Chương 24: Buổi chiều yên bình
Sáng sớm hôm sau, Hersia tỉnh giấc. Cô bật chiếc đèn quang năng lắp trên bệ cửa sổ lên. Thứ ánh sáng rực rỡ tỏa ra khiến cả căn phòng bừng lên, tựa như được ánh ban mai thực sự chiếu rọi vậy.
Sau khi thức dậy, việc đầu tiên cô làm là đi tắm qua một cái. Tắm xong, cô khẽ hất mái tóc, vô số giọt nước đọng lập tức ngưng tụ thành những tinh thể nhỏ rồi rơi lả tả xuống đất, trả lại sự khô ráo, sảng khoái cho cơ thể.
Hersia thay một bộ quần áo mới tinh, ngồi trước bàn trang điểm chải chuốt và buộc tóc gọn gàng, sau đó thắt thêm một chiếc nơ bướm bằng lụa khá lớn ở phía sau đầu. Xong xuôi, cô đứng dậy đi xuống bếp, múc bát cháo đã được hâm nóng ra.
Dùng xong bữa sáng đơn giản, Hersia cầm theo thiết bị đầu cuối cá nhân, xách túi rồi đi ra cửa. Cô xỏ chân vào đôi giày da nhỏ nhắn vừa in, khẽ gõ nhẹ mũi chân xuống sàn để các ngón chân lọt sâu vào phần mũi giày, sau đó mới kéo gót giày lên và cài chặt dây quai.
Cô ngắm nghía lại bản thân trong tấm gương bên cạnh lần nữa. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, Hersia khẽ chớp mắt.
“Con đi đây ạ.”
Cô khẽ thì thầm, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Hành lang vẫn lộn xộn y như mọi ngày. Hersia bước đi đầy nhẹ nhàng, cô khéo léo nhảy những bước nhỏ để tránh các vũng nước đọng và đống đồ đạc ngổn ngang, nhanh chóng hướng về phía thang máy.
Cô bước vào chiếc thang máy rộng thênh thang cùng với khá nhiều người quen trong khu. Không ít người vui vẻ cất tiếng chào hỏi cô.
“Hersia hôm nay dậy sớm thế.”
“Chào buổi sáng, Hersia.”
“Chào mọi người.” Đây là lần đầu tiên Hersia lên tiếng đáp lời, không còn giữ vẻ trầm mặc như trước đây nữa.
Tuy vẫn còn chút gượng gạo chưa quen, nhưng cảm giác này lại mang đến sự mới mẻ và kích thích tựa như đang dấn thân vào một cuộc phiêu lưu vậy.
“Hôm nay Hersia trông khác hẳn nhỉ.”
“Haha, hình như đúng là thế thật.” Những người hàng xóm xung quanh vừa cười vừa bàn tán rôm rả.
Thang máy chạy một mạch lên cao. Dọc đường, màn hình hiển thị bên trong bắt đầu phát những bản tin thời sự mới nhất.
“Vụ hỗn loạn tại nhà tắm Thanh Hải Chi Thanh tuần trước đã được giải quyết. Theo báo cáo của sĩ quan cảnh sát phụ trách, nguyên nhân vụ việc bắt nguồn từ một thiết bị xung điện của một công ty nhỏ vô tình bị kích hoạt trong lúc dừng xe vận chuyển. Sự cố này đã khiến người dân hoảng loạn, kích động và gây ra nhiều thiệt hại.”
“Đại diện công ty gây ra sự cố đã cam kết chịu trách nhiệm về mọi thiệt hại, phía ban quản lý nhà tắm Thanh Hải Chi Thanh cũng xác nhận đã chấp nhận khoản bồi thường. Đồng thời, cả hai bên đã cùng gửi lời xin lỗi đến các vị khách có mặt tại hiện trường, và thông báo sẽ đền bù cho mỗi vị khách bị ảnh hưởng đêm đó một phiếu giảm giá trị giá 300 tín dụng Liên Bang… Xin mời quý vị tiếp tục theo dõi các bản tin sau.”
“Giếng thang máy số G5184 đã được phát hiện bị hư hại vào hôm kia. Dù hiện trường còn lưu lại vô số dấu vết giao chiến ác liệt nhưng lại không tìm thấy bất kỳ thi thể nào. Cơ quan chức năng suy đoán đây có thể là vụ thanh trừng giữa các băng đảng ngầm, bởi vị trí này nằm sâu dưới tầng ngầm 72, là khu vực hẻo lánh ít người qua lại, chủ yếu là nơi hoạt động của các phần tử xã hội đen trong vùng xám và những kẻ cư trú bất hợp pháp.”
“Chịu ảnh hưởng từ biến động vật giá tại Trung tâm Thương mại Tinh vực phía Nam Liên Bang, các chuyên gia dự báo chi phí sản xuất công nghiệp tại Tinh vực Tứ Diệp Tinh Thạch có thể sẽ tăng 0.65% trong nửa năm tới, trong khi đó xuất khẩu lại đang cho thấy dấu hiệu suy giảm nhẹ…”
“Siêu phẩm điện ảnh thực tế ảo đang rất được mong chờ, Xin Hãy Nắm Lấy Ngón Tay Em dự kiến sẽ công chiếu vào đầu tháng Năm tới. Bộ phim lấy bối cảnh cuộc đại chiến bốn trăm năm về trước, kể về một đôi tình nhân bị chia cắt bởi khói lửa chiến tranh. Sau khi trải qua muôn vàn đớn đau cùng những sự lựa chọn nghiệt ngã, cuối cùng cả hai đã cùng nhau bước lên con tàu vũ trụ hướng đến chốn thiên đường, rời xa mọi hỗn loạn…”
Thang máy dừng lại, bản tin kết thúc, rồi cánh cửa lớn từ từ mở ra.
Rời khỏi thang máy, Hersia rảo bước đi thẳng một mạch, mãi cho đến khi đến dưới chân Tháp Đỉnh Tinh mới chịu dừng lại.
Bước vào thang máy của tòa nhà, mặt đất dưới chân dần lùi xa, toàn bộ khung cảnh thành phố từ từ thu gọn vào trong tầm mắt. Chẳng bao lâu sau, Hersia đã đến tầng của Giấc Mộng Lưu Ly.
Hít một hơi thật sâu để đè nén cảm giác hồi hộp, bất an trong lòng, Hersia bước vào bên trong.
Lúc này vẫn còn sớm, đại sảnh khá vắng vẻ. Bầu trời mô phỏng trên đỉnh đầu bắt đầu ửng lên chút ánh nắng ban mai, nhuộm một màu vàng nhạt lên mặt dưới của những đám mây.
Do mấy ngày trước đã xin nghỉ phép, nên thực ra hôm nay mới là ngày đi làm chính thức đầu tiên của Hersia.
Tiếc là hôm nay các tiền bối như Belphegor và Andusia vẫn chưa đến. Sau khi dạo quanh một vòng, Hersia tìm thấy một ngôi giáo đường nhỏ hình tròn nằm ở góc phía Đông. Decrabi nhỏ nhắn đang ngồi trong đó cho chim ăn. Cô ấy có mái tóc xoăn vàng óng, trên người diện bộ váy hầu gái với tông màu trắng chủ đạo.
Nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần, Decrabi ngẩng đầu lên.
“Là Hersia à.” Giọng cô ấy nhẹ bẫng, chẳng hề nghe ra chút ngạc nhiên hay bất ngờ nào, trái lại còn mang đến cho người nghe một cảm giác an yên đến lạ.
“Cậu đến rồi.” Dứt lời, cô ấy đứng dậy, mở cánh cửa tủ âm tường bên cạnh, rồi cúi người kéo ra một chiếc ghế, đặt xuống bên bàn.
Thấy dáng vẻ hơi chật vật của cô ấy, Hersia toan bước tới giúp đỡ. Nhưng vì khoảng cách quá gần, Decrabi đã kịp kê xong chiếc ghế mất rồi.
Sau khi ngồi xuống, Hersia bắt đầu hỏi về những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày cô vắng mặt.
“Chị Belphegor lo lắng cho cậu lắm đấy, chị ấy nhắc với tớ suốt. Nhưng mà, tuy miệng thì nói vậy thôi, chứ chiều nào chị ấy cũng ngồi chơi game vui vẻ lắm.”
Quả nhiên rất thật, rất đúng với con người chị ấy.
“Những người khác thì mình ít tiếp xúc, nên cũng không rõ lắm.” Decrabi lắc đầu. Cô ấy rất ít khi giao du với những hầu gái khác trong tiệm, thường ngày chỉ quanh quẩn ở góc nhỏ này thôi.
Có vẻ như không có vấn đề gì nghiêm trọng nhỉ?
Hersia thầm nghĩ, trong lòng cảm thấy an tâm hơn đôi chút. Thế là, hai cô gái cùng nhau ngồi cho chim ăn.
Hai mươi phút sau, Hersia đứng dậy xin phép rời đi để chuẩn bị thay trang phục.
“Cho cậu.” Decrabi đưa cho cô một tấm thẻ.
“Đây là?”
“Đây là thẻ quyền hạn tạm thời của tớ, cậu dùng nó để lên phòng nghỉ nhân viên trên tầng đi. Nếu không thì giờ này cậu chẳng có chỗ nào để thay đồ đâu.”
“Lát nữa khi nào chị Belphegor hoặc quản lý đến, cậu cứ tìm họ đăng ký là xong. Bình thường thì chỉ cần dùng chip định danh ở cổ tay để quét qua là được thôi.”
“Cảm ơn.” Hersia nhận lấy tấm thẻ rồi gật đầu cảm kích.
Lên tầng thay xong đồ, cũng may là hôm nay chỉ có một mình, nên Hersia không bị các tiền bối ‘có lòng tốt’ gắn thêm đủ thứ phụ kiện lên người.
Ngắm nhìn cô hầu gái có phần giản dị trong gương một lúc, Hersia quyết định vẫn nên thêm thắt chút gì đó. Dù sao cũng là ngày đầu đi làm, cô vẫn nên thể hiện tốt một chút thì hơn.
Cô chọn từ trong ngăn kéo ra một chiếc kẹp tóc hình lông vũ. Năm nhánh lông vũ được xếp xòe ra như nan quạt với tông màu chuyển đổi dần. Từ trên xuống dưới lần lượt là trắng thuần, xanh ngải, anh thảo, vàng non và cuối cùng là cam đỏ. Cài chiếc kẹp lên vành tai phải, Hersia lấy thêm hai dải ruy băng trắng mảnh buộc gọn hai lọn tóc trước ngực, sau đó mới bước ra ngoài.
Ngày làm việc đầu tiên chính thức bắt đầu.
Việc đầu tiên là đến chỗ chị Uvall phụ giúp một tay. Buổi sáng là giờ cao điểm phục vụ đồ uống nóng, e rằng một mình chị ấy sẽ xoay sở không kịp.
“Cảm ơn Dantalian đã qua giúp nhé~” Cô hầu gái có mái tóc màu trắng sữa vui vẻ cảm ơn, rồi dặn dò Hersia những thứ cần chuẩn bị.
“Buổi sáng chủ yếu bán cà phê nóng và trà sữa. Tất nhiên, khách hàng của chúng ta chắc chắn sẽ không hài lòng với loại cà phê pha thường đâu, đa phần họ đều yêu cầu thức uống cấp T4-T3. Chị gửi danh sách nguyên liệu cho em rồi đấy, em cứ chuẩn bị theo công thức trên đó là được, còn khâu pha chế cứ để chị lo.”
“Vâng ạ.” Hersia nhìn lướt qua danh sách nguyên liệu vừa được truyền tới, rồi bắt đầu dùng những chiếc bát sứ sạch sẽ để lấy nguyên liệu từ trong các ngăn chứa ra.
Mỗi loại nguyên liệu đều có đặc tính riêng, trong đó có những thứ mang hiệu ứng siêu phàm, nên điều kiện bảo quản cũng không giống nhau, được phân bổ vào năm khu vực riêng lẻ. Ngoài ra, sau khi lấy ra khỏi kho, chúng cần được sử dụng ngay trong một khoảng thời gian nhất định, nếu để lâu chất lượng sẽ dần suy giảm.
“Đậu Tử Tâm, hạt cà phê Dung Hạch, bột Sương Đảm, lá Điểm Tinh Thảo, hồng trà Alice, dịch chiết hoa Mạc Lan…”
Dựa theo yêu cầu của từng đơn, Hersia cẩn thận cân đong rồi cho nguyên liệu vào bát, sau đó chuyển sang cho cô hầu gái Uvall ở bên cạnh, một người sở hữu chứng chỉ hành nghề điều phối cấp cao.
Khung cảnh này chẳng khác nào đang luyện dược. Bên trong những dụng cụ thủy tinh trong suốt, các nguyên liệu lần lượt được đun nóng, sấy khô, khuấy trộn, rồi dùng ma lực để kích hoạt những hiệu ứng đặc biệt… cuối cùng mới được điều chế thành thức uống hoàn chỉnh.
“Hồng trà Mạc Lan cấp T4, khách bàn D-24.”
“Cà phê dung hợp Lãnh Diễm cấp T3, khách bàn B-19.”
“Tuyết Tình Lưu Sa cấp T4, khách bàn D-92.”
Dù trông có vẻ bận rộn, nhưng với kỹ năng điêu luyện, Uvall vẫn thành công pha chế cùng lúc cả ba món đồ uống.
“Hai phần T4 cứ giao cho robot mang đi là được, còn phần T3 kia chắc phải phiền Hersia đích thân mang ra giúp chị nhé.”
“Em hiểu rồi ạ.”
Hersia gật đầu, lấy ra chiếc khay phục vụ chuyên dụng từ trong quầy bar. Uvall đặt ly đồ uống cùng một bó hoa tươi lên đó, ngẫm nghĩ một lát, cô ấy lại rút thêm một mảnh giấy nhỏ, nắn nót ghi tên của hai người lên trên.
Lời chúc phúc từ Uvall và Dantalian~
Phải chuẩn bị chỉn chu đến mức ấy, Uvall mới yên tâm để Hersia mang đi.
Hai tay bưng khay, Hersia bước về phía tây đại sảnh với tâm trạng thấp thỏm hồi hộp. Suốt dọc đường cô đi đứng cực kỳ cẩn trọng, chỉ sợ lỡ va phải ai, bị người ta đụng trúng, hay lóng ngóng vấp ngã thì hỏng bét.
Cũng may Giấc Mộng Lưu Ly là cửa hàng bao trọn cả một tầng nên không gian bên trong cực kỳ rộng rãi và thoáng đãng, chẳng cần lo có ai bất thình lình lao ra từ trong góc khuất. Cứ thế, Hersia phải đi mất gần một phút mới đến được chỗ vị khách cần tìm.
Đó là một phu nhân quý phái, khoác trên mình bộ váy dài điểm những bông hoa xanh li ti. Bà đang ngồi trên ghế, lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, dáng vẻ vô cùng điềm đạm và thanh tao.
“Xin chào, thưa quý khách, cà phê dung hợp Lãnh Diễm của quý khách đã sẵn sàng ạ.”
Hersia khẽ cất tiếng để thu hút sự chú ý của đối phương, rồi đặt khay lên bàn. Cô nhẹ nhàng bày tách cà phê cùng đĩa lót ra, bên trong đĩa có sẵn hai viên điều vị màu hồng phấn và xanh nhạt. Tiếp đó, cô đặt thìa khuấy sang bên cạnh, và cuối cùng là đặt bó hoa tươi bên cạnh ly nước.
À đúng rồi, vẫn còn mảnh giấy nhắn nữa.
Hersia vuốt phẳng tờ giấy, định đặt bên cạnh bó hoa nhưng lại sợ nó sẽ bị gió thổi bay mất, thế là cô bèn đổi ý, gài nhẹ nó nằm dưới bó hoa.
Vị phu nhân lặng lẽ dõi theo từng động tác của Hersia, bà không nói năng cũng chẳng phản ứng gì. Phải đến tận khi Hersia cúi người hành lễ xin phép rời đi, bà mới khẽ gật đầu một cái.
Quay người rời đi, trái tim đang thắt lại vì căng thẳng của Hersia lúc này mới chịu bình ổn trở lại. Chẳng hiểu sao bước chân cô cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn, cứ thế rảo bước quay về chỗ cũ.
Vậy là lần đầu tiên phục vụ khách VIP coi như đã kết thúc êm đẹp. Cũng may là vị khách này không đưa ra yêu cầu thêm hay hỏi han điều gì, bằng không thì cô chắc chắn sẽ luống cuống tay chân cho mà xem.
Sau khi Hersia rời đi, vị phu nhân dùng thìa thả hai khối vuông màu hồng phấn vào trong ly nước. Bà khẽ nâng tách lên, từ tốn uống một ngụm, tỉ mỉ thưởng thức dư vị rồi mới đặt xuống. Ánh mắt bà lướt qua mảnh giấy bị gài dưới bó hoa bên cạnh, nhận ra những cái tên được viết trên đó.
“Dantalian, là đứa trẻ mới tới sao…”
Ngay từ lúc Hersia bưng nước ra, bà đã nhận ra ngay đây là cô hầu gái mới. Thao tác của cô còn non tay, lại còn ngập ngừng một lúc vì không biết nên đặt tờ giấy nhắn ở đâu. Tuy trông có vẻ vụng về, nhưng lại toát lên nét đáng yêu lạ lùng. Với một người đã có tuổi và từng trải như bà, tâm tính đã sớm trở nên bình thản, nên bà chỉ cảm thấy thú vị khi ngồi quan sát cô loay hoay xoay sở thôi.
Vừa thấy cô quay lại, Uvall đã vội vàng hỏi thăm: “Sao rồi em, mọi chuyện suôn sẻ cả chứ?”
“Vâng, nhìn chung là suôn sẻ, không có sự cố gì xảy ra ạ.” Cô gật đầu đáp.
“Hahaha, làm tốt lắm, Dantalian~” Cô ấy vừa cười vừa giơ ngón tay cái lên tán thưởng. Ngay sau đó, cả hai lại tiếp tục lao vào guồng quay bận rộn.
Cả một buổi sáng của hai người cứ thế trôi qua, tuy tất bật nhưng lại đầy cảm giác trọn vẹn. Mãi đến tầm hơn 11 giờ trưa, nhịp độ công việc mới dần chậm lại, trả lại cho họ chút thời gian thảnh thơi.
“Dantalian, của em này~” Uvall đưa cho Hersia một ly nước vừa pha xong. Bên trong làn nước trắng muốt như tuyết ấy là vô vàn những hạt bụi sao li ti lấp lánh đang trôi lơ lửng, trông vô cùng xinh đẹp.
“Ly này là dành cho vị khách nào thế ạ?” Hersia buột miệng hỏi theo phản xạ.
“Cái này là cho em đấy. Giờ cũng vắng khách rồi, em uống chút đi để nạp lại năng lượng.”
Hersia đón lấy ly nước, khẽ lắc nhẹ rồi chăm chú ngắm nghía. Thấy dáng vẻ tò mò ấy của cô, Uvall mỉm cười rồi bắt đầu giới thiệu.
“Đây là Hoán Tuyết Tinh Sa cấp T4. Vị của nó rất thanh mát, giúp xua tan mệt mỏi, cực kỳ tốt cho việc hồi phục tinh thần và xoa dịu thần kinh đấy.”
Đồ uống cấp T4 đều sở hữu hiệu quả siêu phàm. Một khi đã nói là có công dụng gì thì chắc chắn là có thật, chứ chẳng phải kiểu quảng cáo phóng đại sự thật như thời xưa.
“Em cảm ơn chị ạ.”
Hersia ngồi ghé vào một góc bên trong quầy bar, hai tay ôm lấy ly nước khẽ nhấp từng ngụm nhỏ, đôi chân đung đưa nhè nhẹ. Vị ngọt thanh hòa quyện cùng những hạt tinh thể băng mát lạnh kích thích vị giác, giúp dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô dần được xoa dịu, trở nên thư thái hơn nhiều.
“Hay là em chợp mắt một chút đi?” Uvall cất lời khi nhìn thấy dáng vẻ nhắm nghiền đôi mắt để tịnh dưỡng tinh thần của Hersia.
“Làm vậy không hay lắm đâu ạ, dù sao thì cũng đang trong giờ làm việc mà.” Hersia mở mắt ra, khẽ lắc đầu, khiến chiếc nơ bướm lớn sau gáy cũng đung đưa theo nhịp.
“Tầm giờ này ấy à, em có thể gục xuống chợp mắt một lát ở góc khuất sau quầy bar nơi khách không nhìn thấy được. Cứ ngủ đi, đến 12 giờ chị gọi em dậy là được chứ gì.”
Hersia nghe vậy thì thoáng chút lưỡng lự. Cô cảm thấy việc ngủ trong giờ làm thật chẳng hay chút nào, nhưng lại không sao cưỡng nổi cơn buồn ngủ đang ập đến. Nếu cứ để tình trạng lờ đờ này kéo dài đến buổi chiều thì e là…
Rốt cuộc, Hersia vẫn quyết định nghe theo lời khuyên của Uvall. Cô gục người xuống mặt bàn ở góc khuất phía sau quầy bar, gối đầu lên cánh tay và bắt đầu chợp mắt một lát.
Thấy cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say, mái tóc dài màu xám tro cũng khẽ nhấp nhô theo nhịp thở đều đặn của cơ thể, Uvall chỉ biết mỉm cười.
Xem ra là mất ngủ thật rồi, cái con bé này.
Trời dần ngả về trưa, chiếc chuông trang trí trong quầy bar khẽ lay động theo luồng gió, ngân lên những thanh âm lanh canh trong trẻo mà nhẹ nhàng. Phía dưới, thiếu nữ đang say sưa trong giấc ngủ an tĩnh và bình yên. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
