Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 2 (WN) - Giác ngộ - Chap 29

Dù có nghĩ thế nào đi nữa, tôi cũng không thể đưa ra một câu trả lời chắc chắn, dòng suy nghĩ của tôi cứ thế đi vào ngõ cụt. Điều chắc chắn duy nhất dựa trên tiền đề hiện tại là bất cứ ai cũng có khả năng trở thành Alfie.

Alfie không có huyết thống đặc biệt hay xuất thân gì cả. Chính vì vậy, một người căm thù tà giáo tận đáy lòng và sở hữu tinh thần thép không bao giờ gục ngã trước bất kỳ nghịch cảnh nào đều có thể trở thành Alfie thứ hai―― có lẽ vậy.

Chỉ có điều, tôi đang gặp rắc rối vì không tồn tại người thứ hai như thế. Ngoại trừ các cán bộ của cả hai bên, Alfie là ứng cử viên duy nhất có thể trở thành Đấng cứu thế, còn Marietta mà tôi vừa gặp lúc nãy thì không cần phải nghĩ tới. Bản chất của cô ấy là một thiếu nữ dịu dàng đến mức một con côn trùng còn chẳng nỡ giẫm giết.

Nếu không ai làm, thì chỉ còn cách mình phải tự làm thôi sao.

“Oakley, chuẩn bị rút lui.”

Khi tôi đang tiến vào khu rừng không một ánh đèn để tới Metashim, Joanne, nhờ vào Vật Đánh dấu để xác nhận vị trí của tôi, đột ngột ló mặt ra từ trên cây. 

Quần áo của Joanne rách rưới ở nhiều chỗ, vùng bụng và chân bị chém rách, để lộ làn da trắng nõn. Cảm thấy việc cô ấy không khỏa thân thật hiếm thấy có lẽ là một ấn tượng đặc trưng của thế giới quan này. Có thể thấy cô ấy đã chiến đấu trong khi cố gắng hạn chế tiêu hao sức lực.

Đối với tôi đã kiệt quệ, được cô ta đến đón quả là may mắn. Tôi được Joanne cõng lên lưng, được cô ôm lấy và bay vút lên cao trong màn đêm tăm tối.

“Joanne-sama, cán bộ Chính thống giáo sao rồi ạ?” 

“Bọn ta đã đập cho chúng một trận tơi bời!” 

“Vậy sao ạ.”

Việc đập cho tơi bời đó có nghĩa là đã tiêu diệt hoàn toàn, hay chỉ đơn giản là khiến chúng phải rút lui? Tôi đoán chắc là vế sau nên mới hỏi thử, và đúng như dự đoán, không có ai bị thổi bay cả.

Mà, việc Joanne và những người khác giành chiến thắng là điều đã được định sẵn. Dù Sallen, Pomet hay Celestia có mạnh đến đâu, thì xét về chỉ số, đám Aros cũng điên rồ không kém. Hơn nữa, nếu phe tà giáo thất bại hoàn toàn trong tình huống chiếm ưu thế năm chọi ba, thì đám Aros đã không thể phát triển mạnh mẽ đến mức này.

Có vẻ như Aros đã chuyển từ tấn công sang phòng thủ sau khi Polk nhận một đòn chí mạng. Sau đó, họ canh sơ hở và rút lui. Nghe nói các cán bộ Chính thống giáo không truy đuổi gắt gao mà tập trung vào việc sơ tán dân chúng và nắm bắt tình hình hiện tại.

Nói cách khác―― Kế hoạch Pháo đài di động kèm theo chiến dịch tập kích đã đại thành công. Thiệt hại của phe ta bằng không, còn thiệt hại của phe địch là vô cùng lớn. Thành phố Daskel đã sụp đổ, gây ra vô số thương vong cho dân chúng. Từ nay về sau, lòng tin vào Chính thống giáo sẽ bị lung lay dữ dội, và cả đất nước sẽ chìm trong cơn địa chấn.

Mặc dù đã tạo ra được thành tích không thể chê vào đâu được để lấy lòng tin của Aros và những người khác, nhưng tôi không thể phủ nhận cảm giác rằng mình đã giáng một đòn quá mạnh.

Khi đang lắc lư trên lưng Joanne, cơn mệt mỏi ập đến khiến tôi buồn ngủ dữ dội. Thân nhiệt của cô ta khá cao, khiến tôi tan chảy trong một cảm giác an tâm kỳ lạ.

“Xin lỗi Joanne-sama, tôi hơi buồn ngủ…” 

“Hử? À, hôm nay vất vả rồi mà. Cứ ngủ đi cho đến khi chúng ta đến Metashim nhé.”

Một ngày dài lê thê. Cấy ghép ngón tay của cán bộ, đột nhập vào thành phố Daskel, sống sót qua trận chiến giữa các cán bộ―― chỉ trong hôm nay mà cảm giác như đã trôi qua mấy tháng trời.

Kể từ khi được sinh ra ở thế giới này, tôi chưa bao giờ được nếm trải cảm giác bình yên. Khi ý thức bắt đầu hình thành, tôi đã ở trong cơ sở của tà giáo, và cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn sống trong nỗi sợ hãi bị giám sát―― tôi đã luôn tự hỏi không biết bao giờ địa ngục này mới kết thúc. Chỉ trong khoảng thời gian được bao bọc trong hơi ấm của Joanne, tôi mới có cảm giác mình có thể quên đi một chút thực tại bế tắc này.

(…Ấm quá. Mùi mồ hôi thoang thoảng, và mùi máu tanh nồng. Không thể nhầm lẫn được, đây chính là mùi của Joanne.)

Tại sao vậy nhỉ. Khi cô ta ở gần, tôi lại cảm thấy an tâm. Mùi hương của kẻ giết người tỏa ra từ cô ta――mùi sắt tanh không thể gột rửa. Thân hình nhỏ bé, bàn tay nhỏ bé. Khi cảm nhận hơi ấm qua làn da đó, tôi lại bất giác bị cảm hóa.

Joanne, theo cách của riêng mình, đang cố gắng gần gũi với trái tim tôi. Mặc dù trong lòng tôi luôn chửi rủa tà giáo không tiếc lời, nhưng cô ta không hề biết điều đó mà vẫn ngày đêm tỏa ra hào quang yêu thích tôi. Có lẽ, tôi đang rơi vào trạng thái tâm lý giống như hội chứng Stockholm, có ấn tượng tốt với cô ta cũng là điều không thể tránh khỏi.

Và ngay khoảnh khắc ý thức sắp mất đi, tôi đã thu vào tầm mắt vào hình bóng của năm người đang trở về thành phố Metashim.

(…Hả? Năm người?)

Aros, Shadiq, Steela, Polk là bốn người. Vậy thì, bóng người còn lại là của ai? 

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, và cảnh tượng thay đổi.

Cảm giác nhồn nhột như thể tóc mái đang được vuốt ve khiến tôi mở mắt ra, và một địa ngục mới đang bày ra trước mắt.

“Oakley, chào buổi sáng.”

Tôi tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng gọi. Phía cuối tầm mắt đang cúi xuống là đôi bốt đế dày. Khi ngước nhìn lên, tôi thấy một chiếc váy ngắn để lộ vùng zettai ryouiki chói mắt, và nhìn lên cao hơn nữa, tôi thấy chiếc áo sơ mi trông có vẻ hơi chật chội vì bị bộ ngực đầy đặn đẩy lên.

Vì mệt mỏi nên tôi vẫn còn đang mơ màng, rồi một ngón trỏ đặt lên cằm tôi nâng lên. Đôi mắt xoắn ốc xuất hiện trước mặt tôi, và chiếc lưỡi chẻ lộ ra liếm môi chính mình. Sau đó, tôi nhận được một nụ hôn chào buổi sáng, và khuôn mặt ngây ngất của Joanne dần hạ thấp.

“…Chào buổi sáng ạ. Đã bao nhiêu ngày trôi qua kể từ chiến dịch tập kích Daskel rồi?” 

“Khoảng ba ngày.”

“Ba ngày…” 

“Thiệt tình, ngươi cứ ngủ mãi làm ta lo lắm đấy. Ngươi mà tự ý chết đi là ta gặp rắc rối đấy, biết chưa?”

Mái tóc wolf-cut với những lọn highlight đung đưa ở khoảng cách ngay trước mũi. Mùi hương đặc trưng của Joanne, tươi mới hơn rất nhiều so với trước khi tôi chìm vào giấc ngủ sâu, lan tỏa ra.

“…Tiện thể, người đang làm gì vậy ạ?” 

“Vẫn đang giữa chừng, đợi chút đi.”

“Giữa chừng…?”

Tôi chẳng biết có chuyện gì và nhìn xuống cơ thể mình, thì thấy bản thân đang ở trần và bị trói bằng dụng cụ khống chế. Như thường lệ, trên chiếc bàn gỗ gần đó, một chiếc kéo tỉa cành dùng để cắt cành cây đang nằm im lìm chờ đợi nhiệm vụ của nó. 

Qua câu nói “đang giữa chừng” của cô ta, tôi đã hoàn toàn hiểu ra mình sắp bị làm gì.

Ra là vậy, đây chẳng phải là bad end route trong nguyên tác của nhân vật chính sao―― tình huống ngay trước khi Alfie đã nâng cao hảo cảm của Joanne quá mức, rơi vào kết cục tồi tệ nhất và theo một nghĩa nào đó là hạnh phúc nhất. 

Trong nguyên tác, có một route mà Alfie bị Joanne với cái sở thích tình dục méo mó của mình cắt cụt tứ chi và sống hết phần đời còn lại trong tình yêu thương của cô ta. Có lẽ bây giờ tôi đã bước vào route đó rồi.

Đối với tôi, việc bị Joanne chặt cụt tứ chi cũng không sao cả. Tôi đã trở nên quen với đau đớn và có sự chuẩn bị tâm lý tốt hơn trước, và miễn là cô ta để ý đến lượng máu đã mất thì tôi cũng sẽ không chết――

Hơn nữa, việc sống một cuộc đời bị cô ta quản lý cũng không có vấn đề gì quá lớn cả. Chắc hẳn một tương lai vui vẻ và dễ chịu đang chờ đợi tôi, và theo mô tả trong nguyên tác, thì tam đại dục vọng trong kiếp sống đó sẽ đều được thỏa mãn trọn vẹn. Thậm chí cô ta còn làm bạn trò chuyện mỗi ngày, nên chắc cũng chẳng thấy buồn chán.

Nhưng, người biết về nguyên tác như tôi mà rơi vào tình huống đó―― thì ai sẽ là người tiêu diệt tà giáo? 

Sau khi Alfie qua đời, người tạm thời có thể đảm nhận vai trò nhân vật chính chính là tôi. Nếu tôi không thể tự do hành động, thì sẽ không còn cách nào để ngăn chặn Giáo đoàn Đền Aros đã thành công trong『Kế hoạch Pháo đài di động』không có trong nguyên tác nữa.

Quả nhiên là phải né tránh việc bị biến thành daruma bằng mọi giá. Tôi lắc đầu và hỏi Joanne. 

“Joanne-sama, xin hãy đợi đã.” 

“Xin lỗi Oakley, ta không thể kiềm chế được nữa.”

Joanne với vẻ mặt phấn khích cầm lấy chiếc kéo tỉa cành. Cô ta mở rộng kéo ở khu vực quanh khuỷu tay phải của tôi và bắt đầu cắt xoẹt xoẹt không chút do dự.

“Uoooo Joanne-sama!! Dừng lại một chút đi ạ!!”

“Eh, tại sao?”

Khi tôi hét lên kinh ngạc và yêu cầu dừng lại, Joanne nghiêng đầu với nụ cười rạng rỡ. Người phụ nữ này đúng là một con quái vật đáng sợ. Tôi không hiểu tại sao mình lại suýt bị cảm hóa bởi một người như thế này.

“Không phải ‘tại sao’ đâu ạ. Hành vi cắt xén phải được thực hiện dựa trên sự đồng thuận của cả hai bên, đây là lẽ thường tình mà.” 

“...Ngón tay thì ngươi cho ta, còn cánh tay thì lại không cho à?”

Joanne nài nỉ với đôi mắt ngấn lệ. 

Quả thực, nếu nói vậy thì cũng đúng. Tôi suýt bị thuyết phục không biết phải trả lời thế nào. Từ góc nhìn của các cán bộ, Oakley là một gã đàn ông hăng hái dâng ngón tay của mình cho giáo đoàn. Bây giờ dù có mất tứ chi đi nữa, có lẽ ấn tượng của họ cũng chỉ là “gã đó lại làm trò đó nữa à” và cũng không lấy gì làm ngạc nhiên.

“Ngón tay của Steela và ngón tay của Polk được cấy vào người ngươi... Chỉ nghĩ đến thôi ta đã thấy ngứa ngáy không chịu nổi. Làm ơn, hãy để ta dùng tay mình ghi đè lên nó.”

Cách ghi đè kiểu gì vậy? Dù sao đi nữa, cũng không còn cách nào để ngăn cản. Tạm thời, tôi quyết định ngoan ngoãn để cô ta cắt đứt cánh tay phải của mình.

Thực ra, việc cắt xén cơ thể người là một công việc khá nặng nhọc, ngay cả với cán bộ, việc『chém đứt cơ thể người trong một nhát! Xoẹt!』trong những phân cảnh đời thường như thế này cũng rất khó. Khi não không ở trong trạng thái chiến đấu, chỉ riêng việc lấy đi một cánh tay cũng cần thời gian để điều chỉnh nhịp thở.

Tôi chờ đợi thời điểm cô ta điều chỉnh lại nhịp thở và quyết định khiển trách Joanne.

“Người định cắt hết tứ chi của tôi sao?”

“Eh? Ta không định làm đến mức đó đâu. Ta đã nói là chỉ ghi đè lên phần của kẻ khác thôi mà.”

Ủa, không cắt tứ chi à?

Tôi tiếp tục suy nghĩ trong khi Joanne lại hăng hái bắt đầu cắt cánh tay trái của tôi.

(Ý là sao? Cô ta muốn ghi đè lên sự thật ngón tay của Steela và Polk đã dính liền với mình bằng cách đổi tay sao? Cả về mặt tâm lý lẫn về mặt tổ chức mô cơ thể…)

“Nói cách khác, Joanne-sama muốn đổi tay ạ.”

“Ừm. Vì ngươi có vẻ không thích bị cắt tay chân biến thành daruma. Ta nghĩ mình không muốn làm điều ngươi ghét, nên gần đây ta đã chuyển sang việc đổi chác để giải tỏa.”

Có lẽ, tôi đã luôn có ấn tượng cố định về Joanne rằng “à, cô ta là con nhỏ không bị nghiện biến người khác thành daruma”. Tôi vô cùng cảm động trước sự thay đổi trong tâm lý của cô ta.

Sở thích tình dục của con người luôn thay đổi. Có lúc chỉ nhìn thấy ngực, có lúc lại mê mẩn mông. Tương tự như vậy, Joanne bây giờ đã đặt『trao đổi cơ thể』làm trung tâm sở thích của mình thay vì『biến thành daruma』.

“Cảm ơn người. Nếu là đổi tay thì tôi rất sẵn lòng.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, để mặc cánh tay trái của mình bị cắt đứt, nhưng khi dừng lại một chút, tôi chợt nhận ra có cái gì đó sai sai.

(Khoan đã. Mình bị lừa à? Nghĩ kỹ lại thì việc trao đổi cơ thể cũng khá là điên rồ đấy chứ? Chẳng phải đây là một chiêu trò lừa đảo, đầu tiên đưa ra một sở thích với cái giá cắt cổ là biến thành daruma, sau đó đưa ra một sở thích điên rồ khác nhưng dễ chấp nhận hơn là trao đổi cơ thể, khiến mình cảm thấy chịu đựng được rồi thúc đẩy cuộc đàm phán sao?)

Ra là vậy, Joanne có lẽ có khiếu kinh doanh đấy. Cách cô ta khiến người khác chấp nhận yêu cầu của mình quá giỏi.

Sau khi xác nhận cánh tay của tôi đã rơi xuống, Joanne đưa cho tôi ngậm một bên tay cầm của chiếc kéo tỉa cành. Tay cầm còn lại do cô ta nắm giữ.

“Oakley, cùng làm việc nào.”

“Rõ.”

Đôi mắt Joanne bắt đầu ngấn lệ, biểu cảm của cô trở nên mơ màng. Căn phòng đã nhuốm đầy máu.

“Nn… Oakley, vào đi?” 

“Vâng. Tôi sẽ vào từ từ.” 

“Ah… Ah… Aaah~~~… Tuyệt… vời… Từ lúc làm thí nghiệm này ta đã nghĩ rồi, cái này rất gây nghiện đấy…” 

“Ấm quá ạ.”

Bằng ma thuật chữa trị của Joanne, hai cánh tay của chúng tôi được trao đổi. Cô ta có vẻ như không chịu đựng được việc ngón tay của Polk, chứ chưa nói đến Aros, đã được cấy ghép vào cơ thể tôi. Trong lúc tôi lẩm bẩm những lời cảm thán như học sinh tiểu học để hòa theo tâm trạng của Joanne, cô ta trèo lên đùi tôi, dụi dụi má. 

Có vẻ cô ta vui lắm, cứ khoe đi khoe lại cánh tay đã đổi và vết nối. Và rồi, cùng với câu nói “Chúng ta sờ nhau đi”, cô ta nắm lấy cánh tay tôi và để nó chạm vào khuôn mặt nhỏ bé của mình.

Khi tôi dùng bàn tay đã được trao đổi để véo má Joanne, cô ta cười khúc khích, vặn vẹo cơ thể. “Nhột quá, Oakley,” Joanne nhe hàm răng trắng tinh. Cơ thể cô ta nhảy múa trên đùi tôi. Tôi chẳng cảm thấy nặng chút nào.

Trong lúc chúng tôi đang đùa giỡn, tay tôi vô tình chạm vào gáy cô ta, Joanne ưỡn thẳng lưng, rên lên một tiếng ngọt ngào, nũng nịu.

“Ah! Oakley, cố tình phải không?” 

“Đó là bất khả kháng mà.” 

“Đồ dâm dê.”

(Dâm dê chỗ nào? Con nhỏ này bị tâm thần à?)

Bây giờ chúng tôi đang chạm vào nhau bằng cánh tay của chính chủ nhân nó. Bị chạm bằng chính cánh tay của mình thì có gì mà hưng phấn chứ. 

Chẳng phải sao? Quả nhiên việc trao đổi cơ thể đúng là không ổn mà. Ngay khi tôi cười theo Joanne đang cười e thẹn, cô ta thì thầm vào tai tôi. “Sờ nữa đi”. Thôi thì, cho mượn tay một chút cũng được… Khi tôi đang cam chịu, cánh cửa trước mặt đột nhiên bị mở tung ra.

“Này, này! Từ nãy đến giờ hai người phát ra mấy âm thanh dâm đãng gì thế hả!!”

――Người vừa nói vừa bước vào phòng là Juanquilo, một cán bộ mà đã lâu tôi không gặp. Tôi nhìn cô ta với dấu chấm hỏi lơ lửng trên đầu.

“Juanquilo-sama, có chuyện gì vậy ạ?”

“…Ra là không phải làm chuyện người lớn mà là đang chơi đùa với cơ thể à…”

Nhìn thấy cánh tay của chúng tôi, có vẻ cô ta đã hiểu ra mọi chuyện, cô gái da ngăm tóc trắng cúi gằm đôi mắt vàng kim xuống, miệng lẩm bẩm điều gì đó với vẻ mặt pha trộn giữa an tâm và thất vọng. Thôi thì, không nên đào sâu vào làm gì.

“Ah, ta chưa có làm gì đâu nhé.”

Joanne đứng dậy khỏi đùi tôi, vừa nghịch tóc vừa giữ khoảng cách nhất định. Juanquilo thở dài trước bộ dạng đó và bảo chúng tôi thay đồ.

“…Mà thôi, được rồi. Hai người đừng chơi nữa, mau đưa cơ thể về trạng thái ban đầu đi. Chúng ta sẽ đi gặp kẻ đó đấy.” 

“Eh, còn chưa giải tỏa xong mà…” 

“Đã bảo là đi thì đi. Kẻ đó đang nói mấy lời kỳ lạ, nên là muốn nhờ mấy người xác minh vài điều.”

Kẻ đó rốt cuộc là ai nhỉ. Mặc kệ Joanne đang ủ rũ, tôi hỏi Juanquilo.

“Ủa, ta chưa nói với cậu à. Aros-sama đã bắt được Celestia rồi đấy.”

(…Hả?)

Ký ức chợt lóe lên, cảnh tượng rút lui khỏi Daskel hiện về. 

――Năm bóng người. Danh tính của người còn thiếu đó chính là Celestia, cán bộ của Chính thống giáo sao.

(Không, không không không. Tại sao? Mình không hiểu. Aros bắt Celestia? Đúng là không phải không thể nhưng――)

Dù thế nào, nếu không đến hiện trường thì sẽ không biết được gì cả. 

Tôi được Juanquilo dẫn đến nhà tù dưới lòng đất, nơi được cho là đang giam giữ Celestia.