Chương 38 Đội lính đánh thuê Mắt Đỏ (6)
Khi đến Cambria thì mặt trời đã lặn.
Vì đã quá giờ Hiệp hội trung tâm đóng cửa, đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ hoãn báo cáo ủy thác sang ngày mai và đi thẳng đến quán rượu. Sau một phi vụ, làm một ly là truyền thống của lính đánh thuê.
Trong số đó có cả Na Jin.
Tất nhiên Na Jin muốn về nhà trọ nghỉ ngơi cho khỏe… nhưng Roselin Ascalo, đoàn trưởng đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ đang khoác tay lên cổ cậu, có vẻ không định thả cậu đi.
『Rượu ở quán này ngon hết sảy luôn. Ta là khách quen ở đây đấy. Khách quen.』
Vừa ngân nga hát, Roselin vừa đẩy cửa quán rượu. Quán rượu trống trơn. Là do Roselin đã bao trọn quán từ trước. Các thành viên đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ lần lượt ngồi vào chỗ trống.
Trung tâm của vô số bàn ghế.
Roselin ngồi phịch xuống ngay trung tâm đó và ấn Na Jin ngồi xuống bên cạnh. Bị hàng chục ánh mắt của các thành viên đổ dồn vào, Na Jin cảm thấy hơi ngột ngạt.
『Khục khục. Đoàn trưởng, có vẻ cô ưng ý cậu ta lắm nhỉ?』
『Đấu tay đôi với Troll Huyết á? Chà, thằng nhóc này lãng mạn phết đấy chứ. Tên cậu là gì?』
『Nghe nói cậu còn rút được cả kiếm khí nữa hả?』
『Không phải nhân tài nên ở cấp Đen đâu.』
Tiếng xì xào bàn tán. Những lính đánh thuê lắc lư ly bia trên bàn tiến lại gần. Họ vây quanh Na Jin với vẻ tò mò. Na Jin liếc nhìn thẻ bài của họ.
‘Cấp thấp nhất là cấp Lục.’
Phần lớn bọn họ đều đeo thẻ bài cấp Đỏ, và khí thế tỏa ra cũng giống với Sword Expert (Cao thủ Kiếm thuật). Na Jin thầm tặc lưỡi.
‘Nghe đồn đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ có lực lượng không thua kém gì một kỵ sĩ đoàn… xem ra là thật rồi.’
『Trình độ cao thật đấy. Đặc biệt là cô gái đoàn trưởng kia.』
Roselin Ascalo.
Trình độ của đoàn lính đánh thuê xoay quanh cô ấy quả thực không khác mấy so với lời đồn đại. Một đoàn lính đánh thuê được tạo thành từ những kẻ mạnh thuộc hàng top đầu của thành phố này.
『Tránh ra hết coi mấy tảng thịt này!』
Khi Na Jin đang đánh giá trình độ của đoàn lính đánh thuê, Roselin xua tay đuổi các thành viên đang vây quanh đi. Khi đám lính đánh thuê cười khục khục trở về chỗ, Roselin chống cằm nhìn chằm chằm Na Jin.
『Tên là Ivan hả?』
『Vâng, đúng vậy.』
『Hai mươi tám tuổi.』
Na Jin gật đầu, Roselin bật cười.
『Cái mặt đó mà hai mươi tám cái khỉ gì, cùng lắm trông như hai mươi thôi.』
『…Tôi hai mươi tám tuổi.』
『Thì chắc vậy. Có thế mới giải thích được cảnh giới của cậu.』
Roselin buông một câu.
『Cậu là Sword Expert (Cao thủ Kiếm thuật) mà.』
“……”
『Cậu có thể rút ra kiếm khí hoàn chỉnh đúng không? Cố tình không rút ra chứ gì. Mảnh vỡ kiếm khí có độ hoàn thiện cao như thế mà không rút được kiếm khí thì vô lý lắm.』
Cô nheo mắt lại.
Có thể lừa được mắt của những mạo hiểm giả tầm thường, nhưng không thể lừa được mắt cô. Dù tỏ ra cợt nhả, nhưng cô vẫn là một Kẻ Tầm Kiếm (Sword Seeker) chính hiệu.
Kẻ mạnh đứng giữa ranh giới con người và siêu nhân.
Một người đã đạt đến cảnh giới cao thâm về Kiếm.
『Một tên trông chỉ cỡ hai mươi mà là Sword Expert… lại còn sử dụng cùng lúc kiếm thuật của Giáo đoàn Kiếm và kiếm thuật của Atanga?』
Cảm giác như bị nhìn thấu tâm can.
Na Jin điều chỉnh hơi thở, đón nhận ánh mắt của Roselin. Đôi mắt nheo lại của Roselin ánh lên sắc đỏ.
『Khục khục.』
Thấy Na Jin cảnh giác, Roselin vừa ngậm cười vừa uống rượu. Khà, thở ra một hơi dài, cô vỗ mạnh vào lưng Na Jin một cái “bốp”.
『Làm gì mà căng thẳng thế? Có ai ăn thịt cậu đâu?』
Cú vỗ khá rát khiến Na Jin phải xoa lưng.
『Chỉ là nói thế thôi. Ở thành phố này ai mà chẳng có chuyện riêng? Cậu chắc cũng có uẩn khúc gì đó. Ta không có ý định đào bới hay soi mói đâu. Ta làm thế cho phiền phức ra à?』
Nói đến chuyện đó thì bản thân ta còn nghiêm trọng hơn.
Lẩm bẩm như vậy, Roselin Ascalo chỉ vào đôi mắt mình. ‘Mắt Đỏ’ Roselin. Trước khi cô đặt tên đoàn lính đánh thuê là Mắt Đỏ, cái danh xưng Mắt Đỏ đối với cô chẳng khác nào một sự miệt thị.
Vùng đất nơi Ma nữ Camlann sinh ra.
Đôi mắt đỏ là biểu tượng đặc trưng của cư dân vùng đất đó.
『Ta không định đe dọa gì đâu, chỉ muốn uống một ly rồi nói chuyện thôi. Thả lỏng đi. Uống rượu không?』
『Tôi chưa uống bao giờ.』
『Cái thằng nhóc này, chậc… không biết mùi vị rượu à?』
Roselin thở dài.
『Định ngụy trang thân phận thành hai mươi tám tuổi thì phải biết uống rượu chứ. Làm một ly nhanh lên.』
『Thì tôi đã bảo là chưa uống bao…』
『Người lớn đưa thì cứ nhận đi, thằng nhóc này.』
Thấy Roselin ép cầm ly rượu, Na Jin khẽ rên rỉ. Tuy theo luật Đế quốc thì cậu đã đủ tuổi uống rượu, nhưng cậu chẳng thấy hứng thú gì.
Keng.
Miễn cưỡng chạm ly với Roselin, Na Jin dốc cạn ly rượu. Cảm giác trôi tuột qua cổ họng khá sảng khoái, nhưng chẳng thấy ngon lành gì. Chỉ có cảm giác mát lạnh thôi.
『Được đấy. Uống tốt lắm.』
Cười hề hề, Roselin rót đầy ly cho Na Jin. Vì cảm giác trôi qua cổ họng không tệ nên Na Jin uống rượu như uống nước. Cứ thế uống không biết bao nhiêu ly. Các thành viên uống cùng và cả Roselin đều đã ngà ngà say, nhưng Na Jin vẫn tỉnh bơ.
『Wa thằng nhóc này, sao không say thế này…』
Ức, Roselin nấc cụt, nhìn Na Jin với vẻ khó tin. Định chuốc cho cậu ta say chút rồi nói chuyện, nhưng Na Jin chẳng những không say mà sắc mặt cũng chẳng thay đổi chút nào.
Bản thân Na Jin cũng thấy lạ.
Nghe nói uống rượu sẽ thấy say, nhưng cậu chẳng cảm thấy gì cả.
『A, đúng rồi.』
Lúc đó Merlin thì thầm vào tai Na Jin.
『Cậu tuyệt đối không say rượu được đâu.』
‘Hả? Tại sao?’
『Phước lành cơ bản của Excalibur là thanh tẩy và chữa trị mà. Chắc nó phản ứng với cả cơn say, Arthur cũng chẳng bao giờ say rượu cả.』
Lancelot từng định chuốc Arthur say bằng cách bày tiệc rượu thâu đêm suốt sáng nhưng rốt cuộc thất bại. Nghe Merlin lẩm bẩm, Na Jin bật cười. Hình như cậu từng đọc đoạn tương tự trong truyện cổ tích thì phải.
『Chậc. Ức.』
Roselin chống cằm liếc nhìn Na Jin.
『Cậu học kiếm thuật Atanga ở đâu vậy?』
『Trong số người quen của tôi có một hiệp sĩ Atanga.』
『Thế à? Người đó dạy kiếm cho cậu sao?』
『Tuy không dạy kiếm một cách bài bản.』
Na Jin cười nhạt.
『Nhưng ông ấy đã dạy tôi rất nhiều thứ khác. Tôi cũng đã nhận được nhiều đến mức không thể trả hết.』
『Có vẻ là một người thầy tốt nhỉ.』
『Là một người thầy vĩ đại.』
Ivan và Orphen. Nhờ có hai người họ mà cậu mới có thể ở đây lúc này. Na Jin thở dài thườn thượt.
『Vị hiệp sĩ Atanga là thầy đó, có vẻ cũng ưng ý cậu lắm nhỉ?』
『Sao cơ?』
『Kiếm thuật cậu định dùng, ở Atanga gọi là thanh kiếm bị trói buộc bởi giới luật. Thế nên ta mới ngăn cậu dùng nó lên con Troll. Vì đó không phải kỹ thuật để dùng bừa bãi.』
Roselin chống cằm lẩm bẩm.
『Chỉ dùng để trừng phạt kẻ ác đã vứt bỏ danh dự và lòng kiêu hãnh làm ô uế cái tên hiệp sĩ… hoặc dùng lên đối thủ cao quý đáng để dốc toàn lực va chạm.』
Nói cách khác.
『Nghĩa là kỹ thuật chỉ cho đối thủ mà mình công nhận là kình địch nhìn thấy. Chắc cậu chưa nghe giải thích đến đoạn này hả?』
『…Vậy sao?』
『Thật đấy. Bình thường họ chẳng bao giờ cho xem đâu. Ta cũng mới thấy khoảng ba bốn lần thôi.』
Na Jin im lặng một lúc.
Kiếm thuật định dùng lên con Troll. Đó là kỹ thuật mà Yiban, cửa ải cuối cùng để thoát khỏi thành phố ngầm, đã dùng để đỡ trực diện Excalibur và đẩy lùi cậu.
Kiếm thuật của Atanga đã đập tan kỹ thuật dốc toàn lực của cậu ngay từ chính diện.
Đối với Na Jin, đó vẫn là kỹ thuật hiện lên đầu tiên khi nhắc đến ‘đòn đánh mạnh nhất’. Thanh kiếm của Yiban nặng nề và mãnh liệt đến mức đó.
‘Kỹ thuật chỉ dùng khi công nhận đối thủ là kình địch.’
Có lẽ nó được dùng với ý nghĩa thứ hai, Na Jin vô thức nở nụ cười chua chát. Nghĩa là vào khoảnh khắc cuối cùng, cậu đã được Yiban công nhận.
『Tán gẫu đến đây thôi.』
Roselin vươn vai.
『Ivan.』
Thở ra một hơi dài, Roselin gọi tên Na Jin.
『Có muốn gia nhập đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ không?』
2.
Khoảnh khắc cô đưa ra lời đề nghị, quán rượu trở nên im lặng. Những người lính đánh thuê đang uống rượu đều lặng lẽ nhìn Na Jin. Bầu không khí trầm xuống trong chốc lát. Na Jin nhìn thẳng vào đôi mắt lóe sáng của Roselin trước mặt.
Đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ.
Một lựa chọn không tồi, nhưng đương nhiên câu trả lời của Na Jin vẫn như cũ. Mặc kệ những ánh mắt đang đổ dồn vào mình, Na Jin trả lời ngắn gọn.
『Tôi vẫn chưa có ý định thuộc về nơi nào cả.』
『Chà, từ chối nhanh đấy. Thường thì dù từ chối người ta cũng bảo sẽ suy nghĩ đã chứ.』
Roselin cười khục khục. Các thành viên đang theo dõi hai người cũng phá lên cười bảo ‘Đoàn trưởng bị đá rồi’. Phản ứng như thể họ đã dự đoán trước được phần nào.
Đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ là một tập thể hấp dẫn đối với các mạo hiểm giả trong thành phố… nhưng với kẻ nhắm đến đỉnh cao thì có lẽ nó chẳng hấp dẫn đến thế.
Và các thành viên cũng lờ mờ nhận ra cậu thanh niên trước mắt là một kẻ đầy tham vọng nhắm đến đỉnh cao. Từ cậu đối đầu với Huyết Troll và giành lấy vị trí số 1 áp đảo, họ cảm nhận được sự cố chấp khác biệt so với những mạo hiểm giả bình thường.
『Mà, sau này nếu có ý định thì cứ tìm đến nhé.』
Lời đề nghị vẫn có hiệu lực cho đến lúc đó.
Lẩm bẩm như vậy, Roselin nhún vai.
『À mà, phần thưởng hạng 1 vốn là cơ hội gia nhập đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ… thế này thì phải đổi rồi. Thôi thì, đơn giản lấy cái đó đi. Barger? Lại đây chút coi.』
『Lại gì nữa đây.』
『Cái đó đó, cái có ghi tên ta ấy.』
Phó đoàn trưởng Barger thở dài đưa cho Roselin một tờ giấy. Tờ giấy chứng nhận có ghi tên Roselin. Cô đưa nó lại cho Na Jin.
『Cơ hội mượn danh tiếng của ta một lần. Nói cách khác thì cứ coi như cơ hội nhờ vả ta một lần cũng được.』
Thứ này giống nhưng cũng khác với thứ mà Dieta đã đưa. Nghĩa là trong bất kỳ tình huống nào cũng có thể mượn danh tiếng của Roselin một lần.
『Mượn tên của ta, một trong những đỉnh cao của thành phố này, cơ hội tuyệt vời lắm đấy? Dùng cho lúc thật sự cần thiết nhé.』
Đó là tất cả những gì cô nghĩ cần phải nói.
Nói xong, Roselin thở hắt ra một hơi ngắn.
『Mà hình như nãy giờ mỗi ta hỏi thôi nhỉ. Cậu không thắc mắc gì sao? Hỏi gì cũng được. Ta sẽ trả lời sảng khoái một hai câu cho.』
『Có một cái.』
Na Jin hạ mắt xuống.
Ánh mắt hướng về phía hông Roselin. Hai chuôi kiếm nhô ra sau lưng.
『Vũ khí đó, rốt cuộc có tác dụng gì vậy?』
『Ồ, cái này hả.』
Cô dùng ngón tay gõ gõ vào chuôi kiếm đang nhô ra, rồi rút phắt ra với tiếng leng keng.
Rồi phập.
Cô cắm nhẹ hai thanh kiếm xuống bàn. Lưỡi kiếm sắc bén cắm phập vào mặt bàn một cách mượt mà. Trước ánh mắt sắc lẹm của chủ quán, Roselin xua tay ‘Xin lỗi xin lỗi’ rồi quay lại nhìn Na Jin.
『Cậu tò mò về vũ khí này sao?』
『…Đoàn trưởng.』
『Không sao đâu, Barger. Dù gì Kiệt Tác của ta cũng nổi tiếng rồi, với lại còn tùy người dùng nữa mà.』
Gạt bỏ sự can ngăn của phó đoàn trưởng, Roselin mở lời.
『Nhóc con, biết Kiệt Tác là gì không?』
『Tôi biết đó là vũ khí mang trong mình sự Thần Bí.』
『Biết rõ nhỉ. Vốn dĩ sự Thần Bí của Kiệt Tác càng giấu kín càng hữu dụng, nhưng cái của ta thì khác. Người sử dụng đời trước nổi tiếng quá nên sự Thần Bí bị lộ hết rồi.』
Vốn dĩ Kiệt Tác “Tiếng Vọng” là thứ mà dũng sĩ của Liên minh hoạt động từ hàng trăm năm trước từng sử dụng.
『Thế nên là, chà. Ta sẽ nói cho cậu biết.』
Lẩm bẩm như vậy, Roselin cười.
『Kiệt Tác số 21, Tiếng Vọng (Echo).』
Cô dùng ngón tay búng vào sống kiếm của song kiếm. Keng, một âm thanh vui tai vang vọng khắp quán rượu. Âm thanh chồng lên nhau thành nhiều lớp. Giống hệt âm thanh đã nghe trong rừng.
『Đúng như tên gọi, Tiếng Vọng khiến mọi thứ vọng lại. Dù là âm thanh, xung lực, hay thậm chí cả mana.』
『Vậy kỹ thuật trong rừng cũng là…』
『Phải. Cộng hưởng kiếm khí vào tiếng vọng va chạm nhau. Lấy âm thanh làm vật trung gian để lan tỏa kiếm khí, kiểu kỹ thuật như vậy đấy… nhưng chi tiết hơn là bí kỹ của ta nên khó nói lắm. Hiểu ý ta chứ?』
Na Jin gật đầu.
Vừa gật đầu, ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào lưỡi kiếm đen tuyền đang cắm trên bàn. Vì nó thật kỳ diệu.
『Có vẻ cậu quan tâm đến Kiệt Tác lắm nhỉ?』
『Kỳ diệu mà. Cũng là lần đầu tiên tôi thấy vật này.』
『Cũng phải, đâu phải thứ dễ dàng thấy ở đâu đó. Thấy cậu có hứng thú nên ta kể thêm chút về Kiệt Tác nhé…』
Roselin chỉ vào lưỡi kiếm của Kiệt Tác.
『Vũ khí đã trải qua ít nhất hàng ngàn hàng vạn năm mà trên lưỡi kiếm không có một vết mòn nhỏ nào đúng không? Đây là một trong những đặc tính của Kiệt Tác.』
『Đặc tính?』
『Gần như không bao giờ gãy. Kể cả đỡ kiếm khí của Sword Master (Kiếm Thánh) cũng vẫn lành lặn đấy. Gần như là Bất Hoại.』
Gần như Bất Hoại.
Nghĩa là không phải hoàn toàn Bất Hoại.
『Cũng có lúc bị gãy sao?』
『Tuy trường hợp rất hiếm, nhưng nghe nói là có gãy.』
Roselin gật đầu.
『Nghe bảo nếu các Kiệt Tác va chạm liên tục với nhau thì cũng có trường hợp một bên bị gãy, nhưng phần lớn ghi chép còn lại trong lịch sử là bị vỡ khi va chạm với vũ khí thuộc “khái niệm cao hơn”.』
…Vũ khí thuộc khái niệm cao hơn?
Na Jin nghiêng đầu, bên tai vang lên tiếng cười của Merlin. Tiếng cười đầy vẻ tự mãn.
『Vũ khí thuộc khái niệm cao hơn là gì?』
『Nghe xong cậu sẽ “À” lên cho xem? Tiêu biểu thì có hai cái.』
Roselin cười.
『Một là thanh Gram, vừa là ma kiếm vừa là thánh kiếm mà Kiếm Thánh đời đầu sở hữu, cái còn lại là… chà, cái nổi tiếng nhất.』
Thanh kiếm nổi tiếng nhất trong lịch sử.
『Thanh kiếm của Sao, Excalibur.』
Đỉnh cao của mọi loại vũ khí, thanh kiếm nằm ngoài mọi lý lẽ mang đến cái chết vĩnh hằng cho những con ác quỷ bất tử. Khoảnh khắc cái tên Excalibur được thốt ra, Na Jin nuốt khan.
『Dù là Kiệt Tác hay Thánh vật của các Tinh Tọa, đứng trước Excalibur cũng chỉ là cục sắt vụn thôi. Trong lịch sử, số Kiệt Tác bị Excalibur chém gãy chắc cũng phải đến năm cái đấy?』
Na Jin thầm hỏi Merlin trong đầu.
Chuyện đó có thật không.
『Không phải năm mà là bảy cái, nhưng đúng là thật. Có vài trường hợp ác quỷ cầm Kiệt Tác hoặc các Tinh Tọa sa ngã cầm Kiệt Tác ấy mà.』
‘Lúc tôi dùng thì đến Longsword thường còn chẳng chém đứt được mà?’
『Thì tại cậu chưa có Ngôi Sao nào mà.』
Merlin trả lời như thể cậu đang hỏi một điều hiển nhiên.
『Phải có Ngôi Sao mới phát huy được hết tính năng của Excalibur. Thứ cậu đang vung vẩy bây giờ chỉ là thanh thánh kiếm có gắn hiệu quả ‘Sát Quỷ’ với chữa trị, thanh tẩy thôi.』
Chỉ thế thôi cũng đủ thấy ghê gớm lắm rồi.
『Nhắc mới nhớ.』
Như sực nhớ ra điều gì, Roselin búng tay.
『Barger, đợt này nghe bảo có ai rút được Excalibur rồi hả? Đã biết ai rút được chưa?』
『Vẫn chưa biết ạ. Nếu biết rồi thì cả đại lục đã dậy sóng rồi.』
『Cũng phải. Nhưng mà… chắc một trong số các Kiếm Thánh đã rút được chăng? Có vẻ như đang giấu giếm.』
『Tôi thấy cũng có khả năng đó. Chắc là Ngài Gerd, Kiếm Thánh của Đế quốc chăng?』
Nghe câu chuyện giữa Barger và Roselin, Na Jin sờ sờ cổ tay mình. Chòm sao khắc trên cổ tay chỉ có mình Na Jin nhìn thấy, nhưng cậu vẫn vô thức dùng bàn tay che đi cổ tay mình.
3.
Sáng sớm.
Nghe tiếng chim hót líu lo, Na Jin chớp đôi mắt thâm quầng. Cả đoàn lính đánh thuê đã uống rượu thâu đêm, và trong số đó người duy nhất còn giữ được tỉnh táo chỉ có Na Jin.
『Ah a aaa…』
Roselin đang rên rỉ vì say nguội trên lưng Na Jin. Đó là cái giá phải trả cho việc uống rượu không ngừng nghỉ suốt đêm để cố chuốc say Na Jin.
『Dậy đi ạ. Làm ơn.』
『Hiệp hội… đưa ta đến Hiệp hội đi. Phải đóng dấu hoàn thành ủy thác nữa chứ.』
Na Jin thở dài.
Đang cõng Roselin đi về phía Hiệp hội trung tâm thì nghe thấy tiếng ọc ọc sau lưng.
『Oẹ… này, thả ta xuống. Oẹ…』
Roselin vỗ vỗ liên tục vào vai Na Jin. Khi Na Jin thả Roselin xuống, cô ngồi xổm vào một góc hẻm và bắt đầu nôn khan.
『Vỗ lưng cho ta cái. Oẹ…』
Na Jin vừa thở dài vừa vỗ lưng cho Roselin. Hình ảnh Roselin ngồi xổm trong hẻm, tay túm mớ tóc rũ rượi, nôn thốc nôn tháo trông thật thảm hại.
‘Cái thứ này mà là… đỉnh cao của thành phố mạo hiểm giả sao?’
Cậu nhớ mục tiêu mạo hiểm giả hạng Bạch Giác (Sừng Trắng) phải là một sự tồn tại ngầu hơn thế này chứ. Đúng lúc Na Jin đang cảm thấy hụt hẫng không đâu.
『Ủa?』
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Na Jin đang vỗ lưng cho Roselin liền quay lại nhìn. Ở đó là một thiếu nữ có gương mặt quen thuộc.
Thần Rắn Nuốt Vàng, Dieta.
Trang phục khác với thường ngày. Cô mặc y phục của đại diện thương đoàn Dieta, đang trên đường đến Hiệp hội trung tâm, nhận ra Na Jin liền vẫy tay.
『Lại gặp nhau ở đây… rồi nhỉ……?』
Tuy nhiên giọng nói vui mừng của cô dần nhỏ lại. Vì cô đã nhận ra người phụ nữ mà Na Jin đang vỗ lưng, người phụ nữ trông bề ngoài khoảng giữa 20 nhưng tuổi thật thì gấp đôi, gian manh như rắn độc.
Mái tóc đen dài đến thắt lưng.
Trang phục xuề xòa, thoải mái không chút câu nệ.
Cái làn da trắng mịn màng dù tuổi tác gấp đôi mình.
Thêm vào đó là đôi mắt đỏ đáng ghét.
Chắc chắn người đang ở cùng Na Jin là ‘người phụ nữ đó’, đôi mắt Dieta nheo lại.
『…Roselin Ascalo?』
Khoảnh khắc Dieta lẩm bẩm cái tên đó.
『Gì đấy, ai gọi ta… Oẹẹẹẹẹ!』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
