Chương 143: Cháu gái ta trông nuột phết đấy chứ? Cậu có nghĩ như ta không?
"Hương vị quả là tuyệt hảo."
Bằng một cách nào đó, tôi cũng giải quyết xong trà và bánh để kết thúc buổi tiệc trà đầy áp lực này.
Cái nhìn mang theo sự quan tâm của Lớp Trưởng dành cho tôi cho thấy những quy tắc lễ nghi mà tôi hành sự nãy giờ là một mớ hỗn độn rồi.
"Mà này, cô bé tên Kogarasu Hiyori gì đó ban nãy biểu diễn cũng ra dáng lắm đấy chứ. Trình độ kiếm thuật xem ra cũng không tồi."
"Nghe bảo võ đường đó đang cần vốn nhỉ? Có cần ta đứng ra lo liệu cho không?"
Kotono-sama thản nhiên hỏi bằng một giọng điệu hết sức nhẹ nhàng. Nếu đây đơn thuần chỉ là lời đề nghị của một nhà hảo tâm thì tôi mừng còn không hết, nhưng riêng với người phụ nữ này thì chắc chắn đằng sau có gì đó mờ ám.
"Mọi chuyện vẫn đang được kiểm soát ạ, hiện giờ võ đường đang trong giai đoạn tái thiết nên mong bà hãy quan sát trước một thời gian. Cháu vô cùng cảm kích vì sự hỗ trợ của bà cho bọn cháu trong lễ hội lần này ạ."
Nói đoạn, tôi cúi đầu thật sâu. Nếu chỉ cần tôi hạ mình khiến mọi chuyện trở nên suôn sẻ thì bảo tôi cúi đầu bao nhiêu lần tôi cũng làm.
"Tạm thời gạt chuyện đó sang một bên đi, Tatara Kyousuke này, ta nghe bảo cậu đang mắc phải hội chứng cương cứng kéo dài à?"
"Khụ… khụ… khặc... ặc!"
Tôi không kìm được mà ho sặc sụa. May mà không có gì trong họng chứ nếu không tôi đã phun ra hết một tràng rồi.
Liếc nhanh qua Lớp Trưởng, thấy vẻ mặt đầy ngơ ngác là tôi biết ngay cậu ấy chưa hề nghe nói gì về chuyện này. Bà già xấu tính này, bà cố tình đợi tôi có mặt ở đây mới tiết lộ cho Lớp Trưởng biết phải không?
Cố nuốt ngược những lời chửi thề sắp tuôn trào vào trong, tôi khẽ đáp:
"Vâng, đúng là các bác sĩ đã kết luận như vậy. Nhưng không biết bà nghe tin này từ đâu ạ?"
Những người biết chuyện này chỉ có Hina và Sachie-san, Chisato-sensei, Minamo-san và phía bệnh viện mà thôi... Họ đều là những người trong nghề và có nghĩa vụ bảo mật thông tin tuyệt đối hoặc là những người tôi hết mực tin tưởng. Thế quái nào bà ta lại biết được nhỉ?
"Có gì ngạc nhiên đâu. Ta là người rót vốn đầu tư cho cái bệnh viện đó, kiêm luôn Chủ tịch hội đồng quản trị mà. Mấy cái điều khoản bảo mật thông tin cá nhân gì gì đó với ta chẳng có chút nghĩa lý nào cả"
Uầy kinh thật đấy... Phanh phui bí mật đời tư của bệnh nhân mà không chớp mắt tí nào luôn... Quả nhiên vì tương lai của cháu gái mình khiến bà ta chẳng từ thủ đoạn nào cả.
"Căn bệnh đó có gây cản trở gì không? Mà này, cháu gái ta trông nuột phết đấy chứ? Cậu có nghĩ như ta không?"
Bà nghĩ gì khi đem chuyện đó ra nói thế hả? Lớp Trưởng xấu hổ đến mức đỏ bừng cả tai luôn rồi kìa!
"Kyo… Kyousuke-san, hóa ra cậu đang phải chịu đựng căn bệnh như vậy sao. Chỉ cần nằm trong khả năng của mình, bất cứ điều gì tớ cũng sẵn lòng giúp cậu"
Lớp Trưởng với khuôn mặt đỏ bừng đang thốt ra những lời hệt như Hina ngày trước lúc thú nhận bệnh tình với cô ấy.
Hay cho bà già xấu tính này, tôi sẽ liệt bà vào danh sách những người cần phải dè chừng nhất cùng với Sachie-san! Chống mắt lên mà xem đi nhé!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
