Tiểu Thư Phản Diện Không Cất Lời

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Tập 1: Thiên Tài Thức Tỉnh và Quân Cờ Lẽ Ra Đã Mất - Chương 27: Buổi tiệc, và những âm mưu (1)

Chương 27: Buổi tiệc, và những âm mưu (1)

Được thiên nhiên ưu ái ban cho một ngày tiết trời trong trẻo, các vị khách khứa ai nấy đều nâng ly, dạo bước giữa những bàn tiệc và trò chuyện rôm rả. Vì tất cả đều là chỗ quen biết, phần lớn lại là họ hàng thân thích, nên bầu không khí không có sự gượng gạo hay khách sáo. Những cánh cửa lớn dẫn ra ban công đại sảnh được mở toang, kết nối không gian bên trong với khu vườn rực rỡ, để mọi người có thể thưởng thức tiệc tùng ở bất cứ đâu họ thích.

Ban đầu, mọi người đều tập trung trong sảnh, nhưng rồi có lẽ bị sắc hoa ngoài vườn quyến rũ, hầu hết đã tràn ra ngoài. Còn lại trong phòng chỉ lác đác vài người thuộc thế hệ ông bà của Liliana.

Hôm nay, dưới bàn tay chăm chút của Marianne, Liliana trở nên thật lộng lẫy như một nàng công chúa.

Chiếc váy màu lục nhạt được may từ những thước vải thượng hạng, điểm xuyết những đường ren tinh tế, màu sắc đậm dần về phía gấu váy, tạo nên vẻ đẹp vừa đáng yêu lại vừa thanh tao, đài các. Bộ trang sức bạc tuy nhỏ nhắn nhưng là sự kết hợp tuyệt diệu giữa đá Peridot xanh non và Tourmaline Paraiba xanh thẫm, tôn lên nét khả ái của cô. Liliana thu hút mọi ánh nhìn, nhưng chính chủ nhân của vẻ đẹp ấy lại chẳng hề hay biết.

Cô chỉ đứng cùng gia đình vào lúc đầu buổi tiệc khi Cha đọc diễn văn chào mừng. Xong việc, cô cũng chẳng còn lý do gì để nán lại. Việc phải xã giao với các khách mời chỉ rước thêm việc vào người. Thế nên, Liliana cố gắng thu mình lại, cùng Marianne nép vào một góc vườn yên tĩnh. Dĩ nhiên, việc cô sử dụng được ma thuật là bí mật tối thượng, nên cô không thể dùng ảo ảnh để che giấu sự hiện diện của mình.

Vì đang ở trong lãnh địa nhà mình, hai người hộ vệ mang từ thủ đô về được bố trí canh gác quanh dinh thự. Còn Petra, với lý do "ghét cay ghét đắng bọn quý tộc", đã trốn biệt trong phòng.

Nghĩ đến đó, Liliana thầm ghen tị. Thực tâm cô cũng muốn rút lui về phòng cho rảnh nợ, nhưng Cha—ngài Công tước—đã ra lệnh rằng cô phải đứng ở nơi dễ nhìn thấy nhất, mỉm cười dịu dàng cho đến tàn tiệc. Tất nhiên, không phải cười với không khí, mà là để đón chào vị hôn phu tương lai, Thái tử Riley Williams Slibegrad.

Vẫn là phong thái của một kẻ chuyên quyền độc đoán, hay nói đúng hơn là một bạo chúa. Liliana hiểu rõ, chống đối ông ta vào lúc này là vô ích.

—Chao ôi, thật lạnh lẽo. Dẫu bây giờ đang là mùa đông, nhưng khung cảnh này còn lạnh lẽo hơn cả băng tuyết.

Màn kịch "gia đình hòa thuận" đã diễn ra trơn tru, nhưng sự giả tạo trắng trợn của nó khiến cô rùng mình mỗi khi nhớ lại. Liliana nhấp một ngụm hồng trà để trấn tĩnh lại tâm hồn đang xao động.

Nhưng dù sao đi nữa...

(—Phải thừa nhận là ông ấy diễn xuất sắc thật.)

Liliana không thể không thầm thán phục tài nghệ của cha mình. Chỉ cần quan sát một chút là biết ông đã đến thăm hỏi hai mẹ con, còn Liliana thì tuyệt nhiên không đoái hoài. Thế mà trong bài phát biểu khai tiệc, ông đã sắm vai một người cha nhân từ, hết mực quan tâm đến con gái, không để lộ lấy một sở hở nào. Chắc chín phần mười số khách khứa ở đây đều tin rằng gia đình Công tước Clark êm ấm, hạnh phúc. Tuy có chút gượng gạo, mẹ cũng diễn tròn vai một người mẹ hiền.

(Anh Clyde đang trò chuyện với vị Nam tước họ xa... Hình như lãnh địa của ông ấy nằm trên tuyến đường dạo này hay xuất hiện ma thú thì phải.)

Vì ông bà ngoại đều đã qua đời, mẹ đang tụ tập với số ít họ hàng bên ngoại ở một cái bàn phía đối diện khu vườn. Có vẻ họ đang khoe khoang trang sức với nhau. Ở khoảng cách này không nghe rõ tiếng, nhưng nhìn qua cũng biết toàn là những món đắt tiền. Một người trong số đó đang khoe với Mẹ chiếc vòng tay—rõ ràng là một ma cụ.

Nghe nói dòng họ bên ngoại có nhiều người giỏi về nguyền thuật và ma thuật. Tương truyền tổ tiên họ có pha trộn dòng máu của dị tộc phương Bắc. Thậm chí có kẻ còn vin vào truyền thuyết "dị tộc phương Bắc là những kẻ có dị năng" để tự huyễn hoặc rằng mình sở hữu năng lực siêu phàm, khác biệt với người thường.

Theo những gì Liliana biết, người duy nhất thực sự xứng đáng với hai chữ "dị năng" trong cái gia phả này chỉ có cô và cha cô mà thôi. Nhưng sự thật đó luôn bị phớt lờ. Hơn nữa, dù là cô hay cha, cái gọi là "hơn người" cũng chỉ nằm ở lượng ma lực khổng lồ.

Tuy nhiên, có lẽ do ảnh hưởng của dòng máu ấy, họ hàng bên ngoại có khá nhiều người đam mê nguyền rủa và ma cụ.

(Chẳng mấy chốc nữa họ sẽ lại lôi mấy cái bình cũ rích vứt đâu đó ra rồi hét giá trên trời để bán cho nhau.)

Thế mà vẫn có người mua—nghĩ đến đó, Liliana thấy ngán ngẩm.

Cô quay mặt đi hướng khác, và bắt gặp bóng dáng của cha. Ông đang trò chuyện rôm rả với những người quen làm việc trong cung. Trong đám người đó, có một người đàn ông trung niên nhỏ thó, ăn mặc khác biệt hẳn so với những bộ lễ phục xung quanh. Ông ta khoác một chiếc áo choàng màu tím. Lấp ló nơi cổ áo là sợi dây chuyền vàng được chế tác tinh xảo.

(Chiếc áo choàng đó... trông giống pháp sư. Người quen của cha sao?)

Liliana hiếm khi gặp pháp sư. Người duy nhất cô tiếp xúc là Petra Muirulainen, và rõ ràng Petra không phải là một pháp sư bình thường. Nhưng người đang nói chuyện với Cha kia, có vẻ giống với hình dung của đại đa số mọi người về một pháp sư hơn. Dù màu sắc khác nhau, nhưng kiểu dáng áo choàng cũng na ná cái Petra hay mặc.

Cô cố gắng quan sát mà không để họ phát hiện. Một lát sau, Cha nói gì đó với người đàn ông áo tím rồi hai người tách khỏi đám đông, tiến về một hướng. Liliana giả vờ như không để ý, nhưng họ đang đi thẳng về phía cô.

(Có việc gì với mình sao?)

Nếu thực sự là vậy thì quả là ngoài dự đoán. Công tước Clark luôn mong muốn Liliana bị loại khỏi danh sách ứng viên hôn thê. Vì thế mà ông ta vẫn luôn giữ nguyên tình trạng của cô, hoặc đáng lẽ phải là thế.

Cha và người đàn ông áo tím đã đến rất gần. Có lẽ đang đeo lớp mặt nạ xã giao, cha mỉm cười hiền từ và gọi: "Liliana."

Như muốn hỏi "Có chuyện gì vậy ạ?", Liliana vẫn giữ nụ cười mỉm, ngước nhìn cha và khẽ nghiêng đầu. Cô nhẹ nhàng đưa tách trà cho Marianne, người hầu gái nhanh chóng đỡ lấy và đặt lên chiếc bàn gần đó.

"Đây là con gái ta, Liliana. Liliana, đây là Ngài Nicholas Bergson, Bộ trưởng Bộ Ma thuật."

"Chà chà, quả là một tiểu thư xinh đẹp tuyệt trần. Tôi cứ ngỡ Công tước Phu nhân đã kiều diễm, Thiếu gia lại tuấn tú, thế mà Tiểu thư đây cũng sắc nước hương trời thế này... Chắc hẳn là niềm ao ước của bao người."

Bergson cầm lấy tay Liliana, đặt lên mu bàn tay cô một nụ hôn xã giao đầy vẻ điệu đà, sến súa. Liliana cảm thấy cơ mặt mình sắp cứng đờ, nhưng vẫn cố duy trì nụ cười.

Tuy nhiên, nụ cười ấy lập tức đóng băng trước câu nói tiếp theo của Cha.

"Liliana. Con vẫn chưa nói được đúng không. Nếu không phải y học thì chỉ có thể là lời nguyền."

Phía sau lưng, Marianne khẽ hít một hơi lạnh. Liliana ngước nhìn cha, đôi gò má khẽ giật. Công tước nhìn xuống cô bằng ánh mắt không thể đọc vị, nhưng miệng lại thốt ra những lời tràn đầy lo lắng và từ bi giả tạo.

"Nếu là lời nguyền, thì pháp sư có thể giải được. Ngài Bergson đây là người đứng đầu Bộ Ma thuật. Nghĩa là ngài ấy sở hữu quyền năng ma thuật hàng đầu đất nước này. Con cũng không muốn bị Điện hạ chán ghét, đúng không?"

—Mày cũng chỉ là một quân cờ của tao thôi.

Ký ức về những ngày thơ ấu, những lời mạt sát ông ta ném vào mặt cô mỗi khi chỉ có hai người, bất chợt ùa về trong tâm trí.

Nhìn gương mặt tái nhợt của Liliana, Công tước khẽ nhếch mép, nụ cười sâu hơn. Có lẽ ông ta nghĩ đứa con gái nhỏ dại này đang sợ hãi. Nhưng thực tế, Liliana đang vô cùng hoang mang.

(Chuyện này là sao? Chẳng phải Cha muốn mình câm lặng mãi để thuận tiện cho mưu đồ của ông ấy sao?)

Hơn nữa, cái cách ông ta gieo rắc nỗi sợ hãi thật sự rất đáng ngờ. Trong khi bộ não nhỏ bé của Liliana đang xoay chuyển hết tốc lực, Bergson tiếp lời Công tước. Với nụ cười nhếch mép, ánh mắt ông ta lướt trên gương mặt Liliana như đang thẩm định một món hàng.

"Vâng, tất nhiên rồi, với khả năng của tôi thì hầu hết các lời nguyền đều có thể hóa giải. Tuy nhiên, thuật giải nguyền đòi hỏi sự thao tác tinh tế. Nếu bản thân người bị nguyền không chấp nhận, thì việc giải nguyền sẽ không thành công. Để đạt hiệu quả, người được giải nguyền cần phải khao khát điều đó từ tận đáy lòng... Tiểu thư thấy sao?"

Liliana đắn đo. Nếu bây giờ giọng nói phục hồi, kế hoạch của cô sẽ đổ sông đổ bể. Việc phải bày mưu tính kế lại từ đầu để bị loại khỏi danh sách hôn thê thật sự quá phiền phức. Nhưng không có thời gian để do dự.

Liliana tắt ngấm nụ cười. Gương mặt cô càng thêm trắng bệch, đôi má co giật. Trong mắt Cha và Bergson, cô gái nhỏ bé trước mặt đang run rẩy vì sợ hãi.

Và rồi, khi Bergson đưa tay ra, nói: "Hãy để ta giải nguyền cho tiểu thư", Liliana—với đôi vai run rẩy—đã kiên quyết lắc đầu.

Đôi mắt Bergson mở to kinh ngạc.

"Tiểu thư không muốn giải nguyền sao?"

Liliana gật đầu xác nhận.

Đây là một ván cược.

Nếu Cha ra lệnh bắt buộc phải giải nguyền, Liliana hiện tại không thể từ chối. Ngược lại, nếu ông ta tỏ vẻ tôn trọng ý muốn của cô, cô có quyền cự tuyệt. Liliana căng mọi giác quan để xem liệu sự từ chối này có chọc giận Công tước hay không. Biểu cảm của ông ta trong tầm mắt cô vẫn lạnh tanh, không thể đọc được. Tuy nhiên, cũng không có dấu hiệu nào cho thấy ông ta định trách mắng cô.

Bergson nheo mắt lại, lẩm bẩm điều gì đó.

—Chính vào khoảnh khắc đó.

Kínnnnng

Một âm thanh kim loại chói tai vang lên...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tourmaline Paraiba: một loại đá quý thường có màu xanh lam hoặc xanh lục, trong suốt. Đây là một loại đá có giá trị cao, có thể được xếp ngang hàng với kim cương tự nhiên