Chương 23: Lác đác mưa bay
[Xin chào. Kho Lưu trữ Gen Sinh học Quận 7 phía Bắc Lục Bảo Tinh hân hạnh được phục vụ quý khách.]
“Xin chào, tôi muốn tra cứu thông tin về cha mẹ ruột, và bản đồ gen cá nhân của chị gái ruột tôi.”
Trong một đại sảnh yên tĩnh và ngăn nắp tuyệt đối, Hersia cầm chiếc ô vẫn còn đang nhỏ nước, đứng lặng người trước một cổng giao diện tư vấn AI.
[Phí tra cứu là 100 tín dụng Liên Bang cho mỗi người. Vui lòng xuất trình giấy tờ tùy thân và thực hiện kiểm tra. Toàn bộ quá trình này sẽ được ghi hình.]
Bíp bíp——
[Xác thực danh tính thành công. Đang bắt đầu tra cứu hồ sơ…]
[Xin chào. Dựa trên hồ sơ lưu trữ, xác suất quý khách là con ruột của cha mẹ mình là 99,99%...]
Nghe đến đây, Hersia thở phào nhẹ nhõm, rồi tiếp tục lắng nghe phần còn lại.
[Bản đồ gen của quý khách và người chị gái đã khuất hoàn toàn trùng khớp. Tuy trong hồ sơ không có ghi chép, nhưng có thể suy đoán hai người là song sinh cùng trứng, hoặc là thể nhân bản vô tính.]
Quả nhiên là như vậy…
“Tra cứu xem mẹ tôi có hồ sơ đông lạnh phôi thai hoặc trứng đã thụ tinh nào không.”
[Thông tin này thuộc quyền riêng tư của cư dân Liên Bang. Tuy nhiên, căn cứ theo quy định tại Khoản 5, Điều 258 của Luật Bảo mật Quyền riêng tư, sau khi cư dân qua đời, người nhà có quyền được biết những thông tin cá nhân có liên quan đến chính mình...]
[Mẹ ruột của quý khách, bà Gu Yongtian, từng có một hồ sơ đông lạnh phôi thai. Sau 6 năm bảo quản, phôi này đã được lấy ra…]
Hóa ra là như vậy sao.
Hersia nhìn những dòng dữ liệu lần lượt hiện ra trên màn hình. Hồi lâu sau, cô mới kết thúc cuộc đối thoại với cổng AI.
Cô bước ra khỏi đại sảnh vắng lặng thưa người, lại một lần nữa bung chiếc ô đen lên, rồi lẳng lặng đi vào thế giới đang giăng đầy màn mưa bên ngoài.
Tiếng mưa rả rích không ngừng, vô vàn giọt nước rơi xuống từ bầu trời xám xịt, gõ vào mặt dù làm nảy lên những bọt nước li ti, rồi men theo lớp vải trơn bóng mà trượt dài xuống đất.
Năm ấy, quả thực mẹ cô đã mang song thai. Nhưng vì nhiều lý do, bà không sinh hạ cả hai cùng lúc, mà chọn cách đông lạnh một trong hai người trước. Và người bị đông lạnh đó chính là Hersia.
Chiếc ô xoay tròn chậm rãi, hất tung những hạt nước li ti. Hersia hồi tưởng lại tuổi thơ của mình, tự hỏi nếu cô và chị gái được cùng nhau lớn lên, thì mọi chuyện sẽ ra sao.
Có lẽ là sẽ tránh được vô vàn chuyện xảy ra sau này. Từ tính cách cho đến việc tu luyện Chuỗi Siêu Phàm, tất cả đều sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Nhưng cuộc đời vốn không có chữ ‘nếu’. Hai chị em họ đã trải qua những ngã rẽ cuộc đời riêng biệt, lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau. Việc muốn họ mãi đồng điệu như những cặp song sinh trong truyền thuyết, giờ đây đã là điều không thể.
Cô không thể chấp nhận hợp nhất với chị gái, bởi điều đó đồng nghĩa với sự diệt vong nhân cách của chính mình. Có lẽ cô còn phải trải qua rất nhiều điều nữa, đợi đến khi cả ý chí, vốn sống lẫn thực lực đều trở nên vững vàng, thì mới có thể đảm bảo bản thân không bị ảnh hưởng bởi chị ấy.
Hersia ngẩng đầu lên, khẽ nghiêng tán dù về phía sau. Những giọt mưa từ bầu trời rơi xuống, vương trên trán và gò má cô, rồi chậm rãi lăn dài.
Dẫu cho bầu trời vẫn còn một màu xám xịt, nhưng thấp thoáng sau tầng mây, những tia sáng rực rỡ đã bắt đầu lộ diện.
Từng giọt nước ngưng tụ trên gương mặt và cổ tay cô, dần hóa thành những viên tinh thể tròn xoe trong vắt, rồi lăn xuống.
Tinh Thể Hàn Hợp【Cấp Thần Thoại】: Vạn vật trong tay tụ hội, kết tinh và trở về trạng thái thuần khiết nhất. Những vết thương bị xé toạc bởi sự hỗn loạn sẽ được chữa lành như thuở ban đầu. (Tụ hội, đóng băng, kết tinh, thanh tẩy, chữa trị, các năng lực thuộc lĩnh vực liên quan đều được tăng cường ở mức tối đa).
Thanh Âm Thời Huyền【Cấp Thần Thoại】: Cảm nhận nhịp điệu của vạn vật, gảy lên dây đàn của thời gian. (Chưa rõ hoàn toàn, hiện tại chỉ có thể thông qua các mảnh vỡ và tàn dư của thời gian để tái hiện cảnh tượng quá khứ, thậm chí trong thời gian ngắn còn có thể đảo ngược một phần thời gian.)
Trong hai thiên phú ấy, Tinh Thể Hàn Hợp hẳn là thiên phú vốn có của cô, là hai mặt của cùng một bản thể với năng lực của chị gái. Nếu cô là Tinh Thể Hàn Hợp, thì Themisia hẳn chính là Lưu Sa Yên Diệt. Còn thiên phú thứ hai lại liên quan đến danh xưng ca sĩ, bên trong vẫn chứa đựng nhiều điều bí ẩn, hôm đó cô cũng chỉ vô tình kích hoạt được một phần nhỏ mà thôi.
Những mô tả về hai thiên phú này là kết quả cô có được sau khi tra cứu tiêu chuẩn xếp hạng của Liên Bang cùng vô số tài liệu, rồi thực hiện một nghi thức đặc biệt để tự vấn và xác nhận.
Ở một khía cạnh nào đó, Biển Aijieka chính là một cỗ máy ước nguyện khiếm khuyết. Nó khiến đại dương vật chất hồi đáp lại lời khẩn cầu của sự sống, chỉ có điều, sự hồi đáp này lại hữu hạn và thiếu sót.
Khi một vũ trụ khác va chạm và chồng lấp lên vũ trụ hiện tại, những hạt vật chất đặc biệt từ chiều không gian kia đã thẩm thấu vào thế giới này. Chúng tựa như một loại vật dẫn, cho phép tinh thần của sinh mệnh can thiệp vào thực tại vật chất, từ đó khai sinh ra vô vàn ma pháp và năng lực siêu phàm. Đó cũng chính là nguyên do khiến nhân loại thuở trước từng trỗi dậy thần tốc, để rồi lại bước vào con đường diệt vong.
Nền văn minh nhân loại cho đến nay đã từng trải qua ba lần hủy diệt và sụp đổ. Trong đó, lần đầu tiên xảy ra vào thế kỷ 21 thời Thái Cổ, lần thứ hai diễn ra sau Thời đại Hoàng hôn, và lần thứ ba tại Kỷ nguyên thứ Năm.
Mọi chuyện coi như đã tạm lắng xuống. Sau ngày hôm đó, cô đành phải xin nghỉ phép ba ngày để dưỡng thương và hồi phục sức lực, đồng thời tra cứu lại những tài liệu còn lưu lại từ quá khứ.
Giờ đây khi đã giải quyết xong xuôi mọi việc, cũng là lúc nên trở về rồi.
Cô tìm thấy một trạm kết nối mạng sao công cộng, sử dụng dịch vụ tại đó để gọi cho mình một chiếc xe bay.
Vài phút sau, một chiếc xe bay màu đen xuyên qua màn mưa tiến đến.
Bước vào trong xe, Hersia ngả lưng vào ghế, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ. Mấy ngày nay cô luôn cảm thấy buồn ngủ, dường như ngủ bao nhiêu cũng chẳng thể xua tan hết cơn mệt mỏi. Có lẽ, đây là di chứng để lại sau khi sử dụng thiên phú.
Hai tiếng sau, Hersia về đến trước cửa nhà. Cô phát hiện có hai người đang đứng đó, dường như là đang đợi mình.
Cô vẩy cho bớt nước đọng trên ô, nắm gọn nó trong lòng bàn tay rồi bước về phía họ.
“Các người là?” Hersia của hiện tại đã không còn e sợ như ngày trước nữa.
“Kính chào Đại tiểu thư Hersia! Chúng tôi… chúng tôi là đàn em của anh Long.” Gã mập vội vàng xưng danh, trông hắn có vẻ khá căng thẳng.
“Hử?” Hersia khẽ nghiêng đầu. Cô biết Kiều Long là ai, chính là kẻ đã tấn công cô ngày hôm đó.
“Kiều Long phái các người đến đây làm gì? Lúc đó tôi đã nói ân oán giữa chúng ta xem như đã xong. Hắn vẫn còn điều gì bất mãn sao?”
“Chuyện này…” Gã béo cuống quýt không thôi, may mà tên đồng bọn đứng bên cạnh đã kịp thời lên tiếng giải thích.
“Chuyện là thế này, đại ca muốn tạ lỗi và gửi quà bồi thường, nhưng anh ấy vẫn đang nằm viện dưỡng thương, nên mới nhờ chúng tôi đi thay.” Thấy Hersia vẫn dửng dưng chẳng chút động lòng, hắn cuống quýt nói nhanh hơn.
“Đại ca bảo rằng, hôm đó anh ấy đã lỡ tay làm hỏng đồ của cô, nên phái chúng tôi mang cái này đến đền bù.” Dứt lời, hắn tung chân đá mạnh vào gã mập đứng bên cạnh.
“Dạ, dạ, để tôi mở cho cô xem.”
Nói rồi, gã mập vội cầm lấy chiếc vali bạc bên cạnh, mở ngang ra trước mặt, để lộ ba chiếc hộp trong suốt. Trong mỗi hộp đều chứa một thiết bị đầu cuối cá nhân dòng cao cấp nhất hiện nay.
“Đây là mẫu ‘Mực Họa – Cách Vật 2707’ mới nhất của Xưởng Mặc Vận. Dựa trên nền tảng của dòng flagship 2700, phiên bản này được bổ sung thêm hoa văn Phượng Điểu cùng hệ thống khung tranh Ngưng Mặc. Nó có thể tạo ra một lớp lá chắn trong suốt rộng tối đa 20 mét vuông, dùng để cách âm, che mưa, đỡ đòn tấn công và quấy nhiễu các loại.”
“Đây là mẫu ‘Spectra – Lorella H4 – Lam’ thuộc Tập đoàn Shelia, một phiên bản tùy chỉnh dựa trên dòng ‘Spectra – Lorella H4’ mới nhất. Toàn thân máy được phủ lớp mạ màu xanh lưu sa, có khả năng ngăn chặn mọi loại nhiễu sóng, duy trì sự vận hành ổn định với hiệu suất cao, xứng đáng là trợ thủ đắc lực cho mọi công việc.”
“Còn đây là mẫu ‘Thánh Ca – Opera F-192’ của hãng Thất Toàn Thánh Âm, được tích hợp hệ thống khắc ấn bảy tầng tế đàn an thần, cho phép bố trí tế đàn tĩnh tâm ở bất cứ đâu, hỗ trợ đắc lực cho việc tu luyện Chuỗi Siêu Phàm và thiền định.”
Chọn lựa cũng thật có tâm…
Mẫu đầu tiên của Xưởng Mặc Vận chú trọng vào sự thanh tao và tính đa dụng trong đời sống. Sản phẩm của Tập đoàn Shelia lại nổi tiếng về độ chuyên nghiệp và chuẩn xác, có khả năng hỗ trợ phân tích hiệu quả cho mọi loại công việc. Còn về mẫu cuối cùng của Thất Toàn Thánh Âm, đây thậm chí không phải là sản phẩm của doanh nghiệp trong Liên Bang, mà là hàng nhập khẩu từ một quốc gia xa xôi. Nó mang lại rất nhiều lợi ích cho việc tu luyện, Hersia trước đây chỉ mới nghe qua chứ chưa từng được tận mắt chứng kiến.
“Ý là để tôi chọn lấy một cái sao?”
“Không, không phải đâu, là biếu cả cho cô để tạ lỗi đấy ạ.” Hai người bọn họ rối rít trả lời.
“Như vậy thì hơi quá rồi.” Hersia lắc đầu. Trong số đó, cái rẻ nhất ước chừng cũng phải 3-4 vạn tín dụng Liên Bang. Còn mẫu cuối cùng kia thì có lẽ phải trên 10 vạn.
“Xin cô hãy cứ nhận lấy đi ạ, nếu không thì chúng tôi thật sự không biết phải làm thế nào nữa.”
“Các người đang ép buộc tôi sao?” Hersia xoay nhẹ cán ô trong tay, làm bắn ra vài giọt nước.
“Không không không, chỉ là, chỉ là… bọn tôi mồm miệng vụng về, không biết giải thích sao cho phải. Ý là, nếu cô không nhận thì bọn tôi sẽ thấy áy náy lắm. Anh Long không muốn làm cô giận, anh ấy chỉ muốn bày tỏ thành ý thôi. Với lại, nếu lễ vật quá sơ sài thì theo luật của bọn tôi, đó chẳng khác nào là sự mạo phạm cả…”
Trong quy tắc và thế giới quan của họ, tạ lỗi đâu chỉ đơn thuần là bồi thường thiệt hại. Nếu chỉ đền bù đúng phần tổn thất thì có khác gì phán quyết của tòa án đâu, làm thế chẳng khác nào đang sỉ nhục người ta cả. Vì vậy, quà tạ lỗi trong giới giang hồ ít nhất phải gấp ba lần giá trị thực mới được xem là có chút lễ phép và thành ý tối thiểu.
“Ra là vậy sao…” Nghe xong lời giải thích, Hersia rơi vào trầm tư.
Thật ra, cô cũng không muốn dây dưa thêm với loại người như Kiều Long. Bản thân cô thì có lẽ chẳng sợ gì, nhưng gia đình bà He nơi cô đang tá túc vẫn còn phải sinh sống lâu dài ở khu vực này. Cô cũng chẳng muốn gây thù chuốc oán đến mức một mất một còn, hay dồn ép nhau vào đường cùng làm gì.
“Được thôi, tôi có thể nhận, nhưng với một điều kiện, từ nay về sau các người không được đến tìm tôi nữa, và tuyệt đối không được quấy rầy những người xung quanh tôi. Đã rõ chưa?”
“Chúng tôi hiểu rồi ạ!” Lúc này cả hai lập tức đáp lời, giọng điệu vô cùng dứt khoát và mừng rỡ.
“Được rồi, để cái vali xuống đó, các người có thể đi.”
“Vâng!” Hai người bọn họ lập tức rời đi theo hướng khác. Dù làm vậy sẽ phải đi đường vòng xa hơn, nhưng đổi lại, họ sẽ không phải đi ngang qua người Hersia.
Dõi theo bóng lưng hai người kia vội vã rời đi, Hersia thầm thắc mắc không biết rốt cuộc Kiều Long đã mô tả cô với đám đàn em thế nào. Theo lẽ thường, với ngoại hình hiện tại, cô chỉ là một nữ sinh 16 tuổi bình thường, chẳng hề có chút uy hiếp nào. Hai gã kia nhìn là biết dân lăn lộn giang hồ, quen thói đâm chém, sao lại có thể sợ sệt đến mức ấy được chứ.
Thực ra về điểm này thì Hersia đã đoán sai rồi. Kiều Long chẳng cần mô tả gì nhiều cả, đơn giản là khi hai tên đàn em đưa hắn vào viện, chúng đã bị dọa cho khiếp vía bởi vết thương rách toạc cả ngực và cánh tay hắn. Chúng chưa bao giờ thấy đại ca bị thương nặng đến thế, mà đối thủ nghe đâu chỉ là một cô gái chưa đến tuổi thành niên.
Hơn nữa, thái độ của Kiều Long sau đó cũng khiến người ta phải kinh ngạc. Hắn liên tục căn dặn hai tên đàn em rằng tuyệt đối không được đắc tội với cô gái kia, nhất định phải khiêm tốn, cẩn trọng, cẩn thận rồi lại càng phải cẩn thận hơn nữa. Điều này khiến hai kẻ vốn đã bán tín bán nghi càng thêm hoảng loạn. Chúng ngỡ rằng cô gái này là kiểu tuyệt thế cao nhân ẩn mình, hoặc là con ông cháu cha có thế lực khủng khiếp, thế nên mới có màn khúm núm vừa rồi.
Xách chiếc vali bạc vào trong nhà, Hersia cất gọn cây dù rồi trở về phòng ngủ. Cô nằm xuống giường chợp mắt một lát, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, bèn bật dậy, đi ra phòng khách và mở chiếc vali ra.
Đúng là hiện giờ cô đang rất cần một thiết bị đầu cuối cá nhân. Cái thứ hai cô mua trước đây cũng đã bị hỏng trong vụ tấn công của Kiều Long rồi.
Kể cũng lạ, bộ hai thầy trò nhà đó đều chuyên tu môn ‘hủy diệt thiết bị đầu cuối cá nhân’ hay sao vậy?
Lấy ra chiếc máy của Xưởng Mặc Vận, Hersia khởi động nó lên. Cô vừa sạc năng lượng cho máy, vừa nhập thông tin cá nhân để tiến hành khắc ấn vào bên trong.
Vài phút sau, cô bấm gọi vào một dãy số quen thuộc.
“Bà đấy ạ? Hôm nay con sẽ ngủ lại nhà mình. Con cần dọn dẹp, sắp xếp lại ít đồ đạc, ngày mai con lại sang với bà nhé.”
……
“Dạ, vâng ạ, con sẽ chú ý an toàn. Mọi người cũng vậy nhé… Vậy con cúp máy đây ạ.”
Xử lý xong xuôi mọi việc, cô đặt thiết bị đầu cuối cá nhân mới toanh sang một bên rồi ngả người nằm dài trên giường. Ngắm nhìn trần nhà quen thuộc, một cơn buồn ngủ lại bất chợt ập tới.
Ngủ thêm chút nữa vậy.
Sau đó, thiếu nữ tóc đen nằm nghiêng người trên lớp chăn bông, kéo một góc chăn lót lên cánh tay để gối đầu, rồi cứ thế từ từ chìm vào giấc ngủ.
Hơi thở cô dần trở nên êm đềm. Vài lọn tóc đen mềm mại vương nhẹ, vẽ nên những đường cong trên gò má, khiến dung nhan vốn đã đẹp tựa mộng ảo càng thêm phần mong manh, gợi niềm thương cảm. Trong cơn mơ, hàng lông mày thanh tú của cô lúc thì nhíu chặt, khi lại giãn ra, phải mất một lúc lâu sau mới hoàn toàn tĩnh lặng trở lại.
Đúng 11 giờ đêm, Hersia tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu. Cô ngồi trên giường với đôi mắt lờ đờ ngái ngủ, ngẩn người ra một lúc và suýt chút nữa thì lại thiếp đi. Mãi lâu sau cô mới đứng dậy được, rồi đi vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo.
Những giọt nước lăn dài rơi xuống. Hersia nhìn mình trong gương, sâu trong đôi mắt đen láy bỗng lóe lên chút ánh xanh lam, rồi dần chuyển biến sang sắc tím mông lung huyền ảo. Cô chớp mắt vài cái, thu lại vẻ kỳ lạ đó, khiến mọi thứ trở lại bình thường.
Bật chiếc máy nấu ăn tự động trong bếp lên, Hersia lấy ra một cuốn nhật ký đã rất cũ. Cô lật trang sách, đặt lên bàn ăn rồi bắt đầu đặt bút viết.
『Ngày 28 tháng 4, trời mưa
Hôm kia đánh nhau với chị, đau lắm.
Nhưng mà thắng rồi, rất vui.』
Ngẫm nghĩ một lát, lắng nghe tiếng nước sôi lục bục khe khẽ vọng ra từ nhà bếp, cô lại tiếp tục đặt bút viết.
『Phải học nấu ăn, nấu ngon như mẹ.』
Sau đó, cô gập cuốn nhật ký lại rồi bước về phía nhà bếp.
Hôm nay bắt đầu bước đầu tiên của việc học thôi nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
