Chương 144: Kyou-chan à, giờ cô đang lái xe qua đón con đây
Bằng cách nào đó mà tôi đã vượt qua được tình thế đó nhờ câu nói: "Cháu đã có bạn gái giúp cháu giải quyết rồi, nên không vấn đề gì đâu ạ"
Bạn gái tôi là tay phải, xét về lý thì cũng không sai mấy.
Nhìn khuôn mặt bàng hoàng của Lớp Trưởng khi nghe tôi đã có bạn gái làm tôi thấy hơi áy náy, nhưng chẳng lẽ lại nói huỵch toẹt ra bạn gái mình lại chính là tay phải à.
Cảm thấy có lỗi với Lớp Trưởng, dẫu rằng tôi vẫn còn nợ cô ấy rất nhiều nhưng đã lỡ đâm lao rồi thì phải theo lao thôi.
Tôi định bụng sau này sẽ đính chính lại cho Lớp Trưởng biết cái sự thật đau lòng rằng tôi không hề có bạn gái, nhưng nếu tôi thử để mặc cho sự hiểu lầm này tiếp diễn thì sao nhỉ?
À không ổn đâu. Lớp Trưởng mà kể cho Hina nghe thì mọi chuyện sẽ rối tung lên mất. Hina thừa biết tôi chẳng có cô bạn gái nào và vẫn đang dùng ảnh cô ấy để tự sướng nên lỡ may cô ấy suy diễn lung tung thì hậu quả khó lường lắm đấy.
Thôi cứ phải giải thích rõ ràng cho Lớp Trưởng sau vậy. Mà ngẫm lại, với tính cách tận tâm của mình thì rất có thể Lớp Trưởng sẽ nhiệt tình giúp tôi 'giải quyết' nhu cầu mất.
Dù sao sau này vẫn còn phải nhờ vả Kotono-sama nhiều, tôi chẳng muốn gây ấn tượng xấu cho lắm. Hơn nữa vì lợi ích của Lớp Trưởng, tôi muốn giữ mối quan hệ với bà ấy sao cho thật tốt.
"Cháu xin phép. Cảm ơn vì đã mời cháu đến buổi tiệc trà này ạ. Shizuku này, trà cậu pha ngon lắm. Hôm nào đó khi chỉ có hai đứa, cậu hãy chỉ thêm cho tớ về mấy lễ nghi trà đạo nhé."
Sau khi nói lời chào hỏi xong, tôi vội rời đi. Đã nán lại đây khá lâu rồi, giờ tôi phải đi chuẩn bị cho buổi ngắm hoa tối nay nữa.
Sau khi rời khỏi buổi tiệc trà, tôi rút điện thoại ra gọi cho Sachie-san.
Reng reng reng... Cạch.
"Alo, Kyou-chan đó hả?"
Kể từ cái ngày tôi thú nhận về chứng cương cứng kéo dài của mình ở nhà cô ấy, Sachie-san vẫn cứ gọi tôi là Kyou-chan... Cách gọi này gợi nhớ về Hina của thế giới ban đầu, khiến lòng ngực tôi lại một lần nữa nhói lên.
Có lẽ đó là cảm giác hoài niệm, nó gợi lại hình ảnh Hina vào những ngày tháng tươi đẹp nhất ở thế giới cũ. Không biết là vô tình hay cố ý, nhưng cách phát âm "Kyou-chan" của Sachie-san ngọng y chang Hina lúc còn nhỏ, có vẻ là cô đang cố thăm dò phản ứng của tôi để 'điều chỉnh' lại giọng đây.
"Con xin lỗi, Sachie-san ơi. Hiện giờ con vẫn đang ở phía bờ sông, việc chuyển đồ giờ phải bắt đầu từ đâu ạ?"
"Ừm, bố Hina sẽ đến ga bằng tàu lúc 18 giờ. Cô bảo Hina-chan ra đón rồi dẫn chú ấy đến chỗ ngắm hoa rồi. Còn Kyou-chan, giờ cô sẽ lái xe đến đón cháu luôn đây, giúp cô mang vài món đồ không thành vấn đề chứ. Cảm ơn con nhiều lắm nhé."
"Việc giữ chỗ thì sao ạ?"
"Cô lo liệu hết rồi nên cứ yên tâm đi. Sắp đến rồi đây, con ra lề đường để cô đón cho tiện nhé. A, cô thấy con rồi... Đâyyyy~!"
Cúp máy cái rụp luôn. Mà không biết cổ có xài tài nghe hay loa ngoài không hay lại vừa cầm điện thoại vừa lái nữa?
Còn chưa kịp định thần thì xe của Sachie-san đã dừng ngay trước mắt rồi. Thế là tôi mở cửa lái phụ rồi leo lên xe. Dường như đã dự tính trước trời về đêm sẽ lạnh nên Sachie-san mặc thêm chiếc áo khoác màu be, cô nháy mắt một cách đầy tinh quái với tôi từ ghế lái.
"Đêm nay phải chơi hết mình nhé, Kyou-chan."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
