Chương 2: Pháo hiệu lội ngược dòng
Hiệp ba bắt đầu. Bóng thuộc về chúng tôi, và đúng như đã bàn trong giờ nghỉ, tôi giao việc dẫn bóng cho Kiryu.
"Nhờ cậu đấy."
"Cứ để tôi lo."
Khoảnh khắc tôi giao phó cho Kiryu, cô ấy gật đầu mạnh mẽ. Cảm thấy hơi ngượng ngùng, tôi chạy sang phần sân đối phương.
"Cậu bỏ dẫn bóng rồi à?"
"Im lặng mà xem đi."
====================
Đáp lại lời Mizusugi khi lướt qua nhau, tôi chạy khắp sân đấu tự do như cách Fujita hay làm.
"Cái gì!"
Giọng nói có phần kinh ngạc của Mizusugi vang lên từ xa. Như để chế giễu Nakanishi đang lao tới định kèm tôi, Hideaki chen người vào cản đường hắn.
"Chậc! Vướng quá! Tránh ra!"
"Tránh thế quái nào được, đồ ngốc."
Giọng điệu của Hideaki cũng chẳng dễ nghe hơn Nakanishi là bao. Tự nhiên thấy hơi buồn. Ngày xưa cậu ấy dễ thương hơn thế này nhiều mà... Hideaki, thật đáng thương.
"Higashikujo-kun!"
Nhờ công Hideaki mà tôi chạy được vào khoảng trống, đúng lúc đó đường chuyền tuyệt vời từ Kiryu bay tới. Quả nhiên IQ bóng rổ của cô ấy cao thật. Đường chuyền đẹp lắm.
"Nguy rồi! Cậu ta đang trống trải! Kobayashi, bọc lót!"
Tiếng Mizusugi vang lên, nhưng đã quá muộn. Nhìn thấy Kobayashi từ cánh đối diện hốt hoảng lao tới chặn đường, tôi nhận bóng và lập tức dẫn bóng về phía rổ――
"...Hả?"
――Không hề. Tôi dẫn bóng lùi lại phía sau, hai chân thu về ngay vạch ném ba điểm vừa lọt vào tầm mắt, dồn lực vào đầu gối và bật nhảy.
"...Được rồi."
Cách dồn lực, cảm giác trên đầu ngón tay, quỹ đạo bóng. Đây có lẽ là cú ném ba điểm hoàn hảo nhất mà tôi từng hình dung, trái bóng được phóng đi đúng như ý muốn, xuyên qua lưới mà không hề chạm vào vành rổ.
"Cú ném đẹp lắm, Higashikujo-kun!!"
Chứng kiến cú ném của tôi, Kiryu nhảy cẫng lên vui sướng.
"Lùi về thôi! Bọn họ phản công ngay đấy!"
"Ừm!"
Tôi đập tay vào lòng bàn tay phải nhỏ nhắn đang giơ lên của Kiryu. Sau đó, tôi đứng đợi Mizusugi đang dẫn bóng ngay tại vạch ba điểm bên phần sân nhà.
"...Tôi không ngờ cậu lại ném ba điểm đấy. Cả cách di chuyển của Furukawa cũng nằm ngoài dự đoán... Các cậu định bỏ khu vực dưới rổ sao?"
Mizusugi vừa dẫn bóng trước mặt tôi vừa hỏi. Tôi hừ mũi cười đáp lại cậu ta.
"Chẳng có thằng ngốc nào lại đi nói cho đối thủ biết chiến thuật của mình cả... định nói thế, nhưng tôi sẽ chỉ cho cậu."
"...Tôi xin rửa tai lắng nghe."
Sau khi chuyền bóng cho Kiba, Mizusugi cố tình dừng lại trước mặt tôi. Liếc nhìn Kiba và Kiryu đang một đấu một ở phía kia, tôi lại hừ mũi thêm lần nữa.
"...Không phải là bỏ khu vực dưới rổ. Mà ngay từ đầu điều kiện tiên quyết đã khác rồi."
"...Điều kiện tiên quyết?"
"Phải."
Nói rồi, tôi ưỡn ngực.
"――Không phải là bỏ. Mà là tôi sẽ ném vào toàn bộ những quả ba điểm đó. Thế nên không phải là bỏ, mà là ngay từ đầu bọn tôi không cần tranh bóng bật bảng khi tấn công. Hiểu chưa?"
Cố gắng tỏ ra kiêu ngạo nhất có thể.
Cố gắng tỏ ra tràn đầy tự tin nhất có thể.
Nếu kỹ thuật không thắng được thì cũng không được thua về khí thế. Thấy bộ dạng đó của tôi, Mizusugi lộ vẻ ngỡ ngàng đôi chút, nhưng rồi cậu ta vẫn cười khẩy.
"...Làm gì có chuyện đó chứ?"
"Chà, ai biết được? Cậu có biết tôi là ai mà nói thế không?"
"Tôi nghe Hagiwara-san nói rồi. Higashikujo Hiroyuki, thực lực được chọn vào đội tuyển của tỉnh, đúng không? Có thể ngày xưa cậu giỏi thật... nhưng một kẻ đã bỏ bóng rổ từ năm lớp chín như cậu, sao có thể to mồm thế được?"
"Ra là biết rồi à. Thế thì――"
Phía sau Mizusugi, ngay khi thấy Kiryu cướp được bóng từ tay Kiba, tôi lập tức lao đi. Mizusugi bị khuất tầm nhìn nên không thấy pha tranh chấp của hai người kia, phản ứng chậm mất một nhịp. Một bước, hai bước, tôi là người xuất phát nhanh hơn.
"Higashikujo-kun!"
Bóng được chuyền tới chỗ tôi đang chạy. Từ phía sau vang lên tiếng chửi rủa của Nakanishi: "Làm cái quái gì thế hả!". Này này, Nakanishi-kun? Phải dịu dàng với con gái chứ?
"Chết tiệt!"
Tôi cảm nhận được Mizusugi đang đuổi theo để ngăn cản cú ném. Về tốc độ thuần túy thì có lẽ cậu ta nhanh hơn. Nếu cứ chạy thẳng đến dưới rổ thế này, chắc chắn tôi sẽ bị đuổi kịp.
"...Nếu chạy đến dưới rổ, nhỉ?"
Tôi phanh gấp ngay tại vạch ba điểm. Tiếng giày bóng rổ ma sát xuống sàn kêu ken két, tôi dừng lại và lập tức vào tư thế ném.
"Cái gì! Ra tay nhanh quá! Sao mà vào được!"
"...Im miệng mà xem đi."
Bỏ ngoài tai lời của Mizusugi, tôi thả bóng đi. Ừm, lần này cũng hoàn hảo. Hay nói đúng hơn, trong các trận đấu từ trước đến giờ, chưa bao giờ tôi ném được đúng ý như hôm nay.
"...Đùa, phải không...?"
Mizusugi thẫn thờ nhìn theo trái bóng vẽ nên một đường parabol tuyệt đẹp rồi bị hút vào rổ. Tôi liếc nhìn cậu ta.
"Để cậu học hỏi thêm, tôi dạy cho điều này. Không phải là 'Higashikujo Hiroyuki'."
"Hả?"
Thấy Mizusugi ngơ ngác không hiểu gì, tôi bồi thêm một câu.
"――Phải thêm chữ 'anh' vào khi gọi tiền bối chứ, hậu bối?"
◇◆◇
Đầu hiệp ba, hai quả ba điểm liên tiếp. Tỷ số đã được đảo ngược, sau đó là màn rượt đuổi điểm số qua lại... nhưng khác với hiệp hai, nhịp độ trận đấu hoàn toàn thuộc về phía chúng tôi.
"Ném hay lắm, Hiroyuki!"
"Cảm ơn."
Vừa thở dốc, tôi vừa đập tay với Tomomi sau khi thực hiện thành công quả ba điểm thứ tư trong ngày. Tôi của ngày hôm nay, ném bốn vào bốn, tỷ lệ thành công 100%.
"Thần thánh thật đấy, Hiroyuki hôm nay! Cậu ném ba điểm chưa trượt phát nào!"
"...Công nhận. Phong độ còn cao hơn thực lực nữa."
Thật sự đấy. Ngay cả hồi còn thi đấu tôi cũng chưa từng đạt hiệu suất bốn trên bốn thế này. Đến cả lúc tập luyện cũng chẳng vào nhiều được như vậy.
"Nhưng mà... may mắn thật. Bọn họ đang cảnh giác cao độ với những cú ném ba điểm của tớ."
Chiến thuật "chó săn" của Fujita từng bị phong tỏa triệt để ở hiệp hai, nhưng giờ khi tôi ném từ xa mà không ai kèm thì không ổn, nên Mizusugi buộc phải theo kèm tôi. Như vậy, Nakanishi sẽ rất vất vả khi phải một mình đối đầu với cả Fujita và Hideaki. Hẳn là họ muốn kéo Kobayashi ra khỏi khu vực dưới rổ lắm rồi.
"...Nếu tớ bắt đầu ném trượt, thì coi như vứt bỏ lợi thế tranh bóng bật bảng thoải mái ở dưới rổ."
"Thực tế là có một lần cậu ta lao ra, tớ ném trượt thì Fujita đã bắt được bóng bật bảng mà."
"Quả đó cũng may thật."
Chẳng có yểm trợ hay gì cả, chỉ là bóng vô tình nảy đúng chỗ Fujita thôi. Dù vậy, một khi thế trận đã như thế này thì tâm lý con người thường tiếc rẻ và không dám lao ra ngoài. Theo lẽ thường thì làm gì có chuyện ném xa cứ vào lia lịa mãi được... Thần may mắn cũng đang đứng về phía chúng ta rồi, ừm.
"Khốn kiếp! Hagiwara, chơi cho tử tế vào!"
"Tôi đang cố đây! Nakanishi-kun mới là người phải phòng thủ cho đàng hoàng đấy!"
"Cô nói cái gì!"
"Cái gì là cái gì!"
...Thêm vào đó, bên kia còn đang lục đục nội bộ. Hagiwara và Nakanishi học cùng trường cấp hai nên chắc không lạ gì nhau... nhưng điều đó lại phản tác dụng. Kobayashi và Kiba thì lúng túng, còn Mizusugi - người lẽ ra phải là hậu vệ dẫn bóng điều phối cả đội - thì nãy giờ cứ thở hồng hộc và lườm tôi. Ôi chao. Sợ quá, sợ quá.
"...Có vẻ thắng được nhỉ?"
"...Sao đây ta? Tớ nghĩ chắc cũng không dễ dàng thế đâu..."
Dù sao thì thực lực của họ vẫn nhỉnh hơn. Khả năng cao là họ sẽ giở chiêu trò gì đó. Mà dù không làm thế, nếu cứ tiếp tục thế này...
"...Vấn đề thể lực nữa."
Thú thật, tôi lo cho sức bền của Kiryu. Fujita là quái vật thể lực, Tomomi và Hideaki vẫn đang chơi thể thao nên có sức, nhưng Kiryu thì khác.
"...Cậu ổn không, Kiryu?"
"Tôi vẫn ổn. Hai trận trước tôi chơi cầm chừng được, trận này cũng chưa di chuyển nhiều lắm."
Tôi lại gần hỏi thăm, Kiryu vừa thở dốc vừa mỉm cười trả lời. Hừm... có vẻ vẫn ổn.
"...Thay vì lo cho tôi, cậu thế nào rồi?"
"Tôi á?"
"Phải. Hiệp đầu cậu phải đối đầu với người cao hơn mình, chưa kể đối phó với Mizusugi-kun cũng mệt lắm đúng không? Trận một trận hai cậu đều chạy hết công suất... Giờ lại còn phải ném rổ liên tục nữa."
"À..."
...Thú thật thì thể lực của tôi mới là điều đáng lo nhất. Đúng như Kiryu nói, đối thủ không dễ chơi chút nào, mệt mỏi cũng đang tích tụ dần.
"...Mà, chắc là ổn thôi."
Giờ không phải lúc than vãn chuyện đó.
"...Nếu cậu đã nói vậy thì tôi sẽ giả vờ tin."
"...Cảm ơn. Tạm thời cứ tiếp tục chuyền bóng cho tôi nhé?"
"Ừ. Tôi cũng định thế. Chẳng phải cậu đã nói sao? Rằng hãy nhìn kỹ cậu. Cứ trống trải là tôi sẽ chuyền... Nhờ cả vào cậu đấy nhé?"
"Cứ giao cho tôi. Đừng có thấy tôi ngầu quá mà đổ đấy nhé?"
Tôi nói đùa rồi cười. Thấy tôi như vậy, Kiryu làm vẻ mặt vi diệu rồi gật đầu một cách mập mờ.
"...Hả? Không buồn cười à?"
"Không... ừm, đúng thế. Chẳng buồn cười chút nào. Với lại, bảo đừng đổ... tôi có thoáng nghĩ. Làm sao mà đổ được chứ."
...Hảaa...
"...Sao thế? Cậu ghét tôi đến vậy à?"
"Không phải thế. Chỉ là... nói là 'đổ' thì không đúng lắm, mà nói đúng hơn là..."
"Nói đúng hơn là...?"
"...Không, không có gì đâu. Tạm thời trận này nhất định phải thắng! Nào, họ tới đấy!"
Nói rồi Kiryu rời khỏi tôi để quay về phòng thủ. Ơ, này. Làm người ta tò mò thế.
"...Khá là thong dong nhỉ?"
Mizusugi giao việc dẫn bóng cho Kiba rồi đứng lại trước mặt tôi. Sự tức giận và mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt cậu ta.
"...Sao thế, Mizusugi? Vị thế đảo ngược so với hiệp một rồi nhỉ? Sao vậy? Trông cậu có vẻ mệt mỏi thế?"
"Hừ...! Mới ném vào vài quả ba điểm mà đã lên mặt...!"
"Bốn trên bốn đấy. Đương nhiên là phải lên mặt rồi. Thấy chưa? Đúng như tôi nói nhé? Cần quái gì tranh bóng bật bảng khi tấn công."
Tôi tranh thủ cơ hội châm chọc. Nghe những lời đó, Mizusugi đỏ mặt tía tai vì tức giận đúng như kế hoạch. Nào, hãy chơi mất bình tĩnh đi xem nào?
"――Vậy thì tôi sẽ dùng tấn công để bắt cậu im miệng! Dù cậu có ghi bao nhiêu điểm, chỉ cần tôi ghi nhiều hơn thì sẽ không thua!"
"Dễ gì cho cậu làm thế!"
"Im đi!! Kiba-san, chuyền bóng!"
"Không để yên đâu!"
Ngay khi Kiba chuyền bóng, Kiryu khẽ chạm được vào trái bóng. Bóng đập vào ngón tay, đổi hướng một chút và rơi xuống đúng khoảng giữa Mizusugi và Kiryu. Rơi xuống... nhưng mà!
"Đừng đuổi theo, Kiryu!"
"――Hả? Á, kyaaa!"
Mizusugi đang lao tới và Kiryu đang đuổi theo bóng va vào nhau. Do chênh lệch thể hình và giới tính, Kiryu bị Mizusugi đẩy ngã mạnh.
"Kiryu!"
"Kiryu-san!?"
Tiếng còi vang lên, trận đấu tạm dừng. Chúng tôi hốt hoảng chạy lại, Mizusugi hơi nhăn mặt đứng dậy, tiếp đó là Kiryu.
"...Không sao. Tôi không bị thương."
Thấy Kiryu nhảy tưng tưng tại chỗ để chứng minh, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Trận đấu quan trọng thật, nhưng nếu để cô ấy bị thương ở đây thì tôi sẽ hối hận cả đời.
"――Này, thằng kia! Xin lỗi đi chứ! Mày đẩy ngã Kiryu mà không có lấy một lời xin lỗi à!"
Lỗi đó là lỗi tấn công, tức là lỗi của Mizusugi. Mà, vì cậu ta lao vào hoàn toàn sau khi Kiryu đã chạm bóng, nên nói là lỗi cũng đúng thôi.
"Bình tĩnh đi, Fujita!"
"Buông ra, Suzuki! Nó sai rành rành ra đấy! Xin lỗi một câu là lẽ thường tình mà!"
Tomomi cố sức kẹp chặt Fujita đang nóng máu lại. Liếc nhìn hai người họ, Mizusugi hừ mũi.
"...Bị thổi phạt rồi thì thôi chứ gì. Trong bóng rổ va chạm cỡ đó là bình thường."
"Mày nói cái gì!?"
"Fujita-kun! Không được!"
Kiryu nhẹ nhàng ngăn Fujita đang định lao vào cãi tiếp.
"...Tôi không sao. Cảm ơn cậu đã giận thay cho tôi."
"...Nếu Kiryu đã nói vậy."
Fujita miễn cưỡng nói rồi lườm Mizusugi một cái. Sau đó, cậu ta quay lại tấn công.
"...Có ổn không đấy?"
"Ổn mà. Tôi tiếp đất tốt nên không bị thương đâu."
"...Đừng có quá sức đấy nhé?"
"Đã bảo là ổn mà. Với lại, nếu tôi ra sân thì không thi đấu tiếp được đúng không? Thế có được không?"
"..."
"...Higashikujo-kun?"
"...Xin lỗi Mizuho, nhưng nếu thế thì đành chịu thôi. Hy sinh ai đó vì người khác là không đúng."
"...Cảm ơn cậu. Nhưng mà ổn thật mà. Tôi bình thường lắm."
Nói rồi Kiryu gồng tay làm động tác 'hự' đầy mạnh mẽ. Thôi đi, dễ thương quá đấy.
"...Mà này, Higashikujo-kun? Giờ đội mình đang có lợi thế nhỉ?"
"...Ừ."
Năm mươi ba trên bốn mươi hai, cách biệt mười một điểm. Có thể nói là diễn biến khá tốt.
"Nhưng tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ cứ thế này mãi. Ít nhất là tôi nghĩ vậy. Người ta hay nói 'họa vô đơn chí' mà."
"...Cũng phải."
Đúng là tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ cứ suôn sẻ thế này. À không, suôn sẻ thì tốt...
"Thế nên, Higashikujo-kun? Cho tôi thử cái này chút được không?"
"Thử? Thử cái gì?"
"Một 'chiến thuật' tôi mới nghĩ ra."
Kiryu vẫy vẫy tay gọi tôi. Gì thế?
"Ghé tai vào đây chút."
"Tai?"
"Ý là cúi xuống ấy."
Chẳng biết cô ấy định nói gì... nhưng tôi cứ ghé tai lại gần Kiryu theo lời cô ấy. Mùi hương dễ chịu đặc trưng của con gái chứ không phải mùi mồ hôi thoang thoảng kích thích khứu giác tôi――
"............Thật á?"
――Nghe xong 'chiến thuật' Kiryu đưa ra, mấy cảm xúc ngọt ngào đó bay biến sạch.
◇◆◇
"...Vậy, tôi làm nhé?"
"...Này này, cậu định làm thật đấy à?"
"Đương nhiên rồi. Đừng lo? Nếu thấy không ổn tôi sẽ dừng lại ngay."
"Không, tôi không lo chuyện đó. Thành bại của chiến thuật thì chỉ cần qua một pha bóng là biết ngay... Nhưng mà này? Cái tôi lo không phải chuyện đó."
"Không phải chuyện đó?"
Kiryu nghiêng đầu ngơ ngác. Cậu chẳng hiểu gì cả nhỉ?
"...Thì là, cũng sẽ có những pha va chạm như lúc nãy đúng không?"
"Đúng thế. Nhưng bóng rổ là thế mà, phải không?"
"Không, đúng là vậy nhưng... cái đó, sao nhỉ? Kiểu như... có thể cậu sẽ thấy khó chịu ấy."
"...À, ra là vậy? Gì cơ? Cậu lo chuyện đó hả?"
"...Thì đấy."
Thấy tôi nói vậy, Kiryu bật cười thích thú. Không, này nhé? Không phải chuyện đùa đâu?
"...Không sao đâu. Mấy chuyện đó chẳng làm tôi tổn thương chút nào đâu."
"..."
"...Higashikujo-kun?"
"...Là tôi thấy khó chịu."
"..."
"..."
"...Phù phù phù."
========================================
"...Có gì đáng cười chứ?"
"Không... chỉ là tôi thấy hơi vui thôi. Được rồi. Tôi sẽ cẩn thận để không xảy ra chuyện đó."
"...Nhớ đấy."
"Nhưng mà, cậu cũng thế đấy nhé? Thử làm cái mặt hám gái khi thi đấu xem? Tôi không tha đâu đấy?"
"Làm gì có. Vậy thì... lên nhé? Thấy nguy là phải bảo ngay đấy?"
Nói rồi chúng tôi đập tay ở tầm thắt lưng. Nở nụ cười với tôi thêm lần nữa, Kiryu di chuyển về vị trí phòng thủ của mình.
"..."
Chà... điều Kiryu nói cũng có lý, quả thật là vậy.
'――Pha phòng thủ tiếp theo, tôi sẽ kèm Mizusugi-kun.'
Đương nhiên là có rủi ro.
'Qua pha va chạm lúc nãy tôi mới nghĩ ra. Cậu ta chơi bóng rổ giỏi đúng không? Vậy chắc là từ nhỏ chỉ toàn chơi bóng rổ thôi.'
Nhưng... cũng đáng để thử, và chắc chắn đó không phải là con át chủ bài quan trọng đến mức phải giữ khư khư cả đời.
'Mizusugi-kun, lúc va chạm nãy cậu ta đè lên người tôi đúng không?'
Nếu vậy――thì dùng sớm cho rồi, suy nghĩ đó tôi cũng hiểu.
'――Cậu ta đỏ bừng mặt luôn đấy? Chắc chắn là chưa 'quen với con gái'. Tức là... nếu tôi theo kèm, chắc chắn cậu ta sẽ không thể dẫn bóng đột phá như trước giờ được nữa. Giống như lúc Fujita-kun chạm vào ngực Arimori-san rồi không thể chơi ra hồn ấy?'
...Hết hồi tưởng. Quả thật nếu trình độ của cậu ta tụt xuống mức Fujita lúc đó thì quá hời cho chúng tôi. Dù sao thì Mizusugi cũng là điểm khởi đầu của các đường chuyền, nếu phong tỏa hoàn toàn được cậu ta thì sẽ là lợi thế cực lớn, nhưng mà...
"..."
Khổ nỗi, thực tế là tôi vẫn có cảm giác 'lấn cấn' khó tả. Dù nói thế nào thì vẫn sẽ có ít nhiều va chạm, nghĩa là Mizusugi sẽ chạm vào người Kiryu... cảm giác cứ khó chịu sao ấy, và dù bỏ qua chuyện đó thì... sao nhỉ? Cảm giác như đang để Kiryu dùng 'mỹ nhân kế' để thi đấu, thật sự không thoải mái chút nào. Cũng có suy nghĩ là liệu có nên để một Kiryu kiêu hãnh phải hạ mình làm chuyện đó hay không.
"...Thôi kệ, cô ấy đã quyết định rồi. Theo thôi."
Cô ấy đã bảo 'sẽ cẩn thận' mà. Nếu Mizusugi giở trò gì thì cứ đấm cho một trận là được... Vốn dĩ, khả năng chiến thuật thất bại cũng――
"――Cái! T-Tại sao lại là cô!?"
"Lại đây nào, Mizusugi-kun! Tôi sẽ kèm cậu sát ván luôn!"
――Không hề có. Nhìn Mizusugi dẫn bóng với tư thế lùi lại, rõ ràng là đang bối rối tột độ, còn trên gương mặt Kiryu thì nở một nụ cười không thể tươi hơn.
◇◆◇
Chiến thuật của Kiryu trúng phóc. Đúng là trạng thái của Fujita khi đứng trước Arimori, lối chơi của Mizusugi hoàn toàn khác hẳn so với hiệp một.
Đầu tiên, cậu ta tuyệt đối không dẫn bóng đột phá. Hễ Kiryu lao lên áp sát là cậu ta lùi ngay lại phía sau, cố tránh va chạm một cách thái quá. Đương nhiên, khi đã mất đi phương án tấn công, những đường chuyền của Mizusugi thiếu độ chính xác và dễ dàng bị cắt. Định ném rổ thì lại bị ám ảnh bởi sự phòng ngự của Kiryu nên ném từ vị trí không thuận lợi, bóng không vào. Nhờ các thành viên khác mà cách biệt điểm số chưa quá lớn, nhưng ai nhìn vào cũng thấy rõ đội họ sẽ sớm sụp đổ.
"...Haizz. Thảm hại thật đấy."
"...Gì thế? Đội các người có luật là phải bắt chuyện với đối thủ khi kèm người à? Rảnh quá nhỉ?"
"Rảnh là cái chắc rồi. Đằng nào thì tôi đối đầu với Higashikujo-senpai, có chuyền cho tôi cũng vô ích. Mizusugi-kun dù có đang bay bổng đến đâu thì chắc cũng hiểu điều đó chứ?"
"...Cậu ta đang bay bổng à, cái tên đó?"
"Chị gái hậu vệ dẫn bóng kia xinh đẹp thế cơ mà. Mizusugi-kun hoàn toàn dao động rồi. Thật tình, nghe danh Seinan mà thất vọng quá đi? Tiền phong chính thì thô lỗ cục súc. Trung phong thì lầm lì u ám. Đã thế, hậu vệ dẫn bóng thì mới bị con gái kèm chút đã bay bổng, đúng là đồ trai tân. Tương lai Seinan đáng lo ngại thật đấy."
"...Mồm mép cô độc địa quá đấy?"
"Sự thật thì mất lòng mà. So với bên đó thì các chàng trai đội bên này lịch thiệp hơn nhiều~. Cậu trung phong kia là Furukawa-kun của Seijo đúng không? Đẹp trai, chơi bóng hay... Cổ phiếu tiềm năng đấy."
"...Cũng đúng."
Cậu ta là người tốt mà.
"Anh tiền phong chính kia cũng được phết~. Di chuyển thì rõ là dân nghiệp dư... nhưng cái dáng vẻ nổi giận vì đồng đội trông hay thật đấy~. Kiểu như coi người ta là công chúa ấy! Giống hiệp sĩ ghê chưa!"
"...Haizz."
...Cô ả này nói cái gì thế? Thấy tôi nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ, Kiba liếc mắt đưa tình nhìn lên. Gì vậy trời?
"Với lại... cả anh nữa."
"Tôi?"
"Higashikujo Hiroyuki-senpai, đúng không? Anh trai của Higashikujo Akane-chan."
"...Cô biết Akane à?"
"Vừa nhập học em đã đi du đấu ở Kyoto. Quen nhau ở đó đấy ạ. Bọn em cũng đấu với nhau rồi."
"Hả. Con bé cũng được ra sân cơ à."
"Trận đấu giữa đám năm nhất thôi ạ. Akane-chan chơi giỏi cực... mà hơn nữa là, cậu ấy chơi bóng rổ trông vui lắm. Lúc tiệc giao lưu sau trận đấu, em nhắc đến chuyện đó thì cậu ấy vui vẻ bảo: 'Là anh hai dạy tớ đấy! Người dạy bóng rổ cho tớ là anh hai!'. Thế nên, lúc nãy tình cờ nhìn danh sách thi đấu trước giải, thấy cái tên 'Higashikujo' là em ngờ ngợ rồi."
"Họ này hiếm mà."
"Đúng thế ạ. Rồi xem trận đấu là em chắc chắn luôn."
"Xem trận đấu?"
"Phong cách chơi y hệt nhau mà? Bản sao sống của Akane-chan... à, ngược lại mới đúng nhỉ? Là Akane-chan bắt chước Higashikujo-senpai."
"...Vị trí thi đấu của tôi với nó khác nhau mà."
"Chắc là giống ở cái thần thái ấy ạ. Cậu ấy cũng bảo anh xuất thân là hậu vệ dẫn bóng mà."
Nói rồi cười, Kiba nhìn tôi với ánh mắt có chút ghen tị.
"...Gì thế?"
"...Em thấy Akane-chan sướng thật đấy~. Có ông anh trai ngầu thế này."
"...Tôi giới thiệu tiệm mắt tốt cho nhé?"
"Mắt em tốt lắm ạ. Anh trai ngầu thật mà?"
"...Cái kiểu gọi 'anh trai' đó là sao hả."
"Phù phù phù. Em là con một nên muốn có một người anh trai đáng tin cậy thế này lắm~. Anh・trai・ơi?"
"...Cô định giết tôi về mặt xã hội đấy à."
...Nhìn kia kìa. Mỗi lần vừa vất vả kèm Mizusugi vừa liếc nhìn sang đây, Kiryu lại lộ ra vẻ mặt phẫn nộ. Chưa nói đến mặt xã hội, có khi tôi bị giết về mặt vật lý trước cũng nên.
"...À, thế cũng hay đấy chứ~. Hay là em quyến rũ Higashikujo-senpai ở bên này nhé? Giống như chị gái hậu vệ dẫn bóng kia ấy. Em thế này chứ cũng được nhiều người theo đuổi lắm đấy?"
Nói rồi Kiba liếc mắt đưa tình. Chà, đúng là cô ta có khuôn mặt dễ thương, lại chơi thể thao nên đường nét cơ thể cũng đẹp, chuyện được nhiều người theo đuổi chắc không phải nói điêu.
"Trường nữ sinh mà cũng thế à?"
"Ở mấy giải đấu ấy ạ."
"Thế thì đi tìm đối tượng quanh đó đi. Nếu muốn thì sau trận đấu tôi giới thiệu Hideaki cho?"
"...Sao nghe cứ thấy bực bực ấy nhỉ? Em đang nói chuyện với Higashikujo-senpai cơ mà?"
Tôi cười khổ trước cái lườm nhẹ của Kiba.
"Higashikujo-kun!!"
Đúng lúc đó, Kiryu cắt được đường chuyền của Mizusugi. Ngay lập tức, như thể ra hiệu đổi sang tấn công, Kiryu dẫn bóng lao vút đi.
"――Mà, với cô thì quá sức đấy, Kiba."
Bỏ lại câu đó, tôi mặc kệ Kiba và chạy về phía sân đối phương. Ngay khi hai chân tôi dừng lại ở vị trí quen thuộc hôm nay - vạch ném ba điểm, một đường chuyền chuẩn xác bay đến tận tay.
"Nhất định phải vào đấy! Ném trượt là tôi không tha đâu!!"
Có vẻ đang giận lắm, tiếng hét của Kiryu vang lên. Chắc là ngứa mắt với cuộc trò chuyện giữa tôi và Kiba... nhưng mà, oan ức quá không?
"...Không trượt đâu."
Cú ném rời tay tôi vẽ nên một đường parabol đẹp mắt và làm rung lưới rổ. Nhận lấy ánh mắt lườm nguýt của Kiba khi cô ta vừa kịp chạy về sân nhà, tôi nhún vai.
"...Ý anh là sao, quá sức ấy."
"Nghĩa đen thôi. Cô có biết đồng đội của tôi là ai không?"
"...Là cái người đang lườm như muốn bắn chết anh đằng kia chứ gì?"
"..."
...Ừm, Kiryu. Đừng làm vẻ mặt đó, uổng phí khuôn mặt xinh đẹp. Cười lên nào!
"...Mà, là vậy đấy."
"Là vậy là sao chứ!"
"Thế nên."
Tôi chỉ ngón cái về phía Kiryu đang hầm hầm đi tới.
"――Tôi đang ở cùng một mỹ nhân như thế kia đấy? Sự quyến rũ chỉ ở mức hơi dễ thương của cô thì đương nhiên là bị lu mờ rồi. Muốn tôi xiêu lòng thì hãy trở thành một người phụ nữ tuyệt vời cỡ Kiryu rồi hẵng quay lại."
"――Hự!"
Tôi lại nhún vai trước Kiba đang cắn môi lườm mình.
...Chà, trong lúc tôi đang nơm nớp lo sợ không biết phải biện minh thế nào thì tiếng trọng tài vang lên: 'Hội ý!'.
"..."
...À, ra thế. Một phút địa ngục của tôi bắt đầu rồi nhỉ?
◇◆◇
Trong bóng rổ, các đội có thể xin 'Hội ý' vài lần trong trận đấu để bàn chiến thuật.
"..."
...Ừm. Lẽ ra trong lúc hội ý thì phải bàn chiến thuật chứ nhỉ? Phải bàn chứ... nhưng vì Kiryu đang ngồi cạnh tôi với vẻ mặt hầm hầm lộ rõ sự khó chịu nên không khí ngột ngạt không chịu nổi. Ủa? Hội ý mà sát khí đằng đằng thế này à? Các đồng đội khác thì giữ khoảng cách, đứng nhìn từ xa. Lũ vô tình bạc nghĩa!
"...Mũi."
"...Dạ?"
"Đã bảo đừng có phổng mũi."
"...Tôi có phổng mũi đâu..."
"Toàn nói dối. Cô bé đó dễ thương thế cơ mà. Cứ mỗi lần đối đầu là cậu lại cười nhăn nhở. Kinh tởm."
"Kinh tởm cơ đấy."
Không, vốn dĩ tôi có cười nhăn nhở đâu. Dù tôi im lặng phản đối, Kiryu vẫn giữ nguyên vẻ mặt 'hứ'.
"...Nói chuyện gì thế hả?"
"Gì là... mấy chuyện linh tinh thôi?"
"Chuyện không thể nói ra được à?"
"Không, không phải thế nhưng mà..."
...Trả lời sao đây ta?
"...Tóm lại là không có chuyện gì quan trọng đâu."
"..."
"...Xin lỗi. Trông tôi có vẻ mất tập trung vào trận đấu à?"
"...Không phải thế nhưng..."
"Hay là ghen?"
Tôi thử trêu chọc một chút. Nghe vậy, Kiryu lườm 'xéo' tôi một cái sắc lẹm. Nhưng chỉ vài giây sau, cô ấy ngoảnh mặt đi chỗ khác.
"...Phải đấy? Thì sao?"
"..."
"...Đã bảo tôi hãy nhìn kỹ cậu, thế mà cậu chẳng thèm nhìn về phía tôi chút nào. Lúc nãy cậu lo tôi bị va chạm làm tôi vui lắm... thế mà chưa ráo mực đã đi tà lưa với cô gái khác, làm sao mà vui cho nổi."
"...Cái đó... tôi cũng đâu có tà lưa gì đâu... xin lỗi."
"...Không. Cũng chẳng phải chuyện tôi có quyền giận... Tôi cũng không thực sự nghĩ là cậu tà lưa. Nhưng mà, tự nhiên thấy cậu nói chuyện rồi cười với cô bé đó."
Chỉ là, thấy hơi cô đơn chút thôi.
"..."
...Cười thì... à, chắc tôi có cười khổ thật.
"...Lỗi tại tôi."
"..."
"...Nhưng mà, tôi không có tà lưa thật đâu nhé? Nói đúng hơn... tôi còn mắng cho một trận."
"...Mắng gì?"
"Nếu thấy ấm ức thì hãy trở thành người phụ nữ tuyệt vời cỡ Kiryu đi, kiểu thế."
"..."
"..."
"...Dòng đời xô đẩy kiểu gì mà ra cuộc hội thoại đó vậy?"
"...Kiểu gì nhỉ?"
Chắc cuộc hội thoại đó đi lạc đường rồi chăng? Thấy tôi nghiêng đầu, cuối cùng Kiryu cũng nở nụ cười.
"...Nè."
"Gì cơ?"
"Xoa đầu tôi đi?"
"Dạ?"
"Lúc nãy ấy, khi cướp bóng, tay Mizusugi-kun chạm vào tóc tôi."
"...Hả."
"Nên là, xoa đầu tôi đi?"
"...Tôi chả hiểu gì cả?"
Gì? Đến cả ở đây hội thoại cũng đi lạc à? Thấy tôi ngơ ngác, Kiryu có vẻ hơi bực bội.
"...Tự nhiên thấy khó chịu thôi. Nên là."
Cậu, ghi đè lên đi? Ý là vậy à.
"..."
Kiryu dụi đầu vào người tôi như một chú mèo con. Không, Kiryu-san? Giờ đang là trận đấu thiêng liêng, ánh mắt mọi người xung quanh đau lắm đấy――
"...Không đượcc à?"
――Cái kiểu ngước mắt lên nhìn đó là phạm quy rồi đấy? Thở dài một hơi, tôi đặt tay lên đầu Kiryu và nhẹ nhàng xoa.
"...A... ưm... hì hì..."
Kiryu thả lỏng cơ mặt, mỉm cười hạnh phúc. Nụ cười ấy đẹp đến mức tôi bất giác phải quay đi. Mặt nóng lên mất rồi.
"...Cậu không thấy xấu hổ à?"
"Gì cơ?"
"Bị xoa đầu giữa bàn dân thiên hạ thế này."
"Đồ ngốc."
"Gì nữa?"
"Đương nhiên là xấu hổ rồi chứ? Bị mọi người nhìn, bị xoa đầu như trẻ con."
"...Thế dừng lại nhé?"
"Không được."
"...Sao lại thế?"
"...Làm thế này thì mấy con bọ xấu xa sẽ không dám lại gần nữa đúng không? Cậu có vẻ được hâm mộ mà? Làm thế này để khẳng định chủ quyền 'Là của tôi!', được chứ?"
"...Bọ gì chứ. Đã bảo là tôi không có được hâm mộ mà."
"Thế á? Nhưng biết đâu từ giờ sẽ được hâm mộ thì sao?"
"Căn cứ vào đâu?"
"...Cậu chơi bóng rổ trông ngầu lắm mà. Ném rổ vào, dẫn bóng hay chuyền bóng đều rất giỏi. Tôi hiểu cảm giác của Suzuki-san hay Kamo-san khi mê mệt cậu."
"..."
"...Và cả tôi nữa."
"Kiryu?"
Tôi hơi ngạc nhiên nhìn Kiryu. Nhận ra ánh mắt của tôi, Kiryu cười tươi rói.
"――Cậu ngầu lắm, Higashikujo-kun. Cậu là hôn thê của tôi... tôi vui lắm."
"...Vậy thì cảm ơn."
"Ô kìa? Ngại đấy à?"
"...Tha cho tôi đi."
"Không~ chịu. Không tha đâu~"
Kiryu cười thích thú. Tôi chỉ biết nhún vai trước cô ấy.
"...Này? Bọn họ làm cái trò tình cảm gì giữa trận đấu thế?"
"...Kinh thật đấy, cả Hiroyuki-san lẫn Kiryu-senpai. Không thấy xấu hổ à? Thú thật là em nhìn không nổi nữa rồi?"
"...Mà này, Kiryu-san chơi xấu thế? Thích thật~. Tớ cũng muốn được Hiroyuki xoa đầu~!"
"Lộ rõ ham muốn quá đấy, Suzuki... Ơ, Hideaki? Sao mắt mày rưng rưng thế kia?"
"Không... tự nhiên em cảm thấy có một 'bức tường không thể vượt qua'. Với lại Tomomi-san ác thật đấy. Không, em dứt tình rồi nhé? Dứt rồi, nên không sao đâu... nhưng chị nói thế trước mặt em thì hơi ác đấy?"
"C-Chẳng biết có chuyện gì... nhưng đ-đừng khóc mà, Hideaki. Đ-Đúng rồi! Trận này xong anh bao cái gì đó nhé! Nhé?"
"...Fujita-senpai, anh tốt thật đấy..."
"Này, đừng có khóc thút thít thế chứ!? Ơ? Cái không khí hỗn loạn gì đây? Khoan, chờ đã? Hội ý là như thế này à!?"
...Hình ảnh đám đồng đội đang làm ầm ĩ đằng kia lọt vào tầm mắt. Mà Fujita, xin lỗi mày thật sự. Hôm nào tao bao mày cái gì đó nhé.
◇◆◇
Kết thúc hội ý, tôi và Kiryu quay lại sân dưới ánh nhìn như vừa phải nhai sạn của đồng đội. Hiệp ba còn ba phút. Cộng thêm tám phút hiệp bốn là mười một phút. Sáu mươi tám trên năm mươi hai, cách biệt mười sáu điểm, chưa thể gọi là an toàn tuyệt đối nhưng cũng là một khoảng cách khá lớn.
"...Cứ thế này là ổn nhỉ."
"Cậu nói thế là cắm cờ (flag) đấy?"
Tôi bắt bẻ lời buột miệng của Kiryu. Không phải là tôi tin vào mấy cái điềm gở, nhưng mấy chuyện này phải kiêng khem cẩn thận, không biết đường nào mà lần đâu.
"Xin lỗi. Nhưng... với nhịp độ này thì."
"...Cũng đúng."
Từ đầu hiệp hai đến giờ, đối phương chơi rất thiếu sức sống. Không biết một phút hội ý có giúp họ xốc lại tinh thần đến đâu... nhưng nhìn mặt thì Mizusugi vẫn chưa hết mệt, còn Nakanishi trông có vẻ đang cáu kỉnh. Kiba thì đang lườm tôi... mà thôi, kệ cô ta.
"...Đừng có chủ quan đấy nhé? Dù sao họ cũng là trường thường xuyên đi thi đấu toàn quốc. Dù chỉ là năm nhất."
"Tôi biết rồi. Cả cậu nữa đấy."
Đập tay nhẹ một cái, tôi đi về phía Kiba để kèm người. Nhún vai trước ánh mắt hằn học của Kiba, tôi lẳng lặng tập trung phòng thủ.
"...Bực mình thật đấy, senpai. Em nhất định sẽ vượt qua anh và ghi điểm."
Kiba buông lời đầy thù địch với tôi. Thú thật, lúc nãy tôi cũng nghĩ mình 'hơi quá lời'... Hừm. Nếu tính cách cô nàng đã thế này thì thử chút xem sao.
"Làm được thì cứ làm thử xem."
"Đừng có hối hận vì câu nói đó đấy nhé?"
Bóng được chuyền từ Mizusugi - người vẫn chơi thiếu sức sống - sang Kiba. Dù rõ ràng là lệch kèo (mismatch) mà vẫn chuyền sang đây, chứng tỏ một phút nghỉ ngơi chưa giúp họ lấy lại bình tĩnh.
"...Tới đây."
"Không cần anh bảo!"
Kiba dẫn bóng đột phá. Xuất thân là hậu vệ dẫn bóng, quả nhiên kỹ thuật dẫn bóng rất tốt. Dù mạnh miệng bảo 'sẽ vượt qua', nhưng ánh mắt cô ta vẫn đang tìm kiếm đường chuyền chắc chắn vì ưu tiên trận đấu. Một hậu vệ tốt.
"...Này này? Chẳng phải bảo sẽ vượt qua tôi sao?"
――Chính vì thế, tôi mới khích tướng.
"..."
"Đang một đấu một mà lại tìm đường chuyền, quả nhiên vẫn chỉ là hậu vệ nhỉ? Nếu là tiền phong thì đã lao lên ghi điểm ầm ầm rồi."
"...Im đi."
"Kìa, nhìn xem? Mizusugi đang trống trải đấy? Không chuyền à? Đằng nào thì cô cũng chẳng vượt qua được tôi đâu..."
...Được phép 'chạy trốn' đấy, hiểu không?
"Im đi!!"
Kiba lao lên như phát điên. Nhưng kiểu dẫn bóng đó không qua được tôi đâu. Tôi ép sát người, kèm chặt hơn chút nữa.
"Đấy, bảo là sẽ vượt qua cơ mà? Hay là sao? Nghĩ là tôi sẽ giống tay hậu vệ dẫn bóng của các người, run rẩy đến mức không cử động được à? Tiếc quá. Lúc nãy tôi nói rồi, cỡ như cô không làm tôi rung động được đâu. Trở thành người phụ nữ tuyệt vời cỡ Kiryu rồi hẵng quay lại nhé?"
Đây gọi là 'võ mồm' (trash talk). Một chiến thuật khiêu khích hoặc châm chọc đối thủ trước hoặc trong trận đấu. Bản thân tôi cũng không quen dùng chiêu này lắm.
"Thế thì ném rổ là được chứ gì!!"
Có vẻ hiệu quả. Thấy Kiba lườm tôi với vẻ mặt phẫn nộ, tôi cố tình cười nhăn nhở.
"Xin mời. À, chấp luôn đấy. Tôi sẽ không nhảy lên chắn đâu."
"Hự! Đừng có coi thường người khác!"
Khi Kiba vào tư thế ném, tôi ép sát thêm một bước nữa.
"Đấy, ném thử xem?"
"Hự!!"
Bị ép sát một bước khiến cô ta hơi mất thăng bằng, cộng thêm sự tức giận vì lời nói của tôi, Kiba cứ thế ném bóng. Lực ném, quỹ đạo, tư thế ném, tất cả đều rời rạc. Đương nhiên thế này thì có vào đằng trời. Không bất ngờ... chút nào, vì ném rổ quan trọng nhất là tâm lý mà.
"Chết tiệt!"
"Đã giữ lời hứa không nhảy rồi nhé."
Vừa ném xong chắc cô ta cũng tự hiểu, Kiba cắn môi tiếc nuối trước lời nói của tôi. Dưới rổ có ba người: Hideaki, Fujita và Nakanishi. Cả ba cùng bật nhảy để tranh trái bóng bật ra từ vành rổ.
"...Hả?"
Len lỏi qua khe hở đó, một cánh tay dài ngoằng vươn ra 'vùn vụt'. Cánh tay ấy luồn qua giữa những bàn tay đang giơ lên của ba người kia như để chế giễu, tóm gọn trái bóng trên không trung và úp thẳng vào rổ.
"..."
Không hề đu lên vành rổ, gã trai đó buông tay tiếp đất một cách lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía này. Đó là Kobayashi, tay trung phong từ đầu đến giờ hoàn toàn mờ nhạt.
"...Thật luôn à."
Hắn ta đâu có ở dưới rổ? Thế mà đã chạy đến tận đó, cướp bóng từ tay ba người kia và úp rổ sao.
"...! Ch-Chuyển trạng thái nào! Nào, trận đấu tiếp tục!"
Kiryu nhặt trái bóng vừa lọt lưới và đứng ở đường biên cuối sân. Để nhận đường chuyền, tôi tách khỏi Kiba và...
"――Cái gì!"
Tiếng kêu kinh ngạc thốt ra từ Kiryu khi cô ấy đứng ở biên định phát bóng. Vì hành động dang rộng hai tay chắn ngay trước mặt của Kobayashi.
"...Hự!"
"..."
Đối lập với Kiryu nhỏ nhắn là Kobayashi to lớn đảm nhiệm vị trí trung phong. Tầm nhìn của Kiryu bị che khuất hoàn toàn, đến việc tìm hướng chuyền bóng cũng khó khăn.
"..."
Hành động bất ngờ của Kobayashi - người mà từ đầu đến giờ gần như không di chuyển - khiến tôi cũng bất giác khựng lại. Đương nhiên không chỉ mình tôi. Cả Hideaki, cả Tomomi, tất cả đều bị bất ngờ trong thoáng chốc trước hành động của tên Kobayashi vốn chỉ đứng lù lù dưới rổ phòng thủ này. Hơn nữa, trong 'thường thức' của chúng tôi, làm gì có chuyện trung phong lại là người đầu tiên lao lên gây áp lực toàn sân (all-court press) chứ.
"...Chết! Nguy rồi!"
Chỉ mất khoảng hai, ba giây. Nhưng nhận ra sự chậm trễ chết người đó trong bóng rổ, tôi lao về phía Kiryu.
"Kiryu! Chuyền đi!"
"Higashikujo-kun! Kh-Không được! Không chuyền được! Bị chặn mất!"
"Cứ chuyền đi! Nhanh lên――"
Tuýt――.
"Hả? Hả?"
...Trong bóng rổ, sau khi bóng vào rổ, nếu không phát bóng từ đường biên trong vòng năm giây sẽ bị thổi phạt phạm quy (violation), và quyền kiểm soát bóng sẽ thuộc về đối phương. Kiryu đưa bóng cho trọng tài theo yêu cầu, vẻ mặt ngơ ngác như bị cáo già trêu ngươi.
"...Hỏng rồi."
====================
Tôi hoàn toàn quên mất việc dạy họ điều này. Kiryu không có cơ hội để thực hiện quả ném biên... và dù có, thì cũng là do tôi chưa từng giả định tình huống này sẽ xảy ra. Hoàn toàn là lỗi của tôi.
"Ko, Kobayashi! Đẹp lắm!"
"L, làm tốt lắm, Kobayashi!"
Mizusugi và Nakanishi, những người đang ngẩn ngơ chứng kiến cảnh tượng đó, nhao nhao lên tiếng và vỗ vai Kobayashi. Trong khi nhận được sự chúc mừng từ đồng đội, cậu ta chuyền quả bóng nhận từ trọng tài cho Mizusugi.
"――Thắng rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!"
Tiếng gầm vang lên từ tận đáy lòng của Kobayashi, người vốn mờ nhạt từ trước đến nay, vọng khắp nhà thi đấu.
"......Gay go rồi đây."
Tôi nhận ra rằng, 'cục diện' của trận đấu đã thay đổi.
========================================
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
