Chương 138: Đó là lý do hôm nay tôi sẽ không cho phép mình rời mắt dù chỉ một giây
Suốt mười lăm phút ấy, tôi thậm chí còn chẳng cảm nhận được hơi thở và cả sự tồn tại của chính mình.
Ý thức về việc mình là người hỗ trợ cũng hoàn toàn tan biến, tâm trí tôi lúc này chỉ còn biết dõi theo từng cử chỉ, từng động tác của Kogarasu.
Mọi giác quan trong cơ thể đều như đình trệ, chỉ còn cặp mắt này hoạt động hết công suất nhằm dõi theo từng hình ảnh của cô ấy.
Dongggg…
Ngay khi dư âm cuối cùng của tiếng chuông vừa dứt, không gian bùng nổ trong tiếng reo hò làm chấn động cả sân khấu.
Tiếng vỗ tay rền vang không ngớt, mọi người cứ ra sức mà vỗ như thể không biết đau là gì vậy.
Dẫu biết chỉ là một nghi lễ cúng thần mà khán giả lại hoang nghênh nhiệt liệt thế này thì có hơi kỳ, nhưng Kogarasu vẫn điềm nhiên đứng đó bất chấp mọi thứ, cô ấy lặng lẽ điều tiết lại nhịp thở.
Nhanh như chớp, tôi đặt tám cuộn rơm vào bốn góc của sân khấu để chuẩn bị cho tiết mục tiếp theo.
Tôi bước từng bước tới trước mặt cô ấy rồi quỳ xuống, trịnh trọng dâng lên thanh Tachi gia truyền đặc trưng của nhà Kogarasu.
Giữ nguyên dáng vẻ một vu nữ, Kogarasu mượt mà rút thanh Tachi khỏi bao kiếm, lưỡi kiếm phản chiếu ánh nắng rực rỡ.
Đám đông đang phấn khích bỗng nhỏ tiếng dần khi tôi sắp xếp mấy cuộn rơm, để rồi khi lưỡi kiếm lộ diện thì toàn bộ không gian như chìm vào tĩnh lặng.
Tưởng rằng chắc sẽ không ai thèm đoái hoài đến mình lúc này đâu nhưng tôi chợt cảm nhận thấy có một ánh mắt từ đầu đó đang dõi theo mình.
Ngoảnh lại phía khán đài xa xa, tôi thấy Hina đang nắm chặt hai tay trước ngực như thể đang cầu nguyện, ánh mắt của cô như thể chỉ hướng về tôi trong đám đông. Khi mắt bọn tôi chạm nhau, cô ấy khẽ gật đầu nhằm khích lệ tinh thần.
Kể từ khoảnh khắc đó, những gì Kogarasu phô diễn ra đã không còn đơn thuần là một nghi lễ cúng thần nữa rồi. Dù chỉ diễn ra trong 5 phút ngắn ngủi, nhưng như thể đã làm chủ toàn bộ sàn diễn, cô ấy dùng thanh Tachi chém bay các cuộn rơm một cách đầy sắc bén và dứt khoát.
Mãn nhãn nhất là khi cô ấy chém đứt hai cuộn rơm cùng lúc chỉ với một nhát kiếm, cái kỹ thuật đó nhanh tới mức mắt thường khó mà theo kịp.
Kogarasu dừng chuyển động và tiến vào thế thủ, cuối cùng cũng đến lúc tôi bước ra thực hiện phần của mình rồi.
Tôi cầm thanh kiếm gỗ đứng đối diện với Kogarasu cũng trong thế thủ. Cảm giác lúc này giống y hệt như lần đầu tôi cầm thanh kiếm tre lúc ở võ đường nhà cô vậy.
Tôi đặt trọn niềm tin vào Kogarasu và siết chặt kiếm. Lần thất bại trước là do tôi sơ suất chớp mắt, và cô ấy đã không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.
Đó là lý do hôm nay tôi sẽ không cho phép mình rời mắt dù chỉ một giây. Tôi sẽ dõi theo chuyển động của cô ấy.
Chỉ trong một nhịp thở, thanh kiếm gỗ trên tay tôi đã bị chém đôi còn mũi kiếm của Kogarasu đã nhắm thẳng vào yết hầu tôi từ lúc nào.
Kỹ thuật của cô ấy tinh diệu đến mức khiến người xem quên rằng đây là một tiết mục biểu diễn có phần mạo hiểm, cả sân khấu vỡ òa trong những tiếng tán thưởng đầy kịch liệt.
Một tiếng thở dài nhằm trút bỏ áp lực đến từ cả hai bọn tôi.
Đem đồ thật ra để biểu diễn thế này đúng là có hơi quá, tôi cũng thấy lạ là sao chuyện này lại qua được khâu kiểm duyệt nữa. Biến tiết mục kiếm đạo này trở thành một phần của nghi lễ cúng thần đúng là một chuyện không tưởng. Nhưng điều làm tôi e ngại một phần chính là tiếng nói của Kotono-sama.
Cứ như vậy, nghi lễ cúng thần và tiết mục kiếm đạo của Kogarasu đã chính thức khép lại một cách tốt đẹp
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
