Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10994

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Phần I Hồi 9: Lễ hội Hoa Anh Đào bận rộn không kịp thở!? Phải sống sao với cái lịch trình kín mít từng giờ thế này đây ta? - Chương 138: Đó là lý do hôm nay tôi sẽ không cho phép mình rời mắt dù chỉ một giây

Chương 138: Đó là lý do hôm nay tôi sẽ không cho phép mình rời mắt dù chỉ một giây

Suốt mười lăm phút ấy, tôi thậm chí còn chẳng cảm nhận được hơi thở và cả sự tồn tại của chính mình.

Ý thức về việc mình là người hỗ trợ cũng hoàn toàn tan biến, tâm trí tôi lúc này chỉ còn biết dõi theo từng cử chỉ, từng động tác của Kogarasu.

Mọi giác quan trong cơ thể đều như đình trệ, chỉ còn cặp mắt này hoạt động hết công suất nhằm dõi theo từng hình ảnh của cô ấy.

Dongggg…

Ngay khi dư âm cuối cùng của tiếng chuông vừa dứt, không gian bùng nổ trong tiếng reo hò làm chấn động cả sân khấu.

Tiếng vỗ tay rền vang không ngớt, mọi người cứ ra sức mà vỗ như thể không biết đau là gì vậy.

Dẫu biết chỉ là một nghi lễ cúng thần mà khán giả lại hoang nghênh nhiệt liệt thế này thì có hơi kỳ, nhưng Kogarasu vẫn điềm nhiên đứng đó bất chấp mọi thứ, cô ấy lặng lẽ điều tiết lại nhịp thở.

Nhanh như chớp, tôi đặt tám cuộn rơm vào bốn góc của sân khấu để chuẩn bị cho tiết mục tiếp theo.

Tôi bước từng bước tới trước mặt cô ấy rồi quỳ xuống, trịnh trọng dâng lên thanh Tachi gia truyền đặc trưng của nhà Kogarasu.

Giữ nguyên dáng vẻ một vu nữ, Kogarasu mượt mà rút thanh Tachi khỏi bao kiếm, lưỡi kiếm phản chiếu ánh nắng rực rỡ.

Đám đông đang phấn khích bỗng nhỏ tiếng dần khi tôi sắp xếp mấy cuộn rơm, để rồi khi lưỡi kiếm lộ diện thì toàn bộ không gian như chìm vào tĩnh lặng.

Tưởng rằng chắc sẽ không ai thèm đoái hoài đến mình lúc này đâu nhưng tôi chợt cảm nhận thấy có một ánh mắt từ đầu đó đang dõi theo mình.

Ngoảnh lại phía khán đài xa xa, tôi thấy Hina đang nắm chặt hai tay trước ngực như thể đang cầu nguyện, ánh mắt của cô như thể chỉ hướng về tôi trong đám đông. Khi mắt bọn tôi chạm nhau, cô ấy khẽ gật đầu nhằm khích lệ tinh thần.

Kể từ khoảnh khắc đó, những gì Kogarasu phô diễn ra đã không còn đơn thuần là một nghi lễ cúng thần nữa rồi. Dù chỉ diễn ra trong 5 phút ngắn ngủi, nhưng như thể đã làm chủ toàn bộ sàn diễn, cô ấy dùng thanh Tachi chém bay các cuộn rơm một cách đầy sắc bén và dứt khoát.

Mãn nhãn nhất là khi cô ấy chém đứt hai cuộn rơm cùng lúc chỉ với một nhát kiếm, cái kỹ thuật đó nhanh tới mức mắt thường khó mà theo kịp.

Kogarasu dừng chuyển động và tiến vào thế thủ, cuối cùng cũng đến lúc tôi bước ra thực hiện phần của mình rồi.

Tôi cầm thanh kiếm gỗ đứng đối diện với Kogarasu cũng trong thế thủ. Cảm giác lúc này giống y hệt như lần đầu tôi cầm thanh kiếm tre lúc ở võ đường nhà cô vậy.

Tôi đặt trọn niềm tin vào Kogarasu và siết chặt kiếm. Lần thất bại trước là do tôi sơ suất chớp mắt, và cô ấy đã không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.

Đó là lý do hôm nay tôi sẽ không cho phép mình rời mắt dù chỉ một giây. Tôi sẽ dõi theo chuyển động của cô ấy.

Chỉ trong một nhịp thở, thanh kiếm gỗ trên tay tôi đã bị chém đôi còn mũi kiếm của Kogarasu đã nhắm thẳng vào yết hầu tôi từ lúc nào.

Kỹ thuật của cô ấy tinh diệu đến mức khiến người xem quên rằng đây là một tiết mục biểu diễn có phần mạo hiểm, cả sân khấu vỡ òa trong những tiếng tán thưởng đầy kịch liệt.

Một tiếng thở dài nhằm trút bỏ áp lực đến từ cả hai bọn tôi.

Đem đồ thật ra để biểu diễn thế này đúng là có hơi quá, tôi cũng thấy lạ là sao chuyện này lại qua được khâu kiểm duyệt nữa. Biến tiết mục kiếm đạo này trở thành một phần của nghi lễ cúng thần đúng là một chuyện không tưởng. Nhưng điều làm tôi e ngại một phần chính là tiếng nói của Kotono-sama.

Cứ như vậy, nghi lễ cúng thần và tiết mục kiếm đạo của Kogarasu đã chính thức khép lại một cách tốt đẹp

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!