Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1288

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2599

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 471

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 888

WN - Chương 66-67

Chương 66-67

(góc nhìn main)

“Sendai kun, em ở đây.”

Đã đến giờ nghỉ trưa.

Senpai ngay lập tức đến lớp tôi và thu hút sự chú ý của toàn bộ mọi người.

“Shion san. Um, em xin lỗi vì đã phải khiến chị lặn lội đường xa đến đây.”

“Không sao, ổn cả mà. Quan trọng hơn hết… tại sao chúng ta lại không ngồi ăn ở đây nhỉ?”

“Eh? Nh-nhưng ở đây có chút bất tiện.”

“Nhưng ở bên ngoài trời lạnh lắm. Anh không thích điều này sao?”

“Kh-không phải thế. Ừm, để xem nào……”

Tôi đã nhìn xung quanh lớp để kiếm một cái ghế trống để từ đó mà chúng tôi có thể tạo ra một nơi mà chúng tôi có thể ngồi cùng với nhau.

Người con gái ngồi ở phía trước….ờm, đang liếc nhìn tôi và dường như không có ý định nhường chỗ cho chúng tôi.

Và khi tôi còn đang lúng túng không biết tìm đâu, Kaneko bất chợt đứng dậy.

“Mày có thể lấy chỗ ngồi của tao nè cu. Tao đi chơi với Takaya san đây.”

“Nghiêm túc chứ cu? Tao xin lỗi mày nha, Kaneko.”

“Đừng để ý điều đó. Được rồi, tao để cho mày với Senpai ở cùng nhau nha.”

Kaneko đặt tay lên vai tôi và nhanh chóng rời khỏi lớp học.

“…Shion san, chỗ của Kaneko trống này, vậy chị ngồi chỗ đó chứ?”

Khi mà tôi chỉ cho Senpai chỗ mà Kaneko để lại, chị ấy lắc đầu nhanh chóng.

“Em không muốn ngồi chỗ đó.”

“H-huh? Có gì sai sao?”

“Em muốn ngồi chỗ của Sendai kun cơ. Sendai kun, anh ngồi đây này~”

“Anh không phiền đâu.”

Kì lạ thay, chị ấy muốn ngồi chỗ ngồi của tôi.

Có lẽ là chỗ tôi ấm hơn bởi vì nó gần với cửa sổ và có nhiều ánh nắng mặt trời.

Hoặc có lẽ chị ấy không muốn ngồi ở vị trí của một đứa con trai mà chị ấy không biết?

Ừ thì…rồi sao thì….

“Vâng, tất nhiên rồi, chỗ này ấm.”

“Chỗ này của anh có vẻ lạnh nhỉ? Nhắc tới lạnh thì, Shion san, em có vẻ lúc nào cũng mặc một cái áo khoác len à. Có vẻ em nhạy cảm với cái lạnh nhỉ?”

“Vâng. Nó ấm mà. Vậy chúng ta ăn chứ?”

“Vâng, cùng nhau ăn thôi.”

Vậy là hôm nay tôi lại có được hộp cơm do Senpai làm một lần nữa.

Khi mà Senpai lấy ra một chiếc hộp cơm trưa cỡ lớn từ cặp của chị ấy, mọi ánh mắt đều hướng về chị ấy.

Vài người ghen tị khi Hyori senpai làm hộp cơm trưa cho một hậu bối như tôi, vài người thì tò mò rằng trong hộp cơm trưa có những món gì, và nhiều hơn nữa.

Lí do thì nhiều vô kể, nhưng mọi người đều nhìn chúng tôi như thể bọn họ mới là những người thưởng thức bữa ăn này vậy.

Khá là khó khi ăn với cái tình huống như này.

Tôi tự hỏi liệu Senpai có phải là con người vô thường không.

“Sendai kun, hôm nay em có món gà rán và dashimaki cho anh đây.”

“Wow, nhìn ngon phết. Em làm hết tất cả những món này luôn sao, phải không, Shion san?”

“Vì Sendai kun, nên đó là lí do mà….em sẽ làm tất cả mọi thứ tốt nhất dành cho anh.

“Shion san……”

Khi chị ấy xấu hổ, chị ấy dễ thương đến mức lay động lòng người.

Nếu không phải ở trong cái lớp học này, tôi chắc chắn sẽ ôm lấy chị ấy rồi.

Ah, tôi muốn chỉ có hai người bọn tôi ăn trưa ở đây thôi.

Senpai, có phải em cố tình chọn chỗ này với mục đich kiềm chế anh đúng không?

Nếu vậy, tôi đoán điều này sẽ diễn ra một lúc nữa trước khi tôi nhận được một thứ nhiều hơn một nụ hôn từ chị ấy.

“Sendaikun, ahhn.”

“Eh?”

Tôi hơi lo lắng trước việc khoảng cách của tôi và Senpai bỗng dưng bị rút ngắn như này khi mà chị ấy dùng đũa gắp miếng omelet của mình và gắp nó hướng về phía tôi .

“Anh không muốn sao?”

“E-erm……mọi người đang nhìn chúng ta đó, em biết chứ?”

“Anh sợ à?”

“Kh-khổng hẳn…nhưng….”

Nhưng?”

“…..A-ahhhn.”

Dường như trong từ điển của Senpai không hề có từ xấu hổ gì cả khi mà chị ấy định đút cho tôi miếng trứng rán vào mồm tôi mà đã thế lại còn [A-ahhhn] lên như thể hướng dẫn tôi cách mở miệng vậy- hừm vẫn còn coi tôi là trẻ con lắm do vậy tôi cũng phải đáp lễ mà mở miệng ra thôi.

Và rồi miếng trứng đó đã được ship thẳng vào mồm tôi.

Tôi cắn và rồi cảm nhận được vị ngọt ngào tỏa ra khắp miệng tôi.

“……Hm. Nó ngon quá.”

“Em vui lắm. Em sẽ đút cho anh miếng gà rán nữa.”

“E-em không cần phải làm thế đâu. Và đó là phần của Shion san mà.”

“Thế thì anh sẽ đút cho em ăn chứ, Sendai kun?”

“Eh, anh?”

Anh không thích à?

“……Anh không phải là không thích, nhưng.”

Nhưng?”

“….Đ-được rồi.”

Tôi lẩy bẩy cánh tay mà dùng đũa gắp lấy miếng gà rán.

Và rồi tôi cũng ship một miếng gà lớn vào trong chiếc miệng nhỏ nhắn Senpai.

“…..A-aahnn?”

“Aahhnn……ngon phết♡”

Miệng của Senpai mở ra một cách duyên dáng và rồi cắn một chút vào miếng gà rán.

Và rồi chị ấy nhắm mắt lại trong khi vẫn lẩm bẩm một cách vô cùng hạnh phúc.

Ông trời ơi, ông đã trao cho con thứ gì dễ thương thế này?

Chị….chị có phải là bạn gái của em không vậy trời?

Ựa….chị ấy dễ thương quá~

“Anh đoán chắc là nó ngon lắm nhỉ.”

“Phải. Giờ đến lượt em rồi, Sendai kun.”

“A-anh ổn mà. Nhìn xem, đã được một lúc lâu rồi đấy.”

Chả lẽ anh muốn em ăn thật nhanh để về lớp sao?”

“Kh-không……anh chỉ muốn được ở bên Shion san càng lâu càng tốt.”

“Thật chứ?”

“Ừ, đúng rồi. Do vậy đừng buồn nhé em.”

“Ừ. Thế thì đút cho em ăn.”

“……Ahhnn.”

Chúng tôi lặp đi lặp lại việc trao đổi đồ ăn này được một lúc rất lâu.

Một cảm giác vô cùng sung sướng và một cảm giác căng thẳng đâm xuyên qua người tôi.

Cái cảm giác thượng đẳng kì lạ hơn phần còn lại khi gắp thức ăn đưa vào trong miệng Senpai.

Cái cảm giác sai trái khi được Senpai đút thức ăn vô mồm.

Quá đủ để khiến tôi cảm thấy như vượt ra khỏi thực tại này rồi.

Sự căng thẳng của việc bị cả lớp liếc nhìn đã giữ tôi không mất quyền kiểm soát trong suốt thời gian đó.

Nếu như mà việc này mà diễn ra ở nhà tôi, tôi chắc chắn sẽ vồ ngay vào Senpai và nắc chị ấy ngay và luôn.

Thật đúng là một khoảng thời gian tuyệt với nhất trong đời tôi mà.

Nhưng Senpai chưa bao giờ thể hiện ra là mình xấu hổ tí nào cả, mặc dù trông chị ấy rất là vui.

Điều đó khiến tôi nghĩ rằng chị ấy là một người phụ nữ còn trưởng thành hơn cả tôi nghĩ.

Tôi tự hỏi liệu còn mặt nào khác của Senpai có thể khiến tôi cảm thấy mắc cười nữa không.

“Cảm ơn vì bữa ăn.”

“Cảm ơn vì bữa ăn.”

Ngay trước khi giờ nghỉ trưa kết thúc, tôi đã hoàn thành xong bữa trưa của mình.

Và rồi Senpai đứng dậy cùng với vẻ mặt mãn nguyện,

“Ngày mai lại làm điều này nhé♡”

Sau khi nói điều đó, chị ấy nhanh chóng rời khỏi lớp học.

Tôi ngước nhìn theo dáng chạy của chị ấy, vẫn còn đang lâng lâng.

Tiếng chuông reo len báo hiệu tiết học buổi chiều chính thức bắt đầu.

(góc nhìn nhà gái)

“Ehehe, tôi đã tán tỉnh Sendai kun. Chúng tôi đã tán tỉnh nhau ngay trước mặt người khác. Sendai kun, em yêu anh, yêu anh, yêu anh nhiều lắm.”

Trở về lóp học, tôi đã hôn anh ấy ở trên màn hình điện thoại, cảm giác hạnh phúc đang trỗi dậy bên trong tôi.

Sendai kun vô cùng nổi tiếng ở trường, do vậy tôi phải giữ khư khư anh ấy mọi lúc mọi nơi.

Và hình như có một sinh vật có tên là Miyama ở trong lớp học của anh ấy và còn nhiều con khác nữa, do vậy không thể buông lỏng cảnh giác được.

Người ta nói rằng người đã kết hôn hiện nay đều rất là có giá trị.

Thế nên không ngoài dự đoán khi mà sẽ có một số thành phần mò đền chỗ anh ấy bởi vì anh ấy tốt bụng và dũng cảm quá mà.

Là một người vợ, tôi phải có trách nghiệm canh chừng anh ấy một cách cẩn thận.

“Ehehe, Sendai kun lúc ấy đã xấu hổ. Anh ấy đáng yêu quá, em yêu anh.”

Tất cả học sinh trong lớp tôi đều đang nhìn tôi.

Nhưng mà đếch quan tâm.

Tất cả những gì mà tôi quan tâm là anh ấy.

Tôi có thể làm tất cả mọi thứ vì Sendai kun.

Hôm qua, anh khiến em cảm thấy phê lắm.

Ngày hôm nay, em sẽ đem đến cho anh thật nhiều, thật nhiều sự thỏa mãn hơn nữa.

Em làm tất cả mọi thứ để có thể khiến anh sống không thể nào mà thiếu em được nữa.

“Không thể nào mà đợi được cho đến khi tan học được nữa.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Làm giá thế :))) ăn cơm chó ngon vãi lol :))) đã nghiện lại còn bày đặt lí do :))) anh em biết cảm giác đấy rồi chứ :))))))) Cái beep mẹ nhà nó, cay thế nhờ :))) vãi òi, quỷ sếch hiện hình :)))