Tiểu Thư Phản Diện Không Cất Lời

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 1: Thiên Tài Thức Tỉnh và Quân Cờ Lẽ Ra Đã Mất - Chương 28: Buổi tiệc, và những âm mưu (2)

Chương 28: Buổi tiệc, và những âm mưu (2)

Sau tiếng kim loại chói tai vang lên, quản gia Philip cũng hớt hải chạy tới chỗ nhóm của Liliana. Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về phía ông. Sau khi cúi chào Công tước và Bergson, Philip trịnh trọng thông báo về sự giá lâm của Thái tử.

Sự hiện diện của Liliana lập tức bị gạt sang một bên, như chưa từng có cuộc gặp nào.

(—Điện hạ là đối tượng hôn phu của mình mà, bị ngó lơ thế này kể cũng tài.)

Liliana ném một ánh nhìn lạnh lẽo về phía Philip. Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận rằng nhờ ông ta mà cô mới thoát nạn.

(So với tiếp đón thái tử thì vấn đề giọng nói của mình không có chỗ tranh sủng rồi. Mà cũng tốt, nếu lôi cả Điện hạ vào chuyện ép giải nguyền này thì phiền phức to.)

Xin người đừng nói gì thừa thãi đấy, Liliana thầm gửi một ý niệm đến Riley qua nụ cười xã giao. Tất nhiên, đó không phải là thần giao cách cảm thực sự. Cô chỉ thật tâm cầu mong ngài ấy hãy quên béng cái ý định khôi phục giọng nói cho cô đi.

Liliana lùi lại phía sau, đi theo Cha và Bergson, để Philip dẫn đường ra cổng chính. Có vẻ như anh Clyde đã được thông báo trước nên đang đứng đợi sẵn ở đó.

Vừa hay lúc ấy, cỗ xe ngựa lộng lẫy được trang hoàng bằng gia huy Sư tử và Kiếm của Hoàng gia cũng vừa dừng bánh. Sau khi đội cận vệ chỉnh đốn đội hình bảo vệ trước sau, cửa xe mở ra. Riley bước xuống, anh tuấn trong chiếc áo khoác đuôi tôm. Công tước Clark lập tức tiến lên một bước nghênh đón.

"Điện hạ. Thật là vinh dự và hân hoan cho gia tộc chúng thần khi người ngự giá đến đây hôm nay."

Trước lời chào mừng đầy vẻ cung kính của Công tước, Riley chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, ra hiệu miễn lễ.

"Công tước Clark không cần câu nệ. Hôm nay là ngày vui của bạn ta mà."

"Xin tạ ơn những lời vàng ngọc và tấm lòng bao dung của điện hạ."

"Clyde. Thật tốt khi thấy cậu vẫn khỏe mạnh."

Riley chuyển ánh nhìn từ Công tước sang Clyde và nở một nụ cười tươi tắn. Ngài cũng gật đầu chào Liliana, rồi cuối cùng quay sang Bộ trưởng Bergson: "Ngươi cũng ở đây sao?"

"Dạo gần đây ta cũng đã làm phiền ngươi nhiều rồi, Bergson."

"Dạ không, đâu có ạ. Ngược lại, thần còn cảm thấy mình chưa làm được gì, thưa Điện hạ."

(—Thật vậy à?)

Liliana khẽ nghiêng đầu thắc mắc. Nhưng cả Riley lẫn Bergson đều không có ý định giải thích rõ hơn.

Lời của Bergson nếu xét nét kỹ thì có thể bị coi là bất kính, nhưng Riley dường như chẳng bận tâm. Ngài cởi áo khoác ngoài đưa cho người hầu, để lộ bộ lễ phục tuxedo lịch lãm bên trong, rồi bước đi theo sự dẫn đường của Công tước. Năm người bọn họ tiến về phía sân trong, phía sau là quản gia Philip đang chỉ đạo người làm mang quà mừng của Thái tử vào dinh thự.

Liliana quan sát mọi người, trong đầu cũng có tính toán. Đợi khi Riley bận rộn chào hỏi các vị khách khác, cô sẽ lặng lẽ rút lui. Cô gặp Riley ở cung điện suốt, lại thêm tình trạng không nói năng gì được, có ở lại cũng chẳng thể hàn huyên.

Thế nhưng, trái với dự tính của cô, Riley vẫn giữ nụ cười vui vẻ và đưa khuỷu tay về phía cô.

Có vẻ ngài ấy muốn hộ tống cô ra vườn.

Liliana, người cứ đinh ninh rằng ngài sẽ vừa đi vừa trò chuyện với Cha, thoáng mở to mắt ngạc nhiên. Nhưng rất nhanh, cô lấy lại vẻ điềm tĩnh, nụ cười trên môi không hề suy chuyển, cô ngoan ngoãn đặt tay lên tay Riley.

"Lâu rồi không gặp, tiểu thư Liliana. Sức khỏe của nàng thế nào?"

<Vẫn ổn ạ.>

Giá mà dùng được thần giao cách cảm thì tiện biết bao, nhưng cô không muốn cho ai biết khả năng này ngoài Petra. Dù cảm thấy hơi phiền phức, Liliana vẫn mỉm cười rạng rỡ và gật đầu thật sâu để đáp lại. Thấy vậy, Riley có vẻ nhẹ nhõm, gò má ngài giãn ra.

"Vậy thì tốt. Hãy giữ gìn sức khỏe."

Liliana thoáng lo lắng ngài sẽ đề cập đến chuyện giọng nói, nhưng Riley tuyệt nhiên không đả động gì thêm về tình trạng sức khỏe của cô. Cô cảm nhận được ánh mắt của Cha và anh trai đang dán vào mình, nhưng cả hai đều không ai lên tiếng thúc ép Riley khuyên cô giải nguyền.

Vừa thở phào nhẹ nhõm thì những vị khách quý tộc cao cấp, nhận ra sự hiện diện của Thái tử, bắt đầu tới chào hỏi. Liliana không thể rời đi, đành phải đứng chôn chân bên cạnh Riley, mỉm cười duyên dáng như một bình hoa di động. Bergson đã tách ra, còn Công tước và Clyde với tư cách chủ nhân buổi tiệc đứng bên cạnh Riley, lần lượt giới thiệu từng người.

Vì số lượng người quá đông nên cuộc trò chuyện không thể kéo dài. Nhờ đó, Liliana may mắn không phải thốt ra (hay viết ra) lời nào.

(Đặc biệt là những vị cao niên thường quan niệm phụ nữ nên lui về phía sau, thật phải cảm tạ các vị.)

Ở đây mà Liliana le te chen vào, thế nào cũng có kẻ nhíu mày chê trách là đàn bà con gái mà thiếu ý tứ. Đến nửa sau buổi tiệc, tỷ lệ người trẻ với tư tưởng cởi mở hơn sẽ tăng lên, nhưng lúc đó thời gian dành cho mỗi người cũng không còn nhiều nữa rồi. Tóm lại, Liliana chắc chắn sẽ không có cơ hội (và cũng không cần) phải giao tiếp.

Sau khi chào hỏi một lượt, Riley mang ra quà mừng cho Clyde và trao tặng phẩm. Nhân cơ hội đó, các quý tộc khác cũng lần lượt dâng lời chúc tụng và quà cáp lên cho Clyde. Đến lúc này, vai trò của Liliana coi như đã hết. Nhưng nếu bỏ đi ngay thì không chừng có ai đó sẽ nghĩ hai anh em không hòa thuận. Thế nên, cô vẫn giữ nụ cười thường trực, đứng đó quan sát anh trai giao lưu với giới quý tộc.

Mãi một lúc sau, khi đám đông đã vãn, Công tước mới lên tiếng mời Riley đi riêng để bàn chuyện. Dù tò mò về nội dung, nhưng Liliana thấy mình không còn nghĩa vụ phải ở lại hội trường nữa nên quyết định trở về phòng. Cô cảm giác như Riley vừa liếc nhìn mình một cái, nhưng ánh mắt họ không chạm nhau.

(—Nhưng mà có dưa lại không ăn thì uổng.)

Liliana ra hiệu cho Marianne, báo rằng mình muốn về phòng. Marianne lặng lẽ gật đầu và đi theo cô.

(Thử chút xem sao.)

Có một thuật thức mà Liliana muốn thử nghiệm. Chỉ là, nếu Công tước đang sử dụng pháp trận phát hiện ma lực thì sẽ rất rắc rối. Nhưng nếu dùng thuật dịch chuyển hay ảo ảnh để lẻn vào phòng họp thì rủi ro bị phát hiện còn cao hơn.

Về đến phòng, Liliana bảo Marianne rằng mình cần nghỉ ngơi một lát và yêu cầu không ai làm phiền. Cô ngồi xuống ghế, mở một cuốn sách ra, mắt hướng về phía cửa sổ.

Và rồi...

(【Ma thuật thám thính】)

Không có phản ứng gì xảy ra.

Liliana an tâm. Cô dùng thuật dò tìm để xác nhận vị trí của Công tước và Riley đang ở trong phòng tiếp khách. Sau khi xác định tọa độ, cô tung ra thuật thức tiếp theo.

(【Thính giác viễn trình】)

Ngay khi kích hoạt, một âm thanh rõ ràng vang lên bên tai, nhưng chỉ duy nhất Liliana nghe thấy.

“...tình hình đang tiến thoái lưỡng nan. Điều đó quả thực đáng lo ngại.”

“Cảm ơn sự quan tâm của người, thưa Công tước.”

———Thành công rồi.

Đôi môi xinh đẹp của Liliana khẽ vẽ nên một đường cong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!