Tôi có hôn thê, nhưng nhỏ lại là "Nữ phản diện" khét tiếng ở trường, phải làm sao đây chứ!?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2784

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15145

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1314

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2535

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Tập 4 - Chương 4: Fujita-kun và Arimori-san

Chương 4: Fujita-kun và Arimori-san

Hai ngày sau khi giải đấu kết thúc. Tôi và Kiryu đang đi dạo quanh phố. Lý do? Tomomi đề xuất 'Mọi người đã vất vả rồi nên đi ăn mừng thôi!', và tôi cùng Kiryu, hai kẻ rảnh rỗi nhất, được chọn làm người tổ chức.

"......Ở đâu thì được nhỉ?"

"Để xem nào...... Chắc an toàn nhất là Karaoke chứ gì? Mizuho cũng tham gia, loại mấy chỗ thể thao kiểu Around One ra thì chắc chỉ còn Karaoke hoặc khu trò chơi thôi nhỉ?"

Với câu nói 'Địa điểm giao cho khiếu thẩm mỹ của Hiroyuki và Kiryu-san nhé!' đầy biết ơn của Tomomi... hay nói đúng hơn là câu nói đùn đẩy trách nhiệm trắng trợn, chúng tôi đang đi bộ không mục đích.

"Karaoke...... Có nên luyện tập một chút không nhỉ?"

"......Tại cậu toàn hát nhạc Enka mà."

"Enka, không được sao?"

"Không, không phải là không được nhưng mà......"

Sao nhỉ. Những ca sĩ mà Kiryu thích toàn hát mấy bài có bầu không khí khá u ám. Chọn bài tươi sáng hơn chút thì mọi người sẽ vui hơn, nhưng mà...

"......Đi cùng tôi một chút không?"

"Sáu tiếng tra tấn bằng Enka thì tha cho tôi."

"Không phải để thành như thế nên mới đi luyện tập các bài ngoài Enka chứ. Với lại, tôi cũng không biết mấy bài mới gần đây...... Ghé qua cửa hàng cho thuê băng đĩa trên đường về được không?"

"Được thôi...... Cơ mà chốt là Karaoke rồi à?"

"Karaoke, không được sao?"

"......Tomomi, Ryoko và Mizuho đều thích Karaoke...... Không biết Arimori với Fujiwara thế nào nhưng cũng là nữ sinh cao trung, chắc không ghét Karaoke đâu. Hideaki với Fujita thì tôi không rõ, nhưng chắc ổn thôi."

"Không rõ cơ đấy."

"Mà, cả hai đều không phải kiểu phá đám, chắc hát bình thường được thôi nhỉ?"

Hơn nữa, tụ tập đông người thế này thì chắc nói chuyện rôm rả là chính chứ không phải hát hò. Nghĩ thế thì việc đặt một 'địa điểm' như phòng Karaoke là hình dung gần nhất.

"......Vậy à. Thế thì ghé qua quán Karaoke đặt phòng luôn nhé. Một giờ chiều thứ bảy tuần sau được không nhỉ?"

"Được. Thời gian...... khoảng ba tiếng à?"

"Hôm sau là ngày nghỉ, lâu hơn chút nữa cũng được mà?"

"Không...... cái này phải chờ cậu cho phép đã."

"Gì cơ?"

"Ryoko ấy? Cậu ấy bảo 'Hôm trước tớ không nấu được món ngon nên muốn phục thù! Hiroyuki-chan, cho tớ mượn bếp nhé!'"

"Hôm trước...... À, lúc xem video đội đối thủ ấy hả?"

"Ừ. Cậu ấy muốn làm những món khiến đám hậu bối phải ngạc nhiên. Rồi thì, nếu bắt đầu chuẩn bị từ bốn giờ thì khoảng bảy giờ là ăn được......"

"......Tức là muốn tổ chức tăng hai ở nhà cậu chứ gì."

"Nói trắng ra là thế."

Nhà tôi cũng khá rộng...... lại còn có mấy bộ board game mang từ quê lên hôm nọ nữa. Giết thời gian thì tuyệt vời, nhưng mà......

"......Được thôi, không sao cả. Ngược lại, cũng chẳng tốn kém mấy, tốt mà nhỉ?"

"......Được á?"

"Được chứ. Đồ ăn Kamo-san nấu ngon lắm, ngược lại phải cảm ơn ấy chứ."

Nói đến đó, Kiryu đặt ngón trỏ lên cằm ngẫm nghĩ 'Hưm'.

"......Nhưng mà, đúng rồi? Tôi đưa ra một điều kiện được không?"

"Điều kiện?"

"Phải. Tôi cung cấp bếp và nhà mà. Chừng đó thì tôi cũng phải có chút lợi ích chứ nhỉ?"

"......Hỏi trước cho chắc. Là gì vậy?"

"Đi mua nguyên liệu nấu ăn cho bữa đó, tôi và Higashikujo-kun đi nhé?"

"......Cái đó có lợi gì cho cậu à?"

Ngược lại Ryoko sẽ mừng húm ấy chứ? Mua đồ cho bữa ăn gần mười người thì lượng đồ sẽ khá nhiều, chúng tôi làm thay thì có vấn đề gì đâu nhỉ......

"Cơ mà vụ mua sắm đó vốn dĩ tôi định đi cùng Fujita và Hideaki, ba thằng con trai đi."

Quả nhiên mấy việc tay chân này là việc của đàn ông bọn tôi.

"Một mình cậu cầm lượng nguyên liệu lớn thế thì hơi quá sức đấy?"

"Chỗ đó tôi cũng sẽ giúp mà. Trông thế này thôi chứ tôi khỏe lắm."

"......Cậu thấy ổn thì được thôi......"

"Được mà. Vậy quyết định thế nhé!"

Kiryu nhảy cẫng lên một cái có vẻ hơi vui sướng. Không, tâm trạng tốt thì tốt thôi nhưng mà......

"......Tại sao vậy?"

Thành thật mà nói thì chỉ tổ tốn công thôi. Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, Kiryu hơi quay mặt đi như thể xấu hổ.

"......H, hẹn hò đi mua sắm...... t, tôi muốn đi...... không được sao?"

......Không phải là không được.

"......Không phải là không được."

"......Tuyệt quá."

Kiryu đưa tay lên che miệng cười khúc khích đầy vui vẻ. Dừng lại đi. Thế thì dễ thương quá mức rồi.

"......Cơ mà, không cần phải là hẹn hò...... m, mua sắm...... tóm lại là, chừng đó thì lúc nào tôi cũng đi cùng được mà? Đâu cần phải chọn ngày nhiều đồ đạc thế này!"

"......"

"......Sao thế?"

"......Thì, không phải là tôi không nghĩ đến việc bình thường cũng muốn đi mua sắm cùng nhau...... nhưng mà, quả nhiên là vẫn hơi để ý ánh mắt xung quanh một chút, đúng không?"

"......Thì cũng đúng."

Vẫn đang giấu chuyện sống chung ở trường mà.

"Nếu thế...... quả nhiên là, cứ cảm thấy phải giữ ý tứ sao ấy. Nhưng mà nhé, nhưng mà nhé? Lần này có đại nghĩa danh phận là 'mua đồ cho tiệc ăn mừng'...... như thế thì, chẳng phải có thể đường đường chính chính đi mua sắm mà không cần e ngại ai sao? Cái đó, cũng là do cảm xúc của tôi nữa nhưng mà......"

====================

...Mà, cũng không phải là không hiểu. Chuyện sống chung thì khoan bàn tới, nhưng nam nữ chưa hẹn hò mà đi cùng nhau thì dễ sinh lời ra tiếng vào... nếu thế, khả năng bị lộ chuyện sống chung theo kiểu dây cà ra dây muống cũng không phải là bằng không.

「...」

...Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện đó rốt cuộc cũng phụ thuộc vào ý chí của tôi thôi à~, tôi chợt nghĩ thế. Đến nước này rồi... aaaa, chết tiệt! Xấu hổ chết mất! Kiryu, cô ấy... có cảm giác như cô ấy đang bày tỏ thiện ý với tôi, và nếu tôi đáp lại, thì phải nói sao nhỉ? Cảm giác mắc nợ Kiryu? Gọi là mắc nợ hay là... kiểu như, tôi không muốn làm cô ấy phải có cảm giác này, tôi cứ suy nghĩ vẩn vơ như vậy.

「...Được mà.」

「Kiryu?」

「Em hiểu là cậu đang suy nghĩ rất nhiều chuyện. Cho nên... nếu tiến triển theo tốc độ của chúng ta mà ổn thì cứ thế là được. Em sẽ... thong thả chờ đợi.」

Kiryu nói vậy và nở một nụ cười như thánh mẫu. Chuyện đó... sao nhỉ, thấy có lỗi quá.

「...Xin lỗi, vì tớ nhát gan quá.」

「Đó là sự khác biệt giữa em, người trước đây chẳng có ai, và cậu, người luôn có rất nhiều người vây quanh.」

「...Kiryu.」

「...Mà, em nghĩ dù có ai đi nữa thì em vẫn sẽ chọn cậu thôi.」

「...Thật sự xin lỗi. Vì tớ hèn quá.」

「Phufu. Đùa thôi. Với lại... nói cách này hơi tệ, nhưng em là 『Hôn thê』 mà. Nói thắng bại đã định thì cũng đúng là đã định rồi... Cậu ghét em sao?」

「...Không ghét.」

「Hiện tại chỉ cần thế là đủ. Nào, đi thôi! Phải đặt phòng ở quán karaoke nữa!」

Nói rồi Kiryu hướng mắt về phía quán karaoke nằm ở hướng cô ấy chỉ tay.

「Ủa? Fujita?」

Có bóng dáng Fujita đang đứng trước quán karaoke. Thằng đó bảo 『Hôm nay tao có việc bận』, hóa ra là đi karaoke à?

「Sao thế―― Ơ kìa, Fujita-kun? Cậu ấy cũng đến hát karaoke sao?」

「Chắc vậy. Đi hát một mình à?」

Hiếm thật. Thằng đó quảng giao nên nhiều bạn bè lắm, chuyện đi karaoke một mình thì――

「「............Hả?」」

Người bước đến gần Fujita đang đứng ở cửa quán karaoke là một cô gái. Cô bé có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen buộc lệch sang một bên rất dễ thương, vừa hướng ánh mắt về phía Fujita vừa đỏ mặt mỉm cười rạng rỡ.

「...Higashikujo-kun. Ngày mai sau giờ học, gọi cậu ta lên sân thượng. Đã có Arimori-san rồi mà còn... Tôi sẽ giáo huấn cho cậu ta một trận.」

========================================

Nhìn bóng dáng hai người họ sóng đôi biến mất vào khu phố sầm uất, Kiryu với vẻ mặt phẫn nộ đã lặng lẽ tuyên bố như vậy. Không, thực ra Fujita và Arimori đâu có đang hẹn hò... nhưng vì sợ quá nên tôi không thể nào thốt nên lời.

◇◆◇

Gió lạnh rít gào... thì không hẳn, nhưng bầu không khí lạnh lẽo đâu đó bao trùm cùng ánh nhìn độ không tuyệt đối của Kiryu khiến tôi run rẩy dù trời chẳng lạnh. Mặc dù mũi dùi của ánh nhìn đó không chĩa vào tôi nhưng cái lạnh lẽo này, nếu vậy thì, Fujita - kẻ đang trực tiếp hứng chịu nó - rốt cuộc đang ra sao rồi...

「...Ờ.」

A, cái này, toang rồi. Fujita dao động đến mức buột miệng nói tiếng Kansai giả cầy, đôi mắt đảo như rang lạc rồi nhìn về phía tôi.

「H, Hiroyuki~」

「...Ờ.」

「S, Sao tao lại bị lôi ra chỗ này, lại còn bị bắt quỳ chính tọa thế này? Mà nói chứ, sao cả mày cũng quỳ chính tọa vậy?」

「...Sao thế nhỉ?」

Bên cạnh Fujita đang quỳ, tôi cũng quỳ. Không, Fujita là nghi phạm thì quỳ là hiểu rồi, nhưng tại sao đến cả tôi cũng bị bắt quỳ chứ?

「...Chẳng hiểu sao, nhìn thái độ của Fujita-kun hôm qua làm tôi cũng thấy giận lây sang cậu. Hình ảnh cậu cứ lằng nhằng bên này, dây dưa bên kia chồng chéo lên hình ảnh Fujita-kun hôm qua đấy.」

「...Tôi xin quỳ ạ.」

Cảm giác bị giận cá chém thớt này thật quá đáng... nhưng mà, cô ấy nói thế cũng có một phần lý lẽ nên tôi chọn cách im lặng tiếp tục quỳ. Thấy tôi như vậy, Fujita nghệ mặt ra rồi chuyển ánh nhìn sang Kiryu.

「À ừm... Chuyện Hiroyuki đào hoa thì tớ hiểu rồi, nhưng mà...」

「Này! Oan cho tao quá!」

「Oan chỗ nào. Có hôn thê là Kiryu rồi mà còn để hai đại mỹ nhân Kamo và Suzuki hầu hạ, chưa kể mày còn được em gái hậu bối kia hôn má nữa chứ? Chẳng phải mày là đại diện cho thói trăng hoa sao. Nếu bảo lôi kẻ trăng hoa ra đây, tao sẽ lôi cổ Hiroyuki ra đầu tiên đấy?」

「...Vâng.」

Không cãi được câu nào. Không, cũng có trường hợp bất khả kháng mà!?

「...Đúng vậy. Quả thực, nếu so với Higashikujo-kun thì Fujita-kun có khi vẫn còn dễ thương chán? Mà nói chứ, nghe xong chuyện vừa rồi tôi lại càng thấy điên tiết hơn. Higashikujo-kun, về nhà tôi sẽ giáo huấn cậu!」

...Tai bay vạ gió rồi. Liếc nhìn tôi đang lộ vẻ tuyệt vọng, Fujita thở dài thườn thượt đầy vẻ cường điệu.

「...Không, vốn dĩ dễ thương hay gì thì... Tao có làm gì đâu? Hôm qua á? Hôm qua tao có làm gì khiến Kiryu giận à?」

Fujita vừa nói vừa nghiêng đầu. Thằng ngốc, mày đừng có tỏ thái độ ngây ngô ở đây! Lại ăn cái nhìn độ không tuyệt đối của Kiryu bây giờ?

「...Cậu cũng giỏi thật đấy, dám thốt ra những lời ngây thơ vô số tội như thế nhỉ...!」

「Híuu! C, Cái gì chứ! Đ, Đừng có nhìn tớ bằng ánh mắt đáng sợ thế chứ~」

Fujita thốt lên thảm hại trước ánh nhìn như muốn phát ra tiếng *Gườm* của Kiryu. Mà, ừ, tôi hiểu cảm giác đó.

「...Hôm qua, cậu đã đi đâu thế hả...?」

「H, Hôm qua? Hôm qua thì...」

Đang nói dở, Fujita nghẹn lời. Sau đó, cậu ta mở miệng vẻ khó xử.

「À ừm... Cậu nhìn thấy hả?」

「Ừ, thấy rõ mồn một. Ai thế, cô bé đó?」

Trước vẻ mặt trừng trừng của Kiryu, Fujita ú ớ không nói nên lời. Cứ thế ánh mắt cậu ta đảo phải đảo trái, nhìn quanh quất như muốn lảng tránh.

「Cái đó, là sao nhỉ? Tao với Kiryu, hôm qua định đi đặt chỗ cho tiệc ăn mừng nên đến quán karaoke. Thế rồi thấy mày với... ừm, cô bé đó.」

「...Ra thế. Bị nhìn thấy cái đó à. Ái chà...」

「C, Cái đó... là sao? Đ, Đó là em gái đúng không? Là em gái của Fujita đúng không? Không phải là bạn gái hay gì đâu nhỉ!?」

「...Sao mày hoảng hốt thế, Hiroyuki.」

Không, hoảng chứ. Mày thử thốt ra câu 『Thực ra là bạn gái tao~』 xem. Kiryu sẽ lộ vẻ mặt phẫn nộ cho coi? Kiểu 『Arimori-san thật đáng thương!』 ấy. Kiểu 『Đã sờ ngực người ta rồi thì chịu trách nhiệm đi!』 ấy.

「...Haizz. Bị nhìn thấy rồi thì chịu thôi. Cô bé đó là chuyện ấy đấy. Là Nishijima Kotomi-chan năm nhất. Mày biết mà, Hiroyuki?」

「...Nishijima Kotomi, à.」

...Ừm.

「...Là ai?」

Sao mày lại nói chuyện với cái tiền đề là tao biết thế? Tao không biết đâu, nữ sinh năm nhất ấy.

「...Này này, bạn thân mà, chúng ta ấy? Mày quên rồi hả? Kìa! Cái vụ dạo trước tao bị đá ấy!」

「...Ồ.」

...Có chuyện đó nhỉ. Hình như là vụ đó hả? Vụ tranh chấp với Sashima-kun bên câu lạc bộ bóng rổ xem ai tỏ tình trước, rồi thi đấu bóng rổ, là cô bé lúc đó hả!

「...Khoan đã. Quên với nhớ gì, đây là lần đầu tao nghe tên em ấy mà.」

「Thế à? Mà, tóm lại, đó là cô bé đã đá tao dạo trước.」

Nói rồi Fujita khẽ thở dài.

「...Cái giải đấu cấp thành phố dạo trước ấy, nhớ không?」

「...Ờ.」

「...Có.」

「Trận đấu đó, hình như Kotomi-chan cũng đến xem? Nghe đâu Sashima đã bảo 『Anh sẽ ra sân thi đấu nên hãy đến xem nhé. Tuyệt đối anh sẽ tỏa sáng!』... Mà, kết quả hình như là thua ngay vòng một. Đã thế còn thua đậm nữa.」

「...Làm trò hề rồi, Sashima-kun.」

Mà nói chứ, với thực lực của câu lạc bộ bóng rổ đó mà Sashima-kun cũng dám mời đi xem. Chẳng phải máu cờ bạc quá sao?

「...Thế rồi, cất công đến nhà thi đấu mà lại xem đội thua ngay vòng một rồi đi về thì cũng kỳ... Vốn dĩ em ấy cũng thích xem bóng rổ. Thế nên, hình như em ấy định xem trận đấu rồi về? Cái đó... tình cờ sao lại xem trúng trận bọn mình thi đấu.」

「...Khoan. Tao có dự cảm chẳng lành. Đừng nói nữa――」

「...Em ấy nghĩ là... ngầu quá...」

「――...Thật hả.」

...Không... thật hả trời. Diễn biến đó quả thực đến tôi cũng không tưởng tượng nổi.

「...Rồi sao? Tại sao chuyện đó lại dẫn đến việc hai người đi hát karaoke như hôm qua?」

「...Hôm kia, Kotomi-chan đến lớp bọn mình sau giờ học ấy? Em ấy xin lỗi tớ. 『Xin lỗi anh. Hôm trước em đã nói những lời quá đáng』. Rồi em ấy bảo 『Để tạ lỗi, mình đi hát karaoke hay gì đó được không ạ』...」

「Rồi cậu cứ thế tơn tơn đi theo hả!?」

「U, Uoa! T, Tơn tơn cái gì... Hả? H, Hiroyuki? Sao tao lại bị mắng?」

Hoàn toàn không hiểu mô tê gì. Fujita ném ánh nhìn như thế về phía tôi. A...

「Không... cái đó, sao nhỉ? Rồi sao? Cái 『Kotomi-chan』 đó? Thì... thế nào?」

「Thế nào là sao?」

「Không, cái đó... Kìa, mày chẳng từng bảo Arimori là người tốt sao?」

「? Sao tự nhiên lại lôi Arimori vào đây?」

Thằng này...! Đần quá thể!

「...Thôi đủ rồi. Đi thôi, Higashikujo-kun.」

「...Hả? K, Không hiểu gì cả...」

「Tôi bảo là đủ rồi! Tôi nhìn lầm cậu rồi, Fujita-kun! Không ngờ cậu là người như thế!」

Kiryu hừ một tiếng rồi quay ngoắt đi, tiếng bước chân thình thịch hướng về phía cửa ra sân thượng. Tôi đặt tay lên vai Fujita đang ngẩn tò te nhìn theo bóng lưng cô ấy.

「...Xin lỗi nhé, Fujita. Kiryu đang hơi nóng máu chút... Tao sẽ giải thích đàng hoàng, mày tha lỗi cho cô ấy nhé. Cổ không có ác ý đâu.」

「Không, Kiryu giận tao thì chắc là tao đã làm gì sai rồi, cái đó tao hiểu, nhưng tao hoàn toàn không tưởng tượng ra được là mình đã làm gì...」

「...Không đâu, tao nghĩ mày chẳng làm gì sai cả.」

「...Thế sao Kiryu giận dữ vậy?」

Đi thôi, Higashikujo-kun! Tôi giơ một tay lên với Kiryu đang lớn tiếng ở cửa ra vào.

「...Tại cô ấy thuộc phái ủng hộ kết thúc có hậu (Happy End) mà.」

Hả? Bỏ lại Fujita đang làm bộ mặt ngáo ngơ, tôi nối gót Kiryu rời khỏi sân thượng.

◇◆◇

「Không thể tin được! Không ngờ Fujita-kun lại là người như thế!」

Rời khỏi sân thượng, tôi vừa dỗ dành Kiryu vẫn đang hậm hực, vừa cùng nhau bước vào quán Wakudo trước nhà ga và ngồi xuống ghế đôi. Vừa cắn ngập răng vào chiếc burger Teriyaki Wakudo, tôi vừa cười khổ nhìn Kiryu đang lộ rõ vẻ bất mãn và mở lời.

「Đừng giận thế chứ, Kiryu.」

「Giận chứ! Tại vì...」

「Tại vì?」

「...T, Tại vì.」

Vừa nhồm nhoàm nhai, giọng Kiryu vừa nhỏ dần.

「...Thực ra, Fujita đâu có lỗi gì đâu nhỉ? Nếu Fujita và Arimori đang hẹn hò, mà cậu ta lại đi ngoại tình, thì đó mới là vấn đề chứ?」

「...Ừm.」

「Nãy Fujita cũng nói rồi đấy... Vốn dĩ Fujita thích cô bé năm nhất đó và đã tỏ tình. Dù là bị đá một lần rồi.」

Mà, màn tỏ tình lúc đó của Fujita cũng đại khái là do hăng máu thôi. Chứ mới nói chuyện được có một câu mà đã tấn công liều chết, tôi nghĩ không phải là hành động của người tỉnh táo đâu, thật đấy.

「...Nếu bảo mùa xuân có thể sẽ đến với Fujita như thế... thì về phía tớ, ừm, gọi là tôn trọng... hay sao nhỉ.」

Không nói rõ được nhưng... ít nhất, tôi không có ý định chửi mắng cậu ta là 『Arimori thì tính sao hả, cái đồ bội bạc này!』. Đúng là có cái tội sờ ngực Arimori... tội? Chắc là có tội đấy... nhưng cái đó cũng là tai nạn mà.

「...Em hiểu, nhưng mà... nhưng, thế thì... Arimori-san chẳng phải đáng thương sao?」

「...Cũng đúng.」

...Nói thế chứ không phải tôi không hiểu cảm giác của Kiryu. Thực ra, về mặt tình cảm tôi cũng muốn cậu ta thành đôi với Arimori. Nói xa hơn thì với cô bé năm nhất kia, đã đá Fujita một lần rồi, giờ mới thấy ngầu một chút đã nói mấy lời tùy tiện! Tôi cũng không phải là không có cảm giác đó. Không phải là không có, nhưng mà.

「...Dù sao thì nếu Fujita thấy thỏa mãn với điều đó... thì đâu phải chuyện bọn mình nên xen vào?」

「...Ừm.」

「...Chuyện yêu đương thì có nhiều vấn đề lắm... Mà, việc bọn mình có thể làm chắc chỉ là nếu Arimori bị tổn thương thì khéo léo an ủi em ấy thôi nhỉ?」

「...Đúng vậy ha. Lúc đó em sẽ dốc toàn lực an ủi Arimori-san!」

Nói rồi Kiryu nắm chặt tay nhỏ trước ngực, làm động tác 『Hự』 dồn lực trông rất dễ thương. Vừa cười khổ nhìn dáng vẻ đó, tôi vừa tiếp lời.

「Cơ mà... cậu cũng thay đổi rồi nhỉ?」

「Em á? Thế sao?」

「Ngày xưa... à... cái đó, sao nhỉ? Nếu là cậu lúc còn bị gọi là 『Nữ phản diện (Akuyaku Reijou)』, chắc cậu chẳng thèm nghĩ đến chuyện đó đâu nhỉ?」

「...」

「...Giận à?」

「Không giận. Nhưng mà... đúng thế thật. Em chỉ nghĩ là đúng như cậu nói thôi.」

「...」

「Gặp gỡ cậu, rồi bắt đầu quan hệ với nhiều người... đúng vậy, có lẽ những 『thứ muốn bảo vệ』 của em đã tăng lên rồi.」

「Thứ muốn bảo vệ, hả.」

「Kamo-san và Suzuki-san cũng là những... cái đó... b, b, b, b, bạn...」

「...Đừng có ấp úng thế chứ.」

「B, B――... N, Người quen!! Là người quen thôi!!」

「...Ểhh~」

Ấp úng đến thế mà lại là người quen. Có lẽ nhận ra ánh mắt chán chường của tôi, Kiryu hắng giọng 『Hừm』 một cái.

「L, Là người quen! Với lại, Arimori-san, Fujiwara-san, Furukawa-kun... cả Kawakita-san nữa đều là những hậu bối dễ thương. Nếu được thì... em không muốn họ bị tổn thương.」

Nói đến đó, Kiryu gục mặt xuống bàn.

「...Nghĩ thế thì, Fujita-kun cũng là một người quen... cách nói lúc nãy có lẽ không nên. Hơi bị ghét bản thân chút.」

「...Cậu thay đổi thật rồi đấy.」

Là Kiryu 『đó』 đang kiểm điểm về cách đối nhân xử thế... hay đúng hơn là cách đối thoại với người khác đấy? Là cái cô nàng Kiryu ngày xưa từng đánh cho đối phương ra bã, chính là cô ấy đấy. Mà, so sánh với đám đó thì cũng hơi khập khiễng.

「...Thôi, mai xin lỗi Fujita là được.」

Chắc thằng đó cũng chẳng để bụng đâu.

「...Em sẽ làm thế.」

Tôi xoa xoa đầu Kiryu vẫn đang gục mặt xuống. Bất chợt, vừa liếc mắt nhìn lên, Kiryu vừa dùng hai tay nhẹ nhàng bao lấy bàn tay tôi đang xoa đầu cô ấy.

「Cái đó... nè?」

「Hửm?」

「C, Cậu cũng... cho nên.」

「Gì cơ?」

「K, Không có gì! C, Cậu là nhất.」

「...Cho nên, là gì?」

Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc.

「C, Cho nên là... t, thứ em 『muốn bảo vệ』... nh, nhất, là mối quan hệ với cậu.」

...Mặt tôi đỏ lựng rồi này.

「...Vậy sao. Thế thì... cảm ơn, nhé.」

「Ừm. C, Cho nên là nhé? Cái kia, cái kia ấy? N, Nếu cậu rời xa.」

Không đời nào, tôi định nói.

「...Tớ chẳng đi đâu đâu.」

「...Ừm. Vui quá.」

Tôi quay mặt đi gãi má trước nụ cười như hoa nở của Kiryu. A, a a! Quán này nóng thế nhỉ! Điều hòa――

「...Ủa?」

Đang quay mặt đi để giấu sự xấu hổ và nhìn về phía cửa ra vào, tầm mắt tôi bắt gặp bóng dáng quen thuộc của một nhóm bốn người. Bóng dáng thì quen thuộc, nhưng mà...

「...Mizuho và Hideaki... với Arimori, và Fujiwara?」

Cái 『đội hình』 đó thì không quen chút nào... hay đúng hơn là.

「...Nè, Higashikujo-kun?」

「...Gì thế?」

「...Nếu em không nhìn nhầm thì... Arimori-san đang khóc phải không?」

「...Đang khóc thật.」

Được Fujiwara và Mizuho dìu, Arimori với đôi mắt đỏ hoe, và phía sau là Hideaki đang gãi đầu vẻ bối rối. A, chạm mắt với Hideaki rồi. Dừng lại đi, Hideaki. Đừng có làm mắt sáng rực lên kiểu 『Cứu tinh đây rồi!』 thế.

「Hiroyuki-san! Cả Kiryu-senpai nữa!」

「...Chào, Hideaki.」

「Hả? Hiroyuki-senpai và Kiryu-senpai?」

「Mizuho... cả Fujiwara nữa, lâu rồi... cũng không hẳn. Cái đó... sao nhỉ.」

Hơi khó xử một chút. Nghĩ vậy, tôi hướng ánh mắt về phía Arimori. Có lẽ nhận ra ánh nhìn đó, Fujiwara gãi má cười 『A, ahaha』.

「C, Cái đó... là thế này ạ? Hôm nay đúng lúc câu lạc bộ nghỉ, nên em đi cùng Mizuho đến bệnh viện phục hồi chức năng. Shizuku là người có kinh nghiệm, còn em thì gọi là đi theo cho xôm tụ...」

「...Còn Hideaki?」

「Em cũng lý do tương tự ạ. Hôm nay câu lạc bộ nghỉ, em đi chơi tiện thể kết hợp buổi phục hồi chức năng của Mizuho... rồi tình cờ gặp hai bạn ấy.」

「Risa và Shizuku, với cả Hideaki cũng đâu phải người lạ gì đúng không? Thế nên, bốn đứa bàn nhau đi chơi một chút...」

「...Bàn nhau đi chơi, thế sao Arimori lại rơm rớm nước mắt thế kia?」

「Hiroyuki-senpai. Shizuku thế này không phải rơm rớm đâu. Là đang khóc đấy ạ.」

「...Em không có chút tinh tế nào hả.」

Tôi đã nói giảm nói tránh rồi mà.

「Em muốn mọi người hiểu chính xác tình hình... hay đúng hơn, bọn em cũng bó tay rồi.」

Nói rồi, Mizuho thay đổi sắc mặt, lộ vẻ bối rối. Ủa? Sao tôi có dự cảm chẳng lành thế này. Suy nghĩ của tôi quả nhiên không sai, Mizuho mở lời.

「――Thôi, không vòng vo nữa, em hỏi thẳng luôn nhé? Hiroyuki-senpai, anh là bạn thân của Fujita-senpai đúng không? Cái đó... Fujita-senpai ấy.」

Anh ấy có bạn gái chưa ạ? Em hỏi thế.

Câu chuyện quá đúng thời điểm khiến tôi nhìn Kiryu rồi ngước mặt lên trời. Thấy chúng tôi như vậy, cả nhóm vẫn còn đầy dấu hỏi, Mizuho đề nghị 『Chỗ này hơi chật, mình sang kia ngồi không ạ?』 và chúng tôi chuyển sang bàn sáu người. Mizuho đi lại có vẻ khó khăn, vừa ngồi xuống ghế đã mở miệng.

「Nãy em cũng nói rồi đấy, bọn em bàn nhau đi chơi một chút. Lần này em chịu ơn ba người này nhiều quá... nên cũng muốn trả ơn.」

Mizuho chiếm chỗ ngay trước mặt tôi, uống cạn ly nước rồi đưa tay lấy khoai tây chiên.

「Hăm. Thế rồi, đang định đi hát karaoke thì... thấy Fujita-senpai và Nishijima-san đang đi cùng nhau.」

「...Em biết à?」

「Hả? À, Nishijima-san ấy ạ? Em học cùng lớp đấy. Mà, bạn ấy không tham gia câu lạc bộ nào nên cũng không thân thiết lắm. Gọi là kiểu dân chơi (Gal) à? Kiểu thế nhỉ? Cứ chăm chút chưng diện nên cũng không hợp chuyện với em.」

「Thì mày lúc nào cũng mặc đồ thể thao (Jersey) mà.」

「Làm gì có chuyện đó! Thất lễ quá nhé! Em cũng biết phân biệt thời gian, địa điểm và hoàn cảnh (TPO) chứ bộ!」

「Rồi rồi. Mà nói chứ... Nishijima là kiểu dân chơi à?」

「Đồng phục thì mặc xộc xệch, trang điểm cũng đậm nữa mà~. Mà, nói gì thì nói so với trường khác thì vẫn còn hiền chán.」

「...Cũng phải.」

Trường mình cũng là trường chuyên có tiếng, học sinh vào đây đều 『khá giỏi』 cả nên chắc cũng vì thế mà trường mình không có ai chơi bời quá đà.

「Mà, chuyện đó sao cũng được. Thế rồi... Shizuku nhìn thấy cảnh đó.」

Nói rồi cô bé liếc nhìn Arimori. Arimori vừa sụt sịt rơm rớm nước mắt, vừa cố cười gượng gạo.

「A, Ahaha~! X, Xin lỗi ạ, em mất bình tĩnh quá! C, Cái đó... m, mà, chắc mọi người cũng biết rồi, em có hơi hơi ngưỡng mộ Fujita-senpai một chút ạ! Nên là, việc Fujita-senpai có bạn gái làm em hơi sốc tí thôi! Ui chà~, bất ngờ thật đấy! Đến cả đứa thô lỗ, bị chính con bé Mizuho kia gọi là thô lỗ như em mà cũng có mạch cảm xúc thiếu nữ cơ đấy! Không không, nhưng nếu nó khởi động ở chỗ này thì thà không có còn hơn! Muốn hoạt động thì hoạt động từ đầu đi chứ! Kiểu thế nhỉ~」

Rõ ràng là đang cố tỏ ra vui vẻ. Kiryu nhẹ nhàng đặt tay lên vai Arimori đang như thế.

「Ơ, ơ kìa... Kiryu, senpai?」

「...Được rồi mà.」

「...Kiryu... senpai...」

「...Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ như thế. Bọn chị... không, chị thì chắc chẳng giúp gì được cho em... nhưng mà, đừng cố vui vẻ như vậy? Dù không làm được gì, thì ít nhất chị cũng có thể an ủi em mà.」

Nghe lời Kiryu, khuôn mặt Arimori méo xệch đi. Kiryu ôm lấy đầu Arimori, kéo cô bé vào lòng mình.

「...Nào. Hãy trút hết ra đi.」

Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Từ trong lòng Kiryu, tiếng nói như vắt ra từ gan ruột của Arimori vang lên.

「...Hức... đau lòng... quá ạ... gì chứ, cô bé dễ thương đó... người như thế, em làm sao mà thắng được chứ...」

「Em nói gì vậy. Em cũng đủ dễ thương rồi mà.」

「...Không dễ thương... chút nào đâu ạ... Em thì cao kều, thô lỗ, nấu ăn cũng dở tệ.」

Arimori tự hạ thấp bản thân. Thấy Arimori như vậy, Kiryu nở nụ cười dịu dàng.

「...Ngoan nào ngoan nào. Không sao đâu. Chị cũng chẳng có nét dễ thương nào, miệng thì độc địa, nấu ăn cũng dở tệ đây này.」

Nghe những lời từ trên đỉnh đầu vọng xuống, Arimori ngước lên nhìn Kiryu với vẻ mặt ngơ ngác. Thấy biểu cảm giả bộ ngây ngô 『Hửm?』 của Kiryu, trên mặt Arimori cũng nở nụ cười.

「...Gì thế ạ, cái đó.」

「Ủa? Chị an ủi dở quá hả?」

「...Dở tệ luôn ấy ạ. Chẳng phải là liếm vết thương cho nhau sao.」

「Cũng được mà. Thỉnh thoảng thôi.」

Thấy Kiryu vẫn cười nói vậy, cuối cùng Arimori cũng bật cười.

「...Hiroyuki-san.」

「...Gì thế, Hideaki?」

「...Em nghe nói Kiryu-senpai bị gọi là 『Nữ phản diện』... có khi nào nhầm với Thánh nữ hay gì không ạ?」

「...Cổ là người dễ bị hiểu lầm lắm, chắc chắn luôn.」

Một khi đã coi ai là người thân thiết thì cổ sẽ cưng chiều hết mực. Sống tình cảm thì đúng là sống tình cảm thật.

「...Ra vậy ạ. Thế thì――」

Hideaki vừa nói đến đó thì.

「――Ủa? Hiroyuki... hay đúng hơn là, Hideaki? Hả? Cả mọi người nữa?」

Bất chợt vang lên giọng nói của Fujita và.

「Oa~! Là Furukawa Hideaki-kun bằng xương bằng thịt kìa! Oa, oa! Có cả Higashikujo Hiroyuki-senpai nữa! Fujita-senpai, làm tốt lắm!」

Giọng của nhân vật được nhắc đến, Nishijima Kotomi. Ừm... mà, cùng trường thì phạm vi hoạt động cũng hay trùng nhau nhỉ? Cơ mà, trùng hợp quá không, hôm nay ấy? Wakudo, ngoài bọn tôi ra chẳng có khách nào khác mà~.

◇◆◇

「Em xem trận đấu hôm nọ xong là trở thành fan của Furukawa-kun ngay lập tức luôn! Em đã nghĩ nhất định phải gặp anh một lần! Thế rồi nhờ Fujita-senpai... không ngờ lại được gặp sớm thế này!」

「H, Hả.」

「Mấy pha bóng hôm nọ làm tim em đập thình thịch luôn! Dáng cao, đẹp trai, lại còn biết chơi bóng rổ, đúng là cực phẩm! Kiểu thế ấy!」

「...Ha, hahaha.」

Ghế đôi――chỗ tôi và Kiryu ngồi ban đầu, giờ Nishijima đang lôi Hideaki vào ngồi cùng và bắn liên thanh như súng máy. Vừa nhìn Nishijima như có như không, tôi vừa lên tiếng.

「...Gì đây?」

Với Fujita đang ngồi bên cạnh hút sùn sụt ly Cola.

「Gì đây là sao... Tao giải thích rồi mà, lúc nãy ấy.」

「...Nghe chưa?」

「...Tôi không nhớ là đã nghe đấy?」

Tôi và Kiryu cùng nghiêng đầu. Thấy bọn tôi như vậy, Fujita thở dài rồi tiếp lời.

「Bọn mày... không nghe tao nói hả? Hôm qua, Kotomi-chan đến ấy. Rồi em ấy bảo. Là ngầu quá.」

「...Là Fujita ấy hả?」

「Là Hideaki ấy. Mà, cả Hiroyuki nữa... nhưng có vẻ mục tiêu chính là Hideaki.」

「「...」」

...C, Cái gì thế?

「...Chờ chút. Để tôi sắp xếp lại đã nhé.」

「Ừ.」

「À ừm... cô bé Nishijima-san đó? Phải không nhỉ? Cô bé đó bảo cậu ngầu à.」

「Không có bảo.」

「...Không phải là bảo thế sao?」

「Đúng vậy. Mà nói chứ, trận đó tao có chỗ nào ngầu không?」

...Không, cũng không thể nói là không có... nhưng đúng là không có sự hào nhoáng thu hút dân ngoại đạo. Hideaki thì thực hiện cú úp rổ tiếp bóng (Alley-oop) rồi.

「...Rồi sao? Tại sao cô bé Nishijima-san đó lại nói chuyện ấy với cậu?」

「Không, tại sao á... Ngoài Hideaki ra, toàn là tiền bối cả đúng không? Nếu thế thì mày, bình thường chẳng phải sẽ mang chuyện đi bàn với người mình từng nói chuyện dù chỉ một lần sao?」

「Thế à? Hả? Thế hả, Higashikujo-kun?」

「...Đừng có đá sang tớ.」

Thật tình. Nhưng mà... ừ thì, cũng không phải không hiểu ý cậu ta.

「Xác nhận lại chút... Mày từng bị con bé Nishijima đó đá một lần rồi đúng không?」

「Đúng rồi. Gì thế? Cảm giác xát muối vào vết thương à?」

「Không, không phải thế... Bình thường, có ai mang chuyện cần tư vấn đi hỏi người như thế không?」

Tôi nghĩ không phải là hành động của người tỉnh táo đâu. Tinh thần thép quá không?

「Ai biết? Nhưng tao không ghét cái thái độ lao đầu bất chấp để đạt được kết quả tốt nhất đâu nhé? Bình thường mang chuyện đi nói với đối tượng khó nói chuyện, ghê gớm đấy chứ. Em ấy cũng xin lỗi đàng hoàng rồi. Thế nên, tao mới tư vấn cho.」

「...À.」

「...Đúng ha. Fujita-kun là người như thế mà. Nhưng mà, thế sao lúc đó cậu không nói? Nếu bảo là được khen ngầu, thì bình thường người ta sẽ nghĩ là cậu được khen chứ?」

「Nghĩ thế hả?」

「Nghĩ chứ!」

「...Thế à? Nhưng mà, nghĩ bình thường xem, chuyện yêu đương của hậu bối có đi kể cho bọn mày không liên quan nghe không? Nếu là chuyện của tao thì còn được. Mà, nhìn cảnh đó thì chắc bọn mày cũng nhận ra rồi nên thôi kệ... Nhưng cũng không thể nói được đúng không? Ở giai đoạn đó.」

「...Ư hự.」

...Nói đúng quá. Đúng lý lẽ nhưng mà.

「...Hỏi thêm câu nữa được không?」

「Một hay hai câu cũng được... gì thế?」

「Mày ấy, mày từng thích cô bé đó đúng không? Giúp đỡ đường tình duyên của đối phương như thế, không thấy khó chịu à?」

「Tại sao?」

「Tại sao á...」

「Bị đá một lần rồi mà. Từ bỏ dứt khoát rồi nên không còn vương vấn gì đâu. Nếu thế, thì chỉ còn lại sự thật là cô gái mình từng thích thôi đúng không? Với lại...」

Nói rồi, cậu ta liếc nhìn về phía ghế đôi――nơi Nishijima vẫn đang nói không ngừng và Hideaki đang bối rối.

「Hiroyuki có Kiryu rồi nên không nói... Hideaki đang độc thân (Free) đúng không?」

「Chắc thế.」

Chưa nghe nói cậu ấy có bạn gái sau khi bị Tomomi đá... chắc là độc thân.

「Hideaki là thằng cực tốt tính đúng không?」

「...Cũng đúng.」

「Kotomi-chan bảo là đã đổ cậu ấy, nếu Hideaki thấy em ấy cũng không tệ... rồi hai người họ hẹn hò thì sao? Tao nghĩ Kotomi-chan sẽ hạnh phúc đấy.」

Nói rồi cậu ta mỉm cười rạng rỡ.

「Dù không có duyên... nhưng mà, cô gái mình từng mê được hạnh phúc chẳng phải là chuyện tốt sao? Dù không phải do sức của tao.」

「「...Thánh nhân à.」」

Tôi và Kiryu đồng thanh.

「Hí hí hí Higashikujo-kun!? C, Cái người này là sao!? Hả? Khoan đã, tôi không theo kịp!?」

「Bình tĩnh đi, dao động quá rồi đấy. Là Fujita mà? Nằm trong dự tính chứ? Nào, đếm số nguyên tố đi.」

「Đ, Đúng ha. Là Fujita-kun mà nhỉ. Nằm trong dự tính ha! À ừm... 1, 3, 5, 7, 9...」

「Kiryu, đó không phải số nguyên tố. Là số lẻ mà.」

「...Là số lẻ đấy ạ. Gì thế? Cả Hiroyuki-senpai cũng dao động, dùng cả tiếng Kansai lạ hoắc nữa.」

Mizuho đang chiếm chỗ cạnh tôi ném ánh mắt gườm gườm. Không, không phải đâu.

「Haizz... Thế rồi, Fujita-senpai... à, nhắc mới nhớ em chưa cảm ơn anh đàng hoàng. Xin lỗi anh, hôm trước đã làm phiền anh ạ.」

「Ồ, hậu bối-chan. Vết thương sao rồi?」

「Hậu bối-chan cái gì... Là Kawakita. Kawakita Mizuho ạ. Nhờ ơn anh mà việc phục hồi chức năng đang tiến triển tốt.」

「Thế à. Thế thì tốt quá! Phục hồi chức năng chắc cực lắm, cố lên nhé?」

「Cảm ơn anh! Với lại... à ừm, cho em hỏi chút được không ạ?」

「Hửm? Cũng được thôi... sao thế?」

「Cái đó... Fujita-senpai, anh không thích Nishijima-san đâu nhỉ?」

「À... ừ nhỉ. Giờ thì không đặc biệt thích.」

「Vậy ạ. Thế, nếu... có ai đó tỏ tình, anh có kiểu hẹn hò luôn! Không ạ?」

「Tao á?」

「Vâng. Ví dụ như, có một cô bé dễ thương đến bảo 『Fujita-senpai, em thích anh!』, thì anh có đổ cái rầm luôn không?」

『Này, Mizuho!』 Arimori hoảng hốt can ngăn. Nhìn dáng vẻ đó của Arimori, Mizuho cười tủm tỉm. Tính cách tệ thật đấy, này.

「...Vừa phải thôi, Mizuho. Fujita cũng khó xử đấy?」

「Ểhh... Tại em tò mò mà~」

「...Fujita là kẻ dễ yêu đấy. Cho nên, nếu được một cô bé hơi dễ thương chút nói thích thì――」

「À... chắc không đâu?」

「――Sẽ ngay lập... Cái gì? K, Không? L, Là mày á!?」

Không, tại vì mày, chẳng phải mày đã yêu sét đánh con bé Nishijima đó rồi tấn công liều chết sao!

「...Mày nghĩ tao là thằng đàn ông dễ dãi đến mức nào thế. Ừ thì, cũng có thời kỳ như thế... nhưng giờ thì không đâu.」

Ngừng một chút.

「Vốn dĩ tao có người mình thích rồi. Tao không ngó nghiêng đâu.」

「...Cái... gì... cơ...」

A, Fujita đó mà...

「...Hả? Chờ chút? Fujita-kun có người mình thích á?」

「Có chứ... Ơ? Không được à? Tao không có quyền thích người khác sao?」

「Không, không phải là không được... nhưng mà thế thì.」

Nói đến đó Kiryu ngưng bặt. Nhìn Kiryu với vẻ khó hiểu xong, Fujita chuyển ánh nhìn sang Kawakita.

「Cho nên là, hậu bối-chan... à không, Kawakita.」

「V, Vâng.」

Fujita với ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy. Trước ánh nhìn đó của Fujita, Mizuho chỉnh đốn tư thế.

「――Xin lỗi. Anh rất vui vì tình cảm đó... nhưng anh không thể hẹn hò với em được.」

【Tin buồn】 Mizuho-shi, bị đá.

「...Hả?」

「...」

「...」

「...Dạ?」

「...Phụt.」

「...Khục.」

「...Ha... hahaha! M, Mizuho? Tiếc, tiếc quá ha~... khục khục khục.」

Người phun ra đầu tiên là Fujiwara. Tiếp theo là Arimori, rồi tôi. Kiryu? Cổ đang ôm bụng gục xuống bàn rung vai kìa.

「――Hự!! C, Các người hiểu lầm cái quái gì thế hả! E, Em mà thích Fujita-senpai á!? K, Không đời nào! Không, đúng là em biết anh là người tốt... mà nói chứ, Fujita-senpai cũng biết thừa còn gì! Em là fan cuồng (Gachi-zei) của Hiroyuki-senpai mà!!」

Mizuho đỏ mặt tía tai giận dữ. Thấy cảnh đó, Fujita hoảng hốt nói tiếp.

「Th, Thế à? Không, tại Hiroyuki có Kiryu rồi... anh cứ tưởng em bỏ cuộc rồi chuyển sang anh... X, Xin lỗi!!」

「Vẫn chưa đâu ạ! Em vẫn chưa thua đâu! Thắng bại chưa ngã ngũ đâu nhé!!」

Thấy Mizuho lộ vẻ mặt phẫn nộ như thế, tôi đang cười khổ thì.

「...Hửm?」

Từ ghế đôi nơi Hideaki ngồi, một ánh mắt cầu khẩn gửi đến. Thở dài một cái trước cảnh Hideaki đang diễn tả y hệt câu 『Cứu em với』.

「...Để tao qua đó chút.」

Nói rồi tôi đứng dậy, bước về phía Hideaki. Có lẽ nhận ra bóng dáng tôi, khuôn mặt Nishijima lộ vẻ vui mừng.

「A! Higashikujo-senpai! Anh qua đây ạ! Em vui quá đi mất!」

Khi tôi đến gần bàn, Nishijima càng cười tươi hơn vẻ sung sướng. Ra là thế, bảo sao Fujita lại đổ, nụ cười cũng khá dễ thương đấy chứ.

「A, Hiroyuki-san! Anh qua đây rồi ạ! Thế thì, em đi sang kia nhé!」

Thấy tôi đến, Hideaki lộ vẻ an tâm rồi định đứng dậy ngay. Ê, thằng kia! Định hiến tế tao rồi chuồn hả!

「Đi đâu thế~, Furukawa-kun. Khó khăn lắm hai cầu thủ xuất sắc nhất (MVP) trận đấu hôm nọ mới tụ họp, ngồi chơi thêm chút nữa đi~」

「À... không nhé, Nishijima-san? Chỗ này là ghế đôi mà? Ba người ngồi thì chật chội làm phiền người khác lắm?」

「Thế thì mình chuyển sang ghế hộp bốn người đằng kia đi!」

「Hả!? Nh, Nhưng mà, kìa, làm phiền khách khác nữa!」

「Làm phiền? Có khách nào khác đâu, không sao đâu! Nào, đi thôi!」

Không đợi trả lời, Nishijima cầm khay đồ ăn của mình chuyển sang ghế hộp bốn người――cái ghế dựa lưng vào chỗ tôi vừa ngồi lúc nãy, rồi vẫy tay gọi bọn tôi lại. Thở dài một cái trước cảnh đó, tôi ném ánh nhìn gườm gườm về phía Hideaki.

「Này, kẻ phản bội.」

「G, Gì chứ ạ, kẻ phản bội gì chứ.」

「Mày vừa định hiến tế tao cho nhỏ đó rồi chuồn đúng không? Mất công tao sang cứu... Hậu bối bạc bẽo thật đấy?」

「Ư hự... Nh, Nhưng mà! Toàn là em chịu trận thôi đấy? Toàn là em làm bia đỡ đạn cho màn bắn liên thanh thôi đấy! Chẳng ai cứu em cả!」

「...Mà, cũng đúng... nhưng biết sao được? Nishijima để ý mày mà.」

「...」

「...Gì thế?」

「Không... mà, cũng được ạ. Tóm lại đi thôi, Hiroyuki-san.」

Mang theo cảm giác 『lấn cấn』 khó tả, tôi và Hideaki ngồi xuống đối diện Nishijima―― A, ánh nhìn như muốn xuyên thủng của Kiryu đang găm vào đây này. Miệng cô ấy khẽ động đậy... 『N・g・o・ạ・i・t・ì・n・h』, không phải đâu nhé!!

「? Sao thế ạ, Higashikujo-senpai?」

「A, à. Không, không có gì.」

Nishijima đang quay lưng lại chắc không nhận ra, nhưng thú thật là đáng sợ vãi. Tôi lảng tránh ánh mắt trừng trừng của Kiryu, cố tình hắng giọng một cái.

「...Rồi sao? Đang nói chuyện gì thế?」

「Chuyện trận đấu hôm nọ ạ! Sashima-senpai rủ em đi xem, Furukawa-kun và Higashikujo-senpai ngầu kinh khủng khiếp luôn! Em thành fan ngay lập tức luôn! Đặc biệt là cú ném quyết định vào giây cuối cùng (Buzzer Beater) của Higashikujo-senpai, siêu siêu ngầu luôn ạ!」

「...Vậy sao.」

Mà... sao nhỉ. Được khen thì cũng không thấy tệ, ừm. Chỉ là ánh mắt của Kiryu gay gắt quá.

「Lại còn ném ba điểm (Three-point), vào ầm ầm nữa chứ! Thật sự là quá đỉnh! Kiểu như tại sao một người giỏi thế này lại không vào câu lạc bộ bóng rổ ấy!」

「N, Nishijima-san? C, Cái đó, Hiroyuki-san thì...」

Hideaki xen vào câu chuyện vẻ giữ ý. Không, cũng không cần phải giữ ý đâu...

「...À, nhưng mà, câu lạc bộ bóng rổ nam trường mình hiện tại thì cũng không phát huy được cái hay của Higashikujo-senpai đâu nhỉ~. Yếu xìu mà, đội trường mình.」

「...Phát huy hay không thì khoan bàn, nhưng mà so với chơi bóng rổ ở câu lạc bộ thì chơi bóng rổ giải trí vui hơn, với anh là thế.」

「Vậy ạ? Thế thì phí quá... Nhưng mà, nói thế thì thành viên trận đấu lần này cũng hơi đáng tiếc nhỉ?」

「...Đáng tiếc?」

「Đúng rồi ạ. Vì Higashikujo-senpai và Furukawa-kun thì tuyệt vời rồi, nhưng người còn lại là Fujita-senpai đúng không? Nói sao nhỉ... cảm giác chỉ có một người là 『hàng đính kèm (omake)』 ấy.」

「...Hàng đính kèm? Fujita á?」

「Đúng rồi ạ~. Khó khăn lắm mới có đội mạnh, thế mà chỉ có Fujita-senpai rõ ràng là 『hàng đính kèm』 còn gì! Cảm giác chỉ cần Fujita-senpai vào là kéo chân cả đội xuống ngay lập tức ấy... Trận đấu hôm nọ cũng thế, nếu Fujita-senpai ném vào nhiều hơn thì đã dễ thở hơn rồi! Không có ai khá hơn chút sao ạ, Higashikujo-senpai?」

「...Fujita là chiến lực quá đủ rồi đấy?」

「Ểhh...」

Có vẻ không hài lòng với lời tôi nói, Nishijima lộ rõ vẻ mặt bất mãn. Nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc. Cô bé vỗ tay cái bốp. Gì thế?

「A, là sự dịu dàng ạ? Không chỉ chơi bóng rổ giỏi mà còn bao che cho bạn bè, Higashikujo-senpai dịu dàng quá đi~. Em ngưỡng mộ ghê~. Em cũng thấy người biết nghĩ cho bạn bè khá là tuyệt đấy ạ~」

Nói rồi, vừa uống Cola, Nishijima vừa ngước mắt nhìn lên. Thấy Nishijima như vậy, Hideaki lên tiếng.

「...Nishijima-san, cậu thích bóng rổ phải không? Cất công đến xem thi đấu thì tớ nghĩ là cậu thích bóng rổ chứ?」

「Hả?」

「Thế nên, nếu thích bóng rổ thì kỹ thuật cản bóng (deny) của Fujita-senpai khá là đỉnh đấy? Cậu biết chứ? Nhờ cái đó mà Tiền phong chính (Power Forward) của đội đối phương hoàn toàn không làm ăn được gì ở hiệp đầu đấy.」

「? Deny? Gì thế? Tớ không hiểu mấy từ khó đó... cái đó, ghê lắm hả?」

「...Ghê lắm hả cái gì... Ủa? Không phải cậu có hứng thú với bóng rổ sao?」

====================

「Bóng rổ thì em không rành lắm. Chỉ là có ông tiền bối cứ dai dẳng mời nên em mới đi xem thôi. A! Nhưng em thích cầu thủ bóng rổ lắm nhé! Thần kinh vận động tốt, dáng lại cao, chân dài miên man nữa chứ! Như Furukawa-kun ấy, mặt mũi cũng đẹp trai! Đúng chuẩn hàng cực phẩm luôn! Kiểu thế ấy!」

Nishijima vừa nói vừa cười khúc khích ra vẻ đáng yêu.

「Higashikujo-senpai cũng ngầu lắm nhỉ~. Kiểu như bình thường trông anh ấy cứ lù đù, thế mà vào trận đấu nhìn cái dáng vẻ lợi hại đó là tim em cứ đập thình thịch ấy~」

「...」

「Về điểm đó thì Fujita-senpai đúng là chán đời thật sự~. Không chỉ chán đời đâu, mà chẳng có tí sức hút tương phản nào luôn ấy chứ... Cảm giác như anh ta chỉ chạy loăng quăng trong sân một cách thảm hại thôi nhỉ. A, Higashikujo-senpai, anh chơi thân với Fujita-senpai đúng không?」

「...Ừ, cũng tàm tạm.」

「Vậy anh có biết không? Hồi xưa em từng được Fujita-senpai tỏ tình đấy! Tự nhiên anh ta bắt chuyện rồi bảo 『Anh thích em』... Trời đất ơi? Tưởng đang diễn hài à. Sao mà xứng đôi vừa lứa được chứ~」

「...」

...Cô nói đúng đấy.

「Đúng là không thể nào xứng đôi được. Giữa cô và Fujita ấy.」

「Đúng không ạ~? Higashikujo-senpai cũng nghĩ thế sao? A, em gọi anh là 『Hiroyuki-senpai』 được không?」

「Ừ. Nhưng tôi thà chết còn hơn.」

「...Dạ?」

「Này! Cô――」

Hideaki dường như nổi điên trước tràng giang đại hải của Nishijima, cậu ta định lên tiếng.

「――Này. Cô vừa nói cái gì?」

Nhưng có người đã hành động nhanh hơn để chặn lời cậu ấy.

Lọt vào tầm mắt tôi là hình ảnh Arimori đang dốc ngược cốc coca, đổ ụp lên đầu Nishijima.

「Á! L, lạnh quá! C, cái gì!? Làm cái gì thế――」

Nishijima ôm đầu vẻ hoảng hốt, quay lại với vẻ mặt giận dữ. Nhưng khi nhìn thấy Arimori với vóc dáng cao lớn so với con gái đang đứng sừng sững như hộ pháp, cô ta dường như nín thở vì kinh ngạc. Tuy nhiên, chỉ một thoáng sau, vẻ giận dữ lại hiện lên khi cô ta trừng mắt nhìn Arimori.

「Này! Cô làm cái trò gì thế hả!」

「Là tại cô dám sỉ nhục Fujita-senpai đấy. Fujita-senpai không phải là loại đàn ông rẻ tiền để cho hạng người như cô đem ra làm trò cười đâu.」

「Hả? Chả hiểu cô đang nói cái quái gì! Tôi sỉ nhục Fujita-senpai á? Thì đã làm sao nào!」

「Thì đã làm sao? Cô ấy hả? Nghĩ theo lẽ thường thì cô cho rằng mình được phép sỉ nhục tiền bối sao? Lúc nãy tôi nghe Fujita-senpai kể rồi, chẳng phải cô định lợi dụng Fujita-senpai để tiếp cận Furukawa-kun và Higashikujo-senpai sao? Với một tiền bối như thế mà cô còn dám hạ thấp được à? Không thể tin nổi luôn ấy?」

「Hả? Mà khoan đã, Fujita-senpai bép xép lại chuyện đó à!? Không thể tin được? Đồ tồi tệ!!」

「Lúc nãy cô còn đem chuyện được Fujita-senpai tỏ tình ra làm quà cười cợt mà còn dám nói... Mà thôi? Kể cả Fujita-senpai không nói thì nhìn cái điệu bộ cô bám dính lấy Furukawa-kun và Higashikujo-senpai là đủ hiểu rồi. Nhìn từ nãy đến giờ, cái gì đây? Cái quán Wacdo này biến thành Host Club từ bao giờ thế? Được hai người đàn ông vây quanh nên cô ảo tưởng sức mạnh à?」

「Tôi không có ảo tưởng! Được chưa, sao cũng được! Chẳng liên quan gì đến cô cả!」

「...Vốn dĩ tôi đang ngồi cùng bọn họ mà, Furukawa-kun ấy. Còn Higashikujo-senpai thì đi cùng Kiryu-senpai. Cô tự tiện chen ngang vào, giờ bảo không liên quan thì nghe có lọt tai không?」

「Mà này, sao cô cứ bênh vực Fujita-senpai chằm chặp thế hả! Tôi đã nói từ nãy rồi, chuyện này chẳng liên quan gì đến cô!」

「Sao lại không, chắc chắn là có liên quan rồi? Fujita-senpai đúng là dân nghiệp dư trong bóng rổ thật. Nhưng mà nhé? Nghe tin Higashikujo-senpai gặp khó khăn, anh ấy đã luyện tập bán sống bán chết... Và rồi, anh ấy đã ra sân và thi đấu xuất sắc như thế. Người dạy anh ấy là tôi đấy. Thế mà... cái gì? Chỉ biết chạy loăng quăng thôi á? Đừng có mà coi thường người khác? Đó là chiến thuật đấy. Hơn nữa, đó là chiến thuật mà người khác không làm được, chỉ có Fujita-senpai mới làm được thôi. Mà thôi? Cái loại con gái lăng loàn đến nhà thi đấu chỉ để săn trai như cô thì chắc chẳng hiểu được đâu nhỉ?」

「L... L, lăng loàn!? C, cô đang nói ai đấy, nói ai hả! Cái gì mà lăng loàn chứ! Chỉ vì cô to xác quá nên không được con trai để ý rồi sinh ra ghen tị chứ gì, bớt bớt lại đi!?」

「Chà, tôi đúng là to xác thật? Công nhận là tôi được con gái hâm mộ hơn là con trai? Nhưng mà tôi chẳng có lấy một chút ghen tị nào với cô đâu.」

Arimori hừ mũi một cái. Thấy thái độ đó, Nishijima cắn chặt môi. Và rồi, khuôn mặt Nishijima méo xệch đi một cách xấu xí.

「――A, hiểu rồi. Cô thích Fujita-senpai chứ gì?」

Cô ta nở một nụ cười chế giễu không thể nào khinh bỉ hơn.

「Ahaha! Không thể nào tin được? Fujita-senpai thì có điểm gì tốt chứ? Vừa hay làm trò, vừa ngốc nghếch, lần này cũng thế, tôi chỉ cần nũng nịu 『Nhờ anh nhé~』 một cái là anh ta tớn lên nghe theo ngay, đúng là loại người dễ dãi? Gu của cô mặn thật đấy khi thích loại người như thế.」

Nishijima cười cợt nhả. Arimori bình tĩnh đón nhận ánh mắt đó.

「――Thích thì có gì sai?」

「...Hả?」

「Fujita-senpai không phải là người đàn ông để cho loại con gái não nhét toàn bọt biển như cô coi thường đâu.」

「...Th, thật đấy à?」

「Thật chứ sao. Đương nhiên rồi. Tôi yêu Fujita-senpai lắm.」

Nói rồi Arimori liếc nhìn về phía Fujita. Khi ánh mắt cô ấy hướng về phía cậu ta... Ồ, cậu chàng đông cứng lại rồi kìa. Nhìn thấy Fujita như vậy, Arimori cười thoáng chút buồn bã.

「...Làm hỏng bầu không khí rồi nhỉ. Xin lỗi nhé Mizuho, tớ về trước đây.」

Nói xong, Arimori đứng dậy và chạy vụt ra cửa.

「Fujita! Đuổi theo mau!」

「...Hả?」

Fujita vẫn còn đang đơ người ra. Arimori thì đã chạy khuất...

「Được rồi! Đi nhanh lên!」

「...? ...!! Tao biết rồi!」

Như lò xo bật nảy, Fujita chồm dậy lao về phía cửa ra vào. Nhìn theo bóng lưng cậu ta một cách bình thản, Hideaki rút khăn tay từ trong túi ra đưa cho Nishijima.

「Tệ thật! Cái gì vậy chứ, con nhỏ đó! Này, đứng lại đó―― ơ, hả?」

「Dùng đi. Đầu cô ướt hết rồi kìa?」

「...! Ừ, ừm! C, cảm ơn... Cậu dịu dàng thật đấy, Furukawa-kun! Lỡ em thích cậu mất thì làm sao? Cậu có chịu trách nhiệm không?」

「Vậy sao?」

Trước Nishijima đang ngước đôi mắt rưng rưng nhìn mình, Hideaki mỉm cười tươi rói.

「Nhưng mà xin lỗi nhé. Tôi ghét mấy cô gái có tính cách xấu xa lắm.」

「...Dạ?」

「...Mà nói chứ, Fujita-senpai thấy điểm nào tốt ở cô gái này nhỉ? Tôi tôn trọng Fujita-senpai với tư cách một con người... nhưng gu phụ nữ của anh ấy tệ thật đấy nhỉ?」

「Này. Đừng nói nữa. Thất lễ với Arimori đấy? Thằng đó cũng trưởng thành rồi mà.」

「Vậy ạ~. Mà, Arimori-san là cô gái tốt thế kia mà. Cuối cùng thì Fujita-senpai cũng có mắt nhìn phụ nữ rồi.」

「Đừng có lên mặt dạy đời. Cái thằng để mối tình đầu trở nên rắc rối kia.」

「Ư hự... A, anh có cần nói toạc ra thế không? Ác quá... A, Nishijima-san? Cái khăn tay đó không cần trả lại đâu. Cô vứt ở đâu đó đi nhé?」

Nishijima ngẩn người nhìn tôi và Hideaki tung hứng. Sắc đỏ lan trên khuôn mặt cô ta, là do xấu hổ hay là...

「C, các người nói cái gì thế hả! A, ai mà tính cách xấu xa chứ!!」

Là do tức giận rồi, thế này thì.

「Hả? Cô không nhận ra à? Là cô đấy, cô. Soi gương lại đi?」

「C, cái gì chứ! Ra vẻ ta đây! Chỉ vì hơi đẹp trai một tí mà...」

「Không, tôi cũng chẳng nghĩ mình đẹp trai gì đâu... Mà đẹp hay không thì có liên quan gì đâu nhỉ? Đến cái tính nết xấu xa của cô ấy. So với cái móng tay của Fujita-senpai... à mà thôi, với cái tâm địa hẹp hòi đó thì chắc cô không so được đâu.」

「H, hả!? Cái gì! Cả anh cũng bênh Fujita-senpai à? Bị ngu hả? Đi bao che cho cái gã ngốc đó, rốt cuộc thì anh cũng chỉ là――」

「――Này.」

...Ủa? Giọng nói trầm thấp vừa rồi là của ai?

「――Đừng có sỉ nhục 『bạn thân』 quan trọng của tao thêm lời nào nữa nhé?」

...A, là giọng mình à. Mình phát ra được giọng trầm thế này sao.

「Hí!」

Nishijima kêu lên một tiếng sợ hãi. Phía sau cô ta, một bóng người chuyển động.

「...Đúng vậy. Tôi cũng không thể chịu đựng được khi người bạn quan trọng của mình bị sỉ nhục. Nếu cô còn nói thêm nữa... tuy sức mọn nhưng tôi cũng sẽ tham chiến đấy, Higashikujo-kun?」

「...Cậu tự đánh giá thấp mình quá rồi đấy?」

Quá sức thì có, Kiryu. Cậu mà ra tay thì chẳng khác nào dùng đầu đạn hạt nhân diệt quỷ. Chắc chắn là overkill (giết gà dùng dao mổ trâu). Ngồi im đó đi.

「...Kiryu? !? A, Nữ phản diện!?」

「Ái chà? Quả nhiên là tôi nhỉ? Danh tiếng vang xa đến tận năm nhất cơ à.」

...Giả nai ghê. Biết thừa rồi còn gì.

「――Nhưng mà nhé? Tôi ghét cái biệt danh đó lắm đấy? Ghét đến mức muốn khiến kẻ nào nói ra câu đó không thể ngóc đầu lên nổi luôn ấy.」

Mỉm cười―― Đẹp thì có đẹp đấy? Đẹp thật đấy, nhưng nụ cười đó trông chẳng khác nào nụ cười của ác ma, khiến Nishijima mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta vơ vội cái túi xách, rồi cứ thế lao thẳng ra cửa tự động.

「H, hãy nhớ đấy!」

Cô ta buông lại câu thoại sáo rỗng của mấy tên phản diện hạng ba.

「――Ô kìa? Được sao? Cô muốn tôi nhớ à? Khó khăn lắm tôi mới định quên đi cho đấy.」

「Q, quên đi nhé! Tôi cũng sẽ quên!!」

――Không để lại dấu vết. Nhìn Nishijima chạy trối chết qua cửa tự động, Kiryu hừ mũi một cái rồi đứng dậy nhìn quanh chúng tôi. Gì thế?

「...Vậy thì, đi thôi chứ?」

「...Đi kết liễu cô ta à?」

========================================

「...Cậu này? Cậu nghĩ tôi là loại người gì thế hả? Đương nhiên là đi tìm Arimori-san và Fujita-kun rồi?」

「...」

「...G, gì chứ?」

「Cái đó... chỉ là sự tò mò đơn thuần của cậu thôi đúng không?」

...Cô nàng lảng tránh ánh mắt tôi một cách lộ liễu kìa. Cậu không có chút ý định nào là để cho họ có không gian riêng tư sao.

「C, cái đó là... nh, nhưng mà nhé! Nếu không biết kết quả ra sao thì tôi cũng sẽ giữ ý tứ chứ? Chắc họ cũng không muốn bị nhìn thấy cảnh bị từ chối đâu! Nh, nhưng mà, cái này chắc chắn là mô típ thành công một trăm phần trăm rồi còn gì? Chẳng phải là mô típ sẽ được hạnh phúc sao!?」

「...Thì cũng đúng.」

「Đúng chưa! Nếu cái này mà hỏng thì đám cưới cũng hỏng luôn ấy chứ! Giống nhau cả thôi! Phải cho mọi người thấy khoảnh khắc hạnh phúc chứ!!」

「Không, cái lý luận đó nghe sai sai.」

「Không sai đâu! V, vậy thì, ừm... v, với tư cách là người quen, đi nạp chút năng lượng 'kuni kuni' (rung động) cũng đâu có bị trời phạt đâu nhỉ! Xét trên lập trường của Cảnh sát tình yêu ấy!!」

「...」

「...」

「...Hiroyuki-san.」

「...Gì thế?」

「...Lúc an ủi Arimori-san thì là tiểu thư dịu dàng, lúc dồn ép Nishijima-san thì là nữ phản diện... Rốt cuộc thì Kiryu-senpai là tiểu thư kiểu gì vậy ạ?」

「...Tiểu thư phế vật chăng?」

Bỏ qua sự phản đối 『Ph, phế vật là sao chứ!』 của Kiryu... Thôi thì, cũng lo lắng thật. Đi tìm họ thôi.

◇◆◇

Khoảng mười phút sau khi bắt đầu tìm kiếm thì nhận được liên lạc 『Đã tìm thấy!』 từ cặp đôi Fujiwara & Kiryu. Bộ ba bạn thuở nhỏ gồm Mizuho, tôi và Hideaki nhận được tin liền đi đến công viên được báo cáo.

「...Higashikujo-kun! Lối này!」

「...Kiryu. Cả Fujiwara nữa, vất vả rồi. Sao cậu biết hay vậy?」

「...Mỗi khi Shizuku buồn cậu ấy hay đến công viên này lắm. Nên em đoán ra ngay.」

「Ra thế.」

「...Fufufu... Trực giác của tôi mách bảo rằng cứ đi theo Fujiwara-san, người hiểu rõ Arimori-san nhất thì chắc chắn sẽ gặp được đầu tiên, và quả nhiên là trúng phóc! Giờ mới đến đoạn hay này, Higashikujo-kun!」

「...」

...Cậu... có phải hơi đói khát chuyện tình cảm quá không? Con nhỏ này đúng là tiểu thư phế vật thật rồi.

「...Fujita đâu?」

「Vẫn chưa... A, đến rồi kìa.」

Từ phía sau Arimori đang ngồi cúi đầu trên xích đu, bóng dáng Fujita xuất hiện. Hơi xa một chút nhưng...

「...Tìm thấy em rồi, Arimori.」

「...Fujita... senpai.」

...Nghe được tiếng rồi. Tuy hơi muộn màng nhưng mà, thế này có ổn không đấy?

「...Sao anh lại đến đây?」

「...Sao lại đến á... Thì, tự nhiên em lao ra khỏi quán như thế thì phải lo lắng chứ? Đương nhiên là phải đi tìm rồi.」

「...」

「...Sao thế?」

「Anh lo lắng, cho em sao?」

「Đương nhiên là lo rồi, bình thường mà.」

Fujita nhún vai như muốn nói "Em hỏi cái gì lạ vậy". Thấy Fujita như thế, Arimori bật cười khúc khích.

「...Kể cả là Mizuho thì anh cũng làm thế sao?」

「Gì cơ?」

「Nếu là Risa thì sao? Tomomi-senpai thì sao? Kiryu-senpai thì sao? Fujita-senpai, anh có đi tìm không?」

「...Cái đó...」

Ngập ngừng một chút.

「...Chắc là có tìm đấy.」

...Thằng ngốc này. Chỗ đó phải là... A, nhưng mà không được rồi. Với tính cách của Fujita mà mọi người đều biết, thì chắc chắn ai cậu ta cũng sẽ đi tìm thôi.

「...Đúng rồi nhỉ. Vì Fujita-senpai rất dịu dàng mà.」

「...」

「...Dù không phải là 『em』... thì chắc chắn anh cũng sẽ đi tìm thôi nhỉ.」

Nói rồi, Arimori bước xuống khỏi xích đu, nở nụ cười vừa khóc vừa cười.

「...Ban đầu em đã nghĩ, người này là cái gì vậy chứ. Chê em to xác... Làm em bực mình, bắt anh tập bài 『con cua』 đến kiệt sức, thế mà anh như con quái vật thể lực cứ thản nhiên hoàn thành... Em đã nghĩ đúng là ghê tởm thật.」

「...Lỗi tại anh. Nhưng mà, bảo ghê tởm thì có hơi quá đáng không?」

「Kẻ tám lạng người nửa cân thôi ạ. Nhưng mà... dù vậy, nhìn thấy anh ngày nào cũng lẳng lặng luyện tập, không than vãn một lời, em thấy ghen tị... Tại sao người này lại làm được đến mức đó? Tại sao, làm việc này chẳng có lợi lộc gì cho bản thân mà anh ấy vẫn luyện tập chăm chỉ như vậy? Em đã... tò mò. Nên em mới hỏi anh.」

「...Là lúc đó hả?」

「Vâng. Trời ơi? Câu trả lời đó, ăn gian quá đi mất. Trái tim em, bị bắn hạ cái rầm luôn ấy.」

「...Cách diễn đạt nghe như thời Showa ấy.」

「Chuyện đó không quan trọng! Tóm lại là... A, người này thật tuyệt vời. Là một người dịu dàng. Không chỉ vì lợi ích của bản thân, mà là người có thể hành động vì ai đó.」

「...Lúc đó anh cũng nói rồi mà, đồng đội vui thì đó là lợi ích của anh còn gì?」

「Chỉ vì thế thôi thì con người ta không động đậy được đâu ạ.」

「...」

「...Một Fujita-senpai dịu dàng như thế, nếu chỉ dịu dàng với mỗi mình em thì hạnh phúc biết bao. Nếu anh chỉ nhìn mỗi mình em, thì em sẽ vui biết chừng nào. Em thực sự, đã nghĩ như vậy. Thế nên, Fujita-senpai?」

Cô ấy nhắm chặt mắt lại.

「――E, em! Fujita-senpai――」

「――Đừng nói nữa.」

Như muốn ngăn Arimori lại, Fujita buông lời. Nghe thấy vậy, Arimori thoáng chút ngạc nhiên, rồi đôi mắt cô ấy ngân ngấn nước――

――Và cười.

「...Ha, hahaha~. Đ, đúng rồi nhỉ? Fujita-senpai, anh đã có người mình thích rồi mà. Đ, đương nhiên, giờ mà bị em tỏ tình thì phiền phức lắm nhỉ?」

Trước một Arimori như thế.

「...Ừ. Phiền lắm.」

Fujita gật đầu.

「――Ư! X, xin lỗi anh.」

Arimori cúi gằm mặt xuống tiu nghỉu. Nhìn Arimori như vậy, tôi dùng tay trái vỗ nhẹ hai cái vào cánh tay đang bám chặt lấy tay phải tôi.

「...Kiryu, đau.」

「...Diệt khẩu.」

「Diệt khẩu!?」

Cậu vừa nói ra một từ vựng tôi chưa nghe bao giờ đấy! Cái gì mà diệt khẩu chứ!?

「――Này, Arimori.」

「――Dạ! V, vâng.」

「...Người anh thích ấy hả? Là một người luôn cố gắng hết mình.」

「――Ư! Em không muốn nghe!」

「Im lặng mà nghe đi. Là một người cực kỳ nỗ lực... Dù đã cố gắng hết sức rồi, nhưng lúc nào cũng nghĩ bản thân chưa đủ cố gắng, một người kỳ lạ như thế đấy.」

「Tại sao! Tại sao anh lại nói với em những điều đó! Em, em thì――」

「――Sáng nào cũng thế, 『Nào, Fujita-senpai! Hôm nay ném hai trăm quả nhé!』, còn quay video lại rồi cùng anh xem lại nữa chứ? Rồi thì chỗ này sai, chỗ kia chưa được, đưa ra đủ lời khuyên cho anh. Chiến thuật hai đứa cùng nghĩ ra, khi thành công thì cô ấy vui mừng khôn xiết?」

「――Em thì... hả... ơ?」

「...Cô ấy đã cùng anh luyện tập hết mình như thế... Khi anh thất bại thì cùng buồn với anh, khi anh thành công thì cùng vui với anh... Một cô gái như thế, làm sao mà anh không đổ cho được?」

「Ơ? ...Hả? C, cái đó là...」

「Arimori? Em nên học hỏi thêm về tâm lý con trai đi.」

Nói rồi, cậu ấy bước lại gần Arimori một bước.

「――Mấy chuyện này, phải để con trai nói mới đúng.」

Cậu ấy dành cho Arimori một nụ cười dịu dàng.

「――Arimori Shizuku-san. Anh, thích em. Hãy hẹn hò với anh nhé.」

――Trong đôi mắt Arimori, nước mắt đã dâng đầy.

「E, em... em...!」

「...Sao nào? Không được à?」

「Nh, nhưng mà! E, em thô lỗ lắm!」

「Cái đó thì anh cũng thế mà?」

「V, với lại... n, nấu ăn em cũng không biết làm!」

「Có sao đâu. Anh nấu ăn cũng khá lắm đấy nhé? Anh làm ở chỗ làm thêm suốt mà, hôm nào anh dạy cho.」

「H, hoàn toàn chẳng nữ tính chút nào! Em như đàn ông ấy! Em thích chơi game hơn là thời trang!」

「Ồ, trùng hợp ghê. Hôm nào cùng đi khu vui chơi giải trí nhé!」

「L, lời ăn tiếng nói cũng... kh, không được đẹp đẽ.」

「Vậy sao? Em dùng kính ngữ rất chuẩn, biết tôn trọng người lớn tuổi. Anh chưa bao giờ thấy em nói năng không đẹp cả?」

「Nhìn lúc nãy là anh biết rồi đấy... e, em khá là nóng tính hay gây gổ.」

「...À, ừ. Cái đó thì sửa dần. Mà không được đâu nhé? Đổ coca lên đầu người khác là không tốt. Lỡ vào mắt thì nguy hiểm lắm, nhất là nước có ga... Với lại, không được lãng phí đồ ăn thức uống.」

「Ư... v, vâng... kh, không phải thế! V, với lại, với lại... em là đứa ngốc bóng rổ――」

Fujita đưa tay ngăn Arimori lại.

「Ngốc bóng rổ, dáng người cao, lại còn hơi xấu tính một tí, anh thích một Arimori như thế đấy. Anh yêu em.」

Thế nào?

「Em... sẽ làm bạn gái anh chứ?」

「――Uuuu!! Fujita-senpai là đồ ngốc! Cái gì mà phải để con trai nói chứ! Anh có biết em đã tổn thương thế nào không!」

Vừa khóc.

Arimori vừa vùi mặt vào ngực Fujita, và Fujita dịu dàng ôm lấy cô ấy như muốn bao bọc che chở.

「Hahaha. Xin lỗi, xin lỗi. Nhưng mà nhé? Cũng phải có cái gọi là rạch ròi chứ? Kiểu như, lúc nãy ở Wacdo anh đã nghe được tình cảm của em rồi mà? Mà này? Đánh úp kiểu đó chơi xấu quá đấy? Anh đã định tự mình nói rồi mà.」

「T, tại vì! Tại cô ta nói xấu Fujita-senpai mà!!」

「Nói xấu, à? Anh thấy cũng trúng tim đen phết đấy chứ... Anh cũng đâu có hoạt động gì nổi bật đâu.」

「Đâu có đâu ạ! Cô ta chẳng nhìn thấy điểm tốt nào của Fujita-senpai cả! Cô ta rốt cuộc chỉ lợi dụng Fujita-senpai thôi! Em tức quá nên... l, lỡ tay.」

「Tức quá nên...」

「T, tại vì! E, em không đủ bao dung đến mức nhìn người mình yêu thương nhất... ng, người quan trọng của mình bị lợi dụng mà chịu đựng được đâu! Em khác với Fujita-senpai!」

「...Không, anh mà thấy người quan trọng của mình bị lợi dụng thì anh cũng nổi giận chứ?」

「Không phải thế! Kể cả với loại người như vậy... loại người tiếp cận mình chỉ để lợi dụng...」

――Anh vẫn có thể đối xử dịu dàng, anh là người tuyệt vời như thế.

「Em thì chịu thôi, không làm được như thế đâu.」

「...Vậy à. Cái đó thì chắc anh phải xem xét lại chút nhỉ.」

「Dạ?」

「Chuyện nổi giận khi người quan trọng bị lợi dụng thì khoan bàn... Lúc nãy, em cũng nghe thấy rồi đúng không? Kể cả là Kawakita hay Fujiwara thì anh cũng sẽ đi tìm. Chắc là, việc đi tìm trong những lúc như thế này... nói sao nhỉ? Là dịu dàng ư? Không, anh cũng chẳng định tỏ ra dịu dàng gì đặc biệt cả... Tóm lại là, cái kiểu... gọi là gì nhỉ? Trân trọng... ừ, trân trọng đấy. Việc trân trọng ai đó, chắc là không thể chỉ dành cho mỗi mình em được rồi.」

「...」

「...Arimori?」

「...Không sao, Fujita-senpai cứ như trước giờ là được ạ.」

「Được sao?」

「Vâng. Vì anh là một Fujita-senpai có thể dịu dàng, có thể hành động vì người quan trọng của mình.」

――Nên em mới yêu anh nhiều đến thế đấy?

「Thế nên... anh không cần phải cố kìm nén việc giúp đỡ người khác đâu. Dùng từ kìm nén việc giúp đỡ nghe hơi kỳ cục... nhưng anh không cần phải ngừng làm điều đó vì em. Anh cứ 『trân trọng』 những người khác cũng được ạ.」

Nhưng mà,

「――Người anh trân trọng nhất, hãy là em nhé?」

Arimori ôm chặt lấy Fujita hơn lúc nãy. Fujita thoáng chút bối rối trước hành động đó của Arimori, nhưng rồi cậu ấy cũng ôm lại cô.

「――Đương nhiên rồi. Mà, là anh nên... cũng chẳng biết làm được đến đâu. A, tất nhiên là anh định sẽ trân trọng em hết mình rồi! Có điều, em có hài lòng hay không thì...」

「...Fufufu.」

「Arimori?」

「Anh đừng có coi thường em? Anh nghĩ em thích Fujita-senpai nhiều đến mức nào chứ?」

「...Hả?」

「Xin lỗi nhé, nhưng về khoản đó thì em hoàn toàn không lo lắng chút nào. Lúc nãy em chỉ làm nũng chút thôi.」

「...Sao lại thế?」

「Anh không hiểu sao?」

Cô ấy ngẩng khuôn mặt đang vùi trong ngực anh lên, nở một nụ cười rạng rỡ.

「――Vì là Fujita-senpai mà. Chắc chắn anh sẽ dịu dàng với em hết mực, yêu thương em thật nhiều, chiều chuộng em thật lắm... và trân trọng em nhất trên đời rồi còn gì nữa!」

...Đúng rồi đấy, Arimori. Vì là Fujita mà lị. Chắc chắn cậu ta sẽ trân trọng em thôi. Thằng bạn thân này của tôi thì không nói... nhưng một kẻ có thể làm đến mức đó cho người con gái đã đá mình, thì làm sao mà không trân trọng cô gái quan trọng nhất của mình được chứ.

「...Tốt quá rồi nhỉ, Arimori-san.」

「...Ừ.」

「...Lúc Fujita-kun nói 『Phiền lắm』, tôi đã nghĩ không biết nên xử lý cậu ta thế nào... nhưng mà, nể tình bản lĩnh đàn ông của cậu ta nên tôi tha cho đấy.」

「...Nãy giờ tôi cứ thắc mắc mãi... cậu đang nói trên lập trường nào thế hả.」

「Đương nhiên là lập trường của Cảnh sát tình yêu rồi.」

「Quốc gia độc tài à.」

Sau khi nhìn Kiryu với vẻ mặt hơi cạn lời, tôi hướng ánh mắt về phía hai người đang ôm nhau hạnh phúc kia.

「...Mừng cho hai người nhé. Hạnh phúc nha.」

Dưới ánh hoàng hôn, hai cái bóng đổ dài nương tựa vào nhau tỏa ra bầu không khí hạnh phúc khiến tôi mỉm cười chúc phúc cho con đường tình duyên của 『bạn thân』.

――Chúc phúc thì có chúc phúc.

「...Rồi... vấn đề là làm sao rút lui khỏi đây mà không bị phát hiện đây...」

............Chà, vốn dĩ chẳng có kỹ năng ẩn mật gì, lại còn phải vác theo Mizuho đang bị thương, chúng tôi bị hai người đang nắm tay nhau định rời công viên phát hiện. Arimori phẫn nộ kêu lên 『Nhìn trộm là không thể chấp nhận được!!』 và bắt chúng tôi ngồi quỳ kiểu Nhật ở hố cát công viên nghe thuyết giáo suốt một tiếng đồng hồ. Khuôn mặt Arimori đỏ bừng, chắc không chỉ vì giận đâu... Thôi thì cứ coi như là tại ánh hoàng hôn đi.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!