Chương 57-58
♠ (góc nhìn main)
“Này Sendai, mày có vẻ được chị ấy tán tỉnh được một lúc khá lâu rồi nhỉ.”
Khi tôi quay trở về lớp học, Kaneko nó đã ngay lập tức chọc ngoáy tôi.
“Có gì thì mày nói mẹ luôn đi còn phải ẩn ý. Nhưng khi ấy tao đang chăm sóc cho chị ấy, thì tao ngủ quên mất ở đấy luôn.”
“Heh. Nhưng tao nghe đồn rằng cô Taniguchi, y tá ở phòng đấy đấy, khá là đáng sợ đấy.”
“Ừ, ban đầu thì tao cũng tưởng thế thật. Nhưng tao nghe từ chính Senpai nói rằng chị ấy thường xuyên đi xuống đấy bởi vì chị ấy lúc nào cũng ốm nên chị ấy thấy cô Taniguchi ấy là người tốt.”
“Hmm. Có vẻ như mày đã nhận được một điểm cộng khi “chăm sóc” cho Senpai đó nha~”
“Ngậm con mẹ cái mồm mày vào. Tao liêm nên không có làm mấy cái trò khuất tất đấy đâu.”
Ừ thì…nói thế thì hơi quá.
Tôi thực ra là cũng có một chút kì vọng cao rằng khả năng tôi được chị ấy yêu mến tôi sẽ tăng lên một chút vì rằng cả ngày hôm nay tôi đã chăm sóc cho chị ấy rồi mà.
Bên cạnh đó, tôi nghĩ rằng mối quan hệ của tôi với Senpai cần phải trải qua nhiều quá trình thì mới nên chuyện được.
“Này, Kaneko, mày nghĩ sao về vấn đề hôn nhân?”
“Cái gì zậy, mày bị lây bệnh từ Senpai à cu?”
“Không, tao làm méo gì bị vậy. Tao đang nói nghiêm túc đấy.”
“Ừ thì…tao nghĩ hôn nhân là cả một chặng đường dài để đến đó. Tao cũng không biết rõ nữa kể cả nếu là tao cũng đã kết hôn nữa.”
“Ừ, tao cũng nghĩ như mày. Nhưng ở bên cạnh mà người mình yêu suốt đời thì chắc hẳn điều đó là điều tốt nhỉ, phải không?”
“Tao cũng thắc mắc y như mày. Nhưng nếu mày nhìn vào gia đinh tao, thì tao chả thấy bất kì sự khao khát nào của họ trong suốt thời gian hôn nhân của họ. Họ bụp nhau suốt đêm luôn.”
“Có vẻ như ở đâu cũng thế nhỉ. Gia đình tao không có bụp nhau gì, nhưng trông họ có vẻ không giống như là một đôi uyên ương gì cả.”
“Sao mày bắt đầu nói chuyện cứ như ông già rồi, Sendai. Liệu đã có việc gì xảy ra với mày và Senpai vậy?”
“Không. Nhưng giờ tao đã chắc chắn về mọi thứ rồi, chỉ có vậy thôi.”
“Hmmm.”
Tôi chưa bao giờ nghĩ về vấn đề hôn nhân gì cho đến khi mà tôi nghe được điều này từ Senpai.
Tôi thậm chí còn chưa có bạn gái nữa cơ mà.
Thực ra thì tôi cũng muốn có một đứa trẻ, nhưng mà xem chừng tôi vẫn còn trẻ con quá.
Nhưng nhờ đó mà tôi đã chắc chắn rằng Senpai đã suy nghĩ về cuộc đời sâu sắc hơn cả tôi nữa.
Có lẽ chị ấy học cách nấu ăn để chị ấy có thể gặp ai đó bất cứ khi nào mà chị ấy muốn.
Tôi chắc chắn rằng chị ấy còn đã hình dung được chính bản thân mình sau khi kết hôn luôn rồi.
Luôn luôn có người mà mình yêu mỗi ngày đều chờ đợi mình trở về nhà, được ăn những món ăn mà người mình yêu nấu và còn là được ngủ với người mà mình yêu nữa….
Thật là một cuộc sống thiên đường.
Liệu tôi có nên làm điều…..hm?
“Hm?”
“Có chuyện gì sao Sendai, lớp học sắp bắt đầu rồi cu.”
“Ah, xin lỗi. Không có gì đâu.”
Tôi chợt nhận ra một vài điều khi mà tôi hình dung mình đang sống trong thiên đường đó.
Chả phải là… chúng tôi đã làm những điều mà một cặp đôi đã kết hôn với nhau hay làm sao?
Mỗi ngày Senpai nấu cho tôi ăn, hôm qua mà chúng tôi ngủ cùng nhau.
Khi tôi thức giấc vào buổi sáng, chị ấy ở đấy, và chị ấy chắc chắn sẽ ở đấy vào các ngày sau đó nữa.
…Tôi hạnh phúc đến mức phát điên.
Khi tôi bắt đầu cảnh giác tới điều này, tôi nhận ra rằng tôi đã và đang sống trong những ngày không bình thường rồi.
“……”
Tôi không biết liệu Senpai nghĩ gì về những ngày đó nữa.
Tôi thắc mắc có phải chị ấy đã và đang tập rượt trước cho cuộc sống hôn nhân này khi mà ngày đó sẽ tới không.
Thế thì điều này thật kì bí.
Thật sự là vô cùng là kì bí, nhưng mà...
Tôi ổn với điều này rồi.
Dù lí do có là gì đi chăng nữa, Senpai hiện đang ở cùng tôi.
Tôi chỉ có thể cầu mong rằng tôi có thể được ở với chị ấy càng lâu càng tốt.
◇
Sau giờ học.
Kaneko cúi xuống và hỏi tôi [Chúng ta bây giờ sẽ làm gì sau giờ học này đây ta?]
“Không gì cả, nhưng tao nghĩ rằng tao hôm nay sẽ về nhà sớm.”
“Cái gì cơ, có phải mày đi hẹn hò với Senpai?”
“Nếu đó là hẹn hò thì sao, mày đi cùng à?”
“Lạnh lùng thế. Thì tao chỉ chúc cho anh em mình thuận buồm xuôi gió thôi.”
“Ah.”
Kaneko ngay lập tức đi đến chỗ của Takaya san.
Và hôm nay, Takaya san và Miyama san rời khỏi lớp cùng nhau.
Tôi tự hỏi liệu mình khi đó vẫn có thể gia nhập cùng với họ không nếu như mọi thứ khi ấy không đi quá xa không.
Nhưng tôi có thứ còn quan trọng hơn phải làm hơn ngay lúc này.
“Erm, Senpai…..ah, chị ấy đây rồi.”
Tôi rời khỏi lớp học và ngay lập tức tìm kiếm Senpai và thấy chị ấy đang đứng ở phía trước cửa nhà ga.
“Làm tốt lắm. Vậy là cậu đã xong việc với bạn bè của mình rồi chứ?”
“Vâng, em cũng không có kế hoạch gì đặc biệt cả. Chị có muốn về thẳng nhà cùng em chứ?”
“Ừ. Tôi cũng phải về để chuẩn bị bữa tối mà.”
Tôi đã cảm thấy vô cùng yên tâm khi thấy chị ấy vẫn rất khỏe mạnh.
Nhưng tôi cũng sợ rằng nếu như tôi để bản thân của mình đi chơi hơi xa và ép buộc sự ích kỉ của mình lên chị ấy một lần nữa, thế thì khác gì tôi là một thằng không ra gì, là một cục tạ với chị ấy đâu.
“Em sẽ giúp chị một vài thứ khi mà chúng ta trở về nhà. Ừ thì, điều này khá là kì lạ khi em lại phải giúp chị trong khi việc này vốn là việc của em.”
“Không sao, ổn cả mà. Việc nhà là việc của tôi. Nhưng hôm nay, tôi sẽ chiều theo ý của cậu và chỉ nhờ cậu dọn dẹp nhà tắm mà thôi.”
“Vâng, em rất sẵn lòng. Em sẽ làm nó ngay khi mà trở về nhà.”
“Ừ, được rồi. Và thêm nữa, cậu có phiền ……nếu như tôi hôm nay lại vào phòng cậu chứ?”
“Eh?T-tất nh-nhiên rồi, em không phiền đâu.”
“Khi mà tôi ở một mình, tôi thường có nghĩ ra rất nhiều thứ không hay. Tôi xin lỗi khi mình lại trở nên ích kỉ như vậy.”
“Ch-chị đang nói ca-cái gì vậy? T-tất nhiên là, em sẽ rất vui nếu……không, không có gì cả. Dù sao thì, điều này hoàn toàn ổn thôi chị.”
Senpai hôm nay sẽ lại đến phòng tôi một lần nữa.
Khi tôi nghĩ về điều đó, cơ thể tôi chợt trở nên rạo rực.
Mặc dù chúng tôi đã sống chung trong ngôi nhà này, thì chuyện mà chúng tôi cùng nhau trong cùng một căn phòng đối với tôi nói vẫn là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Nhưng tôi đoán chị ấy là chị ấy muốn ở cùng với ai đó bởi vì chị ấy lúc nào cũng cảm thấy không ổn và tinh thần chị ấy thì…hừm tinh thần chị ấy cũng hơi bi quan.
Chị ấy đang dựa vào tôi mỗi ngày vì điều đó.
Tôi nhất định phải ở bên chị ấy.
“Chị cảm thấy ổn khi đi tàu chứ?”
“Ừ, tôi ổn. Nhưng…”
Khi mà chị ấy đang định nói điều gì đó thì bất chợt chị ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Ah.”
“Không được sao?”
“Ch-chà. Liệu điều này đã khiến chị cảm thấy an toàn hơn không?”
“Ừ. Tôi vẫn còn vẫn khá là mệt. Nên tôi rất muốn sự giúp đỡ này.”
“V-vâng. Chị giữ thật chắc nhé.”
“Ừ.”
Nắm tay cô ấy, tôi đi bộ ngang qua quầy vé.
Và rồi chúng tôi cùng nhau chờ tàu ở sảnh chờ này.
Chúng tôi đứng ở cuối hàng chờ và những người đến sau chúng tôi lại tiếp tục nối đuôi hàng chờ phía sau chúng tôi.
Càng lúc càng có nhiều người đến đây, Senpai bỗng siết tay tôi rất chẵn, như thể bộc lộ hết sự căng thẳng hoặc sợ hãi vậy.
Tôi đoán là chị ấy không thích ở chỗ đông người.
Chuyến tàu chở những con người đi làm việc một mình có vẻ như khiến Senpai cảm thấy khá căng thẳng.
…..Tôi thấy điều này thật dễ thương khi trông thấy chị ấy cứ bộc lộ ra sự căng thẳng trong người ra bên ngoài như này.
Một tiền bối danh giá với một thái độ không nhượng bộ bất cứ thứ gì ngoại trừ chính điểm yếu của chị ấy.
Tôi không thể không cảm thấy điều đó thật là dễ thương.
“Tàu sắp vào bên trong rồi. Em sẽ xoay sở để chị và em có thể giành được chỗ ngồi.”
“Vâng.”
Tàu đang vào trong nhà ga.
Hàng người xếp chờ tàu ngay lập tức nghiêng người về phía trước để có thể vào trong tàu nhanh hơn nhằm xí được chỗ ngồi trước.
Tôi nghiêng người về phía chị ấy như thể bảo vệ chị ấy từ áp lực đám đông.
Senpai cũng vậy, nghiêng người về phía tôi.
Tôi có thể cảm nhận được cái chạm vào vai của cô ấy- nó đã rung lên một tí.
Tôi không được phép do dự nữa.
Tôi muốn nói rằng [anh yêu em].
Tôi không quan tâm chị ấy nghĩ gì nữa.
Tôi muốn được hỗ trợ chị ấy.
Nhất định em sẽ nói về điều này ngay khi chị và em đến ga Akaitohama.
“Senpai, xuống tàu thôi.”
Chúng tôi đã tiến đến nhà ga Akaitohama.
Tôi cảm thấy rất may mắn khi chúng tôi được ngồi vào ghế trống và nắm tay nhau trong suốt thời gian chạy.
Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên mà tôi nắm lấy tay chị ấy là khi tôi đang cố gắng nắm lấy mấy cái dây đai.
Tôi bỏ ngay tay của tôi ra và rồi chúng tôi xuống tàu cùng nhau, cảm tưởng như rằng mọi thứ trôi qua chỉ như là một giấc mơ vậy.
Sau khi đi bộ được một lúc, chúng tôi cuối cùng cũng thoát ra khỏi đám đông khi mà chúng tôi đã đi được một đoạn khá xa khỏi nhà ga.
Nhưng Senpai lại nói [Liệu điều này có ổn không nếu tôi giữ như vậy?] chị ấy hỏi như là van nài tôi nên tôi đã nắm lấy tay cô ấy.
“Vâng. Vậy hãy nắm lấy tay em thật chặt nhé, Senpai.”
Tôi không còn có dự định rằng mình phải thể hiện bản lĩnh đàn ông hay bất cứ thứ gì nữa.
Tôi chỉ đơn giản là muốn làm người đàn ông của riêng Senpai mà thôi.
Senpai nhìn thì có vẻ là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng thực ra bên trong chị ấy lại vô cùng là yếu đuối.
Và rồi…tôi cũng đã yêu cô ấy.
Tôi không muốn mình đánh mất đi cảm xúc này nữa.
Tôi đã nghĩ tôi có thể đợi cho đến khi chúng tôi trở về nhà.
Nhưng tôi không thể nào đợi được nữa.
Tôi phải nói ngay. Cơ hội không thể bị bỏ lỡ được nữa.
“…..Em thích chị, Senpai.”
Tôi nói đồng thời nắm lấy tay chị ấy thật chặt.
Trái tim tôi đã gần như nhảy ra khỏi lồng ngực của mình khi tôi nói điều đó.
Dù sao thì… tôi cũng đã nói ra rồi.
Và rồi tôi nhìn chị ấy, và chị ấy nói rằng.
“Ừ.”
Chỉ có vậy thôi
Hả? Sao chị ấy phản ứng yếu ớt thể này?
Kh-không thể nào, nếu như đúng kịch bản thì chị ấy đáng lẽ phải nói rằng em đang nói cái quái gì vậy chứ.
“……Senpai. Em thích chị. U-um, nếu được thì…l-liệu em sẽ ở cùng với anh mãi mãi chứ?”
Tôi nói mà lòng run sợ nhưng tôi vẫn cứ nói ra.
Và rồi nhìn vào Senpai lần nữa, chị ấy nói rằng :
“Ừ, em sẽ ở bên anh mãi mãi, được chứ?”
Và…và….và…VÀ…..VÀ….
Lại một lần nữa, chả có chuyện gì xảy ra tiếp cả.
Vẻ mặt của chị ấy thì vẫn cứ như vậy.
Tôi lại trở nên lo lắng một lần nữa vì tôi thật sự chả biết là liệu chị ấy có xấu hổ hay là không, nhưng tôi lại một lần nữa tái kiểm định những lời của chị ấy khi chị ấy nói rằng chị ấy sẽ ở bên cạnh tôi mãi mãi. Sao cảm giác như nó không giống mấy bộ rom-com nhỉ?
“…..Um, chị sẽ luôn ở bên cạnh em chứ?”
“Ừ. Chúng ta sẽ luôn luôn ở bên cạnh nhau mãi mãi mà, không phải sao?”
“……Điều đó có nghĩa là chúng ta là một đôi tình nhân đó?”
“Ừ. Cậu nói đúng mà.”
“……”
Senpai trả lời mà không có chút do dự nào luôn.
Đáng lẽ ra tôi phải thể hiện cảm xúc vui sướng ra ngay lúc này , nhưng vì tình huống này mà tôi không thể nào bộc lộ nổi cảm xúc đó.
Là một đôi tình nhân.
Chị ấy sẽ ở cùng tôi mãi mãi luôn.
Senpai đã đưa ra câu trả lời vượt mức pickleball mà tôi kì vọng, nhưng phản ứng của chị ấy lại khác xa so với tôi suy tính đến cái mức mà tôi cũng vô cùng là bối rối.
Sao cảm giác tỏ tình này nó lại nhạt nhẽo hơn mấy bộ rom-com mà tôi đọc nhỉ?
“…..Thật sự điều này là ổn với chị chứ?”
“Sao lại không nhỉ?”
“Kh-không…em sẽ rất hạnh phúc nếu như Senpai thấy ổn với điều này.”
“Ừ. Quang trọng hơn, tối nay chúng ta sẽ ăn bánh tráng miệng sau khi ăn tối mà, đúng chứ? Tại sao chúng ta lại không về nhà sớm và ăn nhỉ?”
“V-vâng…….”
Quan trọng hơn hết…….
Tôi đã thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy.
Thế nhưng mà bữa tối lại quan trọng hơn lời tỏ tình của tôi sao?
“…..Hm, chờ chút đã?
Tôi chỉ là đang thất vọng với lại phản ứng của Senpai mà không hề hiểu bản chất thật của điều này.
Chả phải là hiện tại chúng tôi đang đi chơi cùng nhau đây sao?
Chắc bây giờ nói Senpai là bạn gái mình nó không sai đâu nhỉ?
“……Um, senpai.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Kh-không. Erm, chúng ta sẽ về nhà sớm.”
“Ừ. Sắp tới nơi rồi.”
Tôi lúc ấy đang nghĩ rằng mình nên hỏi lại chị ấy lần nữa để xác nhận lại một lần nữa rằng chúng tôi là đang đi chơi kiểu hẹn hò với nhau đấy, nhưng rồi thì thôi.
Sự thật là…tôi rất sợ phải đi hỏi lại chị ấy vì thái độ lạnh lùng của Senpai.
Tôi không biết liệu lời nói khi ấy của chị ấy là động lực của chị ấy hay là cảm xúc nhất thời khi đó nữa, nhưng dù sao thì, chị ấy đã nói chắc như đinh đóng cột rằng chị ấy sẽ đi chơi cùng với tôi.
Thật sự sẽ rất là ngu xuẩn nếu như ngộ nhỡ tôi mà hỏi lại thì chị ấy lại suy nghĩ lại rồi nói khác đi thì bỏ mẹ.
Tôi thật sự không biết điều gì xảy ra nữa, nhưng lúc này thì tôi nên hạnh phúc khi chị ấy đã chấp nhận tình cảm của tôi mới đúng.
Tuy nhiên.
“Cậu muốn đi tắm trước hay ăn tối trước?”
“E-erm……em nghĩ là mình sẽ đi tắm trước.”
“Ừ. Thế cậu đi tắm đi.”
“……”
Senpai nói chuyện vô cùng là bình thản, cứ như là chả có gì khác biệt so với ngày hôm qua vậy, và khi chúng tôi về đến nhà, chị ấy đã đi thẳng đến nhà bếp luôn.
Tôi cuối cùng cũng nhận ra được tình cảm của mình dành cho Senpai, thổ lộ nó, và cũng là một phép màu khi mà chị ấy chấp nhận tình cảm của tôi.
Tôi đã và đang ở trên đỉnh cao hạnh phúc của cuộc đời tôi.
Chúng tôi đã là một đôi tình nhân.
Tôi cảm giác rằng tôi như là một con thỏ trắng bị bắt thóp bởi một con cáo vậy.
Sao mà Senpai có thể dễ dàng nói có trước lời thổ lộ tình cảm này của tôi cơ chứ?
Và sao chị ấy có thể bình thản mà chấp nhận nó chứ?
Trong mấy bộ rom-com mà tôi đọc thì khi được tỏ tình thì người con gái mà ta tỏ tình một là sẽ từ chối ta không thương tiếc có khi còn tỏa ra bầu không khí lạnh lẽo trước ta cơ , hai là đồng ý nhưng mà cảm xúc phải dạt dào cơ mà. Thế chóa nào chị ấy đồng ý mà lại nhạt nhẽo thế nhỉ? Một là một, hai là hai không có ba….Thế chóa nào lại xảy ra được nhỉ? Thành thử ra dù đúng là tôi rất vui nhưng nó vẫn chưa khiến tôi cảm thấy trọn vẹn.
Tôi đã và đang cố gắng để có thể hiểu được Senpai thêm lần nữa.
Và lại một lần nữa, tôi vẫn chưa thể nào hiểu được Senpai.
♡ (góc nhìn nhà gái)
“Fufu,em tự hỏi có chuyện gì xảy ra với Tokiwa kun mà khiến anh lại hành động đột ngột như vậy ta~”
Tôi vẫn chưa thể tin được rằng tôi lại một lần nữa đổ vì anh ấy trong suốt khoảng thời gian đó.
Có lẽ anh ấy đang cố gắng khiến tôi vui vẻ hơn vì rằng tôi trông có vẻ ốm yếu thì phải?
Ehehe, thật tốt bụng làm sao.
Em thật sự yêu cái tính cách đó của anh đó.
Em cảm thấy thật hạnh phúc khi được làm người yêu của anh đó, Tokiwa kun.
[Liệu em sẽ ở bên anh mãi mãi chứ?] Anh ấy đã nói vậy.
Em chắc chắn là tương lai này của chúng ta sẽ luôn luôn xảy ra, do vậy tính ra anh ấy hỏi tôi câu này tôi thấy hơi thừa.
Tokiwa kun khi ấy trông bi quan quá.
Đúng là hai ta giống nhau phết nhỉ.
Em cũng là người vô cùng bi quan, do vậy thì em lúc nào cũng luôn căng thẳng vậy.
Chúng ta đều yêu nhau mà.
Rất giống nhau.
Em vui lắm.
“Nhưng từ hôm nay, chúng ta không còn là người yêu nữa.”
Từ hôm nay, chúng ta đã kết hôn rồi.
Tôi không muốn trở thành bạn gái của anh ấy suốt đời nữa, mà tôi phải trở thành một người vợ tận tụy với gia đình nhỏ này.
Em muốn hỗ trợ anh.
Em muốn được ở bên anh.
Đó cũng chính là lí do cho việc em sắp làm tới đây.
“Ehehe. Mình sẽ bắt đầu gọi thẳng tên anh ấy từ ngày hôm nay.”
–
–
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
