Tình Yêu Không Thể Chia Đều Cho Cặp Song Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 2 - Chương 4: Ờ. Giải tán, giải tán. Từ hôm nay chúng ta là người dưng nước lã. Về đi cho.

Chương 4: Ờ. Giải tán, giải tán. Từ hôm nay chúng ta là người dưng nước lã. Về đi cho.

(Jinguji Naori)

"Đây hẳn là tháp Ziggurat mà mấy kẻ báng bổ chưa từng đọc Cựu Ước sẽ thích mê."

Dưới bầu trời âm u như sắp đổ mưa, tôi đang đứng trước chung cư của ả đàn bà đó. Cùng với Jun.

Đây là cửa ngõ dẫn vào Địa Ngục. Dòng Acheron đã vượt qua rồi. Hỡi Virgil, hãy dẫn lối cho ta.

Hôm qua, tôi đã xác nhận việc Jun và ả đàn bà đó đi vào đây. Tất nhiên tôi không ngu đến mức nói toẹt ra điều đó, nên tôi sẽ phát biểu cảm tưởng như thể lần đầu nhìn thấy──tuyệt đối không để lộ ra là mình đã biết──với một thái độ điềm nhiên. Mà thực ra đây y chang câu cảm thán tôi nói với Hội trưởng hôm qua. Mình đúng là diễn viên đại tài mà.

Vì Jun nói hôm nay cậu ấy cũng sẽ đến dạy học, nên tôi quyết định thử tiếp xúc với đối tượng quan sát. Chuyện nghe được từ Rumi có thật hay không thì chưa biết, nhưng tôi có thể tự mình xem phản ứng của ả. Thông tin càng nhiều càng tốt. Thứ không cần thiết là nhiễu loạn và định kiến. Cái tôi có là trực giác. Đừng có hiểu lầm.

"Tớ thích mấy công trình kiến trúc cao tầng, nhưng cũng hiểu ý cậu. Cảm nhận được cái 'Nghiệp' của con người khi mưu cầu độ cao ha. Cơ mà, không ngờ Naori lại đến thật. Amamiya cũng bối rối lắm đấy. Sao tự nhiên thay đổi tâm tính thế?"

"Tâm tính tớ không thay đổi nên tớ mới đến. Trước tớ cũng hỏi rồi còn gì?"

"Nhắc mới nhớ đúng là có hỏi thật. Với lại, có khả năng thôi nhé, Amamiya không phải kiểu người như Naori nghĩ đâu. Biết đâu lại hợp chuyện cũng nên."

Hợp thế quái nào được. Cậu dựa vào đâu mà nói thế? Đừng có nói bừa.

"Thôi, mau dẫn đường đi. Tớ phải giám sát xem hai người có học hành đàng hoàng không."

Bên trong Địa Ngục, chà chà, là một cái chung cư có an ninh chặt chẽ đến mức đáng kinh ngạc, đám dân Shinar bị xáo trộn ngôn ngữ chắc phải dùng đến mức này mới yên tâm được. Vượt qua bao nhiêu lớp phòng vệ trùng trùng điệp điệp, đến lúc lên tới tầng ả đàn bà đó ở chắc qua ngày mới mất. Tôi chẳng muốn sống ở cái nơi phiền phức thế này đâu.

Hôm qua, Hội trưởng bảo bố của cái đồ tưng tửng kia là nhà thiết kế của Nedet. Một thương hiệu cao cấp gần đây hay nghe tên. Tôi từng thấy trên báo mạng và video YouTube. Chưa thể nói là phổ biến rộng rãi, nhưng cũng có kha khá người ủng hộ. Ấn tượng là vậy. Gu thẩm mỹ cũng được. Nhưng không phải cái giá tôi mua nổi, nên cũng chẳng chủ động tìm hiểu làm gì.

Và, nghe đâu bố mẹ đã ly hôn hay gì đó. Cái chung cư như pháo đài Navarone này có lẽ là kết quả của khoản tiền bồi thường khổng lồ. Thú thật, sao cũng được. Tôi không quan tâm.

Jun thao tác gì đó, và cửa phòng mở ra. Tôi quan sát từ phía sau.

Từ sau cánh cửa, một cô gái tóc vàng bồng bềnh bước ra. Quần áo thì diêm dúa. Định quyến rũ ai hả? Bên dưới mặc quần dài nên chắc không phải? Khác với lần trước, độ hở hang không cao. Cũng không quá mức Gyaru. Trông ra dáng con nhà gia giáo phết.

"Hai người tới rồi hả! Cuối cùng cũng tới!"

"Xin làm phiền nhé~" Jun bước vào trong với vẻ quen thuộc.

Tôi quan sát tình hình từ sau lưng Jun đang cởi giày. Sảnh đón rộng thênh thang. Thềm đá cẩm thạch. Tủ giày cao đến mức có thể treo quần áo được lắp đặt sẵn. Một cái sảnh đậm chất "nhà người nổi tiếng", nhưng lại trống trải đến lạ. Khác hẳn cái sảnh bừa bộn nhà tôi.

"Ưm, gọi là Naori-chan, được không nhỉ? Mọi người hay gọi cậu là gì? Nè, nói nghe đi, nói nghe đi."

"...Naori-chan hoặc Nao-chan. Kiểu vậy."

Có một tên bất kính gọi bằng cái danh xưng trời ơi đất hỡi nào đó, nhưng không đáng để nhắc tới.

"Hừm hừm. Cơ mà, bộ đồ hôm nay cậu mặc, siêu cấp dễ thương luôn! Váy cũng xinh. Dáng đẹp ghê. Áo parka cũng yêu nữa. Cái áo đó mua ở đâu thế? Ena mặc kiểu đó không hợp lắm~. Ghen tị ghê á. Thích ghê, thích ghê."

Cái đồ tưng tửng cứ nhìn chằm chằm soi mói bộ đồ của tôi. Thà bị soi còn hơn là không được quan tâm, nhưng cảm giác như đang bị định giá vậy. "...À, cảm ơn." Tạm thời cứ nói thế đã. Chế độ xã giao. Level 1.

"Ya~, không ngờ Nyao-nyao lại chịu đến. Hưng phấn ghê á~"

"Nya... Nyao-nyao!?"

Khoan đã. Nyao-nyao là cái gì? Không phải là suồng sã quá mức rồi sao? Nyao-nyao. Tôi lẩm bẩm lại trong miệng. Thật luôn. Chưa ai gọi tôi thế bao giờ. Cái âm nghe thì dễ thương đấy nhưng cảm xúc phức tạp quá.

"A, không được hả?"

"Cũng không phải là không được nhưng mà... Xin làm phiền."

Vụ Nyao-nyao tạm thời đưa vào diện xem xét! Tạm hoãn. Tôi chưa có ưng đâu đấy nhé. Tuyệt đối chưa. Dù sao cũng đỡ hơn gấp trăm lần cái biệt danh Tiên sinh Đệm thịt mà tên ngốc nào đó gọi.

"Phòng ở hướng này nha~" Cô nàng đậm chất Gyaru nói rồi quay lưng lại, bồi thêm một câu "Phải rồi. Cứ thoải mái gọi Ena là Ena nhé~" rồi đi vào phòng.

Tôi kéo áo Jun, người đã bước lên trước.

"Nè, cơ bản là tính cách như thế hả? Jun-kun, cậu hay thật, không thấy mệt à?"

"Quen rồi. Chỉ là, hôm nay cô ấy hưng phấn hơn mọi khi. Hiếm khi thấy không mặc đồ thể dục."

"Hả? Lúc nào cũng mặc đồ thể dục á?"

"Ừ. Lại còn là đồ của trường nữa."

Cũng hiểu cảm giác đó. Nếu có sẵn ở gần thì tôi cũng mặc quần đùi thể dục của trường cho xong. Thoải mái mà. Chưa kể nhà tôi có hai đứa bằng tuổi, một đứa lại còn trong CLB thể thao, nên số lượng tồn kho gấp đôi nhà bình thường. Tức là tỷ lệ nó lăn lóc đâu đó quanh nhà rất cao. Do đó tỷ lệ mặc cũng cao. Siêu tiện lợi.

Nhưng mà, khi con trai đến nhà mà ăn mặc như thế thì──đến tôi cũng không làm... không làm chứ nhỉ?

Xin lỗi, tôi có mặc. Bình thường tôi vẫn mặc đồ thể dục của trường trước mặt Jun... Nhưng mà! Tiền đề khác nhau đúng không? Vì trường hợp của tôi, cái sắc thái kiểu "vừa vui vừa ngại lần đầu mời bạn cùng lớp đến nhà" là hoàn toàn không có! Thỉnh thoảng cậu ấy còn ăn tối ở nhà tôi, lại còn thân thiết với bố mẹ tôi nữa.

Đừng có bảo là tôi mất cảnh giác! Tôi đâu có... buông thả bản thân đâu? Tôi cũng đâu nghĩ là bị nhìn thấy đồ thể dục thì có sao đâu? Khoan. Vốn dĩ đồ thể dục thì trong giờ thể dục cũng bị nhìn thấy rồi, nên có liên quan gì đâu? Ủa? Thế thì mặc đồ thể dục cũng có sao đâu?

Không được. Suy nghĩ này sẽ dẫn đến kết luận không tốt. Đào sâu nữa là nguy hiểm.

"Mặc đồ thể dục của trường thì 'gắt' thật đấy. Lộ hết cả bản chất."

"Cậu mà cũng nói được câu đó à. Nói thế thì, 'nữ tính lực' của Naori cũng đang bò lê dưới đất còn gì."

"Hả? Cậu nói cái gì cơ? Cậu bảo tôi đây──mà nữ tính thấp á?"

Nữ tính của tôi không có thấp! Vụ đồ thể dục để sang một bên. Cái đó là chuyện khác. Không liên quan đến nữ tính. Ở nhà riêng thì để cho người ta thoải mái chút đi. Quan trọng hơn, cái áo parka tay lỡ kiểu thủy thủ tôi đang mặc hôm nay, hàng xịn đấy biết không? Có cảm giác thủy thủ dễ thương thế còn gì. Lúc nãy cái đồ tưng tửng kia cũng khen dễ thương đấy thây. Cái nơ trước ngực cũng dễ thương đúng không? Cả cái áo blouse mặc bên trong cũng là hàng tuyển, rồi cái váy xòe này cũng dễ thương mà? Móng tay tôi cũng rắc bột nhũ, dán cả hình ba chiều nữa này? Thì đúng là, đến nhà con gái, lại còn là đối thủ tưng tửng kia, nếu bị coi thường là thua, nên tôi cũng tốn thời gian trang điểm... ai mà nói ra được chứ.

Không muốn nói.

Giải thích về bộ đồ mình đang mặc cho con trai nghe, đây là cái địa ngục gì thế? Cái này là để con gái với nhau──bỏ qua màn xã giao ở cửa lúc nãy đi, thì cũng là để khen qua khen lại kiểu "cái đó xinh thế", chứ đâu phải thứ để nói với con trai.

Véo cho một cái. Cái tên ngốc này. Ít nhất cũng đả động gì đến vẻ bề ngoài của người ta chút đi chứ.

Tôi nhón một miếng thịt bên hông cậu ta.

"──Đau! Gì thế, Nyao-nyao."

"Không có gì. Với lại, lần sau còn gọi thế nữa, tôi sẽ tung tin cậu xem video người lớn ở trường cho mà xem."

"Đã bảo là, cái đó là hiểu lầm──"

"Nè, hai người định ở ngoài cửa đến bao giờ thế~? Vào nhanh đi chứ."

Khi cái đồ tưng tửng đó nói vọng ra và thò đầu qua cửa để nhìn──một cục bông xù chạy tới.

M-M-M-M-M... Mèo!!!!

Nó lao đến với tốc độ "bàn thờ", phanh gấp nghe một tiếng "két", trượt dài trên sàn tạo thành âm thanh "xoooẹt", rồi lại dùng móng vuốt cào xuống sàn "kèn kẹt" mà quay đầu chạy biến về phòng với khí thế kinh hồn bạt vía. Một cú "quay xe" chữ V mới hoa lệ làm sao.

"Khoan đã!"

"Chắc thấy người lạ nên nó hoảng đấy."

Ai mượn cậu giải thích hả!

Tôi đuổi theo con mèo vào căn phòng rộng đến mức đáng ghét, vừa hay thấy Nhỏ Tóc Tím đang mỉm cười, tay tóm gọn con mèo như thể đang bắt bóng chày. "Nyao-nyao, thích mèo hở?"

"Ừm, cũng..." Nhanh lên. Mau cho tôi chạm vào cái cục bông mềm mượt đó đi.

"Nè." Nhỏ đưa con mèo đang thả lỏng hai chân sau ra trước mặt tôi.

Tôi rón rén đón lấy... Oa. Trong vòng tay tôi là cả một bầu trời mềm mại. Nặng hơn tôi tưởng. Nhìn kỹ vào mặt nó, cái mũi ươn ướt cứ khụt khịt liên hồi. Mắt thì siêu đẹp. Chỗ mọc râu nhìn chỉ muốn chọt chọt vào. Muốn bóp đệm thịt quá đi. Nếu chỉ là đệm thịt thì──núng na núng nính luôn!

Chịu không nổi.

Muốn mang về quá.

"Đúng là sinh đôi ha. Rumichi cũng mê tít thò lò."

Jun xuất hiện sau lưng, buông một câu "Chuẩn đấy" rồi ngồi xuống ghế sofa.

"Nè, nhìn đi, nhìn đi. Siêu dễ thương đúng không? Sinh vật này 'gắt' thật sự!"

Tôi vùi mũi vào giữa hai tai nó, hơi có mùi thú vật một chút. Nhưng mà gây nghiện ghê. Tai nó giật giật, đập bép bép vào má tôi. Đến thế thôi cũng thấy yêu nữa. Bản năng làm mẹ của tôi lại sắp trỗi dậy rồi!

"Dễ thương thì công nhận, nhưng không cẩn thận là quần áo dính đầy lông đấy."

Jun vừa nói vừa lấy vở và sách tham khảo từ trong cặp đặt dưới chân ra.

Cái tên chuyên gia tạt nước lạnh này bị làm sao thế? Hắn ta không có trái tim con người à?

Hỡi Thượng đế. Xin hãy nhân danh Ngài mà ban chút nước thánh của lòng yêu thương xuống tâm hồn khô cằn sỏi đá và cô độc của cậu ta đi.

Hoàng thượng mèo chống hai chân trước, giãy giụa cố tạo khoảng cách với mặt tôi. Lại ghét rồi. Chẳng ngoan chút nào cả. Thân thiết với tôi hơn chút đi mà. Nè nè, chị gái nữ sinh cao trung đây nè~.

"Ain, nó không thích kìa? Thả ra đi."

"Có không thích đâu! Đang đùa giỡn mà!"

Tôi vừa dụi mặt vào bụng nó thì──Hoàng thượng mèo tên Ain tung cước, đạp mạnh hai chân sau vào ngực tôi rồi lủi thẳng xuống gầm ghế. Này, hơi bị thất lễ rồi đấy nhé? Lần đầu tiên trong đời tôi bị đá vào ngực đấy. Thiệt tình, đúng là chủ nào tớ nấy, khiếm khuyết lễ nghi y hệt nhau.

"Nyao-nyao, lát nữa dùng cái này nè." Nhỏ Tóc Tím đưa cho tôi cây lăn bụi.

"Lông mèo á, eo ôi, nó dính vào những chỗ không ngờ tới luôn đó. Thiệt tình, cẩn thận nha. Như Ena á, hồi trước bị Kanyako lấy băng dính dán khắp người luôn. Đúng đúng, hồi đó cái túi đi học cũng thảm lắm. Ain á hả, nó tự tiện chui tọt vào túi, làm lông lá dính tùm lum. Siêu cực luôn. À, còn cái này, đồ chơi cho Ain."

Nói nhiều kinh khủng! Mà Kanyako là ai?

Tuy hơi bị áp đảo, tôi vẫn nhận lấy cây trêu mèo có gắn con chuột ở đầu.

Đầu óc con nhỏ này tuy hơi có vấn đề, nhưng có lẽ không phải người xấu. Tuy nhiên, không được lơ là cảnh giác.

"...Cảm ơn."

"Naori mải chơi với mèo rồi, chúng ta bắt đầu học thôi nhỉ."

"Okê."

Hừ. Đúng như kế hoạch. Tôi đã dự tính trước là nếu tôi chơi với mèo, bọn họ sẽ tự giác bắt đầu học.

Lũ người nông cạn kia. Cứ việc lộ sơ hở đi.

Nào, Hoàng thượng mèo──Ain quân đâu rồi nhỉ?

***

Chơi đã đời. Chơi quên lối về. Đường đường là tôi đây mà lại chơi đến mức quên cả việc theo dõi động tĩnh của hai người kia.

Ác ma. Mèo là loài ác ma đánh cắp thời gian. Phải cẩn thận mới được. Nhưng mà, chúng tôi đã thân nhau hơn khá nhiều rồi. Nói là bạn thân cũng không ngoa. Theo ý kiến của tôi là vậy. Tôi vừa vuốt ve Ain quân đang cuộn tròn vì chơi mệt, vừa quay đầu lại.

Hai người kia đang ngồi ở cái bàn gần bếp. Có vẻ rất tập trung vì không thấy ồn ào gì. Không không, tôi không ồn ào nhé. Ồn ào là Ain quân cơ. Xin đừng suy diễn tà đạo một cách thô thiển như vậy.

Tôi chạm mắt với Jun đang đọc sách tham khảo.

"Tiến độ thế nào rồi?"

Cũng phải tiếp chuyện con người một chút. Nếu không thì chẳng có ý nghĩa gì khi đến đây.

"Thuận lợi lắm. Amamiya hôm nay cũng hiếm khi không than vãn gì."

"Gì cơ chứ. Làm như lúc nào Ena cũng than vãn ấy. Cái đồ này."

Nhỏ Tóc Tím kẹp hai tay vào má Jun. Ê này! Thân thiết quá rồi đấy!

Quả nhiên không thể lơ là được mà! Rumi đồ nói dối!

Jun gạt tay Nhỏ Tóc Tím ra vẻ khó chịu: "Lúc nào chả than. Nào là chán, nào là buồn ngủ, nào là đói bụng." Cảm giác không giống đang diễn. Mà là kiểu phiền phức từ tận đáy lòng, muốn bảo dừng lại đi. Tức là, Nhỏ Tóc Tím chỉ đang đơn phương quấy rầy thôi sao──?

"Tui hổng có nói thế nha."

"Mà nè, Zaki, nãy ông nhìn quần lót của Nyao-nyao đúng không?"

"Hả? Con nhỏ này, tự nhiên nói cái quái gì thế." Jun đột nhiên to tiếng.

Quần lót? "Nghĩa là sao?"

"Lúc nãy á, lúc Nyao-nyao đang chơi với Ain, bị lộ ra một chút xíu. Tui kiểu 'Á quần lót của Nyao-nyao kìa, hên ghê', xong nhìn sang Zaki thì thấy ổng đang nhìn chằm chằm luôn."

"Tao không có nhìn chằm chằm!"

"Ê~, nhìn rõ ràng luôn mà~." Nhỏ Tóc Tím "khịa" Jun xong thì quay sang nhìn tôi chữa cháy: "Cơ mà yên tâm. Không phải kiểu lộ hết đâu."

Cái đó thì sao cũng được. Lúc này thì chuyện đó không quan trọng.

Ra là vậy. Ra là thế. Vừa dạy học cho Nhỏ Tóc Tím, Jun vừa bận tâm về tôi đến mức không chịu được nhỉ. Cậu ấy để ý tôi hơn cả Nhỏ Tóc Tím nhỉ. Cậu ấy đã nhìn tôi nhỉ. Hiểu theo cách đó là được nhỉ. Không phải là tôi không được đoái hoài tới. Không phải là tôi đã bị mất đi sự quan tâm. Tôi không thua Nhỏ Tóc Tím. Thậm chí, tôi đã thắng. Nỗi lo âu vô cớ đang dần tan biến như sương khói.

Đến đây thật là đúng đắn. Bõ công đến đây ghê. Đó chính là điều tôi muốn xác nhận mà.

Tôi ngồi xuống bên cạnh Jun. "Hư~m. Màu gì thế? Nào, nói tớ nghe xem?"

"Ai mà biết!"

"Xạo ke. Zaki chắc chắn đã nhìn. Zaki á, cứ ra vẻ không hứng thú với mấy chuyện đó, nhưng quả nhiên vẫn là con trai ha. Hay là, vì đối phương là Nyao-nyao nên mới thế??"

"Cô dai quá đấy! Tôi chỉ tình cờ nhìn về phía Naori thôi. Không hơn không kém. Nào, học tiếp đi──"

"Rõ ràng là có nhìn mà. Cái đồ thầy giáo quấy rối tình dục này!"

Tôi hùa theo Nhỏ Tóc Tím, ghé sát tai Jun thì thầm đầy hơi thở: "(Thầy giáo quấy rối)."

"Áaaaa, mấy người hùa nhau cái gì thế hả! Tại Naori mặc váy mà cứ nhảy tưng tưng nên mới thế đấy chứ. Là con gái thì để ý cái vạt váy chút đi!"

"Cái này gọi là thẹn quá hóa giận nè."

Tôi chạm mắt với Nhỏ Tóc Tím──hay đúng hơn là Shiena. Trong lòng gọi tên thật chút cũng được. "Thẹn quá hóa giận ha."

"Tiện thể, đang học cái gì thế?"

Mặc kệ tên thầy giáo quấy rối đang xì hơi như quả bóng xịt, tôi dành chút quan tâm cho Shiena.

"Cổ văn. Khó hiểu vãi. 'Tamau' rốt cuộc là Tôn kính ngữ? Hay Khiêm nhường ngữ?"

Shiena vừa lắc lắc cây bút chì kim vừa trả lời.

"Cả hai. Nè, ở đây viết là Tôn kính ngữ chia theo bốn bậc, Khiêm nhường ngữ chia theo hai bậc dưới còn gì?"

"Nhưng mà chữ 'he' bị trùng kìa. Với lại, ngay từ đầu tui đã chả hiểu Tôn kính ngữ với Khiêm nhường ngữ là cái gì rồi."

Bắt đầu từ level này á? Tôn kính ngữ với Khiêm nhường ngữ thì hồi trung học cơ sở đã học rồi mà.

Phải rồi.

"Chờ chút." Tôi quay lại ghế sofa, lấy một thứ từ trong cặp ra.

Phư phư phư. Tôi mang theo vũ khí bí mật chính là vì ngày hôm nay.

Xuất hiện đi!

"Sao nào?"

Trang bị mắt kính!

Muốn dạy người ta học thì phải cần cái này chứ. Thế mới ra dáng cô giáo chứ? Dù tôi chả có ý định dạy đâu nhé. Ừ, thật đấy. Chỉ là, phòng hờ trường hợp "nhỡ đâu" thôi, nhé. Đúng, chỉ là phòng hờ thôi.

"Nyao-nyao, hợp vãi chưởng! Nyao-nyao bình thường đeo kính hả?"

"Không phải không phải. Kính PC đấy. Chống ánh sáng xanh. Trông có vẻ thông minh không?"

Vũ khí bí mật được bố tặng cho nhưng cứ ngủ yên mãi trong góc tủ. Dù bảo là chống ánh sáng xanh, nhưng cũng chỉ là cái kính ám màu nhẹ thôi chứ gì? Giống kính râm chứ gì? Giảm độ sáng màn hình là được chứ cần gì. Tôi đã nghĩ thế nên chẳng dùng, nhưng cuối cùng em nó cũng có ngày được nhìn thấy ánh mặt trời.

Nói là kính không độ thì nghe giống đồ làm màu, nhưng nói là kính PC thì nghe thực dụng hẳn ha.

"Trông siêu thông minh luôn. Mà Nyao-nyao học giỏi còn gì."

Hê hê. Giỏi là cái chắc. Hôm nay còn có thêm kính nữa. "Rồi, cái gì nhỉ? Tôn kính ngữ và Khiêm nhường ngữ?"

"Đúng đúng."

"Tôn kính ngữ hay Khiêm nhường ngữ thì ý nghĩa cũng giống nhau thôi. Khác nhau ở chỗ dùng cho chủ thể hay khách thể ấy."

"Chủ thể? Khách thể?"

Ê-tô, từ chỗ đó luôn hả. Aaa, thiệt tình. Phải giải thích từ đâu đây──.

Jun, người nãy giờ đang chán nản, bỗng chen ngang: "Chủ thể là kẻ thực hiện hành động. Kẻ đang ăn, đang uống ấy. Trong câu 'Ai đó đã làm gì', thì là cái 'Ai đó'. Cứ coi như là chủ ngữ đi. Khách thể là... nói nôm na là đối phương. Trong câu 'Tôi đã làm gì đối với ai đó', thì là cái 'Ai đó'. Ví dụ, giả sử Amamiya là người bề trên, trường hợp 《Amamiya cho Naori cây trêu mèo》 thì dùng Tôn kính ngữ cho Amamiya. Còn nếu là 《Naori đưa cây trêu mèo cho Amamiya》 thì dùng Khiêm nhường ngữ cho Amamiya. Đối tượng dùng Tôn kính ngữ hay Khiêm nhường ngữ là như nhau. Chỗ này không đổi. Thế nên, nếu trong văn bản xuất hiện đối tượng cần dùng kính ngữ, thì cứ đánh dấu hắn lại. Tùy xem hắn là chủ thể hay khách thể của hành động mà quyết định dùng Tôn kính ngữ hay Khiêm nhường ngữ thôi. Nếu chỉ để thi lại thì học vẹt theo mẫu cho nhanh. Nhớ mấy cái Tôn kính ngữ với Khiêm nhường ngữ tổng hợp ở đây là ổn."

Này, đừng có cướp diễn đàn chứ. Với lại, sao giữa Shiena và tôi, Shiena lại ở vị trí cao hơn? Kỳ cục vậy? Không phục. Mà thôi, được rồi. Shirasaki quân, công lao của cậu tôi xin trân trọng nhận lấy.

"Tóm lại là như thế. Hiểu chưa?"

"Nyao-nyao, đỉnh ghê! Cảm giác như hiểu rồi ấy!"

"Này! Người giải thích là tớ mà. Sao công lao lại thuộc về Naori hết vậy!"

"Tâng bốc tớ một chút thì có sao đâu. Cậu nhìn thấy quần lót rồi còn gì?"

"Không... cái đó như tớ đã nói lúc nãy, chỉ là tình cờ──"

Shirasaki quân, đến nước này rồi mà còn chối thì hơi bị miễn cưỡng đấy nhé.

Tôi đưa tay nâng cằm Jun, người đang định lảng tránh ánh mắt và cúi gầm mặt xuống, bắt cậu ấy phải nhìn về phía mình.

"Cậu đã nhìn, đúng không?" Tôi gửi tặng cậu ấy nụ cười rạng rỡ nhất lịch sử đời mình.

"...Phải."

Gì thế này. Sướng quá đi mất. Cảm giác khiến người khác phải phục tùng mình, chịu không nổi luôn. Rùng mình vì sướng.

Lần tới, phải bắt lấy Giáo sư mới được──nhắc đến Giáo sư, hoàn toàn vô dụng còn gì. Quên bẵng đi mất, nhưng hình như ả ta từng hùng hổ tuyên bố sẽ cản trở Shiena hay gì đó mà? Có thấy làm cái gì đâu?

Phạt thôi.

Quyết định trừng phạt. Mời vào phòng tra tấn nhé.

"Zaki, gà thế."

"Im đi! Tại cô bô bô cái mồm ra nên──"

"Shirasaki quân, phiền cậu dạy cách chia động từ 'Tamau' cho bạn Amamiya được không nhỉ?"

Tôi vừa nghiêng đầu vừa đẩy gọng kính. Phiên bản cô giáo Naori xin được phục vụ.

"Naori... cô được lắm, nhớ đấy..."

"Cậu nói gì cơ?"

"...Tớ không nói gì ạ."

"Vậy nhờ cậu nhé. Shirasaki quân."

※ ※ ※

(Jinguji Rumi)

Buổi tập sáng kết thúc, tôi ăn trưa xong sớm hơn mọi người, mua một cốc ca cao đá ở khu máy bán hàng tự động rồi ngồi hóng những cơn gió thi thoảng thổi qua ở băng ghế dưới bóng râm.

Bất chợt tôi thấy lo, không biết Naori có cãi nhau với Jiena không. Định hỏi khéo Jun xem sao──vừa lấy điện thoại ra thì Mizuma đi ngang qua gọi với lại.

"Làm gì mà thẫn thờ thế kia."

"Làm gì là quyền của tôi chứ. Mà đội bóng rổ nam hôm nay khí thế ghê nhỉ."

"Chứ sao. Đội nữ cũng thế còn gì?"

"Ừ ha. Cả hai bên đều phải cố gắng cho ngày thứ Sáu."

Thứ Sáu là giải Tổng thể──tính cả hôm nay thì chỉ còn năm ngày nữa là thi đấu. Vượt qua trận đầu, trụ lại đến trận thứ ba là được đại diện tỉnh. Tức là Inter-high.

Đội nào cũng hừng hực khí thế là chuyện đương nhiên. Các câu lạc bộ khác cũng vậy. Thế nên nhà thi đấu hôm nay căng thẳng lắm. Có đội còn phải mượn nhà thi đấu của khối trung học cơ sở để tập.

"Ờ. Nhắc mới nhớ, Shirasaki đang dạy kèm cho Jiena hả?"

Mizuma, cái tên chẳng thuộc câu lạc bộ bóng chày mà cứ vừa nói vừa làm động tác ném bóng.

Hửm? Sao Mizuma lại biết nhỉ──tôi thắc mắc, nhưng có lẽ là nghe từ Jun.

Chẳng hiểu sao nhưng hai người đó thân nhau ghê. Tôi không nghĩ họ hợp tính nhau lắm, nhưng bạn bè đâu cứ phải hợp tính mới chơi được. Chỉ ấn tượng là Mizuma hay kiếm chuyện bắt chuyện với Jun thôi.

"Nè nha, đừng có tán tỉnh Rumi nhà này đó~."

Giọng Kanako vang lên từ phía sau, rồi nhỏ ôm chầm lấy tôi qua lưng ghế tựa.

"Thiệt tình, Mizuma dai như đỉa ấy. May mà có Kanako đến cứu."

"Tán tỉnh đâu mà tán. Tán thì tôi tán mấy em thùy mị nết na, khiến người ta muốn che chở cơ."

"Vâng vâng. Dù sao thì tôi cũng đâu có thùy mị nết na."

Giống như Naori ấy──suýt nữa thì buột miệng nói ra, nhưng tôi kìm lại được. Lôi con bé ra làm bia đỡ đạn là bài tủ rồi, nhưng tôi sẽ không làm thế nữa. Chẳng biết Mizuma có nghĩ thế không, nhưng một bộ phận con trai đang hiểu lầm tai hại về Naori. Hay đúng hơn là bị lừa đẹp.

──Một otaku nữ nhút nhát, kém giao tiếp, dễ thương khiến người ta muốn che chở.

Lần đầu nghe thấy, tôi còn tưởng mình nghe nhầm. Không thể nào.

Nếu chỉ nhìn ấn tượng bề ngoài thì cũng hiểu được... nhưng kém giao tiếp và muốn che chở thì hơi quá đà. Thế mà, mấy tên con trai không biết rõ về Naori cứ nói với tôi kiểu: "Rumi khác với em gái nhỉ──". Hồi đầu tôi còn chối là không phải đâu, nhưng từ lúc nào đó tôi thấy phiền phức quá nên tự mình lôi Naori ra so sánh luôn.

Dù biết là không tốt. Nên tôi sẽ bỏ.

Tiện thể, bản thân Naori có khi không nhận ra, nhưng đám con gái nhìn thấu hết trơn rồi. Với lại, vài đứa con trai lớp tôi cũng nhận ra. Con bé đó cứ nói chuyện sòng phẳng trước mặt Jun hay Moriwaki, nên mấy người thấy cảnh đó đã vài lần bảo tôi: "Em gái Rumi hóa ra là kiểu người như thế à."

Miệng thì bảo giả nai rất giỏi, nhưng sơ hở đầy mình, đúng là phong cách của Naori.

──Tôi cũng chẳng có tư cách nói người khác. Chuyện hẹn hò với Jun cũng bị lộ tẩy còn gì.

"Rumi có thể không thùy mị, nhưng nhìn vậy thôi chứ 'bánh bèo' chính hiệu đó nha?"

"Này! Kanako!"

"Hư~m, Rumi mà 'bánh bèo' á. Được đấy. Hay cứ theo hình tượng đó đi? Có khi lại hot?"

"Mizuma, ồn quá. Lượn đi chỗ khác nhanh." Lo chuyện bao đồng.

"Đúng đó đúng đó. Đừng có làm phiền hội chị em tâm sự."

"Gì chứ. Đến sau mà to mồm."

Mizuma buông một câu hờn dỗi với Kanako rồi bỏ đi về phía máy bán hàng tự động.

"Nè, nãy tui nghe loáng thoáng, Shirasaki đang xem bài cho Jiena hả?"

Kanako ngồi xuống cạnh tôi. Rồi cướp luôn cốc ca cao đá, làm một ngụm.

"Này, đừng có uống hết đấy."

"Nếm tí thôi. Không hết đâu mà──mà, thiệt hả?"

"Ừ. Kiểu như dòng đời xô đẩy ấy mà. Ban đầu định nhờ Naori, nhưng con bé chắc chắn sẽ ghét mấy vụ đó, tớ đang không biết làm sao thì──"

"Shirasaki được chỉ định đích danh hả?"

"Đại loại thế. Jun ban đầu cũng định từ chối đấy chứ."

"Mà~, Shirasaki chắc cũng ghét mấy vụ này. Cảm giác thế. Cơ mà, Jiena lại muốn em gái bà dạy học cho, nghe lạ ha. Hai người đó khác hẳn nhau còn gì."

"Đúng không? Công nhận là thành tích tốt thật. Nhưng không hợp tính nhau."

"Nói thế thì Shirasaki cũng y chang còn gì? Mà nói chứ, Rumi thấy thế là ổn hả?"

"Hư~m, là Jiena mà, tớ không lo vụ đó lắm."

"Nhỏ đó thì ừ. Không hứng thú với đàn ông. Nhưng nhỡ Shirasaki có gì thì sao?"

Ai cũng nói thế cả. Bộ chỉ có mình tôi nghĩ là tên đó không phải kiểu dễ dãi thế sao? Công nhận Jiena là người mẫu nên xinh đẹp, dáng chuẩn, tính cách lại tươi sáng, hòa đồng──ừ thì, không phải là không lo.

Nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ có cảm giác sẽ không xảy ra chuyện đó đâu, cái này khó diễn tả lắm, kiểu như quen nhau lâu nên nghĩ thế thôi. Naori cũng thế, thay vì lo Jun thế nào, con bé nói kiểu như sợ Jiena quyến rũ Jun ấy. Cái đó thì càng không thể nào.

"Sao nhỉ. Chắc không có chuyện đó đâu?"

"Gì đây, cái cảm giác 'tôi hiểu rõ lắm' này. Ghen tị ghê nha, hiểu nhau gớm."

"Quen nhau lâu mà, cũng hiểu chút chút."

"Dù đã chia tay."

C, cái con này! Biết giữ ý tứ chút đi chứ!

"Ồn ào quá. Kệ tớ đi. Tớ cũng có nhiều nỗi niềm lắm chứ bộ."

"Mà, sao cũng được. Cơ mà, tui biết rồi nên bà không cần ngại đâu."

"Hử?"

"Chuyện của Jiena ấy. Bà nghe rồi đúng không?"

Điều Kanako đang nói, có lẽ là câu nói lúc nãy.

──Jiena không hứng thú với đàn ông.

Tôi đã nghe điều đó từ chính miệng Jiena. Năm ngoái, khi học cùng lớp, thấy Jiena được hết người này đến người khác tỏ tình, tôi đã hỏi: "Sao cậu không hẹn hò với ai thế?".

Nghe đồn Jiena hot lắm, nhưng nói thật là vượt xa tưởng tượng của tôi. Trong đó có cả mấy cậu con trai sợ quá không dám bắt chuyện, nhưng bất kể tiền bối hay hậu bối, tóm lại là rất nhiều người đến bắt chuyện. Trai đẹp cũng có. Nhưng Jiena chẳng hẹn hò với ai cả.

Ban đầu tôi tưởng do công việc, bị cấm yêu đương hay gì đó. Nhưng theo lời Jiena thì mấy người mẫu quen biết đều có bạn trai cả, nên có vẻ không phải lý do đó.

Hay là có người trong mộng rồi? Xuất phát từ sự tò mò đó. Tôi đã hỏi lý do.

Jiena hơi ngượng ngùng, cười khổ nói: "Vì là Rumichi nên tớ mới nói nhé, Ena không nhìn con trai theo kiểu đó được. Từ xưa đã thế rồi. Cũng có người tớ đang để ý. A, cái này cấm nói với ai đấy nhé."

"Ra là vậy. Thế thì chỉ còn cách từ chối thôi nhỉ." Hình như tôi đã trả lời đại loại thế.

Cũng chẳng ngạc nhiên lắm, và cũng chẳng vì thế mà quan hệ với Jiena thay đổi. Tôi nghĩ chuyện đó là tùy mỗi người, môn Giáo dục giới tính hay Kinh tế gia đình cũng dạy thế rồi.

Nên tôi chỉ nghĩ "À, ra thế". Dĩ nhiên, tôi không nói chuyện này với ai. Với Jiena, kể cho tôi nghe chắc cũng cần nhiều dũng khí lắm. Tôi tự kiểm điểm bản thân vì đã tọc mạch khiến Jiena phải nói ra điều đó.

Lúc đó đang hẹn hò với Jun nên tôi hơi bị bay bổng. Hứng thú với chuyện tình yêu của người khác hơn bình thường. Từ đó trở đi, tôi bỏ tật tọc mạch thừa thãi. Nếu là người chủ động tâm sự như Reira thì tôi sẽ hỏi han, còn không thì tôi không hỏi nữa.

"Trước đây tớ có nghe Jiena nói."

"Ừ. Tui cũng nghe Jiena kể rồi. Nên bà nói với tui cũng không sao đâu."

Kanako đã ý tứ để tôi dễ nói chuyện hơn.

"Cảm ơn bà đã cất công để ý nhé. Không sao đâu. Như tớ đã nói lúc nãy, tớ không lo chuyện đó. Riêng Jun và Jiena thì không có chuyện đó đâu."

"Rumi thấy thuyết phục là được rồi. Mà nè, chuyện tui chảy máu cam trong buổi tập hôm nọ, bà chưa nói với Jiena đúng không?"

"Ừ, chưa nói."

"Nhỏ đó á, hay nổi giận mấy chuyện đó lắm. Làm phiền Reira thì phiền phức lắm, nên giữ bí mật giùm tui nha."

Jiena hễ dính đến chuyện của Kanako là nghiêm túc hẳn.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ Jiena thích Kanako. Skinship nhiều kinh khủng, lại còn bao lần nói với Kanako bằng vẻ mặt nghiêm túc: "Sống chung đi. Bố mẹ tớ hầu như không có nhà, được mà". Tuy nhiên, con gái với nhau thì đôi khi chỉ là thân thiết bình thường thôi, nên tôi không chắc chắn lắm, chỉ lờ mờ đoán thế.

Nhưng nếu Kanako đã biết chuyện, thì có lẽ không phải vậy. Nếu thật sự thích, thì việc thú nhận với Kanako cần dũng khí lớn lắm.

Điều chắc chắn là, với Jiena, Kanako là người bạn vô cùng quan trọng. Điều đó thì không sai vào đâu được.

"Được yêu thương quá còn gì."

"Sai bét. Nói trước nha, bọn tui không phải kiểu đó đâu. Dù là Rumi thì──"

"Không phải ý đó. Chỉ là, tớ thấy cậu được yêu thương như một người bạn ấy."

"Yêu thương gì, nhỏ đó coi tui như động vật nhỏ hay gì đó để đùa giỡn thôi. Cậy mình cao to rồi coi thường người khác ấy mà."

"Làm gì đến mức đó."

"Thật đó. Hồi xưa, nó mang cái túi du lịch đến trường, bảo là 'Hôm nay tớ sẽ nhét Kanyako vào đây mang về'. Đùa cợt thế đấy."

Câu đó, nghe giống giọng Jiena thật. Mà có khi làm thật ấy chứ.

"Gì ghê vậy. Chuyện hồi nào? Lần đầu tớ nghe đấy."

"Ờ thì, hồi lớp 8 hay sao á. Kết cục là do sau giờ học phải đi quay phim ở xa nên nó mang túi theo thôi. Mà, nhỏ đó là──ra thế. Ra là vậy."

Kanako nói như thể vừa nghĩ ra điều gì.

"Hử? Gì cơ?"

"Không có gì, chuyện của tui thôi. Quan trọng hơn, bà đó, sao lại chia tay với Shirasaki? Đã đến lúc kể chi tiết cho tui nghe chưa?"

"Dài dòng lắm, để hôm nào nhé."

"Hư~m. Lại định lảng tránh chứ gì. Được thôi, tui đi hỏi Reira. Đằng nào thì bà chả tâm sự hết với Reira rồi đúng không? Phải rồi, tui thì không có bạn trai, tâm sự cũng chẳng tham khảo được gì đâu nhỉ."

"Đâu phải tại chuyện đó..." Chính là tại chuyện đó đấy. Xin lỗi nhé Kanako.

Bởi vì hễ mở miệng là Kana lại lải nhải muốn có bồ, mà tớ thì chẳng muốn để lộ chuyện này cho người ngoài biết, lỡ nói ra với ai đó thì tin đồn sẽ lan đi không có điểm dừng, thế nên──tớ chỉ kể cho mỗi Reira, đứa duy nhất đã có bạn trai, nghe thôi.

"Đang nói chuyện gì đấy?"

Có vẻ như Reira cũng vừa đến mua nước. Canh thời gian chuẩn ghê.

"Ồ, vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới. Nè, tui có chuyện muốn hỏi bà chút."

"Tin đồn gì mà ghê vậy. Chuyện gì?"

"Sao Rumi lại chia tay với Shirasaki thế? Bà biết đúng không?"

Đừng có bắt đầu câu chuyện ngay trước mặt chính chủ chứ. Mà, chắc Reira cũng chẳng nói đâu nên thôi kệ.

"À, vụ đó hả. Nói sao ta, là do Rumi ngốc quá đấy. Rõ ràng đến giờ vẫn còn thích Shirasaki, vậy mà──"

"Này Reira! Sao bà lại tỉnh bơ kể lể thế hả!"

"Đằng nào thì cả CLB cũng biết tỏng rồi còn gì, có sao đâu?"

──Thì đúng là vậy nhưng mà... ít nhất cũng đừng nói khi có mặt tớ ở đây chứ.

"Không được! Vấn đề không phải ở chỗ đó!"

※ ※ ※

(Shirasaki Jun)

Hôm nay làm cái gì cũng thấy bực bội. Cứ hễ động một tí là Naori, trong bộ dạng đeo kính ra dáng cô giáo, lại xuất hiện và châm chọc. Phiền phức không để đâu cho hết. Nếu đã cất công chuẩn bị cả kính mắt thì tự đi mà dạy học đi, tôi muốn nói thế lắm, nhưng khổ nỗi lại không làm vậy được.

Naori vốn dĩ không giỏi khoản dạy dỗ người khác. Nhỏ không biết cách hạ mình xuống cho vừa với trình độ của đối phương.

E là nhỏ không hiểu được đối phương đang tắc ở chỗ nào. Lẽ ra Naori cũng từng có những lúc như thế, nhưng con nhỏ đó luôn tự mình giải quyết mọi việc rồi cứ thế tiến băng băng về phía trước. Cứ thế, nhỏ dần bỏ lại những người xung quanh ở phía sau.

Đây cũng là một lý do nữa khiến tôi và Rumi không đề cử Naori. Riêng Rumi thì cực kỳ ghét việc phải nhờ Naori dạy học. Những lúc như thế, tôi lại là người chỉ cho Rumi những chỗ cô ấy không hiểu. Nghĩ lại thì, việc đó cũng coi như là tôi đang ôn tập luôn.

Về cơ bản, tôi thuộc phe "người không hiểu". Tôi chỉ tốn nhiều thời gian hơn người khác thôi. Kết quả là tôi chỉ nắm được cách làm sao cho hiệu quả. Về bản chất, tôi khác hoàn toàn với kiểu người như Naori.

Như thường lệ, sau khi ăn bữa trưa do Amamiya tự tay làm, dòng thời gian buổi chiều trôi đi chậm rãi và lười biếng.

Naori, người vừa nãy còn cảm kích rối rít trước món hamburger hầm súp của Shiena, giờ chắc đang bị cơn buồn ngủ đánh gục do cái bụng no căng và sự mệt mỏi vì phấn khích quá đà; nhỏ đang nằm dài trên ghế sofa thở đều đều. Vì nhỏ vẫn đang đeo kính nên tôi nhẹ nhàng tháo ra và đặt lên bàn. Chiếc kính gọng nhựa đen. Tròng kính chống ánh sáng xanh phản chiếu ánh sáng, nhuộm lên một màu tím xanh nhàn nhạt.

Hóa ra nhỏ có cả kính PC cơ đấy. Giờ tôi mới biết. Lần cuối tôi thấy Naori đeo kính là từ hồi còn bé xíu, lúc nhỏ nằng nặc đòi đeo thử kính của tôi rồi làm ầm ĩ cả lên. Không ngờ lại hợp phết──

"Dịu dàng ghê ha. Cơ mà, gương mặt lúc ngủ 'meo meo' của Nyaonyao siêu dễ thương luôn."

Amamiya đã quay lại từ nhà vệ sinh lúc nào không hay, lên tiếng.

Tôi lờ đi cái vụ mặt ngủ hay meo meo gì đó, đáp lại: "Nằm lăn lộn thế kia kiểu gì cũng cong gọng kính cho xem."

"À, hồi cấp hai Zaki cũng đeo kính nhỉ?"

"Ừ." Tôi mới chuyển sang dùng kính áp tròng từ mùa đông năm ngoái. Nói chính xác thì cuối cấp hai tôi không còn đeo kính nữa.

Mà quan trọng hơn, Amamiya đã nhận thức được sự tồn tại của tôi từ hồi cấp hai sao? Hôm trước cổ cũng nói mấy chuyện kiểu như tôi hẹn hò với Rumi này nọ, chắc là vì thế. Năm ngoái tôi cũng ít khi ló mặt sang lớp Rumi, vậy mà cổ biết tôi hay đeo kính hay thật.

"Nhắc mới nhớ, Zaki ấy──" Ngay khi Amamiya định nói gì đó.

Có tiếng mở cửa ở phía cửa ra vào. Tiếp đó là tiếng sột soạt, rồi một giọng phụ nữ lớn tiếng vang lên: "Ena-chaaaan, ra giúp mẹ một tay nàoooo──"

Ai vậy?

Ngay khoảnh khắc tôi định hỏi, Amamiya hét lên "Là Mama!" rồi lao ra khỏi phòng.

Mama? Mẹ của Amamiya về rồi sao?

Toang rồi. Phải gọi Naori dậy ngay. Không thể để nhỏ cứ nằm ngủ chềnh ềnh thế này được.

"Naori, dậy đi."

Tôi lay vai Naori, nhưng nhỏ chỉ ư hử "Ưm..." vài tiếng chứ không chịu dậy. Đang ngủ say thì không dễ gọi dậy đâu... nhưng giờ không phải lúc nói mấy câu đó. Đã đến nước này──tôi bóp mũi Naori và bịt miệng nhỏ lại. Một lúc sau, Naori giãy nảy lên, la oai oái "Ưm ưm!".

"Cậu làm cái gì thế! Định giết tớ hả? Nồng độ oxy trong máu mà giảm là──"

"Nói chuyện đó sau. Mẹ của Amamiya đến──"

Cửa phòng bật mở, một người phụ nữ bước vào với giọng điệu nhẹ tênh "Chàooo", trên người là bộ váy ren diêm dúa như thể vừa đi tiệc về──vừa đi vừa tháo mái tóc đã được búi gọn xuống. Một mỹ nhân với vẻ đẹp áp đảo, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết. Khác với Amamiya, người này có nét đẹp trưởng thành hơn. Tuy vậy, bà ấy vẫn toát lên bầu không khí thân thiện, dễ gần. Nói theo kiểu sáo rỗng thì trông y như người nổi tiếng vậy.

Con gái của bà mẹ này và ông bố kia──ngoại hình đúng là được bảo chứng rồi. Thảo nào.

"Cậu bé này là người mà Shiena nhắc đến sao? Con bé nhờ cậu dạy học hả? Ái chà, mặt mũi cũng khá dễ thương đấy chứ. Con trai tầm tuổi này là tuyệt nhất nhỉ. Trông hơi ngông nghênh, lòng tự trọng cao, nhưng chỉ cần đẩy đưa mạnh bạo một chút là đổ cái rầm──"

"Này Mama, đừng có đùa kiểu đó chứ."

Một nhân vật nguy hiểm vừa xuất hiện.

Không cho người ta kịp xưng danh luôn. Trước một nhân vật quá "out trình" thế này, Naori cũng hoàn toàn bị áp đảo.

"A, xin lỗi xin lỗi. Cứ thấy trai trẻ là mẹ lại bị thế. Thế còn cô bé bên này?"

"Đây là Nyaonyao. Bạn của Zaki."

Amamiya vừa trả lời vừa đặt đống hành lý, có lẽ là của mẹ cô ấy, đang xách đầy hai tay vào góc phòng.

"Ái chà, con cũng 'ghê' thật đấy. Dẫn cả bạn gái đến cơ à? Khi còn trẻ thì có thể dùng thể lực để bù đắp, nhưng có tuổi rồi thì chỉ thế thôi là không đủ đâu nhé. Phải tranh thủ lúc này mà rèn luyện kỹ năng──"

"Đã bảo là, Mama!"

"Úi chà, thất lễ thất lễ. Hừm." Mẹ của Amamiya hắng giọng nhẹ một cái, rồi nói: "Cô là Shiho, mẹ của Shiena. Hình như Ena-chan được các cháu giúp đỡ nhiều lắm. A, đúng rồi. Quà lưu niệm! Không biết có cái gì hay ho không ta. Nè, trong cái túi giấy màu nâu kia có gì không con?"

Tôi nhìn Amamiya đang đi về phía đống hành lý theo lời sai bảo, nghĩ rằng không thể bỏ lỡ thời cơ này, bèn lập tức chào hỏi.

"Cháu là Shirasaki Jun ạ. Chính cháu mới là người được Amamiya-san giúp đỡ rất nhiều──"

"Mấy chuyện đó đừng có bận tâm làm gì. Mà nói đúng hơn, con bé đó mà chăm sóc ai thì đúng là chuyện không tưởng. Không sao, không sao đâu. Với lại, cứ gọi cô là Shiho-san nhé."

Thật sự là không nghe người ta nói gì luôn. Lần đầu tiên tôi gặp kiểu người lớn thế này đấy. Lại còn bắt gọi tên nữa chứ.

"Dạ không không, không có chuyện đó đâu ạ. Cháu còn được Amamiya-san chiêu đãi đồ ăn nữa. À, với lại cô không cần bận tâm đến bọn cháu đâu ạ──"

"Nè Mama. Trong này toàn mấy thứ gì đâu không à──"

Tôi định nói là không cần quà cáp gì đâu, nhưng bị giọng nói của Amamiya vang lên từ góc phòng cắt ngang.

"Hả? Làm gì có chuyện đó?"

Tôi gọi với theo Shiho-san đang định đi về phía Amamiya.

"Dạ không, ừm, thật sự là không sao đâu ạ. Xin cô đừng bận tâm."

"Không được đâuuu. Ena-chan đã được các cháu giúp đỡ mà lại."

"Thật đấy ạ, cô đừng bận tâm. Hay đúng hơn là, bọn cháu xin phép về──"

Ngay khi Naori vừa mở miệng, bất ngờ Shiho-san ôm chầm lấy Naori và cọ má vào má nhỏ: "Đừng nói mấy lời buồn bã thế chứ~. Nào, cùng nhau ăn bánh kẹo ngon nhé!"

Hoàn toàn là kiểu người mà Naori kỵ nhất. Còn hơn cả Amamiya nữa. Bằng chứng là biểu cảm của Naori đã "chết lâm sàng" rồi.

"Phải rồi. Nhắc đến bánh kẹo ngon mới nhớ! Ena-chan!"

Tôi vội vàng đỡ lấy Naori, người vừa bị ôm ấp bất ngờ khiến cảm xúc chết lặng, giờ lại suýt ngã nhào xuống ghế sofa do được thả ra đột ngột. Không ổn rồi. Nhỏ hoàn toàn mất hết sinh khí.

"Gì vậyyy?" Amamiya vừa lôi xềnh xệch mấy cái túi giấy vừa quay lại.

"Tối nay cả nhà mình sẽ ăn cơm cùng nhau nhé!"

"Cả nhà?"

"Đúng. Papa cũng về Nhật cùng mẹ. Giờ ông ấy vẫn đang làm việc, nhưng tối sẽ qua đây họp mặt. Mẹ ghé qua chỗ anh hai một chút, sau đó họp một cuộc nữa là xong. OK?"

"Papa cũng đến hả? Đã rõ!" Gương mặt Amamiya bừng sáng ngay lập tức.

Tình hình này thì tốt nhất là nên chuồn thôi.

Tôi ghé tai thì thầm với Naori đang mất hết cảm xúc: "(Về thôi nhỉ)."

"Ừ, về nhanh đi. Tớ chết mất. Không trốn khỏi đây là tớ biến thành con ngao luôn đấy."

Nhân lúc Shiho-san nói "Đi vệ sinh chút đã" và rời khỏi chỗ ngồi, tôi nói với Amamiya: "Hôm nay bọn tớ về đây. Mẹ cậu đã về rồi, người ngoài nên tránh mặt thì hơn."

"Ừm... nhưng mà..."

"Đừng bận tâm về bọn tớ. Với Jun-kun thì chỉ cần làm xong bài tập là mãn nguyện rồi đúng không?"

Naori, người đang muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt, lập tức nói đỡ.

"Naori nói đúng đấy. Bọn tớ về đây, nhưng cậu nhớ phải học đấy nhé."

"Đó là câu thoại tệ nhất lúc chia tay đấy biết không," Amamiya cười khổ.

"Để tớ dạy cho cậu biết vì sự nghiệp học hành sau này nhé: mong chờ mấy thứ lãng mạn từ tên mọt sách này là vô ích thôi."

Vâng vâng. Xin lỗi nhé.

Vừa ra đến hành lang thì đúng lúc Shiho-san bước ra, hỏi "Á, về luôn sao?", nhưng chúng tôi viện đủ mọi lý do rồi chạy trốn khỏi nhà Amamiya như bay.

Lâu lắm rồi mới gặp lại gia đình, kiểu gì thì đó cũng là ưu tiên hàng đầu. Có chúng tôi ở đó thì họ sẽ khó xử, và chắc chắn sẽ phải giữ ý tứ. Tôi cứ tưởng Amamiya không phải kiểu người để ý mấy chuyện đó, nhưng mấy ngày qua ở cùng cổ tôi mới hiểu. Cổ quan sát xung quanh rất kỹ. Cổ biết rõ đâu là ranh giới không nên vượt qua.

Chuyện cổ thân thiết với Naori chắc cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi. Tôi có cảm giác như vậy.

"Nè nè."

Vừa ra khỏi chung cư của Amamiya, Naori kéo áo tôi.

"Hửm?"

"Về luôn hả? Có ghé đâu không?"

"Cậu có chỗ nào muốn đi à?"

Miệng thì hỏi vậy nhưng chân tôi đã bước về phía nhà ga.

"Cũng không hẳn, nhưng về giờ này thì sớm quá không? Mới có bốn giờ thôi."

"Cũng đúng... mà khoan, bốn giờ á? Hình như hôm qua mẹ của Amamiya còn ở Yorkshire mà nhỉ."

"Hả? Hôm qua còn ở Anh á? Nhanh vậy? Hình như đi máy bay cũng mất nửa ngày rồi? Mà từ London đến Yorkshire cũng xa phết đấy chứ?"

Hồi tiểu học, Naori từng đi Anh. Tôi cũng được chú rủ đi, nhưng nhà tôi lại có kế hoạch đi du lịch Hiroshima với họ hàng nên chuyến đi Anh không thành hiện thực. Giờ nghĩ lại vẫn thấy tiếc hùi hụi. Hồi đó tôi nhớ mình đã mè nheo bố mẹ "Con cũng muốn đi Anh" làm họ khổ sở lắm. Dù tôi cũng muốn đến Bảo tàng Yamato ở Hiroshima, nhưng xét về độ quý hiếm thì Anh Quốc vẫn hơn hẳn.

Bề ngoài thì Naori tỏ ra không vui lắm, nhưng trong thâm tâm chắc chắn nhỏ đã rất mong chờ. Vì nhỏ đã xem đi xem lại series "Harry Potter" cùng Rumi nên không thể sai được. Nhỏ còn cho tôi xem tấm hình chụp ở cái cột chỗ sân ga 9 ¾ tại nhà ga King's Cross với vẻ mặt hớn hở tột độ cơ mà.

"Đúng không. Kể cả từ sân bay đi thẳng đến Saitama thì cũng mất kha khá thời gian."

"Di chuyển nhiều thế mà vẫn giữ được cái năng lượng đó thì kinh thật. Còn hơn cả cô con gái nữa. Tớ bị cái khí thế đó áp đảo đến mức đơ luôn. Đúng chuẩn 'null' luôn. Không tắt công tắc cảm xúc đi thì không thể nào đối phó nổi."

"Cậu có đối phó được đâu. Trông cứ như cá nằm trên thớt ấy."

Naori đặt ngón tay lên cằm, nghiêng đầu: "Hưm, giả chết chăng?"

"Giả chết cái gì. Chết thật rồi còn đâu."

"Hứ, cái gì cũng bắt bẻ chi li. Đàn ông mà chi li là──"

"Là bị ghét chứ gì?"

"Biết rồi thì tốt. Hãy cố gắng tu tâm dưỡng tính đi." Naori vỗ nhẹ vào mông tôi. "Mà quan trọng hơn, may là trời không mưa nhỉ. Nhưng cậu phải đền bù công sức tớ mang dù theo tận đây chứ. Không mưa thì tốt thật đấy, nhưng cảm giác như thua cuộc ấy. Siêu phức tạp luôn."

"Không phải dùng đến là tốt nhất rồi còn gì?"

Nhìn lên bầu trời, cảm giác như mưa đang ở ngay sát bên. Lúc nhìn ra ngoài từ phòng Amamiya, phía núi đã mờ mịt trong màn mưa bụi, trắng xóa một màu. Mây mưa kéo đến đây chỉ là vấn đề thời gian.

"Thì đúng là vậy, nhưng cái stress vì bị mất một tay để cầm dù thì tính sao đây? Siêu vướng víu."

"Rồi rồi, tớ cầm hộ cho, đừng có càm ràm nữa."

Tôi rút cây dù từ tay Naori. Đã bảo rồi mà không nghe. Lúc ra khỏi nhà, Naori xuất hiện với cái túi xách bé tí hin và cây dù cán dài bình thường, tôi đã khuyên "Đổi cái túi to hơn rồi mang dù gập đi" thế mà nhỏ gạt phắt đi bảo "Thế không dễ thương, không chịu đâu"──A, lẽ ra tôi nên bỏ cái dù gập của Naori vào ba lô của mình mới đúng. Chẳng nghĩ ra tí nào. Bị nói là không tinh tế cũng đáng. Mấy chỗ này đúng là tôi dở thật. Dạo này toàn chuyện để phản tỉnh thôi.

Trước giờ tôi đã vô tâm với hai người họ đến mức nào──nghĩ đến mà thấy xấu hổ.

"Cảm ơn nhé. Thế là tay được tự do rồi. Quả nhiên con người phải thế này mới đúng. Chúng ta đi bằng hai chân là để dùng tay làm việc khác mà. Với lại, nhìn nè." Naori nắm lấy bàn tay đang rảnh của tôi.

"Tay cũng có thể nắm được nữa. Cậu không nghĩ đây mới chính là hoạt động của loài người sao?"

Naori nheo mắt lại, khóe miệng nhếch lên giống như Harrison Ford.

"Cũng đúng." Tôi sẽ không nói mấy câu vô duyên kiểu như "Khỉ cũng biết dắt tay nhau đi đấy" đâu.

"Sắp nắng lên rồi đó!"

Sao tự nhiên nói cái gì khó hiểu thế──mà lúc nào chẳng vậy. Cảm giác như nhỏ đã hoàn toàn quay trở lại trạng thái bình thường rồi. Thế này mới giống Naori chứ.

"Nắng thế quái nào được. Nhìn đám mây dày kia kìa." Đó là sức mạnh nằm ngoài hoạt động của loài người rồi.

"Phản ứng chán òm. Nè, tiện thể đã đến đây rồi, hay mình ghé vào hiệu sách chút đi."

"Ừ, được thôi. Cậu muốn mua cuốn nào à?"

"Hưm, cũng không hẳn là muốn mua gì cụ thể──nhưng đi hiệu sách đâu cần lý do đâu nhỉ?"

"Công nhận. Đi lượn lờ không mục đích là vui nhất."

"Đúng hông? Vậy chốt nhé."

Đi hiệu sách cùng Naori sao. Cảm giác khoảng thời gian này sao mà hoài niệm quá đỗi. Dù thực tế đâu phải vậy.

Hôm sau ngày chạm trán mẹ của Amamiya, tức là thứ Hai. Tôi và Giáo sư đến LaLaport sau giờ học. Để mua quà sinh nhật.

Tôi đã báo với Amamiya là hôm nay nghỉ. Thế tốt cho cổ hơn. Hiếm khi gia đình tụ họp đông đủ, tôi không có quyền gì mà làm phiền sự đoàn tụ của họ.

"Mày chu đáo thật đấy, Shirasaki. Đó là kỹ thuật để được cặp song sinh kia yêu thích hả?"

"Tao làm thế từ nhỏ rồi, chỉ là lỡ mất thời điểm để dừng lại thôi."

Một nửa là thật, một nửa là viện cớ.

Tôi thích nhìn gương mặt vui vẻ của hai người họ. Nhưng tự dưng làm gì đó thì ngại lắm. Nếu không có mấy dịp sự kiện thế này, chắc tôi chẳng bao giờ trịnh trọng tặng quà cho hai người đó đâu. Tôi chẳng phải người chu đáo gì cả. Chỉ là vì nó đã được lập trình như một sự kiện cố định nên tôi mới không quên thôi.

"Chắc tao cũng mua cái gì đó tiện thể nhỉ."

"Được đấy chứ? Naori cũng sẽ vui cho xem."

"Biết đâu được. Tính con nhỏ đó, khéo lại bảo 'Mục đích là gì hả? Định dùng vật chất để câu dẫn thì không có cửa đâu nhé! Đừng có coi thường tôi' các kiểu cho xem?"

Tôi buột miệng cười. "Haha. Đúng là nhỏ sẽ nói thế thật. Dễ tưởng tượng ghê."

"Cơ mà, tự nhiên trịnh trọng tặng quà thế này cũng khó nghĩ nhỉ. Đàn ông đích thực thì sẽ tặng gì ta?"

"Ông có phải đàn ông đích thực đâu, tặng gì chẳng được."

"Á đù? Muốn gây sự ngay và luôn hả? Nếu tao mà không phải đàn ông đích thực, thì Shirasaki chỉ là cái cọng lông mu kẹp trong cuốn truyện tranh lâu ngày không mở ra thôi nhé. Bẩn vãi. Biến đi."

Giáo sư đùa dai, chu mỏ thổi phù phù vào mặt tôi.

"Cái so sánh gì khó hiểu vãi. Tư duy kiểu gì mà ra được cái hình ảnh đó thế?"

"Nhưng mà mày hiểu đúng không?"

"Hiểu thì... hiểu, nhưng mà cái đó là lông nách chứ?"

"Lông nách thế quái nào được. Nghĩ kiểu gì cũng là do Yêu quái rắc lông mu làm──Này, có khi nào hiện tượng này cũng xảy ra với con gái không nhỉ? Có thể lắm chứ? Chắc chắn là có đúng không?"

Lý do ông nhất quyết muốn đó là lông mu là vì thế hả. Nếu dựa trên Thuyết lông mu của Giáo sư thì có thể là vậy thật, nhưng mà──cái quái gì là Thuyết lông mu chứ. Nghe xong thấy mình cũng ngu đi luôn.

"Bố ai mà biết. Nếu là lông nách thì chắc không có đâu nhỉ?"

"Mày từng vào phòng cặp song sinh đó rồi đúng không? Sao nào? Có rụng sợi nào không? Này, làm ơn nói cho tao biết đi. Không, hãy nói là có rụng đi. Người duy nhất có thể trao cho tao ước mơ chỉ có Shirasaki mày thôi. Nào, xin mày đấy. Lạy mày luôn."

Đứng giữa lối đi trong trung tâm thương mại, Giáo sư chắp tay cúi đầu vái tôi.

"Lạy ông, làm ơn thôi đi. Đừng có vái lạy vì mấy chuyện tào lao đó."

Vừa ngẩng mặt lên, Giáo sư vừa khẩn khoản: "Vậy thì, ít nhất hãy nói lời tao muốn nghe đi──"

"Yên tâm. Chưa thấy bao giờ."

Tôi cũng đâu có thường xuyên vào phòng hai người họ, dạo gần đây lại càng không──nhưng theo những gì tôi biết thì không có thứ đó rụng đâu. Cũng chưa từng thấy kẹp trong cuốn sách nào mượn về cả.

...Tôi không có để ý soi mói đâu nhé. Tuyệt đối không.

"Tao thấy không làm bạn với mày được nữa rồi. Giải tán vì sự khác biệt trong tư duy âm nhạc đi."

Nói cái giọng chán chường gì thế hả. Câu đó tao nói mới đúng.

"Khác biệt trong nhận thức về lông xoăn thì có. Hay là mày tặng kem tẩy lông luôn cho rồi?"

"Hả? Mày không có chút tinh tế nào à? Sao mà tặng thế được."

Giáo sư chớp chớp mắt, miệng há hốc.

Cái phản ứng gì đấy! Đùa thế mà không hùa theo à!

"Ờ. Giải tán, giải tán. Từ hôm nay coi như người dưng nước lã nhé. Về đi."

"Nghe cho rõ đây Shirasaki. Tao sẽ không giải tán cho đến ngày mày tìm thấy lông mu!"

Rốt cuộc là muốn sao hả! Thích làm gì thì làm.

Tôi mặc kệ Giáo sư đang lảm nhảm mấy chuyện vô nghĩa một mình, đi về phía gian hàng bán đồ thể thao. Cứ nghiêm túc tiếp chuyện tên này thì có mà kiệt sức trước khi xong việc.

"Ê chờ chút. Này. Amamiya là con lai đúng không? Người bên đó thường cạo sạch hết đúng không? Có khi nào Amamiya cũng cạo sạch không? Mày nghĩ sao?"

"...Ông định nói chuyện này đến bao giờ hả. Muốn biết thì tự đi mà hỏi."

"Hỏi thế quái nào được. Nghĩ kỹ trước khi nói đi."

"Câu đó trả lại nguyên văn cho ông đấy. Giáo sư đúng là sướng thật, lúc nào cũng vui vẻ."

"Nói ngu. Tao cũng đau đầu vì bao nhiêu nỗi phiền muộn chứa chan đây này. Hôm nay tao còn bị Jinguji gọi ra nữa đấy biết không? Thế mà, vì Shirasaki mày nên tao mới ở đây──"

"Naori á? Có chuyện gì không?"

"Biết đâu đấy. Nhỏ bảo có chút việc, tao bảo bận thì nhỏ bảo thế để lần sau cũng được. Mà quan trọng hơn, mày hỏi Jinguji chưa? Lần trước tao bảo rồi còn gì?"

"Hửm? Chuyện gì?"

"Kích cỡ ngực ấy. Quên rồi à?"

"Tự đi mà hỏi."

"Đã bảo là không hỏi được mà lị... Khoan đã. Nếu giả vờ tặng quà sinh nhật là đồ lót để hỏi size, thì có thể hỏi một cách hợp pháp đúng không? Tao đúng là thiên tài."

"Con trai mà tặng đồ lót thì biến thái bỏ xừ."

"Cũng có lý. Bị coi là biến thái thì xin kiếu, nên quên chuyện này đi."

"Cũng có lý cái gì? Không phải ở mức độ đó đâu. Tao tuyệt đối không quên vụ này đâu nhé."

"Thôi bỏ đi, mày định mua gì?" Giáo sư vừa nhìn quanh gian hàng vừa hỏi.

Tôi cầm lấy món đồ đã nhắm trước, giơ cho Giáo sư xem.

"Cuối tuần này thi đấu rồi đúng không? Cái này chắc chắn dùng đến, vừa khéo còn gì?"

"An toàn quá. An toàn đến mức chán phèo, nhưng cái sự chán phèo đó lại rất ra dáng Shirasaki, cũng được đấy chứ."

Cái thằng khốn này, chọc tức người ta đến cùng mới chịu được à.

Từ Naori cho đến Giáo sư, sao xung quanh tôi toàn mấy kẻ mồm mép độc địa thế này.

Dù bực mình với Giáo sư nhưng tôi vẫn thanh toán xong xuôi, rồi chuyển hướng sang cửa hàng tạp hóa. Quà cho Naori thì tôi đã nhận được gợi ý từ Kamedake. Là một món đồ khá "dị", nên tôi vừa tìm vừa tự hỏi liệu nhỏ có thực sự muốn cái này không. Nhưng việc mua sắm vẫn chưa kết thúc ở đây.

Tôi vẫn còn một thứ nữa phải tìm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!