Chương 141: Tớ muốn ăn xúc xích hun khói và chuối phủ chocolate
Sau đó, chúng tôi bắt đầu hành trình càn quét các sạp đồ ăn vặt với tốc độ nhanh như vũ bão.
Hóa ra, vị trụ trì của đền vì quá ấn tượng với tiết mục của Kogarasu nên đã hào phóng tặng chúng tôi rất nhiều phiếu ưu đãi của các gian hàng.
Kogarasu thì bảo mình sắp về rồi nên không lấy, còn tiền bối Sango và Fujioka thì chỉ nhận mỗi người hai tấm cho có lệ, thành ra trong tay là một xấp phiếu dày cộm trên 15 tờ.
Để cho Marukawa thuận tiện quan sát, tôi đã cho cô ấy ngồi vắt chân trên vai mình.
"Kyochin ới, hướng 8 giờ cách đây 8 sạp có món bánh cuộn Hashimaki kìa!", tôi vội vã băng qua đám đông, vừa đi vừa phải để ý bản thân nhằm tránh đụng trúng người khác.
Khi món vừa ra, Marukawa nhanh tay chìa phiếu ra trả tiền. Sau khi cho tôi nếm thử một miếng, cô ấy bắt đầu đánh chén một cách đầy ngon lành ngay trên đầu tôi.
Sở dĩ tôi chỉ nếm thử một miếng thôi là vì đống bento hồi trưa vẫn còn chưa tiêu hết.
Rảo bước qua các gian hàng đồ ăn vặt, lòng thầm nghĩ rằng nếu mình có một cô em gái thì chắc cảm giác cũng giống thế này đấy nhỉ. Hết takoyaki lại đến taiyaki, tôi cứ răm rắp nghe theo chỉ thị của Marukawa mà đi hết gian này đến gian khác.
Đến khi số phiếu trong tay vơi dần đi thì cũng là lúc sắp tới giờ hẹn tiệc trà với Iwashimizu.
"Maru này, còn đúng 2 phiếu thôi đấy, cậu muốn ăn nốt món gì thế?"
"Thế cho Maru ăn xúc xích hun khói và chuối phủ chocolate nhé!"
Chà… chẳng biết vô tình hay cố ý mà cô ấy lại chọn ngay hai món ăn dễ liên tưởng tới hình ảnh nhạy cảm và khiêu gợi nữa
Không... chắc tại đầu óc tôi có vấn đề rồi. Làm sao mà tôi lại có những suy nghĩ lệch lạc bẩn thỉu như vậy với một cô nàng dễ thương bé nhỏ như Marukawa cơ chứ.
Thật may là hai gian hàng đồ ăn đó ở ngay cạnh nhau nên tôi đổi phiếu lấy luôn cả hai.
Nghĩ cũng đã đến lúc nên cho cô ấy xuống, ngay khi tôi vừa ngỏ lời thì Marukawa đã nhảy một phát ra sau lưng rồi tiếp đất một cách nhẹ nhàng.
Sau đó, cậu ấy cứ thế một tay mút chuối phủ chocolate, tay kia thì ngậm cây xúc xích nướng.
Vâng, thế này thì trách sao đầu óc tôi không đen tối cho được. Thế là đành phải hồi tưởng lại nghi lễ cúng thần của Kogarasu nhằm thanh lọc tâm trí. Cũng may nhờ vị vu nữ với tâm hồn thuần khiết cùng cái màn hình LCD hoàn toàn không chút gợi dục kia mà tôi mới không nảy sinh bất kì phản ứng với Marukawa, một hành vi đi ngược lại đạo đức con người. May nhờ có cậu, Kogarasu.
Trong khi tôi còn đang thầm cảm ơn Kogarasu trong thâm tâm thì Marukawa đã xử lý sạch đống đồ ăn. Cậu ta vừa xoa cái bụng căng lên vì no vừa cười trông có vẻ hạnh phúc lắm.
"Maru chưa bao giờ tham gia lễ hội nào mà vui đến thế này cả. Cảm ơn Kyochin nhiều nhé!"
Thôi thì vui là được. Tôi cũng có một trải nghiệm khá mới mẻ khi được đóng vai anh trai cùng cô em gái của mình vậy.
Này này!
Marukawa ra hiệu cho tôi lại gần. Cô ấy kề hai bàn tay lại sát miệng như đang muốn nói điều gì đó.
Chắc là bảo mình ghé tai vào mà nghe nhỉ? Tôi liền đưa tai phải lại gần miệng Marukawa.
Chụt
Ngay khoảnh khắc tôi vừa ghé tai lại gần, một nụ hôn bất chợt chạm vào má tôi.
Tôi vô thức đưa tay áp lên má, lùi lại một chút rồi nhìn Marukawa. Mặt cô ấy hiện tại đã đỏ bừng lên nhưng vẫn nở một nụ cười đầy hạnh phúc.
"Maru yêu Kyochin nhất trên đời."
Marukawa chỉ nói có bấy nhiêu rồi chạy đi. Bóng dáng đầy nhỏ nhắn của Marukawa nhanh chóng hòa mình vào dòng người đông đúc, bỏ lại mình tôi đứng ngây ra đó với khuôn mặt đỏ bừng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Takoyaki là bánh bạch tuột. Taiyaki bánh nướng hình cá, thường là nhân đậu đỏ những cũng có lúc là nhân mặn.