Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1288

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2599

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 471

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 888

WN - chương 70-71

chương 70-71

(góc nhìn main)

“Này, này…… Shion san?”

“Ôm em đi.”

“……”

Đó là khi mà tôi đang vào bên trong căn phòng thì bất chợt tôi được Senpai ôm từ phía sau.

Nhẹ nhàng.

Với cánh tay mảnh khảnh.

Nhưng vô cùng chắc.

Cùng với đôi tay của mình, cơ thể của chị ấy cũng đã rung lên một chút.

“Shion san, vào trong phòng cái hãn.”

“Ừ. Um, em cũng muốn nói chuyện với anh nữa.”

“U-ừ. Thế thì...”

Vẫn còn bị ôm ở phía sau, tôi cuối cùng cũng mở được cái cửa.

Khi mà chúng tôi đi vào trong phòng cùng nhau, Senpai nhẹ nhàng bỏ tay của mình ra khỏi tôi vầ rồi ngồi lên trên chiếc giường.

Tôi cũng ngồi cùng với chị ấy luôn.

“…Shion san, em đã phải trải qua rất nhiều điều rồi, phải chứ?

“Không, không sao. Sendai kun đã bảo vệ em mà nên không sao đâu anh. Nhưng em thật sự không thể nào hiểu nổi rằng tại sao đám con gái trong lớp lại tức giận với em. Liệu họ muốn chia cắt chúng ta à?”

Shion san hỏi tôi, nhìn chị ấy có vẻ như thật sự không hiểu chuyện gì xảy ra khi ấy.

Tôi thì có thể hiểu được phần nào mà Miyama san và người khác khi ấy tại sao lại trở nên vô cùng kích động rồi.

Trong nghĩa hẹp, không phải là không được phép lan tỏa hạnh phúc.

Khi mà họ hạnh phúc thì tôi cũng sẽ cảm thấy ghen tị mà thôi.

Còn nếu tôi hạnh phúc thì tôi cũng muốn khoe ra điều đó.

Nếu như người khác không vui thì tôi thường cảm thấy muốn xin lỗi họ.

Còn nếu mà bạn không vui, thì bạn sẽ toàn đổ thừa cho người khác.

Đó là cách mà mọi thứ vận hành.

Miyama san cũng đã nói rằng cô ấy đã và đang giúp đỡ tôi, nhưng đến cuối thì cô ấy có vẻ không chấp nhận sự thật rằng tôi và Senpai là người yêu của nhau.

Và tôi không nghĩ điều này là kì lạ khi mà cô ấy cảm thấy như vậy.

Điều đó là bình thường, và tôi thì cũng đã quá quen với việc ghen tị với người khác.

Nhưng…….

“Anh nghĩ Shion san không có tội tình gì cả. Anh nghĩ em không cần phải suy nghĩ quá nhiều về việc bị người khác ghen tị chỉ vì mình đang hạnh phúc còn họ thì không hay ngược lại.”

“Em không ghen tị với ai cả…kể cả khi họ có hạnh phúc. Kể cả khi họ có hạnh phúc hay không hay kể cả khi đối phương của họ có hạnh phúc hay không…. thì em không quan tâm. Nhưng nếu như là Sendai kun lại đi vui đùa cùng với người con gái khác…nó đau lắm đó, anh biết không?”

“Ahaha, anh cũng thế thôi. Chỉ mỗi nhìn Shion san đi nói chuyện với một người đàn ông khác thôi cũng đã khiến anh cảm thấy không thoải mái rồi, ai ai cũng đều có cảm xúc ghen tị thôi em.”

“……Chả lẽ bọn họ cũng như vậy?”

“Anh nghĩ em nói đúng một phần. Haiz, anh không quan tâm, nhưng điều đó cũng đã khẳng định chắc chắn rằng trong trường chắc chắn sẽ có nhiều người y như vây, do vậy chúng ta ở trên trường thì lén lút gặp nhau thôi.”

Chứ không phải vì anh không muốn nhìn thấy mặt em à

“Tất nhiên là không rồi. Nếu có thể, anh còn muốn tuyên bố trước toàn trường rằng [Anh yêu Shion san.] Nhưng anh không muốn làm phiền họ bởi việc này lần nữa đâu, hoăc nếu như có ai đó hận Shion san đâu. Anh luôn nghĩ cho Shion san đầu tiên và làm nó đầu tiên.”

“Cho em……ừm, em cũng vậy. Em hiểu những gì mà Sendai kun nói rồi. Từ mai, em sẽ bí mật tới gặp anh thôi.”

“Ừ. Thế thì, anh đoán ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“Ừ.”

Điều này là điều mà ai cung biết, nhưng Senpai thật sự là một con người vô cùng là đa nghi.

Nhưng điều đó cũng cho tôi thấy rằng chị ấy yêu tôi đến nhường nào.

Tôi thực ra cảm thấy rất là vui khi mà có một người như này ghen tị luôn.

“……Chúng ta đi ngủ chứ?”

Tôi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ rồi, chắc chắn là bởi vì tôi đã dùng đến não quá nhiều để nghĩ những việc mà ngày thường tôi chưa từng nghĩ đến.

Senpai cũng đã liu riu rồi, chắc chắn là bởi vì mệt.

NHƯNG…

“Thế thì…. cùng nhau.”

Senpai nói điều đó và rồi nắm lấy tay tôi, khiến tôi cảm thấy buồn ngủ thêm phát nữa.

Tôi đưa mặt mình gần chị ấy một cách tự nhiên hơn trong căn phòng đầy sáng.

Và rồi…

“…Nn.”

Tôi nhẹ nhàng hôn lấy chị ấy.

Và rồi tôi từ từ rời ra khỏi chị ấy,

“Tắt đèn chứ?”

Chị ấy nói với khuôn mặt đỏ bừng lên, và rồi nắm lấy quần áo của tôi bằng những ngón tay mảnh khảnh đó.

Tôi cảm thấy tim mình đập càng ngày càng rộn ràng hơn, với cánh tay run lẩy bẩy, tôi vớ lấy cái điều khiển ở bàn bên.

Tôi chìm vào trong bóng tối với căn phòng.

Thực ra tôi đang định để nó ở chế độ đèn ngủ cơ, nhưng vô tình tôi tắt luôn ánh đèn đi.

Senpai nói rằng điều này tốt hơn, do vậy tôi cũng để im đấy luôn.

Chúng tôi đang nằm trên giường cùng nhau .

“Shion san……mắt anh không quen với điều này, do vậy anh chả thấy được gì cả.”

“Phải…nhưng Sendai kun thì đang ở đây. Em biết chứ. Hơi thở của anh gấp quá đấy~.”

“……Shion san.”

“Phải, ổn cả mà. Hôm nay là ngày an toàn. Liệu anh sẽ “ôm “ em nhiều hơn chứ?”

Lí do mà tôi ép mình phải kiềm chế cho đến tận ngày hôm nay đã ngay lập tức bị gạc phăng đi bởi những lời nói đó.

Lần đầu tiên, tôi chạm vào cơ thể của một người phụ nữ.

Lần đầu tiên, tôi thấy cơ thể của một người phụ nữ.

Lần đầu tiên, tôi nắm lấy Senpai bằng cả hai tay mình.

Lần đầu tiên, dù có tối om nhưng tôi vẫn hoàn toàn có thể thấy, cảm nhận và đắm chìm trong đó.

Dù là lần đầu tiên, nhưng nó vô cùng tốt, thỏa mãn và hạnh phúc.

Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của Senpai, tiếng rên của Senpai, mọi thứ về Senpai.

Tôi không còn nhớ rõ nữa.

Khi đó, tôi đã bị khai dố và ngủ thiếp đi, và rồi khi ánh nắng bắt đầu lấp ló qua ô cửa sổ.

“……Nn.”

“Chào buổi sáng, Sendai kun. Sáng rồi đó anh ơi.”

Tôi thức giấc khi Senpai gọi tôi dậy, vẫn còn cảm thấy như đêm qua với tôi chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Khi tôi mở mắt, tôi thấy Senpai đang mặc đồng phục trường.

“Ch-chào buổi sáng.”

“Có chuyện gì sao? Mặt anh trông đỏ quá.”

“Kh-không…….”

Vào khoảnh khắc tôi nhìn thấy mặt của chị ấy, tôi bất chợt nhớ ra hết những chuyện đã xảy ra trước khi tôi nhắm mắt, và tôi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.

Đêm qua…

Đến tận sáng nay….

Senpai và tôi……

“Ah, anh phải đi vào trong phòng tắm đây.”

Tôi có cảm giác như thằng em của mình nó đàn chuẩn bị chào cờ vào buổi sáng sớm này, do vậy tôi nhanh chóng chạy ngay vào trong phòng tắm.

Nhưng Senpai đã dùng tay mà ôm láy tôi.

“Anh đi đâu đấy?~”

“Eh…..um, anh đi vệ sinh.”

“Không được đâu. Em sẽ cảm thấy cô đơn khi mà anh bỏ em lại một mình đó. Sendai kun, lại đây nào.”

“Ah.”

Chị ấy ôm tôi chặt tới mức mà khiến cho tôi cảm thấy như mất hết sức lực để phản kháng.

Ngực của chị ấy ép chặt vào tôi, và cái cảm giác ấy ấy với Senpai từ đêm qua lại bất chợt ùa về trong tôi.

“S-Shion san…..”

“Em không muốn anh thêm hậu tố vào tên em nữa. Anh có thể gọi tên em trực tiếp không?”

“……Shion.”

“Đúng vậy. Nào, lại đây em hôn phát.”

Senpai bất thình lình lại trở nên dịu dàng với tôi, đã nhẹ nhàng quét sạch sự tỉnh táo, bối rối, và cái cảm giác liếm láp đó….

Chị ấy dễ thương đến mức mà tôi chỉ muốn hôn chị ấy mãi thôi.

“…..Mới sáng ra thôi đấy, ổn không em?”

“Ổn mà. Em rất vui khi mà lúc này có thể nhìn rõ mặt anh. Em mong chúng ta hôm nay sẽ lại làm lại với nhau, Sendai kun.”

“……Yeah.”

Chị ấy dễ thương đến mức mà tôi chỉ muồn đè chị ấy ngay lập tức.

Nhưng sắp đến giờ học rồi, do vậy tôi dừng lại ngay.

Trong khi vẫn cảm thấy nóng trong người, tôi nhanh chóng ăn bữa sáng mà Senpai đã chuẩn bị cho tôi.

Và khi tôi đã bình thường trở lại sau khi uống một tách cà phê chị ấy làm cho tôi sau bữa sáng, tôi bắt đầu cảm thấy lo lo khi việc hôm qua đã xảy ra.

Tôi chơi nhưng lại không có đề phòng gì cả, dù lúc đó tôi đã có lúc nghĩ là điều đó mới là điều đúng đắn.

Kết thúc rồi.

Senpai nói hôm đó là ngày an toàn, nhưng tin chuẩn không em?

“Um, trên đường về nhà mình hôm nay thì chúng ta ghé vào trong một cái cửa hàng tiện lợi nào đó chăng?”

“Có thứ gì mà anh cần mua à?”

“Kh-không. Nếu như chúng ta tiếp tục sống kiểu này, chúng ta nhất định phải mua cái đó, chị biết mà, một cái được làm từ cao su……””

Tôi mới là học sinh cấp 3 thôi, do vậy tôi phải có biện pháp chứ.

Tuy rằng hơi xấu hổ, nhưng khi mà tôi đang nghĩ xem Senpai sẽ nói gì tiếp theo, thì kì lạ thay, chị ấy bỗng dưng trố con mắt của mình ra thể hiện sự kinh ngạc.

“Chúng ta nên sao?”

“Eh, thì bởi….”

“Anh ổn chứ? Nếu như anh nghĩ cho em, thì em không sao đâu.”

“…..Nh-Nhưng.”

“Anh không muốn làm thế với em như ngày hôm qua sao?”

“Kh-không phải thế. Nhưng thật sự thì nó không tốt…….”

“Không tốt? Em không nghĩ là nó tệ vậy đâu.”

“……”

Khá là ngược đời khi mà Senpai không muốn tôi dùng nó.

Tôi chắc chắn là cảm giác chơi trần nó tốt hơn nhiều.

Nhưng tôi không muốn mình có đứa trẻ vào năm cấp 3 để rồi bỏ học đâu.

Mẹ tôi sẽ nộ khí xung thiên mất.

“Thật sự không làm điều đó sẽ tốt hơn là có biện pháp sao?”

“Em không biết nếu anh đeo thì cảm giác nó sẽ như thế nào. Nhưng em không thích.”

Tất nhiên, hôm qua là lần đầu của tôi, và dường như cũng là lần đầu của Senpai nữa, do vậy chúng tôi chả biết nếu như dùng bao thì cảm giác nó sẽ như nào nữa.

Nhưng chắc chắn vẫn phải đúng kiến thức.

Tuy nhiên, lí do mà tôi không muốn đi xa như vậy…

Liệu như vậy có phải là đòi hỏi hơi quá không?

“…Thế thì em nghĩ như nào về việc vào mấy ngày an toàn thì mình không cần đeo bao?”

Tôi yêu cầu chị ấy với tông giọng khá nghiêm trọng.

Và rồi,

“Vào những ngày an toàn……được chứ?”

“A-anh hiểu. Thế thì chúng ta trên đường về nhà nhớ dừng chân tại cửa hàng tiện lợi đấy.”

“Ừ.”

Rõ ràng thật kì lạ khi mới sáng ra đã nói với nhau về mấy cái chuyện này, nhưng dù sao chúng tôi cũng đã đồng ý với nhau về chuyện này.

Tôi rất muốn cảm nhận “cái thật” của chị ấy.

Nhưng tôi vẫn còn đang trên trường, do vậy tôi cần kiên nhẫn.

Tất nhiên, không thể nào quá kiên nhẫn được.

Không gì có thể khiến tôi hạnh phúc hơn việc được nắm lấy tay của Senpai.

Từ hôm nay, mỗi ngày đều là một ngày vui.

(góc nhìn nhà gái)

Sendai kun đúng là một người vô cùng nhiệt huyết.

Hôm qua, cũng thế, anh ấy cháy hết mình…để khiến tôi hạnh phúc.

Vào những ngày an toàn, tôi sẽ bảo anh ấy không làm.

Còn vào những ngày khác thì tôi sẽ bảo là an toàn để anh ấy không đeo bao vào mà làm tới bến.

Tôi tự hỏi rằng mất bao lâu nữa để chúng tôi có một đứa trẻ đây.

Ehehe, yêu lắm.

Sắp kết hôn rồi.

Mình phải mua váy cưới gấp trước khi bụng mình to ra mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

đạo lí thế nhờ AIYOOOOOOOO Ơ tác giả.....đoạn sếch chỉ có vậy thôi à !!!!!!!! Vãi òi, bất phân thắng bại à :))) Đó đáng lẽ phải là tôi :((( quỷ sếch :)) Vãi cả.......chị chơi chó thế :))))