Chương 140: Để mà nói đến thể thao thì Marukawa đúng là có tài năng thiên bẩm
Kết thúc bữa trưa, cả nhóm cùng nhau bắt tay vào dọn dẹp các món đồ dùng cho buổi biểu diễn ban nãy. Kogarasu ghé vào đền để lấy lại thanh Tachi của mình rồi chúng tôi chuyển dần tất cả ra xe riêng.
Bọn tôi cũng mang theo cả những cuộn rơm đã bị chém đứt cùng thanh kiếm gỗ về. Nhìn vào vết cắt phẳng lì, sắc lẹm trên thanh kiếm gỗ, tôi không khỏi rùng mình trước uy lực của nhát chém đó.
Công việc xếp đồ hoàn tất cũng là lúc nhóm quyết định giải tán. Thầm nghĩ rằng chỉ với mỗi bento thôi thì vẫn chưa trả đủ ân tình, có lẽ tôi cần chuẩn bị một món quà khác trang trọng hơn vào lần tới.
Trong khi Kogarasu về thẳng võ đường thì tiền bối Sango và Fujioka bảo là muốn ở lại chụp thêm vài tấm ảnh hoa anh đào nữa rồi mới về.
Hành lý của tôi vẫn được gửi tại đền, nên tôi chỉ vội nhét ví và điện thoại vào túi quần rồi đi tìm Marukawa.
Tôi đứng chờ tại cổng đền thờ, nơi tôi có buổi hẹn ban sáng. Khoảng 3 giờ 5 phút thì một chất giọng đầy năng lượng vang lên: "Kyo-chin!", rồi một bóng người nhảy vọt lên ôm chầm lấy lưng tôi.
Vì dáng người nhỏ nhắn nên cô ấy chẳng nặng chút nào. Do đã quen với trò đùa nghịch này, tôi xoay người nhằm hất cô ấy xuống, nhưng chẳng hiểu sao Marukawa lại càng siết chặt hơn. Sau một hồi giằng co, cuối cùng cô cũng chịu buông tay.
Tuy thấp bé nhỏ con thế thôi nhưng khi bị Marukawa bám chặt sau lưng, tôi cảm nhận được một sự hiện diện rõ ràng là 'màu mỡ' hơn hẳn so với Kogarasu. Thôi thì vì danh dự của Kogarasu, tôi xin phép không nói rõ cái 'màu mỡ' đó cụ thể là cái gì.
Marukawa đứng trước mặt tôi với mái tóc cột đuôi ngựa và nụ cười rạng rỡ. Cô ấy diện quần dài phối cùng áo khoác thể thao, một phong cách khá năng động và chẳng có nét nữ tính nào.
"Lễ hội bắt đầu rồi! Đến giờ quét sạch mọi thứ rồi!"
Marukawa có vẻ đã hào hứng lắm rồi. Marukawa bảo cũng đã xem nghi lễ cúng thần và tiết mục kiếm đạo khi nãy: "Hiyoyon đỉnh thật đấy nhỉ~". Khi tôi vừa định gật đầu đồng tình thì cậu ấy đã ngay lập tức mô phỏng lại điệu múa của Kogarasu ngay tại khoảng sân trống bên cổng đền thờ.
Điều đáng ngạc nhiên là điệu múa đó lại có độ đồng nhất đến lạ thường, hoàn hảo đến mức khiến tôi thấy hơi hối hận vì trước giờ toàn coi cậu ấy là một nàng ngốc. Sự trang nghiêm tỏa ra làm tôi cứ ngỡ mình đang thấy một phiên bản thu nhỏ của Kogarasu vậy.
Nhớ rằng hồi trước Lớp Trưởng và Fujioka đã từng nói rằng Marukawa có năng khiếu bẩm sinh về thể thao. Chỉ cần nhìn cách cô ấy bám chặt lấy lưng tôi rồi tự mình tiếp đất trong tư thế chuẩn xác là đủ hiểu thể chất của cô đáng nể đến nhường nào.
Nghe đâu Marukawa không tham gia bất kì Câu lạc bộ nào nhưng lại thường xuyên được các đội săn đón tuyệt về làm dự bị mỗi kỳ thi đấu. Đúng kiểu 'lá bài tẩy' mà ta thường thấy trong truyện tranh, dù cô ấy chắc chẳng mặn mà gì với mấy cái như danh hiệu cá nhân.
"Marukawa, sao cậu không thử xin vào một Câu lạc bộ nào vậy?"
Tôi buột miệng hỏi. Trước giờ chỉ nghe người khác kể chứ tôi chưa từng tận mắt thấy năng lực đầy ấn tượng của cô.
"Ừm... Maru không thích mấy thứ quy tắc gò bó mỗi ngày đâu. Thế nên chỉ khi nào gặp được người hiểu mình và muốn dành thời gian cùng nhau thì Maru mới thấy vui mà thôi."
Một thiên tài không chịu khuất phục trước các quy củ như thế có lẽ không hợp với môi trường Câu lạc bộ thông thường. Với những Câu lạc bộ còn yếu thì cô ấy là cứu tinh, nhưng với những thành viên tập luyện nghiêm túc thì sự tồn tại của cô ấy chắc hẳn cũng gây ra không ít khó chịu.
Dù vậy, tôi vẫn muốn dành chút thời gian ít ỏi hôm nay để đem lại niềm vui thật sự cho Marukawa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
