Chương 20: Đứa trẻ hay khóc đã cạn khô nước mắt
Trong những ngày tiếp theo, Hersia đi phụ việc cho từng cô hầu gái một. Có vẻ như Belphegor cũng muốn cô tiếp xúc nhiều hơn với các đồng nghiệp khác, để cô sớm làm quen với tất cả mọi người trong quán.
Dần dần, Hersia cũng nhận ra nơi này quả thực là chốn ngọa hổ tàng long. Không ít cô hầu gái ở đây mang trong mình những tuyệt kỹ phi phàm. Thậm chí, có những người mà ngay cả quản lý cũng chẳng thể ra lệnh, chỉ đành dùng lời ngon ngọt để khuyên nhủ mà thôi.
Thoáng chốc, lại một buổi chiều nữa đã đến.
“Hersia này, hôm nay là ngày thứ bảy em đi làm rồi nhỉ.” Cô hầu gái có mái tóc màu xanh lục vừa thản nhiên đút mồi cho con rắn độc đang nằm trong lòng mình, vừa trò chuyện với cô.
“Vâng ạ, hôm nay quản lý bảo em tan làm thì đến tìm cô ấy để nhận kết quả thử việc.”
“Chắc chắn sẽ qua thôi.” Buttis đặt con rắn độc khoang đen trắng trong lòng xuống, rồi lại nhấc một con rắn nhỏ màu xanh biếc khác đang quấn quanh eo mình lên.
“Cảm ơn chị.”
Lúc này Hersia cũng đang ngồi trên tảng đá bên cạnh hồ nước, tay đút thức ăn cho con nhện lớn đang nằm trên bàn.
Chuỗi Suy Tàn cấp 4 – Nhện Sói Mặt Quỷ (Đánh giá: Cấp Hoàng Kim – Xuất sắc)
Con nhện khổng lồ này chính là sinh vật siêu phàm mạnh mẽ nhất trong khu rừng kính của Buttis, với đánh giá đạt cấp Hoàng Kim hiếm thấy. Đây là hệ thống dùng để đánh giá sức mạnh tổng hợp của các siêu phàm giả, từ thấp đến cao lần lượt là: Thiết Xám, Đồng Đỏ, Ám Ngân, Hoàng Kim, Tinh Châu, Thải Tinh, Sứ Đồ, Mệnh Thược, Sử Thi.
Trong số đó, cấp Sử Thi hầu như chỉ dùng để miêu tả những tồn tại thuộc Chuỗi 9 trong truyền thuyết, hiện nay đã không còn tồn tại nữa. Cấp bậc cao nhất lúc này chính là Mệnh Thược, nó mang ý nghĩa là chiếc chìa khóa mở ra vận mệnh của chính mình. Đạt đến cấp này đồng nghĩa với việc thiên phú, ý chí và mọi tiềm năng đều được phát huy đến mức tối đa, bản thân được tôi luyện đến mức hoàn hảo.
Mấy cái chân đầy lông lá của con nhện có chút đâm tay, Hersia rung nhẹ chiếc chuông để trấn an gã to xác này, đợi đến khi những cái gai nhọn trên người nó dần mềm xuống thì mới dám đút từng miếng cho nó ăn.
Khối vuông nhỏ màu xanh lam bị cặp nanh tựa như gọng kìm nghiền nát, rồi bị nó nuốt chửng vào bụng. Ăn xong, những cặp mắt đen láy to tướng trên đầu con nhện lại một lần nữa hướng về phía Hersia.
“Ăn từ từ thôi nào, rơi vãi hết cả rồi.”
Hersia gạt những mảnh vụn dưới bụng con nhện vào tờ giấy hứng sẵn. Nghĩ ngợi một lát, cô dứt khoát dùng tay bế bổng con nhện khổng lồ này lên, đặt nó ngồi lên trên tờ giấy rồi mới cho ăn tiếp. Làm thế này thì khỏi lo vụn thức ăn rơi ra ngoài nữa.
Thấy cô tương tác với con nhện nguy hiểm ấy một cách thuần thục và tự nhiên đến vậy, Buttis đứng bên cạnh suýt chút nữa đã buột miệng nhắc nhở, nhưng rốt cuộc lại kìm nén được.
Chẳng biết từ bao giờ, em ấy đã không còn sợ hãi lũ nhện với rắn độc nữa. Thậm chí, thỉnh thoảng em ấy còn dám gõ đầu trừng trị mấy đứa không nghe lời, giống hệt như mình vậy.
Đây chính là tốc độ trưởng thành của một người có thiên phú sao?
Cuối cùng, giờ tan làm cũng đã đến.
Hersia bước đến một góc của Giấc Mộng Lưu Ly, nơi quản lý đang ngồi. Vẫn dáng vẻ y như mọi khi, cô ấy đang thong thả nhâm nhi tách trà.
“Hersia đến rồi đấy à. Mấy ngày qua chắc em cũng đã quen dần rồi nhỉ?”
“Dạ vâng.” Hersia cung kính hành lễ.
“Tốt lắm, không uổng công tôi chọn em.” Quản lý có vẻ rất đắc ý, trông cứ như một sinh vật nào đó ở chốn thôn quê đang vươn cao cổ, nghênh ngang đi lại trên bờ ruộng vậy.
“Ngày mai bắt đầu đi làm chính thức nhé.”
“Tuy nhiên, trước đó, tôi còn một vài điều cần phải dạy bảo cho em.” Lúc này, vẻ mặt của cô ấy cũng trở nên nghiêm túc hiếm thấy.
“Điều đầu tiên, khách hàng không phải là Thượng đế. Chúng ta không thể nào đáp ứng yêu cầu của họ một cách vô điều kiện và không có điểm dừng được. Làm như vậy rốt cuộc chỉ phá hỏng quy tắc và khiến việc kinh doanh khó mà duy trì nổi thôi.”
“Nếu em cảm thấy khó xử thì hãy cứ mạnh dạn từ chối, nhưng nhớ là giọng điệu phải thật hòa nhã.”
“Điều thứ hai, sai sót trong công việc là chuyện không thể tránh khỏi. Ngay cả những người lành nghề nhất cũng có thể xảy ra sơ suất khi phải lặp đi lặp lại một việc cả nghìn lần.”
“Khi xảy ra sai sót, chúng ta phải cố gắng hết sức để khắc phục và giúp khách hàng giải quyết vấn đề. Tuy nhiên, trừ khi rơi vào tình thế bất đắc dĩ, tuyệt đối không được xin lỗi!”
“Chúng ta có thể giải quyết sự cố với tư thế và giọng điệu của người đang giúp đỡ, tựa như bạn bè hay chiến hữu vậy. Nhưng lời xin lỗi sẽ đẩy bản thân em về phía đối lập với khách hàng.”
“Gặp phải những vị khách thích dây dưa vô lý, một khi em mở miệng xin lỗi, em sẽ lập tức rơi vào thế yếu cả về mặt tâm lý lẫn đạo đức. Đối phương có thể sẽ nhân cơ hội này mà lấn tới, đòi hỏi thêm nhiều quyền lợi, khiến sự việc càng trở nên khó giải quyết hơn.”
“Hơn nữa, xin lỗi là một vấn đề rất nghiêm trọng. Thực tế thì nhân viên các em không đủ tư cách để đưa ra lời xin lỗi. Làm vậy sẽ khiến một số vị khách cao quý cảm thấy bị xúc phạm, đồng thời cũng gây tổn hại rất lớn cho chính các em.”
“Khi gặp phải tình huống không giải quyết được, hãy liên hệ ngay với tôi, hoặc nhờ các tiền bối mà em thân thiết ra mặt giúp. Còn em thì tốt nhất là nên nhanh chóng rời khỏi tầm mắt của khách hàng.”
“Để người khác đứng ra giải quyết thì tình hình sẽ dịu đi và dễ nói chuyện hơn nhiều. Tôi cũng sẽ có đủ lý do để gỡ tội cho em, rồi tặng vị khách đó chút quà đền bù, như vậy thì mọi chuyện về cơ bản là sẽ được giải quyết êm đẹp.”
“Còn khi người phạm lỗi cứ đứng trân trân trước mặt khách, thì lúc đó cả hai bên thực ra đều rơi vào thế khó, chẳng ai có thể rút lui êm đẹp được.” Cô ấy nhấp một ngụm trà, giọng nói lại lần nữa trở nên dịu dàng.
“Đây là những kinh nghiệm tôi đã đúc kết được sau nhiều năm hành nghề, hy vọng có thể giúp ích được cho em.”
“Cảm ơn quản lý.” Lần này, Hersia bày tỏ lòng biết ơn một cách thực sự chân thành.
“Cố gắng lên nhé.” Quản lý đứng dậy, vẫy tay với Hersia.
“Cuộc sống luôn tồn tại rất nhiều phiền toái, nhưng trốn tránh chỉ càng đem lại thêm nhiều phiền toái hơn mà thôi.”
Dứt lời, quản lý thong thả rời đi. Dưới ánh tà dương mô phỏng, bóng lưng của cô ấy bỗng chốc trở nên cao lớn đến lạ.
……
Sau khi thay lại thường phục, Hersia xách chiếc túi bước vào thang máy. Công việc hôm nay đã kết thúc, cô cũng chuẩn bị trở về. Trong túi là bộ trang phục hầu gái dành riêng cho cô, đường may vô cùng tinh xảo, lại còn được đặt làm theo đúng số đo cơ thể nữa.
Mang theo chút mong chờ len lỏi cùng lòng biết ơn trong tim, Hersia cất bước trên con đường trở về.
Thế nhưng, khi vừa đến trước đường hầm từng xảy ra sự cố trước kia, một thanh niên tóc đen lạ mặt bỗng xuất hiện ngay trước mắt cô.
Hắn cúi đầu rít thuốc, rồi ngửa cổ lên, chậm rãi đứng thẳng dậy từ bức tường đang dựa. Hắn bước ra giữa lối vào, ngang nhiên chặn đứng đường đi của cô.
“Cô chính là Hersia Tilane, đúng không?” Hắn nhả mẩu thuốc lá ra, rồi dùng chân nghiền mạnh xuống. Tiếng ma sát chói tai vang lên khiến người ta phải rùng mình, ngay cả mặt sàn bằng thép dưới chân cũng hằn lên vài vết xước.
Cô lùi lại một bước, mắt dán chặt vào thanh niên tóc đen trước mặt. Ma lực trong cơ thể cô nhanh chóng luân chuyển, đồng thời, cảm giác cũng men theo cơ thể mà lan tỏa ra bên ngoài.
Chuỗi Long Tộc cấp 4 – Không rõ (Đánh giá: Cấp Hoàng Kim – Hiếm)
Trong tầm nhìn của Hersia, ma lực thuộc Chuỗi Long Tộc toát ra từ thanh niên tóc đen kia như thể được vật chất hóa, từng sợi ma lực mỏng manh ấy dường như sắp đốt cháy cả không khí xung quanh, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt và bỏng rát.
“Tôi là Hersia Tilane.” Cô cố gắng hết sức để giữ mình bình tĩnh, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ phương án đối phó với vấn đề.
“Ồ, cũng thành thật ra phết nhỉ, cứ thế mà thừa nhận luôn à.”
Thanh niên tóc đen ngẩng cao đầu, mái tóc đen rủ xuống tách ra, để lộ đôi đồng tử màu vàng kim. Uy áp toát ra từ đôi mắt ấy lan tràn, bao phủ khắp không gian chật hẹp này, khiến người ta phải khiếp sợ.
Chiếc túi xách tuột khỏi tay cô, rơi xuống đất. Chiếc túi vốn dĩ trắng tinh giờ đang bị nước đọng dưới sàn từ từ thấm ướt, nhuộm lên một lớp bẩn màu xám đen.
Hersia quay đầu chạy thục mạng. Những hành lang và ngã rẽ quen thuộc chao đảo dữ dội trong tầm nhìn, trong khi đầu óc cô đang cấp tốc tính toán vị trí gần nhất của đơn vị trấn áp tự hành.
Chỗ gần nhất là ở phía Bắc tầng trên, tại đó có một siêu thị nhỏ, gần đó là trạm cảnh giới, bên trong có các đơn vị trấn áp tự hành.
Thế nhưng, một luồng quyền phong dữ dội bất ngờ ập tới từ phía sau, cắt đứt hoàn toàn mạch suy nghĩ của cô.
Cô bị hất văng lên như một con búp bê rách, rồi đập thẳng vào bức tường hành lang. Toàn thân cô đau đớn dữ dội như thể sắp vỡ vụn ra từng mảnh.
Giữa cơn đau như đảo lộn đất trời, cô trượt từ trên tường xuống, lăn lông lốc hai vòng trên mặt sàn rồi mới dừng lại. Khắp người cô đầy rẫy những vết trầy xước và bầm tím.
“Hừ, chỉ có thế thôi sao.”
Thanh niên tóc đen đút tay vào túi, chậm rãi bước từng bước lại gần, mắt nhìn xuống Hersia đang rên rỉ đau đớn trên mặt sàn.
“Đúng là yếu nhớt.” Dứt lời, hắn lại tung thêm một cú đá. Hersia một lần nữa bị hất văng lên không trung, vẽ thành một đường parabol dài tít tắp, rồi lăn long lóc bảy tám vòng trên nền thép lạnh lẽo mới dừng lại được.
Cánh tay và cổ tay cô lúc này đầy rẫy những vết trầy xước cùng máu me, đầu gối lại càng thê thảm hơn khi bị mài toạc cả một lớp da, máu tươi đỏ sẫm rỉ ra ướt đẫm cả đùi.
“Nhạt nhẽo.”
Thanh niên tóc đen lại bước đến gần, rồi tàn nhẫn dẫm nát bàn tay trái của Hersia, khiến cô hét lên thảm thiết, lẫn trong đó là tiếng xương cốt vỡ vụn rợn người.
Phải đến hơn mười giây sau, hắn mới nhấc chân ra. Nhìn xuống thiếu nữ đang nằm dưới đất, toàn thân toát mồ hôi lạnh, co giật và giãy giụa không ngừng, đáy mắt hắn ánh lên một tia khinh miệt cùng bực dọc.
Đúng là một sinh vật nhỏ bé nhạt nhẽo.. sư phụ làm sao lại có thể bị giết trong tay loại người như này được chứ...
Hắn rút thiết bị đầu cuối cá nhân đeo bên hông ra, quay lưng lại rồi bước về phía lan can thép bên cạnh. Hắn định gọi cấp cứu, bảo người tới lôi cổ cô đi.
Tiếng khóc thút thít phía sau vẫn chưa dứt. Hersia một tay ôm lấy vầng trán đang chảy máu không ngừng, khó nhọc gượng dậy. Cơn đau dữ dội từ đầu gối và khắp cơ thể khiến đôi chân cô run rẩy, chực chờ ngã quỵ. Tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt và máu, trong mắt cô lúc này chỉ còn lại bóng lưng của kẻ đang đứng đối diện.
Không thể trốn tránh được nữa đâu, Hersia à. Cô đã chẳng còn người thân nào nữa rồi, sẽ không còn bất cứ bến đỗ bình yên nào, và cũng sẽ chẳng còn ai toàn tâm toàn ý yêu thương, vỗ về cô nữa đâu...
Bắp chân mất hết sức lực khiến cô lại ngã quỵ xuống. Lòng bàn tay chống xuống sàn, trượt đi tạo thành những vệt dài trên lớp bụi. Những hạt sạn và mạt sắt li ti găm sâu vào da thịt, khiến làn da vốn trắng ngần giờ đây be bét máu, không còn nhìn rõ hình thù.
Nghe thấy tiếng bịch vang lên, thanh niên tóc đen quay đầu lại, nhìn Hersia đang chật vật gượng dậy từ dưới đất.
Ngón tay Hersia căng cứng, ấn mạnh xuống mặt sàn lạnh lẽo. Cô dồn chút sức lực còn lại, chống đỡ cơ thể và lảo đảo đứng dậy. Mái tóc vốn màu xám tro của cô không biết từ lúc nào đã chuyển sang màu đen tuyền. Khuôn mặt đầy bụi bẩn và vệt máu của cô ngẩng lên, để lộ ra đôi mắt màu xanh lam kia.
“Thú vị đấy.” Thanh niên tóc đen hạ điện thoại xuống, sải bước lao nhanh tới gần, rồi vung nắm đấm đánh thẳng ra.
Những lớp vảy rồng màu vàng kim hiện lên trên cánh tay rắn chắc của hắn, kéo theo đó là áp lực không khí nặng nề như hóa thành thực thể. Nhìn nắm đấm đang phóng to dần trong tầm mắt như những thước phim quay chậm, sâu trong đôi mắt xanh lam của Hersia bỗng hiện lên một ký hiệu kỳ lạ.
Đòn tấn công vốn mang khí thế như ngọn lửa ngút trời bỗng chốc nguội lạnh trong tích tắc. Cánh tay và nắm đấm trở nên cứng đờ, kéo lệch cả người thanh niên tóc đen sang một bên, khiến hắn đấm trúng vào bức tường sau lưng Hersia, tạo thành một cái hố khổng lồ. Rung chấn và tiếng nổ lớn vang vọng khắp hành lang.
Tuy nhiên, dòng ma lực nóng rực của Chuỗi Long Tộc lập tức luân chuyển trở lại. Nó liên tục gột rửa hơi lạnh bên trong cánh tay, giúp thanh niên tóc đen nhanh chóng phục hồi như cũ.
Lúc này, Hersia đã chạy xa được vài trăm mét. Sau quá trình tự chữa lành ngắn ngủi, cô đã khôi phục lại khả năng vận động, cho dù bộ dạng trông vẫn vô cùng tơi tả.
“Không thoát được đâu, đồ ngây thơ.”
Thanh niên tóc đen gầm nhẹ một tiếng rồi lao vút tới. Trong đáy mắt hắn đã không còn vẻ khinh thường hay bực dọc như ban nãy, thay vào đó là một tia hưng phấn. Khí thế quanh người hắn càng lúc càng bùng nổ dữ dội như ngọn lửa đang cháy hừng hực. Phải đến tận lúc này, hắn mới bắt đầu thực sự nghiêm túc.
Trong một phút tiếp theo, cả hai rượt đuổi quyết liệt giữa các dãy hành lang, khoảng cách ngày càng bị thu hẹp. Hersia lao nhanh lên cầu thang, tiếng bước chân thình thịch vang lên, rồi cô dừng lại trước một giếng thang máy. Lúc này, cô không thể đi thang máy như bình thường được, đối phương sẽ chẳng đời nào cho cô chút thời gian thảnh thơi đó. Cô chỉ còn cách lợi dụng công trình cổ lỗ sĩ này để di chuyển giữa các tầng mà thôi.
Hersia nhớ lại lần trước đến đây, đó là khi cô vẫn còn rất nhỏ.
Bên trong giếng thang máy tối om không một ánh đèn, mặt tường phủ dày bụi bặm và vết rỉ sét. Nhưng may mắn là không có vật cản ngổn ngang nào, nhờ vậy mà Hersia có thể di chuyển rất nhanh.
Sau khi kích hoạt thiên phú của bản thân, cô có thể nhìn rõ mọi vật trong bóng tối mà không cần đến thị giác, nhờ đó né tránh được đủ loại chướng ngại vật. Đây chính là lợi thế của cô so với thanh niên tóc đen, nếu không thì tốc độ của cô hoàn toàn không thể nào so được với Siêu Phàm Giả thuộc Chuỗi Long Tộc kia.
Sau khi leo lên được vài chục mét, từ trong lòng giếng vọng lại một tiếng động khác. Hersia biết thừa là thanh niên tóc đen kia đã đuổi tới, nên cô lập tức tăng tốc lên.
Những bước chạy dồn dập khiến adrenaline trong người cô tăng vọt, làm cho cơn đau đớn dữ dội trên cơ thể ban nãy vơi đi không ít. Nhưng trạng thái này rốt cuộc có thể duy trì được bao lâu thì chính bản thân cô cũng không rõ.
Nhanh hơn nữa, phải nhanh hơn nữa!
Bàn tay bám lấy thanh lan can thô ráp đã bong tróc lớp sơn, Hersia dồn toàn bộ sự tập trung vào từng bước chạy. Những âm thanh phía sau cũng theo đó mà dần dần xa khuất.
Ngay khi cô tưởng rằng mình đã thoát nạn, vừa tìm thấy một tia hy vọng mong manh, thì từ trong lòng giếng bỗng vang lên một tiếng nổ lớn. Kế đó, một bóng đen vụt qua khoảng không giữa các tầng, tóm lấy lan can rồi lộn người nhảy vào.
“Cô không thoát được đâu.” Trong bóng tối, đôi đồng tử rồng màu vàng rực kia toát lên vẻ đáng sợ tột cùng, tựa như Tử thần vậy.
Hersia chậm rãi lùi lại, trong đôi mắt xanh lam của cô lại một lần nữa hiện lên ký hiệu bí ẩn ban nãy.
“Lại là chiêu này sao?”
Đối phương bất ngờ chuyển động. Hắn bật người nhảy vọt lên cao, một chân đạp mạnh vào tường lấy đà, trong tích tắc đã biến mất khỏi tầm mắt của Hersia. Sau đó là một cú đá chẻ tàn khốc bổ xuống, trực tiếp đánh gãy nát thanh lan can cũ kỹ và hất Hersia bay thẳng ra ngoài.
Mất đi sự che chắn của thanh lan can, Hersia rơi thẳng xuống màn đêm đen kịt bên dưới. Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng cô đã hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng.
Đứng nhìn xuống giếng thang máy sâu hun hút, thanh niên tóc đen chợt thấy hơi hối hận vì cú ra đòn ban nãy quá nhanh.
Đừng có chết dễ dàng như thế chứ…
Rồi hắn cũng nhảy xuống theo.
……
Dòng nước lạnh buốt tràn vào cơ thể Hersia, ép cô phải bừng tỉnh. Giữa màn đêm đen kịt, cô cảm nhận được bản thân đang không ngừng chìm xuống làn nước sâu thẳm.
Mọi ánh sáng và âm thanh đều dần lùi xa. Tứ chi bắt đầu co giật và tê dại, cô chỉ còn biết tuyệt vọng cảm nhận cơ thể mình đang không ngừng chìm sâu xuống.
Nước ập vào buồng phổi, cơn đau buốt dữ dội khiến cô vùng vẫy trong thống khổ, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời nào. Bên tai cô giờ đây cũng chỉ toàn là những tiếng nước ù ù vang vọng.
Hersia vốn không biết bơi, mà ở trong tình cảnh này cô cũng chẳng tài nào bơi nổi. Một cảm giác lạnh buốt đang lan từ lồng ngực ra khắp tứ chi.
Cái chết... đang cận kề...
Ý thức dần trở nên mơ hồ giữa những cơn đau xé thịt, nỗi kinh hoàng và sự vùng vẫy. Tay chân cô khua khoắng trong vô vọng nhưng chẳng vớ được bất cứ thứ gì để bám víu, xung quanh chỉ toàn là dòng nước lạnh lẽo đục ngầu.
“Ư ư... Khụ khụ...”
Từ lồng ngực và buồng phổi truyền đến cảm giác muốn ho dữ dội, nhưng tuyệt vọng thay, cô chẳng thể tìm ra bất cứ cách nào để xoa dịu nỗi thống khổ ấy.
Cuối cùng, những đợt vùng vẫy của cô yếu dần đi, tay chân thôi không còn khua khoắng nữa. Cơ thể đang căng cứng cũng dần dần buông lỏng, rồi cứ thế chậm rãi chìm sâu xuống.
Đôi mắt xanh lam thất thần nhìn trân trân vào màn đêm đen kịt phía trên, ánh sáng trong đáy mắt dần dần lụi tàn...
Vậy là mọi chuyện đã kết thúc rồi, Hersia à...
Bóng tối dần lan rộng, để rồi cuối cùng bao trùm lấy tất cả. Hersia chẳng còn nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa, bên tai cô giờ chỉ còn lại tiếng dòng nước lạnh buốt mà thôi.
Khi biết cái chết đã cận kề, cô trái lại bỗng trở nên bình thản. Chẳng còn nuôi bất cứ hy vọng nào, cũng chẳng còn bất cứ lời cầu nguyện nào nữa.
Cái gọi là cuộc đời... cũng chỉ đến thế mà thôi...
Cô từ từ khép đôi mi lại. Đốm sáng xanh nhạt nhòa duy nhất giữa màn đêm đen kịt cũng theo đó mà chập chờn, rồi tan biến vào hư không.
……
Không biết khi ấy chị Themisia đã mang tâm trạng gì để bước vào màn đêm đen kịt này… giá như không đau đớn và nuối tiếc đến vậy thì tốt biết bao.
Thật ghen tị với chị quá... lúc nào cũng bình thản đón nhận tất cả như vậy.
Nếu có thể sống tiếp, mình cũng muốn giống như chị, không trốn tránh nữa, không tự lừa dối bản thân, mà thẳng thắn đối mặt với tất cả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Khác hẳn bộ kia, tiên sư bố bọn Eng làm mình tưởng giống nhau hết. Chỉ có mỗi đánh giá phẩm chất là giống.