Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10946

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Sách tranh Đen tuyền (1-102) - Chương 21: Giấc mộng xa xăm

Chương 21: Giấc mộng xa xăm

Tiếng hát vọng lại từ một nơi xa xăm, thanh âm yếu ớt và mơ hồ. Nếu không lắng nghe thật kỹ, ngỡ như nó sắp sửa tan biến vào trong cát bụi.

Mình đang ở đâu đây?

Hersia mở mắt, phát hiện mình đang nằm trong một tòa tháp cao. Những tòa tháp kiểu này cô chỉ từng thấy trong các bộ phim tài liệu mà thôi. Đó là thời đại còn trước cả Kỷ nguyên thứ Tư, khi nền văn minh nhân loại mới chỉ đang chập chững chào đời.

Cô mò mẫm đứng dậy. Dưới chân là những tấm ván gỗ lát sàn, những thớ gỗ hơi thô ráp đã được hong khô trong làn gió nhẹ, bề mặt chẳng bám chút bụi nào.

Cô đưa mắt nhìn quanh. Đây là một ngọn tháp xây bằng đá trắng, tuyệt nhiên không thấy chút dấu vết công nghệ nào. Ngọn tháp này thuộc về một tòa lâu đài đang sừng sững giữa thảo nguyên hoa cỏ xanh ngát. Phía xa xa, từng đợt sóng lúa mạch dập dờn nương theo chiều gió dưới bầu trời bao la, khung cảnh đẹp tựa như bước ra từ một câu chuyện cổ tích vậy.

Cô chậm rãi bước đi, rồi nhận ra trên người mình chẳng còn chút thương tích hay đau đớn nào, ngay cả quần áo cũng hoàn toàn nguyên vẹn.

Hersia đưa tay sờ lên mặt, cảm giác mọi thứ thật hư ảo, không chút chân thực. Phải mất một lúc lâu, cô mới dần dần trấn tĩnh lại được.

Thôi thì cứ đi xem xung quanh vậy, hình như cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Tiếng hát hư ảo khi nãy bỗng chốc trở nên rõ ràng, ngỡ như đang cất tiếng gọi mời Hersia. Cô chăm chú lắng nghe, cố gắng xác định phương hướng nơi âm thanh vọng lại.

Hersia vịn tay vào cầu thang gỗ, bước xuống khỏi ngọn tháp. Những bậc thang xoắn ốc bừng sáng nhờ ánh nắng rọi qua các ô cửa sổ nằm so le. Nắng và gió ùa vào, khiến những tấm rèm trắng tung bay phấp phới, đẹp tựa như một khung cảnh trong mơ.

Cô bước dọc theo chiếc cầu thang xoắn ốc dài hun hút, những tấm rèm cửa thi thoảng lại khẽ lướt qua gò má, xúc cảm mà chất vải mang lại thật rõ ràng và mềm mại biết bao.

Cứ thế đi xuống mãi, chẳng rõ đã đi bao lâu, cuối cùng Hersia cũng đến được lối ra ở tầng dưới cùng. Bên ngoài chính là một hành lang rộng lớn bên trong tòa lâu đài.

Bức tường thành nhuốm màu phong sương tắm mình trong ánh nắng, phản chiếu lại sắc trắng chói lòa, khiến Hersia bất giác phải đưa tay lên che trán để đôi mắt dần dần thích nghi với luồng sáng ấy.

Đây chính là cuộc sống dưới ánh mặt trời ư? Thật khác xa một trời một vực với chốn lòng đất u tối và ngột ngạt kia.

Hersia bước dọc theo bờ tường, những ngón tay lướt nhẹ trên mặt đá trắng vẫn còn vương hơi ấm. Trên mỗi phiến đá khổng lồ đều có những vết cắt như bị dao gọt, tựa như có ai đó đã dùng đao búa để chẻ từng khối đá này ra từ vách núi vậy.

Chúng không hề phẳng phiu, láng mịn như được gia công công nghiệp. Những mặt cắt xếp lớp san sát tựa vảy cá, nhưng lại rắn chắc vô cùng.

Men theo hướng tiếng hát, Hersia đi hết đoạn tường thành dài hàng trăm mét bên trong lâu đài, rồi rẽ bước vào một đại sảnh.

Cánh cửa chính của đại sảnh không khóa. Cánh cửa cao vút, tựa hồ được làm ra cho cự nhân sử dụng. Nó được chế tác từ gỗ hồng mộc cổ xưa, lớp sơn trên mặt gỗ đã bong tróc vài chỗ, và độ dày của nó còn hơn cả vòng eo của Hersia.

Cũng may là cánh cửa gỗ nặng trịch này vẫn còn chừa lại một khe hở, chưa bị đóng kín hoàn toàn, nhờ đó mà Hersia mới có thể nghiêng người lách qua được.

Bước vào đại sảnh, một không gian trống trải vô tận mở ra trước mắt. Từ mái vòm cao hàng chục mét, những tia nắng len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, chiếu rọi vào những hạt bụi đang lơ lửng trong không trung. Luồng sáng ấy đổ xiên xuống tận cùng của những bậc thang, nơi một chiếc ngai vàng đang sừng sững trong sự cô độc vĩnh hằng.

Đó là một chiếc ngai vàng tạc từ đá trắng. Viền mép được chạm trổ những đóa hoa và dây leo uốn lượn, nhưng những đường nét bên trong lại ngay ngắn đến lạ thường. Tất cả như đang kể lại câu chuyện về sự dịu dàng mà cũng đầy uy nghiêm của vị vua thuở xưa.

Bước đi giữa đại sảnh tĩnh lặng này, Hersia có thể nghe rõ tiếng bước chân mình vọng lại.

Vượt qua đại sảnh dài hàng trăm mét, cuối cùng cô cũng đến được cánh cửa hông nhỏ nằm khuất phía sau. Đẩy cánh cửa gỗ ra, trong tiếng bản lề kêu cót két, Hersia bước ra ngoài.

Vừa bước ra, những luồng gió đã ùa tới tấp vào mặt. Gió thổi mạnh khiến váy áo của Hersia tung bay, mang theo cảm giác thanh mát, sảng khoái dưới ánh mặt trời, gột rửa đi hoàn toàn cái oi nồng, gay gắt của nắng hạ.

Đúng lúc này, tiếng hát kia cũng dần trở nên rõ ràng hơn.

Vịn tay vào vách đá trắng, Hersia tiếp tục men theo bậc thang đi xuống. Cô băng qua một hành lang ngập tràn hoa tươi, rảo bước về phía một tòa kiến trúc khác nằm cách đó không xa.

Cô bước lên những bậc thềm, tiến vào một khu kiến trúc tĩnh mịch bên trong lâu đài. Trên những bức tường dọc hành lang được trang hoàng bằng những bức bích họa tinh xảo, trong đó thấp thoáng những nhân ảnh mờ ảo, còn phía bên kia là một hàng cột trụ xếp thẳng tắp.

Những cây cột dọc hành lang được đúc bằng vàng ròng, chạm trổ những hoa văn tinh xảo và diễm lệ. Trên đó, những cánh hoa còn được điểm xuyết bằng pha lê trắng, tạo nên một vẻ đẹp vừa mộng ảo lại vừa xa hoa.

Đi hết dãy hành lang bao quanh cung điện, Hersia lại đẩy mở một cánh cửa được chạm trổ những đóa hoa vàng kim. Cô băng qua phòng khách, nơi cũng được điểm xuyết bởi vàng và pha lê lộng lẫy y như bên ngoài, rồi tiến về phía những bậc thang được trải thảm đỏ.

Những bậc thang uốn lượn dẫn lên cao, tiếng hát theo đó cũng ngày một rõ ràng hơn. Sau cùng, Hersia dừng bước trước một cánh cửa trông tựa như khuê phòng của một nàng công chúa.

Cánh cửa không đóng kín, mà chỉ đang khép hờ.

Chầm chậm đẩy cánh cửa ra, cuối cùng Hersia cũng nhìn thấy dáng hình của người đang cất tiếng hát bên khung cửa sổ.

Nàng sở hữu mái tóc dài óng ả tựa vàng ròng, dung nhan tuyệt mỹ không tì vết còn chói lọi hơn cả ánh dương, cùng đôi mắt xanh lam nhạt trong veo như bầu trời. Nàng ngồi trên bệ cửa sổ, bộ váy lụa trắng thêu chỉ vàng khéo léo tôn lên đường nét đôi chân, tà váy rũ xuống xòe rộng như nan quạt, nơi gấu váy đính từng viên pha lê vàng hình thoi lấp lánh phản chiếu ánh sáng.

Sau khi Hersia bước vào, nàng cuối cùng cũng ngừng tiếng hát. Ánh mắt nàng rời khỏi biển hoa và thảo nguyên bao la bên ngoài khung cửa, chuyển sang nhìn thiếu nữ vừa bước vào phòng.

“Có phải người đang gọi tôi không?” Hersia chăm chú nhìn người phụ nữ trước mắt.

“Phải, mà cũng không phải.” Người phụ nữ tóc vàng đẹp tựa tinh linh ấy cất lời, giọng nói xa xăm mà dịu dàng. Đôi mắt xanh lam nhạt của nàng chăm chú nhìn Hersia, dường như muốn khắc ghi thật rõ hình dáng của cô.

“Ta đang cất tiếng gọi một người, nhưng ta lại chẳng hay biết đó sẽ là ai.”

“Giờ đây khi em đã đẩy cánh cửa này ra, thì người đó chính là em rồi.” Trong giọng nói của nàng thoáng chút mãn nguyện, tựa như một ước nguyện ấp ủ từ lâu nay đã thành hiện thực.

“Tại sao lại gọi tôi chứ?” Hersia cúi mặt xuống.

Lẽ ra mình đã phải chết rồi mới đúng.

“Ta cũng không biết nữa.” Người phụ nữ bước xuống khỏi bệ cửa sổ, nắm lấy tay Hersia, kéo cô lại gần bên mình.

“Hãy nhìn phong cảnh bên ngoài kia xem.”

Bên trong khuê phòng tĩnh mịch là chiếc giường lớn màu đỏ thắm êm ái, chiếc gương trang điểm tinh xảo, và cả những bộ lễ phục lộng lẫy với tà váy xếp nếp cầu kỳ. Thế nhưng, tất cả những thứ xa hoa ấy đối với người phụ nữ tóc vàng lại chẳng hấp dẫn bằng khung cửa sổ nhỏ bé kia, nơi hướng ra biển hoa và thảo nguyên bát ngát bên ngoài.

Dưới bầu trời xanh thẳm, vô vàn những đóa hoa nhỏ đủ sắc màu: từ trắng muốt, xanh lơ, cam đỏ cho đến vàng non đua nhau khoe sắc khắp nơi. Những ngọn cỏ xanh non dập dìu trong làn gió nhẹ. Ánh nắng chan hòa khắp mặt đất, tô điểm cho những đóa hoa và thảm cỏ càng thêm phần kiều diễm, làm say đắm lòng người.

“Em có thích không?”

“Thích ạ.” Hersia khẽ gật đầu. Trái tim cô vốn đang bị bủa vây bởi biết bao nỗi bất an và lo lắng, giờ đây cũng dần dần trở nên tĩnh lặng.

Hai người cứ thế ngồi bên bệ cửa sổ, ngắm nhìn biển hoa, từ lúc trời còn sáng cho đến khi mặt trời khuất núi, để lại ánh chiều tà nhuộm vàng khắp mặt đất.

“Tuyệt thật đấy. Cảm ơn em đã cùng ta ngắm nhìn phong cảnh lâu đến vậy.” Người phụ nữ tóc vàng lại cất tiếng.

Dứt lời, người phụ nữ mang vẻ đẹp tựa tinh linh ấy khẽ ôm lấy Hersia. Hương hoa thoang thoảng vương trên người nàng khiến Hersia ngỡ như mình đang lạc bước giữa biển hoa và thảo nguyên bên ngoài khung cửa.

Sau khi buông tay, bóng hình người phụ nữ tóc vàng dần trở nên mờ ảo, rồi hóa thành những đốm sáng tựa như cát bụi lấp lánh, bay về phía thế giới bên ngoài khung cửa.

“Người phải đi rồi sao?” Hersia bỗng thấy có chút buồn bã, cô dõi mắt nhìn theo bóng hình người phụ nữ tóc vàng đang dần tan biến.

“Ừm, đừng buồn nhé. Thật ra, ta đã không còn tồn tại trên cõi đời này từ rất lâu rồi. Nhưng có thể gặp được em trong những tia sáng tàn dư cuối cùng này, âu cũng là một niềm hạnh phúc và an ủi lớn lao.”

Những lời nói ấy vẫn còn vương vấn bên tai, nhưng thế giới trước mắt lại bắt đầu nhòe đi, mờ ảo tựa như nhìn qua một lớp hổ phách. Một cơn buồn ngủ dữ dội ập đến, Hersia dần dần chìm sâu vào giấc ngủ.

……

Lại một lần nữa bừng tỉnh.

Khi mở mắt ra, Hersia nhận thấy mình đang ở giữa vũ trụ bao la. Xuyên qua khung cửa sổ kim loại trong suốt khổng lồ ngay bên cạnh, cô có thể phóng tầm mắt nhìn xuống một hành tinh xinh đẹp tuyệt trần bên dưới.

Dẫu cho hành tinh ấy có hiện ra to lớn nhường nào trong tầm mắt, thì so với bầu trời sao u tối vô tận kia, nó vẫn thật nhỏ bé biết bao. Trên bề mặt hành tinh là những tầng mây cuộn trào, thấp thoáng đâu đó có thể thấy vô số phi thuyền con thoi đang qua lại giữa mặt đất và trạm không gian.

Bên trong khối tinh thể kim loại trong suốt đang hiển thị mốc thời gian hiện tại.

[Kỷ nguyên thứ Sáu, ngày 3 tháng 12 năm 862, Liên Bang Tường Vi – Tinh vực Cổng Trăng – Hành tinh A1-2031 (Bạch Nguyệt Tinh), 3 giờ 25 phút 16 giây sáng]

Là cảnh tượng của hơn bốn trăm năm về trước sao? Rốt cuộc mình đã lạc vào giấc mơ của ai vậy? Tại sao lại có thể nhìn thấy những hình ảnh xa xưa ấy một cách rõ ràng và chân thực đến thế?

Hersia đưa mắt quan sát xung quanh. Căn phòng này được chia làm hai tầng: tầng trên bố trí giường ngủ và thư phòng, còn tầng dưới là phòng khách. Một bên căn phòng là vách tường kiên cố, trong khi toàn bộ mặt bên kia được làm bằng kim loại trong suốt, cho phép ngắm nhìn trực tiếp khung cảnh vũ trụ bao la.

Hersia khẽ ấn cái nút bên cạnh cửa. Sau vài lần loay hoay thử, cuối cùng cửa cũng mở, và cô bước ra ngoài.

Trái ngược hoàn toàn với tòa lâu đài và biển hoa vắng lặng khi nãy, hành lang này tấp nập người qua lại. Người thì mặc đồng phục làm việc gọn gàng, người thì khoác trên mình bộ quân phục, ai nấy đều có vẻ vội vã. Xen lẫn trong không gian là tiếng loa phát thanh thỉnh thoảng lại vang lên, cập nhật những bản tin mới nhất.

[Tinh vực Xà Tinh vẫn kiên quyết từ chối đàm phán. Hạm đội Tinh khu phía Bắc chịu tổn thất nặng nề. Các hạm đội 3, 9 và 12 chính thức bị giải thể, lực lượng còn lại được biên chế vào hạm đội 8, rút lui về Tinh khu phía Nam của Liên Bang.]

[Mẫu chiến hạm kiểu mới lớp Long Thán đang thực hiện chuyến bay thử nghiệm đầu tiên tại Tinh vực Phương Giải Thạch. Nếu vượt qua đợt kiểm tra, đây sẽ là dòng tàu chủ lực thế hệ tiếp theo của Liên Bang.]

[Hạm đội 4 và hạm đội 6 được phái đi từ Tinh khu phía Tây sẽ cập bến sau 678 giờ sao. Lực lượng bao gồm: 7.893 chiến hạm lớp Odys, 35.729 tàu sân bay lớp Thiên Đường, 89.214 tuần dương hạm lớp Huyết Điểu, cùng khoảng 420.000 khu trục hạm thuộc ba lớp Phong Thuẫn, Hoành Qua và Truy Tinh.]

[Quân phản loạn vẫn đang chiếm đóng các tinh vực trung tâm gồm Song Thụ, Thúy Nguyệt và Ủng Lan. Chúng ta buộc phải đánh bại chúng trong vòng 26 tháng, nếu không sẽ gây ra những tổn hại không thể cứu vãn đối với sự toàn vẹn của Liên Bang.]

[Cuộc đàm phán với Hội đồng Sigma đã kết thúc. Sau 241 giờ sao nữa, chúng ta sẽ chính thức ký kết Hiệp ước Không xâm phạm với Hội đồng Sigma. Tuy là những kẻ kế thừa ý chí của Hội đồng Cơ giới, con đường mà họ chọn lại khác biệt một trời một vực với chúng ta, nhưng họ vẫn là đối tác đáng tin cậy. Đây cũng là di sản cuối cùng mà Liên Bang còn kế thừa được từ Kỷ nguyên thứ Năm.]

Vừa lắng nghe những biến động lịch sử trọng đại ấy, Hersia vừa bước qua hành lang và tiến vào đại sảnh. Thế nhưng, tuyệt nhiên không một ai ở đây nhìn thấy cô, cứ như thể cô hoàn toàn trong suốt vậy.

Chắc lại là một giấc mơ nào đó thôi.

Hersia tiếp tục bước đi dọc theo hành lang, xuyên qua những cấu trúc bên trong trạm không gian. Thi thoảng, cô lại bắt gặp vài người đang lướt đi nhanh chóng trên những chiếc ván bay.

Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vọng lại từ một lối ra. Ngay sau đó, hàng chục binh lính khoác trên mình ngoại cốt giáp màu xanh thẫm xông ra. Nhờ hệ thống phản lực gắn sau lưng, họ di chuyển cực nhanh bên trong trạm không gian, những khẩu súng trường khắc ấn trên tay liên tục nhả đạn. Vô số luồng đạn năng lượng hình thoi màu xanh lam xé gió lao đi, bắn tan xác các nhân viên tại hiện trường thành từng mảnh vụn.

Sương máu lan tỏa mù mịt, tiếng súng đạn giao tranh vang vọng tứ phía. Ngay sau đợt tập kích, lực lượng vệ binh của trạm không gian cũng đã kịp thời ứng chiến. Họ khoác trên mình bộ giáp nhẹ màu bạc độc đáo, đeo kính bảo hộ hình vòng tròn màu tím thẫm, sau lưng là đôi cánh tựa như cánh bướm. Những sinh thể mang dáng dấp tựa tinh linh ấy tay cầm thanh quang kiếm đỏ rực, di chuyển thoắt ẩn thoắt hiện, nhanh chóng trảm sát từng tên địch đang xông vào.

Cơn hỗn loạn nhanh chóng lắng xuống. Ngay sau đó, một vị tướng quân dẫn theo đội quân thiết giáp vàng kim hùng hậu đến phong tỏa và bảo vệ một căn phòng. Một hồi lâu sau, dưới sự che chở của tầng tầng lớp lớp khiên ánh sáng và rào chắn, một người phụ nữ tóc xanh bước ra từ bên trong.

Mái tóc dài màu xanh cobalt lấp lánh những tia sáng vàng kim li ti, tựa như dải ngân hà điểm xuyết ngàn sao. Thần thái nàng toát lên vẻ nhu hòa nhưng vẫn đầy cương nghị. Giữa trán nàng là một ấn ký màu xanh bạc, tuy phần trung tâm để trống, nhưng những đường nét tỏa ra xung quanh lại phác họa nên hình hài của ánh sao, trông xinh đẹp lạ thường.

Nàng lắng nghe báo cáo của vị tướng quân bên cạnh, rồi bất chợt dừng bước. Đứng trên hành lang treo lơ lửng giữa trạm không gian, nàng phóng tầm mắt nhìn xuống hành tinh xinh đẹp tuyệt trần bên ngoài kia.

“Các ngươi lui xuống trước đi. Ta muốn ở lại đây một lát.”

“Thưa Điện hạ…” Vị tướng quân dù cảm thấy làm vậy là không ổn, nhưng khi nhìn vào vẻ mặt của người phụ nữ ấy, ông biết mình không thể nào lay chuyển được ý chí của nàng, đành chầm chậm lui xuống.

Nhìn thấy người phụ nữ tóc xanh ấy, Hersia cũng chầm chậm lướt về phía đó. Quả nhiên đúng như cô dự đoán, chẳng một ai có mặt ở đây nhìn thấy cô cả.

Bất ngờ, người phụ nữ ấy quay đầu lại, ánh mắt hướng thẳng về phía Hersia.

“Ngươi đến rồi.”

Chưa kịp để Hersia phản ứng, đối phương đã tiếp tục nói.

“Ta không mạnh mẽ như Isanisa, nên chẳng thể nhìn rõ hình dáng của ngươi. Ta chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được sự hiện diện của ngươi mà thôi.”

“Tất nhiên, đây chỉ là tàn ảnh của thời gian. Trong dòng lịch sử thực sự, ta vốn dĩ không hề biết đến sự tồn tại của ngươi.”

“Thời đại mà ngươi đang sống hẳn là rất lâu, rất lâu về sau này rồi nhỉ. Thật không biết đến lúc ấy, Liên Bang Tường Vi liệu có còn tồn tại nữa hay không.”

“Nhưng nếu sự thất vọng về nó là điều không thể tránh khỏi, vậy thì hãy đặt dấu chấm hết cho tất cả đi.”

“Thực ra, ta đã bước đi trên một con đường sai lầm rồi. Và ngươi cũng sẽ tận mắt chứng kiến bi kịch sắp sửa ập đến ngay sau đây.”

Giọng nói của người phụ nữ ấy chợt ngừng lại. Nàng hít một hơi thật sâu, dường như đã hạ quyết tâm cho một quyết định trọng đại nào đó.

Nàng vẫy tay, ra hiệu cho vị tướng quân đang đứng chờ lệnh ở bên cạnh bước tới.

“Thưa Điện hạ.” Vị tướng quân cất tiếng dò hỏi.

“Bắt đầu đi. Giao thiết bị khởi động cho ta.”

“Nhưng mà... tội danh này, hãy để chúng thần gánh vác thay cho Người.” Vị tướng quân nhắm nghiền mắt, ra lệnh cho binh lính bên cạnh tiến lên ngăn cản người phụ nữ tóc xanh lại.

“Ta, nói, là, để ta làm!”

Tiếng quát của nàng vang vọng khắp trạm không gian, xuyên thấu qua mọi vật cản, dội thẳng vào tâm trí của từng người. Những người lính vốn đang ngăn cản nàng, theo bản năng, đều lập tức khựng lại.

Người phụ nữ tóc xanh cầm lấy chiếc hộp từ tay vị tướng quân, dứt khoát mở ra. Nàng cắm chiếc chìa khóa đã nắm chặt trong lòng bàn tay bấy lâu nay vào ổ, rồi truyền vào đó một luồng ma lực đặc biệt.

[Mật mã chính xác, thông qua.]

[Dao động hạt Aijieka chính xác, thông qua.]

[Xác thực sinh trắc học, thông qua.]

……

Sau khi toàn bộ 27 lớp xác thực lần lượt được thông qua, ngăn thứ hai của chiếc hộp bật mở. Từ bên trong, một khối thập lục diện đều từ từ bay lên, lơ lửng và chầm chậm bung ra giữa không trung.

[Giám sát thân phận thông qua, bắt đầu kết nối với Khải Huyền.]

Bên ngoài tầng khí quyển, ba vòng tròn khổng lồ chầm chậm hiện lên. Khung cảnh ấy vừa mang vẻ thần thánh, lại vừa tráng lệ đến tột cùng. Thế nhưng, khoảnh khắc nó xuất hiện, một nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời cũng len lỏi dâng lên trong trái tim của tất cả mọi người.

“Khởi động Nghi thức Diệt Tinh!”

[Bắt đầu khởi động. Đang can thiệp vào Biển Aijieka.]

[Căn cứ theo Khế ước Vĩnh hằng của Lorraine Xia, Biển Aijieka sẽ tiến hành hồi lưu các hạt Graviton sau đợt can thiệp này...]

[Đang nạp năng lượng bằng dòng Graviton. Bắt đầu khóa vị trí Lõi hành tinh.]

Âm thanh cơ giới lạnh lẽo vang vọng khắp đại sảnh. Tất cả mọi người đều không chớp mắt, dán chặt ánh nhìn vào ba vòng tròn khổng lồ đang dần rực sáng ngoài không gian kia.

[Đã khóa Lõi hành tinh. Bắt đầu hội tụ và xé toạc...]

Dẫu cho chân không vũ trụ không thể truyền tải âm thanh, nhưng cảnh tượng các mảng kiến tạo lục địa xê dịch, nước biển dâng trào cuộn sóng ấy, vẫn toát lên vẻ bi tráng và bất lực đến tột cùng.

Hơn mười phút trôi qua, lực xé rách kinh hoàng cuối cùng cũng khiến lõi hành tinh vỡ vụn, đẩy thiên thể này vào cửa tử. Dung nham dâng trào khắp bề mặt, vật chất đỏ sẫm từ tâm hành tinh liên tục phun trào ra ngoài. Vô số mảnh vỡ thoát khỏi sự kìm hãm của trọng lực, bắt đầu trôi dạt vào vũ trụ bao la. Ngay cả trạm không gian cũng bị những mảnh vỡ ấy va đập, rung chuyển dữ dội rồi bắt đầu gãy nát.

Bên trong trạm không gian rung chuyển dữ dội và đang trên đà sụp đổ, người phụ nữ tóc xanh vẫn đăm đăm nhìn vào hành tinh đang diệt vong kia, nước mắt tuôn rơi không ngớt. Dẫu vậy, nàng vẫn quyết không rời đi nửa bước. Mãi cho đến tận khi cả hành tinh đã vỡ vụn hoàn toàn, nàng mới chịu rút tay khỏi khối thập lục diện đang hoạt động kia.

[Tháng 12 năm 862, Kỷ nguyên thứ Sáu. Để kịp thời tiêu diệt toàn bộ tầng lớp lãnh đạo của phe bảo thủ đang cố thủ tại Cổng Mặt Trăng trước khi viện binh của đối phương tới nơi, Liên Bang đã lần đầu tiên sử dụng Khải Huyền Diệt Tinh trong cuộc nội chiến. Hành động này đã giáng một đòn chí mạng vào sức mạnh của phe bảo thủ, giúp chiến tuyến đang bên bờ tan rã ổn định trở lại, giành được khoảng thời gian vô cùng quý giá cho việc tái tập kết hạm đội về sau. Tuy nhiên, hành động này cũng đã khiến khoảng 1,6 tỷ cư dân Liên Bang vô tội phải bỏ mạng, trở thành một vết hằn vĩnh cửu được khắc sâu vào lịch sử.]

[Vài năm sau, nội chiến kết thúc. ‘Giọt Lệ Cobalt’ Amura-Lynn đã tự kết liễu đời mình ngay tại Tòa án Tối cao của Liên Bang. Tuy nhiên, một đảng phái mới đã trỗi dậy. Phe phái lấy biểu tượng Giọt Lệ Cobalt này, trong suốt hàng chục năm sau đó, đã không ngừng thanh trừng những ung nhọt tham nhũng bên trong Liên Bang. Dù thủ đoạn vô cùng tàn khốc, nhưng họ vẫn nhận được sự ủng hộ của vô số người dân, thậm chí còn buộc tầng lớp quan chức cấp cao phải duy trì sự cai trị liêm chính trong suốt gần một thế kỷ.]

Những chuyện cũ chôn vùi trong dòng thời gian đằng đẵng, giờ đây lại hiện lên rõ ràng ngay trước mắt Hersia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!