Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1288

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2599

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 471

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 888

WN - Chương 67-68

Chương 67-68

(góc nhìn main)

“Aiyo Sendai, trông mày có vẻ như đã trải qua một khoảng thời gian tuyệt với ấy nhỉ.”

Ngay sau tiết học đầu tiên của buổi chiều.

Kaneko nó lại chọc tôi trong khi cười khúc khích.

“Không, cái này nó giống như là 1 sự tình cờ thì hơn.”

“Ái chà, đang có 1 tin đồn rộ lên khắp cái trường này là có một em học sinh năm nhất mạnh mẽ đã khiến Hyori senpai mê cậu nhóc đó đến mức phát điên lên kìa, kkk .”

“N-nó méo giống như những gì mà tao đã làm trước đó.”

“Chà, cứ làm mọi việc vừa vừa phai phải thôi. Nếu như họ chỉ ghen một tí thì không sao đâu, nhưng mà mấy cái đứa còn ôm hận chúng mày thì nó nghĩ khác đấy.”

“Tao hiểu.”

Kể cả khi tôi không nói ra điều đó thì tôi cũng không muốn cho bàn dân thiên hạ biết được mối quan hệ của tôi với Senpai nó như thế nào.

Tất nhiên, tôi không cảm thấy tệ gì khi bị bàn tán hay bị ghen tị.

Tôi không muốn mình làm điều gì mà khiến cho đám đông trong trường phải bất bình cả.

Thật khó để nói mà không khi mà Senpai đôi lúc cũng hơi bị điên thật.

Bên cạnh đó tôi cũng chắc chắn rằng là Senpai cũng không có ý định che dấu mối quan hệ này của tôi với chị ấy.

Tôi vẫn có thể chịu được.

Điều duy nhất mà tôi cảm thấy hối hận là đáng lẽ tôi phải tự tin với chính bản thân mình hơn nữa.

Sáng nay họ còn niềm nở chúc mừng tôi thế mà chiều nay đã lật mặt với tôi luôn rồi.

Tôi tự hỏi không biết Takaya san và Miyama san nghĩ gì về tôi nữa.

Tôi tự hỏi liệu bọn họ có nhìn tôi cảm thấy khó chịu không.

…..Không, thay vì phải đi lo lắng những điều mà người khác suy nghĩ gì về mình thì giờ hãy nghĩ đến những việc quan trọng với bản thân chính mình đã.

Bình thường thôi.

Mọi thứ đều ổn.

◇ 

“Sendai kun, em đến đây để đón anh đây.”

Senpai đến ngay lớp tôi ngay sau khi tan học.

Mấy dứa trong lớp tôi dù vẫn còn chưa quen với điều này nhưng cũng bắt đầu nhìn Senpai một cách tự nhiên hơn nhưng độ than vãn thì vẫn không thuyên giảm.

Trước khi tôi định chạy đến nói chuyện với Kaneko thì tôi đã nhanh chóng mà chạy tới chỗ của Senpai.

Nhưng trước khi tôi có thể đi đến được tới chỗ chị ấy.

“Này, cô đang cố gắng thể hiện cái gì vậy?”

Miyama san đi đến chỗ Senpai.

Cô ấy đứng trước mặt chị ấy với khuôn mặt vô cùng giận dữ.

“Ý bạn là gì vậy? Tôi đến đây để đón Sendai kun thôi.”

“Oh, tôi hiểu rồi, nhưng những việc mà cô làm trong giờ ăn trưa đấy khiến tôi khá là khó chịu đấy. Thêm nữa nếu cô đã biết tôi thích Sendai kun, thì đáng lẽ cô đừng có mà khoe khang ngay trước mặt tôi chứ? Thách thức danh hài à.”

Khi Miyama san nói điều đó với Senpai, rất nhiều đứa con gái đã di chuyển cạnh đến Miyama san như thể họ đang ủng hộ cô ấy vậy.

Có gì đó sai sai ở đây.

Tôi nên làm gì đây, tôi phải ngăn chặn họ lại……

“Sendai.”

“K-Kaneko? Có chuyện gì vậy, không có thời gian để nói chuyện đâu.”

“Tao biết. Nhưng mày sẽ gặp rắc rối nếu như mày đi đến đó đó.”

“……Nhưng Senpai đang gặp rắc rối đó.”

“Ừ…cứ xem kịch hay đi hãn.”

Kaneko ngăn tôi khi tôi cố gắng chạy đến chỗ Senpai.

Tôi bị nó giữ lại tự hỏi rằng tại sao anh ấy lại làm như vậy.

Senpai,

“Tại sao……tại sao các cô lại dám cản bước tôi?”

Chị ấy…sắp khóc rồi.

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.

Nhìn thấy điều đó, Miyama san và những người khác đã bắt đầu chùn bước.

Vào khoảnh khắc đó, tôi vô thức chuyển động.

Để rồi đến khi tôi nhận ra được mọi thứ thì tôi đang chạy ra ngoài hành lang rồi và đang nắm lấy taySenpai.

“Senpai, lại đây.”

“S-Sendai kun?”

“Ổn thôi. Đi nào.”

Tôi không hiểu tại sao, nhưng tôi biết là tôi không thể đứng nhìn mọi chuyện xảy ra như vậy được.

Lí do mà tôi nghĩ như vậy chắc chắn là vì tôi đang lo lắng cho Senpai.

Hay là liệu có lí do nào khác nữa?

Tôi không biết, tôi chỉ biết chạy như điên.

Tay của Senpai hôm nay lạnh hơn so với mọi khi.

◇ 

“……Haa, haa.”

Tôi thở hồng hộc ngay khi tôi chạy đến được đến chỗ cổng chính và rồi rẽ sang một hướng đi khác thường.

Và khi tôi ngoái đầu lại nhìn, tôi đã thấy Senpai, ánh mắt chị ấy ngập trong nước mắt, và cũng nhìn vào tôi- cũng thở hồng hộc.

“X-xin lỗi, em không sao chứ?”

“Vâng. Sendai kun, có phải anh đã cố gắng bảo vệ em khỏi đám con gái đó ư?”

“Ư-ừ. Bởi vì, Shion san, em đã bật khóc.”

Người con gái tôi yêu đã bật khóc.

Tôi không có đủ tàn nhẫn để chờ đợi và chứng kiến khoảnh khắc đó.

Tuy nhiên, tôi thì cũng không đủ mạnh miệng để phản bác Miyama san và những người khác ở ngay lúc đó và ngay chỗ đấy.

Đến cuối cùng thì tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài bảy chọ.

“Cảm ơn anh, Sendai kun. Em xin lỗi vì đã khóc.”

“Không sao đâu. Anh không muốn họ chỉ trích Shion san ngay trước mặt nhiều người đến như vậy. Kể cả khi ngày mai họ bắt đầu ghét anh, anh cũng mặc kệ. Chỉ nghĩ đến việc Shion san khóc thôi..…”

Miyama san và những người khác sẽ tức giận.

Tôi đoán điều này nó là chuyện kiểu gì cũng xảy ra.

Kể cả khi tôi biết được tình cảm của Miyama san, thì tôi cũng chả bao giờ nghĩ đến luôn.

Nhưng đây không phải là lỗi của Senpai .

Tôi mới là người có lỗi vì đã không làm những điều được cho là đúng dắn.

“Sendai kun, anh thật là tốt bụng.”

“A-anh không. Anh chỉ làm những điều mà anh phải làm thôi. Bên cạnh đó, anh cũng mới chỉ đổ có một ít mồ hôi thôi, thôi chúng ta về.”

“Ừm. Em sẽ làm món hầm.”

“Anh sẽ giúp em làm. Chắc hẳn em đã mệt lắm rồi.”

“Không sao, em ổn mà. Em chỉ muốn cảm ơn anh vì đã giúp em. Em sẽ làm việc giúp đời để trả ơn anh.”

“Thế thì anh sẽ ghi nhận điều đó. Bù lại, đừng có cố sức nha.”

“Vâng.”

Ngay khi ổn định lại nhịp thở, Senpai và tôi cùng nhau đi đến nhà ga.

Trong suốt thời gian đó, trong khi chúng tôi ở trên tàu hay thậm chí là khi chúng tôi xuống khỏi con tàu, thì chúng tôi vẫn nắm lấy tay nhau.

Tay của Senpai đã trở nên ấm hơn nhiều so với lúc ở trên trường, chắc chắn là bởi thân nhiệt của tôi đã tăng rất nhanh mà thôi.

♡ (góc nhìn nhà gái)

Sendai kun.

Sendai kun, người đã hi sinh thân mình để bảo vệ tôi một lần nữa.

Em yêu anh lúc đó quá.

Em yêu cái cách mà vai của anh thi thoảng chạm vào em khi mà tàu đang rung rung.

Em yêu cái cách mà anh nhìn em vô cùng trìu mến mỗi khi mà tàu rung lắc mạnh.

Em yêu đôi bàn tay to lớn nhưng đã sưởi ấm đôi bàn tay buốt giá của em.

Em rất vui vì anh đã cầm lấy tay em và chạy ra khỏi đó.

Lúc đó, chắc chắn em sẽ phát điên nếu như em tiếp tục đôi co với chúng.

Nhìn khi đó tôi có vẻ như đã mất hết ý thức, nhưng tôi khi đó vẫn còn nhớ rất rõ.

Tôi đã nhìn vào chúng và nghĩ rằng đã đến lúc phải dọn dẹp rác rưởi rồi.

Trong đầu tôi khi đó chỉ còn là mệnh lệnh thanh trừng dị giáo, đôi bàn tay tôi siết chặt lại.

Nếu như mà Tokiwa kun không có mặt ở đấy, thì chắc chắn ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ đầu của lũ rác rưởi đó.

Chà, tôi vẫn ước cho bọn chúng phải biến mất khỏi thế gian này, do vậy có lẽ việc cho bọn chúng một vé xuống gặp tổ tiên chúng là một cuộc trao đổi có lời dành cho chúng luôn ấy chứ nhỉ.

Nhưng…

Tay của Sendai kun khi ấy đã run lên như thể anh ấy đang sợ hãi về 1 điều gì đó và khi đó đã tự hỏi rằng phải chăng khi đó tôi đã phát điên lên chăng.

Sao anh khi ấy lại nhìn có vẻ đau khổ vậy?

Có phải là vì anh cảm thấy lo lắng khi ở cùng em?

Hoặc liệu điều đó đối với anh là một gánh nặng?

Mọi người trong lớp tôi đều nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo, nhưng tôi chỉ đang tự hỏi chính bản thân rằng liệu tôi đã sai ở đâu.

Liệu tôi đã làm gì sai mà khiến cho ai ai cũng nghĩ rằng tôi đã phát điên?

Liệu Sendai kun sẽ trả lời được câu hỏi này của em chứ?

Hoặc anh ấy sẽ cho tôi một lời nói dối trắng để trấn an tôi?

Nhưng tôi quá sợ để hỏi điều đó.

Tôi thắc mắc, lúc trước tôi đâu có như thế này……

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cay à :))) Tôi...tôi đứng về phía Miyama san....Cay vãi :))) Vãi cả cức, haki bá vương.....Bảo sao mấy gái kia phải lùi lại :)))) Yêu vào nó thế đấy :)))