Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1288

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2599

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 471

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 888

WN - chương 71-72

chương 71-72

(góc nhìn main)

“Oh, Sendai, mày và Senpai vẫn yêu nhau thắm thiết như mọi khi nhỉ?”

Khi mà tôi đến trường và chia tay Senpai ở chỗ tủ giày, Kaneko gọi tôi lại.

“Oh, chào buổi sáng, Kaneko. Hừm, điều gì đến thì cũng đã phải đến rồi.”

“Oh wow, nghiêm túc ấy chứ! Này, cảm giác nó như nào?”

“Không biết, tao đang phát điên về điều đó, nhưng nó tuyệt vãi. Vui vãi cức.”

“Nghe phê vậy. Tao còn chưa làm chuyện đó với với Takaya san đâu. Hôm nay, tao quyết định sẽ làm luôn.”

“Haha, mày lúc nào cũng nói thế.”

Thật lòng thì, hôm nay tôi không muốn đi học đâu.

 Miyama san và những người khác vẫn còn buồn sau giờ học hôm qua.

Vẫn còn những điều chưa được giải đáp thỏa đáng.

Sớm thôi, khi tôi bước vào lớp, tôi sẽ gặp rắc rối.

Có lẽ họ sẽ thông đồng nhau mà phớt lờ tôi.

Tôi có lẽ sẽ bị bắt nạt bởi vì cái bầu không khí như vậy.

Những cảm xúc tiêu cực không biết từ đâu lại cứ đang lởn vởn trong đầu tôi suốt sáng nay.

“Này, Sendai, mày cảm thấy ổn với Miyama san và những người khác chứ?

“Cảm ơn vì đã nhắc tao, Kaneko. Nhưng tao giờ chả phải lo lắng về điều gì nữa. Tao không muốn người mình yêu phải đổ lệ.”

“Wow, ngầu phết nhỉ, Sendai. Tao đứng về phía mày, do vậy đừng có lo.”

“Thế thì tao yên tâm rồi. Tao cũng sẽ sát cánh bên mày.”

Tôi đã có người thấu hiểu mình rồi.

Tôi chỉ cần thế thôi.

“……”

Khi tôi tiến vào trong lớp học, tôi đã bắt gặp rất nhiều ánh mắt.

Nhưng tôi đếch quan tâm và đi thẳng đến chỗ ngồi của mình.

Trong khi tôi đang phản hồi lại tin nhắn mà tôi nhận được từ Senpai,

“Um.”

Thì Miyama san bắt chuyện với tôi.

“Sendai kun.”

“S-sao?”

Bất thình lình, Miyama san đi đến chỗ ngồi tôi mà gọi tôi.

Khi tôi nhìn về phía cô ấy, khuôn mặt của cô ấy không hề thể hiện sự tức giận hay buồn bã như tôi nghĩ trước đó.

Mà cô ấy lại mỉm cười.

“Sendai kun, cậu thực sự yêu Hyori senpai nhỉ?”

“Ừ-ừ? Đúng vậy, chị ấy là bạn gái của tớ, do vậy điều đó là hiển nhiên thôi. Thế sao vậy?”

“Mình xin lỗi, tớ biết điều này là bình thường khi mà đề phòng nó... Um, tớ thật sự xin lỗi về những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm qua.”

“Eh?”

Khi Miyama san cúi đầu xuống, nhiều cô gái khác cũng đến bên cô ấy và cùng nhau cúi đầu nữa.

“Nào, từ từ hãn. Tớ không cần phải được xin lỗi đâu.”

“Phải, tớ không nghĩ lời xin lỗi này có thể giải quyết được vấn đề, nhưng thật sự xin lỗi cậu. Chúng tớ đã hiểu lầm về cậu.”

“Hiểu lầm?”

“Ừm. Ban đầu, tớ đã nghĩ rằng Hyori senpai chỉ đang đơn phương thích Sendai kun thôi.”

“Cậu nói gì vậy?”

Miyama san sau khi nói xong thì lưỡng lự không nói tiếp, và rồi sau đó lại tiếp tục nói, nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc:

“…Ờm, tớ biết điều này đã là quá trễ rồi. Sendai kun, có phải cậu đã thích Hyori-senpai từ cái ngày mà cậu đi chơi với tớ rồi đúng không?”

“Ngày đó……”

Cái ngày mà lần đầu tiên tôi đi chơi với Miyama san.

Nói cách khác, đó là ngày mà tôi đi đến Akaitohama cùng Takaya san, Kaneko, and Miyama san.

Ngày đó, như có hẹn với nhau, chúng tôi đã đi đến bãi biển, và trên đường đến đó thì tôi bắt gặp Senpai……

Tôi không còn nhớ rõ khi đó chúng tôi đã nói với nhau những gì.

Nhưng tôi chắc rằng, sau đó, tôi đã…….

“Ừ, đúng vậy. Tớ nghĩ là tớ đã yêu Senpai từ lúc đấy rồi.”

“……Mình hiểu rồi. Nếu đó là như vậy thì đúng rồi. Cậu và chị ấy đã liên lạc với nhau từ khi ấy rồi.”

“Liệu chị ấy nói gì với cậu à?”

“Không, không có gì đặc biệt. Lẽ dĩ nhiên là chị ấy sẽ lên cơn ghen nếu như tớ khi ấy lại đi chơi với người mà chị ấy có tình cảm. Cậu có thể nói với Hyori senpai là cho tớ xin lỗi được không? Tớ chắc là chị ấy hận tớ lắm.”

“…..Tớ hiểu. Nhưng cho tớ xin lỗi nếu Senpai khiến cho Miyama san cảm thấy buồn. Tất nhiên là cả tớ nữa. Tớ xin lỗi.”

Tôi cúi đầu xuống.

Và rồi khi mà Miyama san cúi đầu xong và đi về chỗ ngồi của mình.

Thì, Kaneko, người chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối, chạy đến chỗ tôi.

“Ái chà, anh chàng đẹp trai này... Tao không biết chuyện mày với Miyama san như nào, nhưng có vẻ như mày đã giải quyết được vấn đề rồi nhỉ.”

“Tao cũng không rõ chuyện gì vừa xảy ra trước mắt tao nữa. Nhưng tao yên tâm là Miyama san không giận tao.”

“Haha, dĩ hòa vi quý. Với lại, lần đầu của mày như nào? Mày có chuẩn bị gì hay là lúc đó mày có mua cái đó không?”

“Đừng có khơi lại chứ.”

“Ổn mà. Tao muốn học từ mày lắm đó.”

“Không, ừ thì……chỉ là nhất thời thôi.”

“Thật hả? Mày chắc chứ?”

“T-tao cũng đang mông lung lắm, nhưng…..nói hôm đó là ngày tốt…nên là….”

“Hmmm. Chà chà, nếu như đó là điều mà một người phụ nữ đã nói ra thế thì tao đoán khi đó mày phải tin tưởng chị ấy. Nhưng nếu đó là sai, mày chắc suất phải bỏ học cấp ba và năm sau thành bố luôn.”

“Thế thì tệ vãi cức. Hừm, chắc tao khi ấy phải chăm sóc tốt cho nó.”

“Thôi nào bro. Khi ấy tao nhớ mày lắm đó.”

Trong khi tôi đang lo lắng về điều đó thì tiếng chuông vang lên.

Và rồi lớp học bắt đầu.

Kể ra thì, tôi vẫn chưa nhận được bất cứ tin gì từ Senpai trong suốt 1 tiếng đồng hồ rồi.

Có lẽ Senpai đang cảm thấy cô đơn và căng thẳng gì đó chăng.

Nếu vậy thì điều đó khiến tôi buồn lắm, nhưng từ những gì xảy ra vào ngày hôm qua thì không lí nào lại nghi ngờ tình cảm của nhau như vậy được.

Tôi nhìn qua khung cửa số, nghĩ về Senpai luôn lo lắng cho tôi, tự nhủ rằng tôi sẽ không bao giờ phản bội chị ấy.

♡ (góc nhìn nhà gái)

Sendai kun, anh đã nói với đám đó rằng là anh yêu em.

Em vui lắm.

“Em vui lắm……ehehehe.”

Tôi khi ấy đã rất bất ngờ khi mà tôi đang ở phía trước cửa lớp học để có thể ngắm nhìn anh ấy trong suốt thời gian đó thì bắt gặp cảnh tượng trên.

Tôi rất vui khi mà anh ấy nghĩ về tôi và đồng thời cũng đã bác bỏ hết tất cả những tin đồn xấu về tôi khi đó.

Em vui lắm

Giờ thì không ai có thể cản bước chúng ta rồi, đúng chứ?

Thế thì chúng ta kết hôn ngay và luôn thôi.

Hôm nay là một ngày vui.

Làm ơn hãy gửi Sendai kun đến ngay chỗ tôi

Em sẽ bắt trọn anh.

“Sendai kun……em yêu anh.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!