Chương 18: Thiên phú của nữ ca sĩ
“Hersia, em có biết sức hút là gì không?” Buttis chống cằm, một tay khuấy những viên đá trong ly nước.
“Sức hút của một người không chỉ nằm ở vẻ ngoài, mà còn ở nhiều phương diện khác nữa.”
“Tương truyền thời xưa có một vị hoàng đế nọ. Sau một lần thảm bại, ông bị kẻ khác lật đổ rồi tống giam vào ngục, nhưng rồi một ngày kia, cuối cùng ông cũng vượt ngục thành công.”
“Lúc bấy giờ, quốc gia phái quân đội đến vây bắt ông. Nhưng khi đại quân xuất hiện trước mặt vị hoàng đế ấy, ông chỉ dang rộng đôi tay và tuyên bố với các binh sĩ rằng: ‘Hoàng đế của các ngươi đã trở về rồi đây.’ Thế là binh lính nhao nhao quay mũi giáo quy phục, vị tướng quân cũng đành phải xuống ngựa, bất lực thuận theo ý muốn của số đông.”
“Loại sức hút này hình thành không phải nhờ vẻ bề ngoài, mà bởi những hành động và chiến tích của ông đã trở thành một huyền thoại. Thứ sức hút toát ra từ nhân cách ấy đã lan tỏa đến vô số người, khiến họ nguyện ý đi theo ông, sẵn sàng vì ông mà vào sinh ra tử, dầu sôi lửa bỏng cũng chẳng từ.”
“Tại sao ư? Bởi vì người ta đã nhìn thấy ở ông một niềm hy vọng. Sự chân thành và sức mạnh xuất phát từ tận đáy lòng ấy tựa như ánh mặt trời, thu hút mãnh liệt những người xung quanh.”
“Nhìn lại suốt chiều dài lịch sử, những người đã đặt dấu chấm hết cho thời loạn lạc và thiết lập nên trật tự mới, đa phần đều sở hữu tố chất này, hoặc ít nhất là một phần của nó.”
“Còn trong thời đại siêu phàm, chỉ có một số rất ít người may mắn sở hữu thiên phú này. Ngay cả khi dung mạo không có gì nổi bật, nhưng từ giọng nói, biểu cảm cho đến cử chỉ của họ đều toát lên một sức hút kỳ lạ, khiến người ta vô thức tin tưởng và đem lòng ngưỡng mộ.”
“Tồn tại hùng mạnh nhất trong số đó chính là những ca sĩ cấp Sắc trong truyền thuyết. Khi cô ấy bước lên sân khấu, những cảm xúc, những lời nguyện cầu, và cả tiếng hát cất lên từ tận đáy linh hồn ấy đủ sức xuyên thấu tâm can của bất cứ ai có mặt tại đó. Nó khiến cho một đám đông với vô vàn tư tưởng hỗn tạp và trái ngược nhau phải buông bỏ tất cả để cùng quy về một hướng.”
“Thứ sức mạnh làm chấn động linh hồn, thậm chí có thể thay đổi cả thế giới ấy khiến biết bao người phải choáng ngợp và thán phục. Để rồi về sau khi nhớ lại, những người trong cuộc vẫn cảm thấy không chút oán than hay hối tiếc.”
“Tựa như giữa cuộc đời tăm tối mịt mù bỗng xuất hiện một tia sáng, và tất cả chúng ta đều cứ thế bước về phía ánh hào quang ấy. Tôi chẳng biết phải diễn tả cảm giác đó ra sao, nhưng ít nhất thì chưa một lần thấy hối hận hay tiếc nuối.”
“Rất nhiều người trong nhóm sáng lập Liên Bang từng viết trong hồi ký rằng, khi nhớ lại những quyết định mình đưa ra lúc đó, họ cảm thấy thật khó tin. Bởi lẽ, những quyết định ấy hoàn toàn trái ngược với thói quen thường ngày của họ. Thế nhưng, diễn biến sau đó lại đẹp như một giấc mơ. Sự suôn sẻ, hài hòa, đoàn kết và đồng lòng ấy... quả thực cứ như đang nằm mơ vậy.”
“Đáng tiếc là từ sau khi Kim Diễm Tường Vi qua đời, chẳng còn ai được nếm trải cảm giác đó nữa. Về sau, tuy Liên Bang vẫn tiếp tục mở rộng, nhưng không ít những kẻ bảo thủ khắt khe lại cho rằng đó chẳng qua chỉ là ánh tàn dương của quá khứ đang chiếu rọi mà thôi, và thứ ánh sáng tàn dư ấy rồi cũng có ngày tắt lịm.”
Khi kể lại câu chuyện, Buttis đã vô thức chìm đắm vào dòng cảm xúc, đến nỗi những viên đá trong ly đã tan hết từ bao giờ mà không hay biết.
“A, hình như chị nói hơi nhiều rồi, ban nãy đang nói đến đâu nhỉ?” Cô ấy chợt bừng tỉnh.
“Đang nói về những chiến tích huyền thoại của Kim Diễm Tường Vi đó.” Froeus đứng trong quầy bar bưng suất ăn vừa làm xong ra, đặt trước mặt cô hầu gái có mái tóc màu xanh lục này.
“Đúng đúng đúng, từ bé chị đã cực kỳ ngưỡng mộ vị tiền bối này. Không chỉ vì những huyền thoại về bà ấy đâu, mà còn vì người ta phát hiện ra chị cũng sở hữu một phần tố chất giống như vậy.”
“Hồi trước Buttis cũng từng làm ca sĩ rồi à?” Froeus tò mò hỏi, Hersia ngồi bên cạnh cũng len lén dỏng tai lên nghe.
“Từng làm rồi đó nha.” Nói đến đây, Buttis bật cười, đưa một ngón tay lên đặt trước đôi mắt màu vàng kim của mình.
“Hồi cấp ba chị được phát hiện là có thiên phú này, thế nên chị bắt đầu học và tham gia vào ban nhạc của trường luôn.”
“Hồi đó chị đúng là một huyền thoại trong trường luôn đấy, người theo đuổi chị nhiều không đếm xuể.” Cô ấy vừa nói vừa lắc lắc ngón tay.
“Đó là những ký ức khiến người ta khó mà quên được.”
“Cơ mà chị không phải là kiểu thiên tài xuất chúng đó đâu. Tuy có tố chất ca sĩ, nhưng chị chỉ đạt cấp Tinh Huy, đến cấp Nguyệt còn chẳng với tới. Thế nên số phận định sẵn là chỉ có thể đi theo con đường ban nhạc thôi, chứ chuyện tham gia chính trị hay thay đổi Liên Bang gì đó thì đừng có mơ.”
“Thế cũng là lợi hại lắm rồi, cấp Tinh Huy lận mà.” Froeus lắc đầu.
Thiên phú của ca sĩ được chia thành chín cấp độ, đại khái dựa trên ba hệ Tinh – Nguyệt – Nhật. Trong đó, thấp nhất là cấp Tinh Nha, cao nhất là cấp Liệt Dương. Còn vượt trên cả đỉnh cao Liệt Dương chính là cấp Sắc, cái tên này được lấy từ danh hiệu cao quý nhất dành cho các ca sĩ thời cổ đại.
Vào thời đại khi nhân loại còn chưa bước ra khỏi Trái Đất, truyền thuyết được lưu truyền rộng rãi nhất thuộc về hai vị ca sĩ mang danh hiệu Thiên Lam và Hồng Thương. Cũng từ đó, người ta bắt đầu có thói quen dùng một màu sắc cụ thể để định danh cho những ca sĩ hùng mạnh nhất, gọi là cấp Sắc. Nó mang ý nghĩa nhuộm màu cho thế giới, tạo ra kỳ tích thay đổi thế gian.
Người sáng lập Liên Bang Tường Vi chính là Kim Diễm Tường Vi, đại diện cho sắc vàng kim. Trong suốt hàng trăm năm lịch sử của Liên Bang, cũng chỉ mới xuất hiện đúng hai vị ca sĩ cấp Sắc. Một là Kim Diễm Tường Vi, người còn lại là Lệ Xanh Cobalt xuất hiện cách đây hơn bốn trăm năm. Cả hai vị ca sĩ này đều có ảnh hưởng vô cùng sâu sắc đến lịch sử Liên Bang.
“Đã gần năm mươi năm Liên Bang không xuất hiện vị ca sĩ cấp Nhật nào rồi. Hiện tại nổi tiếng nhất cũng chỉ là vài vị cấp Mãn Nguyệt mà thôi. Tuy sức ảnh hưởng của họ không nhỏ, nhưng còn lâu mới đạt đến trình độ thay đổi được Liên Bang, cùng lắm cũng chỉ là những đại minh tinh được công chúng yêu thích và hâm mộ thôi.”
Ánh hoàng hôn từ bầu trời mô phỏng chiếu rọi xuống Giấc Mộng Lưu Ly. Lúc này khách khứa đã thưa dần, mặt sàn bóng loáng như gương in bóng sắc trời vàng cam, khiến cả không gian tựa như một giấc mộng màu hổ phách.
Hersia từ tốn ăn, sự căng thẳng ban đầu cũng dần dịu đi và lắng xuống khi giờ tan làm đã cận kề. Tiếng thìa chạm nhẹ vào đĩa sứ vang lên lanh canh, cô chậm rãi thưởng thức bữa tối mà Froeus đã tự tay chuẩn bị cho mình hôm nay.
Cũng chẳng biết phải nói sao nữa, chỉ thấy trong lòng có chút niềm vui nhè nhẹ.
Khi Hersia đã dùng xong bữa và đang tiếp tục lắng nghe những hồi ức của Buttis, thì Belphegor cuối cùng cũng xuất hiện. Cô ấy bước đi đầy khoan thai, trên đầu ngón tay xoay xoay một tấm thẻ hình thoi.
“Dantalian, em ở đây à~ Hôm nay thế nào rồi? Sáng nay chị tới muộn, nghe nói là Andusia đã trông nom em nhỉ.” Cô ấy cũng ngồi xuống quầy bar và gọi một ly nước mát lạnh.
“Sáng nay em giúp chị Andusia chăm sóc vườn hoa, còn chiều thì theo chị Buttis đi lấy nọc độc ạ.”
“Lấy nọc độc á?” Belphegor nghe xong thì giật nảy mình, giọng nói lộ rõ vẻ hoảng hốt.
“Đừng bảo là em bị Buttis dụ dỗ mò vào cái ổ rắn kinh dị đó nha?”
“Tôi vẫn lù lù ở đây đấy nhé, muốn nói xấu người ta thì cũng phải nhìn trước ngó sau chứ. Với lại sao dám gọi là cái ổ rắn, rõ ràng là còn bao nhiêu con khác nữa, nào là nhện, nào là ếch này nọ mà.” Người chị gái tóc xanh ôm chầm lấy Hersia từ phía sau, kéo cô ngã vào lòng mình trong sự hoảng hốt nhẹ, rồi mới bắt đầu quay sang cãi lý với Belphegor.
“Hừ, giữa cái quán thư giãn, đáng yêu, vui vẻ thế này mà lại đi nuôi rắn với nhện. Nếu tôi mà là quản lý thì đã chướng mắt từ lâu rồi, nhỡ dọa khách sợ chạy mất dép thì sao.” Belphegor chống nạnh, đôi tai dựng đứng lên, nhìn Buttis đầy bất mãn.
“Cô vừa nói rồi còn gì, quản lý đã đồng ý rồi, cô còn muốn ngăn cản sao? Hay là do con thỏ nhà cô sợ rắn quá, nên mới định lấy việc công báo thù riêng hả?”
Buttis nhếch mép cười đầy vẻ chế giễu. Điều này làm Belphegor tức điên người, nhưng lại chẳng dám động thủ, vì cô ấy đúng là sợ rắn thật.
Chứng kiến cuộc khẩu chiến giữa hai vị tiền bối đáng gờm trong quán, Hersia cảm thấy mình cứ như con thú nhỏ vô tội bị dính đạn lạc vậy. Nhưng khổ nỗi lúc này đang bị Buttis ôm chặt cứng, cô có muốn chạy trốn cũng chẳng thoát được.
Hai người tranh cãi một hồi lâu mà bất phân thắng bại. Cuối cùng, vẫn là Froeus ở trong quầy bar phải ra tay giải vây, cô ấy dùng ly nước cắm sẵn ống hút chặn luôn miệng Belphegor lại.
“Thôi được rồi, tôi chẳng thèm đôi co với con thỏ nhà cô nữa. Hersia này, ngày mai em vẫn đến chứ?”
“Đến thì cũng được ạ...” Hersia liếc mắt sang bên cạnh, định cầu cứu Belphegor, nhưng khổ nỗi con thỏ này đang bận vừa uống nước vừa gõ lia lịa vào thiết bị đầu cuối cá nhân, hoàn toàn chẳng để ý gì đến cô.
“Em chịu đến là tốt rồi~ Mai không bắt em đi lấy nọc độc nữa đâu, để chị dạy em món khác nhé.” Khóe môi cô ấy vương nụ cười, dường như trong đầu đã lên sẵn một kế hoạch kỹ càng lắm rồi.
Nghe nói không phải đi lấy nọc độc nữa, Hersia mới thở phào nhẹ nhõm.
Chắc ngày mai sẽ không đáng sợ như hôm nay đâu nhỉ.
Cơ mà ngẫm lại thì đúng y như lời chị Buttis nói thật. Dù lúc đầu căng thẳng muốn xỉu, nhưng đến cuối thì đúng là chẳng còn thấy sợ lũ rắn rết nhện độc đó mấy nữa. Phải chăng đây chính là sức mạnh của thói quen?
Dù sao thì ngày làm việc thứ hai cuối cùng cũng đã kết thúc rồi. Hôm nay về nhà nhất định phải ngủ một giấc thật ngon mới được.
……
Sau khi Hersia rời đi, Buttis vẫn tiếp tục ngồi lại bên quầy bar. Cô ấy vừa nhâm nhi ly rượu vang đỏ sóng sánh, vừa trầm ngâm suy nghĩ về một chuyện gì đó.
“Hôm nay có tâm sự gì à? Giờ này mà vẫn chưa chịu về, tớ sắp đóng cửa rồi đấy nhé.” Froeus thu dọn xong đồ đạc trong quầy bar rồi bước ra ngoài.
“Đúng là có một chút.”
“Là chuyện về Dantalian sao?”
“Khả năng quan sát của cậu vẫn tinh tường như ngày nào.” Buttis cảm thán đáp lại.
“Cũng tại cô bé ấy mà hôm nay tớ nhớ lại biết bao chuyện cũ. Nhắc mới nhớ, tớ cũng là một người có nhiều câu chuyện đấy chứ nhỉ.”
“Hehe, xem ra hôm nay tớ phải làm thính giả rồi đây.” Froeus che miệng cười khẽ, rồi ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
“Chắc tớ cũng từng kể với mọi người rồi nhỉ. Hồi xưa, nhờ sở hữu một vài đặc điểm của Đồng điệu Linh hồn, nên tớ đã từng tham gia ban nhạc một thời gian.”
“Ừ, nghe đồn đó là những ngày tháng điên cuồng lắm. Tiếng tăm của nhóm các cậu ở Quận 2 phía Nam tớ cũng từng nghe qua rồi, chỉ là mãi tới giờ mới biết hóa ra cậu là hát chính.”
“Đến cả đại tiểu thư như Froeus mà cũng nghe danh, thế thì thật là vinh hạnh cho tớ quá.” Buttis nở một nụ cười khổ, bởi lẽ cô của ngày xưa quả thực đã ngông cuồng quá mức.
“Hồi đó ban nhạc bọn tớ đâu chỉ có đi diễn. Nào là đua xe tử thần, đánh lộn ẩu đả, đi gây hấn đập quán, đi bão đêm, gây rắc rối khắp nơi. Thật chẳng hiểu tại sao mấy ông lớn lại nhịn được, chẳng hề trừng phạt nặng tay với mấy đứa bọn tớ lần nào.”
“Chắc là do sự cưng chiều đấy. Ai bảo tinh vực của chúng ta đã bao nhiêu năm rồi mới lại xuất hiện một người có thiên phú như cậu cơ chứ.” Froeus ngước nhìn bầu trời mô phỏng đang dần buông màn đêm, nơi những đốm sao lấp lánh bắt đầu điểm xuyết trên cao.
“Tinh vực Tứ Diệp Tinh Thạch đã suy tàn rồi. Nếu có thể sản sinh ra một vị ca sĩ lừng danh, thì cho dù không thể tham gia chính trường, chỉ cần dấn thân vào giới giải trí hay làm thần tượng âm nhạc thôi cũng đã là một phương thức quảng bá tuyệt vời, mang lại biết bao lợi ích kinh tế cho nơi đây.”
“Mấy rắc rối cậu gây ra ấy, trong mắt người ngoài thì tày trời thật, nhưng với mấy ông lớn thì cũng chỉ như trẻ con nghịch dại thôi, chẳng có gì to tát cả. Chỉ cần cậu đem lại được 0.1% sự thay đổi cho tinh vực này, thì cũng thừa sức bù đắp mọi tổn thất mà cậu gây ra rồi.”
“Tớ không làm được đâu.” Buttis lắc đầu.
“Không phải tớ chưa từng nghĩ đến việc tiếp tục khai phá thiên phú của mình, mà tớ nhận ra là không thể. Dừng lại ở cấp Tinh Huy đã là giới hạn của tớ rồi. Khi biểu diễn, dù tớ có thể khiến khán giả nhiệt huyết sôi trào, kích động và phấn khích trong chốc lát, nhưng sự lan tỏa cảm xúc đó cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Một khi buổi diễn kết thúc, mọi thứ sẽ nhanh chóng tan biến.”
“Ban nhạc của bọn tớ dù có diễn live cháy đến đâu, thì cũng khó mà lan tỏa ảnh hưởng sang các tinh vực khác được. Cùng lắm cũng chỉ là nổi tiếng ở tinh vực này mà thôi.”
“Thế nên tớ đã bị đả kích rất lớn, rồi dần dần rút lui khỏi nghề. Mấy vị tai to mặt lớn kia chắc cũng nhìn thấu giới hạn của tớ rồi, nên họ cũng dần bỏ cuộc.” Vẻ mặt Buttis thoáng chút lẻ loi.
“Thôi mà, so với người thường thì cậu đã may mắn chán rồi. Với lại, chẳng phải bây giờ cậu vẫn đang dùng thiên phú đó để thuần hóa lũ thú dữ kia sao? Nếu không phải cậu làm tốt đến thế, thì quản lý đời nào lại yên tâm cho cậu chiếm một góc quán để nuôi mấy sinh vật kịch độc đó chứ.”
“Ừ, đúng thế thật. Tuy ảnh hưởng lên con người thì có hạn, nhưng đối với mấy loài động vật có ý thức và linh hồn yếu hơn thì hiệu quả lại khá tốt.” Buttis cúi đầu, nhấp một ngụm rượu vang.
“Thực ra hôm nay tớ đâu có định ngồi đây kể lể chuyện buồn.”
Uống cạn ly rượu, cô ấy đột ngột ngẩng đầu lên, trên môi nở một nụ cười bí hiểm, hoàn toàn chẳng còn chút vẻ u sầu thất vọng nào như lúc trước. Sự thay đổi chóng mặt này khiến cô hầu gái bên cạnh cảm thấy như mình vừa bị lừa một vố đau. Đúng là một người phụ nữ tồi tệ mà.
“Cậu biết không Froeus, tớ đã phát hiện ra những đặc điểm tương tự ở Dantalian. Dù vẫn chưa xác định được thiên phú của em ấy cao đến mức nào, nhưng chắc cậu cũng hiểu ý tớ muốn nói gì rồi chứ?”
Nghe đến đây, Froeus cũng phải tròn mắt ngạc nhiên. Cô ấy thực sự bị người bạn bên cạnh làm cho sửng sốt.
“Ý cậu là bé Dantalian cũng có thiên phú Đồng điệu Linh hồn sao?”
“Phải. Ban ngày lúc làm việc, tớ có cho em ấy mượn chiếc chuông để dùng thử. Chính lúc đó tớ đã nhận thấy có điều gì đó rất khác thường.”
“Nếu là người thường lắc chiếc chuông đó, thì cùng lắm cũng chỉ tạo ra phản xạ có điều kiện để khiến lũ nhỏ nghe lời mà thôi. Nhưng khi em ấy lắc, tiếng chuông thực sự đã tỏa ra một thứ sức mạnh khiến cả người lẫn vật xung quanh đều trở nên tĩnh lặng.”
“Tớ đã quá quen thuộc với cái cảm giác này rồi.”
“Đó là khả năng lan tỏa cảm xúc và ý niệm của bản thân ra bên ngoài, để lây nhiễm sang những người khác.”
“Không còn nghi ngờ gì nữa, tương lai em ấy sẽ trở thành một ca sĩ vô cùng đặc biệt.”
“Hồi tớ bằng tuổi em ấy, tớ vẫn chưa thể dễ dàng sử dụng được năng lực này. Thiên phú của em ấy ít nhất cũng phải cấp Nguyệt, mà đạt đến cấp Nhật cũng không phải là chuyện không thể.”
“Còn tớ đây, giờ đã là người chẳng còn được ai chú ý nữa rồi. Ngược lại là cậu, Froeus à, dù tớ không biết rốt cuộc cậu là đại tiểu thư của gia tộc nào, nhưng chắc cậu cũng hiểu rõ giá trị của Dantalian mà, đúng không?”
Cô hầu gái bên cạnh lắc đầu: “Tớ đúng là xuất thân từ đại gia tộc thật, nhưng cậu nghĩ một người thừa kế được coi trọng mà lại đi làm việc ở cái nơi này sao?”
“Những thứ cậu vừa nói, tớ hiện giờ không thể với tới được. Tớ đã sớm trở thành nhân vật bên lề của gia tộc rồi, chẳng có chút quyền lực nào, nhưng bù lại, tớ lại có được tự do.”
“Nếu cậu muốn mượn tay tớ để đầu tư, đặt cược vào Dantalian thì… haizz, xem ra tớ lại phải bận rộn thêm nữa rồi. Ban đầu tớ còn tưởng từ nay về sau có thể sống thoải mái thảnh thơi được chứ.”
“Tớ sẽ đi hỏi ông ngoại xem sao. Có lẽ ông ấy có thể cho tớ vài lời khuyên.”
“Nhưng trước khi đi, tớ còn phải xác nhận lại một chút, liệu Dantalian có thực sự sở hữu loại thiên phú như cậu nói không, không thì đến lúc đó mà thành trò cười thì xấu hổ lắm.”
Nói xong, Froeus đứng dậy. Lúc này trong quán đã chẳng còn lại mấy người nữa.
“Hôm nay đến đây thôi nhé.” Froeus nói lời tạm biệt với Buttis, rồi cầm chiếc túi xách đi ra ngoài.
Nhìn cô hầu gái viền bạc rời đi, Buttis cũng rời khỏi quầy bar.
“Không ngờ cậu ấy thật sự là tiểu thư xuất thân từ đại gia tộc. Trước giờ mình cứ nghĩ mọi người chỉ đùa thôi, ai ngờ hôm nay thử gài một chút mà cậu ấy đã tự khai ra hết.”
“Quả nhiên thân phận và thiên phú của ca sĩ dễ khiến người ta mất đi lý trí mà.” Vừa nói, ánh vàng nhạt trong mắt Buttis dần tan biến.
“Hừm, mình cũng chỉ làm được đến nước này thôi. Chắc là sau khi về nhà, Froeus sẽ nhận ra và mắng mình đây.”
“Nhưng thôi, cũng chẳng sao. Một khi cậu ấy đã biết chuyện rồi, thì sẽ không thể giữ được vẻ bình thản như trước nữa.”
“Xin lỗi, Mẹ kính yêu trên Thiên đường, con gái Mẹ hôm nay lại làm chuyện xấu rồi. Nhưng Mẹ cứ yên tâm, cô ấy sẽ không hối hận đâu.”
Sau khi thầm cầu nguyện một lát, Buttis cũng rời khỏi Giấc Mộng Lưu Ly, nơi giờ đây đã không còn một bóng người.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
