Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 49-50

Chương 49-50

♠ (góc nhìn main)

“Tôi xong rồi.”

“Ah……vâng.”

Senpai đi vào trong phòng khách trong khi đang lau khô tóc của mình.

Tóc chị ấy vẫn còn khá là ướt và quyến rũ quá…ngực của chị ấy đang ửng đỏ, nhìn khá là dễ thương đấy chứ.

Và chị ấy chỉ mặc một cái áo sơ mi mỏng tan.

Tôi tự hỏi rằng chị ấy định về nhà trong khi mặc như này thật à.

“Cậu muốn lên giường chứ?”

“C-có. Em đang nghĩ đến việc lên giường nằm một lúc.”

“Tôi hiểu. Vậy tôi cũng sẽ lên giường nữa.”

“Ah, chị định đi về nhà à? Để em đi cùng với chị về nhà.”

“Về nhà? Nhà nào?”

“Eh? Ừ thì…nhà của chị đó.”

“Tôi đang ở nhà mà.”

“Eh, y-ý em là, nhà của riêng chị đó, Senpai.”

“Nhưng chả phải nó đây sao?”

“Eh? H-huh…….”

Tôi bắt đầu không bắt kịp được diễn biến của cuộc hội thoại này rồi.

Tôi rõ ràng là bảo chị ấy đi về nhà của mình mà thế méo nào chị ấy cứ khăng khăng cho rằng chị ấy đang ở nhà rồi.

Chả lẽ lúc vận chuyển đồ chị ấy quên mang cả não đi hay là tôi vốn dĩ là một thằng vô gia cư nhỉ.

“Cậu định đi ngủ, đúng chứ?”

“V-vâng. Nhưng trước hết, em phải “hộ tống” chị về nhà chị hãn.”

Cậu muốn tôi về nhà lắm à?”

“Eh? Không, không phải như thế.”

“Thế thì sao cậu vẫn chưa đi ngủ? Tôi cũng khá là buồn ngủ rồi.”

Chị ấy dụi dụi mắt trông có vẻ buồn ngủ, mắt nhìn thẳng trên lầu trên hướng tới phòng tôi đang khóa.

Liệu mình sẽ lên lầu chứ?

“…Thế thì… em sẽ vào lại phòng mình đây.”

Liệu chị sẽ về nhà sau khi nghỉ ngơi một lúc hay chị sẽ về nhà ngay lúc này?

Tôi khá là tò mò về phản ứng của chị ấy, nhưng tôi cảm thấy mình không có quyền lên tiếng ở đây cả vì vậy tôi đi lên cầu thang.

Và rồi…bất ngờ chưa… Senpai lại đi theo tôi.

“U-um. Chỉ có một phòng ở trên tầng 2 này mà, chị biết chứ?”

“Tôi biết. Tôi đang đi vào phòng của mình mà.”

“Eh?”

Tôi đang đi nữa cái cầu thang thì đứng khựng lại.

Và rồi chị ấy bước qua tôi và mở cửa phòng tôi ra…

“Lên giường thôi.”

Sau khi nói điều đó, chị ấy vào phòng tôi một cách vô tư luôn.

“Ch-chờ chút đã. Khi chị nói là đi ngủ…ý chị là…um.”

“Chúng ta ngủ cùng nhau mà, phải chứ?”

“C-cùng nhau? Y-ý chị là, em và Senpai?”

“Ừ. Cậu nói là cậu muốn vậy mà.”

Tôi bắt đầu chiêm nghiệm lại cuộc đời của mình.

Rõ ràng lúc đó tôi và chị ấy nói chuyện với nhau về việc chị ấy muốn ngủ chung như nào mà nhỉ.

Nhưng hình như lúc ấy tôi đang nghĩ là chị ấy đang nói về con thú bông kia…….

Chả lẽ ngay từ đầu mình đã hiểu lầm sao?

“Senpai, điều mà em nói với chị trước đó, erm, là về con thú bông đó.”

“Thú bông sao……là ngủ cùng nhau cùng với con thú bông sao?’

“Eh? Ah, không, em chỉ nghĩ rằng nó sẽ là một cái gối ôm thật tuyêt.”

“tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ mang nó lên cho cậu đây.”

Senpai dường như không hề thay đổi suy nghĩ của mình mà cứ thế rời khỏi phòng trước khi đi xuống cầu thang.

Tôi còn cảm nhận một điều gì đó trong ánh mắt của chị ấy.

Kể cả khi đó chỉ là hiểu lầm, chị ấy đã nghĩ rằng tôi đã nói tôi muốn ngủ cùng với chị ấy và đang cố gắng ngủ cùng với chị ấy…từ đã… điều đó có ý nghĩa rằng nếu như tôi nói rằng tôi muốn ngủ cùng với chị ấy thì chị ấy thật sự sẽ ngủ cùng với tôi luôn ấy hả?

Thế thì ngo……Không, không, không, không… điều này không thể nào xảy ra được.

Như các bạn thấy đó… Senpai chỉ đang trôn tôi thôi.

“Nó đây.”

Khi tôi đang bối rối ở trong căn phòng khi Senpai quay trở lại trên tay cầm con thú nhồi bông.

“C-cảm ơn chị rất nhiều. Um, chị ổn với em chứ?”

“Tôi? Có chứ, tôi muốn chúng ta ngủ cùng nhau mà.”

“Vậy thì…Senpai, chị cứ dùng nó đi. Em ổn thôi.”

“Không. Cậu muốn một cái gối ôm, đúng chứ?”

“E-em muốn nó , nhưng em không cần nó.”

“Không được…đừng cố vậy chứ. Bởi vì...”

Bởi vì...

Senpai bỗng dưng im lặng sau khi nói những điều đó và rồi bỗng dưng tiến về phía trước.

Chị ấy bước đến.

Chị ấy đứng trước mặt tôi.

Và rồi…

“Cậu có muốn dùng nó cùng tôi chứ?”

“C-cùng chị ư?”

Giọng tôi bị ứ lại.

Tôi đảo mắt xung quanh, tự hỏi rằng “cùng nhau” có ý nghĩa rằng chúng tôi sẽ đi ngủ cùng nhau, chị ấy đặt con thú bông lên trên giường và nói rằng:

“Ừ…cùng nhau.”

Rồi chị ấy ngồi sát cạnh tôi.

Chị ấy chỉ vừa mới tắm xong mà đã thế còn dùng cùng một loại dầu gội với sữa tắm mà tôi dùng nữa thế nên mùi hương toát ra từ chị ấy nó khác hoàn toàn với mùi hương ngào ngạt mà chị ấy thường tỏa ra.

“….. Um, em thật sự ổn mà chị?”

“Cậu không thích sao? Nhưng tôi đang khá là lo nếu như mà mình về nhà mà ăn mặc như thế này lắm.”

“Um, em có thể hiểu được cảm giác đó, vì rằng chị đã mặc bộ pajama này rồi. Erm, còn có những phòng khác trong nhà em còn trống mà chị.”

“Tôi không cảm thấy dễ chịu khi ở một mình trong một căn phòng mà tôi cảm thấy hoàn toàn xa lạ được. Tôi sợ bóng tối lắm.”

Senpai nhún vai.

Nhận thấy sự lo sợ đó của chị ấy, tôi cảm thấy thật tệ khi mình lại cố gắng đẩy chị ấy đi như vậy.

“…..Vậy thì, chị có muốn ngủ với con thú bông đặt ở giữa chị và em chứ?”

“Ừ. Tôi ổn mà. Như thế thì cậu cũng có thể ôm nó cùng với tôi mà.”

“V-vâng. Thế thì, chúng ta ngủ chứ?”

“Ừ.”

Tôi từ từ kéo chiếc chăn lên.

Và rồi, tôi nằm ở phía bên phải còn Senpai nằm ở phía bên trái, còn con thú bông đó thì nằm giữa hai chúng tôi.

“Em tắt đèn đây.”

Tim tôi cảm thấy như bị tan chảy còn hơi thở của tôi thì càng ngày càng nhanh, do vậy tôi phải tắt đèn nhanh để chị ấy không nhận ra điều này được.

Ngay khi căn phòng chìm vào trong bóng tối, tôi có thể nghe thấy tiếng nhịp tim mình đang đập rất nhanh.

Tôi có thể cảm nhận được nhịp tim của mình ở khắp thân thể của tôi, và tôi biết thân thể của tôi còn nóng hơn cả việc tôi tắm trước đó nữa.

Tôi đang nắm chung giường với Senpai.

Tôi đang cố gắng không nghĩ tới điều đó, nhưng điều đó vẫn cứ đang lảng vảng trong tâm trí tôi.

Thật may là tôi đã tắt đền đi ngủ.

Tôi sẽ sớm chìm vào giấc ngủ trước khi mắt tôi quen với bóng tối này thôi….

“Này.”

Trong khi tôi đang đấu tranh nội tâm rất mãnh liệt, tôi nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng từ phía bên cạnh tôi.

“V-vâng.”

Tôi đáp lại chị ấy, nhìn lên trên trần nhà.

Và rồi tôi quay đầu sang hướng đối diện mình và “thấy” Senpai đang ở đó.

Nhưng nếu mà tôi mà thật sự thấy được Senpai, chắc khi đấy tôi sẽ mất quyền kiểm soát mất.

Không, ý tôi là, tại sao có biết bao nhiêu biến cố xảy ra mà não của tôi lại chỉ nghĩ đến cái biến cố đó đầu tiên cơ chứ?

Tại sao chúng tôi lại ngủ cùng nhau nhỉ?

y…cậu không muốn ôm sao?

“Eh? A-ah, ph-phải. Nhưng em ổn mà, Senpai, chị ôm trước đi.”

Tôi không có đủ dũng khí để mà ôm con thú bông được.

Nếu tôi quay đầu lại, mắt tôi sẽ lại “nhìn” thấy Senpai đang ở trước mặt tôi, và khi đó tôi chắc chắn sẽ mất bình tĩnh.

Đó là lí do mà tôi phải chối ngay, bảo rằng là mình ổn.

“Ôm.”

“Ah……”

Senpai ôm tôi rất chặt cùng với con thú bông.

Nhờ có con thú bông, chúng tôi không thể chạm được vào nhau, nhưng tay chân mềm mại của chị ấy thì đang quàng xung quanh cơ thể của tôi.

“S-Senpai…..”

“Tôi phải làm nó. Tôi không thể ngủ được nếu như tôi không làm điều đó.”

“E-em hiểu mà.”

“Bởi vì tôi luôn luôn phải ở nhà một mình. Thế nên tôi cảm thấy vô cùng an tâm khi mà tôi làm điều này.”

Giọng nói của Senpai, vang lên từ trong bóng đêm, dường như có chút gì đó run rẩy hơn mọi khi thì phải.

“Senpai?”

“Đó là nỗi sợ trước bóng tối. Nhưng khi tôi làm điều này, tôi cảm thấy mình yên tâm phần nào.”

“….Chi sẽ ổn thôi mà.”

Tôi không biết bất cứ thứ gì về Senpai cả.

Tôi không biết tại sao Senpai lại đang sợ hãi những điều xung quanh bản thân mình, tại sao mà chị ấy trông lúc nào cũng có vẻ bình thản nhưng thi thoảng lại bộc lộ ra sự yếu đuối bên trong mình, hoặc là tại sao chị ấy.

Tôi không biết, nhưng tôi đoán rằng Senpai chắc chắn đã phải đấu tranh cho cái gì đó thì phải.

Chị ấy hẳn phải đang lo lắng và bận tâm đến những vấn đề gì đó mà tôi không thể nào biết được có thể là nội bộ gia đình chị ấy, hay chuyện học của chị ấy ở trường chẳng hạn.

Nếu như tôi có thể làm dịu đi nỗi lo âu của chị ấy dù chỉ một chút bằng việc ở bên cạnh chị ấy……thì tôi sẵn lòng làm điều đó càng nhiều càng tốt.

Tôi muốn trả ơn cho Senpai- người mà đã đối xử với tôi vô cùng tử tế.

Tôi không muốn lãng phí niềm tin của Senpai chỉ bởi cái thứ cảm xúc tạm bợ này của tôi được.

“Chúc ngủ ngon, Senpai. Cùng nhau ngủ thôi.”

“Ừ. Chúc ngủ ngon.”

Tôi đã chiến thắng trước con thú vật đang trỗi dậy trong con người tôi, và tôi đã ngay lập tức thư giãn và ngủ thiếp đi.

Bàn tay của chị ấy khá là lạnh, nhưng cái cảm giác trấn an độc đáo bằng cách tiếp xúc với da người như này cũng khá là kích thích đấy chứ.

Tôi cuối cùng cũng đã thiếp đi

♡ (góc nhìn nhà gái)

”Liệu anh đã ngủ chưa…….?”

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của anh ấy.

Toi quên mất rằng Tokiwa kun rất rụt rè và là một quý ông nữa.

Rõ ràng cả thể xác lẫn tinh thần tôi đã sẵn sàng rồi...

Tôi cảm thấy có chút thất vọng vì điều đó…

Nhưng tôi vẫn rất vui vì rằng tôi có thể nằm cạnh anh ấy khi tôi ngủ rồi.

Tôi đặt con thú bông để ở phía sau gối tôi.

Tôi ôm anh ấy luôn.

“Ehehe, em rất vui vì có thể được ngủ cùng anh. Em yêu anh, Sendai kun♡”

Tôi thì thầm vào tai anh ấy.

Và hơi thở của anh ấy phà phà vào tôi một lần nữa.

Mắt tôi đang dần dần quen với bóng tối, và tôi có thể lờ mờ thấy được môi anh ấy.

Thật tuyệt

“…..Nếu như là trong lúc anh đang ngủ, Em đoán là cái này không tính nhỉ. Vậy…chắc là nó vẫn ổn thôi nhỉ?”

Nếu như đó chỉ là một nụ hôn thôi.

Ổn thôi.

Anh ấy đã nói [Ngủ cùng nhau nhé] phải chứ?

“Ehehe, hôm nay mình đã bạo ra phết. Cảm ơn vì bữa ăn này.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

thì đúng là nhà chị ấy mà :))) Vô gia cư trong chính ngôi nhà của mình....hình như ở nước nào chứ không phải nước Nhật :))) Sao mày ngu thế hả :)))) Nhót ra chỗ khác để tao làm :))) Cái lịt pẹ, arghhhhhhhhhh Tất cả chỉ là diễn, con cá đã nằm trên thớt :)))