Chương 56
♠ (góc nhìn main)
“Đây là hộp cơm của cậu.”
“V-vâng, em cảm ơn chị.”
Ngay khi chúng tôi vừa quay trở lại phòng y tế, Senpai và tôi ngồi xuống trên ghế và trên giường theo đúng vai trò và đưa nhau hộp cơm.
Senpai đã quay về với vẻ vốn có của mình.
Nhưng khi tôi trên đường trở lại đây…tôi đã không hề bỏ sót bất kì một từ nào mà chị ấy đã lẩm bẩm lúc đó.
Chị ấy đã rủa toàn bộ học sinh trong lớp đó chết đi.
Chắc chắn chị ấy đã nói thế.
Tôi đoán là chị ấy đã nói thế ngay lúc quay đầu vào trong lớp học để nhìn tôi .
Có lẽ đã từng có điều gì đó đã xảy ra với chị ấy trong lớp học này.
Bắt nạt? Hoặc là chị ấy đang bị quấy rối?
Có lẽ chị ấy cảm thấy rất khó chịu bởi cái thằng mà bám theo chị ấy dai như đỉa trước đó.
Và không chỉ có thằng đó.
Mà có lẽ là đang có rất nhiều người đang khiến cho Senpai cảm thấy khó chịu.
“……”
“Có chuyện gì sao? Cậu không thích hộp cơm này à?”
“Kh-không phải đâu chị. Cảm ơn vì bữa ăn này.”
Nhưng vấn đề mà càng nhạy cảm bao nhiêu, thì càng khó để hỏi chị ấy bấy nhiêu.
Và kể cả khi tôi có thể hỏi chị ấy, chị ấy có lẽ sẽ không bao giờ trả lời tôi đâu.
Có lẽ ngay lúc này, nên tập trung vào việc thưởng thức bữa trưa này thôi.
“Vâng, cái này ngon lắm, Senpai đúng là một đầu bếp giỏi.”
“Tôi vui đấy. Cậu ăn nhiều lên.”
“Vâng. Em tự hỏi liệu Taniguchi sensei đi ra ngoài ăn trưa rồi à?”
“Tôi không biết. Nhưng cô ấy luôn đến và đi, do vậy cậu không cần phải lo lắng về điều đó đâu.”
“Em hiểu.”
Luôn luôn, huh?
Điều đó có nghĩa rằng Senpai đã đến đây thường xuyên.
Tôi đoán là chị ấy lúc nào cũng bị bệnh.
Hoặc có lẽ chị ấy đơn giản là không hòa nhập được với học sinh trong chính lớp của chị ấy…
“Senpai, có phải có điều gì đang làm phiền chị đúng không?”
“Làm phiền tôi? Tại sao?”
“Kh-không. Em cảm thấy Senpai lúc nào cũng vô cùng bình thản, nên em tự hỏi rằng liệu chị có điều gì mà chị đang phiền lòng không.”
Chúng tôi chỉ vừa mới hiểu biết về nhau mà thôi, do vậy tôi không chắc điều này liệu có ổn không nếu như chúng tôi bắt đầu tìm hiểu kĩ về nhau như vậy.
Nếu điều này là ổn với chị ấy, tôi sẵn lòng nghe những gì chị ấy nói, và khi mà tôi muốn được hiểu nhiều hơn về Senpai, nên tôi đã lấy hết cam đảm mà nói ra điều đó.
Và rồi,
“Nếu như nó là một vấn đề…..mình rất lo lắng về vấn đề này.”
Chị ấy bắt đầu lẩm bẩm.
“Em hiểu mà. Nếu như có gì mà chị muốn nói, thì chị cứ nói với em. Em có thể ít nhất sẽ lắng nghe những gì mà chị nói. Chị biết mà…người ta thường nói rằng bạn sẽ cảm thấy tốt hơn nếu như thổ lộ hết những gì trong lòng mình ra.”
“Thật ư? Thế thì, liệu tôi có thể nói với cậu điều này chứ?”
“Vâng. Vậy nó là chuyện gì vậy?”
Senpai im lặng một hồi.
Trong khoảng lặng ngắn ngủi này… tôi cảm thấy tim mình đập rộn ràng hơn bao giờ hết.
Tôi gần như không có kì vọng gì về việc chị ấy sẽ nói ra tiếng lòng của mình, nhưng tôi cũng không thể không trở nên háo hức với cái suy nghĩ rằng chị ấy đang bắt đầu đặt niềm tin vào tôi rồi.
Và rồi...
Senpai đã nói :
“Tôi muốn được kết hôn.”
Đó.
“…..Eh?”
“Điều đó có hài không?”
“E-erm……kết hôn á?”
“Ừ.”
“…….”
Tôi nhất thời ú ở không biết nói gì hơn bởi vì vấn đề đột ngột này.
Nhưng Senpai tiếp tục nói về điều đó mà không chút do dự.
“Tôi đã không thân thiết gì với gia đình của tôi một thời gian dài rồi. Tôi cũng không có bất kì bạn bè gì ở trên trường này. Tôi đã luôn tự hỏi rằng liệu mình có gặp rủi ro lớn không khi mà tôi kết hôn và bắt đầu một đời sống hôn nhân không...”
Nói đến điều đó, Senpai chợt cúi mặt xuống.
Lần đầu tiên trong đời tôi, tôi mới thấy Senpai đang phải chịu đựng một vấn đề nào đó.
Tôi đã bị hớp hồn bởi ánh nhìn của chị ấy.
Nữ hoàng băng giá nổi tiếng với sự lạnh lùng, bình tĩnh và bản chất máu lạnh, nhưng vấn đề của chị ấy gặp phải thì nó lại rất đời.
Làm sao mà tôi sau khi nghe được tiếng lòng của chị ấy lại không thể không cảm thấy đồng cảm với chị ấy cơ chứ.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng hóa ra một người mà lạnh lùng như Senpai lại ghét trường học đến như vậy.
“Chị hẳn đã phải khổ sở khi phải trải qua những điều đó rồi, Senpai.”
“Ừ. Nhưng chả phải vô cùng kì lạ khi tôi đột ngột nói rằng mình muốn kết hôn hay sao?”
“….Em không nghĩ như vậy. Em thấy điều đó khá là tuyệt vời đấy chứ.”
“Thật ư?”
“Thật, em nghĩ thì đó là một điều tốt. Em cũng thế, chị biết mà…cũng đang nghĩ đến việc kết hôn.”
“……Ừ.”
Trong nỗi lực làm cho người Senpai buồn bã yêu mến của tôi trở nên vui vẻ lên, tôi đã khẳng định những lời chị ấy nói là đúng bằng tất cả sự hiểu biết của tôi.
Sự thật thì, hừm, điều này cũng khá là đau đớn với tôi.
Nếu như chị ấy muốn kết hôn như vậy thì điều này có nghĩa rằng ít nhất có một người đàn ông mà đã được Senpai coi là người đủ tốt như chị ấy.
Tôi không biết người đó là ai.
Với suy nghĩ rằng chị ấy vào một ngày đẹp trời nào đó sẽ cưới một người đàn ông nào đó mà tôi không hề hay biết khiến cho tôi nuốt không trôi hộp cơm trưa này.
Nhưng nếu mà tôi lại trưng ra bộ mặt đưa đám đó, tôi sẽ khiến cho chị ấy cảm thấy khó chịu một lần nữa.
Do vậy tôi đã cố gắng khiến cho chị ấy vui nhất có thể.
“Senpai, từ giờ chị cứ giữ dáng và luôn đảm bảo rằng chị chắc chắn có thể vào học được như bình thường. Em biết điều này là khó đối với chị khi chị muốn kết hôn ngay và luôn, nhưng khi mà chị ra trường và bước chân vào thị trường việc làm, chị khi ấy có thể kết hôn được luôn đó.”
Nếu như đó là Senpai.
Xinh đẹp, nấu ăn ngon, và tốt bụng nữa.
Tôi nghĩ chị ấy sẽ làm được thôi.
Tôi không muốn nghĩ về điều đó đâu...
Nhưng ngay lúc này, tôi đang rất vui chỉ vì được nhìn thấy Senpai đang cười.
Tôi sẽ luôn cố gắng để nụ cười đó luôn ở trên môi chị ấy.
“…..Tôi đoán thế. Phải, chỉ khi mà chúng ta tốt nghiệp và ra trường nhỉ, huh?”
“Tất nhiên. Chả có lí do gì mà lại có người lại nhẫn tâm để cho một người phụ nữ xinh đẹp như Senpai cô đơn được.”
“Ừ, tôi ghi nhận điều đó. Cảm ơn cậu.”
Những giọt nước mắt đã lăn dài trên má Senpai.
Có lẽ là vẫn khó cho chị ấy khi chị ấy phải đi đến trường.
Tôi không biết chính xác vì lí do gì nhưng nếu là do chị ấy quá căng thẳng đến cái mức mà muốn kết hôn sớm chỉ để bỏ học thì tôi không khỏi cảm thấy chạnh lòng.
Và tôi rất vui khi tôi là người duy nhất mà chị ấy đã san sẻ nỗi lo của mình cho tôi.
Nếu có thể, tôi sẽ nói với Senpai rằng tôi……nhưng tôi vẫn chưa thể nào nói ra được.
Chỉ khi nào mà tôi có thể tự tin về bản thân mình rằng tôi có thể bảo vệ được senpai của tôi, tôi sẽ nói với chị ấy rằng:
“Làm vợ anh nhé.”
Chúng tôi thì vẫn chưa hẹn hò chính thức nào, và tôi thậm chí còn chả có số điện thoại để liên lạc với chị ấy nữa.
“Senpai, tâm trạng của chị có vẻ đã tốt hơn trước rồi. Chị cảm thấy đỡ chưa?”
“Ừ, tôi đoán vậy. Tôi cảm thấy tốt hơn nhiều rồi. Tôi nghĩ tôi có thể trở lại lớp học được rồi.”
“Thật tốt vì điều đó. Chị có cần em dìu không?”
“Không, tôi ổn rồi. Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Khi chị ấy từ từ đứng dậy, Senpai đặt môi mình lên trên hộp cơm rồi sau đó cầm lấy hộp cơm rỗng đó cho vào trong túi và từ từ rời khỏi phòng y tế.
Và rồi chị ấy quay đầu lại và nói [Tối nay sau bữa ăn, sẽ có bánh.]
Sau khi nói điều đó, chị ấy rời khỏi phòng.
♥ (góc nhìn nhà gái)
“Tôi đã được hẹn ước. Tôi đã được đính hôn.”
Với Tokiwa kun.
Lần này là chính thức.
Không còn là sự thật hiển nhiên nữa.
Điều này còn chưa có sự chấp thuận bởi quan viên hai họ nữa.
Mà nó đến từ chính bản thân anh ấy.
Anh ấy nói với tôi rằng tôi có thể kết hôn với anh ấy.
“Ehehe, anh nói rồi đó nha. Em cảm thấy mình thật ngu ngốc khi mà đã rụt rè đến như vậy.”
Tôi chắc chắn là anh ấy tin tưởng tôi.
Không, ngay từ đầu Tokiwa kun đã chẳng bao giờ chê tôi điều gì cả.
Vấn đề lớn nhất của tôi chính là việc tôi muốn cưới anh ấy.
Và hôm nay…nó đã được giải quyết trọn vẹn.
Vậy là Tokiwa kun cũng đang có dự định kết hôn à.
Thế thì hôm nay chả phải là ngày bắt đầu cho đôi vợ chồng mới cưới chúng ta, đúng chứ?
Mọi thứ vẫn còn khá mới mẻ với chúng tôi.
Đây là sự khởi đầu cho một cuộc sống ngọt ngào chỉ giữa chúng tôi mà thôi.
Hôm nay em nhất định sẽ mua bánh.
Chúng mình sẽ cùng nhau tổ chức nó….
Tôi cảm thấy như mình có thể làm hết sức mình rồi.
Kể cả khi tôi không thể thấy được anh ấy một lúc trong suốt tiết học thì tôi vẫn có thể chịu đựng được điều đó vì tôi biết rằng chúng tôi đã được kết nối với nhau.
Tôi giờ không còn gặp rắc rối gì về việc hít thở nữa rồi.
Tôi cảm thấy như mình đã tốt hơn trước rất nhiều.
“Ehehe, mình phải báo cáo ngay cho mẹ chồng biết càng sớm càng tốt khi mà mẹ trở về nhà này♥”
–
–
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Người đó ở ngay trước mặt chị ấy đấy :))) chất, từ người quen lên thẳng vợ chồng :)))))