Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 63-64

Chương 63-64

(góc nhìn main)

“Yo, Sendai, chào buổi sáng…..á đù, thật luôn ấy hả?”

Thằng Kaneko tiếp cận chúng tôi đầu tiên khi mà chúng tôi đi đến trường.

Thằng này lúc nào cũng tưng tửng thế mà hôm nay nó lại nhìn tôi và Senpai với mắt chữ A mồm chữ O.

“Chào buổi sáng, Kaneko.”

“Ư-ừ. Mày….không thể nào...”

“Ừ, đúng như mày nghĩ rồi đấy. Tí nữa tao nói chuyện với mày sau.”

Chúng tôi đi bộ đến trường cùng nhau với tay trong tay- y như Senpai muốn.

Những học sinh khác ở trên đường cũng đều đang liếc nhìn chúng tôi và cùng nhìn nhau với vẻ mặt vô cùng bất ngờ.

Nhưng Senpai nói rằng chị ấy muốn điều đó do vậy tôi không có lí do nào để từ chối.

Tôi xấu hổ lắm chứ nhưng cái cảm giác… cái cảm giác ưu thế hơn tất cả mọi thứ này, bằng một cách nào đó cũng khá là hiệu quả đấy chứ.

Nhưng trong khi phải chịu đựng sự ngượng ngùng này, tôi lại chú ý đến Senpai- người mà đang sánh bước bên tôi.

“Senpa……Shion san, em ổn chứ?”

“Sao em lại không ổn?”

“E-erm, đó là bởi…..mọi người đang nhìn chúng ta đó.”

“Nếu mà mọi người đang nhìn chúng ta, thì có vấn đề gì xảy ra?”

“Kh-không, chả có gì xảy ra cả.”

“Phải. Bây giờ mọi người sẽ biết đến chúng ta.”

Không ai…không ai có thể nghi ngờ mối quan hệ của chúng tôi nếu như chúng tôi nắm tay nhau công khai như thế này trên đường đến trường.

Lời đồn lan nhanh như cháy rừng, và ngay khi tôi và Senpai tách ra khỏi nhau, một lượng lớn người vô danh tiểu tốt đang tiếp cận tốt.

“Này, vậy việc cậu với Hyori Shion có mối quan hệ với nhau thật sự là thật?”

“Có phải từ lúc mà cậu và Shion có mối quan hệ với nhau nên mới nắm tay nhau như vậy đến trường, đúng chứ?”

Mọi người đều sồn sồn lên tới tấp hỏi tôi, nhưng đó là phản ứng tự nhiên của họ mà thôi.

Và tôi cũng chả có việc gì mà phải giấu diếm nữa.

“Um, mới chỉ bắt đầu từ ngày hôm qua mà thôi. Tớ với chị ấy mới chỉ quen biết nhau thông qua mối quan hệ thông gia mà thôi.”

Tất nhiên tôi sẽ không nói về việc hôn hay cái gì khác nữa ra rồi.

Khi mà tôi bố cáo trước toàn thiên hạ, mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt theo kiểu [thật không thể tin nổi].

Sau khi bị vây quanh, tôi cuối cùng cũng thể vào được lớp của mình, và rồi tôi thấy thằng Kaneko đã ở đây.

“Aiyo, aiyo, mày làm được rồi, Sendai. Tao rất vui khi có mày là bạn thân nhất của tao luôn đó!!”

Nó chạy ngay đến chia vui với tôi như thể đây cũng là niềm vui của nó vậy.

“Haha, cảm ơn vì lời khen của mày, Kaneko. Tao cũng chưa từng nghĩ rằng tao sẽ có bạn gái ngay trước cả mày luôn.”

“Tao cũng rất bất ngờ nữa. Nhưng nó tuyệt mà, phải chứ? Tao tự hỏi làm cách nào mà mày lại có thể khiến một người phụ nữ xinh đẹp nhất trường này có thể đổ gục vì mày luôn cơ chứ.”

“Tất cả chỉ là vô tình mà thôi.”

Trong khi chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ cùng với nhau thì tiếng chuông đã reo lên.

Hôm nay, Senpai không theo đuôi tôi vào lớp như ngày hôm qua.

Nhưng xuyên suốt buổi học thì tôi luôn luôn cảm nhận được rất nhiều ánh nhìn từ rất nhiều phía.

Một người như tôi lại có thể hẹn hò được với Hyori senpai chắc chắn là một sự thật nổ não mà không ai có thể tin được.

Ừ thì đến ngay cả tôi còn chưa tin được thì điều này nó là bình thường mà thôi.

Nhưng tôi vẫn cứ là bạn trai của cô ấy.

Không biết liệu hôm nay chúng tôi có thể ăn trưa cùng nhau không đây.

“Sendai kun, em ở đây.”

Trong suốt giờ ra chơi.

Senpai lặng lẽ đi đến lớp học của tôi.

Tôi rất lo rằng chị ấy có thể lại ốm sốt một lần nữa và lại đi đến phòng y tế , nhưng có vẻ hôm nay chị ấy trông khỏe lắm.

“Có chuyện gì hả em?”

“Không, không gì cả. Em chỉ muốn nói chuyện với anh thôi~.”

“Em không cần phải lặn lội đường xa mà đến đây đâu, nếu em chỉ muốn anh biết thì anh sẽ làm điều đó cho em thôi…giờ nghĩ lại thì, anh vẫn còn chưa có số của em nữa.”

Tôi sơ ý quá, tôi đã bỏ qua rất nhiều thứ rồi.

Kể cả khi chúng tôi đã ngủ cùng nhau, bắt đầu hẹn hò với nhau hay thậm chí là hôn nhau nữa thì tôi vẫn chưa xin được số của chị ấy.

Cho đến tận lúc này, tôi vẫn đang do dự mà chưa hỏi số chị ấy.

Nhưng giờ chị ấy đã là bạn gái tôi rồi nên tôi không còn phải do dự nữa.

“Um, nếu em không phiền thì cho anh xin số nhé? Anh biết bây giờ thì cũng khá là trễ khi làm điều này.”

“Ah, ừ ha, Sendai kun còn chưa biết số của em nữa. Chúng mình vẫn chưa gọi điện cho nhau bao giờ, phải chứ?”

“Ừ, đúng vậy. Nhưng chả phải điều này sẽ vô cùng tiện cho anh có thể biết được rằng liệu em có bị ốm như ngày hôm qua không đấy.”

“Ừ. Thế thì để em gọi cho anh.”

Senpai lấy chiếc điện thoại từ trong túi của mình.

Ở nhà tôi thì chị ấy không thường xuyên dùng điện thoại của mình, do vậy đây là lần đầu tiên mà tôi nhìn thấy điện thoại của Senpai.

Có một chiếc móc khóa hình con mèo trên đó.

Tôi biết chị ấy thích những thứ dễ thương mà.

Lần tới tôi sẽ tới một khu trò chơi và nhắm vào một món nào đó tương tự với nó……khi mà tôi nghĩ đến điều đó, tôi vô tình quên mất lấy điện thoại của mình ra.

Tôi vội vàng đút tay vào trong túi và chị ấy thì thắc mắc với tôi rằng tôi khi ấy đang làm cái gì vậy.

“H-hm? Có cuộc gọi.”

Điện thoại của tôi vốn đang để chế độ im lặng vì đang ở trên trường bắt đầu rung lên.

Và rồi.

“Là em gọi cho anh đó.”

Senpai nhìn vào tôi, giữ chiếc điện thoại của mình bằng cả hai tay vô cùng cẩn thận như thể muốn cho tôi thấy cái móc khóa dễ thương đó vậy.

“C-cảm ơn em. Em biết số của anh à?”

“Đúng vậy.”

“A-anh thấy rồi. Số điện thoại đang gọi cho anh ấy là của em hả?”

“Đúng vậy.”

Số của Senpai đang hiển thị trên chiếc điện thoai đang rung của tôi.

Dù gì cũng khá muộn, nhưng tôi vẫn cứ phải tiến từng bước từng bước một một cách vô cùng chắc chắn để có thể hiểu được hết con người của Senpai.

Nhưng sao Senpai biết được số của mình……à, phải, chắc chắn là do mẹ mình rồi.

Mẹ mình vô tư đưa số của tôi cho chị ấy mà không thèm nói gì với tôi luôn.

Hừm, giờ thì nó cũng không còn là vấn đề nữa.

“Um, anh có thể cúp máy chứ?”

“Nghe máy đi.”

“Eh? Bây giờ luôn sao?”

“Ừ. Em muốn được gọi cho Sendai kun mà.”

“Nhưng em đang ở ngay trước mặt anh mà.”

“Ổn mà. Em muốn được nghe giọng anh qua điện thoại cơ.”

“H-haa.”

Tôi nhấc máy y như lời chị ấy nói, anh mắt của cô ấy sáng thấy rõ luôn.

“A-alo?”

“Ừ. Liệu anh có thể nói tên em chứ?”

“S-Shion san.”

“Ừ.”

Theo lẽ thường, tôi có thể nghe thấy giọng của Senpai từ điện thoại của mình và vì chị ấy cũng đang ở ngay bên tôi, tôi cũng có thể nghe thấy giọng thật của chị ấy nữa.

Mọi người đi xung quanh dãy hành lang cũng đang gật đầu với tôi, nhìn tôi với ánh mắt vô hồn tự hỏi rằng chúng tôi đang làm cái quái gì vậy.

Nhưng…

“Đây là lần đầu tiên mà em gọi điện cho Sendai kun, đúng chứ?”

Nếu như tôi có thể nhìn thấy nụ cười tỏa nắng đó của chị ấy dù chỉ một chút mà thôi thì tôi cũng đếch quan tâm đến anh nhìn của người đời nhìn tôi như nào nữa.

Sau cùng thì, Senpai cũng ngay lập tức đỏ mặt.

Sau cùng thì chị ấy vô cùng dễ thương.

♡ (góc nhìn nhà gái)

“Mình đã đưa số điện thoại của mình cho Sendai kun. Mình không cần phải lo lắng nữa, đúng không nhỉ?”

Tôi đã biết số điện thoại của anh ấy từ rất lâu rồi.

Tôi đã nghĩ anh ấy không thích gọi hay nhắn tin cho toi bởi vì anh ấy chưa bao giờ hỏi xin số của tôi.

Nhưng Sendai kun hóa ra cũng biết ghen nhỉ.

Tôi đã ở cùng với anh ấy rất lâu thế mà tôi chưa có cơ hội nào có thể gọi điện cho anh ấy, do vậy anh ấy đã hỏi tôi số điện thoại để có thể gọi tôi.

Nếu như anh không hề biết gì về em, anh sẽ không bao giờ có thể ngang hàng được với em chăng.

Fufu, anh đúng là tinh quái lắm đấy nhá~

Em yêu anh theo cách đó đó.

Và em cũng thế.

Em cũng không thích việc em không biết gì về anh cả.

Em muốn biết anh đang nghĩ gì ở trong lớp.

“Em sẽ nhắn tin với anh một lúc vậy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!