Tình Yêu Không Thể Chia Đều Cho Cặp Song Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 1 - Epilogue

Epilogue

(Shirasaki Jun)

Tôi đã định chấm dứt quan hệ với Naori. Nhưng chuyện đó không cần thiết nữa, và cũng không dẫn đến kết cục làm Naori đau khổ. Nên có thể nói là mọi chuyện đã êm đẹp. Trở về đúng trạng thái mà tôi mong muốn. Thế mà tại sao lại thế này──ra là vậy. Là thế sao.

Mối tình đầu của tôi đã được bơm đủ oxy. Nó chưa hề tàn lụi thành tro bụi.

Tình cảm dành cho Rumi.

Tình cảm dành cho Naori.

Kết quả là, không còn sự chênh lệch nào giữa hai bên nữa. Không còn quân cờ nào để đi. Bế tắc (Stalemate).

Tôi tự thấy mình nhu nhược đến mức phát tởm. Chán ghét bản thân. Hùng hổ định chia tay Naori để sắp xếp lại tình cảm, nhưng rốt cuộc tôi định sắp xếp cái gì chứ? Chẳng qua chỉ là những lời lẽ êm tai, thuận tiện để lấp liếm mà thôi.

Rốt cuộc, trong thâm tâm, tôi vẫn luôn hướng về Rumi. Vì vậy, tôi đang hoang mang trước thứ tình cảm đã trở nên cân bằng này, thứ tình cảm không cho phép tôi quan sát thấy sự ưu việt của bên nào hơn bên nào.

Chủ nhật, một ngày sau khi Naori tuyên bố "Tớ không có ý định hẹn hò với Jun-kun", tôi bảo với Giáo sư là có chuyện muốn tham khảo ý kiến, ông ấy đồng ý ngay tắp lự mà chẳng hỏi lý do. Tôi đã xả hết ruột gan tại một quán đồ ăn nhanh. Không làm thế thì đầu óc, tình cảm của tôi không thể nào thông suốt được.

Sau khi nghe tôi kể một hồi, Giáo sư phán một câu xanh rờn: "Sao lúc đó mày không 'chịch' luôn đi! Mày điên à? Làm con gái người ta mất mặt thế là hèn lắm đấy. Mày bị liệt dương hả?"

"Nói mất mặt là sao, trong tình huống đó làm sao mà làm được chứ. Tôi đang định chấm dứt quan hệ với Naori mà."

"Chính vì thế, tranh thủ làm nháy cuối cùng để tạo kỷ niệm mới là tư duy lành mạnh chứ?"

Thiệt tình, cái tên này. Biết ngay là sẽ nói thế mà.

Tạo kỷ niệm cuối cùng, hả. Cái bầu không khí ám muội với Rumi lúc đó, chính xác cũng là kiểu này. Tuy nhiên lúc đó tôi không hề mảy may nghĩ rằng ngày hôm sau sẽ bị đá. Mới hẹn hò được một năm, tôi chỉ hiểu ý đồ của Rumi ở mức độ 'chắc là chuyện đó rồi'.

Thực tế thì, là một thằng học sinh cấp hai khỏe mạnh, tôi cũng có hứng thú với chuyện đó, và hôm ấy Rumi chủ động hơn mọi ngày──thôi, ngưng nhớ lại chuyện hôm đó. Giờ không phải lúc bàn chuyện này.

"Sao mà làm chuyện vô trách nhiệm thế được."

"Mày thì không làm được rồi. Chính vì Shirasaki là thằng như thế nên Jinguji mới quyết định dứt khoát vậy. Mà, chuyện đó tính sau, giờ mày định thế nào?"

"Định thế nào là sao... thì chẳng làm gì cả."

"Hả? Đầu mày chứa toàn giòi bọ à? Để Jinguji làm đến mức đó mà mày không làm gì là sao? Ý mày là hành động của nhỏ đó đổ sông đổ biển hết hả? Nhỏ đó đã trao cho mày quyền lựa chọn đấy? Chuyện đó mày phải hiểu chứ?"

Tôi hiểu. Tôi hiểu rõ chứ. Chính vì thế nên tôi mới quyết định không chọn ai cả.

"Ừ. Nhờ Naori mà tôi hiểu rõ rồi. Tôi của hiện tại không thể nào so sánh ai hơn ai kém được."

"Hả? Hơn kém? Mày nghĩ mày là cái thá gì? Chẳng hiểu cái mẹ gì cả. Mày cứ nghĩ mình được quyền giữ bóng mãi là sai lầm to đấy. Nghe này Shirasaki, mày không phải là chọn cách 'không lựa chọn'. Mày chỉ đang vứt bỏ quyền lựa chọn thôi. Đừng có mà hiểu lầm. Bóng mà cứ giữ khư khư thì sao thành trận đấu được. Dù là Jinguji em hay Jinguji chị, họ đều đang hành động cả rồi. Chỉ có mỗi mày là không làm gì cả. Mày chỉ đang ảo tưởng là mình có tham gia thôi."

Nói rồi, Giáo sư đưa ly cà phê lên miệng với vẻ mặt ngán ngẩm.

Tôi cũng hùa theo nhấp một ngụm. Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, châm chích nơi cổ họng.

Bị nói trúng tim đen rồi. Giáo sư nói đúng. Tôi chỉ nói mấy lời hay ho để chạy trốn thôi.

Biết chứ. Tôi biết thừa chuyện đó. Nhưng mà──nghĩ kiểu gì cũng không ra đáp án.

"Không phải tôi không hiểu ý ông. Nhưng mà..."

"Nhưng mà sao?"

"Thú thật là... tôi không biết phải làm sao cả."

"Hả? Cái gì vậy? Thì là chuyện mày thích đứa nào hơn thôi chứ gì?"

"Thì đấy, vấn đề là... thích cả hai ngang nhau, hay nói đúng hơn là... aaaa, đéo biết nữa!"

Rốt cuộc, đây mới là lời thật lòng không chút giả dối.

"Này, Shirasaki. Mày cứ phức tạp hóa vấn đề lên làm gì. Nghe đây, nghĩ đơn giản thôi. Tóm lại──mày muốn chịch đứa nào? Tỉ lệ mày dùng đứa nào làm tư liệu quay tay nhiều hơn?"

"Cái thằng này, người ta đang tư vấn nghiêm túc──"

"Bố mày cũng đang nghiêm túc vãi cả ra đây!!! Nào, đứa nào! Khai mau!"

"A, thôi dẹp đi. Tôi đúng là ngu khi đi hỏi ý kiến ông."

"Sao lại dẹp. Đây là cách đánh giá đơn giản nhất rồi còn gì. ...Mà, nói nhỏ cái này, tao từng quay tay với Jinguji rồi đấy. Cấm nói cho ai biết nhé? À tao chưa quay với bà chị bao giờ đâu, nói trước cho biết."

"Bố ai mà biết được. Mà, nhìn cái thể loại AV mày xem là tao đủ hiểu rồi."

"Thôi, đùa tí──giờ thì có thể trót lọt, nhưng mày cứ mãi nhu nhược như thế thì sẽ mất tất cả đấy. Ý tao là, mày cứ thử ngu đi một tí xem sao."

Đang định gào lên "Đùa cái kiểu gì vậy", nhưng ngẫm lại lời hắn nói, quả nhiên rất ra dáng Giáo sư. Mà sao không nói toẹt ra từ đầu đi. Cứ vòng vo tam quốc.

"Công nhận, có khi nghĩ thoáng ra một chút lại tốt hơn."

Tôi sẽ đối xử với hai người họ như trước đây. Không, tôi sẽ đối mặt với họ nghiêm túc hơn.

Và rồi, tôi phải tìm ra câu trả lời của chính mình.

"Cơ mà, tuyệt phẩm thật đấy. Jinguji đỉnh vãi. Tao bái phục sát đất luôn. Kiếm đâu ra đứa con gái như thế chứ. Nghĩ kiểu gì thì cứ tiếp tục hẹn hò vẫn hơn──"

"Đã bảo là không có hẹn hò mà."

"Thì biết rồi, nhưng Shirasaki định chia tay đúng không? Tao đang bảo chuyện đó là không thể tin nổi ấy. Là tao thì tao cứ thế mà 'làm' tới bến rồi. Tao không có tự tin để từ chối. Mà tao cũng chả hiểu từ chối để làm gì."

Đó là vì ông là... tôi định nói thế nhưng lại thôi.

"...Quả nhiên là phí phạm lắm hả?"

Tôi thừa biết Naori là một cô gái tốt. Vì thế tôi mới thích em ấy.

"Ừ. Ít nhất thì mày cũng nên tận hưởng bộ ngực đó chứ."

"Cái đó thì... không phải là tôi không nghĩ tới. Cái sự bạo lực của đống thịt đó khiến tôi tưởng mình chết ngạt."

"Thằng chó! Cách nói chuyện đó, mày tận hưởng rồi đúng không?"

Giáo sư gào lên. Mọi ánh mắt trong quán đổ dồn về phía chúng tôi.

"Ngu. Bé mồm thôi."

"Bố đéo tha cho mày đâu. Mày có biết tao khao khát thế nào... Hôm nào đi hỏi số đo chi tiết về đây cho tao!"

"Mắc mớ gì tôi phải đi hỏi. Cái đó là nhiệm vụ của nhân vật như ông chứ?"

"Im mồm. Bảo hỏi thì cứ hỏi đi! ...Thế, sao rồi? Cảm giác thế nào?"

Thế nào á? Mềm là cái chắc rồi còn gì.

Còn lâu tôi mới nói cho ông biết.

***

Tuần sau bắt đầu thi định kỳ.

Vì thế, từ tuần này mọi hoạt động câu lạc bộ và ủy ban đều tạm dừng. Điều đó đồng nghĩa với việc ba chúng tôi sẽ đi học cùng nhau. Tôi đã lo lắng không biết phải trưng cái mặt nào ra khi gặp hai người họ, nhưng hóa ra chỉ là lo bò trắng răng.

Gặp nhau rồi thì mọi chuyện vẫn bình thường, chẳng có gì thay đổi đặc biệt cả.

Tôi lén liếc nhìn Naori đang đi bên cạnh, cố để không bị phát hiện. Lời của Giáo sư lại văng vẳng bên tai.

Hỏi thế quái nào được. Sao mà hỏi kích cỡ được chứ.

Cơ mà, với tính cách của Naori, khéo em ấy lại bảo: "Ồ? Cuối cùng Jun-kun cũng nảy sinh dục vọng tầm thường và hứng thú với cơ thể tôi rồi sao. Hết cách thật đấy. Để tôi đặc cách nói cho cậu biết nhé," rồi nói toẹt ra luôn ấy chứ, thế mới khổ.

Thực tế thì, bao nhiêu nhỉ. Cỡ cup của Rumi tôi còn chẳng biết rõ──

"Bài kiểm tra lần này tớ sẽ làm thật đấy. Liệu hồn mà chuẩn bị đi."

Naori đột ngột quay sang, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Những chuyện xảy ra hôm thứ Bảy ùa về như đèn kéo quân, nhưng tôi gạt nó sang một góc và đáp: "Lần trước là để phân lớp hay gì đó nên không ảnh hưởng đến bọn mình thôi. Mà xin cậu đừng làm thật. Naori mà làm thật thì cái mạng tớ cũng lâm nguy mất."

"Không chịu. Jun-kun phải quỳ gối trước mặt tớ. Tớ sẽ bắt cậu làm nô lệ. Hãy nếm mùi sức mạnh của Dark Side đi."

"Hai người sướng thật đấy, cứ nhởn nha nhởn nhơ. Chị đây cứ nghĩ đến tuần sau là thấy trầm cảm rồi."

Rumi khẽ thở dài một cái.

Dưới mắt cô ấy có quầng thâm mờ mờ. Chắc là lại thức khuya học bài rồi.

"Nhởn nhơ cái gì. Nghiêm túc đấy! Lần này em quyết tâm giành hạng nhất. Em sẽ giành hạng nhất và làm lại tất cả. Chuyện đó tính sau, mà Rumi bình thường lười học nên đến lúc nước đến chân mới nhảy chứ gì. Tự làm tự chịu. Có nguyền rủa thì nguyền rủa cái tính lười biếng của mình ấy."

Tôi cảm thấy có chút gợn gợn.

"Hả? Gì cơ?"

"Đã~ bảo~ là~, trước khi thi mà nhồi nhét đủ thứ là ngu ngốc. Phải tập thói quen học hành bài bản như em đây này. Thế thì trước khi thi chỉ cần kiểm tra xem có sót chỗ nào không rồi bổ sung vào là xong. Với lại, thi định kỳ là do giáo viên ra đề, nên chỉ cần nghe giảng là đoán được đâu là nội dung để cho điểm, đâu là nội dung để phân loại học sinh rồi. Chắc Rumi trong giờ toàn nghĩ linh tinh nên không nghe giảng chứ gì. Cố đấm ăn xôi vào lớp chọn nên mới ra nông nỗi ấy đấy. Chung quy lại, lý do cũng chỉ là vì sợ xa em với Jun-kun nên thấy cô đơn chứ gì?"

"Không phải chỗ đó, ý chị là giành hạng nhất để làm lại tất cả là sao? Với lại, chị không có nghĩ linh tinh, cũng không phải vì cô đơn mà vào lớp chọn nhé!"

"Tớ cũng thắc mắc chỗ đó..."

"Hả? Đã bảo là không nghĩ linh tinh mà! Cậu ngồi ngay bên cạnh phải biết tớ chép bài đầy đủ chứ! Với lại chuyện cô đơn mà vào lớp chọn thì──"

"Không phải, không phải chuyện của Rumi... cái chỗ làm lại tất cả ấy──"

"À, cái đó hả." Rumi vừa mới nghiêm mặt lại vì bị đánh úp bất ngờ, chỉ trong một cái búng tay đã quay sang vẻ mặt cau có, sấn sổ vào Naori: "Này Naori, trả lời đi. Chuyện lúc nãy là sao? Không lẽ em định với Jun──"

"Ừ. Em đang định tỏ tình. Còn gì đâu mà giấu. Ba chúng ta đã phơi bày hết ruột gan rồi còn gì? Tình cảm của Rumi, và tình cảm của em. Cộng thêm một gã khốn mê subculture nhu nhược đang dao động giữa tình cũ và tình đầu. Tam giác tình yêu đơn giản dễ hiểu quá còn gì? Kết cục lại quay về cái mô-típ Rom-com rẻ tiền 'chuyện thường ngày' của hai chị em ngốc nghếch và một thằng đần. Đầu tiên là phải chấp nhận chuyện đó đã."

"...Nè, Jun. Cậu thấy con nhỏ này thế nào? Nó tỉnh bơ đến mức này làm tớ thấy hơi ngứa mắt rồi đấy."

"Tình cờ thật. Tớ cũng nghĩ y chang." Vụ này thì tôi đồng ý với Rumi.

"Cậu tỏ tình thì tớ cũng khó xử lắm. Tớ đã quyết định giữ khoảng cách với mấy chuyện đó một thời gian rồi."

"Giữ khoảng cách, hả. Tuy nhiên, Jun-kun hay có cái kiểu miệng thì viện lý do này nọ nhưng cuối cùng vẫn bị cuốn theo chiều gió lắm. Cứ như mấy em gái muốn tìm cớ ấy. Chà chà, để xem cậu kìm nén cái dục vọng tuổi dậy thì đang sục sôi kia được bao lâu. Hôm trước cũng thế còn gì... nhỉ?"

Naori nghiêng đầu, ngước mắt lên nhìn tôi đầy khiêu khích. Ẩn sâu trong đôi mắt ấy là những tia dao động đầy bất ổn cứ thoắt ẩn thoắt hiện.

"Đ-Đừng có nhìn tớ bằng ánh mắt đó!"

Dừng lại đi. Đừng có chạm vào chỗ đó. Mà khoan, Rumi biết được bao nhiêu rồi?

"Này Naori, em lại đang ủ mưu tính kế chuyện gì mờ ám đúng không? Cái gì mà đề nghị hẹn hò chứ. Em cũng phải biết──"

"Im đi, đồ độc tài dâm ngầm. Em đã tinh ý giả vờ như không biết rồi, nhưng em biết thừa chị tự tiện lấy cuốn 'Fifty Shades of Grey' từ phòng em đi nhé."

Thấy cái tên nghe lạ tai, tôi buột miệng hỏi mà không nghĩ ngợi nhiều: "Đó là cái gì? Tiểu thuyết à?"

Ngay lập tức, Rumi khua tay múa chân loạn xạ, bộ dạng trông rõ là đang bối rối tột độ: "À thì... là tiểu thuyết tình cảm nước ngoài ấy mà... Chắc không hợp gu của Jun đâu!"

Nói rồi, cô ấy túm lấy gáy Naori, bắt đầu thì thầm to nhỏ gì đó. Hình như tôi vừa thấy một cú đấm móc vào sườn Naori thì phải, hay là do ảo giác nhỉ?

Nhìn cái điệu bộ luống cuống đó, chắc chắn không phải tiểu thuyết tình cảm bình thường rồi. Hàng 18+ chắc luôn. Hừm, Rumi mà cũng xem mấy cái đó cơ đấy.

Tôi chuyển ánh nhìn sang nhóm học sinh mặc đồng phục giống mình đang đi phía trước, một sắc tím nhạt lọt vào tầm mắt. Khi tập trung nhìn kỹ, tôi thấy hoa tử đinh hương đang nở rộ trên hàng rào của một nhà dân. Những bông hoa nhỏ kết thành chùm, xếp hàng dài liên tiếp. Ngày nào cũng đi qua con đường này mà tôi chẳng hề nhận ra.

Cảm giác như tháng Năm năm nay đậm đặc và dài hơn mọi khi.

Và rồi, cuối cùng tôi cũng hiểu ra cảm giác sai lệch mà mình cảm thấy lúc nãy là gì.

"Này, Naori. Tại sao cậu lại gọi Rumi là 'Rumi'?"

Khoảnh khắc Rumi phản ứng lại giọng nói của tôi và nới lỏng tay── Naori uốn người lách ra như một con mèo, vòng ra sau lưng tôi. Rumi ném một ánh nhìn lạnh lẽo, buông tiếng thở dài ngắn ngủi.

Naori chỉ gọi thẳng tên Rumi khi hai chị em cãi nhau. Nhưng cứ nhìn hai người họ sáng nay thì chẳng thấy bầu không khí đó đâu cả. Hả? Đang cãi nhau thật á? Cặp song sinh này xưa nay vẫn thế mà.

Thiên cổ bất dịch, thường trụ phổ đoạn... à nhầm, thường trụ bất đoạn—dây dưa không dứt mới đúng.

"Em nghỉ làm em gái rồi."

"Nghĩa là sao?"

"Đó là do Naori tự biên tự diễn thôi. Naori mãi mãi là em gái của tớ."

"Phiền phức. Cái kiểu ra vẻ chị cả phiền chết đi được." Sau khi mắng Rumi qua bờ vai tôi, Naori đứng bên cạnh tôi và buông lời cay độc: "Mà nói chứ, cậu nhận ra muộn thế? Từ lúc ra khỏi nhà tớ đã gọi thế rồi. Chẳng lẽ giọng nói của tớ không lọt được vào tai cậu sao? Một giọng nói đáng yêu và giống mèo con thế này cơ mà?"

"Vậy thì giọng của chị cũng đáng yêu và giống mèo con đấy, được chưa?"

Rumi quay người lại, vừa đi giật lùi vừa cười trêu chọc.

Mọi người trong trường ai cũng nói gương mặt của Rumi và Naori rất giống nhau. Tôi thường xuyên nghe người ta bảo nếu để cùng một kiểu tóc thì chắc chẳng phân biệt nổi.

Đường nét khuôn mặt của hai người tất nhiên là giống, nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy khác. Ví dụ, Rumi có mí lót hơi ẩn, còn Naori thì hai mí rõ ràng. Về vị trí nốt ruồi, Rumi có một nốt ruồi nhạt ở khóe miệng, trong khi Naori có nốt ruồi ở đuôi mắt trái. Còn nhiều điểm khác biệt nữa, nhưng chuyện đó không quan trọng.

Bởi vì tôi tự tin rằng mình có thể phân biệt được hai người họ mà không cần phải soi xét từng điểm khác biệt nhỏ nhặt như thế.

Nhưng ngay cả tôi cũng có lúc nhầm lẫn── đó là giọng nói.

Đó chính là điều Rumi đang ám chỉ. Hồi nhỏ, hai người họ từng chơi trò đổi vai qua điện thoại để trêu tôi. Dù là giọng nói đã nghe suốt từ bé, nhưng khi họ bắt chước giọng điệu của nhau qua điện thoại thì tôi chịu chết. Kể cả có tính đến việc âm thanh qua máy móc bị biến đổi, thì giọng của hai người vẫn giống nhau đến mức không thể phân biệt bằng thính giác.

Ai là người đã nói hãy chọn vợ bằng tai chứ không phải bằng mắt nhỉ? Tôi muốn nói thẳng vào mặt gã đó. Nếu giọng giống hệt nhau thì làm thế nào hả? Mà, tôi cũng đâu có định chọn vợ đâu.

***

Trong tiết ba môn Giao tiếp Tiếng Anh, Rumi chuyền cho tôi một mảnh giấy xé vội từ vở.

《Trưa nay ăn cùng nhau ở chỗ cũ không?》

Nét chữ tròn trịa viết vỏn vẹn dòng đó. Ở trường, tôi chưa từng ăn trưa với Rumi bao giờ. Kể cả lúc đang hẹn hò cũng không. Vậy mà── khi tôi quay sang nhìn Rumi, cô ấy đang chống cằm, khẽ nghiêng mặt về phía tôi để giáo viên không phát hiện.

Ánh mắt tôi và Rumi chạm nhau. Đôi mắt Rumi nhìn tôi, dường như ẩn chứa chút sắc thái của ngày xưa.

Khi tôi gật đầu, Rumi chớp mắt rồi quay lại nhìn lên bảng đen cùng lúc.

Rốt cuộc là cô ấy định làm gì đây?

Từ lúc đó cho đến giờ nghỉ trưa, tôi và Rumi không nói chuyện, cũng chẳng chạm mắt thêm lần nào. Chuông báo hết giờ vừa reo, giáo viên vừa bước ra khỏi lớp là Rumi đã chạy ngay đến chỗ bạn cùng lớp, chắp tay làm động tác xin lỗi, trao đổi vài câu rồi đi ra ngoài ngay lập tức. Tôi đang ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng ấy thì như thường lệ, Giáo Sư xách túi nilon từ cửa hàng tiện lợi tiến lại chỗ tôi.

"Xin lỗi nhé. Hôm nay tớ có hẹn trước rồi. Nên không đi ăn trưa cùng cậu được."

"Thiệt hả? Tiện thể hỏi luôn, nam hay nữ? Nếu là nữ thì──"

"Một trong hai chị em song sinh."

Giáo Sư buông câu "Thế thì chịu rồi", quay gót bước đi── rồi ngoái lại, giơ ngón giữa và nói "Đi chết đi". Đúng là bạn tốt đến mức ứa nước mắt. Thật sự đấy.

Khi tôi leo lên cầu thang, Rumi đã ngồi đó.

"Chậm quá."

"Xin lỗi." Tôi ngồi xuống bên trái Rumi, mở hộp cơm đặt lên đầu gối.

"Lần đầu tiên hai đứa mình ăn trưa riêng thế này nhỉ. Có chuyện gì à?"

"Nói mới để ý đúng là lần đầu thật." Rumi mở khóa túi đựng cơm trên đùi, lấy hộp cơm ra. "Tớ nghe Naori kể rồi. Có vẻ như chúng ta đều bị con bé xoay như chong chóng trong lòng bàn tay nhỉ."

"Hình như ngay từ đầu con bé đã nhìn thấu tất cả rồi. Quả nhiên không thể thắng nổi Naori."

"Kể cả chuyện học hành?"

Rumi bỏ miếng gà rán vào miệng, quay sang nhìn tôi.

"Có lẽ vậy. Tớ nghĩ nếu Naori thực sự nghiêm túc thì sẽ vượt qua tớ dễ dàng thôi. Làm bài kiểm tra tính giờ mà không cần xem lại vẫn đạt thứ hạng đó cơ mà. Tớ thì dù có tốn thời gian giải đề vẫn bị rơi rớt vài điểm."

"Nói là rơi rớt nhưng cũng đâu phải vài điểm lẻ. Cậu cũng lấy được mấy con một trăm điểm còn gì. Tự tin lên chút đi. Dù nói gì thì nói, Jun vẫn giữ vững vị trí nhất khối từ hồi cấp hai đến giờ mà. Với lại, nếu Jun mà thua thì──"

Tôi nhớ lại cuộc nói chuyện hồi sáng. "Tớ đang định đề nghị hẹn hò với cậu ấy", Naori đã nói vậy.

"Về chuyện đó thì như sáng nay tớ đã nói, tớ không có ý định chấp nhận đâu. Cảm giác như... mệt mỏi lắm rồi."

Rumi lấy tay che mặt, cúi gằm xuống. Vai cô ấy run lên, tiếng cười khúc khích lọt qua kẽ tay.

"Gì thế? Tớ nói gì lạ lắm à?"

"Mệt mỏi lắm rồi á... phì phì... đúng là phong cách của Jun thật." Rumi ngẩng mặt lên, "Chuyện đó để sau đi, nghe nói cậu đã hôn Naori hả? Cái gì mà... bị cuốn theo không khí ấy nhỉ?" Cô ấy phồng má, nhìn tôi với ánh mắt trách móc.

"...Xin lỗi. Nhưng mà cái đó là──"

Tôi buột miệng xin lỗi theo phản xạ. Dù rằng... chẳng cần thiết phải xin lỗi Rumi.

"Sao cậu lại xin lỗi? Tớ với Jun giờ có là gì của nhau đâu, nên đâu có liên quan gì. Nhưng mà──"

Rumi cụp mắt xuống, ngập ngừng. "C-Cái đó... đến mức dùng cả... lưỡi luôn là thế nào hả?"

Giọng cô ấy dần dần trở nên gay gắt, ngữ điệu cuối câu nghe như đang thực sự tức giận.

Ánh mắt Rumi như muốn xuyên thủng người tôi.

"──Ư. Naori... đến chuyện đó mà cũng..."

Con nhỏ đó, khai ra hết rồi sao!

"Tớ khinh cậu. Rốt cuộc thì cứ bị ép là cậu chấp nhận hết chứ gì. Dù có hiểu lầm là đang hẹn hò đi nữa, nhưng chưa được một tháng mà đã làm chuyện đó rồi. Hồi đó với tớ thì tốn bao nhiêu là thời gian. Mất gần năm tháng trời mới làm. Thế mà với Naori thì làm ngay được nhỉ. Hê~. Cảm giác phức tạp ghê ha~."

Giận rồi. Cô ấy giận thật rồi. Cái vẻ mặt nghiêm túc thoáng qua kia trông đáng sợ cực kỳ.

...Rumi gọi tôi ra đây chỉ để nói mấy lời này thôi sao?

"Tớ đã dừng lại giữa chừng mà! Tớ đã kìm lại được mà!"

"Hừm. Vậy hả."

Đừng có nói bằng cái giọng đều đều đó! Cái kiểu tỏ ra "tớ đang giận đấy" như thế mới là đáng sợ nhất đấy.

Tại sao tôi lại bị chính người đã bảo tôi hãy hẹn hò với Naori trách móc thế này chứ!

Aaa thôi kệ, nói quách ra cho xong! Nói ra là được chứ gì!

Tại không nói nên mới hỏng việc đấy!

"...Tại... tại gương mặt của Rumi hiện lên trong đầu tớ... nên... tớ mới dừng lại đấy!"

(Jinguji Rumi)

C... Cậu ấy vừa nói gì cơ?

Nói là vì gương mặt mình hiện lên nên mới dừng lại á?

Thật không? Không phải là nịnh đầm đấy chứ?

Toang rồi.

Không không không. Thế là không được. Thế là phạm quy rồi.

Khoan đã, mình vui quá đi mất.

Thôi nào! Không được cười, lộ hết bây giờ.

Sao cậu ấy có thể nói ra điều đó mà không biết ngượng chứ── tôi quay sang bên cạnh, Jun đang quay mặt đi chỗ khác, cúi gằm xuống nên không nhìn rõ biểu cảm. Nhưng mà, đôi tai lấp ló sau mái tóc đã đỏ bừng lên rồi.

Nghi ngờ, tôi cúi người xuống ghé mắt nhìn vào, thấy gò má cậu ấy đỏ lựng.

Hảaaaaaaaaaaaaa dễ thương vãi chưởnggggggggggg!!!

Thiệt tình cái này là phạm quy đó! Không được không được không được. Tim mình hẫng một nhịp rồi!

Vốn từ vựng của mình sắp sập nguồn rồi.

Làm được mà! Nếu cậu tấn công kiểu đó thì tớ không còn gì để phàn nàn nữa.

Giờ mà cậu bảo hẹn hò với tớ đi, thì tớ đồng ý trong một nốt nhạc. Đổ cái rầm ngay lập tức.

"...Cậu nhớ đến tớ... nên mới dừng lại hả?"

Vui quá nên tôi phải xác nhận lại. Muốn nghe bao nhiêu lần cũng không chán.

"...Tớ đã bảo thế rồi còn gì. Chị em nhà cậu bị lãng tai tập thể à?"

Jun đưa nắm tay lên che mũi, vẫn cúi mặt nói.

Tôi đưa cơm hộp lên miệng. Cơm hộp hôm nay ngon tuyệt cú mèo. Siêu siêu ngon.

"Này, đừng có ngại nữa, mau ăn cơm đi!"

Tôi vừa nói vừa vỗ mạnh vào lưng Jun──,

Đau quá đi mấttttttttttt!!!

Jun đang ngồi bên cạnh, tức là ngồi bên trái tôi, nói tóm lại là, tôi đã dùng cái tay trái đang bị bong gân dán miếng giảm đau Loxonin, dù đã đỡ đau một chút, để vỗ vào lưng cậu ấy. Quê một cục.

Mà khoan, siêu đau! Không còn tâm trí đâu mà thấy quê nữa!

"Đau đấy nhé! Tự nhiên làm cái gì vậy! ...Ơ, này, cậu không sao chứ?"

Thấy tôi rơm rớm nước mắt ôm tay trái, Jun cuống quýt lo lắng.

"Không ổn rồi. Sắp khóc rồi. A────────── siêu đau!"

Tôi giãy đành đạch chân tay một lúc vì đau. Khổ nỗi chỉ còn cách đợi cơn đau dịu đi thôi.

"Xuống phòng y tế lấy thuốc xịt lạnh hay thuốc gì đó──"

Này, tôi gọi giật Jun lại khi cậu ấy định đứng dậy.

"Tớ nghĩ lát nữa sẽ hết đau thôi nên── ừm... bón cơm cho tớ đi."

Làm nũng thế này chắc được nhỉ? Đâu cần phải kìm nén nữa đâu.

"Sao lại đến mức đó... Tay phải cậu vẫn dùng được cơ mà!"

"Tớ phải xoa tay trái nên không được. Tức là cả hai tay đều bận rồi. Hoàn toàn bó tay."

Jun thở dài thườn thượt ra chiều ngán ngẩm, lấy hộp cơm từ trên đùi tôi, rồi cộc cằn hỏi: "Rồi, muốn ăn cái gì? Thịt à? Hay cơm?"

Cảm giác như đang mơ vậy. Dù tôi đã ngừng xoa tay trái, Jun vẫn tiếp tục bón cho tôi. Nhưng mà, trong lúc bón cho tôi thì Jun không thể ăn phần cơm của mình được, nghĩ cũng thấy hơi có lỗi. "...Cảm ơn. Tớ ổn rồi."

"Bình thường thì còn lâu tớ mới làm nhé, mấy chuyện này ấy. Gớm, tự mình đánh tớ xong rồi kêu đau tay bắt tớ bón cho ăn, cậu ngang ngược vừa thôi chứ."

"...Nói đi cũng phải nói lại, tại Jun sai trước đấy nhé."

"Hả? Tại sao lại là tớ?"

Tại cậu hôn sâu với Naori. Với lại tại cậu nói mấy câu như thế.

"Không có gì. Xin lỗi vì đã đánh cậu! Với lại, c-ả-m ơ-n nhé!"

"Đừng có xếp lời xin lỗi và cảm ơn cạnh nhau với cái giọng hằn học đó!"

"Im đi! Cái đồ không có tiết hạnh."

"Đã bảo là chuyện đó như tớ nói lúc nãy──"

Em cũng sẽ nói cho ra nhẽ!

"Tớ đã rất vui! Tớ đã cực kỳ vui sướng đấy! Thế nên, thế nên── tớ mới lỡ tay đánh cậu."

"...Hả! Thế thì... thế thì nói toẹt ra đi! ...Cậu là đồ não cơ bắp à."

"Đừng có gọi là não cơ bắp! Uổng công tớ vừa mới có cái nhìn khác về Jun."

"Haizz. Tại sao lúc đó gương mặt của kẻ phiền phức này lại hiện lên trong đầu mình được nhỉ."

"Nghĩa là cậu thích tớ chứ gì?"

"Nói thì hay lắm. Quan trọng hơn là──" Jun nhìn thẳng vào mắt tôi như muốn không cho tôi trốn thoát.

Cái mặt này là đang ủ mưu gì đó rồi. Tôi cảm thấy hơi nguy hiểm. Có dự cảm chẳng lành.

"Cái cuốn 'Fifty Shades of Grey' ấy, nội dung nó thế nào?"

Jun cười nham hiểm nhìn tôi. Đôi mắt sắc bén lóe lên vẻ tinh quái.

──Tên này, thì ra là đã tra Google rồi!

"Không biết! Đi mà hỏi Naori ấy?"

"Hỏi thật cũng được hả?"

"...Hừ... Đúng thế! Tớ đọc rồi đấy! Nhìn cái mặt cậu là biết cậu thừa biết nội dung rồi đúng không? Thật tình, tính cách xấu xa. Không thể chấp nhận được. Với lại cái đó vốn là của Naori──"

"Thỉnh thoảng lại cùng ăn trưa thế này nhé."

Với vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn lúc nãy, người từng hẹn hò với tôi đã nói như vậy.

Nếu là bình thường, tôi sẽ đáp lại kiểu mỉa mai như "Hết cách rồi nhỉ. Nếu Jun đã nói vậy" các thứ, nhưng không ngờ Jun lại là người chủ động nói ra điều đó, tôi chẳng mảy may nghĩ tới──

"Ừ. Thỉnh thoảng cũng được."

Chúng tôi, có lẽ, đã ổn rồi.

Mình được phép mơ mộng thêm lần nữa đúng không? Được phép làm lại từ đầu đúng không?

Cơ hội mà Naori đã trao cho mình. Mình sẽ trân trọng nó. Cảm ơn em, Naori.

Nhưng mà nhé, Naori. Lần tới nếu chị có được anh ấy, chị sẽ không nhường nữa đâu.

"Cơ mà không ngờ Rumi lại có hứng thú với tiểu thuyết SM đấy nha~"

Quả nhiên tôi không cần gã đàn ông này! Đừng có cười nham nhở nữa! Đi chết đi!

※ ※ ※

(Jinguji Naori)

"Ai là nữ phụ bại trận cơ?"

Ăn trưa xong, tôi và chị Trưởng ban đang giết thời gian trong phòng học trống.

"Thì nghe chuyện là thấy rõ mồn một còn gì. Đúng là em đã đặt cược vào vị trí 'mối tình đầu' của Shirasaki-kun và tiến hành mọi thứ đúng theo kế hoạch, rất ra dáng Tiên sinh, nhưng nghĩ kiểu gì thì bé Rumi cũng có lợi thế hơn hẳn không phải sao? Chẳng những giúp kẻ địch, em còn dọn sẵn cả mâm cỗ Mãn Hán Toàn Tịch mời người ta nữa. Đến mức đó thì cảm giác thua cuộc hay làm nền cho người khác nó nồng nặc lắm rồi."

Vẫn như mọi khi, Trưởng ban vừa mở miệng là phun toàn lời độc địa.

"Đừng có gọi là chó cắn theo đàn nữa."

"Không phải chó thì là lợn biển (Manatee) hả?"

"Chỗ đó hãy gọi là mèo đi."

"Mèo ăn vụng cá?"

"Có vẻ chị muốn nói rằng dù tôi có vùng vẫy thế nào thì cũng không phải là nhân vật chính nhỉ."

"Tiên sinh Manatee à, em chỉ là nhân vật có nhiệm vụ khuấy đảo mọi thứ lên, rồi cuối cùng làm nền tảng để gắn kết hai người kia lại với nhau thôi đúng không? Là đạo cụ sân khấu cho mục đích đó đúng không? Là gã hề đúng không?"

"Dù là thế! Dù có là thế đi nữa! Em cũng đã gây ra chấn động kha khá cho Jun-kun rồi! Gã hề cũng có ngày trở thành Joker thôi!"

"Tóm lại cũng chỉ là làm người ta giật mình thôi. Cái đó chỉ mang tính khoảnh khắc, muốn duy trì lâu dài khó lắm. Sau con sóng lớn thì nước cũng rút thôi. Mà Joker cuối cùng chẳng phải cũng bị hạ sao."

Mặc cho tôi ra sức biện giải, Trưởng ban vẫn thản nhiên buông những lời như thế.

"Nói hay lắm. Nhưng mà, cậu ấy được chính tôi đây tán tỉnh đấy nhé? Được tôi hôn đấy nhé? Làm sao mà giữ bình tĩnh được. Nhìn thì có vẻ bình yên đấy, nhưng coi chừng dòng chảy xa bờ cuốn đi lúc nào không biết. Thế nên, chắc chắn đêm nào cậu ấy cũng nhớ lại và quằn quại cho xem. Tôi đúng là một người phụ nữ tội lỗi mà."

"Chị muốn xin một nửa cái sự tự tin tràn trề đó của em ghê."

"Đánh giá khách quan thì đúng là thế còn gì? Em dễ thương, là mối tình đầu, ngực to hơn Rumi, cảm giác khi ôm chắc chắn cũng tuyệt hơn. Rumi toàn xương với cơ bắp, cứng ngắc à. Với lại, cơ bắp nặng lắm đấy nhé? Xét về cân nặng khéo Rumi còn nặng hơn em ấy chứ?"

"Đúng ha. Cân nặng với ngoại hình đâu có tỉ lệ thuận đâu. Thoát khỏi chủ nghĩa duy vật con số là sứ mệnh đặt lên vai chúng ta mà. Cải cách ý thức. Cải cách tôn giáo. Thầy Luther có ở đó không~? Cơ mà, tỷ lệ mỡ cơ thể thì chắc chắn Tiên sinh Manatee cao hơn rồi ha~"

"...Chị muốn nói gì? Với lại đừng gọi là Tiên sinh Manatee nữa."

"Có gì đâu~" Trưởng ban nhìn lảng sang hướng khác, chu môi lên như sắp huýt sáo.

Này, đừng có thì thầm "núng nính núng nính" nữa! Tôi nghe rõ mồn một đấy nhé!

"Thì đúng là tỷ lệ mỡ của em cao hơn. Em thừa nhận. Nhưng xin đừng quên là em đang nuôi hai con gà mái tơ trên ngực đây này. Thế này thôi chứ vòng một là 92cm đấy nhé?"

"Điểm tiếng Anh của chị thắng sát nút nhé! Đùa thôi. Thấy em lúc nào cũng tự hào quá mức nên chị cứ nghĩ 'được bao nhiêu mà khoe', hóa ra to thế cơ à. Vòng ngực thì lần cuối chị đo ở cửa hàng đồ lót là từ đời nào rồi. Ra vậy. Thế tức là, một năm nay chị chẳng phát triển tí nào nhỉ. Tại Tiên sinh mà chị lại phải nhận ra sự thật phũ phàng này đấy."

A, Trưởng ban đang làm vẻ mặt phiền phức kìa. Cảm giác đạp trúng mìn không lẫn đi đâu được.

"Mà, vẫn còn dư địa phát triển mà. Ừ. Còn trẻ chán."

"Nhờ ơn ai đó mà cân nặng với tỷ lệ mỡ cũng chẳng đổi gì sất. Không như Tiên sinh."

"Phần lớn tỷ lệ mỡ của em là do ngực mà ra đấy." Đây là giấy xá tội của tôi. Nhờ cả vào thầy Luther đấy.

"Kể cả có cùng cỡ ngực với chị gái em thì tỷ lệ mỡ của Tiên sinh vẫn cao hơn thôi~"

"...À ừ đúng rồi đấy! Tại em không tập thể dục mà! Em đâu có bắt chước làm mấy trò như con hamster chạy mãi trong cái bánh xe đó đâu! ...Nhưng mà, đâu có nghĩa là em béo đúng không?"

Gần đây cảm thấy hơi chật thật. Móc áo ngực cũng phải cài nấc ngoài cùng rồi... nhưng mà đấy là do, vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn, biết đâu kích cỡ vòng một tăng lên thì sao.

Ừ, là thế đấy. Em mát-xa chăm chỉ để nuôi nó lớn mà, cứ coi là vậy đi!

Hửm? Dạo trước tăng ba cân? A, chị nói gì cơ? Xin lỗi, em nghe không rõ.

"Đúng vậy. Chị không nghĩ là em béo đâu. Tiên sinh thuộc tạng người dồn vào phần dưới ấy. Chân với mông. Nhưng mà múp míp vừa đủ, cảm giác rất vừa tay."

"Đừng có khen em quá. Em lại lên mặt bây giờ."

"Thì đang lên mặt còn gì. Với lại, trong đó cũng có chút mỉa mai đấy. Thế mà em lại nhận vơ theo nghĩa đen luôn. Ừm thì, ý chị là, cái thái độ tỉnh bơ đó của em làm chị ngứa mắt ghê. Chị thì chiều cao hay ngực, tính cả hy vọng hão huyền vào thì cũng chỉ ở mức trung bình thôi, cũng không phải là bất mãn gì lớn lao, nhưng chị vẫn nghĩ như người thường là giá mà được thế này, giá mà được thế kia."

Tôi ừm một tiếng, gật đầu ra hiệu cho chị nói tiếp.

"Tóm lại là, chị ghen tị với cái lòng tự trọng mênh mông bát ngát chẳng mảy may suy chuyển đó của em đấy."

"Cách nhả độc như văn hào Nakajima Atsushi đó đáng để học hỏi đấy. Cơ mà, Trưởng ban đâu có tư cách nói này nói nọ? Người nằng nặc đòi em gửi ảnh selfie cơ thể để làm tư liệu vẽ tranh, van xin ỉ ôi là Trưởng ban chứ ai. Em đã phải nén nhịn nỗi xấu hổ để chụp cho đấy."

"Về chuyện đó thì chị biết ơn lắm nha~. Thật sự cảm ơn luôn. Nhờ đó mà chị vẽ được minh họa đẹp. Mà, số lượng ảnh gửi sang thì chả thấy nén nhịn xấu hổ chỗ nào. Nhìn kiểu gì cũng thấy em hăng hái lắm mà. Chỗ đó thì chị không thèm nói nữa. Chỉ là... tiếc nuối duy nhất là không có ảnh mặc quần lọt khe (T-back). Chị muốn vẽ góc nhìn từ phía sau~. Muốn vẽ mông~. Không được hả?"

"...Cái đó thì chịu, không gửi được."

Chuyện tôi đặt mua đai kẹp tất trên mạng sau buổi hẹn hò đó chỉ được nói ở đây thôi nhé. Tôi chẳng còn gì để mất nữa rồi. Phải diện cho tới bến. Tôi theo đuổi lý tưởng của tôi. Thời trang sinh ra là để phục vụ bản thân mà! Không việc gì phải ngại. Sự dễ thương làm gì có giới hạn.

Đừng có quên, tôi thông minh lắm đấy. Mắt của mẹ chẳng là cái đinh gì. Trên đời này có một thứ gọi là tiệm giặt là tự động. Tôi đã lôi Rumi đang lười chảy thây đến tiệm giặt là gần nhà, và vấn đề giặt quần lọt khe đã được giải quyết trong một nốt nhạc. Chỉ cần bịa ra lý do giặt thú bông rồi đến tiệm giặt là, tôi đã tìm ra giải pháp tối ưu.

Nhìn qua cửa kính của chiếc máy giặt lồng ngang cỡ lớn, Kuromi và Cookie Monster đang quay cuồng. Cùng với đủ thứ linh tinh khác. Những chiếc chăn Linus của tôi. Biểu tượng của trẻ thơ. Và, chiếc quần lọt khe. Quả là một quang cảnh đậm chất Avant-garde (tiền vệ). Có khi sánh ngang với tác phẩm "Vòi phun" của Duchamp ấy chứ. Nhưng mà, cái dáng vẻ đó toát lên bầu không khí ranh giới giữa thiếu nữ và người lớn, cảm giác rất đúng với lứa tuổi của tôi, tôi đang đắm chìm trong cái gọi là "mono no aware" (cảm thức bi ai) thì Rumi, người đang nhìn chằm chằm với ánh mắt lạnh lẽo, phán một câu: "Giặt đồ lót chung với thú bông thấy cứ ghê ghê sao ấy", câu nói đó tôi tuyệt đối không bao giờ quên. Đồ hạ đẳng. Đi mà bới tóc người chết ấy.

Tôi vừa đặt tay lên nắp chai định uống trà thì Trưởng ban nói: "Ư ư muốn dùng làm tư liệu quá! Chị bảo là đưa ảnh ra đây! Nếu không chị sẽ lập nick ảo rồi tung mấy cái ảnh selfie đó lên mạng đấy", thế là tôi đặt chai trà xuống mà chưa kịp uống ngụm nào. Uống trà lúc này còn quá sớm.

"Đó là tống tiền đấy nhé! Đích thị là thủ đoạn của thế lực phản động!"

"Im đi con khốn này ♪ Mau đưa ảnh ra đây con ngu kia ♪"

Trưởng ban vừa lắc lư người, vừa dùng giọng Loli nũng nịu để phun ra mấy câu thoại như trong phim "Outrage" của Kitano Takeshi.

"Đừng có đe dọa bằng cái giọng dễ thương đó!"

"Cứng đầu quá nha. Cái đồ bá quyền này."

"Đừng có nói chuyện kiểu Nakahara Chuya nữa. ...Được rồi hiểu rồi. Trao đổi thì được. Giờ em sẽ chụp ảnh đồ lót của Trưởng ban ngay tại đây. Nếu thế thì em sẽ đưa ảnh cho. Hóa giá sòng phẳng nhé."

"Xin kiếu. Không cần đâu ạ. Tôi không được giáo dục để cho người khác xem đồ lót một cách vô liêm sỉ như thế. Đừng có xem thường lòng liêm sỉ của tôi. Đùa thế đủ rồi, Tiên sinh định tính sao với diễn biến sắp tới? Có kế sách gì không?"

- Bẻ lái gắt thật đấy! Mà thôi, chuyện thường ngày ở huyện rồi nên cũng chẳng sao. Vụ đó thì cứ tới đâu hay tới đó đi. Tệ nhất thì cứ làm cho "gạo nấu thành cơm", sau đó dùng vũ lực ép buộc, biết đâu lại là phương án không tồi nhỉ?

- Phát ngôn sặc mùi nữ phụ bại trận điển hình. Kiểu "nằm dưới mà đòi tấn công" rồi thất bại thảm hại ấy, em có tự giác được điều đó không đấy?

- Cánh diều bay ngược gió mới là cánh diều bay cao nhất. Người ta bảo diều không bay thuận theo chiều gió đâu nhé.

- Nếu noi theo câu đó, thì chẳng phải khả năng bị gió ngược thổi bay là rất lớn sao? Ý chị là thế đấy. Em thấy sao?

- Naori bảo rằng em bây giờ vẫn rất quyến rũ, và là người quan trọng đối với cậu ấy! Em chỉ cần có thế thôi là──

- Cách nói chuyện cứ như đang cố giữ chân bồ nhí ấy nhỉ. Và em lại lảng tránh lời chỉ trích của chị rồi. Quả nhiên là em cũng có suy nghĩ gì đó đúng không? Đã cố gắng dùng cơ thể đáng tự hào của mình mời gọi thế rồi mà không được người ta đụng vào ha. Chandler mà "Giáo sư" yêu thích từng nói gì nhỉ: Đối với phụ nữ, kể cả phụ nữ lương thiện, việc nhận ra có một gã đàn ông có thể cưỡng lại sự cám dỗ từ thể xác của mình là một điều vô cùng đau đớn, đúng không?

Đừng có nói ra. Đừng có nói toẹt ra như thế. Ban nãy mạnh miệng vậy thôi, chứ trong lòng tôi cũng lấn cấn chuyện đó lắm.

- ...Nhưng mà, cậu ấy bảo là kiềm chế vất vả lắm đó?

- Hừm, chẳng lẽ mỗi mình chị thấy giữa hai đứa không có sự giao thoa về tâm hồn à? Cái đó chẳng phải chỉ là cảm tưởng đối với mỹ nhân kế thôi sao? "Giáo sư" định ứng tuyển làm bạn tình (sex friend) đấy à? Mà chị không nghĩ Shirasaki sẽ đồng ý đâu.

Đủ rồi! Đủ rồi đấy! Đừng có nói mấy chuyện đó nữa mà!

- ...Trưởng baaaan, làm sao bây giờ? Quả nhiên là không được ạ??? Em lỡ làm chuyện đó mất rồi sao?

Trước những lời đâm trúng tim đen không lệch đi đâu được của Trưởng ban, tôi không thể kìm nén mà thổ lộ hết nỗi lòng. Lúc đó vì quá vui sướng khi đạt được mục đích nên tôi đã bỏ sót. Tôi đã quá cao hứng. Dù Jun có nói tôi quan trọng hay kiềm chế vất vả thế nào, thì cậu ấy cũng chưa từng nói ra điều gì trực tiếp cả. Cậu ấy đã không nói.

Thế nên sáng nay tôi mới cố gây sự chú ý, mới tỏ ra mạnh mẽ mà nói những lời như vậy.

- Thêm nguyên âm nhỏ vào giọng điệu, cảm giác giống Trung sĩ tuần tra lại tăng thêm một bậc rồi đấy. Không phải "Cát và Bụi" (Suna no Utsuwa) mà là "Trước công viên Kameari" nhỉ. Họ của chị là Ohara chắc? - Trưởng ban vừa nói "ngoan nào ngoan nào" vừa xoa đầu tôi. - Chẳng thành thật chút nào cả. Nếu lo lắng thì ngay từ đầu cứ nói là lo lắng đi có phải tốt không. Cứ thích bướng bỉnh cơ. Nhưng yên tâm. Vụ này cứ giao cho chị!

- Ồ? Chị có diệu kế gì à? Gì thế, gì thế?

Tôi hỏi thử cho có lệ. Chắc chắn lại là mấy cái ý tưởng vô phương cứu chữa... nhưng giờ có là cọng rơm cứu mạng tôi cũng bám!

- Gửi ảnh tự sướng gợi cảm (sexy selfie) qua cho nó! Con trai là loài sinh vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới mà!

Cái đó còn chẳng bằng cọng rơm nữa! Đúng là vô phương cứu chữa thật!

- Tệ hại. Nói giảm nói tránh thì vẫn là quá tệ hại. Phải đeo cái rọ mõm vào để chị không thốt ra mấy lời nhảm nhí đó nữa mới được.

- Dùng ống tre được không? - Trưởng ban nghiêng đầu, giả vờ ngây thơ đùa giỡn.

Thật tình, chỉ được mỗi cái điệu bộ! Cái đồ...! Tức thật nhưng mà hợp ghê. Dễ thương quá.

- Thế thì thành cosplay mất, không được. Dùng bóng bịt miệng (ball gag) đi.

Tháo kính ra rồi đội tóc giả vào thì trông cũng ra dáng lắm, nên bác bỏ.

- Cái thứ dâm dục thèm nhỏ dãi đó á! Trong đầu em chứa toàn mấy thứ dâm loạn thôi!

- Mấy cái phát ngôn khiến người ta không nghĩ là chị có tư cách nói người khác, chị vứt ra sau đầu hết rồi hả?

- Đùa thôi mà. Nói chuyện nghiêm túc nhé, hay là dứt khoát tỏ ra dễ thương hơn một chút, thể hiện sự quan tâm chăm sóc xem sao? Kiểu như mỗi sáng sang gọi dậy chẳng hạn. Nhắc đến bạn thuở nhỏ thì đó là sự kiện kinh điển còn gì?

- Lười lắm. Nếu được thì em muốn được gọi dậy hơn. Tiện thể thì muốn được gọi dậy bằng một nụ hôn cơ. Em chán ngấy việc phải thức dậy bởi tiếng quát của mẹ rồi. Với lại, mấy chuyện đó thì con nhỏ Rumi già khú đế có sở thích dậy sớm hợp hơn──

Tôi chợt nảy ra một diệu kế.

- Để Rumi gọi Jun dậy, xong rồi Jun qua gọi em dậy là được mà! Mình đúng là thiên tài! Với lại... a, nếu bị dính nước dãi thì ghê lắm, nên hôn sau khi rửa mặt xong thì tốt hơn ha.

- Em ham hố quá rồi đấy. Mà khoan, thế thì dậy xừ nó rồi còn gì. Chị ngán ngẩm mấy phát ngôn kiểu đó của "Giáo sư" lắm rồi đấy! Có khi cái kịch bản bé Rumi dùng nụ hôn đánh thức Shirasaki lại──

- Không có đâu. Con nhỏ đó không làm nổi mấy trò kỹ nghệ đó đâu. Thế nên, nhắm vào điểm đó mới hiệu quả──

- Thôi bỏ đi. Xin lỗi vì đã nói mấy điều kỳ quặc. Bỏ hết đi. Với "Giáo sư" thì quá sức rồi.

- Lạnh lùng thế. Mà nói cho chị biết nhé, em không cần làm mấy trò đó vẫn đào hoa lắm đấy nhé? Em từng được tỏ tình rồi đấy? Chuyện được con trai bắt chuyện xảy ra như cơm bữa luôn. Vậy mà──

- Nhưng mà, đa phần bọn con trai đều bỏ chạy trước khi kịp tỏ tình đúng không?

- Tại vì á, nếu bị tỏ tình thật thì phiền phức lắm. Phải tạo đường lui trước chứ. Khoảng cách là rất quan trọng. Từ chối phiền lắm luôn. Hồi tiểu học, từng có đứa rơm rớm nước mắt bám riết lấy em... A, thư tình thì em nhận được mấy bức rồi đấy? Chắc không phải đối mặt trực tiếp nên rào cản tâm lý thấp hơn nhỉ.

- Thư tình nghe phong lưu tao nhã phết nhỉ. Có thêm bài thơ Waka nữa là hoàn hảo. Trừ nhóm trong lớp ra, "Giáo sư" hiếm khi cho con trai ID liên lạc, nên mấy người bị lừa bởi vẻ bề ngoài và lớp vỏ bọc "ngoan hiền như mèo" dày cả tấc của em chỉ còn cách đó thôi. Thế, số người tỏ tình trực tiếp là bao nhiêu? Tầm ba lần hả?

Trưởng ban vừa nhìn tay mình, vừa gập ngón tay trái đếm.

- Đúng, ba lần. Giờ mới lên lớp 10, tính ra là mỗi năm một người vượt qua được trạm kiểm soát nhỉ.

- Cũng đâu phải trạm kiểm soát lỏng lẻo cỡ "Danh sách quyên góp" (Kanjinchou) đâu, thế mà không biết là điếc không sợ súng hay là tò mò muốn xem thứ đáng sợ, tóm lại là có ít nhất ba vị Benkei dũng mãnh quả cảm trong cái khối này nhỉ. Đầu tiên là người trong CLB Văn học hả?

- Không ạ. Đầu tiên chỉ là một tên Otaku phiền phức thôi. Hồi lớp 7 ấy. Nhưng mà ngẫm lại, đó là màn tỏ tình đàng hoàng nhất rồi. CLB Văn học là người tiếp theo. Tên Otaku Anime trong CLB Văn học bảo muốn lấy em làm nguyên mẫu nữ chính để viết tiểu thuyết. Tên đó bị ảnh hưởng bởi bộ Saekano rồi.

- Người cuối cùng?

- CLB Nhiếp ảnh hay CLB Nghiên cứu Manga gì đó em quên rồi, nhưng là một tay máy chuyên chụp Cosplayer (Kameko). Hắn nài nỉ em cosplay bộ Nhà có năm nàng dâu (Gotohana). Hắn muốn em đóng vai ai chứ?

Nếu là Rumi thì tóc ngắn... A, ngực không đủ. Tiếc ghê.

- Đúng là một nàng công chúa lộng lẫy ha. "Công chúa Otaku" (Otasaa no Hime) chính hiệu.

- "Công chúa Otaku" chẳng phải là kiểu người trước giờ không được ai ngó ngàng, vào cái hội toàn mấy đứa ế chỏng chơ xong được tôn lên làm kiệu rước rồi sinh ra ảo tưởng sao? ...Ủa? Chẳng lẽ em không được... người bình thường ưa chuộng hả? Dễ thương thế này cơ mà? Chẳng lẽ em chỉ có thể tận dụng triệt để cái ngoại hình này với mấy đối tượng kiểu đó thôi sao?

- Đã~bảo~là~, chị công nhận "Giáo sư" dễ thương mà. Đủ sức lọt top của khối luôn. Nhưng mà, em thuộc tuýp không hợp gu mấy đứa hướng ngoại (Yang-kya). Em ghét hoạt động tập thể mà. Quả nhiên, em là Công chúa của vương quốc u ám (Yin-kya).

C-Cái bà này, dám gọi tôi là... u ám... tự kỷ á!

- ...Nh-Nhưng mà, tính cách em đâu có u ám! Em vẫn nói chuyện với mấy đứa con gái khác ngoài Trưởng ban mà! Em hòa đồng mà!

- Ừ... chỉ là, cách đối xử hơi bị "ba chấm" một tí. Với lại, bạn bè của bé Rumi... kiểu như bé Asano ấy, em còn chẳng thèm lại gần đúng không.

Nàng Layla yêu dấu hả... Vụ đó nói đúng hơn là em bị đằng ấy tránh mặt thì có.

- ...Mấy đứa con gái chơi bóng rổ ấy mà, toàn mấy đứa cá tính mạnh, khao khát được công nhận cao, tính tình khó ưa chỉ thích được cung phụng thôi. Hễ có gì không vừa ý là ném bóng vào người khác ngay cho xem.

- Cá tính mạnh với tính tình khó ưa là em đấy "Giáo sư". Cái đó hoàn toàn là vu khống rồi? Chị biết vài người trong CLB bóng rổ ngoài bé Rumi và bé Asano, không có ai như thế đâu nhé. "Giáo sư" hình như không tự giác, nhưng chính mấy cái phát ngôn kiểu đó mới là u ám đấy.

- Vâng vâng. Em sai rồi ạ. Đằng nào em cũng là kẻ sống trong bóng tối thôi. Nhưng cho em nói cái này. Rumi tuyệt đối là cái kiểu sẽ ném bóng vào người khác. Trong lòng nó ném ầm ầm rồi ấy chứ.

- Sao "Giáo sư" lại méo mó đến mức này nhỉ. Chị lo cho tương lai của em quá. Hay là dứt khoát thử vào CLB thể thao nào đó xem? Giờ vào vẫn kịp mà?

- Thôi đừng có lúc nào cũng đưa ra mấy lời khuyên cực đoan thế chứ. Đằng nào cũng phải vào thì thà vào mấy CLB hệ Otaku còn hơn.

- Công nhận với ngoại hình và kiến thức của "Giáo sư" thì chắc sống tốt ở đó đấy... nhưng chắc chắn em sẽ cúp luôn cho xem. Hồi cấp 2, CLB Kinh tế gia đình em cũng có tham gia đầy đủ đâu.

- Tại em có muốn vào đâu. Bắt buộc nên mới vào thôi mà.

- Mà mà cái gì mà mà. Mà mà, cuối cùng cũng phải quyết tử thôi.

- Câu đó ở đâu ra thế?

Nghe quen quen nhưng không nhớ ra ngay được. Aaa, tức ghê.

- Fujimura Misao.

Trưởng ban làm vẻ mặt hơi đắc ý. Cái bà cô non này.

- Cái người gieo mình xuống thác Kegon ấy hả.

- Chính hắn. Học sinh trường Nhất Cao thì tạm thời bỏ qua đi, tiện thể thì em có muốn thử vào CLB Mỹ thuật không?

- Không. Thế nào cũng bị gọi là "Họa sĩ đại tài" rồi bị Trưởng ban cười vào mũi cho xem.

- Cũng đâu đến nỗi tệ hại mức đó. Mà thôi, được rồi. Nào, hãy cùng xây dựng đế chế tại CLB Otaku nào!

- Quả nhiên, số kiếp của em là phải quyến rũ mấy tên mọt sách để sinh tồn...

Than ôi, chẳng lẽ con đường sống duy nhất cho người phụ nữ như tôi chỉ có thế thôi sao. Thật vô tình làm sao.

- Thế mới là Giáo sư Palpatine chứ! Tiến lên Giáo sư Pal! Bắt đầu cuộc đi săn trai tân (Doutei-gari) nào! Sleepy Hollow! Dullahan!

- ...Nếu cùng là Otaku, thì em vẫn thích Jun hơn. Với lại em ghét không có đầu lắm, cho em làm Succubus (Yêu nữ) đi.

- Chị cứ tưởng em định coi cái khuôn mặt dễ thương đáng tự hào của mình là đồ bỏ đi chứ. Tiếc thật. Mà nhắc mới nhớ, tháng Sáu rồi đấy. Lên cấp ba đã được hai tháng rồi? Nhanh không?

- Nhanh thật. Cứ đà này mong sao... vèo cái là đến nghỉ hè luôn đi.

Nhưng mà, tôi ghét trời nóng. Không muốn đổ mồ hôi. Không có điều hòa là tôi chết mất.

- Trước đó còn thi định kỳ đấy. Rồi còn mùa mưa (Tsuyu)! Thay đổi đồng phục! Nhắc đến mùa mưa, phải mua dầu dưỡng tóc thôi. Sắp hết mất rồi. Tí về ghé hiệu thuốc nhé.

- Rõ. Dầu dưỡng tóc hả. Quan trọng thật đấy. Ẩm ướt là tóc cứ xoăn tít lên. Và nhắc đến mùa mưa, ý thức của bọn con trai sẽ tập trung hết vào những pha lộ áo chip bất ngờ. Cái đó, chỉ tổ thấy ánh mắt tụi nó phiền phức.

- Dù có phòng bị kỹ càng, nhưng bị ướt thì chịu thôi. Mà, chị nói rồi đấy, vốn dĩ "Giáo sư" phải lo phòng bị đi chứ. Chị là chị tính toán cả màu nội y rồi đấy nhé? Màu trắng hay màu hồng dễ bị nhìn xuyên thấu chẳng hạn. "Giáo sư" cũng đừng có than nóng nữa, mặc áo hai dây (camisole) vào đi. Mưa hay không thì cũng lộ hết đấy.

- Còn để thấm mồ hôi nữa──chứ gì? - Vâng vâng, em biết rồi ạ. - Hay là dứt khoát một đứa lỏng lẻo như em, giả vờ quên mang dù để nhắm tới mục tiêu đi chung dù (Ai-ai-gasa) với Jun nhỉ? Nếu trời mưa bất chợt thì sự kiện lộ áo chip cũng... mà, cái đó sến súa quá rồi. Tự mình nói ra cũng thấy hơi tụt mood.

Với lại, giờ này tôi không nghĩ tên đầu gỗ đó sẽ bị lay chuyển chỉ bởi vụ lộ áo chip đâu.

Thậm chí, hôm thứ Bảy tôi vừa mới cho cậu ta xem cái quần chip ưng ý nhất xong. Mà còn bị nhìn thấy cả quần lọt khe (T-back) nữa chứ.

Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời vẫn còn xa mới chuyển sang màu xám chì.

- Đúng đấy. Suy nghĩ thiếu nữ không hợp với em đâu. Khúc này, nếu không quyến rũ bằng combo "thả rông dán băng cá nhân" (No-bra & Band-aid) thì mất tư cách nữ phụ bại trận đấy nhé?

- Đồ ngốc.

Em không làm đâu nhé?

(Hết)

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!