Chương 142: Bà nội tớ đang đợi ở đằng kia kìa
Dù vừa bị Marukawa hôn trộm lên má, tôi vẫn kịp định thần để đến buổi tiệc trà đúng 16 giờ như đã hẹn.
Tiệc trà được tổ chức ngay dưới tán cây anh đào ở rìa bờ sông.
Những hàng ghế được xếp ngay ngắn, bên trên là những bộ ấm trà bằng gang được phủ lên những tấm vải đỏ rực.
Ngay khi vừa bước vào quầy lễ tân, một cô nàng diện bộ Kimono màu hoa anh đào trông cực kỳ thanh nhã đã chủ động lên tiếng.
"Kyousuke-san, tớ đợi cậu mãi."
Đó chính là Iwashimizu. Dẫu biết rằng cậu ấy là một nàng tiểu thư nhưng dáng vẻ trong bộ Kimono thêu gia huy gia tộc với mái tóc được búi cao trông hoàn toàn khác hẳn với hình tượng cô nàng Lớp Trưởng hằng ngày. Điều đó khiến tôi lúng túng vô cùng.
"Ơ kìa? Sao mặt Kyousuke-san lại đỏ lên thế nhỉ... Đừng bảo là cậu bị tớ hớp hồn rồi đấy nhé?"
Một vẻ mặt vừa rạng rỡ, có chút tinh nghịch nhưng vẫn giữ được nét quý phái. Chẳng hiểu sao, cảm giác tim đập liên hồi lúc này lại khác hẳn với cái cảm giác hồi nãy.
"Trời ạ, nhìn cậu kìa? Má dính đầy chocolate rồi này. Ăn uống kiểu gì mà để bẩn thế không biết? Lại gần đây để tớ lau cho nào."
Tôi hơi khom người theo lời cậu ấy, rồi cảm nhận tờ giấy nhẹ nhàng lướt trên má mình. Đến lúc cậu ấy nói xong rồi tôi mới hoàn hồn lại, nhưng nhịp tim thì vẫn chẳng chịu bình ổn chút nào.
Cái cô nàng Marukawa này thật là, dám dùng cái miệng dính đầy chocolate để hôn người ta, lại còn để lại hẳn cả một 'dấu tích' nữa cơ chứ! May mà vì chuyện này nằm ngoài logic của người bình thường nên Lớp Trưởng mới không nhận ra, chứ nếu lỡ bị phát hiện thì chỉ còn nước nhảy xuống sông Hoàng Hà may ra mới rửa sạch tội mất.
Mà thôi, tôi vẫn còn độc thân nên có gì phải ngại đâu... Chẳng làm gì trái với lương tâm cả... Ấy thế mà cứ có cảm giác như kiểu vừa làm chuyện có lỗi với Hina, với cả Lớp Trưởng nữa chứ.
"Vậy thì, bà nội tớ đang đợi ở đằng kia kìa. Để tớ dẫn đường cho nhé, đi lối này này."
"Cảm ơn cậu nhé. Mà tớ thì mù tịt mấy cái lễ nghi trà đạo này cả nên sợ làm cậu mất mặt quá, liệu có ổn không?"
"Cậu khéo lo quá, hôm nay là tiệc trà ngoài trời nên lễ nghi các thứ thoải mái lắm. Sau này nếu có dịp dự tiệc trà truyền thống thì đích thân tớ sẽ chỉ cho cậu từng li từng tí. Còn giờ thì cứ thư giãn mà thưởng trà thôi, bà nội tớ cũng muốn vậy mà."
Nghe xong cũng yên tâm hẳn. Nhưng tôi chợt nhận ra mình đã quá ngây thơ khi tưởng rằng buổi tiệc này chỉ có hai đứa.
Nơi tôi được dẫn vào là chỗ ngồi của Kotono-sama, đương kim gia chủ của gia tộc Saionji.
Vừa thấy tôi, bà liền nở một nụ cười đầy ẩn ý như muốn nói "Ta chờ cháu cũng đã lâu rồi"
"Nào, cứ thoải mái mà ngồi đi. Cháu cứ thong thả mà tận hưởng tách trà do chính tay Shizuku pha nhé."
A phải rồi… sao mình lại ngây thơ đến mức quên mất sự hiện diện của bà ấy chứ. Nếu vậy thì, chuyện này chắc chắn không đơn giản chỉ là nhâm nhi trà suông thôi đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
