Chương 02 ** Chó săn Na Jin (2)**
Ở thành phố ngầm Atman, buổi sáng cũng có hoàng hôn.
Thứ thắp sáng buổi sáng ở Atman, nơi mặt trời không mọc, là những ngọn đèn dùng quặng làm nhiên liệu chứ không phải ánh nắng, và ánh sáng mà quặng phát ra có màu hoàng hôn. Vì thế, Atman luôn nhuộm trong sắc ráng chiều.
Những người đã quên mất ánh mặt trời thường dùng ánh hoàng hôn nhân tạo từ đèn quặng để hoài niệm về thái dương.
Tất nhiên, điều này không áp dụng với thiếu niên đang đi trên phố lúc này. Sinh ra ở thành phố ngầm và chưa từng trải nghiệm thế giới bên ngoài, cậu chưa từng thấy mặt trời bao giờ.
“Có thư đây.”
Sáng sớm, trên con phố nhuộm màu hoàng hôn.
Na Jin, trong bộ dạng của một cậu bé đưa thư, đang gõ cửa quán rượu. Nếu chủ không ra thì cứ nhét thư vào đâu đó rồi đi là đức tính của người đưa thư, nhưng cậu bé cứ liên tục đập cửa.
“Ái chà, thằng nào đấy!”
Cuối cùng không chịu nổi, một gã đàn ông mở toang cửa. Gã túm lấy cổ áo cậu bé đưa thư đang đứng trước cửa và nhấc bổng lên.
“Này thằng ranh, cứ nhét đại vào rồi cút đi là được, sao mà không biết điều thế hả……?”
Lời gã đàn ông không thể nói hết câu.
Cậu bé bị gã túm cổ áo nhấc lên khẽ hất nhẹ vành mũ đưa thư đang đội sụp xuống, để lộ khuôn mặt mình. Khoảnh khắc chạm mắt với Na Jin, mặt gã đàn ông cứng đờ lại.
“Cabin.”
Na Jin gọi tên gã đàn ông.
Cậu bé mỉm cười nhìn Cabin.
“Trixie có ở trong không?”
“…Đại ca Trixie thì làm sao.”
“Có thư từ Ngài Yiban. Gửi cho Trixie.”
“……”
Cabin lặng lẽ nhìn vào bên trong quán. Trao đổi ánh mắt ngắn ngủi với đại ca đang ngồi đó, Cabin thở dài thườn thượt rồi buông cổ áo Na Jin ra.
“Đại ca bảo vào đi.”
“Ồ. Có gì uống không? Tôi hơi khát.”
“……Chậc.”
Vừa tặc lưỡi, Cabin vừa đi vào bếp. Trong lúc gã đi lấy nước, Na Jin thong thả bước vào trong quán rượu. Trong quán đầy rẫy những gã đàn ông, ai nấy đều dắt ít nhất một món vũ khí sắc bén bên hông.
Ước chừng bảy đến tám tên.
Dù hứng chịu những ánh nhìn sắc lẹm của bọn chúng, Na Jin vẫn thản nhiên đi về phía trung tâm quán rượu. Cậu thả người ngồi phịch xuống chiếc ghế sô pha dành cho khách ở đó.
“Ghế êm đấy. Trixie.”
“Hàng cao cấp tốn khối tiền mới mua được đấy.”
Người đáp lại lời lầm bầm của Na Jin là gã đàn ông trung niên ngồi đối diện. Trixie, kẻ được gọi như vậy, lắc lắc ly rượu và nheo mắt lại.
“Vậy có chuyện gì, Na Jin?”
“Tôi nói rồi mà. Trixie.”
Na Jin cho tay vào trong áo. Khoảnh khắc đó, những gã đàn ông đang trừng mắt nhìn Na Jin khẽ giật mình, rùng mình một cái. Liếc nhìn tay bọn chúng đang đưa về phía vũ khí bên hông, Na Jin cười khẩy.
“Có thư từ Ngài Yiban.”
Thứ cậu rút ra từ trong áo là một bức thư.
Như muốn bảo cứ thả lỏng đi, Na Jin giơ bức thư trên tay vẫy vẫy trước mặt bọn chúng. Nhưng sự cảnh giác vẫn không hề giảm bớt. Chỉ là khoác lên mình lốt người đưa thư, nhưng ai ở đây cũng biết thiếu niên kia không phải là người đưa thư.
Thành phố ngầm, Atman.
Cai trị cái thành phố vô pháp luật chỉ tồn tại những luật lệ tối thiểu này là ba kẻ mạnh, và một trong số đó là người đàn ông được gọi là Yiban Độc Nhãn. Và, thiếu niên trước mắt là nhân vật mà bất cứ ai thuộc băng của Yiban đều không thể không biết.
“Trixie.”
Trixie cũng là người thuộc tổ chức của Yiban nên hiểu rõ thiếu niên dám gọi tên Yiban một cách tùy tiện như thế là sự tồn tại “như thế nào”.
“Tôi đã bảo là ăn ít thôi cho đỡ lộ liễu mà.”
Cánh tay phải của Yiban.
“Lần này ông làm quá rồi.”
Kẻ thu thuế của tổ chức.
“Bắt cóc trẻ con rồi mổ bụng đem bán thì hơi quá đáng đấy? Ông biết Yiban ghét nhất cái gì mà. Vụ này là vượt rào rồi.”
Đao phủ của tổ chức dưới lốt người đưa thư.
Chó săn của Yiban.
Thiếu niên được gọi như vậy, Na Jin, thở dài và gõ ngón tay cộc cộc lên mặt bàn. Liếc nhìn bộ dạng đó, Trixie tặc lưỡi chậc một tiếng.
『Thằng ranh con xấc xược…』
Hắn tuy không bằng Yiban nhưng cũng là tay buôn có tiếng tăm trong giới này. Địa vị trong tổ chức cũng cao. Hắn sao có thể có thiện cảm với thằng nhóc dám cư xử xấc xược với mình như thế.
Nhưng không thể nói ra điều đó.
Thiếu niên kia đang ngồi trước mặt hắn với tư cách là người đại diện của Yiban, và cậu ta có đủ thực lực để làm thế. Trixie nhấp ngụm rượu cho thấm giọng rồi mở lời.
“Vậy mày muốn nói cái gì?”
“Chỉ muốn hỏi thôi. Rốt cuộc tại sao ông lại làm thế?”
“Lý do con buôn làm việc thì chỉ có một. Vì thấy có vẻ kiếm được nhiều tiền hơn nên làm thôi.”
“Lý do chỉ có thế?”
“Cần thêm lý do nào khác à?”
Trixie nhún vai.
“Mày sống rồi cũng sẽ hiểu thôi nhóc con. Thấy đường dễ đi thì người ta ắt sẽ đi. Bắt vài đứa ranh con mổ bụng ra là vàng rơi đầy túi, sao lại không làm chứ?”
“Thấy dễ mà cứ đâm đầu vào thì có ngày cụt chân đấy, ông biết chứ.”
“Không chịu thua câu nào nhỉ.”
“Do Yiban dạy thế.”
Cạch.
Trixie đặt mạnh ly rượu xuống bàn. Đá trong ly va vào nhau lanh canh. Hắn chán cái trò nói chuyện vòng vo này rồi. Đến lúc vào việc chính.
“Vậy đại ca Yiban bảo sao?”
“Muốn tôi đọc cho nghe không?”
“Thế thì tốt.”
Trixie hất cằm.
Na Jin mở toang bức thư ra rồi hắng giọng.
“Trixie.”
Môi Na Jin mấp máy.
“Ba cơ hội đã hết.”
Tối hậu thư.
“……”
Không cần nghe tiếp cũng biết câu sau là gì. Vì thế, Trixie ra hiệu bằng mắt. Khoảnh khắc đó, đám thuộc hạ đang bao vây Na Jin đồng loạt rút vũ khí bên hông ra. Cabin, kẻ vừa lấy cớ đi lấy nước để đi đâu đó, mở toang cửa sau của quán rượu.
Két…
Qua cánh cửa vừa mở, năm gã đàn ông bước vào trong quán. Trên tay chúng lăm lăm những món vũ khí to bản. Liếc nhìn bọn chúng, Na Jin nói tiếp.
“Nôn hết tiền kiếm được ra đây. Nể tình xưa nghĩa cũ ta sẽ tha mạng cho… thư viết thế đấy, ông tính sao đây Trixie?”
“Nhìn mà không biết à?”
Trixie ra hiệu tay.
Cạch, tiếng chốt cửa trước và cửa sau quán rượu vang lên khô khốc. Ý đồ quá rõ ràng. Chặn đường lui của Na Jin trước.
“Ồ.”
Na Jin tặc lưỡi thán phục.
Chỉ riêng đám thuộc hạ của Trixie đang bao vây cậu lúc này đã là mười ba tên. Bỏ ngoài tai những ánh nhìn đầy sát khí của chúng, Na Jin bật cười khan.
“Trixie, ông có chỗ dựa nào à? Chĩa mũi kiếm vào tôi cũng giống như chĩa vào Yiban đấy.”
“Tao vừa tìm được một đại ca tốt hơn ông anh Yiban thích đặt ra mấy quy tắc vớ vẩn.”
“Nhện Đất Holse? Hay tên nghiện Hakan?”
Hai kẻ mạnh còn lại thống trị thành phố ngầm.
Trixie không thèm trả lời xem hắn đã đầu quân cho ai. Thay vào đó, hắn chỉ nở nụ cười tiếc nuối.
“Tiếc cho mày quá, Na Jin.”
“Đúng vậy. Thật sự……”
Khoảnh khắc Na Jin đặt bức thư xuống.
Mười ba tên đồng loạt lao vào Na Jin. Nhìn những lưỡi dao sáng loáng phản chiếu ánh đèn rẻ tiền của quán rượu, Na Jin thở dài một hơi.
“Thật đáng tiếc, Trixie.”
Chân Na Jin chuyển động.
Rầm!
Na Jin đá tung cái bàn nằm giữa cậu và Trixie lên cao. Ly rượu trên bàn vỡ tan, những giọt nước bắn tung tóe khắp nơi.
Cái bàn bay lên không trung.
Những giọt nước phản chiếu ánh đèn tán loạn.
Khoảnh khắc Trixie bị những thứ đó cướp đi tầm nhìn trong tích tắc. Hắn nghe thấy. Tiếng xoẹt rợn người của kim loại cắt vào thịt. Tiếng vật gì đó nặng trịch rơi bịch xuống sàn cùng với cái bàn. Tiếng hét thất thanh vang lên ngay sau đó.
“Ặc, á á á á á á!”
Cái bàn bay lên rồi rơi xuống. Rơi xuống cùng với nó là cánh tay của ai đó. Một tên thuộc hạ bị chém cụt tay gào thét thảm thiết.
Tiếng hét không kéo dài được lâu.
Bốp, cú đá của Na Jin làm lõm mặt gã vừa hét. Đầu ngửa ra sau, tên thuộc hạ đổ ầm xuống đất. Trong nháy mắt, một tên đã bị hạ. Còn lại mười hai tên.
“Xông, xông lên!”
“Mẹ kiếp, thằng ranh con…!”
“Giết nó!”
Đám thuộc hạ vừa lùi lại vì cái bàn bay lên bất ngờ lại lao vào Na Jin. Ánh mắt cậu dán chặt vào Trixie đang từ từ lùi lại phía sau.
“Trixie.”
Na Jin cười.
“Ông mà chạy thì không chỉ mình ông chết đâu.”
Chó săn của Yiban đã nhe nanh.
3.
Ngọn đèn treo trên trần quán rượu lắc lư đầy nguy hiểm. Mỗi lần ngọn đèn đung đưa làm bóng lửa chập chờn là một tiếng hét lại vang lên. Tiếng la hét. Tiếng bước chân rầm rập. Tiếng đồ đạc vỡ nát.
“Á á á á á á á!”
“Thằng chó điên…!”
Máu bắn tung tóe thành vệt dài.
Máu nhuộm đỏ sẫm bàn ghế, chai rượu, cửa kính của quán. Giữa mùi máu tanh nồng nặc và tiếng la hét, đôi mắt Trixie dao động dữ dội.
Mỗi lần chớp mắt là một tên ngã xuống.
Những cánh tay, cái chân bị chặt đứt vương vãi bừa bãi khắp nơi. Đầu gối của Na Jin cắm thẳng vào mặt và hàm của những kẻ vẫn lao tới dù đã bị chặt tay. Chuyển động của Na Jin giữa đám thuộc hạ đang ngã như rạ kỳ dị đến mức rợn người.
Cậu lướt qua những lưỡi dao đang vung tới mình như thể trơn trượt. Bước khẽ một bước, Na Jin giơ chân giẫm nát đầu gối của một tên.
Rắc!
Cùng với âm thanh rợn người, đầu gối tên thuộc hạ gập ngược lại. Đầu gối Na Jin thúc thẳng vào mặt gã đàn ông đang gào thét ngã xuống. Trước khi đầu của tên thuộc hạ trợn ngược mắt kịp chạm đất với tiếng cốp.
Xoẹt.
Cánh tay của một tên khác định đánh lén vào sơ hở của Na Jin đã bay lên không trung. Giữa màn máu phun ra, thấp thoáng bóng dáng Na Jin đang vung kiếm. Ngay sau đó, Na Jin đạp đất rầm một cái lao tới.
Tất cả những chuyển động đó đều quái dị.
Nhanh, quá nhanh.
Cứ tưởng lời đồn là phóng đại, ai ngờ ngược lại. Khi số thuộc hạ ngã xuống đã quá nửa, Trixie cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
『Điên rồi.』
Trixie lùi lại.
Mười ba tên. Tận mười ba tên cơ mà. Dù có nghe đồn thằng nhóc Na Jin đó như quái vật, nhưng hắn nghĩ số lượng này là đủ để xử lý.
Mười ba, trong số đó quá nửa là thành viên tổ chức của Nhện Đất. Những tay đâm thuê chém mướn có nghề ăn cơm tổ chức bên cạnh Nhện Đất Holse bao năm nay đang gục ngã chỉ sau một hai chiêu.
『Nhầm rồi.』
Giờ phải thừa nhận thôi.
Tính toán của hắn đã sai. Phải thừa nhận thằng nhóc kia còn quái vật hơn hắn nghĩ. Trixie lùi lại, rồi quay hẳn người chạy về phía cửa.
Nhưng, cạch.
Hắn nắm lấy tay nắm cửa xoay mãi mà cửa không mở. Cánh cửa bị khóa lại lúc nãy để kẻ xâm nhập không thể trốn thoát, giờ đây lại đang giam cầm chính chủ nhân của quán rượu – kẻ đang muốn bỏ chạy.
“Mẹ kiếp…!”
Trixie chửi thề, sờ soạng bên hông. Ngay khi hắn vừa rút được chìa khóa định tra vào ổ.
Bộp!
Có thứ gì đó đập mạnh vào ngay bên cạnh Trixie. Ngưng bặt cử động, Trixie từ từ quay đầu sang bên cạnh. Ở đó là khuôn mặt của tên thuộc hạ hắn tin dùng. Không phải người của Nhện Đất, mà là thuộc hạ của hắn, Cabin.
Trán rách toạc, máu chảy ròng ròng, mắt Cabin chạm mắt Trixie. Trixie từ từ quay lại phía sau. Ở đó, Chó săn của Yiban đang đứng.
“Đã bảo ông mà chạy thì không chỉ mình ông chết đâu. Tôi nhất thiết phải nhắc đến tên vợ con ông nữa à?”
“Mày, thằng chó…”
Kẻ vừa đập đầu Cabin vào cửa.
Na Jin, người vẫn đang dùng một tay túm tóc Cabin, nhìn Trixie bằng đôi mắt mệt mỏi. Ánh mắt Trixie hướng qua vai Na Jin.
“Ah ahh…”
“Hự, hộc…”
Không còn ai đứng vững.
Nhưng cũng không có ai chết.
Những kẻ đang nằm rên rỉ kia dù đã thành tàn phế, nhưng tất cả đều còn sống. Nhưng Trixie trực cảm rằng mình sẽ không được như vậy.
Thiếu niên trước mắt là người đại diện của Yiban. Và, Yiban không bao giờ nương tay với kẻ cầm đầu.
Kẻ cầm đầu ở đây là hắn, nên không thể trốn tránh trách nhiệm. Nhận ra cái chết đang đến, một nụ cười chua chát thoát ra từ khóe miệng Trixie. Chân bủn rủn, Trixie dựa lưng vào cửa rồi trượt xuống ngồi bệt dưới đất.
“……”
Nhìn xuống Trixie, Na Jin giật tóc Cabin, kẻ đang bị ấn đầu vào cửa. Cabin rên rỉ ah ah vì những mảnh gỗ vỡ găm vào mặt, Na Jin dùng mu bàn tay vỗ vỗ vào má gã.
“Cabin.”
Chạm mắt với Cabin đang run rẩy vì sợ hãi, Na Jin nói ngắn gọn.
“Tôi đã bảo là tôi khát nước mà.”
Cabin gật đầu lia lịa.
Ngay khi Na Jin buông tay, Cabin đi khập khiễng, lần này thì thực sự đi lấy nước ở một góc quán.
“Phù…”
Thở dài một hơi, Na Jin vuốt ngược mái tóc. Lau vết máu trên mặt bằng tay áo, Na Jin khuỵu gối xuống để tầm mắt ngang bằng với Trixie.
“Tại sao lại gây ra chuyện ngu ngốc để rồi phiền phức thế này? Trixie, ông đâu phải người không biết tính toán như thế.”
“Khục, khặc khặc…”
Trixie cười khẩy.
“Thằng điên. Thông thường gọi mười ba người đến thì sẽ tính là đủ để dìm chết một thằng như mày rồi.”
“Kể cả đối thủ là Yiban?”
“Tên quái vật đó là ngoại lệ.”
“Vậy lẽ ra ông cũng nên coi tôi là ngoại lệ chứ.”
Trixie bật cười.
Yiban, kẻ thống trị thành phố ngầm này là người đàn ông thế nào? Yiban từng là một hiệp sĩ lừng danh ở Phố Trên. Một kẻ mạnh thực sự biết dùng Kiếm Khí, khác hẳn đám tôm tép riêu cua.
Nhìn thằng nhóc vắt mũi chưa sạch dám bảo hắn đặt nó ngang hàng với kẻ mạnh như thế, Trixie không thể không bật cười.
Nhưng, đồng thời.
Trixie không thể phủ nhận hoàn toàn lời của Na Jin.
Thiếu niên trước mắt sở hữu tài năng võ thuật kỳ dị. Nếu được giáo dục đàng hoàng, chắc chắn nó là thiên tài tỏa sáng rực rỡ, leo lên đến đỉnh cao.
『Nhưng mà.』
Đây là thành phố ngầm Atman.
Dù có tài năng xuất chúng đến đâu, những kẻ bị vứt bỏ hay sinh ra ở đây vĩnh viễn không thể thoát khỏi thành phố này.
Vì thế.
Ở thành phố này, tài năng chỉ là trò cười.
“Khục khục, Na Jin.”
Biết mình sắp chết, thay vì cầu xin sự sống, Trixie chọn cách chế giễu. Nụ cười khinh bỉ nở trên môi, Trixie mở miệng. Hắn cử động cái hàm đang run lẩy bẩy để buông lời mỉa mai.
“Mày sẽ phải sống cả đời ở đây… Khặc!”
Lời nói không thể kết thúc.
Mũi kiếm Na Jin đâm tới đã xuyên qua cổ họng Trixie. Máu trào lên chặn họng khiến hắn phát ra tiếng ặc, ộc tắc nghẹn, rồi Trixie đổ gục sang một bên.
Máu tuôn ra òng ọc ướt đẫm sàn quán rượu.
Khi Trixie ngừng cử động, Na Jin mới rút thanh kiếm cắm trên cổ cái xác ra.
“Tôi biết chứ. Trixie.”
Lầm bầm câu đó, Na Jin chậm rãi đứng dậy. Quay lại, thấy Cabin đang run rẩy đưa ly nước cho mình. Na Jin hất cằm với Cabin.
“Dạ, dạ…?”
“Uống thử một ngụm đi.”
Cabin vội vàng uống nước.
Bảo uống một ngụm mà gã uống gần hết nửa ly, Na Jin cau mày nhìn gã. Có vẻ không bỏ độc.
“Cảm ơn nhé Cabin.”
Na Jin giật lấy ly nước trước khi Cabin uống cạn một hơi. Nhấp phần nước còn lại, Na Jin nhìn quanh.
“Tốt nhất là dọn dẹp xong trong hôm nay. Yiban có vẻ không muốn quán này đóng cửa đâu… dọn dẹp sạch sẽ rồi ông tiếp quản đi.”
“T, tôi á?”
“Thế nên tôi mới không chặt tay ông đấy.”
Na Jin dùng sống kiếm gõ bộp vào tay Cabin. Mắt Cabin dao động dữ dội. Giữa cái đám tàn phế ở đây, chỉ có mình Cabin là tứ chi còn lành lặn.
“Việc ‘dọn dẹp’ ở đây bao gồm cả số tiền kiếm được từ mấy trò ngu xuẩn, và cả mối quan hệ với Nhện Đất Holse nữa. Đừng để tôi phải làm việc hai lần. Cabin.”
Nhện Đất Holse.
Trixie chưa hề nói hắn móc nối với phe nào, nhưng Na Jin có vẻ đã biết thừa là ai. Cabin nuốt nước bọt gật đầu.
“Tôi sẽ khắc cốt ghi tâm.”
“Vâng, làm ơn đi.”
Na Jin đứng dậy với vẻ mệt mỏi.
Chỉ khi cậu mở cửa bước ra ngoài, Cabin mới bủn rủn chân tay ngã phịch xuống đất. Cảm giác như vừa có một cơn bão quét qua.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
