Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1288

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2599

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 471

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 888

WN - chương 72-73-74-75

chương 72-73-74-75

♠ (góc nhìn main)

“Oh, Sendai. Taniguchi sensei từ phòng y tế muốn gặp mày kìa.”

Khi mà tôi đang chuẩn bị đón Senpai vào giờ nghỉ trưa thì Kaneko lại quay lại lớp ngay khi vừa rời khỏi lớp trước đó và nói như thế với tôi.

“Hm? Mày vào phòng y tế à?”

“Không, vừa nãy tao gặp cô ấy. Mày lại làm gì à?”

“Không, tao không nghĩ là tao làm gì cả. Hừm, vậy tao đi đây.”

Do vậy tôi đành phải đến phòng y tế trước.

Trên đường tới đó, tôi lấy điện thoại của mình ra để gọi Senpai.

Thì bất chợt nhận được tin nhắn từ chị ấy.

[Liệu anh có thể xuống phòng y tế chứ?]

Nhìn vào nội dung của tin nhắn, tôi biết chắc rằng Senpai đang ở đó.

Chắc chắn vấn đề mà Taniguchi sensei nói đến sẽ là Senpai.

Tôi gửi tin nhắn, [Okay] và rồi bước nhanh đến đó.

“Xin lỗi,……ah, Shion san.”

“……Sendai kun, anh lại dùng kính ngữ rồi?”

“Oh. Anh xin lỗi, Shion, có chuyện gì sao?”

“…..Em vừa mới cãi nhau với Sensei.”

“Cãi nhau sao?”

Sensei bước ra từ phía sau khi mà tôi hỏi chị ấy.

“Hm, thật lòng thì... Tokiwa kun, anh ngồi đây một lúc đi.”

“Ư-ừ.”

Tôi ngồi xuống ghế mà chị ấy chỉ trong sợ sệt.

Senpai cùng với khuôn mặt bí ẩn và Sensei trông cô ấy hình như vẫn còn sốc đến mức choáng váng vì điều gì đó.

Tôi tự hỏi liệu Senpai và sensei đã cãi nhau chuyện gì.

Ngay khi tôi trở nên lo lắng, Sensei nhìn tôi và nói rằng:

“Hai em đã từng tham gia lớp giáo dục học đường rồi nhỉ?”

“Giáo dục học đường? Có, em có học qua ạ.”

“Thế thì cô xin lỗi khi mở bài hơi vòng vo rồi. Cô chỉ muốn nói cho em biết rằng: nếu như mà em không biết cách tiết chế quan hệ lại thì sau này em hối không kịp đâu.”

“Tiết chế……quan hệ?”

Tôi hỏi Sensei, người mà vẫn chưa đi vào đúng trọng tâm vấn đề, đã đi đến phía trước quạt thông hơi, vò nát điều thuốc và nói rằng, [Một khi các em mà đã có với nhau một đứa con rồi, thì sẽ chả còn gì để nói nữa rồi.]

“Ca-cái đó……em hiểuu.”

“Không, em vẫn chưa hiểu. Sự thật là, cô đến đây để nói với em bởi vì cô đã nói với em rằng Hyori chưa đến lúc đâu.”

“Chưa đến lúc….eh, ý của cô là...”

“Cô thật sự không hiểu nổi. Nếu như điều đó xảy ra, liệu em có sẵn sàng bỏ học và đi làm kiếm tiền chứ?”

“Ca-cái đó thì……”

Tôi vẫn chưa thể nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra ngay trước mắt tôi vì rằng diễn biến của nó đang quá nhanh.

Tôi nhìn vào Senpai- đang cố gắng kiềm chế kích động, đang xoa xoa cái bụng của mình mà nói rằng, [Vẫn chưa tới…] với giọng điệu đầy chua chát.

“Shion,…..điều đó là đúng chứ?”

“Đúng vậy, vẫn chưa tới lúc. Em nên làm gì đây, Sendai kun……?”

Senpai trông như thể là sắp khóc đến nơi vậy.

Đúng vậy, đến cả tôi cũng bối rối trước việc đó đến mức mà tôi cảm thấy tâm trí mình là một màu trắng xóa.

Không thể nào, nó mới chỉ xảy ra vào ngày hôm qua thôi mà…không, tôi không thể nói là nó không thể xảy ra được.

Tôi đã làm điều mà tôi muốn…tôi đã làm những điều mà trong thâm tâm tôi mong muốn… mà lại không nghĩ gì cho Senpai cả.

Và thế là…tôi sắp được làm bố rồi…….

“E-um. Anh……anh xin lỗi.”

“Đó không phải lỗi của anh, Sendai kun. Đó là lỗi của em.”

“A-anh không nghĩ thế . Anh……hừm, nếu điều đó thật sự xảy ra……anh sẽ chịu hoàn toàn trách nghiệm cho dù nó có thực sự đến hay không.”

“Trách nghiệm……?”

“Ừm. Nế-nếu em thấy anh được, thì cưới anh nhé. Anh sẵn sàng đi làm để kiếm tiền nuôi em.”

Có thể tôi sau đó sẽ giống như Jack sau khi nói câu này.

Nhưng dù tương lai có ra sao, tôi vẫn muốn ở bên Senpai.

Tôi muốn ở bên cạnh Shion.

“…..Nếu vậy thì, anh vẫn sẽ cưới em sao?”

“T-tất nhiên, nếu như em không chê anh.”

“Nếu điều đó không xảy ra, anh vẫn cảm thấy ổn chứ?”

“T-thì đó là bởi……là bởi đó cũng là trách nhiệm của anh nữa.”

“Vậy…. vậy là anh vẫn sẽ cưới em dẫu cho chuyện gì xảy ra ư?”

“Ư-ừ.”

Vẻ mặt cứng nhắc của Senpai đã dịu đi đôi chút.

Chị ấy nắm lấy tay tôi, còn ngực thì chuyển sang màu đỏ nhạt.

Ngay khi tôi muốn ôm chị ấy vào lòng, Taniguchi sensei bỗng dưng nói [Nào, đừng nói là các em định lên kế hoạch tạo ngay 1 đứa trẻ ngay tại đây nhá?]

“Oh, em xin lỗi.”

“Thật lòng thì, cô biết là hai em yêu nhau, nhưng các em tốt nhất là nên tiết chế lại đi. Hừm, dù cho có chuyện gì xảy ra, cô vẫn sẽ hỗ trợ các em trong khả năng của mình. Cô thì chỉ là một cán bộ y tế thôi, và nếu như các em rơi vào cái tình cảnh 30 tuổi mà không có một mảnh tình vắt vai… cô rất ghen tị với các em khi có thể làm với nhau rất nhiều với bạn đời của mình đấy.”

“Sensei……vâng, cảm ơn cô.”

“Hừm, dù sao thì, Hyori em cứ kiểm tra mình trong ít ngày nữa đi. Nếu như em cảm thấy không khỏe, em có thể đến và nói chuyện với cô lần nữa.”

Sensei nói điều đó và rồi khi mà đang châm lửa để hút thì bỗng dưng dừng lại.

Sensei mỉm cười và nói, [Đơn giản ] nhưng bằng một cách nào đó, nó giống như việc Sensei đang làm quá sức rồi.

Cô ấy chắc chắn là đang “động viên” Senpai- người mà căng thẳng từ đầu đến cuối.

Nếu như điều tôi nghĩ là đúng, thì chả có gì là lạ khi chị ấy bị kêu la như vậy.

Nhưng Taniguchi sensei là người mà hiểu rất rõ được senpai.

Tôi nghĩ Senpai cũng biết điều đó, đó là lí do mà chị ấy lại đến đây.

……Không biết liệu tôi nên nói với bố mẹ mình như nào nếu như mà tôi thực sự làm bố đây.

◇ 

“Sendai, tao nhận được vài tin tốt”

Tôi giật mình khi nghe thấy tiếng từ thằng Kaneko ngay khi tôi vừa mới quay trở lại lớp học.

Lúc đo tôi đã chuẩn bị tinh thần cho việc lời đồn của tôi và Senpai về việc đó có thể bung bất cứ lúc nào.

“Tao cuối cùng cũng đến với Takaya san.”

Đó là chuyện riêng của thằng Kaneko.

“Ồ, thế à.”

“Nào, mày đừng có mà phản ứng hời hợt với tin tốt của thằng bạn thân thiết nhất chứ.”

“A, tao xin lỗi. Nhưng có vẻ như là chúng mày đã ở cùng nhau rất lâu rồi nhỉ.”

“Kể cả là lí tưởng nhất…. tao đã nghĩ rất nghiêm túc rằng rất khó để đi từ việc chưa phải là một đôi tình nhân thành chính thức là một đôi tình nhân. Tao tự hỏi mọi thứ rồi sẽ như nào sau khi kết hôn đây.”

“Kết hôn, huh?”

Tôi nhớ lại những điều mà Senpai vừa mới nói trước đó.

Liệu anh sẽ cưới em chứ?

Nhưng nếu như tôi và chị ấy có với nhau một đứa con thì tôi chắc chắn phải làm thế.

Hừm, nó không phải như thế.

Trông nó cứ như kiểu tôi nói việc sẽ cưới chị ấy khi và chỉ khi tôi không còn lựa chọn nào khác vậy.

“Kaneko, làm thế nào mà mày thổ lộ tình cảm với Takaya san?”

“Cái gì, mày muốn tao phải kể cho mày nghe cái câu chuyện xấu hổ đó sao?”

“Không, nếu mày không muốn thì tao không ép.”

“Hừm, thôi được rồi. Như mày thấy đấy, cho đến tận lúc đó, tao cứ nghĩ rằng cổ phải biết tình cảm của tao qua mấy việc tao làm rồi, nhưng mà cô ấy không phản hồi gì cả. Khi mà tao nói với cô ấy rằng tao thích cô ấy và muốn hẹn hò với cô ấy, thì cô ấy đã hơi hơi giận tao mà nói rằng [Anh không nói rõ gì hết cả, làm em rối bời suốt.] Đến lúc đó tao mới nhận ra rằng nói chuyện được với nhau là một chuyện còn hiểu được lòng nhau thì nó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác- trừ khi mà cả hai bên đều phải thổ lộ lòng nhau.”

“Heh.”

Sau tất cả, chúng ta vẫn là người xa lạ, huh?

Tôi chắc chắn điều đó vẫn là đúng.

Tôi vẫn chưa biết rằng tại sao Senpai lại có thể thích tôi trừ khi tôi phải nói chuyện rõ ràng với chị ấy.

Đến tận giờ vẫn vậy.

Tôi lúc đó đã nói rằng mình sẽ kết hôn với chị ấy và chịu trách nghiệm cho chị ấy, nhưng khi ấy chỉ là một thoáng suy nghĩ bất chợt mà thôi.

Kể cả Senpai sẽ cảm thấy hài lòng khi tôi nói lúc đó.

Thì tôi cũng vẫn phải nói rõ tiếng lòng của mình cho chị ấy.

Tôi vẫn đang không biết liệu Senpai thật sự muốn gì ở tôi nữa.

“Thế có chuyện gì vậy, Sendai, đừng nói với tao là mày định thành hôn với Hyori senpai đấy nhá?”

“Thành hôn, huh. Ừ, thế thì tốt.”

“Eh?”

Kaneko sau đó nói [Hãy nói với tao đây là trò đùa đi?] và ngay khi tôi định trả lời nó thì tiếng chuông vang lên.

Thanh niên vẫn còn đang muốn hỏi tôi nhiều thứ, nhưng tôi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác và nhìn ra ngoài cửa sổ.

Với Senpai….kết hôn với Shion.

Nếu như chúng tôi- học sinh cấp 3 và mới chỉ hẹn hò với nhau đươc có mấy ngày mà nói rằng chúng tôi sẽ kết hôn với nhau, chắc họ sẽ cười tôi mất.

Tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống mà không có Shion nó sẽ như nào nữa.

“Shion, anh tới đón em đây.”

Hôm nay tôi đi thẳng đến lớp của Shion để đón chị ấy.

Không lòng vòng như Hải Phòng khi nói với chị ấy như vậy, và chị ấy đã đồng ý.

Các tiền bối ở trong lớp chị ấy đang sốc nặng bởi sự hiện diện của một hậu bối như tôi- người mà đang tự hào gọi thẳng tên Hyori Shion.

Đếch quan tâm.

Tên tiền bối mà hôm trước nói chuyện với tôi giờ nhìn tôi với ánh mắt vô cùng là cay cú, nhưng bố đếch quan tâm.

Tôi đã quyết định với chính bản thân mình rằng phải tự tin khoe rằng bố mày là bạn trai của Shion này.

Tôi biết rằng Shion là một người yếu ớt.

Thế nên tôi cũng không được phép yếu đuối nữa.

Bên cạnh đó, tôi không thể làm mấy cái việc hơi trái với tiêu chuẩn cộng đồng ngay lúc này được, mặc dù có lẽ tôi sẽ thử làm chút ít.

“Ừ. Cảm ơn anh, Sendai kun.”

“Em ổn chứ?”

“Em ổn. Trên đường về nhà thì mình ghé qua siêu thị nha.”

“Được rồi. Thế thì đi thôi.”

Tôi rời khỏi trường cùng Shion.

Học sinh trong cái lớp mang vẻ mặt như đưa tang vậy, nhưng học sinh mà đi xung quanh cổng chính nhà ga hay những người mà chúng tôi đi ngang qua trên đường về nhà này lại chả có phản ứng gì khi họ thấy chúng tôi cả.

Có lẽ đối với họ thì việc chúng tôi ở cùng nhau như thế này nó là chuyện quá đỗi bình thường.

Bên cạnh đó, chả có ai lại đi ghen tuông với chúng tôi lúc mới gặp mặt cả.

Tôi liên tục chú ý đến những người xung quanh tôi, và thi thoảng tôi rất muốn thể hiện bản thân rằng mình có người yêu.

Tất cả là bởi tôi đã quá tự ti.

Tôi chắc là Shion cũng thế.

Tôi nghĩ rằng chị ấy chỉ đơn giản là không tự tin về chính bản thân mình mà thôi.

Do vậy, để có thể tin tưởng lẫn nhau...

Hôm nay chắc chắn tôi phải nói rằng:

‘Anh muốn được ở bên em suốt đời’

“Tàu sắp đến rồi.”

“Ừm. Em rất sợ mỗi khi tàu tiến vào trong nhà ga này. Em có cảm giác như mình bị kẹt trong đó vậy.”

“Cảm giác đó là khi mà vật gì đó rất lớn mà lại di chuyển rất nhanh thôi. Nắm lấy tay anh.”

“Ừ. Cảm ơn anh, Sendai kun.”

Trước đó, chúng tôi chỉ nắm tay nhau như xã giao thôi.

Giờ, kể cả nơi đông người này, tôi đã có thể đan xen tay mình vào tay chị ấy và rồi kéo mạnh tay chị ấy lại.

Nếu là tôi trước đây, thì lúc này tim tôi đã đập nhanh tới mức phải thở oxi gấp rồi.

Nhưng giờ thì khác rồi.

Tôi cảm thấy mình đã bình tĩnh hơn nhiều, và luôn luôn mang cảm giác rằng mình phải làm điều này đến khi nào chán thì thôi.

“Tàu đang rung.”

“Vâng. Nhưng em ổn bởi vì đã có Sendai kun hỗ trợ em mà.”

“Nắm chắc tay anh.”

“Vâng.”

Trên con tàu rung lắc.

Chúng tôi nắm tay suốt thời gian tàu chạy và cùng nhau ngắm nhìn ánh chiều tà xuyên qua khung cửa tàu.

Shion lẩm bẩm ngay bên tôi.

“Không có đứa trẻ.”

Câu lẩm bẩm đó không hướng về ai cả, nhưng nó được nói ra như kiểu là chị ấy đang tự hỏi chính mình vậy.

Nhưng tôi cảm thấy mình có thể hiểu chị ấy đang nói gì, kể cả khi nó rất là mơ hồ.

“U-um. Ý em là sao, không có đứa trẻ?”

“Eh? Đứa trẻ không tới.”

“……E-erm. Ý em là nếu đứa trẻ ở đây thì sẽ ổn à?”

“Eh, nhưng không có ở đây mà?”

“……Không, ý anh là, um, anh không thể nói to ở đây được, nhưng, um, cái ngày đó đó, nó đến à?”

“Ừ. Sáng nay nó xảy ra. Đó là lí do mà em vẫn chưa có bầu được.”

“……”

Tôi cảm thấy khá là kì lạ- cứ như kiểu có cái gì đó đè nặng trong tôi suốt thời gian dài bỗng dưng biến đi đâu mất khi tôi nói chuyện với chị ấy.

Khi tôi nghĩ về điều đó, thật kì lạ khi mà chị ấy chưa bao giờ cảm thấy phiền lòng khi nói với tôi rằng chị ấy có thể mang thai, nhưng cũng chính điều đó cũng khiến tôi cảm thấy rằng việc như vậy mà xảy đến thì là quá sớm.

Tuy nhiên, khi đó tôi đã bị lú tới mức mà không đủ tỉnh táo để nghĩ lại mọi chuyện đã xảy ra khi đó- khi đó tôi đã gần như chắc chắn đã nghĩ rằng Senpai có thể đã có thai.

…..Eh, thế thì điều này có gì mà phải buồn nhỉ.

“Sendai kun, anh đừng có dùng kính ngữ nữa, được chứ?”

“Ư-ừ. Erm, Shion, em muốn có con đến vậy cơ à?”

“Vâng. Em đã từng nói với anh rằng là em muốn kết hợp và có con, đúng chứ?”

“Oh, ừ, đúng rồi. Nhưng đó là bởi em muốn kết hôn sớm vì không muốn đến trường nữa thì phải.”

“Ừm, đó chỉ là một phần thôi. Còn lí do chính là để muốn kết hôn sớm với Sendai kun cơ. Liệu anh sẽ làm chứ?”

“Với anh….eh, với anh?”

Không phải sao?

“……”

Tôi bối rối.

Vừa mới chuẩn bị tinh thần làm bố thì bỗng dưng chị ấy nói như vậy, thì thật lòng mà nói, tôi hết mũ bảo hiểm trước mấy cú quay xe này rồi.

Nhưng.

“Khộng?”

Sự thật mà chị ấy không bao giờ nói dối tôi đó chính là việc chị ấy muốn kết hôn với tôi.

Không phải là bởi vì cô ấy muốn có con, mà là bởi vì cô ấy chỉ muốn ở bên tôi.

Chị ấy đã nghĩ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải có với nhau một đứa con.

Chị ấy thật sự rất muốn ở cùng với tôi.

 “…… Tất nhiên, ổn cả mà. Anh vui lắm. Shion, khi nào anh 18 thì mình cưới nhau thôi.”

Chúng tôi đang đến nhà ga Akaitohama.

Tôi đã nói cho chị ây tiếng lòng của mình.

Có nhiều người đang chứng kiến tôi, nhưng nó không còn là vấn đề nữa.

Tôi cảm thấy mình đang bị người ta chừng mắt, nhưng đếch quan tâm.

Điều mà tôi quan tâm nhất lúc này chỉ có Shion mà thôi.

“….Em vui lắm.”

“Shion, chúng ta sẽ sớm đến Akaitohama. Liệu chúng ta sẽ đi bộ cùng nhau về nhà và ra bãi biển chứ?”

“Có. Em muốn anh phải nói điều đó một lần nữa trong khi nhìn ra bãi biển.”

“Ừ. Sau đó, em có muốn ghé vào của hàng tiện lợi không?”

“Cửa hàng tiện lợi, ma thuật ghê. Đó là nơi mà Sendai kun đã cứu em đó.”

“Anh á? Eh, em đã ở cửa hàng tiện lợi lúc đó sao?”

“Ừ. lúc đó em đã ở trong nhà vệ sinh, hoảng loạn, và rồi sau đó anh đã động viên em. Em nhớ mà.”

“……Ừ.”

Giờ tôi mới biết điều mà tôi đã luôn thắc mắc.

Người phụ nữ mà ở trong nhà vệ sinh khi đó và tôi đã cố gắng bảo vệ cô ấy khi đó...

Không thể tin được…đó lại chính là Shion.

Tôi không chắc liệu đây có phải là định mệnh hay không.

Hoặc liệu nó là……không, giờ nó không còn là vấn đề nữa.

“Hừm, nghĩ lại thì, chúng ta cũng đã sống chung với nhau khá lâu rồi. Anh cũng vui lắm.”

“Phải. Em đã sống cùng với Sendai kun rất lâu rồi. Kể từ ngày hôm đó….”

“Ngày hôm đó……phải nhỉ. Là cái ngày mà Shion bắt đầu đến nhà anh để nấu cho anh đấy nhỉ?”

“Em khi đó đã rất là lo lắng khi đó là lần đầu tiên em nấu ăn cho anh. Nhưng rồi em rất phấn khởi khi mà anh ăn hết chúng.”

“Ừ. Tay nghề của Shion đỉnh của chóp mà.”

“Anh yêu em.”

“Em cũng thế. Em yêu anh.”

Tôi hôn luôn cô ấy mặc dù chúng tôi vẫn còn đang ở trên tàu.

Con tàu chợt dừng lại, rung lên, như thể nó cũng biết được bầu không khí này.

Chúng tôi cuối cùng cũng đến Akaitohama, quê nhà của tôi.

Có lẽ thời gian đã trôi qua lâu như lúc tôi sống ở đó….,hoặc như là lúc tôi ở cùng Shion, tôi luôn nhớ cách mà tôi gặp chị ấy lần đầu.

Tôi cũng nhớ lần tình cờ ở cửa hàng tiện lợi- nơi mà tôi đã giúp Shion lần đầu tiên.

Và nhớ cả cái ngày mà mẹ tôi “mang” chị ấy về nhà tôi và rồi sau đó là những ngày tôi ăn đồ do chị ấy nấu.

Tôi quên xừ nó mấy cái ngày đấy rồi.

Nhưng nó sẽ mãi mãi là những kí ức quý giá của chúng tôi.

“Chúng ta xuống chứ?”

“Vâng. Sendai kun, chúng ta cần phải “sắp xếp” lại mọi thứ ngay khi về nhà mới được.”

“Huh, anh cảm thấy như vậy là nhanh quá…không, nó thú vị phết đấy chứ. Ừ, anh cũng phải nói với mẹ anh nữa.”

“Về chuyện gì?”

“Eh, ừ thì……chuyện đó đó….”

Chắc là lúc tôi bất thình lình gọi điện cho mẹ và nói với mẹ mình rằng là con đã đính hôn rồi, thì mẹ mình chắc sốc không nói nên lời mất.

Tôi đoán lần sau chúng tôi sẽ nói.

Còn bây giờ, đi đến Akaitohama thôi.

Gió hôm nay mát thật.

♥ (góc nhìn nhà gái)

“Gió nay mát thật.”

Tôi lại nhớ lại lần đầu tiên gặp anh ấy trong khi tôi tay trong tay cùng với Sendai kun đi dọc bãi biển Akaitohama.

Anh ấy đã cứu tôi khỏi bị quấy rối ở trên tàu.

Sau đó, anh ấy ăn đồ ăn mà mình nấu tại nhà anh ấy.

Và rồi anh ấy lại cứu tôi ở cửa hàng tiện lợi.

Và thế là anh ấy đi tàu cùng với tôi suốt ngày.

Anh ấy đi cùng tôi trên đường về nhà suốt ngày.

Tôi nhớ hết.

Và anh ấy cũng thế.

“Ừ, gió nay mát phết. Shion, em lạnh à?”

“Sẽ sớm ấm thôi. Bên cạnh đó, em đã luôn cảm thấy ấm rồi.”

“Ừ. Tay em lúc nào cũng lạnh mà nay cũng ấm thật.”

“Đúng vậy.”

Phải, cơ thể tôi lúc nào cũng ấm rồi.

Tôi lúc đó đã quyết định rằng tôi nhất định sẽ cưới Sendai kun, nhưng rồi tôi lại nhận được điều đó một lần nữa khiến tôi lại vui hẳn lên.

Tôi không chắc là tại sao.

Tôi tự hỏi liệu mình có hiểu lầm gì đó chăng.

Hừm, tôi không nghĩ vậy.

Nhưng, dù sao thì….

Mọi ngả đường đều dẫn tới thành Rome mà thôi

“ Sendai kun, anh không muốn có một đứa trẻ sao?”

“Eh? Không, hừm, không phải là anh không muốn. Nhưng hiện tại, chúng ta vẫn chưa đủ chín chắn…ah, không, anh nghĩ Shion thì đủ rồi.”

“Liệu anh có muốn tiến xa hơn chứ?”

“…Anh nghĩ là mình muốn tận hưởng thời gian hai ta ở cùng nhau lâu lâu hãn. Liệu em không thích việc chỉ có hai ta sao?”

“Em vui lắm. Thế thì cứ tận hưởng việc chỉ có anh và em lâu lâu cũng được. Vậy khi nào anh muốn có con? Sau cấp 3 à?”

“Ờm, nó phụ thuộc vào việc anh sẽ vào đại học hoặc đi làm luôn. Anh thì muốn trở thành sinh viên đại học cùng với Shion hơn.”

“Trở thành sinh viên đại học có gì vui chứ? Ở đấy có nhiều gái mà, đúng chứ?”

“Nó sẽ chẳng là vấn đề to tát gì nếu anh vẫn chung thủy với em và không dây dưa với họ. Sống cùng nhau, học cùng nhau, và cùng nhau làm việc bán thời gian cùng nhau…tất cả chúng đều tuyệt cả. Nghe vui chứ?”

“…Có vẻ vui phết. Nhưng còn khá lâu để đến lúc đó nhỉ?”

“Ừ. Mẹ anh từng nói với anh rằng sau khi họ kết hôn và có con thì họ đã chả còn tí thời gian nào mà dành cho nhau. Anh biết trẻ con thì rất là dễ thương, nhưng cũng không quá trễ để cùng nhau tạo ra những kí ức ở bên nhau đó.”

“…..Em hiểu. Vậy em sẽ tạm thời chưa tính đến chuyện đấy vậy.”

Sendai kun sau cùng vẫn là một đứa con trai, anh ấy vẫn còn muốn chơi nhiều lắm.

Em hiểu mà… anh yêu em nhiều lắm.

Dễ thương thật, em yêu anh.

Từ giờ trở đi, em muốn anh làm tình với em suốt ngày luôn.

Đừng nhìn ai khác ngoài em nhé

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bro thử làm Jack xem :)))) Ơ kìa cô, bọn em đang hóng mà :((( Không chỉ có cô đâu, bọn em cũng thế ;))) Anh tôi chơi thế này không fair play tí nào :)))) adu, ghi chép vội :0 Bố mày có con ghệ đẹp nhất trường này này, cay không, cay không :))))) Anh chị làm đi, em chỉ gần gán tag 18+ truyện và xin ad thôi :))) Tí nữa thì làm bố....chị chơi chó lắm đấy nhá :))) chúng tôi không bất ngờ gì cả :))) Chị nhà nghe xong chắc tăng xông đâm anh nhà mất :))) Khô đét :))))