Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10946

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Sách tranh Đen tuyền (1-102) - Chương 19: Themisia

Chương 19: Themisia

Ánh đèn trong thang máy vẫn sáng trưng như vậy, nhưng bước ra ngoài, khu cư trú ngầm vẫn tối tăm như thế. Những hình vẽ graffiti hỗn loạn cùng những vệt rỉ sét loang lổ khiến người ta khó lòng liên tưởng tới những điều tốt đẹp, nhưng Hersia thì vẫn rất vui vẻ.

Bởi vì cuộc sống của cô đã không còn đơn điệu, tẻ nhạt như trước nữa.

Bước đi giữa những vũng nước đọng và đống rác rưởi, cô nhẹ nhàng nhảy qua từng bước, cứ như đang chơi trò nhảy lò cò học được từ thuở bé.

Thân người nhẹ nhàng nhảy lên, khẽ xoay một vòng giữa không trung, khiến tà váy nương theo gió mà tung bay, rồi lại hạ xuống.

Người ta cứ hay mượn những khung cảnh bẩn thỉu, hay những hình ảnh hoang tàn như phế tích để làm nền cho nỗi bi ai và sự tàn khốc của thế giới, nhưng nghĩ như vậy là sai lầm.

Những người thực sự sinh sống ở nơi đây sẽ không cảm thấy như vậy. Họ biết rằng trong cái quán ăn khói dầu mịt mù kia, ông chủ thực ra lại có tay nghề nấu nướng tuyệt hảo. Mặt đất tuy đầy rác rưởi và nước đọng, nhưng nó vẫn bằng phẳng vững chãi, chẳng hề có vũng bùn hay sụt lún. Những kẻ đi đường khiến người ngoài cảm thấy bất an, trong mắt họ lại là những người quen cũ đã biết nhau từ lâu, là những người có thể bắt chuyện bất cứ lúc nào.

Những người thực sự sống và trải nghiệm những điều này lâu ngày đã sớm quen rồi. Họ sẽ không coi đây là khổ ải, mà đó đơn giản chỉ là một phần của cuộc sống thôi.

Có lẽ đây cũng là một sự chai sạn và là một sai lầm, nhưng ít nhất, sai lầm ấy giúp họ sống tiếp ở nơi đây mà không phải gánh chịu quá nhiều bi thương.

Những chú thỏ quá nhạy cảm sẽ thường chết sớm.

Hersia bỗng dưng nhớ tới câu nói này. Có lẽ ý nghĩa ban đầu của nó không phải như vậy, nhưng nghĩ theo cách đó cũng chẳng sao.

Cô đã sớm quen với việc làm một kẻ mờ nhạt trong cuộc sống. Bị bắt nạt, bị cười nhạo đều là những chuyện cơm bữa thường ngày. Môi trường càng khắc nghiệt, con người ta lại càng đầy rẫy sự hằn học. Các bạn học tuy đối xử chẳng tốt đẹp gì, nhưng cô hiểu rằng, nếu ai cũng có hoàn cảnh gia đình sung túc, có lẽ họ cũng sẽ trở nên tao nhã và lịch thiệp hơn thôi.

Hồi còn nhỏ, cô đã từng được chứng kiến thế giới như vậy.

Nơi chị gái cô theo học chính là ngôi trường quý tộc mà người ta vẫn thường đồn đại, là nơi tụ hội của đủ loại tiểu thư đài các và con cái nhà giàu. Thuở nhỏ, cô từng được chị dẫn đi tham gia vài hoạt động, nên đã được tận mắt chứng kiến môi trường ấy.

Chính nhờ những ký ức và nhận thức ấy, cô mới có thể đối chiếu và rút ra được những kết luận này.

Sự lo âu của gia đình là thứ có thể lây lan. Cha mẹ vì cuộc sống gian nan, thiếu thốn đủ bề, nên càng dễ tranh cãi vì những chuyện lông gà vỏ tỏi, và sự nóng nảy ấy cũng sẽ truyền sang con cái.

Học hành chỉ cần sa sút một chút, biểu hiện chỉ cần kém cỏi một chút, là sẽ dẫn đến một trận mắng mỏ. Đây là cách giáo dục đỡ tốn sức nhất: chẳng cần phải kiên nhẫn phân tích hay tìm hiểu nguyên do, cũng chẳng cần phải thấu hiểu thế giới nội tâm mong manh và phiền phức của trẻ con. Đơn giản và thô bạo.

Sau một ngày làm việc quần quật, cảm xúc và sức lực con người ta đều đã tiêu hao quá nhiều. Đừng trông mong những bậc cha mẹ ấy còn đủ tâm sức để lo chuyện dạy dỗ con cái nữa. Mà kể cả có còn, thì e rằng đó cũng chỉ là sự cáu bẳn và tuyệt vọng mà thôi.

Vốn tính hướng nội và nhút nhát, Hersia luôn cố gắng học hỏi và suy ngẫm, hoặc trốn vào một góc lặng lẽ liếm láp vết thương, rồi không ngừng tìm cách lý giải thế giới hỗn loạn này. Bởi lẽ, chỉ khi thấu hiểu được ngọn ngành của mọi chuyện, nỗi bất an trong lòng cô mới có thể vơi đi đôi chút.

Những điều chưa biết bao giờ cũng đáng sợ, nhưng một khi đã biết rồi, thì dẫu cho chưa thể thay đổi được gì, ít nhất ta cũng thu được chút bình thản và tìm ra phương hướng để giải quyết.

Trong đầu cứ miên man hồi tưởng lại đủ chuyện xảy ra ban ngày, chẳng biết từ lúc nào, Hersia đã về đến trước cửa nhà.

Chết rồi, hôm nay mải vừa đi vừa nghĩ ngợi nên quên béng mất.

Nhìn cánh cửa chật hẹp ngay trước mắt, cô mới chợt nhớ ra là mình phải sang nhà bà He.

Nhưng thôi, đã lỡ đến rồi thì cứ vào xem sao. Nhắc mới nhớ, cũng ngót nghét một tháng nay cô không còn ở đây nữa.

Quẹt thẻ mở cánh cửa đã bị lớp bụi phủ mờ, Hersia khẽ cất tiếng gọi: “Con về rồi đây.”

Dĩ nhiên, bên trong chẳng có tiếng ai đáp lời. Cô tháo giày, tìm lại đôi dép lê mình từng để ở đó, rồi bước vào căn phòng tối om và bật đèn lên.

Căn phòng khách nhỏ nhắn chứa vài món đồ lặt vặt, vẫn y nguyên như lúc cô rời đi, chỉ có sàn nhà và mặt bàn là đã phủ thêm một lớp bụi mỏng.

Cô đi thẳng vào căn phòng nằm sâu nhất bên trong. Nơi đó từng là phòng ngủ của cha mẹ, nhưng giờ đây đã trở thành phòng của cô. Sau khi tất cả người thân đều đã rời đi, cô trở thành chủ nhân duy nhất của ngôi nhà này.

Đẩy cửa bước vào, cách bài trí bên trong vẫn y nguyên như trước. Trên tường treo bức ảnh chụp cả gia đình thuở nào: mẹ mỉm cười dịu dàng, cha trông có vẻ hơi lưỡng lự, ánh mắt chị gái nhìn sang hướng khác, toát lên vẻ lạnh lùng kiêu kỳ, còn cô lúc ấy đang nằm gọn trong lòng mẹ với vẻ mặt ngơ ngác.

Cô trèo lên giường, lần mò một hồi rồi lôi ra được một chiếc hộp nhỏ từ dưới tấm nệm.

Hersia ngồi xuống đầu giường, mở chiếc hộp nhỏ ấy ra. Bên trong là một chiếc đế đèn nhỏ nhắn, tinh xảo.

Cô truyền ma lực vào để kích hoạt, chiếc đế đèn bừng sáng, rồi tự động chiếu ra một hình ảnh sống động như thật. Trong đó, cả gia đình đang cười nói vui vẻ trên bãi cỏ, rồi cùng hướng mắt nhìn về phía ống kính.

Tất cả chỉ diễn ra trong vòng 30 giây, nhưng những tiếng cười nói vui vẻ trong đó lại như thuộc về một thời rất xa, khiến người ta nảy sinh một cảm giác xa lạ.

Lặng lẽ ngắm nhìn thêm một lúc, Hersia tắt chiếc đèn đi. Cô giờ đây đã chẳng còn rơi nước mắt khóc lóc như hồi bé nữa.

Dưới đáy hộp còn có một cuốn nhật ký mẹ để lại cho cô, trong đó ghi chép tản mạn những chuyện trưởng thành của hai chị em. Thế nhưng, chuyện về chị gái chiếm đến ba phần tư cuốn sổ, còn cô chỉ vỏn vẹn có một phần tư mà thôi.

So với người chị tỏa sáng rực rỡ, cô khi ấy vẫn còn quá nhỏ, cũng chẳng có mấy chuyện đáng để nhắc tới.

[Hôm nay Themisia đã nhập học tại Học viện Thánh Ingo, ngôi trường cấp ba xếp hạng nhất ở Lục Bảo Tinh. Tôi rất lo lắng liệu con bé có thích nghi được với môi trường trong đó hay không, bởi học sinh ở đấy đa phần đều có xuất thân cực kỳ ưu tú, hoặc là những thiên tài hiếm có.]

[Hoạt động giữa kỳ của học viện bắt đầu rồi, cuối cùng tôi cũng có thể vào trường tham quan. Điều khiến tôi kinh ngạc là Themisia lại rất được hâm mộ ở trường, con bé giống như một chị đại chỉ huy các bạn trong lớp. Sự kiêu hãnh đó là khí chất mà tôi không hề có.]

[Giáo viên gọi điện cho tôi, nói rằng thiên phú của Themisia cực kỳ tuyệt vời, tương lai có lẽ sẽ trở thành một nhân vật tầm cỡ, vậy nên muốn tôi quản thúc con bé nhiều hơn. Bởi lẽ đã có phụ huynh khiếu nại rằng Themisia quá mức lấn lướt ở trường, khiến con cái nhà họ bị thương.]

[Tôi gặng hỏi Themisia, con bé bảo là do đối phương khiêu khích trước, nó chỉ đáp trả lại mà thôi. Sau khi biết chuyện giáo viên gọi điện cho tôi, Themisia tỏ vẻ không vui cho lắm.]

[Sự việc đã được giải quyết êm thấm. Là cha mẹ của phía bên kia gọi điện xin lỗi tôi, họ bảo rằng do mình chưa dạy dỗ con cái đàng hoàng.]

[Tôi chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Themisia nói rằng chắc bọn họ tự nghĩ thông suốt rồi. Dù lý do này nghe rất gượng gạo, nhưng tôi cũng lờ mờ nhận ra rằng, đứa trẻ này đã vượt quá tầm kiểm soát của tôi rồi.]

[Tốc độ trưởng thành của Themisia vượt xa mọi dự tính của vợ chồng tôi. Trong đêm dạ hội mùa Đông vào năm thứ hai nhập học, tôi đã tận mắt chứng kiến con bé đứng giữa đấu trường và sân khấu, giành lấy cú đúp giải Nhất. Cả học viện reo hò vang dội. Các thầy cô và hiệu trưởng đều đến chúc mừng, họ bảo rằng con bé sẽ trở thành một huyền thoại, một ngôi sao mới đang từ từ vụt sáng.]

[Sắp đến ngày tốt nghiệp, Themisia đi theo đoàn đến Tinh vực Phi Vũ ở trung tâm Liên Bang để tham gia kỳ thi tuyển sinh vào các trường đại học hàng đầu tại đó.]

[Kỳ thi tuyển sinh đã kết thúc, nhưng Themisia trở về với vẻ u buồn. Lần đầu tiên con bé hỏi han về tình hình của Hersia, rồi cứ đứng lặng bên giường ngắm nhìn em gái hồi lâu.]

[Themisia nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày liền. Khi bước ra, con bé bắt đầu nói với vợ chồng tôi những điều rất lạ, cứ như thể nó sắp sửa đi đến một thế giới xa xôi nào đó vậy. Có lẽ nó biết Tinh vực Trung tâm phồn hoa kia cách trở ngàn trùng, nên sau này không thể ở bên cạnh chúng tôi được nữa.]

[Themisia không còn nữa…]

Hersia khép cuốn nhật ký lại, rồi đặt nó trở về trong hộp.

Kể từ ngày chị gái qua đời, mẹ cô ốm liệt giường không dậy nổi, bao nhiêu gia sản trong nhà cũng theo đó mà ra đi. Để rời xa chốn đau lòng ấy, cả nhà đã phải chuyển xuống sống tại khu dân cư tầng dưới của thành phố Payin.

Hình ảnh người chị trong lòng cô đã trải qua nhiều cung bậc thay đổi. Thuở nhỏ, chị là người chị đáng tin cậy, là chốn bình yên để dựa vào, thường dắt cô đi chơi và mua cho những món quà nho nhỏ. Nhưng từ khi chị lên cấp hai rồi cấp ba, sự lạnh lùng dần bao trùm lấy chị. Dường như đối với tính cách của cô, chị vừa cảm thương cho sự bất hạnh ấy, lại vừa cảm thấy mất kiên nhẫn.

Thế nhưng, vào quãng thời gian cuối cùng ấy, chị bỗng nhiên thay đổi tính nết, trở nên dịu dàng đến lạ thường. Chị kể cho cô nghe đủ chuyện ở trường, dạy cô cách đối phó khi bị kẻ khác bắt nạt, và cả cách làm sao để lợi dụng thế lực của những người lớn... Đáng tiếc thay, tất cả những thứ đó Hersia đều chẳng học được chút nào.

Sau cùng, chị đã tự kết liễu cuộc đời mình ngay tại nhà, không để lại bất cứ một lá thư tuyệt mệnh nào.

Sau khi chị ra đi, gia đình bắt đầu gặp biến cố lớn, dẫn đến tình cảnh hiện tại.

“Chị không gặp phải chuyện gì xui xẻo hay tồi tệ đâu, chỉ đơn giản vì sự ra đời của chị vốn là một sự cố... Chị nói thế này chắc Hersia cũng không hiểu đâu nhỉ? Nhưng em và chị không giống nhau. Em sẽ có một cuộc đời rực rỡ hơn chị nhiều.” Đó là những lời cuối cùng mà người chị Themisia để lại cho cô.

Nằm trên giường hồi tưởng lại chuyện xưa, Hersia chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Mãi đến nửa tiếng sau, cô mới tỉnh lại.

Cô đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, định vỗ chút nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo rồi qua nhà bà He.

Phải đi ngay thôi, kẻo muộn quá lại khiến bà lo lắng.

Những giọt nước trong trẻo thấm ướt khuôn mặt rồi tí tách rơi xuống. Trong không gian tối mờ, Hersia khóa vòi nước lại rồi ngẩng đầu lên. Bất chợt, một Hersia khác trong gương mỉm cười với cô, sâu trong đôi mắt người ấy toát lên ánh tím nhạt đầy ma mị.

Đây là!

Trái tim Hersia chấn động dữ dội. Cô ra sức chớp mắt, nhưng lúc này đây, hình ảnh trong gương đã hoàn toàn trở lại bình thường. Ngay cả khi cô sử dụng ma lực để kích hoạt thiên phú, trong gương cũng chỉ hiện ra một cô gái với đôi mắt xanh lam và mái tóc đen dài mà thôi.

Cảnh tượng vừa rồi tựa như một ảo ảnh lướt qua tâm trí. Sau hơn mười phút loay hoay trước gương tìm cách xác minh mà chẳng thu được kết quả gì, Hersia đành phải bỏ cuộc.

Có lẽ là do mình đã quá nhớ thương những bóng hình trong ký ức ấy mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!