.”

Nhưng cơn đau còn lại trên lòng bàn tay và cơ thể. Cơn đau âm ỉ đó chứng minh cậu không hề nằm mơ.

Vậy là mình thực sự đã phóng ra kiếm khí?

Chưa học phương pháp tu luyện mana thì làm sao có thể? Ở cái thành phố ngầm này, người có thể cho cậu câu trả lời chỉ có Yiban và Ophen, nhưng đáng tiếc là cả hai đã rời đi đến lãnh địa của Horce rồi.

“…Đợi về rồi hỏi vậy.”

Giờ thì có thể hỏi được rồi.

Trước khi đi Yiban đã nói rõ ràng. Khi trở về từ lãnh địa của Horce, hắn sẽ dạy tất cả về kiếm khí và mana. Đó là những kiến thức mà Na Jin đã khao khát suốt bao năm qua.

Khao khát, muốn học, nhưng Yiban nhất quyết không dạy. Những thứ mà hắn luôn lảng tránh với lý do còn quá sớm đối với cậu, và cảnh cáo cậu dừng lại nếu hỏi sâu hơn.

『Khi trở về ta sẽ dạy. Cách dùng kiếm khí.』

Yiban đột nhiên bảo sẽ dạy những thứ đó. Na Jin không thể hiểu được suy nghĩ của Yiban, người vừa mới định giết cậu rồi lại thay đổi thái độ nhanh như trở bàn tay…

Nhưng có một điều cậu biết chắc.

‘Yiban đang nghiêm túc.’

Chuyện sẽ dạy kiếm khí cho cậu.

Na Jin có thể chắc chắn rằng Yiban không nói lời đó một cách hời hợt.

『Ta lấy danh dự của Kỵ sĩ Atanga, Yiban ra thề.』

Bởi vì Yiban đã đem danh dự của mình ra đặt cược.

Những lời Yiban nói ra cùng với hai từ Atanga và danh dự luôn luôn được thực hiện.

‘Không có lấy một ngoại lệ.’

Đó là sức nặng của Atanga, sức nặng trong lời nói của Yiban với tư cách là một kỵ sĩ, và sức nặng của quá khứ mà người kỵ sĩ độc nhãn vẫn chưa thể vứt bỏ. Tất nhiên Na Jin không hiểu sâu xa đến thế. Cậu chỉ biết rằng hễ Yiban nhắc đến Atanga thì dù thế nào lời nói đó cũng sẽ được giữ gìn.

‘Dù sao thì quan trọng là…’

Từ giờ mình có thể học được rồi.

‘Học cái gì?’

Na Jin lẩm bẩm kèm theo một nụ cười nhẹ.

“Mana, kiếm khí, kiếm thuật bài bản.”

Những thứ từ giờ cậu sẽ được học.

Đó là những thứ đặc biệt không thể có được ở thành phố ngầm này. Những thứ nằm ngoài ranh giới Yiban vạch ra nên cậu không dám mơ tưởng tới.

Và, đó là…

Cũng là những thứ xuất hiện trong cuốn truyện cổ tích Na Jin luôn mang theo. Trong những đoạn miêu tả về Vua Arthur và các kỵ sĩ dưới trướng ngài, ‘kiếm khí rực rỡ’ chưa bao giờ vắng mặt. Nhớ lại những miêu tả đó, Na Jin mỉm cười.

Vẫn chưa nhìn thấy những vì sao.

Nhưng cảm giác như đã đến gần hơn với những vì sao một chút.

“Tùy tùng của Kỵ sĩ Atanga, Yiban.”

Tùy tùng của kỵ sĩ, Kỵ sĩ tập sự Squire.

Không phải chó săn của Yiban, mà là Squire.

Ngẫm nghĩ về dư âm mà từ đó tạo ra, Na Jin vuốt ve thanh kiếm trên bàn.

Nghe cũng khá bùi tai đấy chứ.

* * *

“Yiban đã cắn câu.”

Đường hầm ngầm nối liền với khu khai thác.

Tại văn phòng nằm ở nơi sâu nhất của đường hầm, Nhện Đất Horce mở lời. Không phải nói một mình. Có người đang lắng nghe giọng nói của hắn.

“Đưa thứ đã hứa đây.”

“Không cần hối thúc thế cũng sẽ đưa mà.”

Người phụ nữ đang ngồi vắt vẻo trên bàn làm việc của Horce. Ả cười khẩy rồi ném một túi thuốc xuống trước mặt Horce. Horce xé toạc túi thuốc bằng đôi tay run rẩy, rồi dốc hết thứ bên trong vào miệng.

Lúc đó tay hắn mới ngừng run.

Horce thở hắt ra một hơi sâu, liếc nhìn người phụ nữ đang nhìn mình từ trên cao. Một kẻ điên không biết đang toan tính điều gì. Horce trừng mắt nhìn ả rồi nói.

“Giờ định làm thế nào?”

“Nghe để làm gì? Không cần biết. Ngươi chỉ cần làm tốt việc được giao là được.”

Ả chống cằm cười khẩy.

“Nhắc mới nhớ, cái chân thứ nhất của ngươi, Arnold đã bỏ trốn đấy. Ngươi sai khiến nó à?”

“…Ta không liên quan.”

“Sao cũng được. Dù gì cũng dụ được Yiban rồi.”

“Định làm gì Arnold?”

“Làm gì à. Vì đã vi phạm quy tắc nên…”

Người phụ nữ chỉ tay về một góc văn phòng. Ở đó có những thuộc hạ của Horce đang bị nhốt trong lồng sắt, rũ rượi.

“Sẽ trở nên giống bọn chúng thôi.”

Người phụ nữ ngoắc tay.

Xèo xèo, âm thanh vang lên. Ngay sau đó, cơ thể của một tên thuộc hạ bắt đầu phình to. Chứng kiến cảnh tượng đó, Horce lặng lẽ nhắm mắt lại.

Máu và thịt bắn tung tóe.

A, a a… những tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên.

Giữa những âm thanh vọng lại trong văn phòng, Horce nghiến chặt răng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!