Tình Yêu Không Thể Chia Đều Cho Cặp Song Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 2 - Chương Kết

Chương Kết

(Jinguji Naori)

"Tiên sinh, chúc mừng sinh nhật!" Lời chúc phúc dành cho tôi được phóng ra ngay trong phòng của Hội trưởng.

Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật của đồng chí vĩ đại, Naori-sama đây. Phải ăn mừng thật hoành tráng vào.

"Cảm ơn chị đã chuẩn bị nhiều thứ thế này!"

Trên bàn là hộp bánh kem. Nước ngọt. Bánh kẹo đủ màu sắc. Đĩa và cốc đang chờ sẵn. Aaa, mau nhập tiệc thôi! Phải cho mấy cái đĩa có việc để làm chứ!

"Thấy chưa? Đại tướng cuối cùng cũng nhận ra sự đáng quý của tôi rồi đấy."

"Hội trưởng là nhất! Yêu chị lắm."

Vừa nói tôi vừa ôm chầm lấy Hội trưởng, chị ấy vừa hỏi "Bé lên mấy tuổi rồi nà?" vừa xoa đầu tôi, rồi tranh thủ lúc hỗn loạn mà sờ soạng ngực tôi── Thôi kệ, hôm nay tôi tha thứ.

"Hơn Hội trưởng một tuổi đấy nhé. Là tiền bối đấy. Phải kính trọng đấy!"

"Mấy người cứ lấy tuổi tác ra để lên mặt, ghét ghê~"

"Chuẩn. Em cũng ghét." Ừ. Cái này là ghét thật lòng.

Hội trưởng gỡ tôi ra: "Vậy thì không được nói thế chứ. Cứ như thế nên mới bị Shirasaki-kun gọi là cái vảy kết tính cách nhầy nhụa đấy." Thất lễ quá── thực sự thất lễ!

"Cậu ấy tuyệt đối không nói thế nhé! Chị mới bịa ra đúng không?"

"Ủa? Không nói hả? Mà, kệ đi, ăn bánh nào. Bánh to chắc em ăn ở nhà rồi, nên chị chuẩn bị mấy loại nhỏ thôi."

Bị đánh trống lảng, nhưng hôm nay bỏ qua. Tôi cũng lờ đi. Muốn ăn bánh kem lắm rồi!

Hội trưởng mở hộp ra, bên trong là Mont Blanc, Charlotte, Mille-feuille, Maritozzo, Fromage, Canelé đang ngự trị. Oa oa oa. Lấp la lấp lánh. Tỏa sáng rực rỡ. Cảm giác như Hoàng đế Ngân hà Palpatine đang ngắm nhìn hạm đội Star Destroyer vậy.

"Tiên sinh chọn cái nào?"

"Sao giờ sao giờ. Cái nào cũng ngon. Phân vân quá đi mất. Ờm... Mont Blanc!"

"Vâng, xin mời. Chị sẽ ăn cái Fromage này. À phải rồi. Tiên sinh, cái này."

Hội trưởng lấy ra một túi giấy nhỏ. Ồ. Món chính xuất hiện. Death Letter (Thư tử thần)!

"Cảm ơn chị. Em xem được không?"

"Được chứ."

Cắt miếng dán niêm phong, bên trong là một cái hộp trắng. "Cái này em thấy trên mạng rồi. Đồ dùng nhà tắm hả?"

"Đúng đúng. Sữa tắm bồn (Bath milk). Có loại mùi hương khác nữa── cái này cho Rumi-chan."

Nói rồi, Hội trưởng lấy ra thêm một túi giấy nữa.

"Ơ, có cả phần của Rumi nữa hả? Mua tận hai cái chắc tốn kém lắm nhỉ?"

"Chẳng lẽ lại chỉ tặng mỗi Tiên sinh. Không sao không sao. Đừng bận tâm."

Tuyệt vời ông mặt trời! Thế này là có thể tận hưởng các mùi hương khác nhau rồi! Rumi tính tình nóng vội nên tắm rửa cứ như quạ tắm nước, chắc chẳng có cái phong thái thưởng thức mùi hương đâu, nhưng có cái này biết đâu nhỏ đó lại tắm lâu── thôi đừng. Ừ, phiền phức lắm. Thời gian tận hưởng của tôi sẽ bị giảm đi mất. Mong nhỏ đó tắm rửa nhanh gọn, ngửi mùi cái rẹt rồi nhường nhà tắm cho tôi. Để tôi còn ngâm mình thong thả! Sắp có làn da bánh mật rồi đây. Hóng vừa tắm vừa đọc sách quá đi mất. Phải sắm thêm cái loa chống nước nữa mới được!

"Sinh nhật Hội trưởng, em sẽ bắt Rumi chuẩn bị quà đàng hoàng. Trả lại gấp đôi luôn!"

"Gấp mười hay gấp trăm lần cũng... ủa mà, gấp đôi thì có bõ bèn gì đâu?"

"Không bõ bèn thật. Em nói theo quán tính thôi. Sorry."

"Nhắc mới nhớ, Rumi-chan thi đấu hôm qua thế nào?"

"Hình như thắng. Tâm trạng tốt lắm."

"Hình như là sao... cơ mà thắng là tốt rồi. Vậy trận tiếp theo là ngày mai?"

"Ừm. Giờ vẫn đang tập ở trường. May mà không thua rồi không khí u ám."

Là nhờ ơn đức tinh thần thép của tôi không tra khảo này nọ trước trận đấu đấy nhé. Rumi nên biết ơn tôi đi.

"Cũng phải. Nếu thua thì sinh nhật cũng mất vui. Tốt quá tốt quá."

Vừa sang ngày mới là được Jun chúc mừng, lúc Rumi ra khỏi nhà hai đứa cũng chúc mừng nhau, trao đổi quà cáp đơn giản như mọi năm, được bố mẹ chúc phúc, ông bà cũng liên lạc chúc mừng, thật may là một sinh nhật hạnh phúc thế này không bị vấy bẩn.

Nếu Rumi thua trận thì đâu có được như thế này. Đã nhận quà của Jun trước rồi thì phải có nghĩa vụ chiến thắng chứ. Thua trận là tôi không tha đâu. Thua là tôi đuổi ra khỏi nhà luôn.

Hơn nữa, việc biến sinh nhật của tôi trở nên hoàn hảo cũng là trách nhiệm của người làm chị mà lị.

"Nào. Giờ thì chinh phục đỉnh Mont Blanc trà xanh do Hội trưởng chuẩn bị thôi."

Xúc một miếng đỉnh núi màu xanh── ưm ưm ưm! Ngon quá xá! Ngọt vừa phải! "Siêu ngon luôn."

"Vừa rồi biểu cảm phê pha lắm nhé. Biết thế chụp lại bằng điện thoại. Em làm mặt hạnh phúc đến thế thì cũng bõ công chị chuẩn bị. Sao nào? Ngon chứ?"

Hội trưởng cầm ống hút giả làm micro chĩa về phía tôi.

"Ngon tuyệt cú mèo!"

"Vâng, chốt đơn. Chị muốn ăn bánh ở đây lâu rồi. Thấy trên mạng khen nức nở nên tò mò mãi. Cứ định mua định mua suốt mà giờ mới chốt được. Được rồi, chị cũng ăn đây."

Sau đó là khoảng thời gian nạp đường quên cả lối về. Nếm thử bánh của nhau, ăn cả pudding, nhón thêm bánh kẹo này nọ, phải dùng từ "ngấu nghiến" mới đúng, chúng tôi cắm đầu ăn không ngừng nghỉ. Trạng thái Living Dead (xác sống) bu vào thịt người. Mãn nguyện. Không thể mãn nguyện hơn.

Đã thế tối nay ở nhà còn một bàn tiệc thịnh soạn đang chờ nữa chứ. Chắc chết vì bội thực quá.

Béo lên là cái chắc. Quả này béo chắc luôn. Mà thôi, mai tiết chế lại là bù trừ bằng không ấy mà.

Đây chỉ là vay trước calo thôi. Không có vấn đề gì cả. Kẻ nào dám bảo không tiết chế được thì toàn là lũ Datura hết. Vĩnh biệt. Sang thế giới bên kia nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

"Nhắc mới nhớ, nhìn cái này đi."

Tôi lấy từ trong túi ra chiếc khăn tay dính đầy máu.

"Cái khăn tay gì kinh dị vậy. A, chẳng lẽ là thịt?"

"Ừ. Đoán chuẩn đấy. Chắc chị hiểu rồi nhưng mà──"

"Gu này là của cậu Giáo sư hả."

"Chính xác. Hội trưởng tặng sữa tắm. Giáo sư tặng khăn tay dính máu. Sự khác biệt này đấy. Đem cho Hội trưởng xem thế này là sự tồn tại của cái khăn tay coi như gần như bị tiêu diệt rồi."

"Đúng chất cậu Giáo sư còn gì. Có vẻ cậu ta hiểu rõ sở thích của Tiên sinh đấy chứ."

"Em không cần thứ thịt không ăn được!"

"Thôi nào, mấy cái này quan trọng là tấm lòng. Nhé. Chị hiểu cảm giác của em nhưng mà... ừ, cái họa tiết đó thì chịu rồi. Hoàn toàn không cần thiết. Dùng thường ngày thì càng không thể."

Hội trưởng vừa nhai rộp rộp món mì ống chiên vừa nói.

"Đúng không? Đúng không nào?"

"À không, nếu là Tiên sinh Thịt thì có thể dùng thường ngày được... chắc thế. Kiểu như, hở ra là em lại đòi thịt còn gì. Những lúc đó cứ nhét cái khăn tay này vào miệng nhai nhồm nhoàm thì cũng đỡ──"

"Đỡ thế quái nào được! Chỉ lừa được thị giác thôi! Mà khăn tay thì lừa thị giác thế nào được! Nhìn kiểu gì cũng là vải! Với lại, đừng có tỉnh bơ gọi người ta là Tiên sinh Thịt."

"Người ta hay bảo 'Hunger is the best sauce' (Cơn đói là gia vị tuyệt vời nhất) mà."

Đấy, lại thế rồi. Bơ đi.

"Vấn đề không phải ở chỗ đó! Có đói thì vải vẫn hoàn vải thôi!"

"Cũng đúng. Ừ, chí lý. Mà, thực ra đem ra làm trò đùa thế này mới là cách dùng đúng đắn... Nhưng chắc cậu Giáo sư cũng đã để ý theo cách riêng của cậu ta rồi? Tặng đồ nghiêm túc quá thì lại nặng nề."

Tôi cũng hiểu điều đó. Tôi ghi nhận điểm đó. Chính vì thế tôi mới dùng nó làm trò đùa đàng hoàng đấy chứ. Dù vai trò của nó đã kết thúc rồi. Dùng rồi là được chứ gì? Đấy Giáo sư, thế này đã mãn nguyện chưa?

"Chắc vậy. Được đem ra làm trò đùa chắc Giáo sư cũng thỏa mãn tâm nguyện rồi."

Here is the comprehensive edit of the Vietnamese text, following your instructions to polish the style, fix errors, and maintain the original meaning and character voices.

***

"Phải ha. Mà quan trọng hơn, chuyện của Shirasaki thì sao? Cậu ấy có tặng gì không?"

"Cũng có. Tàm tạm thôi. Mà này, Hội trưởng, đừng có nhồi nhét mấy kiến thức kỳ quái cho cậu ấy chứ. Cái gì mà Kiviak kia chứ."

"Á, Shirasaki khai ra hết rồi hả?"

"Không cần nói cũng biết thừa! Rõ ràng là gu của Hội trưởng còn gì. Cho dù Jun có là kẻ lập dị đi nữa, cậu ấy cũng không thuộc tuýp người đi mua thú nhồi bông hình Kiviak đâu nhé!"

"Chẳng phải em từng nói là không ghét sao? Em bảo là thích mấy thứ kiểu đó mà?"

"Ừ thì... có nói..."

"Đáng yêu lắm đúng không?"

"Đáng yêu."

"Thế thì không thành vấn đề. Lời khuyên xác đáng của chị có ích là tốt rồi. Nhắc đến Shirasaki mới nhớ, chuyện giữa cậu ấy với Shiena-chan sao rồi? Em biết không?"

"Hừm, hình như là qua được bài kiểm tra lại một cách bình thường rồi. Chắc là xong chuyện rồi chứ gì?"

"Ái chà, nhạt nhẽo hơn chị tưởng. Chị cứ lo sốt vó là Tiên sinh sẽ gây gổ với Shiena-chan cơ đấy. May mà sóng yên biển lặng."

"Làm gì có chuyện đó. Tôi đâu phải trẻ con không biết nghe lời."

"Hả?"

Bàn tay đang vươn ra lấy miếng khoai tây chiên của Hội trưởng khựng lại giữa không trung.

"Hả? Cái phản ứng đó là sao?"

"Tiên sinh, vừa rồi em mới bảo mình không phải trẻ con không biết nghe lời đấy à?"

"Tôi nói thế đấy... mà không không không, sai rồi nhé. Tôi là một nữ sinh trung học thông minh, uyên bác và xinh xắn mơn mởn. Vừa 'Pretty' vừa 'Cure' đấy nhé. Đừng có đánh đồng tôi với mấy đứa nhóc ranh ngoài kia."

"Nữ sinh trung học thông minh, uyên bác và xinh xắn mơn mởn? Vừa Pretty vừa Cure? Tiên sinh, tự nói ra mấy lời đó mà em không thấy ngượng mồm hả? Cái dây thần kinh thô thiển đó, phải đi đâu mới mua được vậy? Chỉ cho chị với."

"Xin lỗi. Hơi chém gió tí. Tự tôi cũng thấy mình nói hơi quá──mà không hề nhé! Đó là sự thật mà."

"Trong 'Truyện kể Genji' chẳng phải có câu 'Phàm là nữ nhi, tâm hồn đẹp mới là điều cốt yếu' sao? Đối với phụ nữ, quan trọng nhất là vẻ đẹp tâm hồn đấy. Tiên sinh thấy sao? Thử đặt tay lên ngực mà suy ngẫm xem."

Ngực để đặt tay lên thì to đấy, nhưng vì thế mà khoảng cách đến trái tim chắc cũng hơi xa. Nên là, chịu thôi.

Xin lỗi nhé, Hội trưởng.

"Murasaki Shikibu cũng từng viết 'Thân phận nữ nhi ai cũng mang tội nghiệp sâu dày' đấy thôi. Tôi ý thức được mình là kẻ tội lỗi nên vẫn còn tốt chán, đúng không? Không phải là vô tri đâu nhé. Là cố tình cả đấy."

"Đúng ha. Tiên sinh là thế mà lị. Ừm, hôm nay là sinh nhật nên chị sẽ khen em hết lời luôn. Từ giờ trở đi, chị sẽ theo chủ nghĩa 'Full-Option Khẳng Định'! Tiên sinh là nữ sinh trung học thông minh, uyên bác, xinh xắn và... núng nính. Chuẩn hệ 'Xinh-Núng' luôn."

"Vừa mới đó đã xuyên tạc rồi!" Nhưng mà... là sự thật ư? Chỉ trong một ngày hôm nay mà độ núng nính đã tăng lên sao?

Tôi nhìn chằm chằm xuống chân mình. Hừm. Mềm mại, đàn hồi, tình trạng da dẻ không tồi. Lược bỏ phần sau.

"Là lời khen đấy, Tiên sinh à ♡"

"Haizz. Được rồi. Cứ coi là vậy đi. Nè, quan trọng hơn, tôi mới nghĩ ra cái này."

"Gì thế?"

"Tôi định lập một câu lạc bộ, chị thấy sao? Lôi kéo cả Jun vào nữa. Nếu làm thế, mấy chuyện phiền phức như đợt trước chắc sẽ không còn nữa đâu nhỉ."

Dạo gần đây, tôi cứ suy nghĩ mãi. Chỉ cần tạo ra một nơi để có thể thao thao bất tuyệt về những thứ mình thích là được. Tôi sẽ trói buộc thời gian sau giờ học của Jun một cách công khai.

Trường tôi có rất nhiều CLB và hội nhóm. Có những CLB tồn tại mà chẳng biết có được cấp ngân sách hay không, hoạt động thì mờ ám. Nào là CLB Độ dốc chuyên đi đo độ dốc con đường, hay CLB Sợi cơ chuyên lập bảng giờ tàu chạy ảo, thậm chí có những CLB mà chẳng hiểu họ dùng thủ đoạn gì để kiếm được giáo viên cố vấn. Ở cấp độ hội nhóm thì có Hội những người thích nước tăng lực hay Hội mê nhà hàng gia đình. Nếu mấy cái đó mà được cho phép, thì một đoàn thể chỉ để ngồi chém gió về sở thích chắc chắn cũng sẽ được duyệt. Tóm lại, rào cản là cực thấp. Trường tư thục muôn năm.

"CLB à. Chị chưa từng nghĩ đến luôn. Cơ mà, CLB kiểu gì──"

Điện thoại của Hội trưởng bỗng reo vang, cắt ngang lời chị ấy. "Xin lỗi, chị nghe điện thoại chút."

Giọng nói lọt ra từ điện thoại là của con gái. Chắc là ai đó trong CLB chăng. Tôi cũng lôi điện thoại ra, chụp lại cảnh tượng hạnh phúc đang xoáy tròn trên bàn──Định chụp cho nó "nghệ" chút, nhưng nhìn lại trên màn hình thì trông chẳng khác gì bãi chiến trường sau khi ăn uống no say. Mà, kệ đi. Gửi cho Jun cái đã.

"Tiên sinh, xin lỗi nhé. Đang nói dở câu chuyện."

"Hưm, không sao đâu." Được rồi, đã gửi.

"Chị ra ngoài một chút nhé. Sẽ quay lại ngay."

"Vâng ạ."

Gì thế nhỉ. Đi vệ sinh chăng.

Nào, xem cậu ấy đã xem chưa. Quả nhiên là chưa xem. Tôi cứ thế lướt web xem linh tinh, thì bỗng nghe thấy tiếng động ngoài huyền quan. Và rồi, giọng nói "Xin làm phiền ạ" vang lên.

Hả? Giọng nói đó là── "Nyao-nyao, chúc mừng sinh nhật nha!"

Cửa vừa mở, Shiena đã vừa hét lớn vừa lao vào.

Cái quái gì thế? Tại sao con nhỏ này lại ở đây?

Tôi ném ánh nhìn đầy ai oán pha lẫn bực dọc về phía Hội trưởng đang xuất hiện từ phía sau để đòi lời giải thích, nhưng chỉ nhận lại nụ cười tươi rói: "Shiena-chan bảo là cũng muốn chúc mừng sinh nhật Tiên sinh đấy."

Khoan đã. Hoàn toàn không hiểu gì cả. Sao cô ta biết tôi đang tổ chức tiệc sinh nhật ở nhà Hội trưởng? Shiena và Hội trưởng có quen biết nhau à? Thân nhau lắm sao? Thiếu thông tin quá, tôi loạn hết cả lên rồi.

"Nè, cái này. Cho Nyao-nyao nè!"

Shiena ngồi phịch xuống bên cạnh, đưa cho tôi một túi giấy có in chữ GELISTA. Đó là thương hiệu túi ví mà hôm nọ Hội trưởng từng bảo là muốn có. Không phải là loại thương hiệu ở mức giá mà học sinh cấp ba có thể tặng cho bạn bè.

Cái này, chắc chỉ có cái túi là hàng hiệu thôi nhỉ? Dù là tôi thì cũng không thể nhận đồ đắt tiền từ một người không thân thiết đến thế.

Tôi rón rén nhìn vào bên trong, thấy có hai chiếc hộp nhỏ.

"Cái đó, một cái cậu đưa cho Rumichi nha."

"Ừ, ừm. Cảm ơn."

Tôi lấy một chiếc hộp nhỏ ra. Trên chiếc hộp thắt nơ cũng có dòng chữ GELISTA.

"Mở ra mau đi."

Bị Shiena hối thúc, tôi đáp: "Đồ đắt tiền thế này tôi không nhận được đâu."

Nhìn kích thước hộp là biết. Bên trong là nhẫn hoặc dây chuyền, mấy món trang sức kiểu đó.

"Được mà, được mà. Đừng bận tâm. Nào, mở nhanh lên."

Bị ép quá, tôi đành miễn cưỡng tháo nơ, mở hộp ra và──bên trong là một sợi dây chuyền có mặt hình chú mèo đang ngủ. Vãi chưởng. Siêu dễ thương. Nhìn y hệt bức điêu khắc "Mèo ngủ" của Hidari Jingoro.

"Dễ thương quá! Cái này, cực kỳ dễ thương luôn!"

"Đúng hông đúng hông? Cái đó là Ena thiết kế đấy!"

"Thiết kế là sao? Có quan hệ kiểu gì? Quan hệ công việc á?"

"Mẹ của Shiena-chan là nhà thiết kế của Gelista đấy."

Hử? Bố là nhà thiết kế của Nedetto, còn mẹ là nhà thiết kế của Gelista? Cái bà cô tưng tửng đã rút cạn HP của tôi hôm nọ là nhà thiết kế á? Quả nhiên, nhà thiết kế toàn là nghề của mấy kẻ lập dị sao? Tôi hiểu như thế có được không? Từ lúc Shiena xuất hiện đến giờ, mọi chuyện cứ ập đến bất ngờ quá, tôi nuốt không trôi.

"Chuyện là thế này nha, GELISTA là thương hiệu mới do mama tớ lập ra. Là dòng sản phẩm thứ hai của Nedetto. Kiểu hướng tới giới trẻ một chút ấy. Lấy ví dụ thì hơi khập khiễng về đẳng cấp, nhưng nói là quan hệ kiểu như Prada và Miu Miu thì cậu dễ hình dung hơn nhỉ?"

Thương hiệu của bố đắt quá, nên giảm giá một chút để hướng tới giới trẻ sao. Một chiến lược hợp lý để phổ cập thương hiệu rộng rãi──Ấy chết, tôi lại bị thuyết phục rồi! Có nhiều chỗ vẫn chưa bắt kịp nhưng mà... thôi không nghĩ nữa. Nghiêm túc đối đáp lại chỉ tổ mệt người.

"Hả? Là sao? Prada và Miu Miu có quan hệ gì à?"

"Miu Miu là thương hiệu do cháu gái của người sáng lập Prada ── Miuccia Prada ── tạo ra đấy."

"Ra là vậy. Giờ chị mới biết. Bị Tiên sinh dạy cho một bài rồi."

"Chuyện đó tính sau đi, sợi dây chuyền này, Shi... Shiena thiết kế thật hả?"

"Nè! Shiena-chan mà thiết kế thì siêu đỉnh luôn đó!"

"Đỉnh chớ. Cái này lấy motif là Ein đấy. Sao? Cute hông?"

"D-Dễ thương thì có dễ thương... nhưng đắt lắm đúng không? Nhận món quà thế này thì quả thực là..."

"Mấy cái này chưa thành sản phẩm đâu──đúng rồi, là hàng mẫu thôi nên đừng bận tâm. Quan trọng hơn là..."

Shiena hơi cúi mặt xuống, ấp a ấp úng.

"Gì cơ? Sao thế?"

"...Lần đầu tiên cậu gọi tên tớ kìa." Shiena lí nhí, mắt ngước lên nhìn tôi đầy e thẹn.

Cái phản ứng như cặp đôi mới hẹn hò đó là cái quái gì vậy!? Dừng lại đi! Đến cả tôi cũng thấy xấu hổ lây rồi đây này. Người ta tặng quà sinh nhật thì tôi nghĩ cũng phải nhượng bộ chút đỉnh thôi mà! Chẳng có ý đồ gì sâu xa hơn đâu nhé. Tôi chỉ nghĩ là sẽ thăng cấp cho cô từ người quen lên mức "giữa người quen và bạn bè" thôi. Mà, Hội trưởng! Đừng có nhìn sang đây mà cười tủm tỉm như thế!

"Phải rồi, tớ còn có một món quà đặc biệt nữa cho Nyao-nyao nè!"

Khác hẳn vừa rồi, Shiena lại cao giọng hớn hở, lục lọi gì đó trong túi xách. Thứ nằm trong tay Shiena là một chiếc bờm tai mèo──Cô ta chẳng nói chẳng rằng, với tốc độ kinh hoàng, và tệ hơn nữa là cưỡng ép đeo nó lên đầu tôi... tôi còn chẳng kịp cản lại.

Này này này, chờ chút! Đừng có tự tiện đeo mấy thứ đó lên đầu tôi chứ!

"Nyao-nyao, cute vãi chưởng. Chụp tấm hình cái đã!"

"Hội trưởng! Đừng có cười nữa, giải thích đi!"

Tôi vừa lấy tay xua xua như đuổi ruồi để ngăn Shiena đang giơ điện thoại lên chụp liên thanh, vừa quay sang phản đối Hội trưởng. Bị bầu không khí cuốn đi nên suýt nữa tôi đã chấp nhận sự hiện diện của Shiena, nhưng mà vốn dĩ tại sao nhỏ này lại ở đây! Phải bắt đầu từ đó chứ! Nghĩ kiểu gì thì trách nhiệm giải thích cũng thuộc về Hội trưởng!

"Tiên sinh, dễ thương thật đấy. Chị cũng phải chụp một tấm──"

"Không phải là chụp hình! Để tôi sắp xếp lại đã! Tại sao Shiena lại ở đây!?"

"Ena ở đây không được hả? Phiền phức hả?"

Nói là phiền phức thì... cô hỏi thế làm tôi hơi nghẹn lời... mà không phải chuyện đó! Tôi đang bảo là tôi hoàn toàn không hiểu tại sao Shiena lại đang chúc mừng sinh nhật tôi đây này!

"Không đâu, Shiena-chan không có phiền đâu. Yên tâm đi. Mà này, Tiên sinh. Chị có một chuyện cần phải thú nhận. Nếu em có thể tĩnh tâm lắng nghe thì tốt quá, được không?"

"T-Tất nhiên rồi. Mà sao tự nhiên lại trang trọng thế..."

"Chuyện là, thực ra, Shiena-chan đã nhờ chị tư vấn làm sao để thân thiết hơn với Tiên sinh. Nhưng mà, Tiên sinh ấy à, với người mình không hứng thú thì em thờ ơ lắm còn gì. Thế nên, chị mới bảo Shiena-chan là: 'Thử nhờ Rumi-chan nói giúp để được Tiên sinh kèm học xem sao'."

Tớ sẽ không cho Naori ra rìa. Dù tớ không còn hẹn hò với Rumi nữa, tớ cũng sẽ không để Naori phải cảm thấy cô đơn. Một phần là vì đã hứa với Naori, nhưng đây cũng là sức nặng của tình cảm mà kẻ thiếu quyết đoán như tớ phải gánh vác. Vượt lên trên cả chuyện thích hay ghét, hẹn hò hay không hẹn hò, tớ và cặp song sinh nhà bên đã gắn bó với nhau như gia đình từ khi còn bé xíu. Chúng tớ đã cùng nhau lớn lên.

Đó là điều duy nhất không được phép quên. Không được phép đánh mất.

"Mấy đôi giày in hình mặt mấy ông chú già khú đế đó, tớ đếch cần."

Con nhỏ này. Trong tình huống này mà còn nói được mấy câu đó hả!

Người ta đang tâm trạng thế nào mà... Mà, đúng là kiểu của nhỏ. Rất đậm chất Naori.

"Đúng rồi á. Hay hôm nào ba đứa mình đi mua sắm đi? Dù sao cũng mới được cho tiền tiêu vặt mà."

Rumi gạt tay Naori ra rồi đề xuất.

"Tớ tán thành."

Cùng nhau đi mua vài món đồ mà Naori thích. Thế là ổn. Giống như Naori đã làm dạo trước, chúng tớ sẽ bắt đầu lại một cách mới mẻ. Chỉ cần ba đứa bắt đầu ngay từ bây giờ là được. Lại từ con số không, chậm rãi thôi.

"Chà, nếu được mời thì đi cũng được..."

Thiệt tình, đúng là cái đồ không bao giờ chịu thành thật. Cái mặt viết lù lù chữ 'muốn đi' kia kìa.

"Nè, coi như hôm nay là diễn tập đi, giờ ba đứa mình ra cửa hàng tiện lợi chút không?"

"Diễn tập cái quái gì chứ."

Naori đã dị rồi, nhưng Rumi cũng có những lúc thế này đây. Theo một vectơ khác hẳn Naori, nhỏ cũng hay nói ra mấy câu khó đỡ. Trường hợp của Rumi là nói với vẻ mặt tỉnh bơ, hoàn toàn không ý thức được mình đang nói chuyện kỳ cục. Cơ mà tớ cũng không phải không hiểu ý nhỏ. Nếu coi việc ba đứa đi mua sắm là "làm thật".

"Nè. Hoàn toàn vô nghĩa. Bộ cậu định đi chương trình 'Con đã lớn khôn' hay gì? Thiệt tình, mấy đứa đầu óc toàn cơ bắp cứ hở ra là nói chuyện tập luyện với làm thật, chán chả buồn nói. Cái tư duy cuộc đời lúc nào cũng là một set gồm tập luyện và làm thật ấy, chắc chắn sau này sẽ hối hận cho xem. Những việc có thể tập luyện trước chỉ chiếm thiểu số thôi. Cư an tư nguy, tư tắc hữu bị—Sống yên ổn phải nghĩ đến ngày gian nguy, có lo xa thì mới có phòng bị, người xưa nói thế nhưng đâu phải cái gì cũng phòng bị trước được đâu? Đa phần là tùy cơ ứng biến thôi, hiểu không?"

"Cậu trích dẫn đoạn đó hả? Bình thường cứ lấy đoạn 'có chuẩn bị thì không phải lo' là được mà... Nhưng tớ cũng hiểu ý Naori. Dù có chuẩn bị thì cũng có giới hạn thôi. Tớ thì muốn chuẩn bị kỹ nhất trong khả năng có thể, nhưng dù vậy thì cách nói 'diễn tập' nghe cũng hơi..."

"Hai người ồn ào quá đi! Không cần nói nhiều thế đâu! Kệ tớ đi mà! Nè, trong lúc tớ về lấy ví thì hai người chuẩn bị sẵn đi nha!"

Rumi mở cửa phòng khách, nói vọng lại "Ba đứa mình ra cửa hàng tiện lợi chút nha" rồi lao lên cầu thang với tốc độ kinh hoàng.

"Có cần vội thế không... Ngã ra đấy thì không vui đâu."

"Hết cách rồi. Dây thần kinh của bả toàn là cơ bắp không mà."

"Nghe nhức đầu thật đấy. Mà quan trọng hơn, Naori ổn không đấy? Ví tiền ấy."

"Hai người dùng chung một cái là đủ rồi không phải sao? Song sinh mà lị. Vốn dĩ là một thể thống nhất mà?"

"Hai cậu là sinh đôi khác trứng, nên đâu phải là một đâu."

"Vậy hả? Là khác trứng hả ta? Chắc do cậu tưởng tượng thôi? Giả sử—cho dù là khác trứng đi nữa, thì mới được nhận tiền sinh nhật mà, ông bà cũng cho nữa, phần của tớ Rumi sẽ lo thôi. Chị gái tớ mà. Bà chị đáng tự hào của tớ. Siêu siêu yêu luôn."

"Chỉ những lúc tiện cho mình mới gọi là chị thôi. Rumi tội nghiệp thật sự."

"Nè, Jun-kun. Tớ nói cái này được hông?"

"Gì đó."

"Nếu cậu nói 'Để tớ trả cho', là ghi điểm cực mạnh luôn á."

Không cãi được câu nào. Gần như trong đầu tớ không hề có ý đó. Chắc mấy thằng đàn ông tháo vát như Giáo sư sẽ nói được câu đó một cách trơn tru nhỉ. Cửa hàng tiện lợi cho hai người, tớ trả hả? Cũng sinh nhật mà. Ít nhất cũng phải làm được thế chứ. Cơ mà, nói ra câu đó ở cái tình huống này thì lố bịch quá... Đang lúc tớ bí từ không biết đáp lại sao, thì Rumi chạy xuống đúng lúc.

"Nào, đi thôi."

Thầm cảm ơn Rumi, ba đứa tớ cùng bước đi trên con đường quen thuộc. Việc có thể đi bộ song song thế này, còn được bao nhiêu lần nữa nhỉ. Chuyện đại học thế nào, tương lai nhắm đến cái gì, dù đã từng nói như sự kéo dài của những mộng tưởng thời thơ ấu, nhưng chưa bao giờ bọn tớ thảo luận nghiêm túc như một vấn đề thực tế.

Trường tớ là trường liên cấp, nên có thể cứ thế lên thẳng đại học. Nhưng cũng có lựa chọn nhắm đến những trường đẳng cấp cao hơn. Với những đứa ở lớp chọn như bọn tớ thì lựa chọn cơ bản là vế sau. Nếu học lên trong hệ thống, chắc sẽ vào ngành Y giống mẹ tớ chăng. Dù có thi đại học thì cũng có trường công, trường tư, tùy suy nghĩ mà có khi còn đi du học. Trong vô vàn ngã rẽ đó, chuyện ba đứa chọn cùng một con đường, e là không có đâu.

Thứ gọi là thời gian, cứ ngỡ là vô tận, nhưng đến khi nhận thức được thì chẳng còn lại bao nhiêu.

Cái ngày phải giải quyết dứt điểm những cảm xúc không thể chia chác này, có lẽ không còn xa nữa.

***

Naori đang ngủ ngon lành ở ghế bên cạnh khẽ mở mắt. Xe vừa xuống khỏi đường cao tốc.

"Chào buổi sáng." Naori nói với đôi mắt vẫn chưa mở hẳn.

"Ừ. Giờ mới xuống cao tốc thôi. Còn một chút nữa mới tới hội trường."

"Nè, Jun-kun. Lại đây chút đi."

"Gì thế?"

Tớ ghé nửa người trên về phía Naori. Vì đang thắt dây an toàn nên người tớ buộc phải nghiêng đi.

"(Chuyện Ciena muốn nhờ cậu kèm học ấy, là do Hội trưởng giật dây đó)." Naori thì thầm vào tai tớ.

"(Kamedake á? Thế là sao?)"

"(Hai người đó, kiểu như bạn bè trên game online ấy. Rồi thì... hình như nhỏ đó muốn làm thân với tớ hay sao đó, nên chuyện mới lái sang hướng nhờ cậu dạy học, đó là nguồn cơn)."

Chuyện Amamiya là bạn với Kamedake tớ hoàn toàn không biết. Nếu là kết nối trên mạng thì không biết cũng phải thôi. Nếu vậy, cái suy nghĩ rằng có thể hòa hợp với Naori và Giáo sư, là chuyện đã được tính toán sẵn trong đầu Amamiya và Kamedake rồi sao. Thiệt tình, hay lắm.

Khoan đã.

Chẳng lẽ, lúc Amamiya bỏ chạy, chuyện bị lộ thân phận Otaku cũng đều nằm trong tính toán hết rồi sao—chắc là nghĩ nhiều quá rồi? Giả sử đúng là thế, thì đúng là diễn viên đại tài. Không chỉ làm người mẫu, nhỏ còn có khiếu làm diễn viên nữa đấy chứ. Có cơ hội tớ phải hỏi cho ra lẽ mới được. Cứ bị xoay như chong chóng trên lòng bàn tay thế này thì ức chế lắm.

Mà, từ chuyện Naori dạo trước, đến chuyện lần này, sao đứa nào đứa nấy cũng cứ thích dùng mưu hèn kế bẩn thế hả. Không thể thẳng thắn hơn được à? Con gái thích mấy cái trò đó lắm sao? Phiền phức đến mức nào vậy trời. Khó ở quá đi mất. Thiệt tình.

"Thế, sao rồi? Có vẻ làm thân được với Amamiya không?"

"Ai biết. Cái đó thì cần thời gian kiểm chứng, hiện tại chưa nói được gì."

"Cũng phải. Chuyện gì cũng cần thời gian mới biết được. Có khi nhận ra thì đã thân nhau rồi cũng nên. Có khi mất cả mấy ngày, cũng có khi chỉ trong một khoảnh khắc."

"Ngày tháng là thứ phiền toái. Đã thế số lượng còn nhiều."

"Ellery Queen, 'Chín cái đuôi mèo'. Naori mà cũng trích dẫn từ nguồn hiếm thấy ghê ha."

"Thì thi thoảng cũng muốn chiều theo sở thích của Jun-kun chút mà. Nhắc mới nhớ, Jun-kun đọc 'Chữ A màu đỏ' của Hawthorne chưa? Tớ định đọc mà vẫn chưa đọc."

"À. Rồi."

"Ừm, cậu biết cái câu thoại gì mà trong bản tính trời sinh của nàng, cái gì mà vô ích ấy?"

"'Có lẽ, nếu nàng gặp được một tình yêu tốt hơn tình yêu của ta sớm hơn một chút, thì đã không rơi vào tình cảnh gian ác thế này', là câu tiếp theo của đoạn đó. Nếu tớ nhớ không nhầm."

Dù là đoạn ấn tượng, nhưng tớ cũng tự phục mình vì có thể nói trôi chảy đến thế. Muốn tự khen bản thân ghê.

Đột nhiên, bên cạnh tớ, Naori cúi gằm mặt xuống, vai run lên bần bật và bắt đầu cười khúc khích.

"Sao thế?"

"Jun-kun, Hội trưởng đúng là đỉnh của chóp. Tớ cảm giác sẽ không gặp được cô gái nào hơn thế nữa đâu. Dù 'nặng đô' quá làm tớ buồn cười, nhưng ừ, là Hội trưởng thì được. Gian ác cũng tốt. Tớ đang vui không thể tả đây. Tình bạn là tất cả, nhỉ. Bố Già lúc nào cũng đúng."

"Chả hiểu gì cả. Là sao?"

"Bí mật."

Thiệt tình, con gái toàn là bí mật thôi. Mà nhỏ trông có vẻ thỏa mãn nên cũng được.

Nào, hôm nay là trận thứ hai của Rumi. Phải tập trung cổ vũ mới được.

※ ※ ※

(Jinguji Rumi)

Số 6 đứng chắn trước mặt tôi, người đang cầm bóng. Cứ thế này mà drive—bầu không khí này không thể vượt qua được. Mất bóng ở đây là thua.

Tôi chuyền sang phải. Gửi bóng cho chị Anamizu. Tôi tự ám thị bản thân như vậy. Tỷ lệ ném rổ thành công của chị Anamizu đã in sâu vào tâm trí đội bạn. Đối tượng cần phải kèm chặt. Bằng chứng là số 10 to con đang bám sát chị ấy. Nhưng, chị Anamizu nhanh hơn. Đường chuyền (Line) đã hiện ra.

Hết giờ rồi kìa! Tiếng hét vọng ra từ băng ghế dự bị.

Tôi xây dựng chuyển động. Ánh mắt. Đầu. Thân trên. Vị trí tay. Tôi kiểm soát tất cả những bộ phận mà đối phương có thể dùng để phán đoán. Phải bình tĩnh. Tĩnh tâm lại. Người tôi chuyền bóng không phải là chị Anamizu.

Tôi ra hiệu bằng mắt cho chị Anamizu. Nhịp điệu đã được tạo ra. Đây là lúc quyết định. Cơ thể tôi hoàn toàn không để ý đến Đội trưởng Iida đang ở bên trái. Ở khóe mắt, tôi xác nhận vị trí—No-look pass (chuyền không nhìn) cho Đội trưởng Iida.

Tới đi!

Số 7 đang kèm Đội trưởng Iida lao ra cắt bóng—nhưng phản xạ của Đội trưởng Iida nhanh hơn.

Tới rồi!

65 - 66.

Cứ thế này là thua... Không sao, Đội trưởng Iida sẽ làm được. Vừa nghĩ thế xong thì ngay lập tức, số 6 đang kèm tôi di chuyển để chặn cú drive của Đội trưởng Iida—tôi lập tức đảm bảo đường chuyền. Đội trưởng Iida nhận ra và phóng đường chuyền về phía tôi. Nhanh hơn cả khi số 6 kịp di chuyển, quả bóng đã nằm gọn trong tay tôi. Dòng chảy đã thay đổi. Không có thời gian để do dự.

Chỉ có mình mới ném được thôi.

Vào tư thế ném—số 10 xuất hiện ở khóe mắt—Kịp đi!

Đầu gối. Cánh tay. Đầu ngón tay. Ý thức dòng chảy của lực. Đặt cả tâm tư vào trái bóng—và ném.

Ừ, cú này vào rồi. Được.

Quả bóng vẽ nên một đường parabol và bay đi. Chỉ còn chút nữa là tới rổ.

Làm ơn, cứ thế mà vào đi!

—Tiếng còi vang lên khắp sân. Dù vào hay không, trận đấu cũng kết thúc tại đây.

Ngay khoảnh khắc tiếng còi vừa dứt—không chạm vào vành rổ, quả bóng lọt thỏm qua lưới. Một thoáng tĩnh lặng. Quả bóng đập xuống sàn.

Được rồi. Thắng rồi!

Thắng rồiiiiiiiiiiii!!!!!!

Các đàn chị đồng loạt chạy ùa về phía tôi. Các thành viên khác cũng ôm chầm lấy, vừa suýt mất thăng bằng vừa đẩy nhau. Tốt quá. Thế là đã kết nối được tới trận tiếp theo rồi.

Dù ngày mai vẫn còn thi đấu, nhưng tôi mãi không ngủ được. Ngày mai mới là trận chính thức, thế mà cái nhiệt của ban trưa vẫn còn âm ỉ trong người. Chúng tôi thắng nhờ cú ném của tôi. Sự thật đó khiến tôi giờ này vẫn chưa thể chợp mắt. Hôm nay cả Jun và Naori đều đến cổ vũ. Vì có hai người họ dõi theo—vì có bố và mẹ đến xem, nên tôi đã cố gắng hơn cả bình thường.

Thật sự tốt quá. Thắng được thì tốt quá. Mình đã thực sự có ích. Ngày mai cũng phải cố gắng—

Cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên. "Còn thức không?"

Giọng của Naori.

"Ừ."

Naori bước vào phòng, ngồi xuống giường.

"Nghĩ đến chuyện ngày mai nên mãi không ngủ được." Tôi nói thật lòng.

"Em đoán thế." Naori đặt tay lên đầu tôi.

"Hôm nay chị vất vả rồi. Cú ném đó, ngầu lắm. Ngày mai cũng cố lên nha."

"Ừ. Cảm ơn em. Sao tự nhiên trang trọng thế?"

"Em thì chả biết gì về bóng rổ, cũng không có hứng thú. Cũng chả định tìm hiểu. Nhưng, em biết Rumi—từ hồi còn chơi bóng rổ mini đến giờ vẫn luôn cố gắng, nên em sẽ cổ vũ. Em có trách nhiệm vì đã rủ rê mà. Tối thiểu thì cũng phải làm được chừng đó."

"Em còn nhớ hả."

"Nói chính xác thì là mới nhớ ra. Không ngờ chị lại tin thật đấy."

—Nếu thích chơi bóng đến thế, sao không bắt đầu cái gì đó đi? Bóng rổ có vẻ hợp đấy.

Hồi tiểu học, Naori đã nói với tôi như thế. Đó là cơ duyên để tôi bắt đầu chơi bóng rổ. Tất nhiên tôi cũng rủ Naori. "Cùng chơi đi mà." Nhưng bị từ chối bằng đúng một từ "Không".

Cần gì phải cảm thấy trách nhiệm chứ. Dù cơ duyên là gì, tôi chơi vì tôi thích thôi. Tập luyện thì cực thật, nhưng nếu không thích thì sao tôi duy trì được đến tận bây giờ, và khoảnh khắc bóng vào lưới dù bao nhiêu lần vẫn thấy sướng rơn, lúc thắng trận còn sướng hơn nữa.

"Chị chơi vì chị thích mà, đừng có cảm thấy trách nhiệm gì hết."

"Biết rồi. Hôm nay em sẽ bỏ ý định đó. Với lại, có chuyện khác nè, chuyện về Ciena ấy..."

"Hửm?" Từ miệng Naori thốt ra cái tên Ciena, khiến tôi cảm thấy có gì đó sai sai.

À, ra là vậy. Do nó gọi bằng tên riêng, tôi nhận ra hơi muộn.

"Hôm sinh nhật, nhỏ đó đến phòng Hội trưởng như em nói ấy. Rồi Hội trưởng kể cho em nghe, vụ dạy học cho Ciena ấy, chị có nhận ra là đã bị dàn xếp không?"

"Dàn xếp là sao?"

Vì muốn cảm ơn vụ dây chuyền và sữa tắm, đêm sinh nhật, tôi đã liên lạc với Ciena và Kame-chan. Không ngờ hai người đó lại có liên hệ với nhau, nên chuyện Ciena và Kame-chan là bạn bè làm tôi bất ngờ lắm. Trong luồng câu chuyện đó, tôi có nghe nói Ciena đã thảo luận với Kame-chan về chuyện học hành, nhưng dùng từ "dàn xếp" thì nghe không êm tai cho lắm.

"Kiểu như là, Ciena muốn làm thân với chị, nên mới muốn chị dạy học cho. Nhưng, việc chị không nhận lời cũng nằm trong tính toán rồi, và e là Jun-kun sẽ là người dạy, kiểu thế. Làm vậy thì sự quan tâm của chị sẽ hướng về Ciena không chừng—hình như Hội trưởng đã tính toán như thế ngay từ đầu."

"Nghĩa là sao? Chị không hiểu lắm. Ciena, muốn làm thân với Naori á?"

"Thì là vậy đó. Em cũng chả hiểu nổi."

Không lẽ nào—là chuyện đó sao? Người mà Ciena nói là đang để ý, là Naori á? Là Naori sao? Nhưng mà, tôi chưa thấy biểu hiện nào như thế cả... Nhắc mới nhớ, giờ nghỉ trưa hôm trước, Kanako đã gật gù ra vẻ hiểu chuyện một cách lạ lùng—lúc đó là lúc đang nói chuyện Ciena muốn nhờ dạy học hay gì đó mà nhỉ. Thiệt á? Thiệt là Naori hả?

Naori là không được đâu! Tuyệt đối không được siêu thoát đâu!!!

Cái này, Naori có nhận ra không nhỉ. Không, đừng suy nghĩ sâu xa quá. Nghĩ ngợi lung tung cũng chả được tích sự gì. Mà dù vậy, tại sao lại là Naori—aizz, không được. Đã bảo đừng nghĩ nữa mà cứ tò mò mãi. Bình tĩnh nào. Hít thở sâu.

Phù. Mình không biết gì hết. Mình không nghe thấy gì hết.

"Nhưng mà, muốn làm thân thì là chuyện tốt mà. Ciena có vẻ hợp nói chuyện với em không?"

"Hơn em nghĩ. Không phải là không nói chuyện được. Em cứ tưởng nhỏ đó ích kỷ hơn, tinh thần kiểu 'kệ xác quan niệm xã hội', là một con nhỏ nguy hiểm cơ. Nên là, cũng đỡ hơn tưởng tượng—mà, quan trọng hơn, cái em muốn nói là, việc bị Hội trưởng điều khiển diễn biến ấy, cảm giác nó cứ, sao sao ấy..."

Hừm, theo cách của Naori thì nó đang công nhận Ciena đấy. Cách nói kiểu cũng có chút hứng thú. Tôi hiểu mà. Với Naori thì thế là khen lắm rồi. Dù sao thì. Vì người mà Naori bảo là "không phải là không nói chuyện được" đâu có mấy ai.

Và rồi Naori ấp a ấp úng, nhưng điều nó muốn nói, chắc là thế này.

"Em thấy cay cú hả?"

"C, cay cú hay là... ừ, cay. Chỉ thấy cảm giác bị chơi khăm thôi. Tại vì, Hội trưởng ấy, để làm thân mà—thôi, bỏ đi. Hội trưởng có vẻ cũng nhận thức được sự gian ác của mình rồi."

"G, gian ác là cái gì?"

Tự nhiên dùng từ ngữ sặc mùi nguy hiểm. Kame-chan mà gian ác thì không có đâu. Nếu Kame-chan mà gian ác, thì Naori thành cái gì? Ma Vương chắc cũng chưa đủ đô đâu nhỉ?

"Gian ác là gian ác đó! Là gian tà và độc ác! Rumi, em nói cái này cho mà nghe. Đừng có bị cái vỏ bọc học sinh ưu tú của Hội trưởng lừa nhé. Hội trưởng là một nhà mưu lược kinh khủng khiếp đấy."

"Gì vậy trời. Chả hiểu gì sất."

Mà, chắc lại là mấy câu chuyện khó hiểu thường ngày thôi. Chuyện của Naori và Kame-chan, thật sự là chả hiểu nổi. Không nghĩ là cùng dùng tiếng Nhật luôn ấy. Trông có vẻ vui là được rồi.

"Rồi sẽ có lúc chị hiểu ý nghĩa lời em nói thôi... Mà thôi, chuyện đó bỏ qua đi. Chuyện ngày mai, chị có nói chuyện với Jun-kun chưa?"

"Nói gì cơ?"

"Đổi cách nói nhé—đã được cậu ấy nói 'Cố lên' chưa?"

Phòng vẫn tối nên tôi không biết Naori đang làm vẻ mặt gì, nhưng tôi hiểu.

Bình thường mà cứ giữ cái giọng điệu này thì đâu có xung đột gì đâu. Tuy mồm miệng độc địa, tính tình cũng vặn vẹo, nhưng tôi biết. Naori hiền lành lắm.

"Nếu là gọi điện thì rồi. Chứ chưa gặp trực tiếp."

"Vậy thì, để cậu ấy nói trực tiếp đi? Chị thích kiểu đó mà đúng không? Sẽ có động lực hơn đúng không?"

"Cũng không sai... nhưng bị em áp đặt thế thấy hơi bực mình."

"Em cũng thế thôi, giống nhau cả." Naori lẩm bẩm.

Quả nhiên là không thấy biểu cảm, nhưng tôi hiểu.

Cũng có nét dễ thương đấy chứ. Thiệt tình, trước trận đấu của người ta mà lôi chuyện gì ra nói không biết, nhưng mà, nói chuyện được với Naori tốt thật. Dù nhiều lúc bực mình, nhưng quả nhiên, nói chuyện với Naori thấy bình yên ghê.

"Sao đây? Giờ gọi cậu ấy ra luôn không?"

Naori bật đèn phòng lên. Căn phòng sáng bừng lên làm mắt tôi không theo kịp.

Với đôi mắt dần hồi phục, tôi nhìn lại trang phục của mình.

"Chị, không phải đồ để ra ngoài."

Đồ mặc nhà 100% luôn. Đang định đi ngủ mà.

"Cần gì phải để ý mấy cái đó—xin lỗi, em cũng thế."

"Em mới là người không được ra ngoài đấy. Cái đó, là độ dài phải mặc quần bên trong chứ? Thấy đồ lót rồi kìa? Mặc quần vào đàng hoàng đi. Chị đã bảo bao lần là để lạnh bụng không tốt cho cơ thể rồi mà."

"Lắm mồm quá đi. Bị cảm rồi hẵng tính."

"Thế thì muộn rồi còn gì! Thiệt tình, đúng là đồ ngốc."

"Chừng nào chưa lấy được thành tích tốt hơn em thì em không chấp nhận phát ngôn đó đâu. Có tư cách nói rồi hẵng quay lại đây. Quan trọng hơn, giờ gọi cậu ấy ra đi. Cả hai cùng thay đồ. Sao nào?"

"Giờ này á? 11 giờ rồi đấy?"

"Không sao đâu, cậu ấy vẫn còn thức mà. Với lại, ở trước nhà thì đâu tính là đi chơi đêm đâu? Không ra khỏi khuôn viên đất thì không vấn đề gì."

"Vấn đề nằm ở chỗ đó hả? Chắc chắn là sai rồi."

"Được mà. Những lúc thế này không tận dụng địa lợi thì làm gì? Ở ngay bên cạnh mà?"

Nghe Naori nói, tôi cũng dần thấy xuôi xuôi. Không ngờ nó lại nói những lời này. Cảm giác tội lỗi mà tôi định lờ đi, lại ngóc đầu dậy. Chuyện nụ hôn đó, tôi đã nghĩ bao lần là sẽ nói với Naori. Nhưng, không nói được.

Chính vì có cảm giác tội lỗi, nên không thể nói. Và, chính vì sự cố gắng của tôi, nên không nói.

Tôi không muốn nói.

"Đúng ha. Nhà bên cạnh mà ha. Chỉ cần ra khỏi cửa huyền quan chút xíu là được ha."

Bạn thuở nhỏ mà lị, chúng tôi ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!