Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web novel - Chương 40 Phố Thương Nhân (2)

Chương 40 Phố Thương Nhân (2)

Ông già Hughes.

Người thợ rèn chớm tuổi xế chiều được gọi với cái tên ấy là chủ nhân của lò rèn lớn nhất Cambria, một nhân vật có vị thế chẳng khác nào thủ lĩnh con phố thợ rèn này. Một thợ rèn có uy quyền đến mức ngay cả sự cố chấp của ông ta cũng được coi là một đức tính của nghệ nhân.

Mặc dù cái miệng bậy bạ chẳng nể nang ai và thái độ cộc cằn của ông thường xuyên bị giới mạo hiểm giả đem ra bàn tán, nhưng thực lực của ông thì không ai có thể nghi ngờ. Đó là hàng thật giá thật.

Chỉ riêng thời gian ông gõ búa đập sắt đã lên đến hàng chục năm.

Một thợ rèn có tay nghề đủ để giữ một vị trí quan trọng ngay cả khi đến kinh đô Đế quốc, và nếu muốn, ông hoàn toàn có thể nhận được danh hiệu Danh Tướng . Thế nhưng, ông già Hughes là người không thích bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì nên đã chọn định cư tại thành phố này.

‘Mình không thể nhìn lầm được.’

Chính vì là ông già Hughes nên ông mới biết.

Thanh kiếm đang nằm trong tay ông lúc này là tác phẩm của một cao thủ xứng tầm Danh Tướng. Ông xem xét lại thanh kiếm mà cậu thanh niên trước mặt mang đến một lần nữa.

Cách hoàn thiện thanh kiếm.

Đường dẫn ma lực được khắc sâu vào thân kiếm.

Sự cân bằng hoàn hảo và chuôi kiếm như được chế tác riêng cho người dùng.

Một thanh kiếm mộc mạc đến mức không hề có chút hoa mỹ nào. Tuy nhiên, chính vì thế mà đây là một thanh Longsword (Trường kiếm) toát lên sự lão luyện từ người thợ rèn. Càng xem xét kỹ lưỡng, ông già Hughes càng phải tặc lưỡi thán phục.

Sự mộc mạc khi rũ bỏ mọi vẻ hào nhoáng.

Một thanh kiếm mang vẻ đẹp đến từ sự giản lược.

Sẽ là thất lễ nếu so sánh nó với những tác phẩm của đám thợ trẻ thời nay, đây là một tác phẩm trung thành tuyệt đối với bổn phận của một thợ rèn.

‘Nhưng mà······.’

Vấn đề nằm ở chỗ khác.

Nếu chỉ đơn thuần là một thanh kiếm tốt, ông già Hughes cũng chỉ dừng lại ở mức trầm trồ khen ngợi. Nhưng lão đã phát hiện ra. Dấu vết của Atanga ẩn chứa trong thanh kiếm.

Đó là chuyện khi lão còn trẻ.

Khi lão vẫn còn là một thợ rèn tập sự.

Lão từng làm việc tại một lò rèn có hợp đồng với Hiệp sĩ đoàn Atanga. Bởi vì lão muốn học hỏi kỹ thuật rèn đúc dưới trướng một Danh Tướng lừng danh. Thời đó, Hughes đã được chứng kiến kỹ thuật rèn của các tiền bối ở cự ly gần nhất.

Những hiệp sĩ gìn giữ danh dự và lòng kiêu hãnh.

Những người bảo vệ giới luật cổ xưa, Hiệp sĩ Atanga.

Vì những hiệp sĩ đó, khối sắt được Danh Tướng đập xuống dường như cũng biết hít thở, và thứ vũ khí hoàn thành sau những nhát búa mã liệt ấy đẹp đẽ vô ngần.

‘···Vì đã từng thấy nên ta mới biết.’

Một cảnh tượng không thể quên dù đã trôi qua hàng chục năm.

Nhớ lại cảnh tượng đó, ông già Hughes dùng ngón trỏ và ngón giữa vuốt dọc theo mặt phẳng của thanh Longsword. Cách hoàn thiện đặc thù này là thứ được dùng cho kiếm của các hiệp sĩ Atanga. Tuy nhiên, cảm thấy có chút gì đó không đúng, lão nheo mắt lại.

Đây là cách hoàn thiện giống hệt thứ mà Hughes đã thấy từ chục năm trước. Theo lão biết thì Hiệp sĩ đoàn Atanga hiện tại đã thay đổi cách hoàn thiện kiếm đi một chút rồi mà?

Đây là một thanh Longsword được hoàn thiện bằng kỹ thuật của thế hệ cũ. Tuy nhiên, thanh kiếm trên tay lão trông không giống như đã được rèn từ quá lâu.

『A, ông Hughes.』

Trong khi lão đang chìm đắm trong suy tư, người thợ rèn đứng bên cạnh thì thầm vào tai ông già Hughes.

『Tên mạo hiểm giả kia chính là hắn đấy. Cái người mà, gần đây đang nổi ấy. Người đã thăng liền ba cấp một lúc······.』

『···Cái tên đã đơn thương độc mã tiêu diệt Huyết Troll ấy hả?』

『Vâng, có vẻ đúng là mạo hiểm giả đó rồi.』

Tên mạo hiểm giả đang làm náo động Cambria dạo gần đây.

Đôi mắt ông nheo lại khi nhìn Na Jin đang đứng ngơ ngác trước mặt mình. Lão cứ tưởng chỉ là một thằng nhãi ranh, nhưng nhìn kỹ thì thế đứng của hắn rất vững chắc.

‘Vết chai sạn.’

Những vết chai hằn lên trên đốt ngón tay của cậu thanh niên. Và tư thế hơi nghiêng về một bên. Từ người thanh niên toát lên khí chất của một kiếm sĩ lão luyện, người luôn sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào.

『Này cậu kia.』

Lão trả lại thanh kiếm cho Na Jin.

『Cầm thử kiếm xem nào.』

『Đột nhiên sao?』

Na Jin lẳng lặng nắm lấy chuôi kiếm.

Những thợ rèn khác có thể không nhận ra, nhưng ông già Hughes thì biết. Thể hình của cậu thanh niên, độ dài của chuôi kiếm, sự cân bằng khi nắm kiếm··· tất cả đều khớp nhau một cách hoàn hảo.

Một thanh kiếm như được đo ni đóng giày cho cậu ta.

Thanh kiếm chỉ dành riêng cho cậu thanh niên này.

『Được rồi. Không cần diễn nữa.』

『Từ nãy đến giờ ông cứ lạ thế nào ấy.』

Na Jin thở dài thườn thượt. Na Jin tra kiếm vào thắt lưng rồi nhìn thẳng vào ông già Hughes.

『Tôi đến để sửa kiếm, sao ông cứ hỏi mấy thứ đâu đâu thế?』

『Vì nó quan trọng. Cậu có định nói cho ta biết ai đã làm ra nó không?』

Na Jin im lặng. Phản ứng như thể không có ý định tiết lộ. Ông già Hughes nhún vai. Chắc là gặp được kỳ ngộ ở đâu đó thôi. Dù lão có suy nghĩ rằng thanh kiếm này quá tầm so với cậu thanh niên trước mặt······.

‘Một thợ rèn rèn ra được thanh kiếm cỡ đó, không lý nào lại có con mắt kém cỏi được.’

Không biết là gì nhưng chắc chắn phải có điểm đặc biệt.

Tại sao lại rèn cho hắn thanh kiếm theo phong cách Atanga thế hệ cũ. Tại sao lại rèn cho hắn một thanh kiếm tốt đến thế. Có đầy rẫy những điều khó hiểu, nhưng ông già Hughes không đào sâu thêm nữa. Vì tiền bối của lão luôn có câu cửa miệng.

「Thợ rèn chỉ cần đập sắt cho tốt là được.」

「Kẻ cầm kiếm là thiên tài ngàn năm có một, hay là tên quý tộc sa cơ lỡ vận từ xó xỉnh nào chui ra thì liên quan gì đến chúng ta?」

「Chúng ta là thợ rèn. Hãy trung thành với bổn phận.」

Chậc, ông già Hughes tặc lưỡi.

『Vậy rốt cuộc là có sửa được hay không?』

『Không cần phải sửa. Cậu có dùng thêm mười mấy năm nữa thì nó cũng chẳng xước lấy một vết đâu, vẫn còn tốt chán.』

『···Dạ?』

『Nó là loại kiếm được làm ra như thế đấy. Không biết thợ rèn nào làm, nhưng mà··· có vẻ hắn đã dồn rất nhiều tâm huyết vào độ bền. Một thanh kiếm được rèn để không bao giờ bị gãy trong những tình huống thông thường.』

Bởi vì nó nặng hơn một chút so với những thanh kiếm cùng kích cỡ.

Ông già Hughes thở dài rồi liếc nhìn Na Jin.

『Tên cậu là Ivan đúng không?』

『Đúng vậy.』

『Có vẻ cậu là người mà Tiểu thư Dieta giới thiệu. Ta định rèn cho cậu một thanh kiếm rồi tống cổ đi, nhưng mà···.』

Lão liếc nhìn thanh Longsword đeo bên hông Na Jin.

『Kiếm thì chắc không cần nữa rồi. Vào trong đi.』

Ta sẽ cho cậu xem thứ khác.

2.

『Vậy tôi sẽ gửi đến địa chỉ này.』

Sau khi yêu cầu giao những món đồ đã mua tại lò rèn về nhà trọ, Na Jin tiếp tục đi dạo trên phố. Tại lò rèn, hắn đã mua được nhiều thứ đa dạng hơn hắn nghĩ với mức giá gần như chỉ bằng một nửa.

Thương đoàn Dieta bảo trợ cho lò rèn này.

Tất cả là nhờ thư giới thiệu của vị chủ thương đoàn đó.

Hắn đã sắm sửa đầy đủ từ những món đồ phòng hộ đơn giản cho đến vũ khí phụ trợ có thể hữu ích trong trường hợp khẩn cấp. Ông già Hughes ban đầu còn khó tính, nhưng về sau cũng tỏ ra hứng thú và giúp Na Jin chọn đồ phòng hộ.

「Cậu cũng có mắt nhìn đấy.」

Nhớ lại nụ cười hài lòng của ông già Hughes, Na Jin bước tiếp. Hắn ghé qua quầy hàng của các giả kim thuật sư, mua vài lọ thuốc hồi phục đơn giản, và trong lúc đang chọn vài món đồ hữu dụng, bước chân của Na Jin dừng lại.

Lạch cạch.

Một quầy hàng bày la liệt những ống nghiệm màu đỏ như máu. Nơi đó chất đầy những loại thuốc được gọi là thuốc kích thích (dopping). Mùi hôi đặc trưng của loại thuốc đó rất quen thuộc với Na Jin.

– Là Học phái Tiên Huyết.

Merlin lầm bầm bên tai Na Jin.

– Đừng động vào mấy thứ đó. Mua nhầm là nghiện đấy. Hiệu quả thì ngắn, mà dùng xong thì phản phệ kinh khủng lắm.

『Tôi cũng đâu có định mua.』

Na Jin lẩm bẩm rồi nghiền ngẫm cái tên Học phái Tiên Huyết. Nhà giả kim Hakan, kẻ đã khiến hắn rút thanh Excalibur ở thành phố ngầm, liệu có phải cũng thuộc Học phái Tiên Huyết không.

Nghĩ lại thì, đã hơn một tháng trôi qua kể từ khi hắn thoát khỏi thành phố ngầm. Thời gian dường như trôi qua rất nhanh, nhưng cũng lại như rất chậm.

“······.”

Bất chợt, Na Jin lặng lẽ ngước nhìn bầu trời.

Bầu trời xanh ngắt và ánh nắng chói chang. Mới ngày nào khi vừa bước ra ngoài, những thứ này còn lạ lẫm và không quen mắt, giờ đây hắn đã quen thuộc với chúng. Cũng đã lâu rồi hắn không còn tìm đến những nơi râm mát, ẩm thấp để nghỉ ngơi nữa.

Những thứ dần trở nên quen thuộc.

Những thứ hắn đang tận hưởng như một lẽ đương nhiên.

Cảm nhận những cảm xúc mới mẻ, Na Jin bước đi. Trên phố thợ rèn, thỉnh thoảng có người nhận ra Na Jin, họ liếc nhìn hắn với ánh mắt như đang nhìn người nổi tiếng rồi lướt qua.

Một giả kim thuật sư nào đó bắt chuyện với Na Jin, hỏi hắn có muốn dùng thử tác phẩm của mình không.

Lại có một thợ rèn khác đề nghị hắn có muốn sử dụng trang bị khắc ấn ký của ông ta không.

Thành phố của cơ hội, Cambria. Có rất nhiều kẻ thèm muốn danh tiếng của Na Jin, người đang nắm bắt cơ hội và leo lên cao nhanh chóng tại thành phố này. Trang bị mà mạo hiểm giả được chú ý nhất thành phố gần đây sử dụng, đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của vô số mạo hiểm giả khác.

“······.”

Đó là những lời đề nghị tốt, nhưng Na Jin không chấp nhận. Vì hắn không cần thiết phải chấp nhận. Na Jin băng qua phố thợ rèn và đi về phía trung tâm.

Nơi các thợ thủ công và thương nhân hòa quyện vào nhau.

Con phố tập trung các thương đoàn của thành phố cơ hội Cambria. Na Jin bước về phía thương hội lớn nhất trên con phố đó. Người lính gác nhận ra Na Jin, không giống lần trước, anh ta không chặn đường hắn nữa.

Cộp, Na Jin bước lên cầu thang của thương hội.

Lý do hắn từ chối lời đề nghị của vô số thợ rèn và giả kim thuật sư. Lý do chẳng có gì to tát. Vì đã có một nhân vật đưa ra lời đề nghị hấp dẫn hơn bọn họ rất nhiều. Có người đang chào đón Na Jin khi hắn bước lên tầng cao nhất của Thương đoàn Dieta.

『Mừng cậu đã đến.』

Chủ thương đoàn Dieta.

Thần Rắn Nuốt Vàng, Dieta Arvenia mỉm cười với Na Jin.

3.

Tầng cao nhất của thương đoàn, phòng làm việc của Dieta.

『Tôi đã nói là tôi có mắt nhìn người mà. Không ngờ cậu lại nhảy vọt qua ba cấp bậc cùng một lúc như thế.』

Với nụ cười rạng rỡ trên môi, Dieta đang trò chuyện cùng Na Jin. Tâm trạng của cô lúc này rất tốt, và đương nhiên là nhờ cậu thanh niên đang ngồi trước mặt.

Mạo hiểm giả được Thương đoàn Dieta bảo lãnh, Ivan.

Tin tức về việc mạo hiểm giả đó đạt được thăng cấp tam đẳng thậm chí còn được đăng lên báo, khiến danh tiếng của thương đoàn dạo gần đây tăng vọt. Và Dieta không có ý định bỏ lỡ đà tăng trưởng này.

『Đây là thứ tôi đã nói với cậu lần trước.』

Cô búng tay.

Người thư ký đứng bên cạnh đưa cho Na Jin một chiếc hộp gỗ.

『Mở ra xem đi.』

Khi mở hộp gỗ ra, bên trong là một bộ giáp da được gấp gọn gàng. Bộ giáp da có tông màu đen chủ đạo, phảng phất ánh đỏ nhạt. Không khó để đoán nó được làm từ gì.

Đó là bộ giáp được làm từ da của Huyết Troll.

Khoảng một tuần trước, Na Jin đã bán da của Huyết Troll cho Dieta. Hắn có thể nhận tiền mặt, nhưng Na Jin đã yêu cầu Dieta dùng nó để chế tạo giáp cho mình, và Dieta đã chấp nhận đề nghị đó.

Đó là một đề nghị có lợi hơn cho Na Jin, nhưng Dieta đánh giá rằng điều đó cũng không tệ đối với cô.

『Khoảng 6 phần được dùng làm giáp, 4 phần còn lại dự kiến sẽ dùng vào việc khác. Đây là tác phẩm của những thợ thủ công giỏi nhất mà thương đoàn chúng tôi bảo trợ, nên chất lượng thì khỏi phải bàn.』

Mặc thử xem nào. Dieta lẩm bẩm rồi chỉ vào căn phòng ở một góc phòng làm việc. Một lúc sau, Na Jin thay đồ và bước ra.

Bộ giáp được may đo vừa vặn với thể hình của Na Jin.

Thay vì gọi là áo giáp, nó giống một bộ trang phục hiệp sĩ với thiết kế tinh xảo hơn. Vì làm bằng da nên cử động rất thoải mái, và vì là da của Huyết Troll Huyết nên độ phòng thủ của nó khó có lưỡi kiếm thông thường nào cắt qua được.

Soạt soạt.

Na Jin chỉnh lại tay áo với vẻ ngượng nghịu. Hắn chưa từng mặc loại quần áo này bao giờ. Dù vậy, cảm giác khi mặc cũng không tệ.

『Cũng được đó. Cảm ơn Tiểu thư.』

Na Jin nói vậy nhưng không thấy ai trả lời. Na Jin nghiêng đầu liếc nhìn Dieta. Dieta đang mở to mắt nhìn chằm chằm vào Na Jin.

Trước giờ Na Jin toàn mặc những bộ đồ rộng thùng thình, nhẹ nhàng. Dù ngoại hình hắn cũng khá bảnh bao nhưng chưa bao giờ ăn diện tử tế cả. Thế nhưng khi được mặc đồ đàng hoàng thế này······.

Trông cũng ra dáng ra phết.

Quả nhiên, người đẹp vì lụa là có thật.

Dieta thẫn thờ một lúc rồi chậm rãi gật đầu. Ánh mắt cô hướng về hoa văn được in trên áo của Na Jin. Hoa văn biểu tượng của Thương đoàn Dieta. Đây chính là lý do cô chấp nhận đề nghị của Na Jin.

『Hợp với cậu lắm.』

Mạo hiểm giả này được Thương đoàn Dieta bảo trợ.

Thế nên, đừng có nghĩ đến chuyện động vào.

Không có gì hiệu quả hơn một bộ trang bị tử tế để thể hiện điều đó. Với thứ này, biết đâu con ả mắt đỏ chết tiệt kia cũng sẽ phải dè chừng đôi chút.

‘Tài trợ bộ trang bị cỡ này đâu có dễ?’

Chỉ có tầm cỡ như Thương đoàn Dieta, nơi gom hết các thợ thủ công giỏi, mới làm được. Dieta cười tươi rói rồi đứng dậy. Cô bước đến trước mặt Na Jin. Vì có sự chênh lệch chiều cao, nên tự nhiên tạo thành tư thế Na Jin nhìn xuống cô.

Sột soạt.

Cô vuốt tóc ra sau và nói.

『Vậy chúng ta đi dạo một chút chứ?』

Đây cũng là một phần của thỏa thuận.

Đổi lại việc chế tạo giáp với giá rẻ, hắn phải đi cùng cô một ngày. Có lý do để Dieta đưa điều này vào điều kiện.

Vì cần phải cho người ta thấy.

Việc cùng Na Jin đi dạo quanh phố là để phô trương rằng mạo hiểm giả này có mối quan hệ mật thiết với cô. Để cho thấy rằng mạo hiểm giả đang lên như diều gặp gió hiện nay và Thương đoàn Dieta đang có sự giao lưu lâu dài.

‘Trông cũng đẹp đôi đấy chứ.’

Dieta đưa tay ra như muốn nhờ Na Jin hộ tống. Na Jin, người chưa từng được học qua những lễ nghi như vậy, nắm lấy tay Dieta như đang bắt tay.

『Haizz···.』

Thấy cảnh đó, hiệp sĩ hộ vệ đứng bên cạnh là Pasion thở dài và dạy Na Jin cách hộ tống. Pasion, người đang chỉ dạy cái này cái kia cho Na Jin – người sẽ đảm nhận việc hộ vệ cho Dieta hôm nay – cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Một tên nhóc không biết sự đời.

Và cô chủ hành động theo hứng thú.

Cuộc đi dạo của hai người họ có vẻ sẽ không suôn sẻ chút nào.

Và, trực giác đó của Pasion đã đúng ngay chóc chỉ sau 30 phút kể từ khi Na Jin và Dieta ra ngoài.

『Cái thằng khốn kiêu ngạo này···!』

Một hiệp sĩ hộ vệ của một quý tộc nào đó rút kiếm ra.

『Sao lưỡi các người dài thế?』

Na Jin gõ gõ vào chuôi kiếm, nói với vẻ mặt vô cảm.

『Nếu tự tin đến thế thì nhào vô xem nào.』

Sự sỉ nhục phải được rửa sạch bằng quyết đấu.

Đó chẳng phải là giới luật của hiệp sĩ sao? Nghe Na Jin lẩm bẩm như vậy, lý trí của tên hiệp sĩ hộ vệ đứt phựt. Hắn tháo găng tay da ném thẳng vào mặt Na Jin.

Đó là ý định thách đấu.

Đương nhiên, chiếc găng tay đó không bao giờ chạm được vào mặt Na Jin. Bởi vì Na Jin đã chộp lấy nó giữa không trung. Na Jin ném chiếc găng tay vừa bắt được xuống đất.

『Ném xuống đất không ném, sao lại ném vào mặt người khác, bị điên à.』

『Ngươi dám đứng trước mặt ta mà···!』

『Thì quyết đấu còn gì.』

Na Jin rút kiếm ra cái “keng”.

『Không rút kiếm còn đợi gì nữa?』

Tên hiệp sĩ cứng họng.

Và khuôn mặt đỏ gay của tên quý tộc là chủ nhân của gã hiệp sĩ. Cùng với Dieta đang cố nhịn cười. Cuối cùng là Na Jin với vẻ mặt hờ hững hạ thấp mũi kiếm.

Quả là một cảnh tượng quá đủ để thu hút sự chú ý của các mạo hiểm giả trong thành phố.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!