Chương 61 : Máu tươi (7)
Dereck ngoặt hai cánh tay của Leigh, vốn đã rũ xuống sàn, ra phía sau lưng rồi dùng tấm rèm bị xé rách trói chặt chúng lại.
Sau đó, cậu quấn phần vải còn lại quanh toàn thân anh ta và sử dụng ma pháp biến hình một sao, Attribute Imbuement, khiến lớp vải cứng lại như đá.
Chuỗi hành động diễn ra liền mạch đến mức tựa như anh đã thực hiện việc này hàng trăm, hàng ngàn lần trước đó. Ngồi co chân ở một góc hành lang, Freya mở to mắt nhìn Dereck.
‘Học trò cũ của Sư phụ Katia sao? Mình nghe nói người này chỉ là một thường dân, vậy mà…’
Năm phút trước, tiểu thư Freya, người có ý định bỏ chạy thông qua cửa sổ, đã bị Dereck bắt lại.
Đó là lần đầu tiên trong đời cô bị phát hiện nhanh đến vậy sau khi sử dụng ma pháp gây nhiễu loạn nhận thức. Quá đỗi kinh hãi, cô đã cầu xin tha mạng, nhưng người lính đánh thuê tóc trắng ấy nhận ra Freya và trấn an cô.
Không cần cô tiết lộ họ tên hay thân phận, chàng trai chỉ giới thiệu ngắn gọn mình là Dereck đã nói rằng cậu ta biết cô là trưởng nữ của gia tộc Bá tước Elvester.
Người đàn ông đang lễ độ chào hỏi theo đúng nghi thức quý tộc ấy hoàn toàn khác với con quái vật vừa hạ gục Leigh.
“Anh tên là Dereck sao? Sư phụ Katia từng nhắc rất nhiều về anh. Người nói anh là người có thiên phú ma pháp xuất chúng trong số các thường dân…”
“Tình hình của Sư phụ Katia thế nào rồi?”
“…Dĩ nhiên là bà ấy vẫn rất tốt. Vị trí gia sư ma pháp của gia tộc Elvester là một vị trí có thể khiến mọi người đều ngưỡng mộ.”
Dereck vừa siết chặt dây trói vừa trò chuyện, thậm chí không ngoảnh nhìn Freya. Trong tình cảnh này, cậu không thể chu toàn mọi nghi lễ với ái nữ của bá tước.
“Có lẽ chúng ta có thể xem như sư huynh muội đồng môn. Tôi cũng chịu ơn dạy dỗ to lớn từ Sư phụ Katia nên biết người vẫn mạnh khỏe khiến tôi cảm thấy vui mừng. Nhưng giờ không phải lúc để kể chuyện của.”
Sau khi hoàn toàn khống chế Leigh, Dereck lên tiếng:
“Tiểu thư Denise của gia tộc Beltus đang ẩn náu ở khu phòng khách quý phía trên. Chúng tôi dự định tập hợp những người sống sót tại đó, vậy nên tiểu thư cũng nên lên trên đó đi.”
“...Không, ta đang định rời khỏi dinh thự.”
“Bên ngoài tất cả đều là những xác chết biết di chuyển. Nếu cô chọn liều lĩnh tự mình thoát thân, e rằng cô sẽ phải hối hận.”
“Nếu ta muốn rời đi, không ai có thể bắt được ta. Ngay cả khi bị kẹt trong vụ hỏa hoạn lớn ở lâu đài Roventer do bọn cướp gây ra, ta cũng tự mình thoát thân.”
“Chẳng phải tôi vừa bắt được cô đấy sao?”
“…”
Freya không thể đáp lại luận điểm sắc bén đó. Nhưng cô không biết đó chỉ vì năng lực cảm ứng ma lực của Dereck quá mức dị thường.
Thực tế, kỹ năng ngụy trang ẩn thân của Freya xuất sắc đến mức ngay cả Katia cũng phải lục soát toàn bộ dinh thự hết sức mới có thể tìm thấy cô.
‘Dù đã chứng kiến biết bao người chết, vậy mà vì sao cô gái này vẫn bình tĩnh đến thế?’
Dereck chống cằm suy nghĩ một lúc.
Trình độ ảo thuật của Freya quả thực đã đạt đến một mức đáng kể. Nếu cậu không được Sư phụ Drest đích thân huấn luyện về ma pháp dò xét, có lẽ cậu cũng chẳng thể phát hiện ra cô.
Nói cách khác, những loại ma pháp dò xét thông thường sẽ vô hiệu trước Freya.
Một pháp sư cấp ba cũng khó lòng nhận ra sự hiện diện của cô, điều đó có nghĩa là cô có thể dễ dàng né tránh lũ quái vật xác chết.
Ý nghĩ gửi Freya ra ngoài tìm viện trợ thoáng qua trong đầu cậu. Đó thực sự là một phương án khả thi.
Trong khi đó, Freya nhìn Dereck như vừa phát hiện ra một con kỳ lân phép thuật. Giữa tình cảnh cả dinh thự tràn ngập những kẻ con rối bị tẩy não, cậu thiếu niên trước mặt cô vẫn có thể bình tĩnh tìm kiếm người sống sót, hạ gục Leigh, thậm chí chặn đứng cô.
Khả năng ma pháp xuất sắc, phán đoán chính xác, lại có mối liên hệ với Katia. Freya nhanh chóng điều chỉnh lại lập trường của mình.
‘Tốt hơn hết nên tạm thời tin tưởng người này. Trực giác của mình sẽ không lừa dối mình.’
“Vậy ta sẽ lên phòng nghỉ cho khách để gặp tiểu thư gia tộc Beltus. Nhưng mục đích của anh khi tập hợp những người sống sót là gì? Trong tình huống này, chẳng phải anh nên ưu tiên thoát thân sao?”
“Tôi muốn cứu được càng nhiều người càng tốt. Mỗi vị khách trong dinh thự này đều là nhân vật trọng yếu của đế quốc, không phải sao?”
“Vì lòng trung thành với đế quốc ư?”
“Nếu một người của đế quốc hỏi tôi câu này, tôi sẽ trả lời là vậy.”
“Vậy lý do thật sự là gì?”
“Một nửa là mong muốn cứu người trong phạm vi năng lực của mình. Nửa còn lại là vì nếu cứu được các vị khách, tôi có lẽ sẽ được ban thưởng.”
Nghe nói các quý tộc phía Đông sẵn sàng trả hàng trăm đồng vàng để đổi lấy mạng sống của mình mà không hề chớp mắt. Nếu họ có thể hào phóng như vậy với kẻ thù, chắc chắn họ sẽ không keo kiệt với một lính đánh thuê vừa cứu mình.
“Đâu có luật nào quy định động cơ của một người bắt buộc phải thuần túy, đúng không?”
Sau một cuộc trò chuyện ngắn, Freya đã phần nào hiểu được con người Dereck. Sâu thẳm bên trong, cậu là một người tốt, nhưng không ngây thơ đến mức từ bỏ lợi ích cá nhân.
Cậu biết cách trở nên ích kỷ hoặc vị tha một cách linh hoạt, tốt hơn nhiều so với những kẻ chỉ cố chấp ở một cực đoan.
Freya tháo sợi dây chuyền mà mình đang đeo và đưa nó cho Dereck.
“…Đây là?”
“Là dụng cụ ma pháp mà Học viện Arendelle tặng cho ta trong lễ trưởng thành. Nó là một cặp với chiếc nhẫn này; khi hai người cùng đeo nó, hai người đó sẽ có thể cảm nhận vị trí của đối phương.”
“Chắc hẳn là thứ này rất đắt tiền? Cô ổn với việc cứ như vậy mà đưa nó cho tôi sao.”
“Tốt hơn hết là anh đừng nên biết giá trị của nó. Dù sao, nếu cùng di chuyển trong dinh thự này, chúng ta ít nhất cũng nên biết được vị trí của nhau.”
Dereck nhanh chóng đeo dây chuyền vào cổ, giấu dưới lớp áo.
“Nếu anh đến đại sảnh, anh sẽ tìm thấy nhiều pháp sư bất tỉnh đang ngồi quanh bàn tiệc. Hầu hết bọn họ dường như chưa chết.”
“Đại sảnh?”
“Đúng vậy. Ta không rõ vì sao, nhưng những gia nhân của dinh thự này vẫn đang tích cực chuẩn bị vũ hội, dù thực tế trông nó giống một nghi thức hiến tế nào đó hơn là một buổi khiêu vũ.”
Dereck khẽ cau mày.
Một nghi thức nơi tiệc rượu được dọn ra, âm nhạc vang lên, và các pháp sư bị sát hại. Dù nghĩ thế nào đi nữa, đó cũng là mà việc chỉ có pháp sư tử linh mới làm.
Bằng cách hiến tế xác chết hay linh hồn cho vị Ác thần đứng sau mình, họ có thể rút ra ma lực của một pháp sư cao cấp và chuyển nó cho mình.
Ngụy trang dưới hình thức vũ hội quả là một ý tưởng cao minh. Âm nhạc và yến tiệc là một cái bẫy âm hiểm để thu gom những pháp sư cấp cao về một nơi.
Lấy lễ ra mắt của Diella làm cái cớ, các vị khách đã hoàn toàn buông lỏng sự cảnh giác của mình.
Đây là dinh thự của gia tộc Duplain, một trong những gia tộc danh giá nhất lục địa. Không ai có thể tưởng tượng nổi một tội ác tàn bạo như vậy sẽ xảy ra tại nơi ấy.
Vấn đề là, trừ khi là Công tước Duplain, còn lại thì không một ai có đủ khả năng để lập ra kế hoạch điên cuồng này. Đặc biệt là Dereck, người hiểu rõ gia tộc Duplain, càng chắc chắn điều đó.
Valerian, Leigh, Aiselin, Diella… không ai trong số họ dám chạm tới điều cấm kỵ ấy.
‘Ắt hẳn đã có một biến cố nào đó. Có một kẻ đã kích động họ, hoặc họ bị tha hóa bởi một tạo vật ma pháp có ý chí riêng…’
Dereck nhanh chóng phân tích khả năng.
Anh không thể vội vàng kết luận ai trong gia tộc Duplain đã sa vào ma pháp tử linh. Tuy nhiên, anh có đủ lý do để nghi ngờ một người.
[Trước khi cậu trưởng thành, Valerian Delomaine Duplain sẽ tiếp xúc với ma pháp tử linh. Nếu điều đó xảy ra, cậu phải giết hắn.]
Drest, người đã tiên liệu tất cả, từng cảnh báo Dereck như vậy. Ông đã chỉ đích danh Valerian mà không phải ai khác.
Bản thân ông, một pháp sư có thể nhìn thấy tương lai, sẽ không nói những điều vô căn cứ. Và giờ đây, khi mọi chuyện diễn ra như thế này, dụng ý của ông lại càng trở nên rõ ràng.
Phần lớn các vị khách tôn quý trên lục địa đã bị bắt giữ và đứng trước nguy cơ tử vong. Nếu Dereck có thể dọn dẹp mớ hỗn loạn này và bắt được thủ phạm, công lao của cậu sẽ không thể đo đếm.
Cứu sống hàng loạt quý tộc sẽ đưa danh tiếng của Dereck lên một tầm cao mới khiến Đế quốc không thể không công khai ban thưởng.
Drest dự định trao toàn bộ công lao ấy cho Dereck.
Chính vì thế ông đã đào tạo cậu từ trước, để đảm bảo anh đạt tới trình độ có thể chế ngự Valerian, người một ngày nào đó sẽ bị ma pháp tử linh cám dỗ.
‘Thật không thể biết ông ấy đã tính toán xa đến mức nào.’
Có một pháp sư dò xét sáu sao hậu thuẫn phía sau đồng nghĩa với mọi chuyện trong tương lai sẽ diễn biến theo hướng có lợi cho cậu. Thế nhưng, trong lòng Dereck vẫn dấy lên mâu thuẫn.
Valerian trong ký ức của cậu là một chàng thanh niên sẵn sàng đổ mồ hôi như tắm, vụng về khâu một con búp bê chỉ để làm vui lòng em gái Diella của mình.
Anh ta luôn nghĩ cho gia đình, và là ứng cử viên xứng đáng nhất để kế thừa gia tộc Duplain trong tương lai.
Ngay cả Dereck, người hiếm khi thừa nhận ai, cũng từng xem Valerian là một nhà lãnh đạo đáng được mọi người kính trọng.
‘Dẫu vậy, nếu lạc lối, anh ta phải bị loại bỏ.’
Dereck là một con người quả quyết. Dù nội tâm có dao động, nhưng khi thời khắc quyết định xảy đến, cậu sẽ không chần chừ rút kiếm.
Và thế là, với những bước chân vững vàng, Dereck tiến về phía đại sảnh của dinh thự.
*****
Mặt trăng đã gần chạm đến nơi cao nhất trên bầu trời.
Dù đã cận kề nửa đêm, ánh trăng vẫn tràn ngập đại sảnh của dinh thự Duplain.
Bước. Bước.
Ngay khi cậu đẩy cánh cửa đóng chạm khắc tinh tế ra, một cảnh tượng khó có thể dùng lời mà diễn tả hiện ra trước mắt.
Hàng loạt bàn tiệc kéo dài thành một đường thẳng chia đôi đại sảnh rộng lớn.
Trên đó bày biện những sơn hào hải vị xa hoa đến mê hoặc, và hai bên là vô số pháp sư đang gục xuống trong trạng thái bất tỉnh.
Một dàn nhạc dường như bị thôi miên ngồi lặng lẽ gần cầu thang lớn, ôm chặt những nhạc cụ dây sang trọng vào ngực, ánh mắt trống rỗng.
Những chùm đèn treo lấp lánh ánh nến lay động, còn trung tâm đại sảnh, nơi chủ nhân buổi tiệc lẽ ra phải đứng đó, lại trống rỗng, chìm trong ánh trăng lạnh lẽo.
Nếu có tiếng cười nói rộn ràng, nơi đây có lẽ chẳng khác gì một vũ hội thực sự. Nhưng với việc những vị khách đều đã nằm gục xuống sàn, nơi này chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Khi Dereck băng qua đại sảnh, chỉ có tiếng bước chân của cậu vang vọng giữa không gian.
Cậu cau mày quan sát xung quanh.
Các pháp sư xếp hàng trước bàn tiệc đều bất tỉnh, nhưng vẫn còn sống. Kẻ điên cuồng muốn hiến tế ngần ấy pháp sư chỉ để thăng cấp không hề có ý định giết họ trước khi nghi thức bắt đầu.
Trùng hợp thay, tất cả những pháp sư tử linh nổi danh trong lịch sử đều đã từng thử làm điều tương tự và cũng đều bị chém đầu đồng thời xóa tên khỏi sử sách.
Đó chính là cái giá của việc chạm vào điều cấm kỵ.
Khi bước đi giữa khung cảnh khiến sinh lý khó chịu ấy và đưa mắt về phía trung tâm đại sảnh, cậu nhìn thấy.
Ánh trăng xuyên qua ô kính màu trên tường, chiếu sáng đúng vị trí đó.
Có lẽ đó là chỗ ngồi dành cho chủ nhân buổi vũ hội. Đối diện nó, một người đàn ông đang ngồi thõng trên chiếc ghế gỗ, đầu cúi thật sâu.
Mái tóc vàng nay đã dài đến chạm vai, xen lẫn những sợi bạc. Làn da tái nhợt, thân hình vững chãi hơn trước.
Từng khoác lên mình phục sức quý tộc tao nhã, giờ đây anh ta mặc một bộ giáp thép khắc hoa văn tinh xảo.
Dung mạo ấy hoàn toàn xứng đáng với vị trí người kế nhiệm gia tộc, nhưng quanh anh ta lại tỏa ra một khí tức u ám, bất ổn, thứ chưa từng tồn tại trước đây.
Dereck dừng lại, giữ khoảng cách.
“…”
“Là ai vậy? À, là Dereck. Anh đến để chứng kiến lễ ra mắt của Diella sao?”
“…Ngài Valerian. Anh đã thay đổi rất nhiều.”
“Phải. Thời gian luôn khiến con người đổi thay. Dù vậy, ta thật sự vinh hạnh khi vị gia sư đáng kính nhất của em gái ta đã đích thân đến đây. Với tư cách chủ nhân buổi vũ hội này, ta xin gửi lời cảm tạ.”
Valerian ngẩng đầu nhìn Dereck.
Thân ảnh tái nhợt của anh ta lộ rõ trong ánh trăng. Đồng tử run rẩy như thể vừa trải qua một cơn địa chấn.
“Nhưng như anh thấy đấy, vì một vài lý do, buổi vũ hội đã bị hủy bỏ. Nếu Diella trở về dinh thự, anh có thể đưa con bé trở lại Ebelstein không?”
“…”
“Trong tình trạng hiện tại, ta không còn ai mà mình đủ tin tưởng để phó thác điều đó nữa rồi.”
Phía sau Valerian là chiếc ghế lộng lẫy và uy nghiêm nhất đại sảnh. Đó là vị trí dành cho nhân vật có địa vị cao nhất tại sự kiện.
Trong khi chỗ ngồi của Valerian được ánh trăng soi rõ, chiếc ghế kia lại chìm một phần trong bóng tối.
Dereck bước lệch sang vài bước, khẽ điều chỉnh góc nhìn.
Dần dần, thân ảnh đang ngồi trên chiếc ghế ấy hiện ra. Khoảnh khắc nhận ra người đang cúi thấp đầu đó, đôi mắt Dereck nheo lại thành hai khe hẹp.
Công tước Raymond Oswald Duplain.
Chủ nhân thực sự của dinh thự này đang gục trên vị trí của mình với một con dao găm cắm sâu vào ngực.
Trên chuôi dao khắc rõ hình ảnh một con chim đại bàng, biểu tượng của gia tộc Duplain.
“…”
Biểu cảm của Valerian dịu lại khi thấy Dereck đã nhận ra công tước.
“Như anh thấy đấy, ta đang bận bịu thu dọn những sai lầm của mình.”
Valerian đứng dậy, nở nụ cười cay đắng. Âm thanh kim loại từ bộ giáp vang vọng khắp đại sảnh.
“…Anh đang làm gì ở đây?”
“Ta chẳng vừa nói rồi sao?”
Valerian đáp bằng một nụ cười mơ hồ khó hiểu, hạ giọng thật khẽ.
“Ta đang thu dọn những sai lầm của mình.”
Dereck vẫn đứng yên, lặng lẽ nhìn Valerian không chớp mắt. Ánh mắt của cậu thiếu niên ấy, đã từng có lúc kiên định, đã từng có lúc bao dung, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự quyết tuyệt. Không cần phải hỏi thêm ý định của cậu là gì.
Valerian cũng im lặng nhìn vào mắt Dereck, nhưng cuối cùng lại cụp mắt xuống như một kẻ thua cuộc.
“Ta hiểu ý của anh rồi…”
Giữ nguyên tư thế cam chịu ấy trong giây lát, anh ta nhìn chằm chằm xuống sàn.
Rồi anh ta giơ tay lên, ma lực quấn quanh. Một luồng năng lượng đỏ sẫm, u ám lan tỏa khắp đại sảnh, hội tụ nơi đầu ngón tay Valerian, dần dần thành hình một cây pháp trượng.
Đó được biết đến là di vật của pháp sư triệu hồi năm sao Rozin. Nhưng không có mấy ai biết, trái với những lời đồn đại, Rozin chưa từng là một pháp sư triệu hồi.
Dereck lặng lẽ cau mày.
Vút—
Đại sảnh ngập trong ánh trăng. Chủ nhân của nó giờ đã đứng thẳng, nhìn xuống Dereck.
Pháp sư tử linh Valerian.
Giờ đây, anh ra mới là chủ nhân thực sự của dinh thự này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
