Chương 467: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (26)
Chương 467: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (26)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 554
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Theo kinh nghiệm của Sanghyun-hyung, Thánh Vực tràn ngập những “bản sao của chúng tôi” cùng những Di Sản và Phước Lành méo mó dị dạng.
Có lẽ nào Ma Vương, kẻ nhận thức được sự tồn tại của bọn tôi, đã tự tay hiện thực hóa những thứ đó sao?
Nếu mục đích là làm lung lay tinh thần của chúng tôi, thì tôi nghĩ hắn đã thành công được một nửa.
Như lúc này đây.
“Khặc! Khèèẹc! Lư, lưỡi… anh Kain….”
“…”
- Rắc!
Nhìn cơ thể Seungyub đang dần lạnh đi, lòng tôi phức tạp không tả nổi.
Dù biết người thật vẫn đang ở bên ngoài, nhưng nói gì thì nói, cũng chẳng phải trải nghiệm dễ chịu gì.
Nhưng vấn đề thật sự không nằm ở cảm giác chua xót đó.
“Ngay từ đầu Seungyub đã có Cửa Sổ Trạng Thái và Cổ Huyết rồi à…”
Nội dung thử thách của Thánh Vực là khác nhau với mỗi người.
Theo lời của chính Tối Cực Giả, kẻ đang đợi ở cuối con đường, thì bọn tôi đã được chuẩn bị cho một thử thách “đặc chế”.
Anh Sanghyun đã phải trải qua thử thách khó nhằn hơn đám giáo đồ Ma Vương rất nhiều.
Và có vẻ Ma Vương đã chuẩn bị cho tôi một thứ còn mệt não hơn nữa.
Tôi không biết tại sao hắn lại thích làm thế này luôn!
“…”
Anh Sanghyun từng nói anh ấy phải tốn rất nhiều thời gian để phân tích từng bản sao trong mỗi căn phòng có năng lực gì để rồi mới lên kế hoạch tiếp cận, đúng không nhỉ?
Nhưng tôi thì không có thời gian làm việc đó đó.
Chẳng phải Ahri đã dặn tôi phải quay về trong vòng một hai ngày sao?
***
Vừa lấy lại tinh thần, tôi lập tức quan sát xung quanh.
Một bình nguyên hỗn loạn, đầy bụi đất.
Xung quanh là những tòa nhà bê tông sập phân nửa, trên bầu trời còn có cả máy bay chiến đấu!
Bối cảnh là chiến trường à?
Vậy thì mình—
[Lời Khuyên: 3 → 2]
[Nằm xuống.]
Chưa kịp nghĩ thì cơ thể tôi đã nằm rạp xuống mặt đất.
Ngay sau đó, âm thanh sắc bén xé toạc chiến trường.
- Đoàng!
“Má, vừa vào cái là bắn tỉa liền luôn hả?!”
Tên Ma Vương chó chết này, làm vậy có hơi quá không?!
Ngay cả Phòng Nguyền Rủa xịn do khách sạn tạo ra cũng không nổ súng ngay từ đầu đâu!
- Đoàng! Đoàng đoàng!
Tôi bò như điên trên mặt đất rồi nép sau một đoạn tường đổ nát.
Kẻ địch của căn phòng này là ai?
Bắn từ khoảng cách xa mà chuẩn xác như ma nhập thế kia thì chắc chắn không phải Seungyub hay Songee.
Chắc chắn là một trong người ba người họ Kim — Kim Mooksung, Kim Ahri, hoặc Kim Sanghyun —
- Vùùùng!
Nhìn quả rocket chống tăng bay tới hùng hổ như muốn thổi bay cả bức tường, tôi nghĩ:
Từ đây trở đi, mình cũng không thể giữ sức nữa!
- Bùng!
Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên, dòng chảy của vạn vật chậm lại.
Quả rocket đột nhiên chỉ trông như một quả bóng bay lơ lửng, thong thả.
Và bàn tay tôi vươn ra, ung dung đập mạnh vào bên hông nó.
- Oànhhh!!!
“À.”
Tôi còn đang định gạt quả rocket đi như siêu anh hùng trong phim, nhưng thay vì bay đi chỗ khác thì nó lại nổ luôn tại chỗ.
Xem ra đời thực khác xa với phim ảnh.
Dù sao thì, với trạng thái hiện tại của tôi, rocket nổ ngay trước mặt cũng chỉ làm tôi cay mắt chút xíu thôi, chẳng sao cả.
- Vút!
Đạp mạnh xuống mặt đất, tôi bay vọt lên không trung, quan sát thế giới.
“…”
Sức mạnh của Thái Dương Thần Thánh về bản chất khá giống với “Giáng Lâm”.
Vốn dĩ, đó là sức mạnh do cùng một tồn tại tạo ra mà.
Khác biệt ở chỗ tôi có thể dùng nhiều lần được, nếu nó được sạc năng lượng, nhưng bù lại công suất đầu ra sẽ thấp hơn.
“…”
Năng lực nhận thức của tôi, thứ liên tục mở rộng không ngừng theo thời gian thực, quét sạch từng ngóc ngách xung quanh.
Tôi cảm nhận được mìn chôn trong đất.
Biết được tốc độ của máy bay ném bom đang bay trên cao.
Thấy được sự tham lam của lũ mối trắng đang gặm nhấm một căn nhà gỗ cũ nát.
Và khi cả chiếc lông vũ lơ lửng cùng những dòng xoáy nhỏ xung quanh nó cũng dường như nằm gọn trong đầu ngón tay—
“Thấy rồi nhé.”
Tôi phát hiện ra một con người đang ẩn nấp giữa những khối nhà bê tông nhỏ như hộp diêm, bộc lộ rõ ác ý với tôi.
- Ầm ầm!
Khoảng cách hơn 500 mét bị rút ngắn chỉ trong chưa đầy 3 giây.
Đối phương dường như phát hiện ra tôi qua ống nhòm, hoảng hốt định bỏ chạy, nhưng chẳng khác gì con rùa né chim ưng.
Và rồi, kẻ đã hào phóng tặng tôi cả súng lẫn rocket cũng lộ diện.
“Bảo sao dùng vũ khí giỏi thế, hóa ra là anh à.”
Vì lợi ích của cả hai, tôi không định kéo dài trận này.
Tôi vươn tay ra.
Ngọn lửa nhạt nhòa nở rộ nơi đầu ngón tay, thiêu đốt không khí lao tới.
Chợt tôi nảy ra một chút tò mò.
Rốt cuộc, nguyên lý gì đang cho phép tôi bắn ra mấy ngọn lửa này nhỉ?
“…”
Cũng như mọi Di Sản khác, cách dùng thì chúng tôi biết, chứ nguyên lý đằng sau thì mù tịt.
Nếu tôi phải diễn tả, chắc giống như kiểu tôi phun hơi nóng bằng đầu ngón tay, rồi điều chỉnh hướng bằng mũi?
Đó là một so sánh hết sức lố bịch kể cả với tôi, nhưng tôi không diễn tả hay hơn được.
Khoảnh khắc mà ngọn lửa chạm tới tòa nhà, thứ có thể thiêu cơ thể con người bằng protein thành tro bụi trong chốc lát, trước khi người đó còn kịp nhận ra –
- Lóe!
Một luồng ánh sáng trắng xóa đã lập tức cắt đứt toàn bộ ngũ giác của tôi!
“Khặc! Không thể tin được hắn lại có vòng tay—!”
Nhìn Songee thường xuyên dùng nên tôi biết, phạm vi tác dụng của vòng tay không xa lắm.
Tức là khoảnh khắc tôi lọt vào phạm vi đó, tên giả mạo kia cũng sắp bị ngọn lửa thiêu rụi rồi!
Nghĩa là tên giả mạo sắp chết, ảo giác sẽ được giải—
- Tách!
“Địt mẹ!”
Ơ hay.
Trong chớp mắt đó mình đã giẫm lên một quả mìn à?
- Ầm Ầm Ầm!!!
Bị hất tung lên trời cùng tiếng nổ long trời lở đất, tôi nghĩ thầm.
Gặp mấy chuyện thế này mà tôi vẫn chưa sao thì tôi cũng trâu bò thật, nhưng đúng cái chỗ đó lại có mìn thì có vô lý không?!
Tôi bay một cách mất kiểm soát vì cái vòng tay, thì làm sao hắn dự đoán được chính xác tôi sẽ hạ xuống vị trí nào chứ?!
Dù tôi có xui cỡ nào thì—
“À.”
Nhìn bản sao Kim Sanghyun đã thành cục thịt nướng cháy đen một nửa, tôi chợt hiểu ra.
Tên này, ngoài vòng tay ra, còn là con cưng của thần may mắn nữa.
…
Cánh cửa dẫn sang thử thách tiếp theo đã xuất hiện.
Giờ thì tôi bắt đầu thấy bất an rồi.
Chỉ cần nghĩ thoáng thôi cũng đã hiện ra một “tổ hợp” cực kỳ khó chịu.
***
- Vùùù!
Xung quanh trắng xóa.
Bởi vì bão tuyết gào thét dữ dội đến mức gần như không thể nhìn rõ phía trước.
“…Ai cũng được, làm ơn ra nhanh lên coi.”
Mỗi bước chân tôi đi lại khiến tôi lún sâu vào tuyết, nên tốc độ di chuyển của tôi chậm khủng khiếp.
Tôi nghĩ tới việc triệu hồi Thái Dương để bay lên, nhưng đó không phải chuyện dễ.
“…”
Thái Dương Thần Thánh suy cho cùng cũng là vật tiêu hao năng lượng; không biết địch ở đâu mà dám tùy tiện sử dụng à?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng thật ra để tìm địch cũng cần dùng Thái Dương cho tiện.
“Hay là dùng luôn nhỉ….”
- Sột soạt!
Có động tĩnh!
Mà còn rất gần nữa.
“Hắt, hắt xì!”
Một cô gái tóc bạc ho khẽ xuất hiện, là Miro.
“…”
Giữa cơn bão tuyết, nhìn cô gái tóc bạc, mắt đỏ xuất hiện trước mặt, cảm giác như một cảnh trong mơ.
Một người đàn ông có cảm xúc bình thường chắc chắn sẽ bị mê hoặc mà nhìn chằm chằm.
“Ư… lạnh quá! Kain? Là Kain đúng không?”
“…”
Chỉ là đồ giả mạo do Ma Vương bắt chước mà thôi.
Không việc gì phải bận tâm.
Tôi lập tức không chần chừ gì, mở Quỷ Thư ra.
“Hả? Hả? Cái đó là— huhuhu!”
Dù sao thì cũng chẳng có Bất Biến, nên tôi nghĩ mình không cần nhập thể làm gì, liền dí thẳng Quỷ Thư vào mặt Miro.
Ngay sau đó là âm thanh võng mạc nổ tung, cô gái run lên rồi ngã gục trong tuyết.
“…Gì vậy?”
Tôi cứ nghĩ cô ta sẽ dùng Phước Lành hay Di Sản gì đó để chống trả, nhưng không có gì cả.
Cô ta chết y như một thường dân yếu ớt.
“Không thể nào.”
Hay là Phước Lành hoặc Di Sản không phải loại chiến đấu?
Ví dụ như Phước Lành Của Cải?
“…”
Tôi thử chạm nhẹ để kiểm tra, nhưng cô ta chết thật rồi.
Đã nhìn vào Quỷ Thư không kháng cự thế kia thì thân xác bình thường làm sao sống nổi.
Tôi vừa mới nghiêng đầu vì không hiểu tình hình là sao thì –
- RÀÀÀ!
Một làn sóng vàng rực, pha lẫn trắng xóa, quét sạch bão tuyết trong nháy mắt, và ập thẳng vào tôi!
“Á! Đồ khốn, giở trò bẩn à!”
Cô ta xuất hiện cùng chiếc cân công lý xoay tròn bất tận.
Kẻ địch ‘thật sự’ của thử thách này chính là Miro Công Lý!
“Miro đầu tiên chỉ là điều kiện kích hoạt Công Lý thôi à?!”
Biết thế này thì đã không giết nó rồi!
Mà thôi, chuyện đó cũng là vô nghĩa.
Có tình huống tương tự xảy ra lần nữa, thì tôi vẫn giết cô ta thôi.
- Bùng!
Thái Dương lại bùng cháy.
Lần này, tôi chọn chạy trốn.
***
Bão tuyết gay gắt đến mức có thể đóng băng chết một người thường trong chớp mắt, nhưng kẻ đang truy đuổi tôi thì chẳng bị cản trở chút nào.
Tất nhiên, kẻ đang bỏ chạy là tôi cũng thế!
- RÀÀ!
Tốc độ này chắc còn nhanh hơn cả máy bay hạng nhẹ, vậy mà khoảng cách chẳng hề nới ra.
Hay là đánh luôn?
Phước Lành Công Lý tuy điều kiện kích hoạt khắt khe, nhưng một khi đã phát động thì mạnh đến mức không thể so với các Phước Lành khác.
Dù vậy, với tôi bây giờ, có đáng để đánh lại không?
- Ầm ầm!
Tôi xoay người trong gang tấc để né đợt sóng xung kích như muốn xé toạc bầu trời, rồi một sức mạnh khổng lồ đập xuống mặt đất.
Một vụ lở núi với quy mô khủng khiếp diễn ra trước mắt khiến tôi nghẹt thở.
Vấn đề không phải là thắng hay thua.
Giả sử có thể thắng bằng sức mạnh—
Thì tôi phải tiêu hao bao nhiêu năng lượng của Thái Dương Thần Thánh?
Tôi đã hết sức khổ sở để sạc nó, bằng cách tiêu tốn tận hai lượt thử Phòng Nguyền Rủa quý giá đó!
Không đời nào tôi sẽ lãng phí thứ sức mạnh quý giá này cho một con rối do Ma Vương tạo ra, bản thân Ma Vương thì còn cân nhắc.
“…”
Tôi liếc nhìn Miro giả.
Gương mặt cứng đờ như đá, thứ mà Miro thật tuyệt đối không thể có.
“…”
Phước Lành Công Lý chịu ảnh hưởng rất lớn từ trạng thái tinh thần của người sở hữu.
Việc cô ta truy sát tôi là vì đã chứng kiến cảnh tôi giết một dân thường vô tội.
Cho đến giờ, ngay cả đồng đội thật của tôi cũng chưa biết tôi đã hiểu được “câu thứ hai”.
- Xẹt xẹt!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đồng thời phát động Quỷ Thư và Thái Dương Thần Thánh, đầu đau như búa bổ.
Rồi một Kain khác rực sáng xuất hiện trong không trung.
Không cần phải giải thích lần nữa rằng, ‘Làm này, làm nọ’.
Bởi chúng tôi vốn là hai thực thể, cùng bắt nguồn từ một gốc rễ.
Hắn ta cười một cách “tà ác” đến mức chính tôi nhìn cũng phải bật cười, rồi đánh mạnh vào người tôi, hất tôi ngã xuống nền tuyết, còn bản thân thì bay vút lên trời.
“…”
Tôi nằm im trên nền tuyết.
Trời lạnh đến mức toàn thân sắp đông cứng, nhưng đây là lúc phải chịu đựng.
Diễn xuất có hồn thì luôn phải đi kèm một chút đau đớn.
“…”
Tôi nghe thấy vài âm thanh trên không trung.
Tôi kia chống cự lấy lệ, rồi giả vờ “bại trận”, và biến mất.
Và rồi…
Tiếng bước chân sột soạt cùng khí tức quen thuộc tiến lại gần.
“…”
Diễn bằng cả linh hồn!
Vừa nãy tôi bị một ác linh tà ác chiếm quyền điều khiển.
Kẻ giết Miro ngây thơ vừa nãy, chính là con ác linh vừa rời khỏi cơ thể tôi!
Tôi là nạn nhân bị ác linh điều khiển.
Không phải kẻ ác đáng bị Công Lý trừng phạt.
“Kain! Này, cậu ổn chứ? Có lạnh không?”
Một giọng nói không hề có ác ý.
Nhưng tôi vẫn chưa được quyền lơ là.
“Ư….”
“Kain!”
“Rốt cuộc… chuyện gì đã xảy ra…!”
“K-Kain ổn rồi! Có một con quái vật kỳ lạ trốn trong người Kain đó!”
“…Quái vật sao?”
Lừa được rồi chứ?
Vậy thì—
[Lời Khuyên: 2 → 1]
[Phát Hiện Nói Dối đang được kích hoạt.]
Tên này còn cẩn thận hơn cả Miro thật nữa?!
“Kain, nói thật đi. Cậu đã trải qua chuyện gì?”
“…Một căn phòng kỳ lạ, kỳ lạ lắm. Tớ vừa vào trong thì xảy ra những hiện tượng quái dị chưa từng gặp.”
“Rồi sao nữa?”
“Từ lúc nào đó… tớ cảm giác như thể mình đã bị tách làm hai. Có lúc như có một tớ khác đang điều khiển cơ thể.”
Tôi chỉ nói sự thật như vậy.
“…Là thật rồi. Chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ? Trước mắt cứ đứng dậy đã. Đừng quên là Miro đã cứu Kain nhé!”
Cô gái với vẻ mặt đắc ý kéo tôi đứng lên.
Cô ta giống Miro tôi biết đến mức đáng ngạc nhiên, đạt được cả Phước Lành Công Lý lẫn Phát Hiện Nói Dối.
Vì các bản sao trong Thánh Vực đều sở hữu phần lớn ký ức của bản thể xịn.
Thực thể này biết tôi, và tin rằng nó chính là Miro.
Vậy thì chắc chắn nó phải thích tôi.
“Hơi lạnh nhỉ.”
“Hả? L-Lạnh á?”
“Miro, lại gần đây chút được không? Chúng ta mà đứng sát cạnh nhau chắc sẽ ấm hơn.”
“Áaa! C-Cậu nói linh tinh gì vậy! A-Ahri mà nghe được thì sốc lắm đó—”
“Êyyy~! Ahri có ở đây đâu.”
“…”
Cô ta lập tức đỏ mặt như cà chua chín rồi tiến lại gần.
“C-Chỉ một chút thôi đấy nhé! Tại vì lạnh quá mà….”
“…Di Sản của Miro là gì ấy nhỉ?”
“Di Sản của tớ à? À, là Ngôi Sao Dị Giới—”
- Phật!
Một cuốn sách che kín mắt cô gái.
Và thế là sự hỗn loạn trên thảo nguyên tuyết kết thúc tại đây.
“Chắc chắn không còn kẻ địch nào kinh khủng hơn Miro Công Lý đâu nhỉ?”
Cánh cửa dẫn tới thử thách tiếp theo mở ra.
Xét theo số thứ tự thì có lẽ đây là thử thách cuối cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
