Chương 469: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (28)
Chương 469: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (28)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 564
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Tôi bay qua bầu trời của thành phố ngầm tăm tối đang lao thẳng tới diệt vong, và quan sát được một thứ quái dị.
Ngọ nguậy.
Ngọ nguậy.
Một hình thể trắng toát, liên tục cựa quậy đến mức khiến người ta khó chịu.
Nghe nói nó được tái hiện dựa trên truyền thuyết đô thị Nhật Bản mang tên ‘Kune-kune’, nhưng trong mắt tôi, nó chẳng khác gì một con sâu khổng lồ quấn trong tấm vải trắng.
Lúc đó, Ahri, người đang bay gần tôi, lên tiếng.
“Nhìn chằm chằm thế không sao chứ?”
“Chắc là ổn.”
“Kinh thật đấy. Eunsol vừa nhìn thấy nó bằng mắt thường là đã phát điên ngay.”
“Haha! Không phải Eunsol yếu đâu, mà là cậu Kain đây quá đặc biệt thôi. Người mang vận mệnh phi thường vốn luôn được ban cho vô số Phước Lành.”
“…”
“…”
Ngay khi ‘hắn’, kẻ không có năng lực bay nên đang bám sau lưng tôi xen vào, cả tôi lẫn Ahri đều im lặng.
Nói lại thì, có một thằng ghê tởm như vậy bám sau lưng thật sự khiến người ta phát cáu.
Thà là Ahri bay bên cạnh rồi ôm lấy mình từ phía sau thì còn dễ chịu hơn nhi—
Không, không, không phải kiểu đó!
Dừng mấy suy nghĩ kỳ quái lại đi.
Dù sao thì, việc tôi và Ahri giữ khoảng cách với Tối Cực Giả, kẻ cư xử cứ như đồng đội của chúng tôi, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Rốt cuộc vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Ngay từ lần đầu gặp anh Sanghyun, Tối Cực Giả đã muốn gặp tôi rồi.
Tất nhiên, hắn muốn vậy không có nghĩa là chúng tôi phải nghe theo.
Thế nhưng, tôi vẫn làm đúng theo mong muốn của hắn: tiến vào Thánh Vực, vượt qua thử thách, rồi nói chuyện với Tối Cực Giả.
Vì sao ư?
Là phần thưởng dành cho kẻ theo đuổi con đường điên rồ mang tên thờ phụng Ma vương, nhưng lại tìm ra cách duy trì sự tồn tại của nhân loại?
Hay là lòng thương hại dành cho một NPC đáng thương?
Đương nhiên là không phải.
Chỉ đơn giản là, cũng giống như Tối Cực Giả mong muốn điều gì đó từ chúng tôi, thì chúng tôi cũng có thứ mình muốn từ hắn.
Vì thế, tôi và Ahri dẫn Tối Cực Giả tiến xuống tầng sâu nhất của Thiên Đường.
“Đã bao nhiêu ngày trôi qua rồi? Tất nhiên, với cảm giác của chúng ta thì mới hơn một tiếng một chút, nhưng tôi hỏi theo mốc thời gian của thế giới bên ngoài.”
Câu hỏi ở mức này thì trả lời cũng được.
“Thời điểm chúng tôi vào Phòng 206 là ngày 553, tiến vào tầng sâu là rạng sáng ngày 556. Hiện tại đã là ngày 564—”
[Date: Ngày 564 → Ngày 565]
“— À không, đổi sang ngày 565 rồi.”
Mỗi lần tôi mở Cửa Sổ Trạng Thái là ngày tháng nhảy vù vù, đáng sợ thật sự.
Nếu lạc đường và lang thang trong một nơi như thế này thì rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì?
“Tôi nhìn thấy viện nghiên cứu rồi. Ha… quả là một nơi vừa quen thuộc lại vừa đầy hoài niệm.”
“…”
Thỉnh thoảng tôi cũng tự hỏi.
Trong kịch bản này, vai trò của tên này rốt cuộc là gì?
Địch Thủ sao?
Nhưng nghĩ vậy thì không đúng lắm, vì từ đầu đến cuối hắn chưa từng thật sự tìm cách giết chúng tôi.
Hơn nữa, trong Phòng 206 có tồn tại cái gọi là “Địch Thủ” hay sao?
“…”
Thị trưởng của Thiên Đường, và Thủy Tổ.
Viện Trưởng của khu tầng sâu.
Tối Cực Giả của Thánh Vực.
Nếu tính những NPC có vai trò lớn thì chỉ có chừng đó, nhưng bảo họ là Địch Thủ thì lại không hẳn.
Tuy có những tình huống mà họ từng đối lập với chúng tôi, nhưng xét trên đại cục thì họ giống đồng minh chống lại tai họa mang tên Ma Vương hơn.
Tối Cực Giả cũng vậy.
“…”
Từ rất lâu rồi, hình như tôi từng nghe ai đó – chẳng nhớ là ai – nói rằng thế này.
Những khái niệm như ‘Địch Thủ’ hay ‘Tù Nhân’ thực chất chỉ là cách gọi cho tiện mồm, do chính chúng tôi tạo ra khi chinh phục Khách Sạn.
Nghĩ lại thì, Khách Sạn cũng hiếm khi dùng mấy từ đó.
Nhiều lúc thậm chí còn không nhắc đến “Địch Thủ”, còn “Tù Nhân” thì chỉ gọi bằng những cách như ‘mối nguy hiểm nhẹ’, ‘vị khách không gọn gàng, ‘vị khách rắc rối’, ‘thượng khách phiền toái’…
Khách Sạn cũng dùng những cách gọi tương tự với chúng tôi.
Rốt cuộc, ở đây còn che giấu bí mật gì nữa?
***
Sau khi đến viện nghiên cứu, không hề xảy ra bất kỳ xung đột nào cho tới lúc chúng tôi gặp được Viện trưởng.
Đám binh lính cầm súng lao tới đều bị Tối Cực Giả dẹp yên chỉ bằng một cái phẩy tay đơn giản.
“Không có gì to tát cả đâu. So với sức mạnh của cậu thì mấy trò vặt này chẳng phải rất buồn cười sao?”
“…”
“Cô. Cô Ahri. Phiền cô đánh thức đồng đội giúp tôi. Hiện tại tôi khó mà trực tiếp điều khiển toàn bộ hệ thống kiểm soát thành phố.”
Ahri nhìn Tối Cực Giả với ánh mắt đầy cảnh giác.
“Là vì bây giờ ngươi đã vượt khỏi phạm trù con người? Nên không thể trực tiếp điều khiển hệ thống?”
“Biết đâu đấy?”
“…”
Không lâu sau, Ahri đánh thức Miro, người đang ngủ trong cơ thể của vị Viện trưởng bất tỉnh.
Và rồi—
- Vùuu!
Một cơn cuồng phong khủng khiếp như bão nổi lên, Ahri bị thổi văng đập vào tường, còn Miro thì bắt đầu rung với tốc độ nhanh đến mức thân hình mờ hẳn đi.
“Ư…!”
Chỉ cần tỉnh dậy và hít một hơi thôi mà đã tạo ra gió lớn.
Tôi thì vẫn đứng yên, chờ được nhập vào, vậy mà chỉ với nhịp tim và chút chuyển động nhỏ, toàn bộ cơ thể cô ấy đã rung với tốc độ kinh hoàng.
Chẳng phải giống như Superman, người ho một cái là sợ sập cả tòa nhà mà?
Biết trước rồi mà tận mắt chứng kiến vẫn thấy quá vô lý.
Trong khoảnh khắc, một suy nghĩ trẻ con lóe lên trong đầu.
Nếu mình mà đấu với ‘Miro siêu gia tốc hiện tại’ thì ai thắng nhỉ?
Thôi bỏ mấy suy nghĩ vô bổ đi.
- Xẹt xẹt!
Ngay sau đó, cơ thể của Miro nằm trọn trong quyền kiểm soát của tôi.
“Ồ, sức mạnh này thật thú vị.”
“…”
“Âm thanh xẹt xẹt và ánh sáng ban nãy là gì vậy? Là hiện tượng do cuốn sách thần bí của cậu tạo ra sao?”
“…”
Sau khi hiểu câu văn thứ hai, tôi mới nhận ra đó là hiện tượng phát sinh khi Quyền Năng Hóa Thần của tôi mạnh lên so với trước, còn nguyên nhân thì chính tôi cũng không rõ.
“Chúng ta bận lắm, bắt đầu đi. Đã ngày 568 rồi.”
“Ừ, đúng thế nhỉ.”
Chỉ trong chốc lát, lại thêm ba ngày nữa trôi qua.
***
Theo chỉ thị của Tối Cực Giả, chúng tôi thao tác hệ thống kiểm soát thành phố.
Tôi mất một lúc lâu để nhập hàng loạt mệnh lệnh phức tạp đến mức không tài nào hiểu nổi, cảm giác giống như đang nghịch ‘chế độ nhà phát triển’ trên điện thoại vậy.
Khi một quá trình “loading” bắt đầu, Tối Cực Giả như đã chờ sẵn mà lên tiếng.
“Các cô cậu đúng là ghê gớm. Chúng tôi chưa từng nghĩ ra cách này!”
“Có nghĩ ra cũng vô ích thôi.”
“Đúng vậy. Với năng lực khi đó của chúng tôi, chúng tôi không thể thử nó được. Thực ra, ngay cả bây giờ có lẽ cũng thế thôi.”
“…”
Ngay cả trong mắt thủ lĩnh của Kết Xã, kẻ đã âm thầm chống đỡ nền văn minh nhân loại suốt thời gian dài, đây vẫn là một phương án giải quyết quái lạ.
Ý tưởng ban đầu xuất phát từ một câu nói mà Seungyub lẩm bẩm trong vô thức.
‘Nếu giết hết NPC rồi quay ngược thời gian để hồi sinhbọn họ thì sao?’
“Thật sự là tôi chưa từng nghĩ đến. Giết toàn bộ 2 tỷ 340 triệu người? Dù có cách để quay ngược thời gian thì cũng quá là tàn độc rồi, các cô cậu không nghĩ thế sao?”
“…”
“Nếu không coi con người như nhân vật trong game, thì khó mà nghĩ ra được ý tưởng như vậy.”
Ahri khó chịu đáp lại.
“Rồi sao? Ghét việc bọn tôi coi các người như nhân vật game à? Thấy bọn tôi giống ác quỷ à?”
“Ha ha! Sao lại thế được? Này này, là đối tác với nhau thì đừng có gắt gỏng thế chứ.”
“… Đối tác?”
“Không phải sao? Cô là người của Cục Quản Trị mà nhỉ? Nhìn là biết cùng một tổ chức, chỉ là qua vài vòng luân hồi thì đổi tên—”
“Ê! Có người đang nghe đó!”
Tôi thấy hình như mình bị kẹt giữa cuộc nói chuyện của mấy người cùng ngành, nên tôi bất giác bật cười.
“Cứ nói chuyện thoải mái đi. Dù sao tôi cũng đã đoán được rồi.”
“…”
“…”
Được trải thảm mời nói thì cả hai lại im lặng.
Thế là tôi hỏi thẳng.
“Lần đầu thử cách này nên tôi có hơi tò mò. Nếu chúng ta giết hết người sống sót bằng phương thức khác với Lý Trí Bất Khuất, Ma Vương sẽ phản ứng thế nào?”
Nếu Ma Vương là một con thú.
Nếu là một kẻ săn mồi vũ trụ nuốt linh hồn con người.
Khi nhận ra Trái Đất không còn con mồi, nó sẽ làm gì?
“Có khi nào vì không còn thức ăn nên nó sẽ rời khỏi Trái Đất không?”
Đó chính là cốt lõi của kế hoạch chúng tôi lập ra.
Chị Eunsol còn đặt cho nó một cái tên kiểu hài đen: “Chiến Thuật Thanh Dã”.
Lúc đó, một âm thanh phá vỡ sự im lặng vang lên.
- Bíp!
Loading kết thúc, mọi thứ lại trở nên bận rộn.
Vừa điều khiển cơ thể Miro theo chỉ thị phức tạp của Tối Cực Giả, tôi vừa nghĩ về ‘Chiến Thuật Thanh Dã’.
Trừ khử toàn bộ con mồi.
Ma Vương, không còn gì để ăn nữa, thì sẽ rời đi.
Sau khi Ma Vương rời đi, chúng tôi sẽ quay ngược thời gian để hồi sinh nhân loại.
Kế hoạch đơn giản rõ ràng này, ngoài mặt phi nhân tính, coi các NPC như công cụ, thì còn có ‘quá nhiều’ lỗ hổng khác.
Ngay từ bước một đã là vấn đề.
Không phải giết mười mấy người, mà là 2 tỷ 340 triệu người sống sót thì giết kiểu gì?
Không thể hiến tế họ cho Lý Trí Bất Khuất.
Vì nếu linh hồn họ bị thiêu rụi như củi, thì không thể hồi sinh được.
Phải giết phần lớn người sống sót ở Phòng 206 bằng một phương thức không liên quan đến Lý Trí Bất Khuất.
Có cách như vậy thật sao?
Khi chúng tôi bí ở đây và dùng đến Lời Khuyên, con cú đã đưa ra một câu trả lời gây sốc.
[Có thể. Hãy tìm câu trả lời từ kẻ đã thiết kế bàn cờ.]
Người tạo nên cấu trúc của Phòng 206. Tín đồ đầu tiên của Ma vương.
Tối Cực Giả.
Hắn có trong tay một phương thức có thể tiêu diệt nhân loại mà không liên quan đến Lý Trí Bất Khuất.
Khi biết điều đó, tất cả đều sững sờ.
Dâng toàn bộ người sống sót làm vật hiến tế, hay tẩy não toàn nhân loại thành tín đồ Ma Vương – dù cóđiên rồ, nhưng suy cho cùng vẫn là con đường “cứu nhân loại” theo logic của Kết Xã.
Thế mà lại tồn tại một công cụ chỉ để diệt sạch nhân loại?
Vì cái quái gì lại tạo ra thứ đó?
“Không, không phải vậy. Bấm vào bảng điều khiển thứ hai từ trên xuống, bên phải rồi—”
“Đã bấm rồi mà?”
“Cậu phải bấm thêm lần nữa.”
Sự thật luôn đơn giản.
Suy đoán ban đầu của chúng tôi là đúng.
Kết Xã chưa từng tạo ra một công cụ vô nghĩa để diệt chủng nhân loại.
Chỉ là, hệ thống điều khiển này cho phép kiểm soát “thành phố” một cách cực kì tỉ mỉ, một hệ thống tinh vi do Kết Xã xây dựng.
Trong những điều khiển chi tiết đó, có một mục gọi là ‘tạm thời ngắt nguồn cung nước’.
Vốn dĩ, chắc đây chỉ là biện pháp dự phòng khi nguồn nước bị ô nhiễm.
Nếu chúng tôi kết hợp với việc không cho bất kỳ ai rời khỏi thành phố thì sao?
Con người không có nước thì tối đa chỉ sống được ba ngày.
- Ù ù ù!
Giữa tiếng rung động vang khắp lòng đất, Tối Cực Giả mỉm cười.
“Xong rồi đó!”
“…”
“Vốn là có thể chặn đường ống ngay lập tức, nhưng vì dòng thời gian giữa mặt đất và tầng sâu khác nhau. Có lẽ ở trên mặt đất, nguồn nước sẽ dần dần bị cắt trong vài ngày đến vài tuần. Tất nhiên, những lối tắt ra ngoài mà giáo đoàn Ma Vương dùng cũng đã bị phong tỏa.”
“…”
“Chúc mừng đại nghiệp của mọi người đã hoàn thành. Vậy nên…”
Đôi mắt sáng quắc của Tối Cực Giả, tồn tại quái dị nhất Phòng 206, hướng về phía tôi.
“Chúng ta kết thúc câu chuyện còn dang dở ở Thánh Vực chứ?”
Hắn đã đáp ứng yêu cầu của chúng tôi.
Giờ đến lượt chúng tôi đáp lại mong muốn của hắn.
“Kain-nim này. Có lẽ các cậu hiểu rõ hơn ai hết, nhưng thực chất mấy trò vặt vãnh này chẳng có ý nghĩa gì cả.”
“…”
“Chúng ta có giải quyết được Phòng 206 hay không… đối với ‘chúng tôi’ mà nói, cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“…”
“Tôi cầu xin sự cứu rỗi chân chính. Xin hãy trở thành sự cứu rỗi của chúng tôi.”
Sinh vật quái dị, đã mất đi hình dạng con người từ lâu ấy quỳ gối xuống, như đang triều bái một vị vua.
Cùng lúc đó, ánh mắt chất chứa cảm xúc phức tạp của Ahri hướng về phía tôi.
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 571
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
“… Đã trôi qua nhiều ngày nữa rồi. Không biết các đồng đội trên mặt đất có trụ nổi không.”
[Lời Khuyên: 3 → 2]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Việt Nam mình có gọi là Vườn Không Nhà Trống, nhưng mà mình cảm giác từ này nó bao hàm rộng hơn, rằng mục tiêu là để tiêu diệt toàn bộ nguồn cung tiếp tế của kẻ thù. Tiếng Anh có gọi là Scorched Earth Tactics cho ai muốn đọc