Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13696

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 198

Trọn bộ - Chương 64 : Máu tươi (10)

Chương 64 : Máu tươi (10)

Ầm!

Khi nắm đấm của bộ xương khổng lồ nện vào bức tường, những mảnh vỡ văng tung tóe và cả bức tường bắt đầu sụp đổ.

Giữa cảnh hỗn loạn ấy, Valerian, đôi mắt đỏ rực, lao thẳng về phía Dereck với thanh kiếm trong tay.

Khả năng duy trì một ma thuật tử linh cấp bốn trong khi vẫn vung kiếm chiến đấu đòi hỏi một mức độ tập trung đáng kinh ngạc, nhưng Valerian đã vượt quá giới hạn của bản thân từ lâu. Tâm trí bị dồn đến bờ vực của anh giờ đây gần như không còn biết đến lý trí.

Nếu Dereck là vật cản đường, anh chỉ cần loại bỏ cậu ta.

Lối suy nghĩ đơn giản theo kiểu nguyên nhân – kết quả ấy đã lấp đầy tâm trí Valerian.

Tận mắt chứng kiến một gia tộc quý tộc từ từ rơi vào vực thẳm không khỏi khiến trong lòng Dereck thoáng qua một tia thương cảm dành cho anh ta.

Nhưng sai lầm thì vẫn là sai lầm.

Dereck luôn giữ sự cảnh giác tuyệt đối trước bất kỳ rắc rối nào nảy sinh từ lòng trắc ẩn.

Rắc!

Valerian đã thực sự chạm đến giới hạn.

Anh đã thi triển ma pháp mê hoặc những người hầu trong dinh thự, điều khiển vô số xác chết quái dị, thậm chí còn duy trì cung cấp ma lực cho Giant Skeleton.

Dù pháp trượng của Rozin có cung cấp cho anh một sự hỗ trợ lớn đến đâu, việc cùng lúc sử dụng một lượng ma lực khổng lồ như vậy vẫn đang đẩy anh đến bờ vực sụp đổ.

Keng!

Dereck di chuyển với sự nhanh nhẹn của một con thú hoang và xông vào khoảng cách chiến đấu của Valerian. Con dao găm cậu cầm ngược tay đâm thẳng vào khe hở nơi cổ tay giáp của Valerian, trong khi tay kia dùng ma pháp để cản trở thanh kiếm đang chém tới.

Cơn đau bất ngờ khiến Valerian suýt đánh rơi cây trượng, nhưng anh nghiến răng chịu đựng.

Bịch!

Anh tung một cú đá vào Dereck để tạo khoảng cách, rồi lại ra lệnh cho bộ xương khổng lồ tấn công.

Sức mạnh vật lý khủng khiếp từ mỗi cú đánh của bộ xương ấy là thứ mà cơ thể con người không thể chịu nổi.

Chặn lại là điều không thể. Gạt sang bên cũng không phải lựa chọn. Đó là một đòn tấn công mà Dereck chỉ có thể tránh né bằng mọi giá.

Valerian hiểu điều đó hơn ai hết.

Và đúng lúc anh định thi triển ma pháp để hạn chế không gian di chuyển của Dereck, một giọng nói quen thuộc gọi tên anh.

“Valerian… anh trai…!”

Nghe thấy tên mình, đôi mắt Valerian run lên. Cơ thể anh trong khoảnh khắc mất hết sức lực, toàn thân run rẩy.

Dereck không bỏ lỡ cơ hội đó và tung một cú đá thẳng vào ngực anh.

Rầm!

Valerian lăn dài trên mặt đất và rơi xuống bồn hoa trong khu vườn. Dưới cơn mưa như trút, Valerian gượng đứng dậy và nhìn về phía Aiselin.

Suốt từ nãy đến giờ, anh vẫn tránh ánh mắt của cô. Nhưng giờ đây, đã đến lúc anh phải đối diện.

Người cha mà anh vô cùng kính trọng đã bị chính tay anh đã đâm chết. Tội lỗi của kẻ giết cha đã đẩy anh đến bờ vực điên loạn.

Trong khi anh vùng vẫy cố gắng chuộc lại tội lỗi của mình, Valerian đã lựa chọn cố ý lãng quên một sự thật, đó là gia đình mà anh yêu thương không chỉ có cha anh.

Bên kia bức tường vỡ nát kia, cô gái đang run rẩy đứng cạnh chiếc giường của Diella, cũng là một phần của gia đình ấy.

“…Aiselin.”

Sau một khoảng thời gian dài, những lời thì thầm của cơn điên loạn bao phủ tâm trí anh dần dần tan biến.

Valerian cất tiếng đáp lại bằng một giọng nói run rẩy.

*****

Khi tầm nhìn mờ nhòe của anh dần trở lại rõ ràng, sinh khí cũng quay lại trong đôi mắt của Valerian.

Đó là khoảnh khắc anh nhìn thấy Aiselin, người đang ngồi bệt dưới đất, toàn thân ướt sũng.

Vút!

Dưới cơn mưa, anh cúi nhìn bản thân. Bộ giáp của anh đã nhuộm đẫm máu.

Valerian khẽ quay đầu nhìn về phía dinh thự. Nó đã bị phá hủy hoàn toàn, vô số người hầu bị thương nằm rải rác khắp sàn. Một tay anh cầm thanh trường kiếm sắc bén, tay kia cầm cây trượng của tên pháp sư tử linh, thứ đã làm lu mờ lý trí của anh.

“…”

Những hành động điên loạn vừa rồi chậm rãi xuất hiện trong đầu anh như một cuốn phim. Hung thủ đã gây ra toàn bộ cảnh tượng tang hoang này, không ai khác chính là anh.

Valerian nhìn Dereck với đôi mắt run rẩy. Dereck nhìn thẳng lại anh, cau mày.

Ánh sáng của lý trí đang dần trở lại trong mắt Valerian.

Nhìn thấy Aiselin run rẩy phía sau Dereck, Valerian buông thanh kiếm và quỳ sụp xuống.

Keng!

Bộ xương khổng lồ đang định vung nắm đấm phá vỡ bức tường cũng lập tức dừng lại.

Đứng giữa màn mưa, nó trông như một bức tượng khổng lồ. Mặc cho những giọt nước rơi xuống, nó không còn ý định tiến lên nữa.

“Ah… hộc…”

Những giọt mưa trượt qua mái tóc Valerian rồi rơi xuống đất, tan biến khi chạm vào nền đất.

Valerian lặng lẽ nhìn bàn tay đang run rẩy của mình đặt trên sàn. Căn phòng của Diella vương vãi những hộp màu nước bị đổ.

Giữa đống đó là những bức chân dung của Dereck. Một kiệt tác mà cô em gái yêu quý của anh đã dồn hết tâm huyết vẽ nên, định tặng cho người thầy mà cô ngưỡng mộ nhất.

Dường như mới hôm qua thôi, cô bé vẫn còn tỏ ra đắc ý khi vì có thể dễ dàng sửa lại nét vẽ sai và hoàn thành bức tranh.

Vậy mà giờ đây, khi anh mở mắt ra một lần nữa, buổi dạ tiệc ra mắt của Diella đã biến thành một thảm họa và gia tộc Duplain thì gần như bị hủy hoại hoàn toàn.

Valerian phải làm sao để có thể chịu trách nhiệm cho tất cả chuyện này?

Anh ngẩng đầu run rẩy lên và cất giọng khàn đặc.

“Giết anh đi.”

Ánh mắt anh hướng về phía Aiselin đang ngã quỵ.

Đối diện với ánh mắt dịu dàng đó, Aiselin lại run lên, nín thở.

Valerian nói với tất cả sự chân thành.

“A-Anh Valerian…”

“Trước khi người ngoài can thiệp… em phải kết thúc chuyện này.”

Valerian cũng hiểu rõ.

Anh không thể tiếp tục sống.

Để gia tộc Duplain vẫn còn giữ lại được dù chỉ một chút danh dự, họ cần phải có một hành động kiên quyết để chứng minh mình đã không còn liên quan gì đến người con trai cả lạc lối.

Những hành động điên loạn của Valerian phải được xem là tội lỗi của riêng anh, và cần có một sự kiện mang tính biểu tượng để khẳng định rằng đó không phải ý chí của toàn bộ gia tộc Duplain.

Nếu những pháp sư trong đại sảnh bắt đầu tỉnh lại, hoặc các lãnh địa lân cận phản ứng, thì không một ai có thể đoán được sự hỗn loạn này sẽ đi về đâu.

Vì vậy, chuyện này nhất định phải được giải quyết nội bộ.

Thanh kiếm giờ đã nằm trong tay Aiselin.

Cạch!

Valerian tháo bỏ phần giáp trên của mình. Cơ thể mảnh mai của anh trong bộ y phục quý tộc, ướt đẫm mưa và mồ hôi, dính chặt vào da.

Vẫn quỳ trên đất, Valerian ném thanh kiếm về phía Aiselin. Nó lăn trên nền nhà bằng đá cẩm thạch, phát ra tiếng leng keng vài lần trước khi bị Dereck giẫm lên để ngăn nó chạm tới Aiselin.

“…Không còn thời gian đâu, Aiselin.”

“Anh trai… anh đang nói gì vậy…?”

“…Trước khi anh lại mất đi lý trí một lần nữa, em phải kết thúc chuyện này.”

Dereck lặng lẽ nhìn Aiselin. Cậu chỉ âm thầm cổ vũ mà không nói gì.

Aiselin cắn chặt môi dưới và nhặt thanh kiếm lên bằng đôi tay mảnh mai đang run rẩy. Rồi dưới cơn mưa, cô chậm rãi bước về phía Valerian.

Toàn thân cô ướt sũng, nhiều lần lảo đảo vì không còn chút sức lực. Nhưng Valerian vẫn bất động, nhìn cô tiến về phía mình mà không nhúc nhích một phân.

“Anh xin lỗi… vì đã khiến cho mọi chuyện phải kết thúc như thế này…”

“Anh… Valerian…”

Aiselin khó nhọc giơ thanh kiếm lên như thể nó nặng ngàn cân, nức nở gọi tên anh bằng giọng vỡ vụn.

Họ đã không còn đường lui nữa rồi.

Nếu cô không kết thúc Valerian khi anh vẫn còn một chút tỉnh táo, gia tộc Duplain sẽ chính thức chạm đáy vực sâu.

Chính Valerian cũng biết điều đó.

Vì vậy, với nước mắt tuôn dài trên khuôn mặt, Aiselin nâng thanh kiếm cao qua đỉnh đầu.

Vù!

Nhưng từ cây trượng của Rozin mà Valerian vẫn đang cầm, một luồng sức mạnh mới bắt đầu bùng lên.

Như thể không thể chấp nhận cái chết của kẻ đang làm vật dẫn cho mình, một ý chí mãnh liệt hơn bắt đầu thì thầm vào tâm trí anh. Nó thúc giục anh tìm kiếm nhiều sức mạnh hơn, nhiều xác chết hơn, nhiều cuộc tàn sát hơn.

Valerian cắn chặt môi, cố giữ lấy chút lý trí còn sót lại, lặng lẽ nhìn Aiselin.

Aiselin, nước mắt chảy dài nhìn xuống Valerian, do dự một lúc lâu, nhưng cuối cùng vẫn không thể hạ được quyết tâm mà thả rơi thanh kiếm xuống đất.

“Anh… anh Valerian… chắc chắn vẫn còn cách nào khác. Dù không phải cách này… chắc chắn vẫn còn cách khác…”

“Tiểu thư Aiselin! Xin đừng do dự!”

Giọng Dereck vang lên, và cánh tay Aiselin bắt đầu run rẩy dữ dội.

Đối với một người sống cả đời thuần khiết như một đóa bách hợp, việc đích thân giết chính anh ruột của mình là điều quá tàn nhẫn với cô.

Cô biết điều đó, nhưng do dự lúc này cũng chẳng thể giải quyết được gì.

Ngay sau đó, một nguồn sức mạnh còn mạnh hơn nữa bắt đầu trào ra từ cây trượng của Rozin. Valerian gào lên trong đau đớn, và cơn bão xung quanh họ cũng trở nên dữ dội hơn.

Vù!

Aiselin ngã xuống đất dưới cơn gió cuồng loạn, run rẩy nhìn thanh kiếm nằm trên sàn. Gánh nặng đột ngột đặt lên vai cô gái trẻ khiến cô thậm chí còn không thể đứng vững trên hai chân.

Dereck, người vẫn đang lặng lẽ quan sát, nhận ra Aiselin đã không còn hy vọng.

Có lẽ tốt hơn hết là chính anh nên ra tay rồi nói rằng Aiselin đã làm. Trong tình huống khẩn cấp thế này, họ không còn thời gian để lãng phí.

Ngay khi Dereck định cúi xuống nhặt thanh kiếm—

“…Vậy thì hãy để em làm chuyện đó.”

Rắc!

Một cô gái tóc vàng đột ngột xuất hiện giữa cơn bão và nhặt thanh kiếm lên. Nó có vẻ quá nặng đối với đôi tay nhỏ bé của cô, nhưng cô mím chặt môi và bước về phía Valerian.

Xoẹt!

Mọi chuyện sau đó diễn ra trong chớp mắt.

Mái tóc dài của cô gái lay động dữ dội dưới ảnh hưởng của cơn bão. Nhìn từ xa, nó trông như một chiếc bờm sư tử đang tung bay trong gió.

Lý trí của Valerian dần tan biến.

*****

Anh vẫn có thể nhìn thấy cảnh Diella đuổi theo quả bóng khắp khu vườn của dinh thự.

Con bé từng là một đứa trẻ ngọt ngào đáng yêu, nhưng rồi đã lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp.

Con bé học cách quản lý người hầu theo cách riêng của mình, thành thạo nhiều nghi thức lễ nghi, và đặc biệt xuất sắc trong lĩnh vực nghệ thuật. Khi ngồi một mình trong vườn, trải khung vải trước mặt, mím môi suy nghĩ về bức tranh, con bé chính là quý cô xinh đẹp nhất trên thế giới này.

Mang trong lòng một cảm giác khó tả trộn lẫn giữa tự hào và xúc động, Valerian lặng lẽ nhìn Diella khi cô lao vào vòng tay anh.

Thanh kiếm trong tay Diella đã đâm xuyên qua ngực anh.

Máu trào ra từ khóe môi Valerian nhuộm đỏ chiếc váy trang trọng mà cô đã chuẩn bị cho buổi dạ tiệc.

Ngay khi bước xuống khỏi cỗ xe và hiểu rõ tình cảnh hiện tại, Diella đã đưa ra quyết định trong chớp mắt.

Dù khuôn mặt cô đầy nước mắt, cô vẫn cắn chặt môi dưới để nén không cho tiếng nức nở có cơ hội bật ra. Nhưng đôi tay run rẩy đã phản bội cảm giác chân thật của cô.

“Ra là vậy…”

Chỉ đến lúc đó Valerian mới hiểu.

Quyết tâm ấy, quyết tâm bước về phía trước dù đang sợ hãi, chính là sức mạnh lớn nhất của Diella. Biểu cảm kiên định đó cũng giống hệt khi con bé vẽ tranh màu nước.

Cần bao nhiêu quyết tâm để hạ xuống một nét bút không thể xóa trên một tấm toan trắng?

Không chỉ không để sự sợ hãi cản bước, Diella còn có thể nhanh chóng thích nghi và sửa chữa những sai lầm của mình. Trong gia đình đầy những con người xuất sắc và tài năng này, có lẽ chính Valerian mới là nét cọ vẽ sai.

Và theo một nghĩa nào đó, em gái anh lại một lần nữa có một pha ứng biến thật tuyệt vời.

Valerian khẽ mỉm cười và đặt tay lên đầu Diella. Nhìn thiếu nữ run rẩy trong ngực mình, anh khẽ mỉm cười trìu mến.

“Em… đã lớn thật rồi nhỉ…?”

Như thể đã trút hết tất cả vào câu nói đó, toàn thân Valerian mất hết sức lực và ngã gục xuống đất.

Diella, người đang cúi đầu, mở to mắt vì kinh ngạc.

Rầm.

Keng! Keng!

Cây pháp trượng rơi khỏi tay Valerian và lăn trên nền đất.

Cơn mưa bắt đầu dịu dần.

Ướt sũng, Diella ngẩng đầu nhìn lên những đám mây đen đang dần tan biến. Ánh mặt trời xuyên qua những khúc xương của bộ xương khổng lồ giờ đã bất động.

Quỳ trong bùn, cô nhìn chằm chằm vào cơ thể lạnh lẽo không còn sự sống của anh trai mình.

Cô nín thở để không bật khóc, cảm giác rằng chỉ cần yếu lòng một chút thôi là nước mắt sẽ trào ra không ngừng.

Lẹp nhẹp, lẹp nhẹp.

Một lính đánh thuê bước đến gần cô gái đang ngồi đó.

“Tiểu thư Diella.”

Lắng nghe tiếng chủ nhân của âm thanh đó nhẹ nhàng gọi tên mình là điều mà cô yêu thích nhất.

“Đã lâu rồi, Dereck. Ta cũng thấy thật xấu hổ khi phải nói điều này sau khi đã mời anh đến đây, nhưng cảm ơn anh vì đã ngăn mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.”

Diella nói bằng giọng gần như không thể nghe thấy, nghẹn ngào trong nước mắt.

“Không sao đâu.”

Phía sau cô, Dereck trả lời một cách dịu dàng.

“Dereck… Ta xin lỗi, nhưng ta có thể nhờ anh một chuyện được không?”

Bờ vai run rẩy, Diella khẽ thì thầm.

“Tất nhiên rồi. Bất cứ điều gì cô muốn.”

“Anh có thể… ôm em không, chỉ một lần này thôi?”

“…”

Không do dự, Dereck quỳ xuống bên cạnh cô và vòng tay ôm lấy cô.

Như thể cuối cùng cũng tìm thấy một chỗ dựa an toàn, cô gái trẻ vừa mất tất cả ngay vào lễ trưởng thành của mình bật khóc nức nở trong vòng tay của Dereck.

Cô ôm chặt cổ cậu và vùi mặt vào hõm vai cậu.

Cả hai người đều ướt sũng, dính đầy bùn, máu và mồ hôi, nhưng không ai trong số họ bận tâm đến điều này.

(Dịch giả-kun : happy birthday Diella luôn, đậu xanh rau má.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!