Sách tranh Đen tuyền (1-102) - Chương 17: Nữ ca sĩ huyền thoại - Kim Diễm Tường Vi

Chương 17: Nữ ca sĩ huyền thoại - Kim Diễm Tường Vi

Chiếc đèn chùm pha lê màu vàng nhạt trên trần lặng lẽ xoay chuyển, tỏa ra thứ ánh sáng êm dịu. Trên chiếc bàn bên dưới bày biện đủ món ăn ngon: ở giữa là tô canh nóng còn sủi bọt, bên trong có bí đao và sườn, xung quanh là các món xào cùng những loại bánh hấp, luộc.

Hôm nay không chỉ có bà He, Hersia và He Cheng, mà gia đình ba người của Lisha cũng tới. Sáu người ngồi quây quần bên bàn ăn dùng bữa tối, thỉnh thoảng lại trò chuyện đôi câu.

“Cũng lâu lắm rồi cả nhà mới ngồi ăn cùng nhau, hiếm hoi lắm mới có dịp đông đủ như thế này.” Bà He lên tiếng.

“Ngày thường ai cũng có việc riêng cả, với lại mấy đứa như Li An cũng ở khá xa…”

Li An mà bà He nhắc tới chính là một trong hai người con khác của bà, hiện không sống ở thành phố Payin, hơn nữa tuổi tác cũng đã cao.

“Không sao đâu ạ, vẫn còn mấy chị em con ở bên bầu bạn với bà mà.”

He Cheng và chị gái thuộc hàng cháu của bà He, cha mẹ họ đã qua đời từ rất sớm.

“Haha, chỉ cần các con bình an là được rồi, bà cũng chẳng cần bận tâm gì nữa. Dù sao thì bà cũng đã sống đủ lâu rồi.” Bà He lại suy nghĩ rất thoáng.

“Thôi, không nói mấy chuyện đó nữa. Nào nào, ăn cơm đi, ăn cơm đi. Hôm nay là bà chuẩn bị rất tâm huyết, mấy đứa không được để thừa đâu.” Trong nhà vang lên những tiếng cười nói vui vẻ.

Sau bữa tối, Hersia trở về phòng ngủ, lúc này mới có chút thời gian rảnh để chậm rãi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đó trong phòng tắm.

Là đóng băng sao?

Cô thầm tự hỏi trong lòng, rồi nhìn sang cốc nước trên bàn. Nghĩ ngợi một chút, cô rót ra một ít vào lòng bàn tay.

Trong đôi mắt đen lại ánh lên sắc xanh lam nhạt, ngay sau đó những giọt nước trong lòng bàn tay nhanh chóng tụ lại rồi hóa thành những hạt băng trong suốt lớn nhỏ khác nhau, cảm giác lạnh lẽo cũng theo đó mà len lỏi trên da thịt.

Để những hạt băng trong lòng bàn tay trượt xuống mặt bàn, Hersia nhặt một viên lên, khẽ nhắm mắt, cẩn thận dò xét. Năng lực của Chuỗi Suy Tàn cấp 2 – Khách Từ Bóng Tối được kích hoạt, mọi kết cấu bên trong hạt băng lập tức hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô.

Cảm giác này…

Hersia đứng dậy rời khỏi phòng ngủ, xuống bếp tầng một rồi mở cửa tủ lạnh, kéo ngăn đông ra và lấy một ít đá viên.

Trở về phòng, cô đem hai loại băng ra so sánh, những cấu trúc li ti bên trong như thể được phóng đại dưới kính lúp lần lượt hiện rõ trong ý thức cô.

Trái ngược với những hạt băng có kết cấu sắp xếp trật tự hoàn hảo, đặc khít không một kẽ hở, cấu trúc bên trong của đá trong tủ lạnh lại vô cùng lộn xộn, chứa đầy những khe hở li ti. Chính những khe hở này đã khiến cho đá không còn trong suốt mà chuyển sang màu trắng đục.

Sau khi chăm chú quan sát một lúc lâu, Hersia mới đặt viên đá và hạt băng xuống.

Tuy chưa thể xác định hoàn toàn bản chất, nhưng hiện tại cô đã nắm được một phần tác dụng thiên phú của mình. Đó là đóng băng, hay nói đúng hơn là tái ngưng tụ. Nó khiến các phân tử vốn đang rải rác hỗn loạn được tập hợp lại, sắp xếp một cách trật tự và đồng nhất theo một quy luật nào đó.

Khả năng này chỉ tác dụng lên nước, hay các vật chất khác cũng được?

Rất nhanh sau đó, cô lại tìm thêm những thứ khác để thử nghiệm, chẳng hạn như muối, đường, dầu ăn trong bếp...

Muối và đường sau khi được đun nóng cho tan ra, dưới tác động của năng lực, lại ngưng kết lần nữa thành tinh thể. Thậm chí những tạp chất vốn lẫn bên trong cũng bị tách ra ngoài, khiến chúng trở nên tinh khiết vô cùng.

Riêng với dầu mỡ thì lại khá kỳ lạ, chúng hiện lên những dải màu biến thiên, cứ như thể đang được sắp xếp lại dựa trên độ dài ngắn của các chuỗi phân tử vậy.

Sau khi kết thúc thí nghiệm, trời đã rất khuya. Nghĩ đến việc có thể làm phiền người khác, lại còn phải đi làm vào ngày mai, Hersia liền dừng lại.

Để mai đến quán hỏi thử xem sao. Có mấy chị hầu gái rất uyên bác, chắc là sẽ biết nhiều hơn.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, rất nhanh đã sang ngày hôm sau.

Vì tối qua hơi phấn khích nên thực ra Hersia đã trằn trọc rất lâu mới ngủ được. Mãi đến khi chuông báo thức reo được một lúc lâu, cô mới lồm cồm bò ra khỏi chăn.

Cô vốc ít nước lạnh tạt nhẹ lên khuôn mặt, xua đi cơn ngái ngủ. Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, Hersia lên đường đi làm.

Cô đi thang máy thẳng đứng lên khu tầng trên của thành phố Payin, sau đó bắt chuyến tàu điện trục dọc để đến trung tâm thành phố. Cuối cùng, sau khi qua cửa an ninh dưới chân Tháp Đỉnh Tinh, cô bước vào bên trong.

Lúc này mới hơn 8 giờ, người ra kẻ vào thang máy phần lớn đều là nhân viên. Bọn họ muôn hình muôn vẻ: người thì âu phục giày da bóng lộn, kẻ lại mặc đồ lao động sẫm màu... Hersia đứng lẫn trong số đó trông chẳng khác nào một chú vịt con lông xám, hoàn toàn mờ nhạt.

Kiên nhẫn chờ đợi vài phút, thang máy cứ thế đi lên, hành khách cũng lần lượt bước ra. Khi vượt qua tầng 35, bên trong chỉ còn lại đúng hai người: ngoài Hersia ra thì còn một nữ nhân viên công sở trong bộ váy vest màu xám.

Cô ấy tò mò nhìn Hersia một lượt, rồi lên tiếng hỏi.

“Em đến Giấc Mộng Lưu Ly làm việc phải không?”

“A... vâng ạ.” Hersia ngạc nhiên, không ngờ chuyện này mà cũng đoán ra được.

“Haha, bên trên chỉ còn 4 tầng thôi. Mà đài quan sát trên sân thượng giờ này chưa mở cửa, nên chỉ còn lại mỗi Giấc Mộng Lưu Ly và các cơ quan hành chính thành phố Payin. Trông em còn nhỏ thế này, chắc chắn không phải là công chức nhà nước rồi, suy ra chỉ có thể là nhân viên mới của Giấc Mộng Lưu Ly thôi.”

“Hóa ra là vậy ạ.” Hersia gật đầu.

“Biệt danh của em là gì? Mấy hôm nữa rảnh rỗi chị sẽ ghé qua Giấc Mộng Lưu Ly chơi, tiện thể xem em thế nào luôn.”

“Biệt danh của em là Dantalian, nhưng mà em vẫn đang trong thời gian thử việc thôi ạ.”

“Dantalian à, chị nhớ rồi.” Nữ nhân viên công sở thoáng vẻ trầm ngâm.

Rời khỏi thang máy, Hersia đi đến Giấc Mộng Lưu Ly lúc này vẫn chưa mở cửa. Belphegor chưa tới, nên cô đành phải đứng đợi.

Các hầu gái lần lượt thay xong trang phục rồi đi xuống, trong số đó có người Hersia quen mặt, nhưng cũng có người trông rất lạ lẫm.

“Dantalian đang đợi ai sao?” Một hầu gái tóc vàng, vóc dáng đầy đặn dừng lại trước mặt Hersia.

“Vâng, chị Andusia.” Cô gật đầu chào lễ phép.

“Con thỏ kia chắc lại ngủ nướng rồi, nó hay thức khuya chơi game lắm. Em đi với chị nào.” Andusia ra hiệu cho Hersia đi theo mình lên tầng trên thay đồ.

Dùng quyền hạn nhân viên để mở cửa, Andusia dẫn Hersia vào phòng thay đồ, sau đó còn giúp cô chải lại mái tóc.

Tuy nhiên, mỗi người đều có phong cách riêng. Andusia không chọn đeo bờm tai mèo cho Hersia, mà thay vào đó chọn một đóa hoa cúc trắng xanh đang nở rộ, dùng kẹp tóc đặc chế gài lên một bên đầu cô, trông như một chiếc vương miện nhỏ. Ngay cả dây buộc tóc và nơ trên cổ áo cũng được phối màu xanh trắng, tạo nên một vẻ đẹp tự nhiên và thanh nhã vô cùng.

Sửa soạn xong xuôi, Andusia khẽ gật đầu, có vẻ rất ưng ý, rồi mới dẫn Hersia ra cửa hàng bắt đầu làm việc.

“Buổi sáng em cứ làm việc ở nhà kính của chị đi. Tưới nước cho hoa, rồi lát nữa chị sẽ hướng dẫn em những điều cần lưu ý trong công việc.”

“Dạ vâng.”

So với quầy bar hay khu vực làm việc của các hầu gái khác, nhà kính của Andusia quả thực khiến Hersia cảm thấy bớt áp lực hơn hẳn, bởi không gian ở đó vô cùng thanh tĩnh.

Nhìn vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa đầy mong đợi của Hersia, Andusia lại mỉm cười, đưa tay chỉnh lại mấy lọn tóc mái cho cô.

“Chỉ cần em không chê việc này tẻ nhạt, buồn chán là được rồi.”

Buổi sáng lượng khách không nhiều. Cũng phải thôi, tầm giờ này đa số mọi người đều đang đi làm, chỉ có một số ít người cực kỳ rảnh rỗi mới dậy sớm thế này, rồi ghé qua đây tìm các cô hầu gái trò chuyện, hoặc là tụ tập bạn bè.

Bên trong nhà kính trong suốt, dây leo phủ kín bốn bề. Hoa cỏ trong từng chậu cảnh đều đang vươn mình đầy sức sống, vài nơi còn điểm xuyết những đóa hoa đang nở.

“Chậu này là hoa Tử Uyển, em cứ tưới một lượng nước vừa phải là được, loài này cũng dễ chăm lắm. Còn chậu bên cạnh là Bách Hợp dại, không được tưới nhiều quá đâu...” Andusia vừa chỉ bảo tận tình cho Hersia, vừa kể cho cô nghe về đặc tính sinh trưởng của từng loại hoa cỏ, và cả ý nghĩa của chúng nữa.

Hersia vừa tưới nước vừa chăm chú lắng nghe. Tuy hôm nay có chút buồn ngủ, nhưng trí nhớ của cô dường như lại tốt đến lạ thường.

Phải chăng đây cũng là một lợi ích của việc thức tỉnh thiên phú?

Sau khi giới thiệu xong những loài hoa cỏ thông thường ở một bên nhà kính, Andusia bắt đầu giới thiệu đến một số loài sở hữu hiệu quả siêu phàm.

“Chậu này là lan chi Hàn Lẫm, khi nhiệt độ phòng vượt quá 20 độ, nó sẽ tỏa ra hơi lạnh để hạ nhiệt xung quanh. Tuy một chậu thì hiệu quả không đáng kể, nhưng tầng trên của nhà kính được treo cả một vòng đấy, đó cũng chính là lý do khiến nơi này không hề nóng bức mà lại rất dễ chịu. Ngoài ra nó còn có chút tác dụng lọc không khí, tất nhiên là cũng không thể dựa dẫm hoàn toàn vào nó được.”

Andusia vừa nói vừa chỉ cho Hersia nhìn những hàng dây leo màu trắng xanh đang rủ xuống từ phía trên nhà kính.

“Bảo sao.” Hersia chớp chớp mắt, cảm thấy điều này thật mới lạ.

Tuy trong sách giáo khoa có đề cập đến các loài thực vật siêu phàm, nhưng việc được tận mắt chứng kiến lại là một chuyện hoàn toàn khác.

“Mấy chậu lan chi này thường do chị chăm sóc, vì chị thuộc Chuỗi Tự Nhiên. Nếu đợt nào chị không đi làm, em có thể tìm Bathin, cô ấy cũng thuộc Chuỗi Tự Nhiên nên có thể giúp chăm nom một chút.”

“Còn mấy chậu kia nữa, chậu đó là cúc Lang Kim, màu đỏ cam rực rỡ tựa như vàng vậy, cánh hoa có dược tính siêu phàm đấy. Mà, đợi hết mùa hoa vào tháng 6 thì có thể hái cánh hoa xuống đem cất đi.”

“Chậu này là bách hợp Tuyết Nhung, nó nhẹ bẫng à. Thời xưa, chỉ cần cầm bông hoa này trên tay là người ta có thể từ từ đáp xuống đất từ một nơi rất cao. Có điều bây giờ thì chủ yếu trồng để làm cảnh thôi, các cô gái rất thích loài hoa này.”

Suốt cả buổi sáng, Hersia đều chìm đắm trong việc học hỏi, ngỡ như mình đã quay trở lại thời còn cắp sách đến trường. Andusia quả thực là một giáo viên, một người đàn chị vô cùng mẫu mực. Chị ấy vừa dạy Hersia cách chăm sóc hoa, vừa giảng giải về nguồn gốc, công dụng, và cả những thông điệp gửi gắm trong từng đóa hoa nữa.

Thời gian lặng lẽ trôi qua. Đến trưa, Andusia dẫn Hersia đến nhà ăn nhân viên dùng bữa, sang đến chiều lại đưa cô tới chỗ làm việc của một cô hầu gái khác.

“Buttis, chiều nay chị giao Dantalian cho em đấy.” Andusia vừa dặn dò cô hầu gái có mái tóc xanh lục trước mặt, vừa lôi Hersia đang nấp sau lưng mình ra.

“Hihi, không thành vấn đề~”

Cô hầu gái này trạc tuổi Andusia, vóc dáng cũng quyến rũ không kém. Cô ấy có mái tóc xoăn dài màu xanh ngọc rủ xuống tận thắt lưng. Gian phòng kính phía sau lưng cô tựa như một khu rừng mưa rậm rạp, phủ đầy lá xanh và hoa độc, thấp thoáng trong đó là những chú ếch phi tiêu sặc sỡ cùng những con rắn thon dài.

Nếu nói cả hai đều phụ trách nhà kính cây trồng, thì phong cách của Andusia và Buttis quả thực là hoàn toàn khác biệt.

Bên phía Andusia thì tĩnh lặng, ấm áp và thư thái bao nhiêu, sang đến bên Buttis lại nguy hiểm, kịch độc và căng thẳng bấy nhiêu. Cũng chẳng trách Hersia lại thấy hơi sợ, bởi lẽ khi có một con rắn xanh mướt đang nhìn chằm chằm và thè lưỡi ngay trước mặt, thì trong lòng ai mà chẳng thấy rợn người.

Sau khi Andusia rời đi, Buttis nở nụ cười rạng rỡ rồi bước tới.

“Dantalian đang sợ à?” Nhìn cô bé dễ thương đang đứng im không dám nhúc nhích trước mặt, người chị gái này có vẻ hứng thú ra mặt.

“Vào đây trước đã nào.” Vừa dứt lời, cô ấy liền kéo một Hersia đang đầy vẻ miễn cưỡng bước vào khu rừng mưa tràn ngập độc tố này. Trên mặt đất, Hersia thậm chí còn nhìn thấy vài con côn trùng đáng sợ đang bò lổm ngổm.

“Mấy thứ này đều có độc hết ạ?” Hersia cuối cùng cũng không kìm được mà cất tiếng hỏi.

“Đúng rồi đó nha, mà còn cực độc luôn là đằng khác, hihi.”

“Nhưng yên tâm, trong cửa hàng luôn có sẵn huyết thanh. Dù có bị cắn thì cũng không sao đâu.” Cô ấy quay đầu lại trấn an Hersia.

“Đừng sợ quá, dù sao đây cũng không phải rừng hoang dã thật sự. Mấy bé cưng bên trong đều đã được chị huấn luyện rồi, rất ngoan, sẽ không cắn người bừa bãi đâu.”

Nói thì nói vậy, nhưng Hersia vẫn khó mà yên tâm.

“Được rồi, tới nơi rồi đây.” Sau khi đi thêm một đoạn, Buttis dẫn Hersia đến trước một hồ nước nhỏ nằm tận sâu bên trong. Mặt nước trong vắt, xung quanh được xếp đá bao bọc.

“Lại đây, ngồi xuống bên hồ đi, để chị hướng dẫn công việc chiều nay cho em.”

Kéo Hersia ngồi xuống cùng mình, Buttis tháo chiếc chuông bên hông ra rồi khẽ lắc nhẹ. Một tràng âm thanh trong trẻo, êm tai lập tức vang lên.

Thanh âm đơn giản này không chỉ mang lại cảm giác về thính giác, mà Hersia thậm chí còn cảm nhận được một luồng cảm xúc thanh thoát, vui tươi từ trong đó, khiến sự căng thẳng trong lòng cô dịu đi rất nhiều. Thế nhưng, nương theo tiếng chuông, trong khu rừng mưa cũng vang lên những tiếng sột soạt, từng con vật độc với đủ loại hình thù bò ra, màu sắc sặc sỡ đến mức Hersia chẳng dám nhìn kỹ, đành phải nhắm tịt mắt lại.

“Được rồi, giờ thì Dantalian có thể mở mắt ra được rồi đấy.” Giọng nói của Buttis vang lên.

Hersia dè dặt hé một bên mắt ra nhìn, nhưng thấy xung quanh hồ nước bâu kín đủ loại rắn độc, bò cạp, nhện và ếch phi tiêu, khiến cô sợ quá lại phải nhắm tịt mắt vào ngay.

“Không sao đâu.” Dứt lời, Buttis lại khẽ lắc chiếc chuông, giúp tâm trạng của Hersia dần ổn định trở lại.

“Khu vực chị phụ trách ấy mà, sản phẩm chủ lực chính là những bé cưng đáng yêu này đó.” Nói rồi, Buttis bắt đầu giới thiệu cho Hersia về chủng loại của những sinh vật độc hại này.

Trong số đó, phần lớn đều là những sinh vật sở hữu sức mạnh siêu phàm, cấp độ trải dài từ Chuỗi 1 đến 3. Thậm chí còn có một vài cá thể đạt đến Chuỗi 4, khiến người ta không khỏi kinh ngạc.

“Tuy chị mới chỉ đạt đến Chuỗi Nguyên Sơ cấp 3 thôi, nhưng tụi nó đều nghe lời lắm, không dám làm loạn đâu. Còn về việc chị thuần phục chúng thế nào thì kể ra dài dòng lắm, nếu Dantalian hứng thú thì để sau này chị kể cho nghe. Cơ mà hôm nay ấy à, cứ tập làm quen với công việc trước đã nhé.”

“Khác với độc tố của sinh vật bình thường, độc tố của sinh vật siêu phàm lại ẩn chứa một chút khái niệm siêu phàm. Nó không hoàn toàn dựa vào phản ứng hóa học hay chất dẫn truyền thần kinh, nghĩa là không thể dùng chất trung hòa hay huyết thanh để xử lý được.”

Nghe vậy còn khiến người ta sợ hơn nữa ấy…

“Nhưng nếu phân tích được đặc tính của độc tố, rồi điều chế ra thuốc giải tương ứng, thì vẫn có thể đảm bảo an toàn. Việc này thường liên quan đến luyện kim và chế dược.”

“Mấy bé cưng trong nhà kính của chị tuy trông đáng sợ thế thôi, nhưng độc tố mà chúng tiết ra lại có rất nhiều công dụng đấy. Có loại thì dùng cho luyện kim và chế dược, có loại lại là nguyên liệu cho dòng nước hoa cao cấp nào đó, vì thế nên chúng ta phải thu thập nọc độc của chúng theo định kỳ.”

“Một mình chị đôi khi làm không xuể, nên hôm nay mới nhờ em giúp một tay.”

Sau một hồi nghe Buttis giải thích và hướng dẫn, cuối cùng Hersia cũng gật đầu. Cô rón rén từng bước một, cẩn thận chạm vào mấy bé cưng này, chỉ là sau đó thì…

“Ư…”

Một con rắn nhỏ xanh biếc quấn chặt lấy bắp chân Hersia, ngay sau đó, một con nhện lớn đầy lông lá rơi xuống đậu trên đầu cô. Chưa hết, trong lòng bàn tay Hersia lúc này còn đang có một chú ếch phi tiêu đỏ rực ngồi chễm chệ.

“Ahaha, xem ra bọn nhỏ thích em lắm đấy.” Buttis vừa cười vừa giúp Hersia gỡ con nhện trên đầu xuống.

“Cái này cho em. Chỉ cần lắc nhẹ hai cái là chúng sẽ nghe lời thôi.” Buttis tiếp tục giải thích những điểm mấu chốt, rồi đưa chiếc chuông trong tay sang cho Hersia.

Hersia cẩn thận làm theo, nhận lấy chiếc chuông trong tay rồi khẽ rung nhẹ. Ngay sau đó, một làn âm thanh êm tai lan tỏa, tựa như tiếng chuông ngân nga trong đêm đông thanh vắng, khiến người ta trút bỏ mọi nỗi bồn chồn, xao động.

Vừa nghe thấy tiếng chuông, thoạt đầu Buttis mỉm cười gật đầu, nhưng rồi ánh mắt lại chợt thoáng lên vẻ ngỡ ngàng. Cô ấy chăm chú nhìn chiếc chuông trong tay Hersia, rồi ngắm nhìn dáng vẻ nghiêm túc mà đầy đáng yêu của cô.

Chẳng bao lâu sau, con rắn nhỏ đã dịu lại, không còn trườn bò lung tung nữa. Nhờ vậy mà Hersia mới có thể cố nén nỗi sợ hãi, chầm chậm gỡ nó ra khỏi chân mình rồi đặt sang một bên.

“Khoan thả đi vội, giữ chặt lấy đầu nó, rồi bắt nó nhả nọc ra.” Buttis đứng bên cạnh vừa chỉ đạo vừa làm mẫu.

“Ư... vâng.” Hersia cẩn thận bóp nhẹ vào đầu con rắn, đưa nó lại gần chiếc lọ thủy tinh rồi ấn nhẹ xuống. Chú rắn nhỏ cũng tỏ ra rất phối hợp, nó nhe nanh độc ra, để dòng nọc độc không màu từ từ chảy xuống.

“Tốt lắm, Dantalian học nhanh đấy chứ.” Buttis giơ ngón cái lên khen ngợi, rồi vỗ tay tán thưởng.

“Tiếp tục nào, kế đến là con nhện sói Landis này đây.”

Một con nhện sói to hơn bàn tay Hersia cả một vòng được đặt ngay trước mặt cô. Đây là loài nhện sói sống trên cây thuộc Chuỗi Tự Nhiên cấp 3, trên các đốt chân phủ đầy lớp lông tơ màu xanh lam rực rỡ, còn phần thân ở giữa lại ngả sang màu đen sẫm.

Khi con nhện sói bò lên tay, Hersia đã sợ đến mức cứng đờ người không dám nhúc nhích, mồ hôi lạnh cứ thế tuôn ra ướt đẫm cả lưng.

“Đừng hoảng, cứ từ từ thôi. Em dùng ngón tay chạm nhẹ vào chân trước của nó xem. Yên tâm đi, có chị ở đây rồi.”

Phải mất một lúc lâu sau, Hersia mới dám lấy hết can đảm làm theo. Con nhện sói khẽ cựa mình, nhưng hình ảnh lọt vào mắt cô cứ như bị tụt khung hình vậy. Nó dịch chuyển tức thời đến vị trí mới mà chẳng hề nhìn thấy quá trình di chuyển ở giữa.

“Em nhìn mấy cặp mắt to tròn như những viên ngọc đen kia xem, đáng yêu quá phải không?”

Không, chẳng đáng yêu chút nào cả.

Cũng may là cuối cùng cô cũng dần quen được với việc này. Hersia bắt đầu cẩn thận lặp lại các bước lúc nãy để thu lấy nọc độc.

Cứ thế, được Buttis vừa dụ vừa dỗ, rốt cuộc Hersia cũng dần quen tay, tốc độ làm việc cũng nhanh hơn hẳn.

Khi hoàng hôn buông xuống, sau khi xử lý xong nọc độc của bé cưng cuối cùng bên hồ, Buttis rửa tay sạch sẽ rồi đi đến bên cạnh Hersia. Cô ấy đỡ cô dậy, bởi đôi chân Hersia lúc này đã mỏi nhừ đến mức không sao tự đứng lên được nữa.

“Vất vả cho em rồi.” Cô ấy giúp Hersia phủi bụi trên quần áo, rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

“Đi ăn chút gì nhé, hôm nay chị mời. Rồi chị sẽ kể cho em nghe chị đã thuần phục mấy nhóc này ra sao.”

Giống như hôm qua, hai người lại ngồi trước quầy bar của Froeus, chỉ có điều hôm nay là Buttis mời.

“Dantalian lại tới rồi này.” Froeus mỉm cười nhìn hai người, rồi bắt tay vào chuẩn bị bữa tối.

“Có phải em đang tò mò là tại sao ngay cả động vật siêu phàm hoang dã mà cũng có thể thuần phục cho ngoan ngoãn được đúng không?” Buttis vừa nhâm nhi ly nước Froeus mới pha xong, vừa giải thích cho cô.

“Thực ra thì đây là một nhánh thuộc năng lực ca sĩ, hay nói đúng hơn là một trong những cách vận dụng của nó.”

“Ca sĩ á?” Trên đầu Hersia như hiện lên mấy dấu hỏi chấm. Cô đương nhiên biết ý nghĩa của từ ca sĩ, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại dùng được vào việc này.

Họ không chỉ đơn giản là ca sĩ. Cách gọi thích hợp hơn phải là những Siêu Phàm Giả sở hữu thiên phú Đồng điệu Linh hồn. Còn ca hát hay âm nhạc, chỉ là phương thức để khuếch tán và vận dụng thiên phú ấy. Liên Bang Tường Vi rộng lớn ngày nay chính là được hình thành nhờ một vị ca sĩ cấp Sắc cách đây vài trăm năm.

Dưới sự hòa giải và bôn ba gần hai mươi năm của vị ca sĩ huyền thoại này, 186 tập đoàn khổng lồ cùng 37 tổ chức liên sao cuối cùng cũng đã quy tụ lại một chỗ, định ra Hiến chương Mười Hai điều mới, và thành lập nên quốc gia này. Đó chính là nguồn gốc của 31 tinh vực đầu tiên thuộc Liên Bang.

Cho đến ngày nay, Liên Bang Tường Vi đã có tới 239 tinh vực, nhưng sinh nhật của vị ca sĩ mang danh hiệu Kim Diễm Tường Vi vẫn là ngày Quốc khánh của toàn Liên Bang. Bức chân dung bán thân khổng lồ của bà luôn được đặt trang trọng trên tường phòng nghị sự của tòa nhà Quốc hội. Trong tranh, bà tay cầm bó hoa, ngồi trước chiếc ghế tựa lưng đỏ lộng lẫy, bên cạnh là lá xanh và những khóm tường vi nở rộ, giữa không trung còn có các yêu tinh bay lượn.

Thiếu nữ lai giữa Tinh Linh và nhân loại này đã tạo ra kỳ tích, giữa đống hoang tàn của Kỷ nguyên thứ Sáu, dựng nên quốc gia hùng mạnh đầu tiên của nền văn minh nhân loại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Lan chi không phải là hoa lan, mà nó trông như thế này: Lan chi có thể hấp thụ một số chất ô nhiễm như Formaldehyde (CH2O), Toluene (C7H8), Xylene (C8H10), Benzene (C6H6), nhưng không đủ mạnh để lọc không khí. Muốn đạt hiệu quả đến mức có thể đo được, cần hàng trăm chậu trong phòng kín.