Tiểu Thư Phản Diện Không Cất Lời

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11213

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Web novel - Chương 24: Dinh thự Fortia (4)

Chương 24: Dinh thự Fortia (4)

Phòng của công tước được bài trí đơn giản nhưng toàn bộ nội thất đều toát lên vẻ quyền quý. Trên tường treo những tấm huy chương và đầu của một con nai sừng tấm, còn phía trên đầu giường là hai ngọn thương bắt chéo nhau đầy uy nghi. Cạnh cửa sổ đặt một chiếc bàn nhỏ và hai cái ghế, trên bàn đặt một bàn cờ vua được chế tác tinh xảo từ đá cẩm thạch và ngọc bích.

Trên giá sách chỉ lác đác vài cuốn về quản trị, lịch sử và binh pháp—khá nghèo nàn so với thư viện đồ sộ mà Liliana vẫn thường lui tới. Có lẽ hầu hết đồ dùng cá nhân ông đều để ở dinh thự tại thủ đô, nên căn phòng này gọn gàng đến mức thiếu vắng hơi người.

(Có nên nói là... rất giống phong cách của ông ấy. Chỉ có mấy cuốn binh pháp là hơi lạ.)

Sách về quản trị và lịch sử trên kệ hầu hết đều là những đầu sách quen thuộc với Liliana. Cô từng đọc lướt qua sách quản trị và nhớ đại khái nội dung. Sách binh pháp cô cũng từng đọc, nhưng việc chúng xuất hiện trong phòng của Công tước lại là điều kỳ lạ. Ông là quan văn, không phải quan võ. Ở đất nước này, giới quý tộc văn ban thường có xu hướng coi nhẹ việc đao kiếm, cho đó là việc của kẻ dưới.

(—Khoan đã?)

Liliana chớp mắt.

Bộ sách lịch sử trên kệ là một tuyển tập bao quát từ cổ đại đến cận đại. Mỗi thời kỳ được phân chia chi tiết, và tập mới nhất hiện hành là tập 56. Nội dung rất chi tiết, được các sử gia đánh giá cao là "khó đọc nhưng trung thực". Bộ sách không chỉ ghi chép chính sử mà còn đề cập đến các truyền thuyết và học thuyết thiểu số. Tuy nhiên, trên kệ chỉ có tổng cộng 53 cuốn.

(Những cuốn bị thiếu... là về giai đoạn cuối thời Trung cổ.)

Cuối thời Trung cổ—hay còn gọi là Thời kỳ Tăm Tối, ba trăm năm bị Ma Vương cai trị. Thế giới khi ấy hỗn loạn dưới trướng Ma Vương. Các tiểu quốc mọc lên như nấm, chiến tranh liên miên. Gọi là "thời thế tạo anh hùng", thực tế là vào cuối thời kỳ đó, một quốc gia hùng mạnh đã trỗi dậy, lần lượt thôn tính và cai trị các nước khác bằng chính sách hà khắc. Trong bối cảnh đó, ba vị anh hùng của ba nước đã dấy binh khởi nghĩa, phong ấn Ma Vương, làm suy yếu thế lực độc tài và lập nên những quốc gia mới. Một trong số đó chính là Vương quốc Slibegrad.

Hoàng gia và hai trong số ba Đại Công tước là hậu duệ trực tiếp của những vị anh hùng đó. Gia tộc Clark là ngoại lệ duy nhất không mang dòng máu anh hùng, nhưng tổ tiên họ cũng đã góp không ít tài nguyên không thua gì các vị ấy. Chính vì lịch sử này mà uy tín của Hoàng gia và ba nhà Đại Công tước mới bén rễ sâu vào tiềm thức người dân đến vậy. Đồng thời, văn hóa trọng võ của Slibegrad cũng bắt nguồn từ việc các anh hùng đã dùng vũ lực để chấm dứt Thời kỳ Tăm Tối.

Liliana bước lại gần giường ngủ. Từ đây có thể nhìn ra ban công, và bên ngoài là khu vườn tuyệt đẹp. Bất chợt, cô chú ý đến thứ đặt trên chiếc bàn cạnh giường.

(Ồ, thì ra là ở đây.)

Căn phòng được dọn dẹp ngăn nắp đến từng chi tiết, chỉ ba cuốn sách lẽ ra phải nằm trên giá lại đang nằm chỏng chơ ở đây. Khác với những cuốn sách mới cứng trên kệ, ba cuốn này có dấu hiệu được đọc đi đọc lại nhiều lần.

(Giai thoại anh hùng... Cha thích thể loại này sao?)

Hình ảnh người cha lạnh lùng nghiêm nghị và những câu chuyện anh hùng đầy màu sắc huyền thoại dường như không thể ăn nhập gì với nhau, khiến Liliana không khỏi cau mày. Nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra vấn đề. Vì không tìm thấy thư từ hay giấy tờ quan trọng nào, cô đành bỏ cuộc và chuyển sang mục tiêu tiếp theo.

Nơi tiếp theo Liliana ghé thăm là phòng của ông bà nội. Lão công tước và phu nhân hiện đang sống tại biệt thự ở cực nam lãnh địa và hiếm khi ra ngoài. Liliana thậm chí còn ít gặp họ hơn cả cha mẹ hay anh trai, nên ký ức về hai người gần như không có. Cô chỉ nghe người hầu đồn rằng cả hai đều rất nghiêm khắc và rất mạnh tay chi tiền, nhưng không rõ thực hư thế nào.

Cô đoán rằng họ sẽ không để đồ đạc cá nhân ở một dinh thự ít khi ghé tới, nhưng một lần nữa cô lại sai.

(—Đồ đạc còn nhiều hơn cả phòng của Cha nữa.)

Vì ông bà dùng chung phòng nên không gian ở đây rất rộng, đủ để tổ chức khiêu vũ cũng nên. Nhưng chiếm diện tích lớn nhất lại là bộ sưu tập cổ thư—sở thích của ông nội. Tiếp đến là những viên đá quý của bà nội. Đều là những viên đá thô đã được mài cắt nhưng chưa chế tác thành trang sức, nhìn thôi cũng đủ khiến Liliana hoa mắt.

(Đây đâu phải viện bảo tàng...)

Chỉ cần tưởng tượng tổng giá trị tài sản ở đây thôi cũng đủ chóng mặt. Viên kim cương đặt ở vị trí bắt mắt nhất kia, không màu, độ tinh khiết cực cao, không chút tạp chất. Kích thước chắc phải cỡ sáu mươi carat—đúng là báu vật cấp quốc gia.

Liliana không mấy hứng thú với đá quý nên chỉ biết nhận xét là đẹp. Thứ thu hút cô hơn cả là đống cổ thư của ông nội. Có lẽ do tính cách tỉ mỉ, chúng được phân loại và bảo quản cẩn thận theo niên đại và vùng miền.

(Có rất nhiều tài liệu lịch sử ở đây. Nhưng phong phú nhất lại là những ghi chép về ma thuật ngoại lai, và...)

Kiểm tra từng mục một, Liliana không nhịn được mà cười khổ.

(Nên nói là "cha nào con nấy" không đây?)

Trong số những cổ thư ông nội sưu tầm, chiếm số lượng lớn nhất là tài liệu về ma thuật nước ngoài và... những ghi chép về giai đoạn cuối thời Trung cổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!