Chương 137: Bầu không khí nơi diễn ra tiết mục bỗng thay đổi một cách lạ thường
Với sự giúp đỡ của Kogarasu, sau khi khoác lên mình bộ võ phục, tôi đứng đợi cô ấy ngoài phòng thay đồ.
Khi Fujioka bước ra ngoài, cậu ấy không quên giơ ngón tay cái lên và nở một nụ cười đầy ẩn ý. Điều này khiến sự mong đợi của tôi tăng vọt lên.
Cánh cửa phòng thay đồ của đền thờ chậm rãi mở ra, từ bên trong xuất hiện hình bóng của Kogarasu.
Áo Kosode trắng muốt phối với quần Hakama đỏ thẫm, mái tóc dài được buộc lại ở phía sau được cố định bằng giấy Washi.
Khoác thêm lớp áo Chihaya trắng tinh khôi lên vai, khí chất của Kogarasu tỏa ra lúc này khiến người ta có cảm giác như đang được diện kiến một vị nữ thần.
Lớp trang điểm của cô ấy rất nhẹ nhàng, nhưng chính sự tự nhiên đó lại góp phần tôn lên trọn vẹn sức hút của Kogarasu, khiến cái khí chất cao quý hiện rõ mồn một trước mắt.
Thề luôn, đây là cô nàng vu nữ lộng lẫy và thuần khiết nhất mà tôi từng gặp trong đời.
"Không thể tin được… Cái này đúng là đỉnh thật..."
Trong lúc tôi ngẩn ra và không thốt nên lời, Fujioka nhanh chóng lôi chiếc Iphone ra chụp lại khuôn mặt thất thần của tôi. Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến việc bảo cậu ấy đừng có mà chụp cái mặt đần ra của mình lúc này nữa.
"Ahaha, đẹp lung linh luôn nhỉ? Chị cũng choáng ngợp lắm luôn. Cơ hội được chiêm ngưỡng một mỹ nhân thế này hiếm có lắm nên chị biết ơn cậu lắm đó Tatara-kun."
Tiền bối Sango tiếp lời. Quả đúng là vậy, nhìn cô ấy lúc này ai mà chẳng muốn cầm máy lên chụp một tấm ngay luôn chứ.
Dù biết lần này mình chỉ đóng vai trò hỗ trợ do tay nghề vẫn còn non nhưng tôi vẫn khao khát muốn được quay lại bằng chính chiếc máy ảnh của bản thân.
Dù sao thì mục tiêu hàng đầu của bọn tôi vẫn là diễn trọn vẹn nghi lễ cúng thần và tiết mục kiếm đạo để gây ấn tượng tại lễ hội này.
Thêm vào đó, nếu những hình ảnh của tiền bối Sango và thước phim của Fujioka khiến trang Instagram của Nữ Kiếm Sĩ lên xu hướng thì còn gì bằng.
Sân khấu chính là một khán đài đặc biệt được dựng ngay trong sân đền. Tôi trịnh trọng nâng chiếc chuông thần bằng cả hai tay lên, chuẩn bị cho màn xuất hiện của Kogarasu.
Kogarasu khẽ gật đầu đón lấy chiếc chuông. Chẳng cần một câu nói, tôi vẫn cảm nhận được sợi dây vô hình kết nối hai đứa lại lúc này.
Tay siết chặt thanh Tachi được truyền lại qua nhiều đời, tôi lặng lẽ bước theo sau bóng lưng cô ấy. Sau đó tôi sẽ túc trực sau cánh gà, đợi thực hiện xong nghi lễ cúng thần tôi sẽ tiến ra trao lại thanh Tachi này.
Khi ánh nắng rọi vào bóng hình Kogarasu đang bước lên, bầu không khí nơi diễn ra tiết mục bỗng thay đổi một cách lạ thường.
Khán giả xung quanh đồng loạt nín thở, sự ngỡ ngàng nhanh chóng lây lan khiến khán đài bắt đầu dậy sóng. "Quả là tuyệt sắc nhân gian...", "Nàng vu nữ lộng lẫy quá...", "Tôi định về rồi đó chứ nhưng thế này phải ở lại xem nốt thôi…" Vô số tiếng xì xào lọt vào tai tôi.
Donggg...
Ngay lúc Kogarasu chậm rãi tiến về giữa sân khấu, khẽ rung chuông một nhịp. Những tạp âm xung quanh bỗng vụt tắt. Trong bầu không khí trang nghiêm đó, mọi ánh nhìn như đều như bị hút trọn vào mỗi mình Kogarasu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
