Chương 64-65
♤(góc nhìn main)
Ở trong lớp học, sau giờ ra chơi- lúc mà tôi và Senpai trao đổi số cho nhau.
Điện thoại trong túi của tôi đã rung liên tục trong suốt thời gian đó.
Khi mà tôi nói là suốt thời gian đó, nghe thì có vẻ là mồm điêu.
Nhưng sự thật thì nó là như vậy .
Chả lẽ là nó từ Senpai sao? Nếu vậy thì tôi phải rep lại chị ấy ít nhất một lần chứ.
Nhưng tôi không thể làm thế được.
Tanaka sensei- đúng chuẩn giáo viên Nhật là người nghiêm khắc nhất trong việc dùng điện thoại ở trong lớp trong cái trường này.
Mọi người đồn nhau rằng sở dĩ thầy ấy lại trở nên như vậy là vì thầy ấy và vợ mới li hôn với nhau, và lí do cho việc này là vì thầy ấy lúc nào cũng cắm mặt vào điện thoại 24/7 mà không đoái hoài gì đến người vợ của mình.
Tôi không biết cái lời đồn này nó xuất phát từ đâu, nhưng hiện tại thì cứ gạc cái chuyện đấy sang một bên khác.
Dù sao thì, tôi không thể dùng điện thoại của mình được……
Không dùng được, thì nó giống như chiếc hộp Pandora vậy.
Liệu nó có phải là tín hiệu SOS khẩn cấp từ Senpai?
Liệu có cách nào để có thể kiểm tra không……
“ Tokiwa, em có vẻ bồn chồn được một lúc rồi, em cảm thấy mình không khỏe à?”
Cùng lúc đó, thầy ấy cũng đang tiến đến gần chỗ tôi.
“Ah, không…….hmm?”
Bất chợt, một ý tưởng thiên tài chợt lóe lên trong đầu tôi.
“S-Sensei, em cảm thấy mình hơi bị sốt. Liệu em có thể xuống phòng y tế được chứ?”
“Um, được thôi em. Liệu em có cần bạn dìu không?”
“Không, em tự mình xuống được.”
Tôi nói vậy và rời khỏi lớp học với cái lưng hơi còng xuống như thể là tôi thật sự cảm thấy không khỏe trong người vậy.
Tôi đi đến cầu thang và rồi lôi điện thoại của mình ra.
Có tận 10 cuộc gọi nhỡ.
Và nhiều tin nhắn nữa.
Tôi nhanh chóng kiểm tra và tất nhiên tất cả chúng đều là của Senpai.
Tôi mở vào phần tin nhắn để xem điều gì đã xảy ra,
[Em vừa gửi cho anh tin nhắn đó.]
[Anh đang ở trong lớp học sao?]
[Em xin lỗi, em lo quá.]
[Hãy gọi điện cho em với, em muốn được nghe thấy giọng của anh.]
Đó là tất cả những gì mà chị ấy đã nhắn.
Điều đầu tiên mà tôi đã nghĩ là tôi méo hiểu chuyện gì đang xảy ra cả.
Tôi đã rất lo rằng Senpai lại có thể ốm thêm lần nữa, hoặc là bạn học của chị ấy đã làm điều gì đó tồi tệ với chị ấy bởi những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm qua nên khi tôi thấy chị ấy nhắn như vậy thì tôi đã rất an tâm.
Nhưng mà… cần gì phải gọi tôi nhiều đến vậy cơ chứ.
Tôi đoán là do chị ấy nhớ tôi nhiều quá thôi.
……Thật tuyệt khi mà chị ấy lại phụ thuộc vào mình, nhỉ?
“Mình phải rep lại chị ấy thôi.”
Tôi đã nhìn thấy phòng y tế rồi.
Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên tôi đến phòng y tế này một mình mà theo chủ đích luôn.
Tôi khá lo, nhưng tôi cũng không thể đứng mãi ở cái dãy hành lang này được.
“Xin thứ lỗi.”
Tôi nhẹ nhàng he hé cửa ra.
Taniguchi sensei đang ngồi hút thuốc ở phía dưới quạt thông gió.
“Ah.”
“Xin lỗi. Nhưng vẫn đang trong giờ học.”
Cô ấy nhanh chóng tắt quạt và dập tắt điếu thuốc đang hút, và rồi thì ném nó vào trong cái gạt tàn thuốc để tiêu hủy nó.
“E-em xin lỗi, em cảm thấy mình không khỏe.”
“Ah, cô hiểu rồi. Nhưng giờ ở đây đang có người cần chữa trị rồi, không có hẹn nhau xuống đây chứ?”
“Hẹn nhau?”
Sensei nhẹ nhàng liếc nhìn tôi và rồi từ từ mở tấm rèm ra.
Và rồi…
“Ah. Sendai kun.”
“Se……Shion san?”
Senpai đàng ngồi trên giường.
“Em xin lỗi, em cảm thấy mình không khỏe nên em mới đến đây.”
“A-anh hiểu. Thật tình cờ làm sao.”
Tôi chưa từng nghĩ rằng mình có thể gặp Senpai ở một nơi như thế này nên tôi cũng rất bất ngờ khi mà Sensei tiến đến trước mặt tôi và nở một nụ cười đầy cay đắng.
“Có vẻ như nó không phải như vậy nhỉ. Hmm, thế thì vấn đề lớn đây.”
“Có chuyện gì sao cô?”
“Nếu như em đang ốm giả thì cô cũng cần phải yêu cầu em giữ bí mật về việc cô hút thuốc thôi. Em thấy đấy…không được phép hút thuốc mà.”
“E-em sẽ không nói đâu.”
“Haha, thế thì ổn thôi. Nhưng ở đây chỉ có một cái giường thôi. Cô không biết là các em có phải là một đôi hay là không nhưng cô sẽ “không biết gì” về việc các em có thể “chia sẻ giường bệnh” cho nhau. Cô cũng sẽ làm cho em tách trà nữa nên em cứ việc ngồi đây nhé.”
Tôi ngay lập tức ngồi cạnh với chị ấy sau khi cô Taniguchi nói như vậy.
Senpai hôm nay lại tỏa ra một hương thơm ngào ngạt như mọi khi.
“Sendai kun, anh không khỏe chỗ nào sao?”
“Kh-không. Thực ra là, anh đã thắc mắc về những tin nhắn mà Shion san gửi cho anh, và…a-anh xin lỗi cũng tại giáo viên của anh làm gắt quá.”
“Không, em mới là người phải xin lỗi anh mới đúng. Anh không được phép sử dụng điện thoại trong giờ học. Đó là luật của trường mà, đúng chứ?”
Khi mà tôi nhìn vào Senpai- người mà vẫn đang giữ trên tay điện thoại của mình…tôi không thể nói rằng tôi cảm thấy phiền phức bởi vì phải rep lại tin nhắn của chị ấy được.
Bên cạnh đó, đúng là tôi khi ấy cũng rất bối rối không biết làm cách nào có thể nhắn tin khi mình ở trong lớp nữa nhưng dù sao thì tôi cũng vẫn rất vui khi tôi đã đoán trúng rằng Senpai rất muốn nói chuyện với tôi rất nhiều.
“Shion-san, đúng là anh không thể gọi điện hay nhắn tin cho em ở trong giờ học được…nhưng nhìn thấy em nói chuyện với anh như này….anh vui lắm.”
“Sendai kun,……đúng vậy, em cũng thế. Nhưng khi mọi chuyện ổn thỏa, liệu em có thể liên lạc với anh được chứ?”
“Tất nhiên rồi. Ý anh là, liệu em có muốn sử dụng LINE thay cho việc phải lặn lội đến lớp anh trong giờ ra chơi chứ? Anh đã luôn muốn được nhắn tin với một người phụ nữ mà.”
“Ưm. Em sẽ làm điều đó. Và…….”
Chị ấy giơ chiếc điện thoại của mình ngay trước mặt tôi và nhanh chóng chụp một tấm ảnh.
“Eh, Cái gì vậy?”
“Em định lấy ảnh anh làm hình nền cho điện thoại của anh. Em cũng sẽ gửi lời mời kết bạn LINE với anh. Được chứ?”
“Shion san……ừ, tất nhiên rồi.”
“Sendai kun,anh không muốn chụp hình em sao?”
“Eh? Không, tất nhiên là anh muốn chụp hình em rồi.”
“Thế thì anh chụp hình em nhé? Và cũng là, anh có thể lấy hình em làm hình nền nhé?”
“Đ-được. Thế thì làm phiền em.”
Tôi cũng giơ điện thoại lên trước mặt Senpai.
Senpai nhìn vào camera và nở một nụ cười nhẹ.
Dễ thương- đó là suy nghĩ mà tôi rất muốn thể hiện ra.
Thế rồi tôi đã có được bức ảnh của chị ấy không thể nào ảo ma hơn.
“……Dễ thương thật.”
“Sendai kun, anh chụp được rồi chứ?”
“Ư-ừ. Anh sẽ sử dụng nó như một tấm hình nền.”
“Phải. Chúng ta chụp nhau mà.”
Chị ấy đưa ra cho tôi nhìn bức hình của tôi mà chị ấy chụp- nhìn tôi khi ấy trông yên bình thật.
Tôi cảm thấy như mình muốn ôm chị ấy ngay và luôn, nhưng cô Taniguchi đã đem đến cho tôi cốc trà và nói với tôi rằng đừng có mà tán tỉnh nhau, do vậy tôi đã phải cất ngay điện thoại vào trong túi.
Nhưng tôi chắc chắn cảm nhận được rằng tôi đã ở rất gần với Senpai rồi.
Tôi rất vui vì mình đã đến phòng y tế này…….
“Hừm, sắp đến giờ ra chơi rồi, do vậy hai em nên quay về lớp của mình đi.”
Sensei nói với chúng tôi khi mà chúng tôi đang thư giãn với tách trà.
Tôi đã nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình và thấy rằng đã hơn 30 phút trôi qua kể từ lúc tôi đến phòng y tế rồi.
“Vâng. Cảm ơn cô vì tách trà. Shion san, chúng ta về lớp chứ?”
“….Chúng ta phải quay về ư?”
“Tất nhiên, việc chúng ta dính với nhau như hình với bóng như này nó cũng không phải là ý hay đâu em. Nhìn xem, chả phải chúng ta đã chụp cho nhau bức hình rồi sao.”
“Bức hình……ừ, đúng nhỉ. Thế thì chúng ta đi.”
Senpai cuối cùng cũng đứng lên như thể chị ấy đã quyết định được gì đó rồi.
Và khi chúng tôi cùng nhau rời khỏi phòng y tế này sau khi uống xong tách trà mà Sensei đưa cho tôi.
Sensei nhìn và tôi và nói rằng
“Sự tiết chế là chìa khóa để giải quyết sự ốm đau nhất thời.”
Sau khi nói điều đó, cô lại hút thuốc dưới quạt thông gió một lần nữa.
Sensei dường như biết rằng tôi đã ổn rồi.
Tôi cúi đầu xuống và rồi khép lại cánh cửa đó.
Và rồi, đến giờ ra chơi, chúng tôi cùng nhau bước lên trên những bậc thang ồn ào và rồi cùng nhau đi đến lớp của mình.
Đầu tiên chúng tôi đi đến lớp của Senpai.
Sau khi đến nơi, chị ấy đứng lại.
“Em ổn rồi. Giờ em có thể tự mình xoay xở được rồi.”
“Anh hiểu rồi. Thế còn lúc nghỉ trưa thì sao?”
“Em mang đồ ăn trưa dành cho đôi ta rồi. Em sẽ đến lớp anh để đón anh.”
“Kh-không, anh mới là người đón em chứ.”
“Không sao đâu anh, em ổn mà. Em sẽ đến đón anh.”
“Đ-được rồi.”
Senpai vẫy tay chào tôi và đi vào trong lớp học.
Tôi nhìn chị ấy và rồi cũng đi về phía lớp học của mình.
Tôi thấy Kaneko chào đón tôi với vẻ mặt vô cùng là lo lắng.
“aiyo, mày ổn chứ, Sendai? Sao đột ngột sốt vậy cu.”
“Tao xin lỗi, nhưng giờ tao ổn rồi.”
“Tao thấy rồi. Nhưng mày kiếp trước đã giải cứu thế giới hay sao mà kiếp này vận may của mày lại cao đến mức rôn được Hyori senpai, do vậy thì mày ít nhất cũng phải bị sốt mấy lần nữa thì mày mới hồi luck được.”
“Đừng nói nữa, xấu hổ chết mẹ đi được. Nhưng đúng thật là đời tao mấy nay ăn may đến mức đáng sợ.”
Nói điều đó, tôi lôi điện thoại của mình ra.
Tôi rất muốn lan tỏa niềm vui này ra dù chỉ một chút.
Vì đó là Kaneko, nên sẽ ổn cả thôi.
“Này, nhìn này cu. Tao có ảnh của Senpai làm hình nền rồi đấy.”
Một bức hình Senpai nó dễ thương đến mức mà tôi có thể nhìn nó mãi mà không thấy chán.
Nó giống như là chị ấy đang ở đây vậy, đang nhìn vào thẳng camera này vậy.
Tôi tự hào mà khoe cho thằng Kaneko thấy rừng chị ấy dễ thương đến mức nào, và vài lí do nào đó thì nó lại cười tôi.
“Haha, đúng là sự dễ thương của Hyori senpai như mọi người mong đợi.”
“Có vấn đề gì sao, Kaneko, mày dí sát mặt vào tao để đòi xin ảnh chị ấy làm hình nền cho điện thoại của mày à?”
“Này, mày có tự nguyện làm việc này không thế?”
“Tại sao mày nghĩ như vậy?”
“Không, chị ấy nhìn vào camera này với góc chụp vô cùng hoàn hảo. Tao tự hỏi rằng có phải mày đã được Hyori senpai nhờ chụp, đúng chứ?”
“Ừ, đúng rồi đó cu. Nhưng tao thì không ghét điều này.”
“Tao hiểu. Hừm, nếu mà mày thấy ổn thì tao cũng thấy ổn thôi”
“?”
Kaneko nhíu mày đã được một lúc và nhìn nó cứ như kiểu nó đang suy tính về một vấn đề gì đó vậy.
Tôi đã nghĩ rằng nó đang lo lắng cho tôi, nhưng nó lại ngay lập tức nói luôn [Ừ, nếu như Sendai thấy vui, thì điều này là ổn đâu.]
“Ư-ừ. Có chuyện gì sao? Sự im lặng đột ngột của mày khiến tao hơi sợ mày rồi đấy.”
“Xin lỗi, xin lỗi. Nhưng Sendai, rất khó cho mày để có thể hẹn hò với một người phụ nữ xinh đẹp đó nha.”
“Cái gì? Ừ thì cũng có nhiều chông gai thật, nhưng tao sẽ cố gắng mà vượt qua hết tất cả chúng.”
“Không, không, mày không cần phải lo lắng về điều đó nữa.”
“Eh, tại sao?”
“Ah, không có gì cả. Dù sao thì, tao sẽ chúc phúc cho hạnh phúc của Sendai sama này đây.”
“N-này, đừng có chạm vào tao.”
Kaneko tự dưng ồm chầm vào vai và lưng tôi.
Khi nó đang ôm tôi như vậy được một lúc, tiếng chuông báo hiệu giờ học đã tới đã reo lên.
Trong suốt các tiết học sau đó, tôi đã không còn thấy Senpai liên lạc gì cho tôi nữa.
Chúng tôi chỉ mới nói chuyện với nhau thôi nên có lẽ chị ấy đã quá là phấn khích chăng?
Nếu vậy, Senpai có một điểm khá là dễ thương ấy chứ.
Chị ấy dường như rất ngây ngô và trong sáng.
Đó chính là sức hút của chị ấy.
Tôi hạnh phúc lắm.
Tôi mong giờ nghỉ trưa sẽ đến càng nhanh càng tốt.
Tôi không thể đợi được đến lúc gặp mặt chị ấy một lần nữa.
♡ (góc nhìn nhà gái)
“Ehehe, Sendai kun……ehehehe.”
Tôi ngồi ở phía góc lớp đang nhìn vào những bức ảnh anh ấy rất rất lâu.
Tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt anh ấy suốt đời luôn.
Tôi hạnh phúc lắm.
Và bên cạnh đó tôi cũng đã ghi âm cuộc trò chuyện mà anh ấy gọi cho tôi trước đó.
[Chào em……Shion san.]
“Phải, có chuyện gì vậy anh Sendai kun?”
Hạnh phúc quá.
Tất nhiên tôi vẫn biết chuyện gì xảy ra ở bên cạnh mình, ví dụ như có một số tiếng ồn đang gây phiền nhiễu cho hạnh phúc của tôi này.
“Oi,oi,oi, có phải Hyori đang cười một mình không?”
“Oi, cô ấy đã ở một mình cùng với điện thoại của mình được một lúc rồi đấy.”
“Hỏng rồi……. Hyori của chúng ta đã hỏng rồi.”
Tôi đã cảm nhận được một số ánh nhìn hướng về tôi từ trước rồi.
Đó là ánh nhìn kinh tởm của đám đàn ông đó.
Luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn,….
Đám rác rưởi đó luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đê hèn và luôn khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu trong người.
Thông thường thì tôi sẽ lờ chúng đi.
Nhưng giờ thì méo nhé.
Đừng có mà làm phiền khoảng thời gian hạnh phúc của tao.
Nếu chúng mày dám ý….thì chết chưa phải là hết đâu.
“……Đừng có nhìn tôi.”
Trong vô thức, tôi đã đứng dậy.
Và rồi tôi lườm hết tất cả bọn chúng.
“Ai chết giơ tay?”
Tôi nói luôn ra suy nghĩ của mình.
Rất nhanh, bọn chúng đã nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
Ừ, làm tốt lắm mấy con ruồi bọ.
Không đứa nào được phép làm phiền quãng thời gian hạnh phúc của tao.
Tôi ngồi xuống và rồi nhìn vào bức ảnh có khuôn mặt của Sendai kun.
Tôi có thể nghe thấy tiếng thì thầm xung quanh tôi.
Bọn chúng luôn mở mồm ra là nói xấu tôi, nói rằng tôi đã bị điên hoặc là nói tôi là một kẻ lập dị.
Tôi không biết tại sao nhưng tôi thấy điều này cũng vui phết đấy chứ.
Còn gì vui hơn việc thể hiện tình yêu của chúng ta cho người mà chúng ta yêu càng nhiều càng tốt cơ chứ?
Có gì là sai trái khi nói thẳng mặt người mà mình không thích là tao ghét mày cơ chứ?
Tôi không biết.
Nhưng đó thì cũng không phải là vấn đề của tôi.
“Mọi thứ đều ổn bởi vì Sendai kun ở đây mà. Phải chứ, Sendai kun♡”.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Giận cá chém thớt :)))) Chẹp chẹp, còn đâu anh thanh niên tập trung vào sự nghiệp và học hành ở chương đầu :(( Cô kiến tạo hay thế nhờ :))) Cổ cay, cổ cay :))) Đù má, anh ơi cho em xin tí vía của anh với :)))) Ảnh ấy ghen đó :)))