Chương 14: Sinh mệnh nhỏ, ký ức đỏ và trắng
Misha đưa tay ra, để những tia nắng xuyên qua cửa sổ xe ngựa đậu trên làn da. Cô ngắm nhìn ánh sáng nhảy múa trên chiếc vòng tay kết bằng những sợi chỉ ngũ sắc và những viên bi thủy tinh nhỏ xíu đang quấn quanh cổ tay mình.
"Cái đó là của Kent tặng cháu à?" Geord hỏi, khẽ nheo mắt khi ánh sáng phản chiếu từ những viên bi thủy tinh hắt thẳng vào mắt anh.
"Vâng ạ. Cậu ấy bảo nó được làm từ chính những sợi chỉ mà dân làng dùng để dệt vải."
Những sợi chỉ đa sắc được bện lại với nhau tạo thành một hoa văn phức tạp và tuyệt đẹp.
"Hừm. Trông cũng giống một món quà lưu niệm ra trò đấy chứ."
Misha mở to mắt trước lời nhận xét bâng quơ của Geord rồi khúc khích cười.
"Kent cũng nói y hệt chú vậy. Cậu ấy bảo người dân ở làng đó thường làm cái này để giết thời gian lúc rảnh rỗi thôi. Họ đã rất ngạc nhiên khi thấy cháu thích nó đến thế. Không biết sau này họ có đem bán chúng không nhỉ?"
Trước đó, Kent đã để ý thấy một chiếc vòng tương tự trên cổ tay của một dân làng nên đã hỏi cách làm. Con gái nhỏ của người đàn ông đó đã bện cho ông, nên chiếc vòng đầu tiên Kent thấy khá đơn giản. Nhưng ngay khi tự tay làm, cậu đã tìm ra cách để thêm thắt các chi tiết như màu sắc và phụ kiện trang trí như bi thủy tinh. Cậu gọi chiếc vòng này là "nguyên mẫu đầu tiên", hứa hẹn sẽ có rất nhiều biến thể khác trong tương lai.
"Thấy cái mới là nghĩ ngay đến việc cải tiến. Đúng là có máu kinh doanh từ trong xương tủy rồi." Geord nhún vai thở dài. Đúng là không bao giờ được đánh giá thấp trí tưởng tượng và năng lượng của lũ trẻ.
"Cậu ấy phi thường thật chú nhỉ? Cháu cũng phải cố gắng để không bị bỏ lại phía sau mới được." Misha mỉm cười, khẽ vuốt ve một viên bi thủy tinh.
Đi được một quãng, Misha lên tiếng hỏi: "Chú cho cháu xuống đi dạo một lát được không ạ?"
Đoàn xe vừa dừng lại để ngựa nghỉ ngơi, Geord cùng các binh sĩ đang chuẩn bị bếp dã chiến để nấu bữa trưa.
Geord dừng tay, nhướng mày nhìn cô bé. Bình thường cô sẽ xin vào giúp một tay chứ chẳng bao giờ đòi chạy đi đâu một mình. "Được thôi, miễn là cháu đừng đi quá xa. Có chuyện gì à?"
"Dược liệu của cháu sắp hết rồi. Khu rừng này trông có vẻ là nơi lý tưởng để tìm vài loại thảo mộc mới." Gương mặt Misha rạng rỡ vẻ mong chờ, đôi mắt cô không rời khỏi những bụi cây rậm rạp phía sau.
"Hèn gì, chú cứ tưởng cháu mải mê ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Hóa ra là đang tương tư mấy cây thuốc này."
Suốt quãng đường ngồi trên xe, anh cứ lo những đoạn đường gồ ghề sẽ làm cô bé say xe. Misha là một đứa trẻ cứng cỏi, nên dù có mệt cô cũng chẳng than vãn nửa lời. Đó là lý do anh quyết định dừng nghỉ sớm.
"Cháu đi một mình có ổn không?" Anh hỏi, và Misha gật đầu lia lịa.
"Cháu quen với rừng rậm lắm rồi ạ. Cháu sẽ tránh xa những chỗ nguy hiểm. Ba mươi phút nữa cháu sẽ quay lại!"
"Chúng ta nghỉ sớm nên cháu cứ thong thả nhé."
Gật đầu đầy hào hứng trước câu trả lời của Geord, Misha gần như nhảy chân sáo vào bụi rậm. Nhìn bóng dáng cô khuất dần, Geord mới sực nhớ ra rằng đây chính là môi trường mà cô đã lớn lên.
Dù không phải là khu rừng cũ, nhưng cảm giác chắc hẳn rất thân thuộc. Cô di chuyển trong thiên nhiên hoang dã một cách thuần thục, lao vào bụi rậm như cá gặp nước.
Misha khẽ ngâm nga một giai điệu hạnh phúc khi thu thập những cây thuốc tìm được. Toa xe ngựa khá rộng, nếu cô căng dây từ đầu này sang đầu kia thì sẽ có khối chỗ để treo và phơi khô thảo dược. Lúc này, trông cô chẳng khác nào một đứa trẻ lạc vào cửa hàng đồ chơi.
"Ôi, ở đây có cả lá trúc nữa này. Nhưng nếu muốn dùng thì phải sắc ngay. Không biết mọi người có phiền nếu phải chờ thêm không..."
Dù hơi ngần ngại, Misha vẫn thu hoạch loại cây quý hiếm này. Đây là thời điểm chúng vừa đâm chồi, cũng là lúc dược tính mạnh nhất, cực kỳ hữu hiệu trong việc giảm đau. Lá trúc có thể giã nát làm thuốc đắp vết thương hoặc chế thành viên hoàn để trị đau đầu, đau bụng và các chứng đau nội tạng khác. Cô rất muốn có sẵn một ít để dự phòng.
"Chú Geord và các hiệp sĩ chắc là hay bị thương khi làm nhiệm vụ lắm. Có cái này bên cạnh thì tốt biết mấy," cô lẩm bẩm trong khi hái thuốc.
Chẳng mấy chốc, chiếc giỏ đã đầy ắp các loại cây cỏ, và thời gian cũng sắp hết. Bữa trưa chắc đã sẵn sàng rồi.
"Ước gì mình có thể ở lại đây qua đêm nhỉ."
Với cô, rời đi lúc này chẳng khác nào để lại cả một núi kho báu, nhưng cô phải giữ lời hứa. Trễ vài phút thì không sao, chứ lâu hơn nữa mọi người sẽ lo lắng mất.
"Ăn xong mình ra hái tiếp được không ta? Ồ, nhưng còn đống lá trúc này phải xử lý nữa..." Đang lầm bầm bước đi, một âm thanh lạ kỳ bỗng lọt vào tai cô — tiếng kêu yếu ớt như đang cầu cứu. Nó nhỏ xíu, cao vút và đứt quãng, nghe như tiếng của một con thú non.
"Chó con à?"
Chỉ chần chừ một giây, cô lập tức lao nhanh về phía phát ra âm thanh.
"Misha?"
Khoảng một giờ sau khi Misha đi tìm thuốc, ngay khi Geord đang định đi tìm cô bé thì cô đột ngột lao vào trại. Một tay cô xách chiếc giỏ đầy ắp cây cỏ, tay kia ôm khư khư chiếc khăn choàng bọc một thứ gì đó bên trong.
"Cháu xin lỗi vì đã về muộn. Chú cứ mắng cháu sau cũng được, nhưng trước tiên cháu phải chăm sóc nhóc tì này đã!"
Khi Misha hé mở chiếc khăn, Geord nhìn thấy một chú chó nhỏ màu trắng. Đánh hơi thấy mùi lạ, con vật nhỏ lim dim mở mắt và bắt đầu gầm gừ. Geord không thấy nó còn sức để kháng cự, nhưng anh vẫn nhận ra ánh nhìn cảnh giác đầy hoang dã của nó.
"Lông màu trắng, nhưng mà... đây là sói con phải không?" anh hỏi.
Anh quan sát kỹ sinh vật nhỏ bé trong vòng tay Misha khi cô tiến lại gần đống lửa, ném vài loại cây vừa hái vào nồi nước đang sôi. Dù dính đầy máu và bùn đất, bộ lông của nó rõ ràng là màu trắng.
"Chắc là vậy ạ. Cháu không biết nó bị bỏ rơi hay bố mẹ nó đã chết, nhưng nó bị rơi xuống hố và không thể cử động được. Nếu bố mẹ nó còn ở quanh đây thì họ đã cứu nó rồi, nên cháu đành nghĩ đến tình huống xấu nhất."
Geord chỉ mới thấy sói đen hoặc sói xám, chứ sói trắng thì gần như là chuyện chưa từng nghe thấy. Tuy nhiên, nhìn kỹ hơn, đôi mắt nó có màu đỏ rực. Đó là một con sói bị bạch tạng. Có lẽ nó đã bị đàn ruồng bỏ vì vẻ ngoài quá khác biệt trong khu rừng.
"Ngoan nào. Để chị xem vết thương cho nhé." Misha thì thầm dịu dàng với con sói nhỏ, khéo léo bôi thuốc lên vết thương và quấn băng lại để nó không liếm mất thuốc. Con sói không kháng cự nhưng rõ ràng là rất khó chịu. Cái mũi nó chun lại, vẫn gầm gừ khe khẽ nhưng không hề định cắn hay cào Misha.
Geord ngạc nhiên nhìn Misha chăm sóc con vật. Dù là thú non, nhưng thật kỳ lạ khi một con sói hoang lại chịu để con người chạm vào như thế. Nếu chân nó bị thương thì việc không chạy trốn là dễ hiểu, nhưng lẽ ra nó phải nhe răng cắn Misha khi cô chạm vào chứ.
Misha gắp một ít thịt trong nồi súp, xé nhỏ ra và đút cho sói con. Sau khi ăn no, nó cuộn tròn lại bên cạnh cô và nhắm mắt ngủ. Trông nó chẳng khác nào một chú chó đã qua huấn luyện bài bản.
"Cháu có cho nó uống thuốc gì để nó bình tĩnh lại không?" Geord hỏi.
"Dạ không ạ. Có vẻ như các loài vật đều khá quý cháu," Misha cười đáp khi bắt đầu ăn miếng bánh mì của mình, cuối cùng cũng có thể chú tâm vào bữa trưa.
"Nhưng nó là sói hoang mà?" Cô ấy hành động như thể mọi chuyện là lẽ đương nhiên, nhưng cảnh tượng này thực sự rất kỳ quái và khó tin.
Trong khi Geord đang húp súp, Misha nở một nụ cười bối rối. Dù có vẻ bí ẩn, nhưng cô thực sự không làm gì đặc biệt cả. Cô cũng chẳng thể giải thích hành vi của con sói con khá hơn anh là bao.
"Có lẽ vì nó đang bị thương và yếu? Cháu nghĩ nó hiểu là cháu đang cố giúp nó. Chắc vậy ạ. Tụi cháu cũng chưa thân thiết lắm đâu nên cháu cũng tránh chạm vào nó nếu không cần thiết." Liếc nhìn con sói nhỏ bên cạnh, họ thấy nó đã mở mắt và đang nhìn trân trân vào họ. Cũng phải thôi, nó vẫn phải cảnh giác chứ.
"Dù vậy, nó vẫn là thú hoang. Chúng thường trở nên hung dữ hơn khi bị thương đấy."
"Hừm. Có lẽ vì cháu không tỏ ra thù địch chăng? Nếu cháu thực sự định ăn thịt nó, chắc nó đã chạy mất từ lâu rồi."
Hồi còn sống trong rừng, nguồn thịt duy nhất của Misha là thỏ và chim mà cô và mẹ tự bẫy được. Tất nhiên, Misha cũng đã tự tay sơ chế và nấu chúng. Tuy nhiên thịt động vật ăn thịt thì không ngon lắm, còn thú lớn thì quá tốn công chuẩn bị, nên cô thường chỉ bắt thú nhỏ.
Dường như cảm nhận được điềm chẳng lành từ cuộc đối thoại, con sói nhỏ khẽ rên rỉ.
Misha cười khúc khích. "Đừng lo. Nếu chị muốn ăn thịt em thì chị đã không cứu em như thế này rồi."
Cô múc một miếng thịt khác từ bát súp, đưa ra trước mặt sói con. Sau khi ngửi một lát, nó đớp gọn miếng mồi. Thế là "đôi bên" lại hòa hoãn với nhau.
Quan sát con sói nhỏ chìm vào giấc ngủ, Misha khẽ hỏi về lộ trình tiếp theo. "Điểm đến của chúng ta là thành phố nằm bên kia ngọn núi này đúng không ạ?"
"Đúng vậy. Thực ra có hai cách để về Redford. Một là tiếp tục băng qua núi, hai là đi vòng một chút theo đường bờ biển. Cháu thích đường nào hơn?" Geord mỉm cười, nhấp một ngụm trà sau bữa trưa.
"Bờ biển ạ? Ý chú là đại dương sao?" Misha nghiêng đầu lặp lại lời của Geord.
Lớn lên giữa rừng sâu, biển cả trong tâm trí Misha chỉ là một nơi tồn tại trong trí tưởng tượng. Biển giống như những hồ nước cô thấy trong rừng nhưng lớn hơn gấp vạn lần, và nước thì mặn. Cô mới chỉ được ăn cá khô, nghe nói cá biển khác hẳn cá sông hồ và rất ngon.
"Nước biển sẽ đổi màu tùy theo vị trí và độ nông sâu. Khi gió thổi, nó tạo thành những con sóng vỗ rì rào, đôi khi rất dữ dội. Ngoài cá ra còn có những sinh vật kỳ lạ sống ở đó nữa. Tuyệt vời nhất là cảnh hoàng hôn lặn xuống biển, đẹp như một phép màu vậy."
Mẹ cô từng kể về biển một lần khi họ cùng đọc sách. Lúc đó, bà trông rất vui khi hồi tưởng lại những ký ức ấy.
"Cháu muốn thấy biển."
Dù việc ở lại núi để hái thuốc rất hấp dẫn, nhưng sự tò mò về thế giới xa lạ cuối cùng đã chiến thắng. Trên hết, cô muốn tận mắt nhìn thấy thứ đã làm mẹ mình say đắm đến thế.
Geord gật đầu ghi nhận sự hào hứng của cô. "Được rồi. Đây là lần đầu của cháu nên chú sẽ tìm một con tàu đủ lớn để cháu không bị say sóng. Chắc là vẫn còn quá lạnh để bơi, nhưng ít nhất cháu có thể nhúng chân xuống nước. Nghe ổn chứ?"
Nghe kế hoạch mới, Misha reo hò vui sướng, một cảm xúc mà đã lâu rồi cô không bộc lộ mạnh mẽ đến vậy.
Khi xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, Misha ở bên trong bận rộn phân loại đống thảo mộc vừa hái được. Mùi thuốc nồng nặc có thể khiến người bình thường thấy khó chịu, nhưng với Misha, đó là mùi hương thân thuộc giúp cô thư giãn.
Đang làm việc, cô liếc xuống góc toa xe. Chú sói trắng nhỏ nằm yên trên một lớp vải, mắt nhắm nghiền, nhưng đôi tai dựng đứng cho thấy nó chưa hề ngủ.
Mới chỉ vài tiếng kể từ khi Misha nhặt nó về, việc nó vẫn còn cảnh giác là lẽ đương nhiên. Ngay cả khi nó nhỏ đến mức cô có thể bồng gọn trong tay, ngay cả khi đôi mắt đỏ xinh đẹp nằm trên một khuôn mặt non nớt. Misha đã định tắm rửa sạch vết máu và bùn đất trên lông nó, nhưng cô đành bỏ cuộc khi nhóc tì này không chịu hợp tác. Chải chuốt lông lá vốn là cách bày tỏ tình cảm của loài vật mà.
Không biết khi nào nó mới chịu để mình làm thế nhỉ, Misha vẩn vơ suy nghĩ, tay vẫn thoăn thoắt làm thuốc, thì đột nhiên hình ảnh một bóng người tóc trắng hiện lên trong tâm trí.
Cùng lúc đó, đôi mắt đỏ rực của sói con mở ra nhìn về phía cô, khiến cô khựng lại.
À, thảo nào trông nó cứ quen quen. Tóc trắng, lông trắng... và cả hai đều có màu mắt gần như hệt nhau. Nhưng đôi mắt của cậu ấy còn đỏ hơn cơ.
Một khi ý nghĩ đó nảy ra, cô tự hỏi tại sao mình không nhận ra sớm hơn. Nhìn lại con sói nhỏ, cô bắt đầu mỉm cười.
Không chỉ màu sắc đâu — cả cái cách cậu ấy luôn cảnh giác cũng y hệt nữa.
Khẽ cười thầm để không làm con sói giật mình, Misha nhớ lại những chuyện của một ngày xưa cũ.
Năm Misha lên năm tuổi, cô cuối cùng cũng được mẹ cho phép tự mình khám phá khu rừng. Từ ngày đó, cô bắt đầu tìm tòi xung quanh nhà. Sau khoảng một năm, phạm vi tìm kiếm mở rộng đến những nơi cô chưa từng đến cùng mẹ. Những nơi có địa hình hiểm trở hay vách đá dựng đứng — vốn quá sức với người mẹ có đôi chân bị thương — lại trở thành sân chơi của Misha khi cô đi một mình.
Khi cô mang về những loài hoa cỏ lạ làm quà, mẹ luôn dành cho cô vô vàn lời khen ngợi, khuyến khích cô tiếp tục khám phá. Kết quả là Misha ngày càng đi xa hơn, và chẳng có người lớn nào bên cạnh để ngăn cô lại cả.
Và rồi, vào một ngày cô vừa đi vừa ngâm nga giai điệu quen thuộc...
Hửm. Hôm nay có gì đó khang khác.
Men theo lối mòn nhỏ của thú rừng giữa những tán cây, cô bỗng cảm thấy bối rối. Thật khó diễn tả bằng lời, nhưng khu rừng hôm nay lạ lắm. Tiếng chim hót thưa thớt hơn, cũng không thấy bóng dáng con thú nào chạy qua bụi rậm. Sự tò mò thôi thúc cô đi tìm nguồn cơn của sự bất thường này. Và rồi, cô tìm thấy một thứ không thuộc về khu rừng này.
Nằm nép mình giữa những rễ cây đại thụ là một người nhỏ bé.
"Một đứa trẻ...?" Misha nấp sau thân cây, nhìn bóng dáng chỉ lớn hơn mình một chút.
Đó là một cậu bé với mái tóc trắng thẳng tắp, dài vừa đủ che gáy, được cắt tỉa gọn gàng. Tóc che gần hết khuôn mặt, nhưng vẻ phúng phính của tuổi trẻ hiện rõ hơn là sự già dặn mà mái tóc trắng thường gợi lên.
Misha lớn lên ở đây, những người duy nhất cô gặp là cha mẹ và bạn của cha, nên "trẻ con" và "người già" với cô vẫn chỉ là những khái niệm mơ hồ trong sách truyện.
Cậu bé mặc một bộ đồ dài tay, đơn giản và không có họa tiết, trông rất giống bộ đồ ngủ của Misha. Cậu nằm co quắp, đôi chân giấu dưới vạt áo, như thể đang cố gắng tự bảo vệ mình khỏi điều gì đó.
Một đứa trẻ mặc đồ ngủ nằm một mình giữa rừng sâu — cái cách cậu cố lẩn trốn giữa những rễ cây trông thật kỳ quặc dưới con mắt non nớt của Misha.
Sau một lúc quan sát và chắc chắn không có ai xung quanh, Misha tiến lại gần một cách thận trọng. Khi chỉ còn cách khoảng hai mét, cô vô tình giẫm phải một cành khô, tiếng "rắc" vang lên khô khốc xé toạc không gian yên tĩnh.
Đứa trẻ đang nằm im lìm bật dậy ngay lập tức.
Ôi! Mắt đỏ kìa.
Misha không kìm được mà sững sờ trước màu mắt của cậu bé, một màu đỏ rực rỡ như những trái táo chín. Đôi mắt ấy đầy vẻ cảnh giác xen lẫn một chút sợ hãi, đang nhìn xoáy vào cô.
"Đẹp quá..." Misha thốt lên thành lời, phá tan bầu không khí căng thẳng.
Ánh nhìn của cậu bé thoáng dao động.
"Cậu là ai? Tại sao lại có trẻ con ở nơi này?" Cậu bé hỏi bằng giọng khàn đặc và cứng nhắc, nhưng rõ ràng là giọng của một đứa con trai. Giọng điệu lạnh lùng, xua đuổi, nhưng Misha thì thấy bối rối nhiều hơn.
"Đây là nơi tớ sống mà. Còn cậu là ai?"
Sự bối rối của cậu bé càng lộ rõ. Cậu vô thức lùi lại phía sau, cau mày và nghiến răng. Lúc này, Misha mới nhận ra cậu đang dùng một tay che lấy cánh tay bên kia — nơi cũng đang nhuộm một màu đỏ rực như đôi mắt của cậu.
"Đợi đã, cậu bị thương à?" Cô lao tới kiểm tra vết thương, không để cho cậu bé kịp lùi bước. Dù bị bất ngờ trước sự tiếp cận đột ngột, cậu bé vẫn không kịp chạy thoát trước khi bị Misha giữ lại. Cô xắn ống tay áo cậu lên và thấy một vết cắt dài khoảng mười centimet ở bắp tay. Vết thương không sâu lắm và đã ngừng chảy máu, nhưng rõ ràng là chưa hề được xử lý.
"Tớ đi gọi mẹ đây!"
Nhưng khi cô vừa định đứng dậy, cậu bé đã chộp lấy tay cô. Gương mặt cậu nhăn nhó vì đau đớn khi cử động đột ngột làm động đến vết thương, nhưng cậu vẫn lắc đầu kiên quyết.
"Không, đừng gọi ai hết."
"Nhưng mà..." Thấy cậu bé từ chối sự giúp đỡ, đến lượt Misha cau mày. Cử động vừa rồi làm vết thương rỉ máu trở lại. Cô tuyệt đối không thể làm ngơ được.
"Nếu cậu định dắt người tới đây, tớ sẽ bỏ chạy ngay khi cậu vừa đi khỏi."
Misha càng cau mày sâu hơn trước lời đe dọa đó. Cả hai cứ thế nhìn chằm chằm vào nhau một hồi lâu.
Ồ. Cậu ấy giống hệt như một con thú bị thương vậy.
Khi nhìn sâu vào mắt cậu, cô hiểu tại sao cảnh tượng này lại quen thuộc đến thế. Cậu mang hơi thở y hệt những loài vật bị thương mà cô từng gặp: sợ hãi, cảnh giác, và một ý chí sinh tồn mãnh liệt.
Khi nhận ra điều đó, Misha thấy mình thả lỏng hơn. Hẳn là cậu ấy sẽ bỏ chạy thật nếu cô làm điều gì đó cậu không thích, ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng. Lớn lên cùng thú rừng, Misha hiểu rõ kiểu hành vi này hơn ai hết.
Dù vậy, đây vẫn là một con người. Cô không thể cứ bỏ mặc cậu được, nên cô vắt óc suy nghĩ xem mình có thể tự làm gì.
Cậu ấy đang sợ điều gì đó nên không muốn gặp người lớn. Nhưng cậu ấy vẫn sẵn lòng nói chuyện với mình. Có phải vì chúng mình đều là trẻ con không? Nếu thế thì...
Misha ngồi bệt xuống trước mặt cậu bé. "Tớ chữa vết thương cho cậu nhé?"
"Cậu á?" Cậu bé chớp mắt ngạc nhiên.
Lục lọi trong túi xách, cô lôi ra phần ăn trưa của mình, một chai nước và một tấm vải lớn. Tiếp đó, cô tìm thấy hũ thuốc mỡ trị trầy xước mà mẹ đã cho và một dải vải nhỏ. Nhìn đống đồ có sẵn, cô dừng lại suy nghĩ một chút.
"Mẹ bảo nếu bị ngã hay bị đứt tay, phải rửa sạch rồi mới bôi thuốc."
Misha thường xuyên về nhà với cơ thể đầy vết trầy xước, nên mẹ đã đưa cho cô thuốc này và dạy cách dùng, nhưng chắc bà không bao giờ ngờ cô lại dùng nó theo cách này. Vết thương của cậu bé nặng hơn bất cứ thứ gì Misha từng trải qua, nhưng có còn hơn không.
"Chắc là sẽ hơi đau một chút đấy. Xin lỗi cậu nhé."
Gương mặt căng thẳng, Misha đổ một chút nước lên vết thương của cậu bé. Thật may là không có bụi bẩn dính vào, nhưng để chắc chắn, cô dùng ngón tay lau sạch lớp máu khô xung quanh. Dù đau đớn, cậu bé vẫn im lặng, cắn chặt môi và gồng mình để cô làm việc.
Nếu cậu khóc hay giãy giụa, chắc hẳn cô bé Misha non nớt cũng sẽ sợ đến phát khóc theo mất, nên sự im lặng của cậu là lựa chọn đúng đắn nhất lúc này. Tuy nhiên, cậu không cắn môi chịu đựng vì cô đâu, mà là vì lòng kiêu hãnh của một đứa con trai đấy.
Sau khi dùng hết nước, cô phết thuốc mỡ lên dải vải nhỏ, đặt lên vết thương rồi dùng tấm vải lớn quấn lại thành một chiếc băng gạc dã chiến. Trông hơi vụng về nhưng đó là nỗ lực hết mình của Misha. Xong xuôi, cô thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn," cậu bé lẩm bẩm khiến Misha ngẩng đầu lên. Cả hai nhìn nhau một lúc, Misha ngạc nhiên nhìn cậu, còn cậu bé thì cau mày nhìn lại cô.
Misha cảm thấy một cảm xúc mới mẻ nảy nở trong lòng. Lòng biết ơn nhận được khi giúp đỡ ai đó khiến cô thấy tự hào và hạnh phúc lạ kỳ. Cảm giác đó khiến cô nở một nụ cười rạng rỡ, làm đôi mắt cậu bé lại một lần nữa mở to vì ngạc nhiên. Cô cười khúc khích.
"Không có gì đâu. Tớ là Misha. Tớ sống cùng mẹ ở khu rừng này. Tên cậu là gì?"
Sau một quãng lặng dài, cuối cùng cậu bé cũng đáp: "Ren."
Không hề bận tâm đến sự ngắn gọn của câu trả lời, Misha lẩm nhẩm cái tên đó vài lần để chắc chắn mình sẽ nhớ, rồi cô đưa phần ăn trưa cho cậu.
"Cậu có đói không Ren? Chúng mình cùng ăn nhé? Tớ đi lấy thêm nước đây, cậu cứ ăn trước đi."
Cô đặt chiếc bánh sandwich đã gói kỹ lên đùi Ren rồi cầm chai nước không chạy biến đi. Tim cô đập thình thịch, một phần vì phấn khích khi lần đầu được chăm sóc người khác, một phần vì lo lắng rằng cậu sẽ bỏ chạy ngay khi cô khuất bóng.
Cố kìm nén những cảm xúc đó, cô chạy thẳng đến nguồn nước gần nhất, sục mặt xuống nước lạnh để trấn tĩnh và uống một hơi dài. Làn nước mát làm những suy nghĩ hỗn loạn dừng lại. Cô ngóc đầu lên, rũ nước khỏi mặt như một chú cún rồi vội vàng đầy nước vào chai. Xong xuôi, cô lao thẳng về chỗ cũ và thấy Ren vẫn ngồi đó với chiếc bánh còn nguyên trên đùi, đang chờ cô quay lại.
Khi cô ngồi xuống bên cạnh, hơi thở vẫn còn dồn dập, Ren thoáng giật mình. Vì đã dùng tấm vải để làm băng gạc nên cô chẳng có gì để lau, khiến mặt và tóc mái ướt sũng, nước nhỏ giọt xuống ròng ròng.
"Nước đây. Tớ uống rồi." Chẳng biết nói gì hơn, cô đẩy chai nước về phía cậu rồi cắn một miếng bánh của mình.
Ren nhìn cô, vừa kinh ngạc vừa lo lắng.
Cậu ấy chỉ đi lấy nước thôi mà, sao lại ướt như chuột lột thế này? — cậu nghĩ thầm.
Cậu thấy lẽ ra cô nên lau khô người trước, nhưng tiếc là cậu cũng chẳng có gì ngoài bộ quần áo đang mặc. Misha có vẻ không quan tâm đến gương mặt ướt nhẹp, nhưng đó là vì cô đã dùng hết vải để băng bó cho cậu. Cậu nhìn vết thương trên tay mình với vẻ hối lỗi. Cô thậm chí đã dùng một con dao nhỏ để cắt một dải vải từ trong túi ra.
Thôi thì, hôm nay trời nắng đẹp, chắc cậu ấy sẽ nhanh khô thôi.
Cuối cùng, cậu không nói gì, bắt đầu ăn chiếc bánh của mình. Chiếc bánh kẹp thịt và lá mềm ngon lành đến lạ kỳ đối với cái dạ dày trống rỗng của cậu.
"Cậu chắc chắn là sẽ ổn khi ở một mình chứ?"
Dù Misha có rủ rê bao nhiêu lần, Ren vẫn không hề lay chuyển.
"Tớ đã bảo là không đi mà. Thú dữ không vào được đây đâu, nên chỗ này an toàn hơn đêm qua nhiều. Cậu mau về nhà đi kẻo trời tối," cậu đáp, chẳng buồn che giấu sự bực dọc trước sự kiên trì của cô.
"Nhưng mà..."
Thấy cô không có ý định rời đi, Ren thở dài rồi mỉm cười. "Tớ nói thật đấy, không sao đâu. Đêm nay tớ có thể ngủ yên nhờ cậu đưa tớ đến đây rồi."
Cậu quan sát kỹ xung quanh. Họ đang ngồi trong một hốc cây đại thụ, cách mặt đất khoảng hai mét. Đây là nơi Misha tìm thấy khi mới bắt đầu khám phá rừng xanh, hốc cây đủ rộng để hai đứa trẻ có thể sinh hoạt thoải mái. Vì quyết định biến nó thành căn cứ bí mật nên cô đã dần đẽo gọt lòng cây thành một cái nền bằng phẳng, trải đầy lá khô và những tấm chăn cũ. Nó đủ cao để các loài thú bốn chân không leo lên được, và tán lá rậm rạp đã che giấu nó hoàn toàn khỏi tầm mắt từ bên dưới.
"Được rồi, tớ về đây. Nhưng sáng mai tớ sẽ mang đồ ăn tới, cậu phải đợi tớ đấy nhé?"
"Biết rồi, biết rồi mà," Ren gật đầu khi Misha cuối cùng cũng chịu rời đi với vẻ luyến tiếc.
Khi về đến nhà, cô bị mẹ mắng một trận vì tội về muộn, nhưng tâm trí Misha chỉ toàn là Ren nên cô chẳng bận tâm mấy. Sau khi ăn tối và leo lên giường, những suy nghĩ về cậu vẫn khiến cô trằn trọc.
Ren có ổn không nhỉ? Cậu ấy có thấy cô đơn không? Cậu ấy không bỏ chạy lần nữa đấy chứ?
Nếu tập trung, cô có thể nghe thấy tiếng gọi của muông thú trong rừng đêm. Cô chưa bao giờ ngủ ngoài rừng một mình cả.
Hy vọng cậu ấy không quá sợ hãi, cô thầm ước, nhớ lại đôi mắt đỏ tuyệt đẹp của cậu.
Ngày hôm sau, Misha thu gom hết mức có thể thức ăn và thuốc men mà không làm mẹ nghi ngờ, rồi vội vã chạy đến chỗ ẩn nấp, không quên hái thêm vài quả dại dọc đường.
Khi thấy Ren vẫn còn ở đó, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác đó chỉ kéo dài trong chớp mắt. Misha mở to mắt khi nhận ra đôi má cậu đang ửng hồng một cách bất thường.
"Cậu bị sốt à?!"
Ren nhăn mặt vì tiếng hét của cô. Đặt tay lên trán cậu, cô thấy cậu nóng hầm hập như lửa đốt.
"Đợi tớ một lát!"
Chạy nhanh ra con suối gần đó, Misha nhúng ướt khăn vào làn nước lạnh rồi mang về. Khi cô đắp khăn lên trán, Ren khẽ thả lỏng cơ thể, tận hưởng cảm giác mát lạnh dễ chịu.
"Có lẽ một tấm chăn là không đủ rồi. Phải làm gì bây giờ đây..."
"Bình tĩnh đi, tớ không sao đâu. Tớ quen bị sốt rồi." Trái ngược với vẻ hoảng hốt của Misha, Ren lại tỏ ra rất bình thản. Ánh nhìn điềm tĩnh trong mắt cậu cũng giúp Misha bớt cuống cuồng hơn.
Sốt... Khi mình bị sốt thì mẹ thường làm gì nhỉ?
Mỗi khi trời mưa, Misha thường ở nhà xem mẹ làm thuốc. Mẹ luôn giải thích tỉ mỉ những gì bà đang làm và công dụng của từng loại thuốc, giống như đang lẩm bẩm với chính mình vậy.
Mình không thể hỏi xin mẹ thuốc được, mẹ sẽ biết chuyện của Ren mất. Có loại thảo mộc nào mọc vào mùa này có thể chữa sốt không nhỉ?
Cô bắt đầu hối hận vì đã không lắng nghe kỹ những lời mẹ dạy. Nếu cô chú ý hơn, giờ cô đã có thể giúp Ren bớt đau đớn. Nỗi lo lắng khi thấy Ren chịu khổ ngay trước mắt và sự hối hận về bản thân khiến cô lại rơi vào hoảng loạn. Cô điên cuồng lục lọi ký ức tìm kiếm những gì hữu ích trong khi lao mình vào rừng sâu.
Tìm thấy một loại cây mà hạt của nó có tác dụng hạ sốt, cô dùng một hòn đá phẳng nghiền nát hạt, rồi cho vào một chiếc chén thủ công thô sơ để sẵn ở nơi ẩn náu. Cuối cùng, cô thêm nước và khuấy đều tất cả lại với nhau.
"Uống cái này đi."
Ren cau mày khi nhìn thấy thứ hỗn hợp màu xanh kỳ quái.
"Nó giúp hạ sốt đấy. Mẹ tớ dạy thế nên chắc chắn là đúng rồi."
Thấy Ren vẫn còn nghi ngờ, Misha bèn bưng chén lên uống một ngụm. Dù rất đắng nhưng với một loại thuốc thì vị của nó vẫn có thể chịu được. Cố nén nước mắt vì vị đắng ngắt, cô uống hết nửa chén rồi đưa phần còn lại cho Ren.
"Nào, uống đi. Không phải thuốc độc đâu mà sợ."
Dù ngần ngừ một lúc, cuối cùng cậu cũng chịu cầm lấy chén thuốc. Đôi lông mày cậu lập tức nhíu lại ngay khi vừa uống miếng đầu tiên. Vị của nó còn tệ hơn cậu tưởng tượng, thậm chí là kinh khủng. Ngoài cái vị đắng chát, những hạt cây vừa bị nghiền nát vụng về trên đá vẫn còn lạo xạo bên trong, khiến cậu có cảm giác như đang uống cả một nắm cây cỏ vậy.
Vẫn còn rưng rưng nước mắt sau khi nếm thử thuốc, Misha đưa cho cậu một viên kẹo nhỏ để át đi cái vị đắng ngắt trong miệng. Đó là loại kẹo cô thích nhất, món quà mà cha cô mang về cách đây không lâu. Nó được làm từ mật hoa thay vì đường, nên dù có vị đậm đà nhưng vẫn để lại dư vị thanh tao. Cô chỉ còn lại vài viên nên cực kỳ tiết kiệm, mỗi ngày chỉ dám ăn đúng một viên thôi.
Dù quý như báu vật, Misha vẫn chẳng hề do dự mà dành tặng một viên cho Ren.
Trong lúc cả hai cùng ngồi nhấm nháp viên kẹo ngọt, Misha lẳng lặng kiểm tra vết thương trên tay cậu. Vùng da quanh vết cắt hơi ửng đỏ, nhưng cô bé thở phào nhẹ nhõm khi thấy không có mủ. Nếu vết thương bị nhiễm trùng, việc điều trị chắc chắn sẽ vượt quá khả năng của cô lúc bấy giờ.
Vừa kiệt sức vì vết thương và cơn sốt, lại thêm tác dụng phụ của bát thuốc vừa uống, Ren bắt đầu gà gật buồn ngủ. Misha vội vàng bôi lại thuốc mỡ và thay cho cậu một lớp băng mới.
Ren đã ngủ li bì suốt nửa ngày, cơn sốt cũng nhờ đó mà dần thuyên giảm. Thấy cậu có tiến triển tốt, cô bé nhẹ cả lòng, dặn cậu uống thật nhiều nước và cắt trái cây thành từng miếng nhỏ dễ ăn cho cậu. Cơn sốt khiến đầu óc Ren vẫn còn hơi mơ màng, vẻ gai góc, bướng bỉnh hôm qua hoàn toàn biến mất. Misha thầm nghĩ, lúc này trông cậu đáng yêu hơn hẳn.
Đến chiều tối, Ren đã hạ sốt đáng kể.
"Xem ra cái thứ thuốc đắng ngắt ấy cũng có tác dụng đấy chứ."
"Nếu cậu đã có sức để nói thế thì tớ còn một món quà khác cho cậu đây." Misha mỉm cười trước thái độ cộc lốc của Ren, đưa thêm cho cậu một chén nữa. Dĩ nhiên, bên trong vẫn là thứ chất lỏng màu xanh đặc sánh quen thuộc.
"Này... hình như chén này đầy hơn lúc sáng thì phải?"
"Vì thấy nó có hiệu quả nên liều buổi tối tớ đã làm gấp đôi đấy!"
"Ôi trời, cậu không thể cứ thích cho uống bao nhiêu thì cho chứ!"
Dù càm ràm là thế, cuối cùng Ren vẫn cam chịu uống cạn. Cậu đã tự mình trải nghiệm hiệu quả của thứ thuốc này. Thực tế, cậu thấy nó tác dụng nhanh hơn bất kỳ loại thuốc nào cậu từng dùng trước đây.
Giá mà vị của nó không kinh khủng như cái chết thế này...
Sau một tiếng thở dài, cậu cố hết sức nuốt trôi thứ nước trong chén. Misha dõi theo với nụ cười dịu dàng, rồi đưa cho cậu một viên kẹo ngay khi cậu vừa uống xong.
Khi mặt trời lại một lần nữa khuất sau rặng cây, hai đứa trẻ lại lặp lại cuộc đối thoại y hệt đêm hôm trước. Misha chẳng nỡ để Ren một mình, còn Ren thì phát cáu khi cố đuổi cô bé về nhà.
"Nhờ thứ thuốc quái quỷ của ai đó mà tớ gần như hết sốt rồi. Vết thương trên tay thì cũng trong dự tính thôi. Hơn nữa cậu còn cho tớ cả thuốc giảm đau nữa, nhớ không?"
Ren nhún vai, cho thấy cậu đã nhìn thấu việc Misha lén pha thêm thứ gì đó vào liều thuốc sốt "gấp đôi" lúc nãy.
Misha cúi đầu khi bị "bắt bài". Cô bé đã nghĩ mình có thể lừa cậu uống thêm chút thuốc bổ lúc cậu còn đang mơ màng buổi sáng. Cô sợ khi khỏe lại cậu sẽ lại cảnh giác, và cô cũng chẳng muốn phải tự mình uống thử để làm gương thêm lần nào nữa.
"Tớ nói thật đấy, nó xanh lè và vị còn tệ hơn lúc đầu. Nếu cậu muốn cho người khác uống thứ gì đó kỳ lạ thì ít nhất cũng phải giải thích cho người ta chứ," cậu nói với nụ cười bất lực.
"Tớ xin lỗi. Cảm ơn cậu vì đã chịu uống nhé," Misha xin lỗi và đưa thêm cho cậu một viên kẹo nữa. Cô bé thực sự hạnh phúc khi biết cậu tin tưởng mình đến mức sẵn lòng uống thuốc mà chẳng cần hỏi xem bên trong có gì. "Được rồi, tớ về đây. Cậu nhớ ngủ thật nhiều nhé. Nếu đói thì tớ có để sẵn trái cây ở đây rồi."
Khi Misha luyến tiếc leo xuống khỏi hốc cây, Ren bỗng gọi với theo.
"Cảm ơn cậu. Tớ thực sự... rất biết ơn."
Misha đứng hình, há hốc mồm trước lời cảm ơn chân thành ấy. Sự cảnh giác ngày trước đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một nụ cười rạng rỡ thắp sáng đôi mắt đỏ của cậu.
Cảm giác như vừa thấy một bông hoa bừng nở vậy...
Lúc cậu trêu chọc vẻ mặt ngơ ngác của cô, gương mặt ấy vẫn đẹp đến mức cô quên cả giận. Thay vào đó là một sự thẹn thùng khó tả, cô bé chỉ biết cười trừ để khỏa lấp.
"Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé!" Vừa vẫy tay chào, cô vừa chạy thục mạng về nhà, chẳng dám quay đầu nhìn lại xem Ren phản ứng thế nào.
Sáng hôm sau, Misha mang theo đầy ắp đồ ăn trở lại nhưng chỉ thấy nơi ẩn náu trống trơn. Tấm chăn cô để lại cho Ren được gấp lại gọn gàng, bên trên là một chiếc hoa tai màu đỏ rực y hệt màu mắt của cậu. Nếu không có nó, có lẽ cô đã ngỡ toàn bộ chuyện vừa qua chỉ là một giấc mơ. Đó là món đồ trang sức mà Ren vẫn thường đeo. Cầm nó trong tay, cô bé khẽ thút thít. Đó không hẳn là nỗi buồn, nhưng cô bé Misha ngày ấy chưa đủ ngôn từ để diễn tả cái cảm giác thắt lại nơi lồng ngực mình.
Một cú xóc nảy trên đường làm chiếc xe ngựa rung chuyển mạnh, kéo Misha trở về với hiện tại. Hóa ra cô đã thẫn thờ một lúc lâu, đến mức nhành thảo dược trong tay đã hơi héo đi vì hơi nóng từ lòng bàn tay. Vội vàng đặt nó lên bậu cửa sổ, cô hướng sự chú ý vào chiếc túi nhỏ treo trên cổ như một bùa hộ mệnh.
Cô lấy ra một vật nhỏ hình giọt lệ từ bên trong, đó là chiếc hoa tai chỉ lớn bằng đầu ngón tay, tỏa sáng đỏ rực dưới ánh mặt trời. Đó là một món đồ trang sức đơn giản, chỉ là một viên đá đỏ được tạc hình giọt nước, nhưng lại là thứ mà Ren đã để lại cho cô ngày đó.
Cô chưa bao giờ đeo nó. Cô thấy mình không thể công khai đeo món quà từ một người mà sự tồn tại của họ vốn là một bí mật, và đeo một chiếc hoa tai đơn lẻ trông cũng thật kỳ lạ, nên cô cứ mãi cất giấu nó đi.
Đó là lời cảm ơn từ "bệnh nhân đầu tiên" trong đời cô. Dù cảm thấy ngượng ngùng khi nhớ lại cách điều trị thô sơ thuở ấy, nhưng cô biết chính trải nghiệm đó đã giúp cô nhận ra mình muốn trở thành một dược sư. Đó là một ký ức vô giá mà cô chẳng thể sẻ chia cùng ai.
"Không biết giờ cậu ấy sao rồi nhỉ..."
Chiếc hoa tai không trả lời, chỉ lặng lẽ tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ dưới nắng chiều.
"Xem ra họ lại đang tận hưởng chuyến đi rồi," Ryan Lou Redford bật cười khúc khích khi đọc bản báo cáo mới nhất.
Điều đó đủ để khiến khuôn mặt Tris tối sầm lại. "Lần này tên ngốc đó lại gây ra chuyện gì nữa đây?"
Dù rất muốn lờ đi, nhưng chức trách không cho phép ông làm vậy, Tris đành miễn cưỡng hỏi nhà vua. Ryan đáp lại bằng cách ném lá thư về phía ông.
"Ngài thật là bất lịch sự đấy," Tris trách móc trước khi mở thư ra đọc. Ngay lập tức, mặt ông biến sắc. "Hắn ta nghĩ mình đang làm cái quái gì thế hả?! Hắn có biết mình đang ở nước ngoài không?!"
Geord đã nhúng mũi vào một vụ tranh chấp gia đình, cuối cùng dẫn đến một loạt vụ bắt giữ chấn động cả thành phố. Thậm chí còn có cả một lá thư cảm ơn chính thức từ vị lãnh chúa địa phương, điều này càng làm Tris phát điên.
"Lẽ tự nhiên là hắn đã kéo được cả lãnh chúa thành phố về phe mình. Chắc chắn là để đề phòng việc ngươi nổi trận lôi đình với hắn rồi," Ryan cười lớn.
"Chuyện này chẳng có gì đáng cười cả. Bây giờ hắn đã dính vào rắc rối này, lại có ai đó phải đi dọn dẹp bãi chiến trường cho hắn..."
"Và 'ai đó' chắc chắn là ngươi rồi đúng không?" Ryan bồi thêm một câu trúng tim đen trước những lời lầm bầm của Tris.
"Thế là lại mất thêm một kỳ nghỉ nữa rồi..." Tris gục đầu, hoàn toàn bỏ cuộc.
Thấy tội nghiệp cho thuộc cấp, nhà vua đưa lời an ủi: "Dù sao thì cũng không phải hắn làm chuyện gì xấu. Có vẻ người dân ở đó thực sự biết ơn. Ta không nghĩ chuyện này sẽ trở nên quá nghiêm trọng đâu."
"Vậy thần có thể nhờ Bệ hạ xử lý việc này được không?"
"Ta á? Không đời nào. Nghe có vẻ phiền phức chết đi được." Tất nhiên, ngay khi thấy rắc rối có thể đổ lên đầu mình, Ryan lập tức dập tắt hy vọng của Tris, cho thấy lời an ủi ban nãy chẳng qua chỉ là đãi bôi.
"Vậy khi nào thì hắn mới chịu về?" Tris hỏi với nụ cười đầy ẩn ý, trong đầu đã hình dung ra một bài giáo huấn dài dằng dặc dành cho Geord khi hắn quay lại.
Ryan đưa thêm một lá thư khác.
"Hình như Misha chưa từng thấy biển bao giờ, nên họ định sẽ đi bằng đường thủy?!" Tris hét lên trong sự ngỡ ngàng. "Và họ còn định dừng lại ở bến cảng hai ba ngày để tham quan nữa ư?! Tên ngốc đó đang nghĩ cái gì thế không biết?! Hắn định gây thêm bao nhiêu rắc rối nữa đây?!"
Tiếng kêu than thống khổ của một người đàn ông vang vọng khắp văn phòng nhà vua.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
