Chương 54 Thần Rắn Nuốt Vàng (1)
Kiếm Quỷ của Na-lac chỉ có thể bị chém bởi Excalibur.
Na Jin nghiền ngẫm lời của Merlin rồi hỏi lại.
『Chẳng lẽ hắn là tồn tại giống như ác ma sao? Nghe nói ác ma chỉ có thể bị kết liễu hoàn toàn bằng Excalibur.』
-Không phải theo nghĩa đó. Kiếm Quỷ của Na-lac không có tính bất tử, cũng không có đặc điểm giống ác ma. Lý do ta nói cần Excalibur là vì……
Merlin nói thêm.
-Vì tên đó cũng đang cầm thánh kiếm.
『Nếu là thánh kiếm……』
-Thanh kiếm Gram (Gramr), tùy thuộc vào người sử dụng mà có thể trở thành thánh kiếm hoặc ma kiếm. Thứ có thể va chạm với thanh kiếm tên đó đang cầm mà chịu đựng nổi chỉ có Excalibur thôi.
Tóm lại là cần một vũ khí có thể chịu đựng được. Tuy nhiên, Na Jin không hiểu lắm lời đó. Nếu kiếm thường không có tác dụng thì dùng ma pháp hay cung tên… chẳng phải có nhiều cách sao? Đâu nhất thiết phải đối đầu bằng kiếm.
-Đó là vì cậu không biết người đàn ông đó nên mới nói được như vậy.
Đọc được suy nghĩ của Na Jin, Merlin cười khổ.
Kiếm Quỷ của Na-lac là một tồn tại vượt ra ngoài thường thức. Người từng kề vai sát cánh với Arthur, và dù không phải là Hiệp sĩ Bàn Tròn nhưng vẫn đồng hành cùng Arthur đến tận cùng của cuộc hành trình.
Điểm đến cuối cùng mà Kiếm Thánh đời đầu chạm tới ở cuối cuộc hành trình.
Nhớ về điểm đến đó, Merlin thở dài thườn thượt. Đó không phải là ký ức cô muốn nhớ lại. Thở hắt ra một hơi dài, cô thay đổi bầu không khí. Quay lại với giọng điệu như mọi khi, cô chuyển chủ đề.
-Về Kiếm Quỷ của Na-lac thì hiện tại chưa cần biết đâu. Cứ quên đi cũng được. Dù sao cũng là kẻ địch sẽ gặp sau này, rất lâu sau này.
Chuyện đó tính sau.
Lẩm bẩm như vậy, Merlin cười.
-Có thầy dạy kiếm thuật đàng hoàng rồi nhỉ? Thế là không cần đi tìm thầy nữa. Kiếm thuật thì học từ Kiếm Thánh, ma pháp thì học từ ta là được.
Na Jin định gật đầu, nhưng rồi khựng lại, nghiêng đầu thắc mắc. Có một từ khiến cậu bận tâm.
『…Ma pháp ư?』
-Ừ. Ma pháp.
『Tôi cũng có thể dùng ma pháp sao?』
-Sao lại không dùng được?
『Không phải thường thức là kiếm sĩ không thể dùng ma pháp……』
-Đó là chuyện của bọn phàm phu tục tử.
Merlin cười khúc khích.
-Hơn nữa, biết ma pháp tối thiểu là kiến thức phổ thông đó. Học cũng đâu có hại gì? Biết thì khi đối đầu với pháp sư sẽ dễ dàng hơn.
Cách đối phó với pháp sư à.
Quả thực, cậu chưa từng đối đầu với pháp sư bao giờ. Na Jin sờ cằm rồi thở dài.
『Đường còn dài thật đấy.』
-Nhìn cậu này. Cậu biết là cậu mới rút Excalibur được có hai ba tháng thôi đúng không?
Bỏ ngoài tai giọng nói đầy vẻ cạn lời của Merlin, Na Jin cười khẩy. Kiếm Thánh và Volkman đã rời đi từ lâu. Còn lại một mình, Na Jin nằm dang tay chân trên cánh đồng.
『Thì thế mới nói.』
Mới rời khỏi thành phố ngầm được có hai ba tháng.
Nhớ lại những chuyện đã trải qua trong hai ba tháng đó, Na Jin ngước nhìn bầu trời. Mưa đã tạnh, mây đen tan đi để lộ bầu trời xanh ngắt. Cái ngày cậu vùng vẫy chỉ để được nhìn thấy bầu trời kia một lần ngỡ như mới hôm qua……
Giờ đây bầu trời xanh kia đã trở nên quen thuộc.
Mặt trời treo cao trên đỉnh đầu.
Cả ánh sao đêm cũng đã trở nên quen thuộc.
Kết thân với thương nhân lớn của thành phố, để lại ấn tượng tốt cho mạo hiểm giả đứng đầu thành phố, hạ gục Ác Ma Kỵ Sĩ và tạo mối liên kết với kỵ sĩ đoàn Atanga. Và giờ lại được Kiếm Thánh dạy kiếm thuật.
『Cảm giác thời gian trôi qua nhanh thật.』
Những chuyện không thể tưởng tượng nổi khi sống ở thành phố ngầm.
Những chuyện như thế cứ liên tục xảy ra. Toàn những thứ mới mẻ, cứ nghĩ sẽ mất nhiều thời gian để thích nghi, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy bản thân quen thuộc với chúng từ lúc nào.
-Đâu chỉ thời gian trôi nhanh?
-Tốc độ trưởng thành của cậu cũng nhanh đến mức vô lý mà.
Tiếng cười như thể cạn lời của Merlin.
Giờ đã quen với giọng nói của cô, Na Jin bỏ ngoài tai và đứng dậy. Dù Kiếm Thánh đã quét qua như một cơn bão, nhưng vẫn còn chút thời gian trước khi kết thúc một ngày.
Chắc phải quay về tìm nhiệm vụ mới thôi.
Na Jin với bước chân nhẹ nhàng, hướng về phía thành phố của cơ hội, Cambria.
2.
Ngày hôm sau trận đấu với Kiếm Thánh, giữa trưa.
Na Jin đứng ở quảng trường chờ đợi một ai đó. Vì có người cậu hẹn gặp. Đứng dưới tháp đồng hồ ở quảng trường như vậy, Na Jin thu hút khá nhiều ánh nhìn.
Cũng phải thôi.
Từ công trạng trong cuộc thảo phạt rừng rậm Dotchenberg, đến việc thăng cấp Nhị đẳng, rồi chiếm luôn vị trí chủ chốt trong cuộc thảo phạt Ác Ma Kỵ Sĩ. Đến mức này mà không được dư luận chú ý mới là lạ.
Mạo hiểm giả được chú ý nhất Cambria.
Siêu tân binh mà đủ loại thương nhân và các guild quy mô vừa và nhỏ đều nhắm đến ở vị trí ưu tiên tuyển mộ số 1, giá trị tăng vọt đến mức xuyên thủng cả biểu đồ.
Đó là vị thế hiện tại của Na Jin tại thành phố cơ hội Cambria. Một Na Jin như vậy đứng giữa quảng trường, việc thu hút ánh nhìn là chuyện đương nhiên. Tuy nhiên, họ chỉ liếc nhìn chứ không ai dám dễ dàng tiếp cận Na Jin.
…Bởi vì họ biết ai đã “đặt gạch” Na Jin rồi.
Đúng lúc đó, Na Jin quay đầu nhìn về một góc quảng trường. Những người đang nhìn Na Jin cũng quay đầu nhìn theo ánh mắt đó. Ở nơi đó, có một thiếu nữ dẫn theo một hộ vệ kỵ sĩ bước vào quảng trường.
Thần Rắn Nuốt Vàng, Dieta Arvenia.
Mái tóc màu nâu nhạt buông xõa mềm mại như lụa tỏa sáng bóng mượt, và đôi mắt vàng rực lấp ló sau hàng mi cong vút có một lực hấp dẫn kỳ lạ thu hút ánh nhìn.
Nhan sắc của Dieta, vốn dĩ đã nổi bật nhất ngay cả trong vũ hội quy tụ vô số tiểu thư quý tộc, dù có bị gia tộc Công tước Arvenia vứt bỏ cũng không hề phai nhạt. Ngược lại, khi cô ưỡn ngực bước đi đầy tự tin, nhan sắc ấy dường như càng tỏa sáng hơn.
Chỉ là, trang phục hôm nay khác với thường ngày.
Không phải đồng phục của thương đoàn Dieta, cũng không phải trang phục lộng lẫy của tiểu thư quý tộc, mà là bộ váy liền thân trông rất thoải mái. Chỉ khoác một chiếc khăn choàng lên vai và cầm một chiếc dù che nắng, dáng vẻ ra ngoài của cô trông vô cùng lạ lẫm đối với các mạo hiểm giả ở Cambria.
Trang phục cứ như đi gặp một người bạn thân thiết.
Nơi Dieta dừng bước chính là trước mặt Na Jin đang đứng dưới tháp đồng hồ.
『Tôi có đến muộn không?』
『Tôi cũng mới đợi được một lúc thôi.』
Các thương nhân quan sát cảnh đó đều tặc lưỡi.
Đúng là đánh dấu chủ quyền rồi. Việc cô ấy mặc thường phục và gặp gỡ riêng tư thế này chứng tỏ mối quan hệ thân thiết với mạo hiểm giả tên Ivan kia. Hành động của Dieta trong mắt các thương nhân được hiểu theo ý đồ như vậy.
Tuy nhiên, trong mắt hộ vệ kỵ sĩ Passion thì lại khác.
Trong mắt Passion, người đã phò tá Dieta ở cự ly gần trong thời gian dài nhất, nụ cười của Dieta lúc này không giống như đang diễn. Dù không phải không có ý đồ phô trương sự thân thiết……
『Vậy đi thôi chứ?』
Nhưng chủ nhân của ông lúc này đang cười rất thoải mái.
Cơ thể thả lỏng một chút, và dáng vẻ đó trông có vẻ vui vẻ thật sự chứ không đơn thuần là diễn xuất.
‘Rốt cuộc…’
Từ sáng sớm đã cau mày khi liên lạc với đối tác, nhưng vừa đến giờ gặp Ivan là lại cười tươi rói, Passion nhớ rất rõ dáng vẻ đó của chủ nhân. Một dáng vẻ vô cùng lạ lẫm.
‘Rốt cuộc trong chuyến đồng hành lần trước đã xảy ra chuyện gì vậy…’
Nghe đồn là đã đánh tan nát một tên quý tộc nào đó, nhưng chắc chắn đã có sự giao lưu nào đó hơn thế nữa.
Passion lườm Na Jin một cái rồi tặc lưỡi. Mặc kệ điều đó, Dieta ngân nga câu hát và cùng Na Jin dạo bước trong quảng trường. Vì chủ nhân trông có vẻ vui nên Passion cũng thu lại ánh nhìn.
Việc Dieta mỉm cười thoải mái như vậy, thực sự là chuyện hiếm thấy.
* * *
Sau khi dùng bữa xong, Dieta vừa nhâm nhi trà vừa bất chợt nhìn về phía trước. Ở đó có Na Jin đang uống cà phê và nghiêng đầu thắc mắc.
Biểu cảm như không hiểu sao người ta lại uống thứ đắng ngắt này.
Thấy vậy, Dieta nở một nụ cười nhẹ. Lần trước cũng thế này thì phải. Dieta chống cằm hỏi.
『Tôi gọi lại đồ ngọt cho anh nhé?』
『Được rồi. Uống mãi cũng thấy uống được.』
『Đâu cần thiết phải gọi theo tôi đâu.』
『Chỉ là tò mò thôi.』
Na Jin đặt tách trà xuống và nói.
『Tò mò xem tại sao người ta lại uống thứ này. Người tôi quen cứ uống cà phê thay nước ấy mà.』
『Vậy sao?』
『Vâng thì… ở cái nơi khó tìm được xa xỉ phẩm thế này, chẳng hiểu thứ đắng ngắt này có gì ngon mà lại nghiền ra uống. Chỉ tò mò nên uống thử thôi.』
Na Jin vừa nhấm nháp chút bánh ngọt gọi cùng vừa nói như vậy. Lắng nghe câu chuyện đó, Dieta mân mê tách trà. Vốn dĩ Dieta cũng có chút quan tâm đến người đàn ông trước mặt, nhưng đó là sự quan tâm với tư cách “Thần Rắn Nuốt Vàng”.
Người có vẻ hái ra tiền. Mạo hiểm giả mà nếu kết thân sẽ có lợi cho thương đoàn sau này.
Trong đôi mắt nhìn vạn vật quy đổi ra vàng của Dieta, Na Jin là một mỏ vàng chưa được khai thác. Chỉ cần cầm cuốc bổ vài nhát là vàng sẽ tuôn ra xối xả. Vì thế cô quan tâm với tư cách là một thương nhân, nhưng……
『Lần này anh đã thảo phạt Ác Ma Kỵ Sĩ, anh có thể kể chút về chuyện đó không? Tôi tò mò quá.』
Sau chuyến đồng hành lần trước.
Sau cái ngày gỡ bỏ lớp mặt nạ trước mặt Na Jin, Dieta nảy sinh hứng thú với chính con người Na Jin.
Tính cách. Thói quen. Tật xấu. Hành xử.
Chỉ đơn giản là, Dieta nghĩ muốn biết thêm một chút về người đàn ông trước mặt. Cô không phân biệt được đó là ham muốn của một thương nhân, hay là ham muốn của một con người tên Dieta.
『Lý do không đợi kỵ sĩ đoàn Atanga ấy hả? Chẳng có gì to tát cả. Chỉ là, không vừa mắt thôi.』
『Không vừa mắt là sao?』
『Là nói về kỵ sĩ ấy. Ác Ma Kỵ Sĩ, Verhagen đã nói……』
Lắng nghe câu chuyện của Na Jin, Dieta gật đầu, và đôi khi mỉm cười. Cô dường như đã hiểu đại khái cách suy nghĩ và hành động của người đàn ông trước mặt.
‘Lần trước cũng vậy……’
Là một người khá ngẫu hứng.
Có vẻ không có kế hoạch, đôi khi cứ làm tới rồi tính sau. Như thể chuyện hậu quả thì dọn dẹp sau cũng được, quan trọng nhất là niềm tin của bản thân.
Trận thảo phạt Ác Ma Kỵ Sĩ lần này cũng vậy.
Việc chờ đợi kỵ sĩ đoàn Atanga, phối hợp với họ chắc chắn sẽ có tỷ lệ thắng cao hơn nhiều, nhưng lý do một mình lao vào là gì? Có phải định độc chiếm công lao không? Lý do trả lời cho câu hỏi đó lại là “chỉ là”.
Chỉ là, không vừa mắt.
Nhìn cái cách hành động dứt khoát vì lý do cảm tính như vậy, người ta có thể thấy sảng khoái, cũng có thể thấy ngu ngốc. Nhưng dù là gì thì đó cũng là thứ Dieta không thể có được.
『Ra là vậy.』
Nghe chuyện của Na Jin, Dieta cười. Cười xong rồi cô lại chợt tò mò. Mục tiêu của người đàn ông trước mặt là gì. Dieta mân mê tách trà một lúc rồi mở lời.
『Này anh.』
『Vâng.』
『Mục tiêu của anh là gì?』
『Là khắc lên một ngôi sao.』
Trước câu hỏi được ném ra, Na Jin trả lời không chút do dự. Khắc một ngôi sao lên bầu trời kia là mục tiêu của cậu. Trước câu trả lời ngay lập tức đó, Dieta thoáng nghẹn lời.
『Ngôi sao thì…』
『Là ngôi sao mà các Tinh Tọa sở hữu ấy. Khắc một ngôi sao lên bầu trời kia là mục tiêu của tôi.』
Không phải là mục tiêu có thể nói ra trước mặt người khác.
Vì đó là một mục tiêu quá to tát và viển vông.
Sở hữu một ngôi sao nghĩa là gì. Nghĩa là bước đi trên con đường lập nên vĩ nghiệp để trở thành Tinh Tọa. Quả thực là một mục tiêu gần như mộng tưởng mà chỉ những đứa trẻ con mới nói ra.
『…Anh nghiêm túc chứ?』
『Vâng. Chẳng có lý do gì để nói dối chuyện này cả.』
Tuy nhiên, người đàn ông trước mặt đang nói điều đó một cách nghiêm túc. Như thể không quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Và cậu nói thêm một câu.
『Và lại, tôi đã hứa như thế rồi.』
Khi thốt ra câu đó, Na Jin nở một nụ cười cay đắng. Nụ cười trông có vẻ chứa nhiều uẩn khúc. Khi Dieta đang nhìn nụ cười đó.
『Vậy mục tiêu của tiểu thư là gì?』
Câu hỏi tương tự được trả lời lại.
Trước câu hỏi đó, Dieta nhấp một ngụm cà phê rồi trả lời. Mục tiêu của cô chẳng phải rất đơn giản sao.
『Mục tiêu của tôi là thu thập tiền vàng. Phát triển thương đoàn, và gom góp nhiều tiền vàng hơn nữa. Đó là mục tiêu của tôi.』
『Tiền vàng là phương tiện mà.』
『Anh sắc sảo thật đó.』
Dieta đặt tách trà xuống.
Với đôi mắt nheo lại, cô nhìn cặn cà phê dính dưới đáy tách. Phải, lời người đàn ông trước mặt nói đúng. Tiền vàng chỉ là phương tiện chứ không thể là mục đích.
Vậy mục đích của mình là gì.
Dieta nghiền ngẫm họ của mình. Dieta Arvenia. Gia tộc Công tước Arvenia. Nhớ về tòa dinh thự lạnh lẽo nơi cô trải qua thời thơ ấu, cô mở lời.
『Vì đó là cách nâng cao giá trị của tôi.』
Các kiếm sĩ vung kiếm và leo lên cảnh giới để nâng cao giá trị bản thân. Sword Expert, Sword Seeker… tùy theo cảnh giới mà sự đãi ngộ và đối xử cũng khác nhau.
Không chỉ kiếm sĩ.
Pháp sư, Ranger, Kỵ sĩ cũng vậy.
Họ rèn luyện bản thân để đạt được giá trị. Họ chứng minh giá trị của mình bằng một phương pháp vô cùng trực quan là vũ lực cá nhân. Nhưng không phải ai sinh ra cũng có tài năng võ thuật. Vậy họ chứng minh giá trị của mình bằng cái gì?
Với ai đó là chính trị.
Với ai đó là tri thức.
Và với ai đó nữa là quyền lực đã xây dựng nên.
Và Dieta biết. Rằng có thứ giá trị chính xác hơn những thứ mơ hồ đó. Có thứ mang giá trị trực quan chỉ sau vũ lực.
『Tiền vàng. Tiền. Của cải. Tài sản. Giá trị này trực quan biết bao? Càng sở hữu nhiều thì giá trị con người càng tăng lên.』
Thứ nằm ở điểm khởi đầu của mọi giá trị.
Dù muốn làm chính trị, muốn tích lũy tri thức, hay muốn nắm quyền lực trong tay, thứ nhất định phải cần chính là tiền. Chỉ cần rải nắm tiền vàng trong tay ra, những thứ còn lại sẽ tự khắc đi theo.
Vì thế Dieta nuốt chửng tiền vàng.
Nuốt và nuốt để gia tăng giá trị của mình. Gia tăng và gia tăng mãi để trở thành một tồn tại không ai có thể coi thường. Đó là mục đích sống của con rắn nuốt vàng.
『Với tôi, tiền vàng là giá trị. Giống như anh khắc ngôi sao để nâng cao giá trị của mình… với tôi ngôi sao chỉ là tiền vàng thôi.』
Nâng cao giá trị.
Một mục đích sống nghe có vẻ hợp lý. Nhưng nghe câu chuyện của cô, Na Jin nheo mắt lại. Với Dieta, dường như còn có cái gì đó tiếp theo sau đó.
Việc thu thập tiền vàng.
Việc nâng cao giá trị.
Cậu cảm thấy những thứ đó chỉ là phương tiện. Mục đích cuối cùng là gì, Na Jin không hỏi. Vì có vẻ cô ấy không muốn nhận thêm câu hỏi nào nữa. Có lẽ đó là câu chuyện liên quan đến nghịch lân của cô ấy.
『Thì, chỉ là vậy thôi.』
Nhún vai một cái, Dieta thở hắt ra một hơi dài.
Tuy nhiên, trước khi cô thở hắt ra, Na Jin đã nhìn thấy. Sự độc địa ẩn trong ánh mắt và hơi thở của Dieta khi cô nói về mục tiêu của mình.
Sự độc địa mà những kẻ bò lên từ dưới đáy xã hội thường có.
Dieta cũng đang mang trong mình sự độc địa đó. Còn bản chất của sự độc địa đó là gì, Na Jin không có cách nào biết được.
3.
『Vậy hẹn gặp lại nhé.』
Khi hoàng hôn buông xuống.
Dieta vẫy tay thân thiện với Na Jin rồi bước đi. Passion, người đang giữ khoảng cách, liền đi sát bên cạnh Dieta.
“Có vẻ tiểu thư ưng ý cậu thanh niên đó.”
“Đương nhiên rồi. Nghe chuyện kể thú vị biết bao? Cứ như đang nhìn thấy nhân vật chính trong tiểu thuyết vậy.”
Dieta bật cười.
“Không vừa ý là làm tới luôn. Táo bạo nhắm đến vị trí số 1. Không vừa mắt là lao vào không cần tính trước sau. Một người sảng khoái và đầy lãng mạn.”
Vừa bước đi cô vừa thở dài.
“Cứ tưởng có điểm giống nhau, nhưng có vẻ chỉ giống mỗi thời thơ ấu thôi. Một người hoàn toàn trái ngược.”
Một người vừa giống lại vừa khác mình.
Thời thơ ấu có thể giống nhau, nhưng cách sống thì hoàn toàn khác biệt. Nghe câu chuyện của Na Jin, Dieta cảm thấy một cảm xúc không tên.
Người sống ở một thế giới hoàn toàn khác với mình.
Cảm xúc dành cho người đó là sự ngưỡng mộ, ghen tị, hay đơn thuần là hứng thú, Dieta không phân biệt được. Chỉ là cảm xúc xao động đã lâu không thấy này cũng không đến nỗi tệ. Ít nhất khi gặp người đàn ông đó… cô có thể là một Dieta bình thường chứ không phải Dieta Arvenia.
Người biết bộ mặt thật của mình.
Cuộc trò chuyện với người đó khiến Dieta thấy vui.
Bước chân có chút phấn khởi trở về phòng làm việc, Dieta bắt gặp người thư ký đang toát mồ hôi lạnh. Thư ký với ánh mắt dao động đưa cho Dieta một bức thư. Giấy viết thư được in hoa văn lộng lẫy, nhìn qua là biết hàng cao cấp.
“……”
Khoảnh khắc nhận lấy bức thư, nụ cười trên mặt Dieta biến mất. Chiếc mặt nạ đã lỏng lẻo khi trò chuyện với Na Jin giờ đây dính chặt lại vào khuôn mặt với một tiếng “cạch”. Đôi mắt Dieta trở nên lạnh lẽo vô cùng.
Gia tộc Công tước Arvenia.
Bức thư được gửi đến từ gia tộc mà Dieta đã chạy trốn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
