Hướng Về Quảng Trường
Tôi mở mắt. Mặt trời vẫn chưa ló dạng, nên tôi chẳng thể chắc chắn bây giờ là mấy giờ.
Căn phòng tràn ngập một thứ mùi vừa ngọt lịm vừa ngột ngạt, bí bách một cách đầy kích thích.
Vì ngủ trong tư thế bất động trên mặt phẳng cứng nhắc, tôi có cảm giác như cả cơ thể mình cũng đã hóa thành gỗ đá. Thà rằng cứ ngủ vùi trên nền đất, có lẽ cảm giác cũng chẳng đến mức này.
Liếc mắt nhìn sang, Annie vẫn đang ôm chặt lấy nửa thân trái của tôi, như thể em vẫn chưa hoàn toàn xua tan được ý nghĩ rằng tôi có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Nhờ vậy mà cả người tôi ướt đẫm mồ hôi, chẳng rõ là của tôi hay của em nữa.
Định khẽ tách mình ra khỏi Annie, nhưng tôi cảm nhận được dù vẫn đang chìm trong giấc ngủ, em lại càng siết chặt lấy tôi hơn như để phản kháng, thế là tôi đành bỏ cuộc.
Đôi môi khẽ hé mở, đôi mắt nhắm nghiền đầy vẻ bất an. Thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh như tiếng bóng bay xì hơi, Annie cứ thế chảy cả nước miếng lên cánh tay tôi.
“…….”
Tôi cẩn thận rút tay ra. Một cảm giác tê rần ập đến như thể cánh tay vừa biến mất rồi lại đột ngột dính vào cơ thể, để xua tan cảm giác đó, tôi nén đau và xoay bả vai vài lần.
Vì bị Annie khóa chặt người nên tôi chỉ có thể cử động cánh tay để xem đồng hồ. Năm giờ. Tôi đã thức dậy vào một thời điểm khá ổn.
Sáu giờ phải có mặt trước cửa mỏ. Vẫn còn một tiếng nữa, cứ thong thả chờ Annie thức dậy vậy.
Lúc ngủ thì không thể biết được, nhưng Annie dù không có những cử động lớn thì lại hay trăn trở khá nhiều.
Phần đùi trong chạm vào chân tôi thỉnh thoảng lại cọ xát, em xoay người tìm tư thế thoải mái, rồi khi nhận ra vật kê đầu đã biến mất, em lại ngọ nguậy mái đầu tìm kiếm khắp nơi.
Mỗi lúc như vậy, làn da mềm mại của em lại cọ xát vào da thịt tôi, mang đến một thứ cảm giác xung động lạ lẫm mà tôi chưa từng trải qua.
“Ưm, hi hi, phùu.”
Thỉnh thoảng em lại chép miệng, hít một hơi thật sâu, rồi mím đôi môi mỏng lại và bật ra một tiếng thở phào.
Lúc này Annie có đang mơ không? Nếu có thì là giấc mơ thế nào? Ở nơi đó, liệu ông Tom có còn sống không?
Tôi gạt những nghi vấn đó sang một bên. Vì chẳng có cách nào để biết, và đó cũng không phải là chuyện tôi cần phải biết.
Tôi nghiêng người nằm đối diện với Annie. Đầu em chạm vào ngực tôi, và tôi có thể ngửi thấy mùi hương cơ thể dịu nhẹ như hơi thở của không khí.
Trong cảm giác lâng lâng khó tả, tôi vòng tay ôm lấy Annie. Ngay lập tức, nét mặt em thoáng chút xao động nhưng rồi sớm trở nên bình yên hơn hẳn lúc trước.
Tôi đưa tay ra sau lưng Annie. Ở đó dường như vẫn còn vương lại hơi nóng từ đêm qua. Một thứ nhiệt lượng đang sục sôi, tựa như sắp tan chảy.
Chợt nghĩ có lẽ em đang ốm, tôi đưa tay lên trán em. Cảm giác không khác biệt mấy so với tay tôi, nhưng vì tay tôi đã bị hơi nóng sau lưng em hun đúc nên đó không phải là một thước đo đáng tin cậy.
Vì vậy, tôi chuyển tay xuống vùng cổ đang lấm tấm mồ hôi và áp trán mình vào trán em để cảm nhận.
…Nóng hổi. Đó là thứ nhiệt độ hầm hập mà người ta chỉ trải qua khi băng qua sa mạc mà không đội mũ.
Dù chỉ là so sánh với thân nhiệt của chính mình nên không hoàn toàn chính xác, nhưng nếu tôi là người bình thường, thì em chắc chắn đang bị sốt cao.
“Phìii, khì...”
Hèn gì em cứ há miệng ra mà thở. Cứ nghĩ là do em bị nghẹt mũi thì tiếng thở này, hay cả việc em chảy nước miếng đầy tay tôi, đều trở nên dễ hiểu.
Dù rất tiếc cho Annie, nhưng với tình trạng cơ thể thế này thì việc đi lại là không thể. Tốt nhất là nên ở lại khu phố Charcoal này nghỉ ngơi thật tốt khoảng một tuần.
Tôi dùng chút lực để gỡ tay chân Annie ra khỏi người mình.
Ngay lập tức, những ngón tay em khẽ cử động, rồi Annie lờ đờ mở mắt.
“...Anh U?”
Giọng em khàn đục như tiếng kim loại rỉ sét, trầm đục như thể bị dìm sâu xuống đáy vực.
“Em dậy rồi à?”
Em khẽ khép đôi mắt đang lim dim lại, rồi há miệng thật to để ngáp một cái.
“Bây giờ là mấy giờ rồi anh?”
“...Chúng ta sẽ không đến khu mỏ đâu.”
“Dạ? Anh nói vậy là ý gì...”
Em định chống tay xuống giường để ngồi dậy, nhưng trong phút chốc sức lực biến mất, cánh tay em khuỵu xuống khiến cả người lảo đảo.
“...Ơ?”
Em nhắm chặt mắt rồi lại mở ra. Đầu em khẽ đung đưa, đồng tử cũng mờ đục và mất tiêu cự.
“Em biết tại sao rồi chứ?”
“D-Dạ không, em ổn mà. Em không đau chỗ nào cả.”
Như muốn chứng minh lời nói của mình, em bật dậy thật nhanh, nhưng cái đầu cứ lắc lư theo phản xạ lại là bằng chứng hùng hồn cho điều ngược lại.
“Em không thấy chóng mặt sao? Đầu óc không suy nghĩ được gì, tầm nhìn thì mờ mịt, trong đầu cứ lùng bùng đúng không?”
“Không phải đâu, em đi được mà.”
Giọng em nghẹt lại vì tắc mũi. Có lẽ chính bản thân em cũng hiểu rõ tình trạng của mình.
“Giữa chúng ta không nên có sự dối trá. Thật sự, em có ổn không?”
“…….”
Em cúi gầm mặt.
“...Đầu em đau lắm. Trong tai cứ thấy ngứa ngáy, sâu trong mắt thì nhức nhối. Tay chân em tê rần, lưng thì lạnh buốt.”
“Nói thật như vậy là tốt. Nếu nghỉ ngơi tử tế, em sẽ khỏi trong vòng một tuần thôi. Có vào mỏ thì cũng phải đợi đến khi cơ thể em ổn định đã.”
“Lúc đó... chắc chắn cha sẽ không còn ở đó nữa. Dù là ở cái hố đó, hay ở trong hầm mỏ. Em phải nhìn ông ấy một lần. Em muốn nhìn mặt ông ấy lần cuối để nói lời từ biệt.”
Cũng đúng thôi. Một tuần là thời gian quá đủ để những thi thể trong khu mỏ không còn lại dấu vết gì, hoặc biến dạng đến mức chẳng thể nhận ra.
“Đó là cha em mà. Sau này em sẽ không bao giờ được gặp lại ông ấy nữa. Cha vì em mà mới đến đây, rồi cũng vì sai lầm của em mà chúng ta không kịp gặp nhau...”
Hơi thở của Annie dồn dập. Em như thể sắp ngã quỵ ra sau bất cứ lúc nào, cái đầu cứ gật gù lên xuống một cách vô thức.
“Em phải đi.”
Nếu em đã kiên quyết nói như vậy, thì tôi cũng chẳng còn lời nào để phản đối. Tôi chỉ có thể khuyên nhủ, chứ không có quyền cưỡng ép.
Tôi giúp em mặc lại quần áo đã khô, rồi choàng chiếc áo poncho lên người em.
Vẫn là Annie mà tôi thường thấy. Chẳng có gì khác biệt. Ngoại trừ việc ngay cả việc nhìn thẳng về phía trước cũng khó khăn khiến em cứ phải nghiêng đầu sang hai bên.
À, có lẽ tôi cũng nên tính cả làn da đỏ ửng hơn bình thường và đôi đồng tử vô định kia nữa.
“Em thật sự chịu nổi chứ?”
Em hạ quyết tâm gật đầu rồi bước về phía cửa. Bước chân lảo đảo, không vững vàng, như thể có thể đổ gục xuống bất cứ lúc nào.
Để Annie đi trước, tôi bước dọc hành lang rồi đi ngang qua lối vào nơi tên cảnh vệ đang túc trực. Nghe bảo lão bị lẫn, tôi cũng lo không biết có qua được không, nhưng may thay lão đang ngủ gật.
Ông Vulture đang đợi chúng tôi ở gần lối vào, tại một vị trí khuất tầm mắt của đám giám thị. Thấy chúng tôi, ông vẫy tay rồi đi thẳng vào trong mỏ.
Chắc là ông định đợi ở trong đó. Không nên để ông phải chờ lâu.
“Chào ông.”
Tôi bắt chuyện với tên giám thị.
“À, người các vị tìm đã thấy chưa?”
“Vẫn chưa. Chúng tôi phải nhanh chóng tìm thôi. Ở nơi này, ai chết lúc nào cũng chẳng có gì lạ mà.”
Dẫu biết thời buổi này nơi nào cũng vậy, nhưng nơi này thì đặc biệt hơn hẳn.
“Hy vọng mọi chuyện kết thúc thật nhanh. Có thế tôi mới đưa cho ông thứ đã hứa được chứ….”
“Dạ? À không, cứ thong thả cũng được ạ. Nhưng mà, xin lỗi nhé… tôi cũng đồng tình với việc ai chết lúc nào cũng chẳng lạ đâu.”
Ý tứ của hắn rất đơn giản. Hãy đưa tiền trước đi. Bởi cả tôi và Annie cũng có thể mất mạng bất cứ lúc nào mà.
Cũng chẳng sao. Tôi đi ngang qua hắn, kín đáo nhét tiền vào túi áo hắn, rồi bước vào nấm mồ khổng lồ nơi ông Vulture đang đợi.
“À, đến rồi đấy à. Nhớ đi sát vào, không là lạc đấy.”
Vulture theo thói quen lại gõ chiếc cuốc chim vào vách đá mỗi khi di chuyển. Hôm nay cũng vậy, thỉnh thoảng lại có tiếng nổ vang lên, và mỗi lần như thế Annie lại giật bắn mình kinh hãi.
“...Chú ơi, chú đừng gõ cuốc chim nữa được không ạ?”
Giọng em nóng hầm hập như thể cảm nhận được hơi nhiệt khi đưa tay lên trán, nghe thấy vậy Vulture liền dừng tay.
“Trông cháu có vẻ không ổn chút nào.”
“Không sao đâu ạ. So với cha thì bấy nhiêu đây có là gì….”
“Tom không còn nữa đâu. Người cháu cần phải nghĩ đến trước tiên là bản thân cháu, chứ không phải một người đã khuất.”
“…….”
Thấy sắc mặt Annie đanh lại nhanh chóng, Vulture lại hối hả bước tiếp.
“Ta không ngăn cản đâu. Nhưng đừng để bị rớt lại đấy.”
Càng đi sâu, chúng tôi càng xuống thấp hơn. Ánh đèn pin lập lờ, tiếng vang vọng đâu đó. Những người chúng tôi bắt gặp thỉnh thoảng đều mang vẻ mặt mệt mỏi rã rời.
Bóng tối đậm đặc mà ánh đèn không thể xua tan hết, mỗi khi bước ra khỏi vùng sáng, nó lại như những khối đá phục sẵn dưới chân để nuốt chửng chúng tôi.
Ánh lửa chập chờn, sự tương phản sáng tối rõ rệt, những âm thanh không xác định. Tình cảnh này đối với Annie mà nói, dù có nói đùa cũng chẳng thể bảo là ổn được.
“……!”
Cuối cùng, em bị vấp ngã trong bóng tối và bật ra một tiếng kêu không thành lời.
“Hự, ư ư...”
Tôi kéo Annie đang ngã gục dưới đất, tay ôm lấy đầu gối, vào vùng sáng của đèn pin.
Một vết thương hình tròn xuất hiện ngay giữa đầu gối trái, máu đỏ bắt đầu rỉ ra từ đó.
“Phải cẩn thận chứ. Ta đã bảo nơi này là như thế mà.”
Vulture có vẻ không mấy bận tâm. Thế nhưng.
Chẳng hiểu sao, tôi lại cảm thấy tim mình như thắt lại.
“Em không sao chứ? Có đi được không?”
“Dạ, k-không sao... hức.”
Em chống tay xuống đất định đứng dậy, nhưng ngay lập tức đầu gối trái khuỵu xuống khiến em ngã ngồi.
Dù vậy em vẫn không dừng lại, lại cố đứng lên, rồi lại rên rỉ ngã xuống, và lại đứng lên lần nữa.
“Em... phải đi.”
“Đợi đã, ngồi xuống duỗi chân ra anh xem nào.”
Đôi chân trái duỗi thẳng. Khi tôi đặt tay lên đầu gối và khẽ ấn xuống.
“Á á á á á!”
A... a... a...
Tiếng thét lớn không kém gì tiếng nổ mìn vừa rồi, vang vọng khắp lối đi tối tăm.
Lúc này Vulture mới thực sự chú ý đến Annie.
“Hỏng cái đầu gối rồi.”
“Có vẻ là vậy ạ.”
“Mới đi được nửa đường mà đã thế này. Tình cảnh này thì đi đâu cũng khó đây.”
Vulture lấy bình nước ra dội lên đầu gối Annie. Làn nước lạnh chảy qua lớp da dính đầy bụi đá khiến mặt Annie nhăn nhó lại.
“Đi bộ chắc không nổi đâu, tính sao giờ. Hay là hai người cứ ở đây, ta chạy đến quảng trường rồi gọi một hai người mang cáng đến nhé.”
Từ nãy đến giờ chúng tôi đi mất bao lâu rồi? Ít nhất cũng phải một tiếng đồng hồ. Vậy thì, chỉ riêng việc Vulture đi đi về về cũng mất hai tiếng. Không thể lãng phí thời gian như thế được.
Tôi đứng trước mặt Annie đang ôm chặt đầu gối, xoay lưng lại và khuỵu gối xuống.
“Lên anh cõng.”
“Dạ?”
Annie thoáng chút ngẩn ngơ, nhưng sau một thoáng do dự, em đưa tay bám lấy vai tôi, và ngay lập tức sức nặng của em đè lên lưng tôi.
“Được rồi chứ? Chúng ta đi tiếp thôi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
