Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 2 (WN) - Giác ngộ - Chap 32

Celestia bị tẩy não, và vài ngày trôi qua trong nỗi thất vọng tột cùng. 

Đúng như tôi dự đoán, Saren hay Kres đều không đến giải cứu, và Celestia, nữ chiến binh cao ngạo của Chính giáo, đã trở thành một tín đồ tà giáo sùng đạo.

Đến cả tôi cũng cảm thấy trái tim mình như sắp tan vỡ, không biết bao nhiêu lần tôi đã nghĩ rằng chết đi có khi lại thanh thản hơn. Phải chăng tôi sinh ra dưới một ngôi sao mà mọi việc mình làm đều phản tác dụng, đến mức bản thân tôi cũng phát chán sự tồn tại của chính mình.

Một mình tôi, một kẻ không có sức mạnh gì, làm sao có thể thay đổi được thế giới. Giờ đây, tôi chỉ có thể tác động đến những người xung quanh để xoay chuyển thế giới. Nhưng, chính vì chỉ toàn cố gắng xoay chuyển thế giới một cách gián tiếp mà đủ loại hỏng việc đã xảy ra. Vì cũng chẳng thể tự mình tiêu diệt lũ tà giáo, nên việc cứ phải tiếp tục cách làm này cũng khiến tinh thần tôi khổ sở.

Phải chăng tất cả đều do tôi gây ra? Cả cái chết của Alfie, và mọi thứ khác...

“Này Oakley, dạo này trông không có sức sống gì cả.” 

“...Vâng, cũng tàm tạm.”

Bên trong căn phòng mới được xây dựng dành riêng cho cán bộ cấp cao――một trong những phòng của Joanne, tôi đang hoàn toàn phó mặc cho cô ta. 

Tôi bị bắt ngồi khoanh chân trên giường, còn cô ta thì lách gọn cơ thể vào khoảng trống giữa hai đùi tôi. Bị bắt phải đỡ lấy cơ thể nhỏ nhắn và mỏng manh hơn mình một vòng, cánh tay buông thõng bị tùy ý nghịch ngợm, tôi để mặc Joanne sờ nắn lòng bàn tay mình như thể đang nhào nặn thứ gì đó.

“Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Phá hủy Daskel, biến Celestia thành con rối, Giáo đoàn Đền Aros của chúng ta đang chiếm ưu thế áp đảo... Gần đây toàn chuyện tốt lành, lên như diều gặp gió còn gì. Có chuyện gì không vui à?”

Nguồn cơn phiền não của tôi chính là đó. Metasim sụp đổ thì vẫn giống như trong lịch sử chính thức nên còn đỡ, chứ Daskel sụp đổ, Alfie tử nạn và Celestia bị tẩy não thực sự đã giáng một đòn mạnh vào tim tôi. Tình cảnh hiện giờ khiến tôi có cảm giác như đang bị thắt cổ bằng dây lụa, cả về mặt tinh thần lẫn tình thế.

Nếu cứ tiếp tục đi theo tuyến đường độc nhất của riêng mình, tôi có cảm giác nó sẽ dẫn đến một kết cục thảm khốc hơn cả route Alfie hắc hóa. Kiểu như――Chính giáo bị tiêu diệt, tôi bị dồn vào đường cùng phải tự sát vì cảm giác bất lực không làm được gì, và Thần quốc Geluid bị bóng tối bao trùm, trở thành quốc gia của tà giáo.

Nếu vậy thì đúng là một kết thúc u ám. Tôi sẽ chẳng còn mặt mũi nào nhìn Alfie đã chết.

Nếu phải kể ra một chuyện tốt lành duy nhất trong mấy ngày qua, thì có lẽ là việc công sức của tôi được công nhận và tôi sắp được cấp một phòng riêng gần khu của cán bộ cấp cao. Đã có quyết định khen thưởng vì tôi đã đóng góp to lớn trong chiến dịch đột kích Daskel. Nghe nói ngoài tôi ra, những tín đồ khác đạt được thành tích đáng kể ở các chi nhánh khác cũng được cấp phòng riêng.

Thấy tôi chỉ thở dài mà không trả lời câu hỏi, Joanne liền dụi đỉnh đầu vào cằm tôi.

“Oakley này, nghe nói những lúc tâm trạng không tốt thì nên âu yếm với người yêu đấy.” 

“Hả, vậy sao...”

Chẳng phải chúng ta đang làm rồi sao. 

Mà còn là đơn phương nữa chứ. Từ nãy đến giờ, tôi chẳng khác gì món đồ chơi của Joanne. Tôi bị ép phải ôm cô ta từ phía sau vô cùng gượng gạo, và màn âu yếm bán cưỡng bức này không hề có dấu hiệu dừng lại.

“Hay là... ngươi ghét ta?” 

“Không phải như vậy, nhưng mà.”

 “Biết ngay mà. Ta biết điều đó, nhưng...”

Joanne vòng cả hai tay tôi qua cổ cô ta, tỏ vẻ bất mãn trước thái độ không dứt khoát của tôi. Tôi cũng thấy hơi áy náy, nhưng làm ơn cho tôi xin, trong cái tình thế bế tắc này mà vẫn tươi tỉnh được mới là kẻ bất thường ấy. 

Thấy tôi vẫn giữ vẻ mặt ngây ngẩn như cũ, Joanne lầm bầm “nnn”. Như thể vừa nghĩ ra điều gì, cô ta kêu “Ah” một tiếng rồi vỗ hai tay vào nhau.

“A, ta hiểu rồi. Ngươi sợ Celestia chứ gì.” 

“Eh...” 

“Ngay cả bọn ta cũng đã rất vất vả với cô ta, nên với một người không có ma thuật trị thương như Oakley, cô ta đúng là đối tượng đáng sợ thật. Ba lần đụng độ, cả ba lần đều suýt bị giết... Bị một kẻ như thế đột nhiên bảo là đồng đội, dù có nói vậy thì ký ức quá khứ cũng khiến ngươi không thể chấp nhận được về mặt tinh thần đúng không.” 

“...Ra vậy, có lẽ trong vô thức tôi đã nghĩ thế thật.”

Cũng không gần mà cũng chẳng xa. Trở thành đồng đội với Celestia thì tôi cũng vui, nhưng tôi chỉ có thể cảm thấy vui mừng khi chúng tôi ở bên phe Chính giáo. Còn ở bên phe tà giáo mà cô ấy trở thành đồng minh thì tình hình đã quá tệ rồi, chẳng thể vui nổi. 

Cũng đúng như lời Joanne nói, tôi không biết phải đối mặt với Celestia, người đã ba lần nhắm đến mạng sống của mình, như thế nào… Thực sự là nên làm gì đây.

“Mà, kệ con đàn bà đó đi. Cậu đã có ta... một mỹ nữ tuyệt trần tên Joanne Sagamix ở bên rồi còn gì.”

(Cô ta có ý thức được mình dễ thương không vậy...)

Joanne đưa tay tôi lên cổ họng mình, dùng áp lực vô hình để truyền đạt “Hãy chạm vào đi”. Theo đúng ý cô ta, tôi dùng đầu ngón tay vuốt ve, mơn trớn vùng dưới cằm cô ta. 

Joanne rên gừ gừ trong cổ họng như một con mèo đang làm nũng, rồi nheo mắt đầy thỏa mãn nói một câu: “Ta thì muốn được bóp cổ cơ”. Tiếp đó, cô ấy nắm lấy tay tôi đang chạm vào cằm, rồi bắt tôi đặt tay lên bên cổ, nơi có mạch máu lớn đang chảy.

Đôi mắt màu ngọc bích như đang thử thách. Song đồng vẽ nên vòng xoáy như muốn hút người ta vào. Như sắp bị nuốt chửng bởi vòng xoáy điên cuồng đó, tôi bèn gạt tay cô ấy ra với giọng điệu cố gắng răn đe.

“...Tôi không có sở thích kiểu đó đâu. Tôi xin phép được từ chối ạ.” 

“Biết rồi. Thử chút thôi mà.”

Nhưng tôi thấy ánh mắt cô ấy lúc nãy trông nghiêm túc lắm mà? Hình như tôi ngày càng bị Joanne thao túng thì phải. 

Từ khá lâu rồi――có lẽ là từ sau nụ hôn liều mạng với cô ta, tôi nghĩ tính cách của cô ta đã thay đổi đôi chút so với hồi đó. Lẽ ra chỉ là một con yandere cuồng tín thích bẻ tay bẻ chân, vậy mà chẳng hiểu sao cô ta lại có thêm những sở thích và tính cách không hề có trong nguyên tác.

Chuyện này thì chắc chắn là do tôi rồi. Chính tôi là người đã hôn, đã tắm chung, đã tích cực đẩy độ hảo cảm của Joanne lên, thậm chí còn gieo rắc cho cô ta sở thích trao đổi cơ thể nữa. 

Người ta thường nói con gái dễ bị ảnh hưởng bởi sở thích của bạn trai, có lẽ là thế này đây… Không, hình như hơi khác.

Dù sao đi nữa, Joanne, một nhân vật lẽ ra chỉ tồn tại trong những dòng chữ được định sẵn, do sự can thiệp của tôi, có vẻ như chính vì sự điên cuồng đó mà cô ta đã hình thành nên một cấu trúc tinh thần và tính cách phức tạp, kỳ quái hơn người thường. 

Tuy chỉ là dự cảm, nhưng tôi thấy nếu mối quan hệ này tiến triển thêm nữa thì sẽ không ổn. Giống như đang nuôi dưỡng một quả bom nào đó bên trong cô ta vậy――một cảm giác không chắc chắn như vậy cứ luẩn quẩn trong lồng ngực tôi.

“Joanne-sama, cảm ơn người. Nhờ người mà tôi đã thấy khá hơn một chút rồi. Tôi vừa nhớ ra có việc cần làm, nên tôi xin phép――” 

“Này này, ngươi tính thỏa mãn một mình rồi chuồn à? Ta không có ý định để ngươi về sớm đâu.” 

“...Tôi hiểu rồi.”

Joanne xoay người trên tấm đệm tôi đang ngồi khoanh chân để đối mặt với tôi. Ngay khoảnh khắc tôi nói muốn về, ánh mắt cô ấy đã đổi sang màu của loài thú ăn thịt đang săn mồi. 

Vẻ mặt vừa có chút cạn lời, vừa có chút giận dữ như muốn hỏi “Ngươi định bỏ ta lại mà đi đâu”. Nhưng, ẩn sâu trong đó, tôi thoáng thấy được sự nghiêm túc không thể dò thấu của cô ta, khiến một nỗi bất an không thể lý giải ập đến.

Tôi nhìn quanh phòng, không có vật gì sắc nhọn. Cũng không có kéo tỉa cây. Một chút an tâm lướt qua. Ít nhất thì hôm nay, thằng nhỏ sẽ không phải nở hoa cúc như quái thú đâu.

(Gay rồi. Sắp đến lúc Celestia gần như đã khai ra hết thông tin được thả ra rồi, nên mình muốn đi gặp cô ấy ngay lập tức...)

Tôi phải đi gặp Celestia để xác nhận xem cô ấy đã bị tẩy não loại nào. Nếu theo như miêu tả trong nguyên tác, ký ức trước khi bị tẩy não vẫn còn, và tính cách cũng không thay đổi lớn…

――Sự thay đổi trong ấn tượng của cô ấy về tôi. Tôi không thể không kiểm tra điều này. Sự thay đổi ở điểm đó rất quan trọng. Quan trọng cho cả cách hành xử của tôi trong nội bộ tà giáo sau này nữa.

(Hiện tại, không có cách nào để giải thuật tẩy não của Aros... Dù cho đồng đội cũ có gào lên『Hãy nhớ lại chúng tôi đi』thì cũng chẳng có gì thay đổi đâu. Ngay cả trong nguyên tác, cách duy nhất để giải thuật tẩy não của Aros cũng chỉ có『phản tẩy não』...)

Trong route Alfie hắc hóa, có một đoạn Kres Walker, hạng Ba của Chính giáo, định dùng『phản tẩy não』lên nhân vật chính. Đây là một biện pháp bất đắc dĩ để đưa Alfie đã hắc hóa giống như Celestia trở lại bình thường, một kỹ thuật thô bạo can thiệp vào tín hiệu điện trong não để cưỡng ép khôi phục lại nhân cách ban đầu. 

Theo kết quả trong nguyên tác,『phản tẩy não』đã thất bại, nhưng nếu không nhờ cậy Kres, một pháp sư điều khiển sấm sét và điện, thì việc giải bỏ thuật tẩy não trên Celestia là bất khả thi.

(Một kẻ như Aros sao có thể dùng một thuật tẩy não yếu ớt đến mức chỉ cần chiến đấu với cán bộ Chính giáo là giải được chứ… Thôi thì, cứ thử điều tra xem có loại thuốc nào có thể xóa bỏ thuật tẩy não không vậy.)

“Này Oakley, vừa nãy ngươi nghĩ đến con đàn bà khác đúng không.” 

“Không, tôi chỉ nghĩ đến Joanne-sama thôi.” 

“Đúng là cái đồ dẻo miệng.”

Giọng nói cười cợt của Joanne kéo tôi về thực tại. Ở vị trí sát rạt ngay dưới tầm mắt tôi là cơ thể nhỏ bé của cô ta. 

Bên dưới chiếc cổ trắng ngần, thon thả mà lúc nãy tôi đặt tay lên, có thể thấy xương quai xanh với những đường cong tinh tế đang ẩn hiện. Vì cơ thể tôi và cô ta đang áp sát vào nhau, phần ngực áo sơ mi của cô ta chùng xuống hở hang, để lộ đôi gò bồng đảo quyến rũ qua cổ áo mở rộng, khiến mắt tôi không thể rời đi.

“...Để ý chỗ này đến vậy à? Ngày nào cũng nhìn mà, đúng là một tên thành thật.” 

“Không, không phải thế――ưm.”

Sau nụ cười quyến rũ đó, mọi thứ tối sầm. Tôi không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng có vẻ như tôi đang ở trong tư thế úp mặt vào khe ngực của Joanne.

“Làm thế này sẽ lên tinh thần đúng không? Ta thì muốn trao đổi hơn, nhưng mà chuyện đó hôm trước――à, không có gì. Chúng ta cũng nên học cả cách làm thông thường nữa nhỉ.”

Tay trái của Joanne vuốt qua vuốt lại tóc tôi, mơn trớn dịu dàng. Tay phải của cô ta đặt lên vai và lưng tôi, giữ chặt không cho tôi trốn thoát. Giọng nói thì thầm bên tai. Hơi ấm cảm nhận được. Mùi hương ngọt ngào lẫn trong mùi máu. Và, đôi gò bồng đảo trắng ngần lờ mờ trong bóng tối――tôi có thể quan sát rõ ràng cả những mao mạch như gân lá đang đập nhè nhẹ dưới làn da đó. 

Bị buộc phải trải nghiệm Joanne bằng cả năm giác quan, chín phần kinh ngạc và một phần an tâm len lỏi, lan tỏa trong não tôi.

“Tuyệt vời.” 

“Tuyệt vời à?” 

“Rất tuyệt vời, Joanne-sama.” 

“Phải không. Ta tuyệt vời lắm đấy.”

Tâm trạng chán nản của tôi đã hồi phục lại được một chút. Tôi ngẩng mặt lên, và tiếp tục để mặc cô ta xoa đầu. 

Tình yêu điên cuồng, thuần khiết một trăm phần trăm đang được rót vào. Não tôi như tan chảy. Nhưng lạ thay, tôi không cảm thấy khó chịu chút nào.

Sau một hồi âu yếm, Joanne, đã thấy thỏa mãn, mới thả tôi ra. Đúng là tinh thần tôi có lên thật, nhưng phải nói là bị ép lên thì đúng hơn. 

...Không ngờ mình lại có thể nạp lại năng lượng để khởi động lại nhờ việc âu yếm với Joanne, nếu nói điều này cho tôi của trước đây, khi chưa dính líu đến cô ta, chắc tôi sẽ sốc lắm. Đây là một dấu hiệu không tốt, cho thấy tinh thần tôi đang bị xâm chiếm.

Hơn nữa, Joanne là kẻ mà một ngày nào đó mình phải giết, nên không được phép lún quá sâu vào tình cảm. 

Phải giữ khoảng cách thích hợp để làm cô ta lơ là cảnh giác, biến cô ta thành bàn đạp để leo lên vị trí cán bộ cấp cao. Sau đó, giết lúc nào cũng được. Joanne cũng chỉ là hạng người đến thế mà thôi. Không được quên điều đó.

――Nhói.

(...?)

Chỉ là tự nhắc lại tiền đề thôi mà, tôi lại cảm thấy một cơn đau không thể lý giải được trong lồng ngực.

Vẫn không hiểu nguyên nhân của cơn đau nhói trong lồng ngực, tôi rời khỏi phòng cô ta để đi gặp Celestia.