Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 53-54

Chương 53-54

♠ ( góc nhìn main)

“Này Sendai, Senpai lại đến tìm mày kìa cu.”

Giờ nghỉ tiếp theo.

Kaneko gọi tên tôi và chỉ ra bên ngoài hành lang.

Ở đó Senpai đang đứng.

“Eh, lại nữa à?”

“Tao biết ngay mà, chị ấy là một người yếu bóng vía mà. Chị ấy yêu mày nhiều tới mức mà chị ấy sãn sàng đến lớp này để tìm mày luôn đó nha~.”

“Ngậm mẹ mồm vào, thôi tao phải đi đây.”

Gạt câu đùa của nó sang một bên, khi tôi đi đến chỗ Senpai để hỏi chị ấy cần gì không, thì chị ấy bỗng hơi tái mặt đi và nhìn tôi một cách yếu ớt.

“Có chuyện gì sao? Chị có cần em giúp gì không?”

“Tôi cảm thấy không ổn. Liệu tôi có thể xuống phòng y tế chứ?”

“Phòng y tế sao? V-vâng, tất nhiên rồi. Không có giáo viên nào đi cùng với chị sao?”

“Ừ. Bên cạnh đó, tôi cũng không quen ai trong lớp của mình cả.”

“Em hiểu rồi. Th-thế thì, nếu chị cảm thấy không khỏe thì chị mau đi tới đó thôi.”

Biểu cảm Senpai trông yếu ớt một cách bất thường, và dù cho chị ấy thường xuyên đứng với một tư thế vô cùng là mĩ miều, nhưng hôm nay chị ấy có vẻ như không sẵn sàng cho điều đó.

Có vẻ như chị ấy thực sự không ổn tí nào cả.

Tôi phải đem chị ấy đi đến chộ đó càng sớm càng tốt.

“Này Kaneko, tao sẽ đi xuống phòng y tế một lúc, mày báo hộ tao với giáo viên nhé.”

Khi tôi quay trở lại lớp học và nhờ thằng Kaneko về chuyện đó, nó giơ ngón tay cái lên và bắt đầu chọc tôi, nói [Oiya, bạo thật, tán tỉnh nhau trong phòng y tế học đường luôn cơ à?]

“Đùa cái cc. Senpai trông méo ổn tí nào mà mày còn đùa được.”

“Rồi, rồi. Nhưng tao đoán là chị ấy thật sự yêu mày luôn đấy cu bởi vì có ti tỉ cách để đi đến phòng y tế mà không cần phải qua lớp mình đâu.”

“Chị ấy chỉ đơn giản là không có người dìu hộ thôi. Thôi, tao đi đây.”

Không lãng phí thời gian để đôi co với thằng Kaneko, tôi nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện và chạy đến chỗ Senpai và rồi cùng nhau đi đến phòng y tế.

Khi chúng tôi đi xuống cầu thang, Senpai thi thoảng lẩm bẩm [Nó đau quá.]

“Có phải vùng ngực của chị bị đau không ?”

“Ừ. Cứ như thứ gì đó đang bóp chặt trong ngực tôi vậy.”

“Thế thì gay đấy. Chị có triệu chứng mãn tính nào nữa không?”

“Không, tôi không nghĩ là mình có. Nhưng có vẻ như tôi bị sốt rồi.”

“Thế thì chị phải đi đến bệnh viện chứ không phải là phòng y tế học đường này được. Có cần em gọi cho giáo viên không?”

“Không, tôi ổn. Tôi nghĩ tôi sẽ khỏe hơn sau khi nằm ngủ một giấc.”

Senpai đang nói với giọng bé hơn mọi khi trong khi vẫn đang nắm lấy ngực của mình.

Tôi rìu Senpai đến phòng y tế trong khi vẫn cẩn trọng xem xét tình hình này.

“Sensei, Hyori senpai có vẻ cảm thấy không ổn trong người. Liệu cô có thể chăm sóc cho chị ấy chứ?”

Taniguchi sensei, cán bộ y tế trong phòng y tế này, là một người phụ nữ xinh đẹp mang dáng dấp quanh tuổi 20.

Cô ấy mang vẻ đẹp theo kiểu một tom boy, và rất nổi tiếng với học sinh nữ trong trường này, nhưng tôi thì chưa bao giờ dám tiếp cận cô ấy cả bởi vì tôi khá sợ cô ấy và đây cũng là lần đầu tiên mà tôi nói chuyện với cô ấy nữa.

“Hử? Hyori, lại nữa hả. Em bị gì vậy?”

“Ngực em, nó đau quá. Sensei, liệu em có thể nằm đây một chút chứ?”

“Cô hiểu rồi. Thế thì em nên nằm trên đó đi.”

Cô ấy- người mà trả lời khá là nhanh cũng ngay lập tức mà dìu Senpai nằm trên chiếc giường phía sau tấm rèm.

Sau khi đắp chăn cho Senpai, cô ấy nhanh chóng đóng rèm lại và nhìn tôi với anh mắt sắc lạnh.

“C-có chuyện gì vậy cô?”

“Cậu là bạn trai của con bé à?”

“Eh? Erm, em…….”

“hừm, dù có vấn đề gì thì cậu nên quay trở lại lớp học của mình đi. Cảm ơn vì đã dìu em ấy xuống đây.”

Sensei ném cho tôi một ánh nhìn sắc lạnh.

“Em, erm…..là hậu bối của chị ấy.”

“Cô hiểu rồi. Nhưng không có nghĩa là em được quyền làm bất cứ thứ gì ở đây cả. Cô sẽ chăm sóc cho em ấy còn em thì có thể rời khỏi đây càng sớm càng tốt.”

Sensei nói điều đó và tôi thì không thể phản bác được gì.

Tôi không phải là bạn trai hay thậm chí là bạn bè của chị ấy.

Tôi chỉ đơn giản là người quen bình thường thôi.

Do vậy Sensei nói đúng quá.

Tôi chả có quyền gì để lo lắng cho chị ấy cả.

Thôi thì tôi nhanh chóng đi về lớp vậy.

Đó là điều mà tôi đã nghĩ.

“Đừng đi……”

Tôi nghe thấy tiếng gọi của Senpai từ phía sau tấm rèm.

“Senpai…….”

Đêm qua, chị ấy đã ngủ cùng với tôi, luôn nói rằng chị ấy lúc nào cũng thấy cô đơn.

Tôi chắc chắn rằng chị ấy đã cảm thấy cô đơn khi chị ấy ở lại một mình trong căn phòng y tế này.

Nhưng mà Sensei… nhưng Senpai cũng đã nói rằng chị ấy không có mối quan hệ tốt với những người khác mà.

Chị ấy đang dựa dẫm vào tôi.

…..Xin lỗi chị, Senpai…em không biết liệu mình có tư cách gì để nói điều này không…nhưng em không muốn rời xa chị đâu.

“Sensei, Senpai là một người quan trọng đối với em. Liệu em có thể ở đây với lí do rằng em lo lắng cho chị ấy không?”

“……Cô hiểu rồi. Trong trường hợp này, cô sẽ nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm của em về vấn đề này. Em biết đấy, việc học rất quan trọng, nhưng nó cũng không quan trọng bằng việc chăm sóc cho người khác.”

“Sensei……”

“Tôi xin lỗi vì đã nói những điều xấu trước đó. Nhưng dạo gần đây, có khá nhiều người đã bỏ tiết của mình bởi vì họ muốn “chăm sóc người bạn” của mình hoặc là một vài lí do khác . Liệu lí do này của cậu có đủ chân chính chứ?”

“C-có.”

“Vậy thì cô sẽ đi đun nước ở phòng kế bên. Cậu canh chừng Hyori.”

“Vâng.”

Tôi đi đến chỗ Senpai nhanh nhất có thể trong khi Sensei thì dần dần biến mất ở sau cánh cửa.

“Senpai, chị ổn chứ?”

“Ừ. Nhưng tôi lo lắng khi nghĩ đến việc phải ở một mình, tôi không nghĩ là mình có thể ngủ được.”

“Em sẽ ở đây cho đến khi nào chị thấy khỏe.Vậy nên chị hãy ngủ đi. Hãy nghỉ ngơi và sớm bình phục trở lại.”

“Được rồi. Vậy thì nắm lấy tay tôi.”

“……Vâng.”

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay chị ấy.

Tay chị ấy lạnh hơn mọi khi. Chị ấy hẳn là cảm thấy không khỏe rồi.

Khi mà Senpai nắm lấy tay tôi, chị ấy lẩm bẩm rằng [Nó ấm quá] và rồi sau đó chị ấy dần dần chìm vào trong giấc ngủ.

Sau một lúc, chị ấy đã không còn nói gì nữa.

Senpai chìm vào trong giấc ngủ, tiếng thở khá là nặng nhọc.

“Senpai….hẳn chị cảm thấy trong người mình mệt lắm.”

Sau tất cả, nguyên nhân khiến chị ấy như vậy chắc chắn chính là việc chị ấy làm việc nhà cho tôi.

Chị ấy đã bắt đầu làm việc nhà từ lúc sáng sớm cơ mà nên đương nhiên là chị ấy phải rất mệt rồi.

Tôi cảm thấy như mình là gánh nặng của Senpai.

Nếu như tôi không phải là gánh nặng cho chị ấy, chị ấy chắc chắn sẽ về nhà của chính mình, nằm thư giãn và rồi an tâm ngủ ngon vào buổi sáng nay.

Có lẽ khi ấy chị ấy chắc chắn sẽ không cảm thấy mệt mỏi khi này.

“…Senpai,chị đừng có làm nhiều việc quá.”

Tôi nhẹ nhàng nói với Senpai lúc này đã ngủ say.

Khuôn mặt lúc ngủ của chị ấy thật đẹp, và kể cả khi điều này thật khiếm nhã thì tôi muốn mình mãi mãi nhìn vào khuôn mặt đang ngủ của Senpai mà thôi.

Cùng lúc đó, tôi tự hỏi liệu bản thân mình có thể cũng cứ mãi mãi như này không.

Tôi đã bị cải tạo hoàn toàn bởi Senpai, kể cả khi đó chỉ là tình cờ mà thôi.

Từ hôm nay, tôi nhất định phải tự mình làm những việc như nấu ăn và giặt giũ.

Tôi biết Senpai sẽ trở nên tức giận, nhưng tôi nghĩ rằng tôi ít nhất sẽ tự mình nấu bữa tối trong ngày hôm nay.

“Có phải Hyori đã ngủ rồi chứ?”

“Ah, Sensei. Vâng, chị ấy mệt quá nên thiếp đi rồi.”

“Cô hiểu. Chà, Hyori luôn luôn là khách quen của cái phòng y tế này . Có vẻ như em ấy có thể chất yếu bẩm sinh rồi.”

“Thế thì, lúc nào chị ấy cũng ốm sao?”

“Ốm sao, huh. Em không cần phải lo lắng về điều đó, nhưng em ấy có thể đang bị “ốm” về mặt tình cảm đó.”

“Ý cô là sao ạ?”

“Không, không có gì cả. Hừm, sao cậu không thử tâm sự mỏng với Hyori trong hôm nay luôn đi? Cói thể em ấy chỉ đang bị stress thôi.”

“Stress, Sensei nói chị ấy bị stress sao?”

Hừm, đúng là không có cách nào có thể khiến cho chúng ta bị stress dễ hơn bằng cách làm một đống việc nhà mà lại không được tí trả công nào trong một gia đình hoàn toàn là xa lạ nhỉ.

Nhưng tiếng lòng của Senpai là gì nhỉ?

Chị ấy chưa từng nói quá nhiều về bản thân mình.

“Em có muốn ở đây cho đến khi em ấy tỉnh lại chứ?”

“Nếu như điều này không gây khó dễ cho cô thì em sẽ ở lại đây. Em rất lo cho chị ấy.”

“Cô hiểu rồi. Thế thì cô sẽ đi ra ngoài một lúc. Nước nóng thì có ở trong cái ấm đun nước phía sau lưng em.”

“Vâng, em cảm ơn cô.”

Sensei rời khỏi phòng này.

Tôi nhìn vào khuôn mặt đang say giấc nồng của Senpai một lần nữa rồi thầm thở dài trong lòng.

Tôi sẽ xin lỗi chị ấy khi mà chị ấy thức giấc.

Nếu như tôi là gánh nặng với chị ấy thì tôi phải nỗ lực để không trở thành gánh nặng cho chị ấy mà thôi.

Tôi mong chị ấy sẽ sớm tỉnh lại.

Senpai…….

♥ (góc nhìn nhà gái)

“…… Tôi ở đâu đây?”

Khi tôi thức giấc, tôi thấy mình đang ở trên giường bệnh của phòng y tế, không phải là ở trong lớp học hay ở ngoài hành lang.

Phải, tôi đến đi nhìnTokiwa kun, nhưng do tôi vẫn còn đau tim, nên tôi đã được dìu xuống phòng y tế…….

“Tokiwa kun……”

Tokiwa kun đang ngủ ở phía dưới chỗ đùi tôi, ngồi trên một chiếc ghế cạnh giường mà tôi nằm.

Anh ấy đã ở đây để chăm sóc cho tôi trong suốt quãng thời gian đó.

Anh thật là tốt bụng. Em yêu anh.

Tôi còn nhớ mang máng rằng.

Anh ấy đã kháng cự lại Sensei và yêu cầu cô ấy cho anh ấy ở bên cạnh tôi.

Tôi còn nhớ cái nắm tay của anh ấy khi ấy cũng như là cách mà anh ấy gọi tôi đầy lo lắng nữa.

“Không…..nếu như anh đối quá tốt với em em sẽ càng ngày, càng ngày cảm thấy lưỡng lự trong việc rời khỏi đây mất.”

Tôi rất sợ phải trở về lớp học khi mình đã khỏe lại.

Tôi chỉ muốn ở lại đây cho đến khi tan học, nhìn khuôn mặt anh ấy khi đang ngủ để có thể giết thời gian cho đến lúc đó.

Tokiwa kun,tại sao anh lại có thể tuyệt vời như vậy chứ?

Liệu anh có phải là chàng hoàng tử luôn đặt em lên đầu không?

 E…..em chỉ là loại phụ nữ mà thậm chí không thể nào thở nổi khi mà rời xa Tokiwa kun dù chỉ một chút. Liệu anh có hài lòng về cơ thể của em không?

Không, tôi không nghĩ thế. Tokiwa kun là một quý ông.

Có phải là vì anh thích những món ăn mà em làm chứ?

Điều đó thì có thể khiến tôi vui nhưng đồng thời nó cũng khiến tôi cảm thấy không an toàn tí nào nếu như có ai đó mà lại nấu ăn giỏi hơn tôi .

Nói chung thì càng ngọt ngào bao nhiêu, thì khi chuyện đó xảy ra sẽ lại càng cay đắng bấy nhiêu.

Mặt khác…nếu Tokiwa kun nói rằng anh ấy không thích tôi…Tôi nhất định sẽ giết chết anh ấy và rồi sau đó sẽ tự sát. Tôi tự hỏi liệu có cách nào để tôi giữ anh ấy ở bên mình mãi mãi không.

Có cách nào để chúng ta mãi mãi ở bên nhau không?

Trả lời em đi To-ki-wa-kun……

“Em tỉnh rồi, Hyori.”

“Sensei……vâng, em xin lỗi vì đã làm phiền cô.”

Taniguchi sensei đi đến chỗ tôi trong lúc mà tôi đang ngắm nhìn Tokiwa kun thở đều đều trong lúc ngủ, đầu óc của tôi lúc này đang rối như tơ vò.

“Vừa nãy em bị tăng huyết áp, nhưng giờ em có vẻ ổn rồi nhỉ. Liệu em đã sẵn sàng đẻ quay trở lại lớp học của mình rồi chứ?”

“……E là hơi khó ạ.”

“Cô hiểu. Nhưng cô thì không muốn cậu nhóc này bỏ tiết được. Cô sẽ đánh thức thằng bé dậy.”

Sensei với tay ra chạm vào vai của Tokiwa kun.

Vào lúc đó, tôi nhanh chóng gạt lấy tay của cô ấy ra.

Dừng lại.”

“C-có chuyện gì sao, Hyori?

Em sẽ đánh thức anh ấy dậy. Vì vậy mong cô đừng động vào anh ấy, Sensei.”

Cho dù cô ấy có tốt đến mức nào.Thì tôi cũng không muốn cô ấy chạm vào Tokiwa kun.

Một cảm xúc mãnh liệt đang cuộn trào trong tôi khiến cơ thể tôi linh hoạt đến lạ thường.

“……Cô hiểu rồi. Vậy em đánh thức cậu nhóc này dậy đi.”

“Vâng, em xin lỗi.”

Tôi biết Sensei không có ý đồ xấu gì.

Nên tôi đã xin lỗi cô ấy.

Và rồi sau đó tôi chầm chậm đặt tay mình lên vai anh ấy rỗi khẽ lắc lắc anh ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Có nha, có nha, đẩy thằng Kaneko xuống đường tàu :)))