Chương 39 Phố thương nhân (1)
『Oẹẹẹẹẹẹẹ!』
Na Jin đang vỗ lưng cho Roselin vội vàng lùi lại vài bước. Biểu cảm của Dieta, người vừa gọi tên Roselin, cũng nhăn nhúm lại như thể vừa nhai phải sâu bọ.
Đỉnh cao của thành phố cơ hội Cambria.
Một trong năm mạo hiểm giả Bạch Giác (Sừng Trắng) của thành phố.
Vài giây trôi qua gây tổn hại nghiêm trọng đến cái danh tiếng lấp lánh đó. Khi âm thanh chứng minh cho cuộc nhậu nhẹt điên cuồng đêm qua dừng lại, Roselin lấy khăn tay trong ngực ra lau miệng và súc miệng bằng bình nước.
『Hà, giờ mới thấy sống lại.』
Ngẩng đầu lên, gương mặt Roselin trông sảng khoái lạ thường. Cô vỗ ngực thùm thụp, miệng liên tục thở hắt ra ‘hà’.
『Gì đây, là con rắn cái à?』
Nhận ra gương mặt thiếu nữ vừa gọi tên mình, Dieta, Roselin nghiêng đầu. Bình thường dù có vô tình chạm mắt nhau, hai người cũng chẳng thèm chào hỏi lấy một câu mà chỉ tặc lưỡi lướt qua nhau.
Nói cách khác thì đó là sự ghét bỏ đồng loại.
Cũng là do mỗi người thuộc về những nơi khác nhau.
Nơi hậu thuẫn cho đoàn lính đánh thuê của Roselin là thương đoàn ‘Garchea’. Nơi đang tranh giành vị trí số 1, số 2 với thương đoàn Dieta tại thành phố cơ hội Cambria. Vì thế đương nhiên quan hệ giữa hai thương đoàn không tốt đẹp gì.
Roselin, người nhận sự hậu thuẫn từ đó, đương nhiên cũng chẳng thể có quan hệ tốt với Dieta, chủ nhân của thương đoàn Dieta.
『Gọi người khác ta là rắn cái ngay trước mặt, không biết là lễ nghĩa nhà nào đây? Không được giáo dục đàng hoàng sao? Mắt đỏ?』
『Cô tiểu thư thản nhiên buông lời miệt thị người khác cũng đâu kém gì ta?』
Dieta che miệng cười, còn Roselin nhếch mép như muốn nói ‘nhìn cái gì’. Rồi đột nhiên, Roselin nhận thấy ánh mắt của Dieta di chuyển.
『À há, ra là vậy.』
Roselin cười.
Ánh mắt của Dieta đang hướng về phía Na Jin đứng cách đó một bước. Cậu thanh niên mà cô ta đã đứng ra bảo lãnh. Thấy cậu thanh niên đó đang đi cùng mình nên chắc cảm thấy kỳ lạ lắm.
『Này, Ivan.』
Roselin cố tình vươn tay khoác vai Na Jin. Mặt Na Jin nhăn lại ngay lập tức, nhưng cậu chỉ thở dài một cái rồi im lặng. Để báo cáo với Hiệp hội trung tâm thì đúng là cần có Roselin.
『Đêm qua vui thật đấy. Lần sau lại làm một ly nữa nhé?』
『Tôi xin kiếu.』
Na Jin trả lời dứt khoát.
Vì đêm qua cậu đã biết ‘một ly’ mà Roselin nói không phải là một ly theo nghĩa vật lý.
『Vào thôi nào. Báo cáo nhanh rồi ta muốn đi giải rượu quá. Biết một quán ăn ngon gần đây, đi cùng không?』
『Để xem đã.』
『Súp thịt ở đó ngon tuyệt cú mèo luôn.』
Cố tình nói to như để cho Dieta nghe thấy, Roselin rảo bước nhanh hơn. Cùng Na Jin bước vào tòa nhà Hiệp hội trung tâm, Roselin liếc nhìn lại phía sau. Ở đó có Dieta đang trừng mắt nhìn.
Đôi mắt vàng rực hằn lên tia máu.
Nhìn vào đôi mắt đó, Roselin cười khẩy. Roselin không nói gì, nhưng bên tai Dieta như văng vẳng tiếng nói của Roselin.
Mạo hiểm giả mà cô bảo trợ tuyệt lắm đấy.
『A ha.』
Dieta bật cười.
Khóe miệng đang cười nhưng đôi mắt thì hoàn toàn không cười chút nào. Nhìn bóng lưng Roselin đang khoác vai Na Jin đi xa dần, Dieta lẩm bẩm.
『Muốn chơi nhau chứ gì…?』
2.
Khoảnh khắc bước chân vào Hiệp hội.
“……”
Hiệp hội đang ồn ào bởi đám đông mạo hiểm giả và thương nhân bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, như thể có ai đó vừa dội một gáo nước lạnh. Trong sự im lặng, tĩnh mịch đó, Na Jin cảm nhận rõ rệt những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
Vô số ánh mắt đang hướng về cậu.
Ban đầu cậu tưởng là do đi cùng Roselin, mạo hiểm giả cấp Bạch Giác, nhưng rồi Na Jin nhận ra không phải vậy. Ánh mắt của họ không hướng về Roselin mà là hướng về cậu.
『Mạo hiểm giả kia là…』
『Nhìn thẻ bài cấp Đen thì đúng là hắn rồi.』
『Điểm số cao nhất lịch sử chiến dịch càn quét rừng Dochenberg…』
Trong sự tĩnh lặng, những tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
Sự tĩnh lặng bị phá vỡ, tiếng bàn tán của các mạo hiểm giả lấp đầy hội quán.
『Cái tên cấp Đen đã tiêu diệt Huyết Troll đó là…』
『Đúng rồi. Tôi đã thấy mà.』
『Con Huyết Troll đó sao? Chắc chắn được thăng cấp rồi.』
Thành tích trong chiến dịch càn quét rừng Dochenberg.
Tin đồn về chuyện đó đã lan truyền trong Hiệp hội. Cũng phải thôi, lúc đó cũng có những mạo hiểm giả trở về sớm từ chiến dịch. Tin đồn chắc chắn đã lan ra từ miệng họ.
…Vốn dĩ, chiến dịch càn quét rừng Dochenberg là ủy thác có sức ảnh hưởng lớn đến mức được gọi là trận ra mắt để các mạo hiểm giả từ cấp Lam trở lên vươn lên cao hơn.
Việc các mạo hiểm giả chú ý cũng là điều đương nhiên.
Huống hồ tin đồn về việc kỷ lục điểm số cao nhất lịch sử của chiến dịch Dochenberg bị phá vỡ, mà lại là do một mạo hiểm giả cấp Đen phá vỡ, làm sao có thể không lan truyền được. Đó là tin đồn gây sốc và có sức lan tỏa mạnh mẽ đến mức nào chứ.
‘Ánh mắt có vẻ gay gắt thật.’
『Thu hút sự chú ý là như vậy đó.』
Merlin điềm nhiên nói.
『Đó cũng là sức nặng mà cậu phải chịu đựng sau này.』
Nếu đã quyết tâm đứng trên đỉnh cao, thì phải chịu đựng được sức nặng của những ánh mắt đổ dồn về mình. Đó là gánh nặng mà kẻ muốn đứng trên đỉnh cao phải gánh vác.
『…Không phải nói dối chứ?』
Đương nhiên là thế.
『Chắc dùng thủ đoạn gì đó thôi. Có lý nào lại thế?』
『Nghe bảo thương đoàn Dieta bảo lãnh mà. Chắc là nhân tài do thương đoàn cố tình nuôi dưỡng. Xuất phát điểm đã khác chúng ta rồi…』
Những giọng nói và ánh mắt đó không mấy thiện cảm.
Những kẻ không tận mắt chứng kiến màn trình diễn của Na Jin đang cố hạ thấp thành tích của cậu và phủ nhận xuất phát điểm của cậu. Dù những giọng nói đó vang bên tai, biểu cảm của Na Jin vẫn không hề thay đổi.
Vì cậu đã nghe đến phát chán những lời như thế rồi.
Không phải ở đây, mà là ở thành phố ngầm Atman.
『Phù…』
Thở hắt ra một hơi ngắn, Na Jin ưỡn ngực.
Chẳng việc gì phải cúi đầu cả.
『Đúng rồi. Phải thế chứ.』
Roselin đang khoác vai Na Jin thì thầm với giọng chỉ đủ cho Na Jin nghe thấy.
『Đó là những giọng nói không cần để tâm, cũng chẳng cần nghe lọt tai làm gì. Đâu cần thiết phải nhìn xuống bên dưới làm gì chứ?』
Roselin nhếch mép.
Có vẻ ưng ý với thái độ đường hoàng của Na Jin, cô vỗ vai cậu và bước về phía quầy VIP của Hiệp hội. Quầy giao dịch chỉ dành cho các mạo hiểm giả cấp Bạch Giác.
Nơi không cần bốc số hay chờ đợi, có thể báo cáo trực tiếp lên cấp cao nhất của Hiệp hội trung tâm, đúng nghĩa là quầy dành cho những kẻ đứng đầu.
『Đoàn trưởng đoàn lính đánh thuê Mắt Đỏ, Roselin đây.』
Từ khoảnh khắc bước vào đó cùng Na Jin, biểu cảm và thái độ của Roselin thay đổi hoàn toàn. Không còn là bà chị hàng xóm say bết bát, mà là diện mạo của Roselin Ascalo, đoàn trưởng dẫn dắt đoàn lính đánh thuê quy mô lớn nhất Cambria.
Na Jin quan sát hình ảnh đó của cô ở khoảng cách gần nhất.
* * *
Việc báo cáo về ủy thác kết thúc khá nhanh.
Thứ mất thời gian là về thành tích Na Jin lập được trong chiến dịch càn quét rừng Dochenberg và việc tiêu diệt Huyết Troll. Việc tiêu diệt Huyết Troll đã được chấp nhận nhờ vào số nguyên liệu ma thú mà các thành viên đoàn lính đánh thuê chở đến bằng xe kéo vào sáng sớm…
Vấn đề là mạo hiểm giả đóng góp lớn nhất vào việc tiêu diệt đó.
Mạo hiểm giả lập nên thành tích gần như đơn độc tiêu diệt là Na Jin lại ở ‘cấp Đen’. Nếu đó là sự thật, việc thăng cấp cho Na Jin, người đã hoàn thành ủy thác cấp Đỏ, là điều không thể tránh khỏi.
『Nếu không tin thì cứ đi hỏi các mạo hiểm giả tham gia xem. Mọi người đều sẽ trả lời giống nhau thôi?』
Tuy nhiên, sự do dự từ giám sát viên không kéo dài lâu.
『Ta bảo lãnh. Ta, Roselin Ascalo công nhận thực lực của tên này. Còn cần gì nữa không?』
Đỉnh cao của thành phố. Roselin Ascalo, người được gọi như vậy, đang đứng ra bảo lãnh cho Na Jin, và hơn hết là vì Na Jin đã trình diễn cảnh rút kiếm khí ngay trước mặt giám sát viên phụ trách thăng cấp của Hiệp hội.
Thứ Na Jin rút ra vẫn chỉ là mảnh vỡ kiếm khí.
Nhưng chỉ chừng đó thôi cũng đủ để vị giám sát viên Hiệp hội, người đã nhìn qua vô số mạo hiểm giả bao năm nay, nhận ra. Rằng Na Jin đã tiếp cận rất gần đến cảnh giới Cao thủ.
『Không cần bài thi thăng cấp nữa.』
Giám sát viên nói ngắn gọn.
Vốn dĩ việc thăng lên cấp Lam trở lên được quyết định dựa trên các ủy thác đã thực hiện, mức độ hài lòng và đánh giá của người ủy thác, v.v… để chấm điểm và giám sát viên sẽ quyết định việc thăng cấp.
Nhưng trường hợp của Na Jin là ngoại lệ.
Mạo hiểm giả cấp Đen lại đứng hạng 1 trong chiến dịch càn quét rừng Dochenberg, và tiêu diệt Troll Huyết có độ nguy hiểm cấp Đỏ. Vì là trường hợp ngoại lệ nên giám sát viên đánh giá rằng đặt ra ngoại lệ là đúng đắn.
『Đưa thẻ bài đây.』
Na Jin đưa thẻ bài cho giám sát viên.
Giám sát viên đi đâu đó một lúc, khi quay lại ông đưa cho Na Jin một tấm thẻ bài màu xanh lá.
Đen, Tím, Lam, Lục.
Thăng ba cấp từ cấp Đen lên cấp Lục (Green).
Đây là chuyện lần đầu tiên xảy ra kể từ sau đợt thăng ba cấp của Ranger ‘Kaufman Theosis’ xuất thân từ dãy núi Techel, hiện là mạo hiểm giả cấp Bạch Giác. Quả đúng là một đợt thăng cấp ngoại lệ.
‘Không ngờ lại thăng cấp nhanh thế này.’
Na Jin ngơ ngác nhìn tấm thẻ bài trên tay. Thẻ bài cấp Lục. Cấp độ đủ để được gọi là ‘mạo hiểm giả thượng cấp’ ở thành phố này.
『Chúc mừng nhé, nhóc con.』
Roselin quàng tay qua cổ Na Jin.
『Chà, xem ra cứ đà này thì chẳng mấy chốc lên cấp Đỏ nhỉ? Xét theo tuổi của cậu thì chắc là trẻ nhất đấy.』
Với thân phận ngụy trang 28 tuổi mà lên được mạo hiểm giả cấp Đỏ thì sẽ là trẻ nhất. Roselin đang nói như vậy.
『Lên Bạch Giác thì chắc còn hơi lâu… nhưng mà, chỉ cần đạt được trong vòng mười năm thì gần như là trẻ nhất rồi? Ta đã đạt cấp Bạch Giác trẻ nhất vào năm ba mươi chín tuổi đấy.』
39 tuổi. Đó là độ tuổi Roselin đạt đến cảnh giới Kẻ Tầm Kiếm (Sword Seeker) và lên cấp Bạch Giác. Nghe câu chuyện đó, Na Jin trả lời ngắn gọn.
『Chắc không lâu thế đâu.』
『Chà, nhìn cái thằng nhóc xấc xược này xem.』
Roselin cười khục khục.
『Được rồi. Cố lên nhé.』
Vừa vỗ lưng cậu, Roselin vừa cùng Na Jin bước ra khỏi quầy giao dịch. Khi bước vào là cấp Đen, nhưng khi bước ra Na Jin đã đeo trên cổ tấm thẻ bài cấp Lục.
Khoảnh khắc Na Jin bước ra ngoài.
Và khoảnh khắc nhìn thấy tấm thẻ bài trên cổ cậu.
Đôi mắt của các mạo hiểm giả đang tụ tập đều mở to hết cỡ. Mạo hiểm giả cấp Đen đã nhảy vọt qua cấp Tím, cấp Lam để lên thẳng cấp Lục. Cậu thanh niên đó chỉ vài ngày trước vẫn là một mạo hiểm giả chẳng ai thèm để ý… nhưng giờ đây ai cũng biết tên cậu.
Qua tin đồn, qua báo chí, qua vô số phương tiện, cái tên của cậu sẽ lan truyền khắp thành phố này.
Mạo hiểm giả cấp Lục, Ivan.
Mục tiêu bộc lộ tài năng của Na Jin coi như đã hoàn thành.
3.
Vài ngày trôi qua kể từ khi trở thành mạo hiểm giả cấp Lục, Na Jin đã trải qua khoảng thời gian khá bận rộn. Trước hết cậu rời khỏi nhà trọ giá rẻ và chuyển đến nơi ở gần Hiệp hội trung tâm hơn.
Tiền thuê nhà đắt gấp mấy lần nhưng cậu thừa sức chi trả. Tiền bạc giờ nhiều đến mức dư dả.
Tiền nhận được từ việc thực hiện ủy thác của Dieta vẫn còn, cộng thêm thù lao từ chiến dịch càn quét rừng Dochenberg, và cả tiền thưởng từ việc tiêu diệt Huyết Troll. Chắc chắn một thời gian nữa cậu sẽ không phải lo về tiền bạc.
‘Nhân tiện kiếm được tiền.’
Hôm nay cũng vậy, sau khi hoàn thành bài tập luyện buổi sáng như thường lệ.
Na Jin vừa tắm nước lạnh vừa lẩm bẩm trong đầu.
‘Đi sắm trang bị chứ nhỉ?’
『Chắc chắn là nên chuẩn bị sẵn áo giáp hoặc kiếm dự phòng rồi. Có thêm mấy thứ như bình thuốc cũng không thừa đâu?』
Merlin tán đồng.
Thời gian qua vì bận rộn di chuyển nên Na Jin không có thời gian thong thả đi mua sắm. Nhưng giờ đã có dư dả, và cấp bậc cũng đã nâng lên đủ cao.
Cấp Lục được phân loại là mạo hiểm giả thượng cấp.
Nghĩa là cậu đã có thể đường hoàng ra vào phố thợ rèn, nơi mà mạo hiểm giả cấp Đen thậm chí không được đặt chân tới. Na Jin ăn mặc nhẹ nhàng bước về phía phố thợ rèn.
‘Nhà giả kim, thợ rèn có tiếng, cửa hàng bán ma đạo cụ, v.v…’
Nhân cơ hội này Na Jin định sắm sửa trang bị xem sao. Không cần đến hàng cao cấp nhất, nhưng ít nhất cũng cần trang bị tối thiểu. Na Jin nghĩ có một hai món vũ khí để dùng khi cần thiết cũng không tệ.
‘…Nhắc mới nhớ.’
Na Jin nhìn thanh kiếm đeo bên hông.
Thanh Longsword mà lão già Hogel rèn cho. Từ lúc đối đầu với những kẻ truy đuổi ở thành phố ngầm, đến trận đấu tay đôi với Yiban, rồi cả đối đầu với Huyết Troll, v.v…
Thú thật cậu cũng tự biết là mình đã dùng thanh kiếm khá thô bạo. Dù nghĩ rằng nó có gãy bất cứ lúc nào cũng không lạ, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy vết nứt nào đáng chú ý. Ngày nào cậu cũng lau dầu và kiểm tra thanh kiếm mà.
Tuy nhiên biết đâu lại có vết nứt nào đó không chừng. Nếu có vết nứt thì gửi sửa, hoặc nếu không sửa được thì mua sẵn kiếm dự phòng cũng tốt.
Nghĩ vậy, Na Jin tìm đến tiệm rèn đầu tiên. Tiệm rèn do thợ rèn nổi tiếng ở Cambria điều hành. Đó là tiệm rèn được thương đoàn Dieta bảo trợ, và nhờ có sự giới thiệu của Dieta nên việc ghé thăm không khó khăn gì.
Ngay khi Na Jin đưa thanh kiếm của mình ra tại tiệm rèn vừa đến. Người thợ rèn xoay thanh kiếm qua lại rồi nghiêng đầu thắc mắc.
『Cái này chắc phải gọi lão Hughes ra thôi?』
Người thợ rèn xem xét thanh kiếm của Na Jin rồi đứng dậy, cầm thanh kiếm đi vào sâu bên trong tiệm rèn. Khoảng vài phút trôi qua.
『Này nhóc con.』
Ông lão đi cùng người thợ rèn bước ra.
Người thợ rèn giỏi nhất thành phố này, ông lão được gọi là Hughes, nắm chặt thanh Longsword của Na Jin trong tay và hỏi.
『Thanh kiếm này cậu lấy ở đâu?』
『Là một thợ rèn quen biết đã làm cho tôi.』
『Nói nhảm. Chắc là nhặt được hoặc cướp ở đâu đó thôi.』
Lão Hughes cau mày dữ dội.
『Thợ rèn nào lại đi rèn thanh kiếm vốn được cung cấp cho kỵ sĩ đoàn Atanga để đưa cho một thằng nhóc như cậu chứ?』
Ông ta vuốt ngón tay dọc theo mặt kiếm và nói tiếp.
『Cậu có thể lừa mắt kẻ khác nhưng không lừa được mắt ta đâu. Đây là tác phẩm của danh장 (Danh Tượng/Thợ rèn danh tiếng). Ý ta là tác phẩm của một thợ rèn có tay nghề giỏi đến mức ký hợp đồng rèn kiếm với kỵ sĩ đoàn Atanga đấy. Thứ này không phải ai cũng làm được đâu.』
Danh Tượng (Danh Tượng/Thợ rèn danh tiếng).
Danh hiệu chỉ dành cho số ít thợ rèn.
『Nếu có người làm cho thật thì nói cái tên ra xem nào. Để ta nghe xem rốt cuộc là tác phẩm của ai.』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
